Thơ Việt Đừng Tưởng - Bùi Giáng

Thảo luận trong 'Tủ sách Thi ca' bắt đầu bởi Ban Tang Du Tử, 27/5/15.

Moderators: Ban Tang Du Tử
  1. Ban Tang Du Tử

    Ban Tang Du Tử Moderator Thành viên BQT

    Đừng tưởng cứ núi là cao
    Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
    Đừng tưởng cứ dưới là ngu
    Cứ Trên là Sáng cứ Tu là Hiền

    Đừng tưởng cứ đẹp là tiên
    Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
    Đừng tưởng không nói là câm
    Không nghe là điếc không trông là mù

    Đừng tưởng cứ Trọc là Sư
    Cứ Vâng là Chịu cứ ừ là Ngoan
    Đừng tưởng có của đã sang
    Cứ Im lặng tưởng là Vàng nguyên cây

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Đừng tưởng cứ uống là say
    Cứ chân là bước cứ tay là sờ
    Đừng tưởng cứ đợi là chờ
    Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

    Đừng tưởng cứ Mới là Tân
    Cứ Hứa là Chắc cứ Ân là Tình
    Đừng tưởng cứ thấp là khinh
    Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to

    Cứ già là hết hồ đồ
    Cứ trẻ là chẳng âu lo buồn phiền
    Đừng tưởng cứ quyết là nên
    Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua

    Dưa vàng đừng tưởng đã chua
    Sấm rền đừng tưởng sắp mưa ngập trời
    Khi vui đừng tưởng chỉ cười
    Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than

    Đừng tưởng cứ nốc là say
    Cứ Hứa là Thật, cứ Tay là Cầm
    Đừng tưởng cứ giặc – ngoại xâm
    Cứ Bè là Bạn, cứ Dân là Lành

    Đừng tưởng cứ trời là xanh
    Cứ Đất và Nước là thành Quê Hương
    Đừng tưởng cứ Lớn là Khôn
    Cứ Bé là Dại, cứ Hôn… là Chồng

    Đừng tưởng chẳng có thì không
    Chẳng trai thì gái, chẳng ông thì bà
    Đừng tưởng chẳng gần thì xa
    Chẳng ta thì địch, chẳng ma thì người

    Đừng tưởng chẳng khóc thì cười
    Chẳng lên thì xuống, chẳng ngồi thì đi
    Đừng tưởng sau nhất là nhì
    Gần quan là tướng, gần suy là hèn

    Đừng tưởng cứ sáng là đèn
    Cứ đỏ là chín, cứ đen là thường
    Đừng tưởng cứ đẹp là thương
    Cứ Xấu là Ghét, cứ Vương là Tình

    Đừng tưởng cứ ghế là vinh
    Cứ tiền là mạnh, cứ dinh là bền
    Đừng tưởng cứ cố là lên
    Cứ lỳ là chắc, cứ Bên là Gần

    Đừng tưởng cứ đều là cân
    Cứ đông là đủ, cứ ân là nhờ
    Đừng tưởng cứ vần là thơ
    Cứ âm là nhạc, cứ tờ là tranh

    Đừng tưởng cứ vội thì nhanh
    Cứ Tranh là Được, cứ Giành thì Hơn
    Đừng tưởng Giàu hết Cô đơn
    Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo
    Đừng tưởng cứ bến là neo

    Cứ suối là lội, cứ đèo là qua
    Đừng tưởng chồng mẹ là cha
    Cứ khóc là khổ cứ la là phiền
    Đừng tưởng cứ hét là điên

    Cứ làm là sẽ có tiền đến ngay
    Đừng tưởng cứ rượu là say
    Cứ gió là sẽ tung bay cánh diều
    Đừng tưởng tỏ tình là yêu

    Cứ thơ ngọt nhạt là chiều tương tư
    Đừng tưởng đi là sẽ chơi
    Lang thang dạo phố vào nơi hư người
    Đừng tưởng vui thì sẽ cười

    Đôi hàng nước mắt lệ rơi đầm đìa
    Đừng tưởng cứ mực là bia
    Bút sa gà chết nhân chia cộng trừ…
    Đừng tưởng cứ gió là mưa

    Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè
    Đừng tưởng cứ hạ là ve
    Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…
    Đừng tưởng thu là lá tuôn

    Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.
    Đừng tưởng cứ Thích là Yêu
    Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay
    Đừng tưởng tình chẳng lung lay
    Chỉ một giấc ngủ, chẳng may … có bầu.

