Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng

Thảo luận trong 'Tiếng Việt' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 4/9/17.

  1. [​IMG]



    Ngàn Đau

    Người vừa ghé bước đến đầu thôn
    Ngắm bóng hoàng hôn ánh chập chờn
    Xúc cảm giọt sầu gieo xuống bút
    Nghẹn ngào, lệ nhớ nhỏ lên hồn
    Tâm tư tha thiết niềm thương tưởng
    Tấc dạ bâng khuâng chuỗi hận hờn
    Cánh nhạn thôi đành ôm vụn vỡ
    Ngàn đau mãi đó, nghẹn từng cơn!

    18/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. [​IMG]



    Nhớ Cố Hương

    Cảnh đời thay đổi khiến xa thôn
    Lưu luyến tình quê mãi cứ chờn
    Lặng lẽ nhiều đêm niềm trải giấy
    Âm thầm hai buổi dạ lay hồn
    Ngàn thương xứ sở gieo sầu quỵ
    Vạn nhớ người thân để nghẹn hờn
    Da diết ngập tràn muôn xúc cảm
    Cung đàn héo hắt khảy từng cơn.

    19/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. [​IMG]


    TÍM HOÀNG HÔN

    Thời gian đánh mất ngày xuân mộng
    Để tủi đêm nay giá lạnh đông
    Đường tối ngập tràn canh vắng lặng
    Hồn đen tan nát chuỗi chênh chông
    Đời ai hoa nở hương ngào ngạt
    Em bóng liễu tàn dạ nhớ mong
    Khát vọng tình anh sao gặp gỡ?
    Sưởi lòng sầu phụ tím hoàng hôn!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. [​IMG]


    THẾ THÔI

    Đã gặp em rồi! Hồn của tôi!
    Biển. sông, sóng nước tự ngàn đời
    Tôi yêu em quá vì tôi thấy!
    Em cảm tôi nhiều bởi mộng ơi!
    Tận đáy hồn thơ, bao mãnh liệt
    Cõi sâu tim bóng, nửa hồn rơi
    Từ đây bóng xế, chiều tan tác
    Sẽ kéo lui về …chỉ thế thôi!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. [​IMG]


    HÃY TỎ LÒNG

    Gió đã nhẹ khơi ý mộng hồn
    Mây kia sao chẳng trải nguồn cơn?
    Để đêm sóng nước ngàn năm chảy
    Cho bóng trăng sương vạn kỷ vờn!
    Chuỗi sống quạnh hiu sầu gối chiếc
    Thời buồn lặng lẽ tủi cô đơn
    Ai ơi! hãy động bầu tâm sự
    Để có yêu đương, chẳng chập chờn!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. [​IMG]

    Cho Lòng Thanh Thản

    Hai bóng cô liêu chuỗi héo mòn
    Chia thương, sẻ nhớ, giải sầu đơn
    Để khuya ánh nhạt, thôi hiu hắt
    Cho sáng tình trong, chẳng tủi hờn
    Theo sóng trùng dương về vũ lộng
    Mở tim hồn mộng đến trăng mơn
    Cho yêu được sống lòng thanh thản
    Kéo gió trôi sương hết chập chờn



    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. [​IMG]

    Canh Cánh Mộng Tình

    Anh kết tình thơ vạn chữ yêu
    Gởi vào nơi đó biết bao nhiêu
    Niềm thương lưu luyến vầng trăng mộng
    Nỗi nhớ ngân nga tiếng sáo diều
    Nhìn biển gợn buồn đêm tỉnh lặng
    Nghe sương nhỏ nhớ bóng cô liêu
    Thấy lòng thương quá hồn em ạ
    Canh cánh heo may ánh nhạt chiều!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. [​IMG]

    Khóc Hoàng Hôn

    Thời gian đánh mất ngày xuân mộng
    Để tủi đêm nay giá lạnh đông
    Đường tối ngập tràn canh vắng lặng
    Hồn đen tan nát chuỗi chênh chông
    Đời ai hoa nở hương ngào ngạt
    Em bóng liễu tàn dạ nhớ mong
    Khát vọng tình ai sao gặp gỡ?
    Sưởi lòng sầu phụ khóc hoàng hôn!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  9. [​IMG]

    Mãi Có Bóng Hình

    Em gửi ảnh yêu đến tặng mình
    Ngọt ngào, thắm thiết đóa hồn xinh
    Chứa chan biển hẹn, dòng sông nước
    Gói ghém hoa thương ý mộng tình
    Cạn chén rượu nồng, say luyến nhớ
    Vẹn lòng trăng sáng, tỏa lung linh
    Dẫu xa, năm tháng, chiều thui thủi
    Mãi có trong nhau một bóng hình



    Nguyễn Thành Sáng
     
  10. [​IMG]

    Nỗi Buồn Nhớ

    Canh khuya vắng lặng thiếu tri âm
    Cây cỏ nghẹn ngào rũ dưới đêm
    Ánh nghẹt cuốn mình trong góc vách
    Trăng buồn nấp bóng dưới chân thềm
    Ngoài trời mây ám sầu trông gió
    Dưới ngọn đèn khuya thoáng nỗi niềm
    Mượn chút thơ lòng vơi vọng tưởng
    Thuyền tình điểm nhạc dưới sông đêm!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  11. [​IMG]

