Hoàn thành R Kiss an angel - Susan Elizabeth Phillips

Thảo luận trong 'Góc dịch các tác phẩm tiếng Anh' bắt đầu bởi dotrang, 2/10/13.

  1. lichan

    lichan Lớp 11

    Cảm ơn bạn đã tiếp tục công việc dở dang của kiemanh49 , Li cũng rất thích tác phẩm này , giống như bạn sau một thời gian chờ đợi kiemanh49không được , đã phải tìm đến nguyên bản , nhưng nói thật vẫn thích đọc bản dịch tiếp của bạn , chỉ là TVE4U không như wordpress có thể viết còm thoải mái sau khi đọc , nên hầu như mọi người chỉ gõ vào chữ thích ...Bạn đừng vội nản nhé , bạn dịch rất mượt và có hồn . Sau tác phẩm này , bạn vẫn sẽ dịch cho nhà mình những tác phẩm hay như thế này nhé .
     
  2. nhungnhinh783

    nhungnhinh783 Lớp 1

    Rất mừng vì bạn đã tiếp tục dịch tác phẩm nối tiếp bạn kiemanh49. Mình rất thích truyện phương Tây, đặc biệt là của các tác giả Âu Mỹ.
    Vì sở thích này mà mình biết kha khá blog dịch truyện Phương Tây cũng như các diễn đàn đăng tải thể loại này.

    Có cơ hội vào TVE là kiểu gì mình cũng lướt qua trang Góc dịch tác phẩm Tiếng Anh để đọc. Trước đây, khi chưa có Nick thì lên TVE làm Khách đọc chùa. Lúc có Nick rồi thì vì lí do này khác nên không phải lúc nào cũng đăng nhập Nick. Thế nên mới dẫn đến tình trạng No Like, No Comment dù rất thích đọc, thường xuyên đọc. Chắc không chỉ mình mà còn nhiều bạn khác cũng như vậy.

    Dạo đọc dở tác phẩm này, đợi lâu quá cũng mon men kiếm bản Tiếng Anh để xem kết cục. Tất nhiên với trình độ có hạn nên chỉ biết đại khái thôi. Nay có bạn dịch, rõ ràng thấy dễ đọc, dễ hiểu và hay hơn hẳn. CẢM ƠN BẠN !

    Mong bạn sẽ hoàn thành tác phẩm này đến cùng và có thêm tác phẩm dịch nữa trong tương lai.
     
  3. Tròn Quay

    Tròn Quay Mầm non

    Cảm ơn bạn rất nhiều, mình cũng theo bản dịch của kiemanh49, đợi lâu quá cũng phải đi tìm bản tiếng anh đọc T_T, bạn dịch hay lắm, tiếp tục nhé :D
     
    halucky thích bài này.
  4. halucky

    halucky Lớp 11

    Halucky!
    Chương 18
    Trong suốt quãng thời gian của tháng sáu và tháng bảy, đoàn xiếc Quest Brother tiến gần tới trái tim của tua lưu diễn, quanh co khắp các nẻo đường phía tây, xuyên qua các thị trấn nhỏ của Pensylvania và Ohio. Thỉnh thoảng họ bám theo các con sông, lớn rồi nhỏ: sông Allegheny và sông Monogahela, sông Hocking, Scioto rồi Maunee. Họ trình diễn ở các thị trấn nhỏ, nơi mà các show trình diễn lớn khác đã bỏ qua: vài thị trấn khai thác than với những hầm mỏ trống rỗng. thị trấn khai thác quặng đã bị bỏ rơi bởi các xưởng chế tạo, thị trấn công nghiệp nơi những nhà máy đã đóng cửa. Mọi người ở Pensylvania và Ohio hàng ngày có thể lãng quên những vùng công nghiệp lớn, nhưng Quest Brother vẫn nhớ, và đoàn xiếc vẫn lui tới.

    Đến tuần đầu tiên của tháng tám, đoàn xiếc đã tới Indiana, Daisy chưa bao giờ hạnh phúc hơn. Mỗi ngày là một cuộc phiêu lưu mới. Cô cảm thấy như thể mình là một con người khác: khỏe mạnh, tự tin, và tự đứng trên đôi chân mình. Từ vụ Sinjun xổng chuồng, cô đã nhận được sự tôn trọng từ các thành viên khác, và không còn bị cô lập. Các cô gái tạo dáng buôn chuyện cùng cô, các chú hề hỏi ý kiến cô cho mấy trò khéo léo mới nhất. Brady tìm ra cô để cùng tranh luận về chính trị, rồi lừa cô nâng cô lên bằng cơ bắp của mình như thể cô chẳng nặng gì. Heather đến bên cô mỗi khi Alex không ở gần.

    “Chị đã từng nghiên cứu về tâm lý học chưa?” Heather hỏi vào một buổi trưa đầu tháng tám, khi Daisy đãi cô bé một bữa tại quán McDonald ở thị trấn phía đông Indiana, nơi họ đang lưu diễn.

    “Trong một thời gian. Chị phải thay đổi nhiều trường trước khi học xong.” Daisy đưa lên một miếng rán kiểu Pháp, nhấm nháp một miếng nhỏ rồi đặt trở lại. Đồ rán không giúp cải thiện bụng cô thời gian gần đây. Cô khum tay lên eo, cố tập trụng vào chuyện Heather đang nói.

    “Em nghĩ em muốn trở thành một nhà tâm lý học hoặc cái đó khi em lớn lên. Ý em là, sau những gì em đã trải qua, em nghĩ mình có thể giúp những đứa trẻ khác.”

    “Chị cá là em có thể.”

    Heather trông có vẻ bồn chồn không giống thường ngày. Có một chút sự vô tư của lứa tuổi thiếu niên còn lại trong cô bé, Daisy biết rằng số tiền bị lấy trộm vẫn đè nặng lên lương tâm Heather, mặc dù cô không hề đề cập tới nó.

    “Alex – ý em là, anh ấy có từng nói em giống một kẻ ngu đần, hay gì đại loại thế không?”

    “Không, Heather. Chị chắc chắn, thậm chí anh ấy còn không có ý nghĩ đấy.”

    “Mỗi khi nhớ về điều mình làm, em có thể chết mất.”

    “Alex được dùng để cho phụ nữ ném bản thân họ vào anh. Nói em biết sự thật, chị không cho rằng anh ấy thậm chí còn chú ý đến nó nữa.”

    “Thật chứ? Điều chị nói làm em cảm thấy khá hơn.”

    “Anh ấy rất quý em, Heather. Và anh ấy chắc chắn không nghĩ em ngu đần đâu.”

    “Chị chắc chắn có một con bò khi chị đi bộ giữa chúng em.”

    Daisy nén một nụ cười. “Là một sự đe dọa với một người phụ nữ lớn tuổi khi có một phụ nữ trẻ tuổi đi sau người đàn ông của cô ấy.”

    Heather gật đầu đầy khôn ngoan. “Yeah. Nhưng, Daisy, em không nghĩ Alex từng lăng nhăng quanh chị. Thành thật mà. Jill và Madeline và tất cả bọn họ đang nói về chuyện, liệu anh ấy có bao giờ chú ý đến họ nữa không, không, thậm chí nếu họ có nằm dài trong bộ bikini đi nữa. Em nghĩ, điều đó đang chọc tức họ.”

    “Heather…”

    “Em xin lỗi. Nó làm phiền họ”. Cô lơ đãng cắt vụn góc bánh hamburger. “Em có thể hỏi chị vài điều không? Là về…well…khi chị quan hệ tình dục hay cái gì đó. Ý em là, chị có xấu hổ không?”

    Daisy chú ý Heather đưa móng tay lên cắn rất nhanh, nên cô biết với cô bé, sẽ không phải lo lắng tình dục là thế nào, trừ một lương tâm tội lỗi.

