Kinh điển Đi tìm thời gian đã mất (Dưới bóng những cô gái tuổi hoa) - Marcel Proust

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi poppy_chip, 30/9/13.

Moderators: thanhbt
  1. poppy_chip

    poppy_chip Sinh viên năm III

    Đi tìm thời gian đã mất
    (Dưới bóng những cô gái tuổi hoa )​

    Tựa sách: ĐI TÌM THỜI GIAN ĐÃ MẤT
    Tên (các) tác giả: Marcel Proust
    Tên (các) dịch giả: Nguyễn Trọng Định
    Nhà xuất bản: NXB Văn học
    Năm xuất bản: 2008
    Mã số xuất bản (ISBN):
    Tóm tắt nội dung:

    Đi tìm thời gian đã mất (tiếng Pháp: A la recherche du temps perdu) là bộ tiểu thuyết gồm 7 tập của nhà văn Pháp Marcel Proust. Tiểu thuyết này được xếp vào số 10 cuốn tiểu thuyết được thanh niên Pháp ưa thích nhất trong thế kỷ 20. Tạp chí Time cũng bình chọn Đi tìm thời gian đã mất năm trong số mười cuốn sách vĩ đại nhất mọi thời đại.


    Marcel Proust bắt đầu viết Đi tìm thời gian đã mất từ những năm cuối thế kỷ 19 và đã bỏ dở rồi lại viết tiếp mấy lần. Năm 1908, ông bắt đầu viết lại lần thứ ba và năm 1912 hoàn thành tập 1: Bên phía nhà Swann (Du côté de chez Swann). Ba nhà xuất bản từ chối tác phẩm nhưng cuối cùng Grassaet nhận in vào 1913. Quyển 2, Dưới bóng những cô gái tuổi hoa (A l’ombre des filles en fleur), ra đời năm 1919. Trong ba năm cuối cuộc đời tự giam mình trong một gian phòng cách biệt với xã hội, Proust viết ngày viết đêm và hoàn thành bộ sách với quyển 3: Về phía nhà Germantes (Côté de Germantes, 1920 đến 1921); quyển 4: Sodome và Gomorrhe (Sodome et Gomorrhe, 1921 đến 1922); quyển 5: Cô gái bị cầm tù (La Prisonnière, 1923); quyển 6: Albertine biến mất (Albertine disparue, 1925) và quyển 7: Thời gian tìm thấy lại (Le Temps trouvé, 1927). Tuy nhiên khi Proust còn sống, ông chỉ được thấy xuất bản bốn quyển.


    Một trong bảy cuốn trong bộ Đi tìm thời gian đã mất, tập 2 Dưới bóng những cô gái tuổi hoa đã được Nguyễn Trọng Định dịch, in lần đầu làm 2 tập (tập 1 309 trang, tập 2 352 trang khổ 19cm), Nhà xuất bản Văn học, Hà Nội 1992. Lần tái bản năm 2006 in thành 1 tập (656 trang khổ 20,5 cm), lần tái bản 2008 in 1 tập (516 trang khổ 24 cm).


    Đi tìm thời gian đã mất là tiểu thuyết có dấu ấn tự truyện với nhân vật chính là người kể chuyện ở ngôi thứ nhất xưng "tôi". Nhân vật "tôi" kể chuyện mình từ ngày còn nhỏ, với những ước mơ, dằn vặt, mối tình với Gilbert - con gái của Swann; với Albertine - một trong "những cô gái tuổi hoa", mối tình thơ mộng và đau xót làm cho nhân vật quằn quại. Còn có những thiên đường tuổi ấu thơ; một xã hội thượng lưu giả dối, nhạt nhẽo; Albertine sống bên cạnh Marcel như một "nữ tù nhân", rồi chết một cách thảm thương. Cuối cùng "thời gian lại tìm thấy", có nghĩa là người kể chuyện tìm ra lẽ sống của mình là cống hiến cuộc đời cho nghệ thuật. Tất cả những hoạt động xã hội chỉ là "thời gian đã mất" và người kể chuyện biến cái thời gian đã mất ấy thành một hành động sáng tạo nghệ thuật.

    Cốt truyện của Đi tìm thời gian đã mất chỉ đơn giản như phần nội dung đã nói, song ý nghĩa và giá trị tác phẩm không phải ở đấy mà ở trăm nghìn chi tiết khác, ở kiến trúc thâm u, đồ sộ với muôn ngàn ngóc ngách; ở những phân tích sâu sắc, nên thơ, những cảm xúc dạt dào hay ẩn hiện. Quyển tiểu thuyết lớn này chứa đựng nhiều quyển tiểu thuyết nhỏ; ở đây có tiếng thủ thỉ tâm tình triền miên, như không bao giờ chấm dứt, có nhiều tiếng nói, có tiếng nhạc xa xôi dội về và những bóng người.