    Vơi Nỗi Nhớ

    Lại nữa một đêm, vắng bạn "mình"
    Trăng buồn, trăng thiếu ánh lung linh
    Sương rơi kết đọng, sầu hoa lá
    Gió thổi đong đưa, héo nhạc tình
    Chiều vắng, đò thưa, người lặng lẽ
    Khuya sầu, ý cạn, nỗi mang mênh
    Thôi thì vơi bớt niềm nhung nhớ
    Giấy, bút,thơ văn một bóng hình!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  12. [​IMG]

    Hoài Vọng

    Nhưng khổ vì yêu cảnh trái ngang
    Tim thương lai láng, áng mây giăng
    Lam buồn chiều vắng, bầu hoang tịch
    Tình nhớ, trời xa, mộng lỡ làng
    Thuyền đậu chờ hoài, trông sóng nước
    Khách sầu đón mãi, đợi hồn trăng
    Đêm sâu vò vỏ bầu tâm sự
    Lá nhỏ sương khuya, giọt mấy hàng!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  13. [​IMG]

    Mãi Nhớ (2)

    Nỗi buồn đeo đẳng mãi thời gian
    Chẳng biết tìm đâu trút thở than
    Lòng nhớ năm xưa sầu mộng dở
    Hồn thương người mới nghẹn tình tan
    Trăng vàng lạnh lẽo sầu mây ám
    Ngựa trắng cô đơn đuổi bóng tàn
    Lặng lẽ đêm sâu trầm ấp ủ
    Mãi hoài dĩ vãng với bâng khuâng!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  14. [​IMG]

    Tình Muộn Thắm

    Lữ khách nhàn du đã quá trưa
    Động lòng kẻ sĩ, phổ vần thơ
    Nồng nàn, thắm thiết như hương tỏa
    Nhè nhẹ, lâng lâng tợ gió sờ
    Xúc cảm tâm tình người trải bút
    Cảm rung ước vọng kẻ chờ mơ
    Hoàng hôn lộng gió, diều căng rộng
    Tiếng sáo hay hay trổi nhịp đưa!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  15. [​IMG]

    Tình Quyện Chặt

    Yêu nhau thắm thiết áng thơ xinh
    Cách trở xa xôi kết nghĩa “mình”
    Duyên phận ngàn năm đời luyến nhớ
    Trăng sương vạn chuỗi ánh rung rinh
    Mộng lòng say đắm hồn phu phụ
    Chăn gối yêu thương bóng bạn tình
    Năm tháng vấn vương, niềm ước vọng
    Thuyền duyên lướt sóng ánh lung linh!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  16. [​IMG]

    Nỗi Nhớ

    Khắc khoải, ưu tư một nỗi lòng
    Âm thầm chờ đợi kẻ bên sông
    Trời xa chốn ấy hồn thu ngóng
    Nẻo vắng phương nầy gió hạ trông
    Đêm lạnh mơ màng, sương nhỏ bóng
    Trăng mờ u ám, ánh buồn giông
    Để cho cô tịch, chìm cô đọng
    Nỗi nhớ dâng tràn, giá lạnh đông!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  17. [​IMG]


    ĐỘNG VẬT (2)

    Gấu xám vào hang tránh gió đông
    Qụa đen xoải cánh dưới mây hồng
    Chó vàng sủa khách tràn khuôn cổng
    Cò trắng mò tôm ở mé sông
    Rít đỏ kẹp nai đau miệng rống
    Két xanh hót bạn rộn mơ bồng
    Ngựa nâu chạy lạc sầu vang vọng
    Cọp bạch bụng cào lóng ngóng không!

    NTS
     
  18. [​IMG]


    LỜI HẸN KHÔNG CÓ THẬT

    Nước chảy nhẹ êm ở bến dòng
    Con thuyền lờ lững nổi trên sông
    Có người lữ khách hồn thơ thẩn
    Nhìn bóng thuyền duyên dạ nhớ mong
    Ngắm ánh trăng khuya, lòng thổn thức
    Xem thơ đêm lặng, nỗi chờ trông
    Tìm đâu tri kỷ đường xa vợi?
    Xếp giấy, thuyền neo, đợi bến lòng!

    NTS
     
  19. [​IMG]


    CON THUYỀN

    Cuộc đời lắm cảnh phải man miên
    Thoáng chốc qua đi để lại phiền
    Tâm sự vấn vương bao vọng viễn
    Nỗi niềm lưu luyến chuyện mơ duyên
    Hoàng hôn lờ lững vầng mây chuyển
    Đêm lạnh chơ vơ ánh nguyệt xuyên
    Thắm thoát thời gian bao cảm luyến
    Bâng khuâng, khắc khoải chuyện con thuyền!

    NTS
     
  20. [​IMG]


    Chí Thành

    Mãi vẫn hơn ai một chí thành
    Tâm trong, hồn rạng, mộng đời xanh
    Lắm khi gió giũ, cành giăng mắc
    Những lúc mưa gào, lá đổ quanh
    Thế sự xoay vần như sóng nước
    Tình thân quấn quýt tợ cây cành
    Làm sao sáng mãi, trời không tối
    Trăng vẫn là trăng trải ánh canh…

    29/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này