    “Khi nó đúng đắn thì nó không xấu hổ.”

    “Nhưng làm sao chị biết nó đúng đắn?”

    “Em dùng thời gian tìm hiểu về người đó. Và, Heather, em hãy đợi đến sau khi kết hôn.”

    Heather tròn xoe mắt. “Chẳng ai đợi đến khi họ kết hôn nữa.”

    “Chị có.”

    “Yeah, nhưng chị là một kiểu ---“

    “Đần độn?”

    “Yeah. Nhưng tốt bụng---“

    Mắt cô bé mở lớn với dấu hiệu đầu tiên của sự hoạt bát thực sư mà Daisy đã nhìn thấy trên khuôn mặt cô bé cả tuần qua. Cô đặt lon Coke xuống.

    “Ồ, lạy Chúa. Đừng nhìn thế chứ!”

    “Nhìn gì cơ?”

    “Heather…”

    “Cửa ra vào. Cạnh cánh cửa.. Anh chàng loanh quanh nói chuyện với em hôm qua vừa bước vào. Anh ấy - ôi, lạy Chúa, anh ấy thật dễ thương”.

    “Ở đâu?”

    “Ở bàn đăng kí. Đừng nhìn! Anh ấy mặc áo phông và quần sooc màu đen. Nhìn mau, nhưng đừng để anh ấy nhận ra là chị đang theo dõi.”

    Daisy quan sát khu vực bàn đăng kí một cách tình cờ nhất có thể. Cô phát hiện một thanh niên đang xem xét thực đơn. Cậu bé trạc tuổi Heather, với mái tóc nâu bờm xờm và biểu hiện lơ mơ, đáng yêu trên khuôn mặt. Daisy lấy làm vui thích vì lần này, Heather hành động như một cô gái trẻ tuổi bình thường, thay vì ai đó với gánh nặng của cả thế giới trên vai.

    “Sẽ thế nào nếu anh ấy trông thấy em?” Heather rên lên. “Ôi, chết tiệt! Tóc em---“

    “Đừng chửi thề. Và tóc em trông ổn mà.”

    Heather cúi đầu xuống, Daisy biết rằng cậu bé đang đến gần

    “Chào”

    Heather làm một màn tảng lờ ngoạn mục, tay khuấy đá trong cốc Coke của mình trước khi ngẩng lên. “Chào”

    Cả hai khuôn mặt ửng hồng, Daisy có thể nhận thấy họ đang tìm kiếm điều gì đó thật lỗi lạc để nói. Cuối cùng cậu bé liều mạng lên tiếng.

    “Gì thế?”

    “Không có gì.”

    “Cậu, uh, đang đi thăm thú quanh đây? Ý mình, giống như, phía trên rạp xiếc.”

    “Yeah”

    “Okay”

    “Yeah, tôi sẽ ở đó.”

    Một khoảng dừng khác kéo dài, lần này bị phá ngang bởi Heather.

    “Đây là Daisy. Cậu có thể nhớ đến chị ấy ở buổi diễn và mọi thứ. Chị ấy giống như người bạn tốt nhất của mình. Daisy, đây là Kevin.”

    “Xin chào, Kevin”

    “Chào. Em, uh, thích chị trong buổi biểu diễn.”

    “Cám ơn.”

    Thoát khỏi một cuộc trò chuyện, cậu bé quay lại với Heather.

    “Tôi và người này Jeff – cậu chưa biết cậu ấy, nhưng cậu ấy khá dễ chịu – chúng tớ đang nghĩ tới việc lượn lờ quanh đây một lúc.’

    “Okay.”

    “Có lẽ bọn tớ sẽ gặp lại cậu.”

    “Yeah. Nghe thật thích.”

    Im lặng.

    “Okay, hẹn gặp lại.”

    “Yeah, hẹn gặp lại.”

    Khi cậu bé quay gót, vẻ mơ màng hiện lên trên khuôn mặt Heather, tiếp theo, gần như ngay lập tức, thế chỗ bằng sự không chắc chắn.

    “Chị có nghĩ cậu ấy thích em không?”

    “Chắc chắn.”

    “Em nên làm thế nào nếu cậu ấy mời em đi chơi tối nay, như giữa các phần trình diễn hoặc gì đó? Chị biết cha sẽ không để em đi.”

    “Em sẽ phải nói với Kevin sự thật. Cha em rất nghiêm, và em không được phép hẹn hò cho tới khi ba mươi tuổi.”

    Một lần nữa, Heather tròn xoe mắt, nhưng Daisy không để điều đó ngăn mình lại. Cô xem xét vẻ lưỡng lự của Heather. Đây là điều tốt để cô bé nhận được sự lãng mạn, dù chỉ một lần. Cô bé cần cư xử như những thiếu niên bình thường thay vì như ai đó đang phải chịu hình phạt. Mặc dù, cô biết Heather đúng, Brady sẽ khó chấp nhận.

    “Thế nào nếu em chỉ cho Kevin xem xung quanh? Cậu ấy sẽ thích thế. Rồi nếu em ngồi trên xe tải, cha em có thể để mắt đến em trong khi bọn em vẫn có một chút riêng tư.”

    “Em tính sẽ làm theo cách đó.” Trán Heather nhăn lại với lời cầu khẩn. “Chị sẽ nói chuyện với cha để chắc chắn rằng ông sẽ không ngăn cản em chứ?”

    “Chị sẽ nói chuyện với ông ấy.”

    “Đừng để ông ấy nói gì đó ngu ngốc trước mặt Kevin. Làm ơn, Daisy.”

    “Chị sẽ làm điều tốt nhất.”

    Cô bé sụp đầu xuống, chọc ngón tay cái vào vỏ hộp đựng món rán kiểu Pháp trống rỗng. Một lần nữa, vai cô bé trùng xuống, Daisy có thể nhìn thấy một đám mây tội lỗi đang sà xuống.

    “Khi nghĩ về việc em đã làm với chị, em cảm thấy như một đồ khốn trườn bò! Ý em là luồn cúi.” Cô bé ngước lên. “Chị biết em rất xin lỗi, phải không?”

    “Ừ.”

    Cô chẳng biết phải giúp cô bé thế nào. Heather đã cố gắng chuộc lỗi cho những gì mình làm bằng mọi cách cô bé biết. Chỉ duy nhất một điều cô bé không dám là đến nói với cha mình sự thật, mà Daisy cũng không muốn có bé làm điều đó. Mối quan hệ giữa Heather và Brady thực sự đủ khác, nhưng nó chỉ làm cho chuyện này khó khăn hơn.

    “Daisy, em không bao giờ…ý em là, mọi thứ với Alex chỉ vì em chưa chín chắn. Anh ấy đối với em rất tốt, nhưng em không bao giờ đến với anh ấy, bây giờ hay lúc nào khác, nếu chị thấy lo lắng về điều này.”

    “Cảm ơn em đã nói chị biết.” Daisy bận rộn thu dọn đồ thừa của họ nên Heather không nhìn thấy nụ cười của cô.

    Cô gái nhỏ tuổi nhăn mũi. “Không hề xúc phạm, Daisy. Anh ấy sexy và mọi thứ, trừ việc anh ấy thực sự già.’

    Daisy gần như nghẹn thở.

    Heather nhìn chăm chú về phía bàn đăng kí, nơi Kevin cuối cùng cũng đặt được chỗ cho mình. “Anh ấy thật dễ thương.”

    “Alex?”

    Heather rùng mình, “Không, Kevin!”

    “Ahh, ờ, Alex không phải là Kevin, điều đó là chắc chắn.”

    Heather gật đầu long trọng. “Điều đó là chắn chắn.”

    Lần này, Daisy không thể giúp gì. Cô bắt đầu cười khúc khích, và hòa với niềm hân hoan của cô, Heather tham gia cùng.

