Tâm lý XH Bản du ca cuối cùng của những kẻ không còn đất sống - Erich Maria Remarque

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi huynhnhukim, 30/9/13.

Moderators: thanhbt
  1. huynhnhukim

    huynhnhukim Sinh viên năm I

    Bản Du Ca Cuối Cùng Của Loài Người Không Còn Đất Sống

    Tác giả: Erich Maria Remarque
    Người dịch: Vũ Kim Thư


    [​IMG]


    Chương 1​


    Đang ngủ say, Kern giựt mình nhổm phắt lên, nghe ngóng. Như tất cả những kẻ bị tróc nã, Kern tỉnh hẳn ra, sẵn sàng chạy trốn. Ngồi bất động trên giường, hơi nghiêng người một bên, anh nghĩ tới cách đào thoát một khi thang lầu bị chận.

    Căn phòng ở tận lầu tư. Cửa sổ mở ra sân chẳng có bao lơn nên không thể từ đó đu mình tới ống máng. Thế là không thể trốn thoát qua ngả đó. Chỉ còn một cách duy nhứt là băng qua hành lang để chạy tới vựa lúa, và từ đó, vượt mái ngói sang nhà bên cạnh.

    Kern nhìn xuống mặt đồng hồ dạ quang. Năm giờ hơn. Trời vẫn còn tối trong phòng, hai tấm vải trải giường gần đó làm thành hai đốm mờ. Anh chàng Ba Lan nằm sát tường đang ngáy.

    Nhẹ nhàng và cẩn thận, Kern bước xuống giường, rón rén tới cửa. Ngay lúc đó, người nằm trên chiếc giường giữa phòng động đậy, hỏi nhỏ:

    -Chuyện gì vậy?

    Kern không đáp, áp sát tai vào cửa. Người vừa hỏi đứng lên. Anh ta mò tìm trong đống đồ treo ở thanh giường sắt. Aùnh đèn bấm bật lên, một vũng sáng tròn mờ nhạt rọi vào cánh cửa màu nâu và một phần người của Kern với chiếc quần đùi nhầu nát và mái tóc rối bù. Người cầm đèn bấm bực mình, hỏi:

    -Ê, chuyện gì vậy?

    Kern đứng thẳng lên:

    -Không hiểu. Tôi giựt mình vì nghe có tiếng động.

    -Tiếng động? Nhưng tiếng động gì, đồ ngu?

    -Có tiếng động ở tầng dưới. Tiếng người nói, hay tiếng bước chân gì đó, không rõ lắm.

    Người cầm đèn bấm bước xuống giường, đi tới cửa. Anh ta mặc áo sơmi vàng nhạt, dài gần tới gối còn ló ra đôi chân rắn chắc đầy lông lá. Hắn hỏi Kern:

    -Ở đây bao lâu rồi?

    -Hai tháng.

    -Có lần nào bị bố ráp chưa?

    Kern lắc đầu.

    -Hừ, vậy là nghe lầm rồi. Người ta đáng rắm ban đêm chắc cũng tưởng là tiếng sấm.

    Link download:

    Code:
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    ***

    Tên đầy đủ: Bản du ca cuối cùng của những kẻ không còn đất sống
    Tác giả: Erich Maria Remarque

    Mấy bữa trước đọc quyển "Phía tây không có gì lạ" cũng của Erich Maria Remarque viết về chiến tranh thế giới thứ I hay quá. Ông có cách viết truyền đạt các sự kiện, biến cố của lịch sự dưới dạng truyện đọc rất cuốn hút.

    Mình nghiền quá qua bên vnthuquan.net convert nốt tác phẩm "Bản du ca cuối cùng của những kẻ không còn đất sống".

    Gửi mọi người cùng đọc!

    Thân ái

    View attachment Ban_du_ca_cuoi_cung.rar

    Người post: binhnx2000
    Nguồn TVE
     
    Last edited by a moderator: 20/10/13
    Cent, oabi, 1953snake and 31 others like this.
  2. Sophia

    Sophia Sinh viên năm I

    Mình gửi thêm định dạng epub
     

    Các file đính kèm:

    catredoftu, oabi, Rafa and 15 others like this.
  3. Ca Dao

    Ca Dao Lớp 2

    Mình cũng thích truyện này.
     