    Đi tìm thời gian đã mất là một giấc mơ vô tận. Trong môi trường gia đình (về phía nhà Swann) và môi trường quý tộc (về phía nhà Germantes), hình bóng những nhân vật hiện lên, dần dần xóa nhòa và biến đi; cuối cùng nổi lên một nhân vật duy nhất, có thể tồn tại với thời gian: Marcel.


    Đi tìm thời gian đã mất là công cuộc đi tìm cái tôi, với muôn ngàn bóng dáng, luôn luôn thay hình đổi dạng. Có nhiều nhân cách trong một nhân cách, nhiều hữu thể trong một hữu thể. Đó là ý nghĩa sâu xa của tác phẩm. Cái tôi ấy được khơi dậy từ quá khứ. Một kỷ niệm bỗng nhiên sống lại từ bóng tối của thời gian, ký ức là một sức mạnh sáng tạo như Proust đã viết: "Những thiên đường thật là những thiên đường đã mất". Những tư tưởng này được gợi ý phần nào từ tư tưởng triết học của Henri Bergson về yếu tố thời biến của thời gian, và trùng hợp với yếu tố tiềm thức của Sigmund Freud.


    Giới nghiên cứu Mác xít đánh giá đó là tác phẩm muốn "di chuyển" vấn đề xung đột giữa cá nhân và xã hội tư sản tàn bạo vào nội tâm con người, xa rời hiện thực, nhưng từ góc độ khác có thể thấy Đi tìm thời gian đã mất mở đầu cho tiểu thuyết mới thế kỷ 20 với những câu văn dài bất tận như dòng suy tư, cấu trúc ngữ pháp đặc biệt để tạo nên những lớp thời gian chồng lên nhau tưởng như không thể gỡ ra được, những thể nghiệm về một độ căng thời gian kể chuyện... Câu chuyện tưởng như chỉ xoay quanh những chủ đề mang tính chất riêng tư của một nhân vật, nhưng giờ đây khi đọc lại với một đồ lùi thời gian đáng kể, người ta còn nhìn thấy sự đan cài vào những lớp thời gian của truyện những câu chuyện thời sự đầu thế kỷ 20 (vụ án Dreyfus), những hình ảnh về xã hội thượng lưu phù hoa (thời trang), về những người lao động chân tay trực tiếp (những người nấu bếp)...


    Như chính các nhà văn thế kỷ 20 thừa nhận, dù thích hay không thích thì tác phẩm cũng này là một biểu hiện cụ thể buộc các nghệ sĩ hiện đại phải thay đổi cách nhìn của mình về thế giới và tất nhiên cả cách thể hiện thế giới ấy. Đi tìm thời gian đã mất vì thế trở thành một cột mốc trong hành trình thời gian của tiểu thuyết hiện đại thế kỷ 20.

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    định dạng PDF Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Người post:
    Russie
    Nguồn: TVE

     
    Chỉnh sửa cuối: 30/9/13
  2. demongod

    demongod Lớp 1

    Dưới bóng những cô gái tuổi hoa là tập hai bộ tiểu thuyết đồ sộ bảy tập của Marcel Proust: Đi tìm thời gian đã mất. Tập một xuất bản năm 1913 hầu như trong sự thờ ơ của dư luận. Nhưng năm năm sau, năm 1918, Dưới bóng những cô gái tuổi hoa làm rạng rỡ tên tuổi Marcel Proust ngay sau khi ra mắt độc giả, với số lượng in hàng mấy trăm nghìn bản (một con số phát hành hiếm thấy vào những năm đầu thế kỉ). Sách được tặng giải thưởng Goncourt năm 1919 và có tiếng vang rộng rãi ở Pháp và trên thế giới. Năm tập tiếp theo ngày một khẳng định vị trí vẻ vang của tác giả.

    Cuộc đời Marcel Proust (1871-1922) tương đối ngắn ngủi và bị bệnh tật giày vò: bị suyễn nặng từ buổi ấu thơ, có thời kì không chịu nổi ánh sáng ban ngày, ông tự buộc mình cách ly với thế giới bên ngoài. Trong những năm tháng “ tự cấm cố” ấy, ông hoàn toàn sống với nội tâm, với ký ức, hiến mình cho việc “ Đi tìm thời gian đã mất”. Ký ức sống dậy dồn dập, mãnh liệt, với biết bao người, bao cảnh, bao mảnh đời, bao tình cảm, lôi cuốn ngồi bút tác giả tưởng chừng không sao chế ngự nổi. Hơi văn kéo dài hầu như vô tận, câu chữ chồng chất câu chữ, tầng tầng lớp lớp, phải chăng phản ánh những luồng cảm xúc cháy bỏng bị dồn nén trong lòng?