    * * *

    Khi quay về lô cắm trại, Heather đi ra tập cùng Sheba. Daisy mở kiện hàng hóa mà cô đã tìm kiếm, thu thập, nghiên cứu rồi đặt hàng cho bầy thú. Cô biết ơn Alex đã không một lần phàn nàn về những đồ đắt đỏ mà cô thêm vào trong hóa đơn của họ. Bây giờ, cô biết anh chỉ là một giáo sư nghèo, cô càng cố gắng cẩn thận hơn về mọi khoản chi phí. Nhưng cô sẽ cắt giảm vào thức ăn của chính họ, trước khi cô làm thế với bầy thú.

    Đến lúc tập luyện, đầu tiên, cô dừng lại chỗ lũ voi, hội họp với Tater, nó liền kéo lê cô tới gần. Sinjun thường thường bỏ qua con voi nhỏ, trừ lần này, nó ngẩng cái đầu ngạo mạn để ý đến đối thủ của mình với sự chiếu cố đầy kiêu căng.

    Cô ấy yêu tao nhất, mày đúng là đồ trẻ con gây phiền nhiễu, đừng bao giờ quên điều đó.

    Lollipop và Chester bị buộc bên ngoài lều, rồi Tater cũng bị mang tới chỗ quen thuộc gần đấy, nơi một cái cọc sạch sẽ đang đợi sẵn. Daisy bước tới chỗ Sinjun, thò tay qua chấn song vuốt một đường sau tai nó. Con hổ đang quan sát mấy con vật hạ mình nói chuyện, nên cô không thì thầm với nó như cô làm với những con khác.

    Cô quý trọng từng giây phút mình ở cùng bầy thú. Sinjun đã phát triển tốt dưới sự chăm sóc của cô. Lớp lông màu cam cháy của nó giờ đây sáng mượt khỏe khoắn. Thỉnh thoảng, mỗi sáng sớm, khi mọi thứ còn yên tĩnh và họ ở khu vực vắng người, Daisy trườn khỏi nơi ấm áp bên cạnh Alex để đưa Sinjun ra khỏi chuồng. Nó như thể một con mèo to lớn dạo chơi trong tự do dù chỉ trong một thời gian ngắn.

    Họ đùa giỡn cùng nhau trên bãi cỏ ướt sương sớm. Sinjun giữ móng vuốt của nó cẩn thận trong vỏ bọc, Daisy thận trọng trông chừng nó cho đến lúc mặt trời mọc. Lúc này, khi cô vuốt ve nó, một cảm giác lười biếng len lỏi qua cô.

    Sinjun nhìn chăm chú vào đôi mắt cô.

    Nói với cậu ấy đi.

    Tao sẽ.

    Nói đi.

    Sẽ sớm thôi. Tao sẽ nói với anh ấy sớm.

    Mất bao lâu thì một mầm sống mới đang lớn lên trong cô sẽ khuấy động? Cô không thể mang thai nhiều hơn sáu tuần, vì vậy vẫn còn một chút thời gian. Kể từ khi cô không quên một viên thuốc ngừa thai nào, cô đã đổ lỗi những triệu chứng của cô là do căng thẳng. Rồi tuần trước sau khi phải ném mình vào nhà vệ sinh của trạm đỗ xe tải, cuối cùng cô mua một que thử thai và khám phá ra sự thật.

    Cô nghịch một trong hai tai của Sinjun. Cô biết mình phải báo cho Alex biết sớm, nhưng cô chưa thực sự sẵn sàng. Đầu tiên anh sẽ tức giận – cô không lừa gạt bản thân về điều này – rồi ngay sau đó anh sẽ tự điều chỉnh, cô chắc chắn anh sẽ hạnh phúc thôi. Anh ấy đã hạnh phúc, cô kiên định tự nhủ bản thân. Anh yêu cô. Chỉ là anh chưa chịu thừa nhận. Và vì thế, anh sẽ yêu đứa con của hai người

    Mặc dù anh vẫn chưa nói những lời mà cô cần được nghe, cô hiểu rằng anh có tình cảm sâu sắc với mình. Có cách nào khác để cắt nghĩa nỗi đau mà cô thấy phản chiếu trong đôi mắt anh trong những phút giây không mong chờ nhất cũng như những lúc anh hài lòng, mà dường như tỏa ra từ anh khi họ ở bên nhau? Thỉnh thoảng thật khó khăn khi cô nhớ lại, anh hiếm khi cười thế nào vào thời gian đầu họ mới gặp nhau.

    Cô biết anh thích ở cùng cô. Giữa không gian gần một phần tư nhà xe, rồi hàng dặm dài họ cùng nhau trên xe tải gần như mỗi sáng. Họ ở cùng nhau nhiều hơn hầu hết các cặp đôi, và còn nữa, anh săn lùng cô suốt cả ngày để kể cô nghe câu chuyện mà anh chắc cô sẽ thích thú, cằn nhằn về vấn đề với chính quyền địa phương, hay đơn giản mang cô đi thật nhanh cho những cái vuốt ve đầy sở hữu bên dưới cô. Bữa ăn hàng ngày của họ giữa buổi sáng và buổi biểu diễn tối đã trở thành nghi lễ với cả hai. Đêm đến, khi công việc đã hoàn thành, họ cùng nhau làm tình với niềm đam mê và sự giải thoát mà cô không tin là có thể.

    Cô không thể tưởng tượng cuộc sống kéo dài mà thiếu vắng anh, hay một ngày trôi đi nối tiếp ngày khác cho đến lúc anh ngừng đề cập đến chuyện li dị. Cô biết anh cũng không thể hình dung chuyện hai người chia tay nhau. Đó là lý do thực sự khiến cô không muốn kể anh biết về đứa bé. Cô muốn dành cho anh thêm chút thời gian, dùng nó để yêu cô.

    * * *

    Sáng hôm sau tất cả cái đăng bị tháo dời. Alex tỉnh giấc không lâu sau khi cô trượt khỏi giường. Anh khám phá ra cô ở trên cánh đồng vắng vẻ phía sau nhà xe, chơi đùa cùng Sinjun. Hai giờ sau đó anh vẫn còn khó chịu.

    Buổi sáng đó đến phiên cô lái. Họ bắt đầu chia sẻ nhiệm vụ lái xe khi anh nhận ra, cô sẽ không tháo dời các bánh răng trên xe tải khi cô thích thú được ngồi sau vô lăng.

    “Tôi nên lái xe sáng nay,” anh nói. “Nó giúp tay tôi bận rộn để không bị thúc giục quấn quanh cổ em.”

    “Giờ, Alex, hãy thư giãn.”

    “Thư giãn, cái mông tôi ấy!”

    Cô trừng mắt nhìn anh.

    Anh quắc mắt lại. “Hứa với tôi, em sẽ không để Sinjun rời khỏi chuồng thêm nữa.”

    “Chúng ta đâu có ở trong thị trấn, quanh đây cũng chẳng có bóng ma nào cả, sao anh không ngừng lo lắng đi.”

    “Điều đó nghe không giống một lời hứa.”

    Cô chăm chăm nhìn ra ngoài, nơi vùng đất nông nghiệp bằng phẳng của Indiana trải dài mỗi bên đường cao tốc hai làn xe chạy.

    “Anh có chú ý thấy Jack và Jill rất hay ở cùng nhau dạo gần đây không. Sẽ không buồn cười sao nếu họ kết hôn? Ý em là, bởi vì cái tên của họ.”

    *)Jack and Jill là bộ phim hài của Mỹ. Từng nhận giải mâm xôi vàng.

    “Ngừng đánh trống lảng quanh chủ đề chính và hãy nói cho tôi, em sẽ không tiếp tục đưa mình vào nguy hiểm nữa.” Anh làm một hớp cà phê trong cái cốc sứ mà anh nắm chặt trong tay.