  4. nguyenthanh-cuibap

    nguyenthanh-cuibap Sinh viên năm II

    Quyển nầy mình xem cách nay ngoài 35 năm rồi, ấn tượng đến bây giờ.Cám ơn vì đã chia sẽ.
     
    tamchec and mustang like this.
  5. mustang

    mustang Mầm non

    Cảm ơn nhiều, tôi thích tác giả này.
     
    tamchec thích bài này.
  6. littlethornbird

    littlethornbird Lớp 8

    Một trong những cuốn kinh điển yêu thích! Cảm ơn bạn
     
  7. nguyenthanh-cuibap

    nguyenthanh-cuibap Sinh viên năm II

    Bản Du Ca Cuối Cùng Của Loài Người Không Còn Đất Sống
    Tác giả: Erich Maria Remarque
    Định dạng Epub và Pdf

    [​IMG]
    CHươNG 1

    Đang ngủ say, Kern giựt mình nhổm phắt lên, nghe ngóng. Như tất cả những kẻ bị tróc nã, Kern tỉnh hẳn ra, sẵn sàng chạy trốn. Ngồi bất động trên giường, hơi nghiêng người một bên, anh nghĩ tới cách đào thoát một khi thang lầu bị chận.
    Căn phòng ở tận lầu tư. Cửa sổ mở ra sân chẳng có bao lơn nên không thể từ đó đu mình tới ống máng. Thế là không thể trốn thoát qua ngả đó. Chỉ còn một cách duy nhứt là băng qua hành lang để chạy tới vựa lúa, và từ đó, vượt mái ngói sang nhà bên cạnh.
    Kern nhìn xuống mặt đồng hồ dạ quang. Năm giờ hơn. Trời vẫn còn tối trong phòng, hai tấm vải trải giường gần đó làm thành hai đốm mờ. Anh chàng Ba Lan nằm sát tường đang ngáy.
    Nhẹ nhàng và cẩn thận, Kern bước xuống giường, rón rén tới cửa. Ngay lúc đó, người nằm trên chiếc giường giữa phòng động đậy, hỏi nhỏ:
    - Chuyện gì vậy?
    Kern không đáp, áp sát tai vào cửa. Người vừa hỏi đứng lên. Anh ta mò tìm trong đống đồ treo ở thanh giường sắt. Aùnh đèn bấm bật lên, một vũng sáng tròn mờ nhạt rọi vào cánh cửa màu nâu và một phần người của Kern với chiếc quần đùi nhầu nát và mái tóc rối bù. Người cầm đèn bấm bực mình, hỏi:
    - Ê, chuyện gì vậy?
    Kern đứng thẳng lên:
    - Không hiểu. Tôi giựt mình vì nghe có tiếng động.
    - Tiếng động? Nhưng tiếng động gì, đồ ngu?
    - Có tiếng động ở tầng dưới. Tiếng người nói, hay tiếng bước chân gì đó, không rõ lắm.
    Người cầm đèn bấm bước xuống giường, đi tới cửa. Anh ta mặc áo sơmi vàng nhạt, dài gần tới gối còn ló ra đôi chân rắn chắc đầy lông lá. Hắn hỏi Kern:
    - Ở đây bao lâu rồi?
    - Hai tháng.
    - Có lần nào bị bố ráp chưa?
    Kern lắc đầu.
    - Hừ, vậy là nghe lầm rồi. Người ta đáng rắm ban đêm chắc cũng tưởng là tiếng sấm.
    Anh ta chiếu đèn vào mặt Kern:
    - Mấy tuổi rồi? Chắc hai mươi? Dân tị nạn hả?
    - Đúng.
    Anh chàng Ba Lan ngồi ở góc phòng lè nhè:
    - Jesus Christus tso siem Stalo.
    [​IMG]
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     
    Last edited by a moderator: 12/3/16
Moderators: thanhbt

Chia sẻ trang này