lichan
Tham gia ngày:
30/9/13
Bài viết:
698
Đã được thích:
3,846
Điểm thành tích:
111

Người theo dõi 3

Giới tính:
Nữ
Nơi ở:
Tp HCM
Nghề nghiệp:
CNV

Chia sẻ trang này

lichan

Lớp 11, Nữ, đến từ Tp HCM

Mỗi buổi sáng thức dậy ta nên trân trọng một ngày mới, vì mỗi ngày trôi qua là một phép trừ. (ST) 13/8/16

    1. lichan
      lichan
      Hôm nay thứ sáu 13 , thật là một ngày đen đủi , đời người thật phù du ...thấy đó , rồi mất đó ...không hề báo trước.....đau lòng . Hồ sơ , bệnh án , thân nhân ,những giọt nước mắt, sự giận dữ , cả ánh mắt hoảng loạn nữa....đêm thật là dài, và mình đợi ngày mai , ngày mai trời lại sáng . Bình minh ơi! Bình minh...
    2. lichan
      lichan
      Hôm nay đi Hội Sách Nhã Nam , ôm về một chồng sách mới giảm giá , có quyển chỉ có 10k ,25k, có quyển giảm 25% giá bìa..mình thấy thật đã.. Lại còn được nghe Thầy Nguyễn Ngọc Ký nói chuyện và ký tặng vào quyển Tôi Học Đại Học mình mua ở Hội Sách . Về đến nhà mà vẫn cứ cười vì sướng mụ mẫm cả người.
    3. lichan
      lichan
      Hôm nay 20/11 . Dù đã qua tuổi học trò rất lâu rồi , dù không còn nhớ rõ tất cả những gương mặt Thầy Cô đã từng dạy mình . Vẫn thấy bồi hồi ..và thầm gởi đến tất cả Thầy Cô lời cảm ơn và chúc mừng chân thành nhất . Cảm ơn Thầy Cô đã gieo trồng trong tâm hồn mình những hạt mầm của tri thức và nhận thức . Để mình được như ngày hôm nay - biết cách sống , biết cách cảm nhận cuộc sống và biết sống với yêu thương..
      Cũng với tâm tình 20/11 , mình nghe chị bạn kể:" chiều qua bé Bi đi học về hồn nhiên nói : chiều nay về cô giáo đã bỏ hết hoa các bạn tặng sáng nay vào giỏ rác,vì cô nói giỏ cô nhỏ không có chỗ mang hoa về nhà , còn bì thư mẹ đưa Bi tặng cô nhỏ nên cô bỏ vào giỏ mang về " ...Bi còn nhỏ nên kể với niềm vui và tự hào vì quà của mình được cô giáo giữ lại. Nhưng người lớn như mình nghe chẳng thấy vui tẹo nào.
    4. lichan
      lichan
      Viết cho Moko " 11 Tai Tiếng Hạ Gục Công Tước"
      Moko ơi! Thật sự thì chị cũng đã bị hạ gục khi khép lại trang cuối cùng , cảm giác rất tuyệt ! Cảm ơn những lời dịch gần gũi , đầy sức sống của Moko . Chị hiểu được cảm giác lo lắng , run sợ vì " Dư luận không nuôi sống ta, nhưng có thể giết chết ta ". Chị cảm nhận được sức hút dữ dội , khó giải thích của thiêu thân khi lao vào ánh đèn sáng loá huỷ hoại . Chị cũng cảm nhận được đam mê chỉ là dấu hiệu khởi đầu cho một Tình Yêu thật sự , và đó chỉ là điều kiện ắt có , nhưng không phải là điều kiện đủ cho bài toán muôn đời này. Nhưng nếu có Tình Yêu thì có thể có được tất cả, hạ gục và vượt qua rất nhiều vật cản tưởng chừng như là toà thành kiên cố trong lòng mỗi người. Cảm ơn nhé Moko!
  • Đang tải...
  • Đang tải...
  • Giới thiệu

    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Tp HCM
    Nghề nghiệp:
    CNV
    Họ tên:
    Lichan
    Đọc sách,nghe nhạc, du lịch

    Chữ ký



    Cuộc đời đó có bao lâu...mà hững hờ!