    “Anh thực sự tin Sinjun sẽ làm đau em sao?”

    “Nó đâu phải một con mèo nhà, bất kể cách em đối xử với nó. Động vật hoang dã không thể đoán trước. Em không được thả nó ra khỏi chuông nữa, em hiểu tôi nói gì không? Không, dưới bất kỳ trường hợp nào.”

    “Em hỏi anh một câu. Anh có nghĩ nó làm đau em không?”

    “Không dự tính được. Nó được em bảo lãnh, điều đó là chắc chắn, nhưng đoàn xiếc đầy những câu chuyện về những con thú được cho là dễ bảo quay lưng lại chính người huấn luyện chúng. Và Sinjun hầu như không dễ bảo.”

    “Nó ở cùng em, nó ghét cái chuồng. Nó thực sự như thế. Em nói với anh lúc trước rằng em không bao giờ thả nó ra nếu chúng ta ở gần khu dân cư. Anh sẽ chú ý rằng chẳng hề có ai ở quanh sáng nay. Nếu có bất kỳ thứ gì động đậy, em đã không mở cửa chuồng.”

    “Em sẽ không mở nó lần nữa, vì vậy không có chuyện này.” Anh kết thúc cốc cà phê và đặt nó xuống sàn xe.

    “Có chuyện gì xảy ra với người phụ nữ tôi lấy thế này? Một người không tin vào thế giới văn minh, ra khỏi giường trước bảy giờ sáng?”

    “Cô ấy kết hôn với một gã lười biết diễn xiếc.”

    Cô nghe thấy một tiếng cười thầm sâu của anh, rồi chú ý lại con đường. Cô biết vấn đề thả Sinjun ra đã được định đoạt cũng như anh có lo lắng cho cô. Cô hy vọng anh không chú ý thấy, cô chưa hề giàng buộc một lời hứa nào.

    * * *

    *) Cái nhà xe của Alex chỉ được gọi chung là “trailer” vì nó là nhà xe kéo kiểu cũ. Nhà xe của Brady hiện đại hơn như có hệ thống điều hòa không khí, được gọi là Airstream.

    Heather đóng cánh cửa Airstream, và bước vào bóng tối. Cô mặc bộ váy ngủ cốt tông màu vàng in hình mèo Garfield, đôi chân trần chìm trong đám cỏ đẫm sương. Lều chính đã được hạ xuống. Cô quá mệt mỏi ngồi bên trong ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc của đoàn xiếc đang tan rã. Thay vào đó, sự chú ý của cô kết chặt vào cha cô, người đang ngồi ngoài Airstream trong cái ghế xếp, bằng vải bạt màu xanh, trắng và hút xì gà theo cái cách ông cho phép mình mỗi tuần một lần.

    Lần này chẳng có cô gái nào đeo bám xung quanh ông. Không một cô gái tạo dáng, và cũng không một cô gái thị trấn nào, người mà luôn luôn theo sau ông. Quan niệm của cha cô là toàn bộ chuyện quan hệ tình dục phải đặt tránh xa cô, mặc dù cô biết ông có lẽ vẫn làm. Nhưng ít nhất, ông chắc chắn cô không phát hiện ra. Cha luôn luôn ăn ý với các anh trai cô khi nói những lời tục tĩu xung quanh cô.

    Ông không nhìn thấy cô, khi ông rít một hơi xì gà khác, cái đầu đỏ sáng rực lên. Heather chưa hề ăn tối, cô cảm thấy như mình sắp bị ném lên chỉ từ ý nghĩ về điều cô phải làm tối nay. Giá như cô có thể nhét ngón tay vào tai là có thể nhấn chìm được tiếng nói của lương tâm mình, nhưng nó vẫn tiếp tục lớn lên mỗi ngày. Nó khó chịu đến nỗi cô không thể ngủ mỗi đêm và thức ăn thì không chịu ở lại trong bụng. Giữ im lặng đã trở thành một sự trừng phạt tồi tệ hơn cả nói ra sự thật.

    “Cha- uh – con có thể nói chuyện với cha không?” Như thể có con ếch to trong cổ họng cô thành thử lời nói thoát ra nghe như kiểu ộp ộp.

    “Ta nghĩ con ngủ rồi.”

    “Con không ngủ được.”

    “Lại nữa à? Chuyện gì với con gần đây thế?”

    “Là—“ Cô xoắn bàn tay lại với nhau. Ông sẽ giật thót tim khi nghe cô nói, nhưng cô quyết giữ ý định. Cô đã làm hòa với Daisy theo nhiều cách, trừ một việc đúng đắn nhất cô cần phải làm.

    Nếu Daisy quay ngoắt thành một tên khốn, chuyện đã khác, đằng này chị ấy lại là người tốt bụng nhất mà Heather đã từng gặp. Lúc đầu, thỉnh thoảng cô ước Daisy đang chọc giận mình. Rồi tất cả qua đi trong tốt đẹp.

    “Chuyện gì, Heather? Con vẫn lo lắng về chuyện quên lời căn dặn tối nay à?’’

    “Không.”

    “Ồ, có lẽ con nên lo lắng về nó một chút. Ta không biết tại sao con không thể tập trung hơn. Khi Matt và Rob bằng tuổi con---“

    “Con không phải là Matt hay Rob!” Dây thần kinh của cô như muốn đứt. “Luôn luôn là Matt và Rob, Matt và Rob! Họ làm mọi thứ hoàn hảo, còn con là kẻ phá dối to đầu!”

    “Ta đâu nói thế.”

    “Cha nghĩ vậy. Cha luôn so sánh giữa chúng con. Nếu con có thể đến sống cùng mọi người ngay sau khi mẹ mất thay vì ở với Terry, con sẽ tốt hơn nhiều bây giờ.”

    Ông không hề phẫn nộ. Thay vào đó, ông cọ xát vào cánh tay, cô biết chứng viêm gân đang quấy rầy ông

    . “Heather, ta làm cái điều ta nghĩ là đúng cho con. Cuộc sống này thật không dễ dàng. Ta muốn điều tốt hơn cho con.”

    “Con thích ở đây. Con yêu đoàn xiếc.”

    “Ta không hiểu.”

    Cô ngồi xuống ghế gần chỗ ông bởi vì sẽ quá khó khăn để đứng. Đây là mùa hè tồi tệ nhất cũng như hạnh phút nhất trong đời cô. Phần tốt đẹp là được ở quanh Daisy và Sheba. Hai người đó tuy không thân thiết nhưng cả hai đều quan tâm tới cô. Mặc dù cô sẽ không bao giờ tiết lộ cho Daisy biết rằng mình thích nghe những lời nhắc nhở của chị về chửi thề, hút thuốc, tình dục và vài thứ nhảm nhí khác. Thêm vào đó, Daisy còn hài hước, nhân hậu thực sự. Chị luôn xoa xoa cánh tay hay vào lưng Heather. Sheba thì kiểu cách hơn theo một lối khác. Cô bám dính lấy cô ấy khi mình bị các anh trai hắt hủi, và đảm bảo được ăn đồ ngon thay vì thứ bỏ đi. Cô ấy giúp cô tập nhào lộn mà chưa từng phải hét lên, thậm chí không khi Heather say thuốc. Sheba cũng khá nhân hậu nữa, luôn luôn chải tóc cho Heather hay sửa lại tư thế của cô cho đúng. Cô ấy cũng vỗ về cô sau khi cô trình diễn xong.

    Gặp gỡ Kevin tuần qua thực sự là điều tốt lành. Cậu ấy hứa sẽ viết thư, và Heather cũng sẽ trả lời. Cậu ấy không hôn cô tối đó, nhưng cô biết cậu ấy có muốn.