    Đừng tưởng cứ cầu là hên,
    Nhiều khi gặp hạn, ngồi rên một mình.
    Đừng tưởng vua là anh minh,
    Nhiều thằng khốn nạn, dân tình lầm than.

    Đừng tưởng tìm bạn tri âm,
    Là sẽ có kẻ mạn đàm suốt đêm.
    Đừng tưởng đời mãi êm đềm,
    Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.

    Đừng tưởng cười nói ân cần,
    Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.
    Đừng tưởng trong lưỡi có đường
    Nói lời ngon ngọt mười phương chết người

    Đừng tưởng cứ chọc là cười
    Nhiều khi nói móc biết cười làm sao ?!!!
    Đừng tưởng khó nhọc gian lao
    Vượt qua thử thách tự hào lắm thay

    Đừng tưởng cứ giỏi là hay
    Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần
    Đừng tưởng cứ quỳnh là thơm
    Nhìn đi nhìn lại hóa ra cúc quỳ

    Đừng tưởng mưa gió ầm ì
    Ngày thì đã hết trời dần về đêm
    Đừng tưởng nắng gió êm đềm
    Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng

    Đừng tưởng góp sức là chung
    Chỉ là lợi dụng lòng tin của người
    Đừng tưởng cứ tiến là lên
    Cứ lui là xuống, cứ yên là mằn (mần, làm)

    Đừng tưởng rằm sẽ có trăng
    Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu
    Đừng tưởng cứ khóc là sầu
    Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng

    Đừng tưởng cứ nước là trong
    Cứ than là hắc, cứ sao là vàng
    Đừng tưởng cứ củi là than
    Cứ Quan là Có, cứ Dân là Nghèo_

    Đừng tưởng cứ khúc là eo
    Cứ lúc là mạc, cứ Sang là Giàu
    Đừng tưởng cứ thế là khôn!
    Nhiều thằng khốn nạn còn hơn cả mình

    Đừng tưởng lời nói là tiền
    Có khi là những oán hận chưa tan
    Đừng tưởng dưới đất có vàng
    Vàng đâu chả thấy phí tan cuộc đời

    Đừng tưởng cứ Nghèo là Hèn
    Cứ Sang là Trọng, cứ Tiền là Xong.
    Đừng tưởng quan chức là rồng,
    Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.

    Đời người lúc thịnh, lúc suy
    Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
    Bên nhau chua ngọt đã từng
    Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.

    Ở đời nhân nghĩa làm đầu
    Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
    Ai ơi nhớ lấy đừng quên.
     
    mackcat, mon_94, quocsan and 9 others like this.
  2. Ban Tang Du Tử

    Ban Tang Du Tử Moderator Thành viên BQT

    Sáng ra đọc bài này tỉnh ngủ hẳn. :rolleyes:
     
    mackcat and lichan like this.
  3. mon_94

    mon_94 Lớp 3

    Chủ thớt xem lại nguồn gốc bài thơ trên nhé. Hình như không phải của thi sĩ đâu
     
    lichan thích bài này.
  4. lichan

    lichan Lớp 12

    Bài thơ hay thật, nhưng không giống với giọng điệu của Bùi Giáng. Mình cũng có ý giống bạn @mon_94 .:think:
     
    mon_94 thích bài này.
  5. Ban Tang Du Tử

    Ban Tang Du Tử Moderator Thành viên BQT

    Nghe các bạn nói mình thử lại vào google, tìm một hồi thì tìm được bản này. Đăng lại đây để mọi người tham khảo. Chứ còn chưa thấy thông tin chính thức nào cả.


