NTTQ Khác Cô phương bất tự thưởng - Phong Lộng

Thảo luận trong 'Sách ngôn tình Trung Quốc' bắt đầu bởi SieuBook, 22/5/15.

  1. SieuBook

    SieuBook Lớp 3

    [​IMG]

    Chàng từng nói: “Ta ở Đông Lâm đợi nàng.”

    Khi nhìn nhau cười, họ cứ ngỡ tương lai cũng giản đơn mà hạnh phúc như vậy.

    Sau đó thì sao?

    Và cả sau này nữa?

    ...

    “Bắc Tiệp, Bắc Tiệp...” Nàng mở choàng mắt, nhìn bầu trời xám xịt càng lúc càng sà xuống gần mình. “Sở Bắc Tiệp, chàng đang ở đâu?”

    Sao chàng không ở cạnh thiếp?

    Nếu lúc này chàng xuất hiện trước mặt thiếp, thiếp xin thề với trời, sẽ mãi mãi ở bên chàng, đánh đàn múa hát bên chàng.

    Chỉ cần chàng nắm tay thiếp, nói một câu, “Sính Đình, ta đến tìm nàng,” thiếp sẽ quên đi tất thảy, quên hết chuyện trước đây, quên cả chiến tranh khói lửa, quên vầng trăng tàn nhẫn đêm mồng Sáu.

    Thiếp sẽ nhặt từng mảnh tim vỡ, chỉ cần chàng xuất hiện.

    ...

    Chàng đã nói yêu thiếp.

    Chàng đã nói sẽ trở về. Thiếp đã dốc toàn sức lực đợi vầng trăng mồng Sáu lên đến đỉnh, nhưng chàng đã ở nơi đâu?

    Thiếp muốn nhìn thấy chàng, dù chỉ là hình bóng.

    Chàng có biết, thế gian này, không từ nào có thể lột tả hết nỗi tuyệt vọng trong thiếp?

    Chàng từng nói chúng ta thề với ánh trăng, cả đời này không phụ bạc.

    Có thể không phụ bạc chăng?

    Có thật là không phụ bạc?

    “Hận chàng...”

    Bầu trời xám xịt dần trở nên tối đen, trong cơn đau đớn như đứt lìa thân xác, Sính Đình nghe thấy tiếng khóc kiệt sức đến khản đặc của bản thân: “Thiếp hận chàng! Thiếp hận chàng!”

    “Hận chàng! Hận chàng...”

    Toàn bộ sức lực phát tiết, cho đến khi chìm vào màn đêm đen tối, nàng mới cảm nhận được rằng, hóa ra hận một người dễ hơn nhiều so với quên đi một người.

    Nàng là thị nữ nổi danh của vương phủ Kính An ở Quy Lạc quốc. Vốn thông minh có tài dụng binh và sở hữu tiếng đàn, giọng hát say đắm lòng người, nàng luôn nhận được sự mến mộ, theo đuổi mạnh mẽ từ các bậc nam nhân. Thế nhưng, Sính Đình chỉ mưu cầu một tình yêu đích thực, không màng thế sự lợi danh hay vinh hoa phú quý...

    Chàng là Trấn Bắc vương, đệ đệ của Đông Lâm vương, người ta nhắc đến chàng là nhắc đến một mãnh tướng hộ quốc đa mưu túc trí vang danh thiên hạ, mang trong mình chí lớn chinh phạt vùng đất mới, hợp nhất tứ quốc...

    Số phận đưa họ tình cờ đến với nhau nhưng lại đặt ở hai đầu chiến tuyến, ngăn cách bởi quốc hận, tình thù.

    “Vẫn còn đó cây đàn cổ trong vương phủ Trấn Bắc.

    Đóa hoa cài lên tóc, đã héo tàn ở tận nơi đâu.

    Thiếp là thân bồ liễu hồng nhan mơ với gió trăng, chàng là bảo đao cung khỏe chí ôm toàn thiên hạ, giữa chúng ta, quốc thù cao như núi.

    Núi cao tới trời, chàng không nhìn thấy thiếp, thiếp ngước không thấy chàng.

    Lòng đau như cắt, chưa bao giờ hết...”

    Phải chọn lựa thế nào đây? Là nghĩa nặng hay tình sâu? Liệu họ có phá vỡ được bức tường cản bước tình yêu? Liệu lời thề dưới ánh trăng ngày đó có thành hiện thực?

    Mời các bạn đón đọc “Cô phương bất tự thưởng” - bộ tiểu thuyết 2 tập của tác giả Phong Lộng đã khiến hàng ngàn trái tim phải thổn thức và đã cướp đi biết bao nước mắt của hàng trăm ngàn độc giả Trung Quốc. Một thiên tình ca bi tráng của đấng anh hùng và bậc tài nữ.

    Số trang: 600
    Kích thước: 16 x 24 cm
    Ngày xuất bản: 27 - 1 - 2014
    Giá bìa: 139.000 ₫

    Chụp pic: Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link: 34-39
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link: 40-45
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link: 46-53
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link: 54-60
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link: 61-hết

    Beta: Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Làm ebook: Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Nguồn ebook: Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    SB Team: Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     

    Các file đính kèm:

  2. lacduong

    lacduong Lớp 1

    Đọc giới thiệu nội dung cũng muốn down về đọc, nhưng mà lại ngại giống như vừa rồi đọc Bộ bộ Tâm Kinh với Tịch mịch, cái kết buồn hết sức nên phân vân quá. Cảm ơn bạn đã chia sẻ nhé
     
    SieuBook and ------ like this.

Chia sẻ trang này