    Nếu mọi thứ khác trong mùa hè này không kinh khủng đến vậy, cô sẽ không phải quá xấu hổ với Alex đến nỗi da cô cảm giác như bị côn trùng đốt mỗi khi cô nhớ đến nó. Cha cô luôn giận dữ với cô. Và tồi tệ nhất là điều cô đã làm với Daisy, điều đáng sợ mà cô không thể sống với nó thêm một phút nào nữa.

    “Cha, con có vài chuyện muốn nói với cha.” Cô nắm chặt tay. “Vài chuyện không tốt.”

    Đầu ông cứng lại. “Con không mang bầu đúng không?”

    “Không!” Màu sắc ngập tràn má cô. “Cha luôn nghĩ điều tồi tệ nhất về con!”.

    Ông lún mình trở lại chiếc ghế. “Ta xin lỗi, con yêu. Đó chỉ vì ta đang già đi còn con ngày càng xinh đẹp. Ta lo cho con.”

    Đó là điều đẹp đẽ nhất mà ông từng nói với cô bé cả mùa hè, nhưng cô không thể dù chỉ thưởng thức nó, bởi vì điều cô sắp nói với ông. Có lẽ cô nên nói với Sheba trước, nhưng Sheba không phải người cô muốn làm kinh hãi, nó phải là cha cô. Nước mắt nhức nhối dưới mí mắt, rồi cô chớp mắt xua chúng đi bởi vì đàn ông ghét nước mắt. Matt và Rob đã nói chỉ có kẻ mềm yếu mới khóc.

    “Con – con đã làm vài thứ. Và con không thể giữ nó như một bí mật thêm nữa.”

    Ông không nói gì. Ông chỉ quan sát và chờ đợi.

    “Nó chỉ - như thể có vài thứ khó chịu bên trong con. Nó ngày càng lớn hơn mà con không thể dừng nó được.”

    “Có lẽ sẽ tốt hơn nếu con kể ta nghe.”

    “Con—“ Cô nuốt nước bọt---“Số tiền---khi mọi người nghĩ Daisy đã lấy trộm số tiền---“ Từ ngữ bùng nổ thoát ra. “Là con lấy.”

    Trong một giây, ông không làm gì, rồi như thể ông tự bắn vào chân mình. “Cái gì!”

    Cô nhìn ông, dù trong bóng tối cô vẫn có thể thấy được biểu hiện giận dữ của ông. Bên trong cô dậy sóng, rồi cô buộc bản thân phải tiếp tục.

    “Là con – con đã lấy trộm tiền, và lẻn vào nhà xe của họ giấu trong túi sách của chị ấy, nên mọi người đều nghĩ chính chị ấy lấy.”

    “Ta không tin đồ ma lanh chết tiệt này!”. Ông dộng mạnh chân mình, đá vào chân ghế cô đang ngồi khiến nó đổ khỏi người cô. Trước khi cô ngã, ông đưa tay chụp lấy cô, rồi giật kéo cô đứng lên.

    “Sao con làm điều này? Mẹ kiếp! Tại sao con nói dối?”

    Khiếp đảm, cô cố gắng giằng mình thoát khỏi ông, nhưng ông không để cô đi, cô không thể giữ nước mắt mình ở lại lâu hơn nữa.

    “Con --- con muốn Daisy gặp rắc rối. Nó là----“

    “Con là kẻ ăn cắp vặt.”

    “Con đã xin lỗi chị ấy!” cô khóc nức nở. “Con đã làm! Giờ thì chị ấy đã làm bạn với con! Con không có ý-----“

    Ông lắc cô bé mạnh ơn. “Alex có biết chuyện này không?”

    “K-hông.”

    “Con để mọi người tin rằng Daisy là kẻ trộm, trong khi chính là con. Con làm ta phát ốm.”

    Không báo trước, ông bắt đầu kéo cô ngang qua lô đất. Mũi cô đang chạy đua, cô quá sợ hãi đến nỗi hàm răng bắt đầu va lập cập. Cô biết ông sẽ nổi điên nhưng không cho rằng sẽ tồi tệ thế này.

    Ông lôi cô vòng qua sau nhà xe của Sheba hướng về phía nhà xe của Alex và Daisy, được đậu cạnh đó. Với một cử động đáng sợ, ông giơ nắm đấm đập vào cửa. Có ánh đèn bên trong, rồi Alex trả lời ngay.

    “Chuyện gì thế, Brady?”

    Khuôn mặt Daisy lấp ló sau vai Alex. Khi nhìn thấy Heather, cô giật mình báo động. “Chuyện gì xảy ra vậy?”

    “Nói với cậu ấy,” cha cô yêu cầu. Heather nói giữa tiếng nức nở.

    “Em—em là người—“

    “Nhìn vào mặt cậu ấy khi con nói!” Ông siết chặt cằm cô bé rồi nâng lên, nó không chính xác làm đau cô nhưng đủ để buộc cô phải nhìn vào mắt Alex. Cô thà chết đi còn hơn.

    “Em đã lấy trộm tiền!” Heather khóc. “Không phải Daisy. Là em! Em lẻn vào nhà xe của hai người và nhét trong túi chị ấy.”

    Toàn bộ cơ thể Alex cứng lại, biểu hiện của anh giống cha đến nỗi Heather phải lùi lại.

    Daisy rên khẽ một tiếng. Kệ cơ thể nhỏ bé của mình, bằng cách nào đó cô xoay sở đẩy được Alex đủ xa tránh khỏi lối của cô, để cô không phải đá bay anh rơi khỏi bậc lên xuống bằng thép. Cô đưa tay đón lấy Heather nhưng cha cô bé kéo cô đi.

    “Con bé không đáng nhận được sự thông cảm của cô. Heather đã hành động như một kẻ chết nhát, và tôi hứa nó sẽ bị trừng phạt vì điều này.”

    “Nhưng tôi không muốn cô bé bị trừng phạt! Chuyện xảy ra cách đây hàng tháng trời. Nó chẳng còn quan trọng nữa.”

    “Khi nghĩ về tất cả những điều đau khổ tôi đã gây ra cho cô---“

    “Đó không có vấn đề gì.” Trông Daisy bướng bỉnh như lúc cô nhắc nhở Heather về ngôn từ cô bé dùng. “Đây là chuyện của tôi, Brady. Giữa tôi và Heather.”

    “Cô sai rồi. Con bé là máu mủ của tôi, trách nhiệm của tôi, không bao giờ nghĩ tôi phải chứng kiến cái ngày mà tôi xấu hổ như ngay lúc này.”

    Ông hướng mắt về Alex.

    “Tôi biết đây là vấn đề của đoàn xiếc, nhưng tôi đánh giá cao nếu cậu để tôi chăm sóc chuyện này theo cách của tôi.”

    Heather giật mình trước sự lạnh lẽo trong đôi mắt Alex khi anh gật đầu.

    “Không, Alex!” một lần nữa, Daisy với tay ra nhưng Alex bắt lấy và kéo cô trở vào trong.

    Cha cô kéo cô đi giữa các nhà xe không nói một lời. Heather không bao giờ sợ như thế trong đời. Cha cô chưa từng đánh cô, bởi vì cô chưa từng làm điều gì xấu xa như thế cả.

    Ông đột ngột dừng lại khi Sheba bước khỏi bóng nhà xe lớn của chị. Chị mặc chiếc váy lụa màu xanh có in hình hoa và chim Trung Quốc khắp nơi. Heather rất vui khi trông thấy cô bé. Cô bé sẵn sàng ném mình vào vòng tay của Sheba, cho đến lúc ánh nhìn kinh hãi trong đôi mắt chị đã xóa sạch mọi thứ khi chị nghe kể chuyện.

    Heather cúi đầu xuống và nước mắt một lần nữa bắt đầu rơi. Giờ thì Sheba sẽ ghét cô. Cô nên dự kiến cả điều này. Sheba ghét kẻ trộm hơn bất cứ thứ gì.