    *******************


    Truy Tìm Bản Thảo...

    Sỹ Liêm


    [​IMG]


    Dạo này bài thơ "ĐừngTưởng" tung hoành ngang dọc trên mạng xã hội...Nhiều người nói đây là bài thơ của ông Bùi Giáng...Sỹ Liêm tôi im lặng và đợi chờ xem ai là tác giả của bài thơ này...

    Cho tới hôm nay chưa thấy tác giả nào là chính xác ?

    Sáng nay tôi có trao đổi với nhà phê bình văn học Đặng Tiến đang ở Pháp... Anh Đặng Tiến cũng nhìn nhận sự việc là bài thơ "Đừng Tưởng" đúng là phong cách của tôi chứ không phải của ông Bùi Giáng...Và anh Đặng Tiến khuyên tôi nên đưa vụ này lên Facebook:

    Năm 1992, chính Sỹ Liêm tôi sáng tác bài thơ này... Dạo ấy tôi mới có 29 tuổi...Lúc đó tôi bị ảnh hưởng nặng phong cách của nhà thơ Luân Hoán về thể thơ lục bát, tôi thường gọi vui là "giáng long lục bát chưởng"... Tôi sáng tác bài thơ này và có đưa qua cho nhà văn Duyên Anh xem và sửa chửa đôi chút, ông khen bài thơ và kêu tôi giữ đấy để sau này ra tập thơ chứ không gởi báo Văn của nhà văn Mai Thảo như tôi muốn lúc đầu... Bài thơ này Trần Vũ cũng có đọc qua, Nhà văn Hồ Trường An cũng có xem.... Ba má tôi thì dĩ nhiên cũng có đọc...Tôi còn nhớ ba tôi còn nói: oh mẹ.. cái thằng này sao mà nó làm thơ tiến bộ dữ vậy trời...

    Sau đó tôi gom 50 bài thơ viết tay, trong đó có bài thơ "Đừng Tưởng" đóng thành một bản thảo để dành... Một ngày nọ, nhà văn Trần Vũ (tác giả Ngôi Nhà Sau Lưng Văn Miếu và Cái Chết Sau Quá Khứ, bạn chí cốt của tôi thời đó với nhà văn Ngọc Khôi (anh của Trần Vũ đã qua đời)... giới thiệu cho tôi một người bạn hình như tên Dũng (lâu quá tôi nhớ mài mại như thế) ở Paris, Anh ấy lớn hơn tôi và biết đánh đàn guitar, anh xin mượn tập bản thảo của tôi để phổ nhạc, vì anh thích thơ của tôi, nhất là bài thơ: Nếu Tôi Là Họa Sĩ...

    Bẵng một thời gian sau đó, tôi có nhiều chuyện làm ăn và lục đục trong trong gia đình...Tôi cứ ỷ y không đòi lại tập bản thảo thơ đó....Và hậu quả cuối cùng là người cầm tập bản thảo ấy biến mất trên cõi đời này... Không cách nào liên lạc được !

    Tôi buồn bã một thời gian dài vì tiếc những đứa con tinh thần của mình bị bắt cóc oan uổng..

    Nhưng hôm nay, hy vọng của tôi đang lóe lên, vì tại sao bài thơ "Đừng Tưởng" lại xuất hiện trên trang mạng...

    Vậy xin hỏi ai đang giữ tập bản thảo của Sỹ Liêm để đăng được bài thơ này ? Nếu có thì làm ơn cho Sỹ Liêm xin lại !

    Thành thật cám ơn !

    Bài thơ gốc của tôi như thế này ... Bởi trên mạng giờ có rất nhiều bài pha chế lẫn lộn:
    (Các bạn yêu thích thơ tôi hãy xem..có phải là phong cách của tôi hay không ?)