    “Tiểu thuyết của tôi- M.Proust tâm sự với bạn- không phải là một công trình suy lý. Từng chi tiết nhỏ nhặt đều là sản phẩm của tâm tưởng tôi; tôi cảm nhận chúng tự đáy lòng mà chính bản thân mình không hiểu; và thể hiện chúng thành một cái gì khả dĩ lý giải được, tôi thấy khó khăn chẳng khác nào thể hiện những cái xa lạ đối với rĩnh vực trí óc, tựa một môtip âm nhạc vậy”.

    Ngược dòng thời gian, tác giả đau nỗi đau hình hài vì bệnh tật và nỗi đau tuyệt vọng trong tình yêu, mối tình sâu nặng đối với Albertine Simonet, cô gái quyến rũ nhất trong các thiếu nữ mà ông mệnh danh là “Những cô gái tuổi hoa”. Và chính trong những giờ phút đau buồn đến mức hầu như tuyệt vọng ấy, bỗng bừng lên trong tác giả một luồng sáng bất ngờ: ông cảm thấy sứ mệnh của mình là cầm bút, bởi vì nếu từ giã cõi trần là quy luật nghiệt ngã muôn thuở của con người thì vẫn có một cái gì đó cái chết buộc phải miễn trừ: đó là tác phẩm nghệ thuật, nói cách khác, là kết tinh của cuộc sống nội tâm với những trăn trở về quá khứ. Tất cả thời gian để mất trong khi quan sát dòng xoáy ngoài đời, giờ đây, M.Proust đã tìm thấy lại, và thiết tha biến kết quả quan sát thành chất liệu của tác phẩm văn học. Phải chăng đó là sợi chỉ đỏ xuyên suốt bộ tiểu thuyết đồ sộ của M.Proust?

    Một nhà phê bình văn học Pháp, Pierre de Boisdeffre, nhận định trong tập Historia: “Proust muốn bước vào văn học như người ta đi vào tôn giáo, bằng cách gác lại mọi suy nghĩ, lo toan. Tất cả những gì ông làm, ngoài sáng tác văn học, ông đều cho là “thời gian đã mất”.

    Bệnh suyễn ngày một trầm trọng làm ông ngạt thở và lên cơn sốt li bì, vẫn không ngăn M.Proust làm việc say sưa, có thể nói là cuồng nhiệt. Linh cảm cái chết kề bên, ông day dứt với nỗi lo không kịp hoàn thành tác phẩm. Ông khước từ việc viếng thăm của thầy thuốc, bạn bè và gia đình, nhưng vẫn liên tiếp hai lần gặp người bạn đảm nhận công việc in ấn, để nói những lời căn dặn cuối cùng về việc xuất bản tác phẩm. Ông đọc lại đoạn văn viết về cái chết của nhân vật – nhà văn Bergotte, và vào lúc ba giờ sáng còn bổ sung một đoạn dài. Bốn giờ chiều hôm ấy, 18 tháng 11 năm 1922, Marcel Proust trút hơi thở cuối cùng.

    Marcel Proust không còn nữa, nhưng Đi tìm thời gian đã mất khiến tên tuổi ông trở thành bất tử theo đúng ý nghĩa đầy đủ của từ này. Trong hai năm 1990 và 1992, một số cơ quan văn hóa- văn học, báo chí và truyền thông Pháp tổ chức hai đợt lấy ý kiến các nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu văn học và đông đảo độc giả để tuyển chọn, đợt một, 10 cuốn tiểu thuyết được đánh giá là hay nhất trong lịch sử văn học Pháp. Cả hai lần, Đi tìm thời gian đã mất đều “ trúng tuyển” và trong đợt một, giành vị trí đầu bảng xếp theo thứ hạng ( đợt hai, kết quả xếp theo bảng chữ cái tên tác giả).

    Sự suy tôn trên đây, một lần nữa, khẳng định kết luận của Từ điển bách khoa Larousse: “ Không nghi ngờ gì nữa. Đi tìm thời gian đã mất mãi mãi là một đỉnh cao trong nền văn học hiện đại”.
     

    Các file đính kèm:

    .Loy., lynx, applesocola and 34 others like this.
  3. phongtom123

    phongtom123 Mầm non

    Cho em hỏi có ai có ebook quyển 1: Bên phía nhà Swann không ạ :( Em muốn đọc quyển 1 trước rồi mới đọc quyển này
     
  4. Caruri Tlkd

    Caruri Tlkd Lớp 10

    Chưa có ebook đâu, bạn chịu khó mua sách giấy đi.
     
Moderators: thanhbt

Chia sẻ trang này