    Giọng Sheba run run. “Tôi muốn nói chuyện với anh, Brady.”

    “Lát nữa. Tôi có vài thứ cần giải quyết.”

    “Chúng ta sẽ nói chuyện ngay bây giờ.” Cô làm một cử chỉ dứt khoát bằng đầu.

    “Lên giường đi, Heather. Cả cha cháu và ta sẽ xử lý cháu ngay sáng mai.”

    Mày quan tâm gì chứ? Heather muốn gào lên. Mày từng ghét Daisy mà. Nhưng giờ cô biết điều đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Sheba cương trực như cha cô vậy. Họ sẽ đi đến thống nhất, thực hiện những nội quy của đoàn xiếc.

    Lúc cái nắm tay của cha cô hơi nới lỏng là Heather vội vàng chạy trốn. Khi chạy về nơi an toàn là giường ngủ của mình, cô bé biết cô đã đánh mất cơ hội để khiến cha yêu mình.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/12/14
  5. halucky

    halucky Lớp 11

    Rất mừng được nghe nhận xét của các bạn. Mình lấy lại hào hứng rồi. (thậm chí còn tích cực hơn chứ..).
     
  6. Thuy Nguyen 379

    Thuy Nguyen 379 Mầm non

    ban dich muot lam, cam on ban....
     
    halucky thích bài này.
  7. phuonghanh

    phuonghanh Mầm non

    Ôi hay quá đi. Bạn dich hay và mượt lắm. Đừng có ý định drop nhé. Bn dịch mượt và sát nghĩa nữa. Cố lên nhaaaaaa
     
    halucky thích bài này.
  8. halucky

    halucky Lớp 11

    Halucky!
    Chương 19

    *)Chuyển gọi Sheba là cô nhé. Cho phù hợp với cách gọi Brady. Ông - cô thay vì Ông - chị

    Brady hậm hực với Sheba. “Tôi không cần cô dính mũi vào chuyện này.”

    “Tôi đang dành cho anh chút thời gian để hạ hỏa. Vào đây.”

    Ông dẫm lên những bậc thang rồi giật mạnh cánh cửa bằng kim loại mở ra. Ông quá giận dữ, không chú ý vào nội thất đắt tiền bên trong, những thứ đã làm cho chiếc xe RV của Sheba trở thành xa xỉ nhất trong cả đoàn xiếc.

    “Con bé là kẻ ăn cắp! Con gái tôi là một kẻ ăn cắp chết tiệt! Nó cố tình đổ lỗi cho Daisy.”

    Ông đẩy sang bên một bộ tạ tay rồi thả mình xuống đi văng, thọc tay vào mái tóc.

    Sheba lôi ra một chai rượu Jack Daniel từ cái tù kính treo phía trên bếp, đổ một lượng lớn vào hai ly thủy tinh. Cả hai đều có tửu lượng tốt. Rồi ông ngạc nhiên khi cô đánh đổ rượu trong một cốc, trước khi đưa cái cốc còn lại cho ông. Khi cô bước đi, cái váy dập dềnh quanh hông. Cảnh tượng này trong một lát đã khiến ông mất tập trung khỏi nỗi đau khổ của mình.

    Sheba có một cách khuấy đảo đầu óc ông thành một mớ hỗn độn. Đó không phải một cảm giác mà ông yêu thích, ông phải chiến đấu chống lại nó từ khi nó bắt đầu. Cô là một ả đàn bà ngạo mạn, nhẫn tâm, hư hỏng, có thể khiến đàn ông sa ngã. Trong bất kì tình huống nào, cô luôn có lợi thế. Có vài thứ, ông không bao giờ cho phụ nữ, dù cô ta có quyến rũ ông thế nào. Nhưng ông không nghi ngờ gì việc Sheba Quest có thu hút mình. Cô là một phụ nữ khêu gợi nhất ông từng gặp. Và cũng phẫn nộ nhất.

    Cô đưa ông một ly whiskey không chân rồi ngồi cạnh ông trên đi văng. Vết xẻ của chiếc váy đã làm lộ ra một bên chân cô từ đùi đến bắp. Đó là phần cơ bắp dẻo dai, linh hoạt. Từ việc quan sát cô làm việc với các diễn viên nhào lộn, ông biết nó mạnh mẽ thế nào. Chiếc xe RV rải rác những thiết bị tập luyện cô dùng để giữ cho mình vóc dáng. Cô còn lắp đặt một thanh kim loại cho bài tập chân trên đỉnh vòm, và kê giường phía sau. Máy chạy bộ xếp dọc một góc, với mấy quả tạ tay tập phối hợp cùng.

    Cô ngả người dựa lưng vào gối đặt trên đi văng và nhắm mắt. Khuôn mặt cô méo mó như thể cô chuẩn bị khóc, điều mà ông chưa từng biết là cô có thể làm.

    “Sheba?”

    Mắt cô bừng mở. “Chuyện gì vậy?”

    Cô bắt chéo chân như đàn ông, một mắt cá chân gác lên đầu gối, tư thế trắng trợn đến nỗi ông không thể hiểu, làm sao cô vẫn điều khiển để trông quá nữ tính đến thế.

    Ông nhìn thấy một mẩu lụa màu tím giữa đôi chân cô và phát hiện ra một mục tiêu cho cơn thịnh nộ đang bị dồn nén của mình.

    “Tại sao cô không ngồi như một quý bà thay vì ngồi như kẻ phóng đãng thế!”.

    “Tôi không phải con gái anh, Brady. Tôi có thể ngồi theo cách tôi muốn.”

    Ông chưa bao giờ đánh một phụ nữ trong đời, nhưng ngay lúc này, ông biết đầu ông sẽ nổ tung mất nếu ông không làm cô đau. Với một cử động nhanh đến nỗi cô không biết nó đang diễn ra, ông nắm lấy vạt váy trước của cô trong tay và kéo lên ba mươi phân.

    “Cô đang đòi hỏi có nó, bé con.”

    “Quá tồi, anh không đủ đàn ông để trao nó cho tôi.”

    Ông không thể nhớ đã từng có cảm giác tức giận thế này. Sheba đã trở thành mục tiêu của mọi cảm xúc sôi động bên trong ông.

    “Cô đang mất hứng thú phải không, Sheba? Cô không thể làm cái gì tốt hơn tôi sao? Tôi là con một kẻ bán thịt ở Brooklyn, nhớ chứ?”

    “Anh là gã con hoang thô tục, lắm lời.”

    Cô cố tình chế nhạo ông. Như thể cô muốn ông làm đau mình, và ông chắc chắn quá hạnh phúc để tuân theo.Với một cú giật mạnh dâm đãng, ông kéo váy cô mở ra rồi đoạt luôn lấy nó.

    Cô khỏa thân trừ cái quần lót kiểu “high-cut” màu tím ôm phía trên đùi. Bầu ngực lớn với đôi núm vú mầu nâu sẫm cỡ bằng nửa tờ đô la. Bụng cô không còn phẳng nữa và hông cô tròn hơn những gì chúng thường được nhìn thấy. Cô thật gợi cảm, đầy đặn cho đù đã qua tuổi xuân xanh, và ông đã không muốn người phụ nữ nào hơn thế.

    Cô chẳng hề cố sức che đậy cơ thể mình. Thay vào đó, cô nhìn vào mắt ông táo bạo đến nỗi cướp mất hơi thở ông. Cô tạo dáng. Uốn cong lưng, cô xếp chân trái duyên dáng phía trước chân phải. Rồi cô khum lòng bàn tay đặt lên mông. Ngực cô nâng lên, để ông lạc mất chính mình.

    “Chết tiệt em.”

    Cô chế giễu ông. “Vào việc thôi, Brady. Vào việc ngay.”