    #

    Đừng Tưởng
    Đừng tưởng cứ núi là cao
    Cứ sông là chảy cứ ao là tù
    Đừng tưởng cứ dưới là ngu
    Cứ trên là giỏi cứ "xu" là cầm
    Đừng tưởng không nói là câm
    Không nghe là điếc không trông là mù
    Đừng tưởng cứ trọc là sư
    Cứ vâng là tốt cứ ừ là ngoan
    Đừng tưởng cứ giàu là sang
    Cứ im lặng tưởng là vàng đến ngay
    Đừng tưởng nốc rượu là say
    Cứ hứa là thật cứ tay là cầm
    Đừng tưởng giặc ở ngoại xâm
    Cứ bè là bạn cứ dân là lành
    Đừng tưởng cứ trời là xanh
    Cứ đất và nước là thành quê hương
    Đừng tưởng cứ lớn là khôn
    Cứ bé là dại cứ hôn là chồng
    Đừng tưởng chẳng có thì không
    Chẳng trai thì gái chẳng ông thì bà
    Đừng tưởng chẳng gần thì xa
    Chẳng ta thì địch chẳng ma thì người
    Đừng tưởng gần nhất là nhì
    Gần quan là tướng gần suy là hèn
    Đừng tưởng cứ sáng là đèn
    Cứ đỏ là chín cứ đen là thường
    Đừng tưởng cứ đẹp là thương
    Cứ xấu là ghét, cứ vương là tình
    Đừng tưởng cứ ghế là vinh
    Cứ tiền là mạnh cứ dinh là bền
    Đừng tưởng cứ cố là lên
    Cứ lì là chắc cứ bên là gần
    Đừng tưởng cứ đều là cân
    Cứ đông là đủ cứ ân là nhờ
    Đừng tưởng cứ vần là thơ
    Cứ âm là nhạc cứ tờ là tranh
    Đừng tưởng cứ vội thì nhanh
    Cứ tranh là được cứ giành thì hơn
    Đừng tưởng giàu hết cô đơn
    Cao sang hết ốm tham gian hết nghèo
    Đừng tưởng cứ bến là neo
    Cứ suối là lội cứ đèo là qua
    "Đừng tưởng chồng mẹ là cha
    Cứ khóc là khổ cứ la là phiền
    Đừng tưởng cứ hét là điên
    Cứ làm là sẽ có tiền đến ngay
    Đừng tưởng cứ rượu là say
    Cứ gió là sẽ tung bay cánh diều...
    Đừng tưởng tỏ tình là yêu
    Cứ thơ ngọt nhạt là chiều tương tư
    Đừng tưởng cứ nhận được thư
    Là bao say đắm như mưa trong nhà
    Đừng tưởng cứ quét lá đa
    Là đời khổ cực can qua một thời...

    P/S TIỆN THỂ CŨNG XIN NHẮN GỞI, BẠN NÀO CÒN BIẾT NHÀ VĂN NGÔ NGUYÊN DŨNG Ở BÊN ĐỨC NAY Ở ĐÂU VÀ FACE CỦA ANH NGÔ NGUYÊN DŨNG LÀ NICK NÀO, ĐỂ SỸ LIÊM XIN LẠI TẬP BẢN THẢO TRƯỜNG THIÊN TIỂU THUYẾT "THẰNG CU BÌNH" VIẾT NĂM 1987... NHÀ VĂN NGÔ NGUYÊN DŨNG ĐÃ GIỮ TẬP BẢN THẢO ẤY !

    sỹliêm
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/8/15
  6. Ducko

    Ducko Lớp 3

    "Người về gối rét nằm đau
    Nghe trên thước đất phai màu nhớ thương"...
     
    mon_94 thích bài này.
  7. mon_94

    mon_94 Lớp 3

    Ban Tang Du Tử thích bài này.
Moderators: Ban Tang Du Tử

Chia sẻ trang này