    Ông với tới cô, nhưng ông quên mất cô nhanh tới mức nào. Cô phóng mình sang một bên, mái tóc đỏ của cô bay bay, bầu ngực nảy lên. Ông nhào tới phía sau cô, cô lại phóng mình lần nữa. Rồi cô cười, một âm thanh xấu xí.

    “Quá già cho chuyện này rồi phải không, Brady?”

    Ông sẽ chế ngự được cô. Không quan trọng điều ông phải làm, ông sẽ uốn cong được người phụ nữ này theo ý muốn của mình.

    “Em không có cơ hội nữa đâu” ông cười khinh bỉ.

    “Chúng ta sẽ xem điều đó.”

    Thình lình, cô chụp lấy một trong những quả tạ, ném nó băng qua sàn về phía ông, như trái bóng bowling. Dù bất ngờ, ông dễ dàng né được nó. Ông nhìn thấy ánh mắt long lanh đầy thách thức cũng như sự lấp lánh của những giọt mồ hôi đang nhuộm vàng ngực cô. Trò chơi đã bắt đầu. Ông giả bộ bước sang trái rồi lại di chuyển sang bên phải. Ngay lập tức, ông ném mình tới bên cô. Ngay khi ngón tay ông chải lên cánh tay cô, cô nhảy vọt thẳng lên, qua không khí bắt lấy thanh tập thể dục, được lắp đặt bên trong khung cửa tò vò phía trên đầu.

    Với niềm hân hoan, cô bắt đầu xoay phần cơ thể bên dưới. Sau. Trước. Cô uốn cong cột sống, thực hiện động tác co – rút chân, và dùng chúng để tránh ông. Ngực cô lúc lắc như mời gọi, cái quần lót bé xíu màu tím trượt xuống đủ thấp làm lộ một chút đám lông loăn xoăn màu nâu nhạt. Ông chưa bao giờ thấy trong đời, thứ gì đẹp như Sheba Cardoza Quest, nữ hoàng của trung tâm liên đoàn, đang ban cho ông màn trình diễn đầy riêng tư này.

    Tất cả chuyện này chỉ dẫn tới một chỉ thị.

    Ông liền kéo áo phông qua đầu, đá đi đôi sandal. Cô đung đưa và quan sát ông lột cởi quần sooc. Ông không thích mặc quá nhiều đồ, vì thế chẳng có gì bên dưới ông. Mắt cô kiểm tra từng phần cơ thể ông, ông biết cô đánh giá cao giá trị những gì cô nhìn thấy.

    Khi ông bước một bước lại gần hơn, cô đá tới, rồi ông bắt lấy hai mắt cá chân của cô.

    “Ồ, giờ thì, chúng ta có gì đây.”

    Ông từ từ dạng chân cô ra tạo thành một khe hở trong không khí.

    “Anh là đồ quỷ sứ, Brady Pepper.”

    “Em nên biết thế.”

    Ông chạm môi mình vào sau đầu gối cô, rồi lần tìm lối trở lên, dọc theo cơ bắp dài, chắc nịch bên trong đùi cô. Khi chạm tới miếng lụa màu tím, ông dừng lại một lát, chăm chú nhìn vào mắt cô, rồi ông cúi đầu gặm nhấm cô qua món đồ nhạy cảm.

    Cô rên rỉ và quàng đùi mình trên vai ông. Ông đưa tay ôm lấy mông cô, tiếp tục cái vuốt ve ẩm ướt của mình. Tư thế của cô thay đổi khi cô thoát khỏi thanh tập. Miệng ông lún vào sâu hơn trong khi cô cưỡi lên vai ông và ép vào ông.

    Cô cúi đầu xuống khi ông mang cô dọc theo lối đi tới cái giường rộng rãi phía sau. Họ cùng nhau ngã lên nó. Cô trở nên hoang dã khi ông giật lấy cái quần lót và đút những ngón tay vào trong cô, rồi ông bắt đầu làm tiệc trên ngực cô.

    Cô vặn xoắn cơ thể để ngoi lên trên, cố gắng cưỡi lên ông, nhưng ông không cho phép điều đó.

    “Em không phải là người chịu tránh nhiệm ở đây.”

    “Anh nghĩ là mình chắc?”

    “Tôi biết điều đó.”

    Ông lộn cô nằm lên bụng, rồi kéo cô quỳ lên đầu gối để ông có thể vào trong cô từ phía sau. Chỉ khi ấy, ông khám phá ra rằng, mình không thể thực hiện điều đó với cô theo cách này. Ông không thể từ chối bản thân chứng kiến khuôn mặt ngạo mạn khi ông đi vào trong cô.

    Trước khi ông có cơ hội chuyển động, cô phát ra một âm thanh gầm gừ sâu từ trong họng. Với một cử động mạnh mẽ, cô quay được thân mình và đá chân qua đầu ông để có thể nằm lại trên lưng mình, nhìn vào ông. Ông có thể cảm thấy sự thôi thúc dục vọng ở trong cô cũng mãnh liệt như của chính mình.

    Ngực cô nâng lên hạ xuống theo nhịp thở.

    “Anh sẽ không bẻ gãy tôi được.”

    “Có lẽ tôi không muốn.”

    Lời ông nói làm cả hai ngạc nhiên, nên trong một lúc, chẳng ai lên tiếng.

    Sheba liếm môi. “Tốt. Bởi vì anh không thể làm điều đó.”

    Đưa tay lên, cô bắt lấy cánh tay đầy sức mạnh của ông và kéo ông xuống nằm lên mình. Hành động này đã đặt ông vào vị trí chiếm ưu thế. Nhưng bởi vì cô đã mời chào nó nên ông không cảm thấy có được quyền lực mà ông muốn. Ông trừng phạt cô bằng một cú thâm nhập sâu, khó nhọc.

    Cô phản đối bằng cách nâng hông lên, chào đón ông. Lời thì thầm khàn khàn của cô rơi nhẹ nhàng vào tai ông.

    “Cứ từ từ làm với tôi, đồ trụy lạc, hoặc tôi sẽ giết anh.”

    Ông cười. “Em là một kẻ tuyệt vời, Sheba Quest.Thực sự tuyệt vời.”

    Cô cuộn bàn tay thành nắm đấm và đập vào lưng ông.

    Cuộc chiến tranh giành quyền lực bắt đầu. Bằng thỏa thuận không nói ra, kẻ suy yếu trước là kẻ thất bại. Một diễn viên nhào lộn trên dây và một diễn viên đi thăng bằng trên cao – sự mềm dẻo của cơ thể được rèn luyện của họ đã lấp đầy cuộc làm tình với những khả năng vô bờ bến. Họ ham mê trong nhu cầu muốn chinh phục. Nhưng mỗi sự trừng phạt dâm đãng mà người này đặt lên đối thủ, cũng là sự trừng phạt chính bản thân họ. Thành thử, buộc họ phải mang miệng lưỡi sắc nhọn vào trong cuộc chiến.

    Cô lên tiếng “Tôi chỉ cho anh làm chuyện này để anh không làm tổn thương Heather.”

    “Như địa ngục ấy.”

    “Đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra để anh có thời gian hạ hỏa.”

    “Em là kẻ nói dối. Em cần một bạn tình. Mọi người đều biết Sheba cần bao nhiêu người tình cũng là ít.”

    “Anh không phải một bạn tình. Anh là một kẻ bố thí.”

    “Alex là người đàn ông duy nhất em muốn dành cho mọi thứ hơn là nghĩa vụ bạn tình đúng không? Quá tồi là cậu ta không muốn em quay lại.”

    “Tôi ghét anh.”

    Cứ như thế, người gánh chịu thương tích – kẻ trừng phạt đều đến một điểm, ở đó mọi lời nói tục tĩu đều dừng lại. Họ bám vào nhau, cùng nhau bay bổng, và trong một khoảnh khắc vỡ vụn, họ lạc mất bản thân vào nhau.

    Sau đó, cô cố gắng đưa mình khỏi giường nhưng ông không để cô rời đi.

    “Ở lại đây, bé con. Chỉ một lát thôi.”

    Lần này, cái lưỡi sắc sảo của cô im lặng, cô cuộn mình lại vào trong vòng tay ông. Mấy sợi tóc nâu nhạt như những dải băng bóng lộn kéo ngang ngực ông. Ông cảm nhận sự run rẩy khi cô nói.

    “Giờ thì Daisy sẽ trở thành một nữ anh hùng.”

    “Cô ấy xứng đáng là thế.:

    “Em ghét cô ta. Em ghét anh ta.”

    “Họ chẳng làm gì em cả.”

    “Đấy không phải sự thật! Anh không biết. Mọi thứ đều ổn khi mọi người nghĩ cô ta là kẻ trộm. Nhưng giờ thì không còn. Giờ anh ta sẽ cho rằng mình đã thắng.”

    “Hãy để nó qua đi, bé con. Chỉ để nó trôi đi.”

    “Em không sợ anh.” Cô bướng bỉnh nói.

    “Tôi biết em không. Tôi biết.”

    “Em không sợ bất kì thứ gì.”

    Ông hôn lên thái dương cô, không gọi cô là kẻ nói dối. Cô thực sự đang hoảng sợ. Có vài lý do, nữ hoàng của trung tâm liên đoàn không biết, con người cô đã từng là đang dọa cô sợ chết khiếp.

    * * *

    Alex nhìn một cách mù quáng vào ô cửa sổ tối đen của cửa hàng Hallmark. Có ba cửa ra vào trên lối đi một hiệu bánh pizza nhỏ còn sáng đèn, trong khi cạnh đó, biển hiệu neon của tiệm giặt khô gần như tối, chỉ chập chờn uể oải. Cách đây đã lâu, anh dừng việc giữ ý niệm về kẻ trộm tiền vé, hay dùng nó chống lại Daisy, nhưng anh không bao giờ thực sự tin rằng cô vô tội. Giờ đây anh phải đối diện với thực tế, anh là một phần của sự bất công kinh tởm đã cam kết chống lại cô.

    Tại sao anh đã không tin cô? Anh tự hào cho rằng bản thân là người công bằng cơ mà, anh chắc chắn cô thực sự tuyệt vọng bị đẩy vào tội ăn cắp, đặc biệt khi anh không dành cho cô một chút quyền lợi nào để bảo vệ bản thân trước sự nghi ngờ. Anh phải biết rằng Daisy là người có tiêu chuẩn đạo đức mạnh mẽ đến nỗi không bao giờ cho phép mình ăn cắp.

    Cô chuyển chỗ đến bên anh.

    “Chúng ta đi được chưa?”

    Tối nay, cô không muốn hộ tống anh đi bộ dọc theo dãy mua sắm vắng người, hay đến ngồi bên kia đường cao tốc, đối diện với khoảng đất đoàn xiếc ở lại. Nhưng anh không sẵn sàng ở lại cái không gian chật hẹp của nhà xe, vì thế anh nài nỉ. Khi anh quay khỏi màn hình hiện thị mấy thiên thần bằng sứ và album ảnh, anh cảm nhận được sự căng thẳng của cô, và biết cô lo lắng thế nào.

    Những lọn tóc đen như mực xòa quanh má cô, còn cái miệng mềm mại đến dễ bị tổn thương. Một cảm giác sợ hãi quét qua anh rằng, cái đầu bé nhỏ ngọt ngào này cùng với ý chí sắt đá là của anh. Anh chải ngón tay cái lên má cô.

    “Sao em không nói với tôi về Heather?”

    “Chúng ta có thể nói về chuyện đó sau đi.”

    Ánh nhìn của cô phóng ra đầy sốt ruột về phía đường cao tốc, một lần nữa cô quay đi tránh khỏi anh.

    “Luôn đi.”

    Anh chạm vào vai cô nhẹ nhàng, cô dậm chân như đứa bé cáu kỉnh.

    “Để em đi ngay lúc này! Anh không bao giờ nên để Brady kéo cô bé đi như thế. Anh đã thấy ông ấy tức giận thế nào rồi. Nếu ông ấy làm đau cô bé---“

    “Tôi hy vọng ông ấy đánh cho đến phồng mông con bé.”

    “Anh có thể nói như thế sao? Cô bé mới mười sáu, và đây là mùa hè kinh khủng với nó.”

    “Nó cũng quá sôi động với cả em. Sao em có thể bênh vực con bé sau những gì con bé làm?”

    “Điều đó không quan trọng. Trải nghiệm giúp em cứng cỏi, và em cần thế. Sao anh để ông ấy đưa cô bé đi khi ông ấy quá giận dữ? Anh thường đồng ý cho ông ấy đối xử thô bạo với cô bé. Em mong đợi điều tốt hơn ở anh, Alex, em thực sự mong thế. Giờ, làm ơn, em đang cầu xin anh! Hãy để em đi để em chắc chắn cô bé ổn.”

    Em cầu xin anh. Daisy luôn luôn nói như thế. Những lời tương tự đã đầu độc tinh thần Sheba Quest cách đây hai năm, còn với Daisy, anh nhận ra tình yêu của mình đã lăn tuột ra khỏi lưỡi cô mà không một giây suy nghĩ. Vào buổi sáng, cô chải răng trong miệng và nói vọng ra, “Cà phê! Làm ơn! Em xin anh!”. Tối đến, cô cù vào dái tai anh lời thì thầm mềm mại, gợi cảm. “Làm tình với em, Alex. Em xin anh.” Nếu anh muốn được cô cầu xin.

    Nhưng lời cầu xin không làm tổn hại đến niềm kiêu hãnh của Daisy. Nó đơn giản là cách cô trao đổi. Nếu anh từng đủ ngu ngốc gợi ý rằng cầu xin là phải hạ thấp mình, cô sẽ trao anh cái nhìn thương hại để anh biết rằng mọi thứ vẫn ổn, rồi nói với anh hãy ngừng ngớ ngẩn đi.

    Anh chạy ngón trỏ trên môi dưới của cô.

    “Em có chút ý tưởng nào về việc tôi rất lấy làm tiếc không?”

    Cô sốt ruột gạt tay anh ra. “Em tha thứ cho anh! Giờ, đi thôi!”

    Anh muốn hôn cô cũng như muốn lắc cô cùng lúc. “Em không hiểu à? Phải cảm ơn Heather, mọi người trong đoàn xiếc đều nghĩ em là kẻ trộm. Còn chồng em lại không tin em.”

    “Đó là vì anh có thái độ bi quan hiển nhiên. Giờ, đủ rồi, Alex. Em hiểu anh đang cảm thấy có lỗi, nhưng đơn giản hãy xử lý nó vào thời gian khác. Nếu Brady làm tổn hại đến cô bé bằng bất cứ cách nào---“

    “Ông ấy sẽ không. Ông ấy điên tiết như địa ngục, nhưng ông ấy sẽ không chạm một ngón tay nào lên con bé.”

    “Anh không thể chắc chắn như thế được.”

    “Brady là kẻ lắm lời, nhưng bạo lực thể chất không phải phong cách của ông, đặc biệt chống lại chính con gái mình.”

    “Luôn luôn có lần đầu tiên.”

    “Tôi đã nghe tiếng Sheba nói chuyện với ông ngay sau khi chúng ta vào trong. Cô ấy bảo vệ Heather như một con sư tử mẹ vậy.”

    “Tin tưởng Lizzie Borden bảo vệ cô bé không khiến em thoải mái một chút nào.”

    *) Lizzie Borden: người đã giết chết chính cha mình bằng rìu.

    “Sheba chỉ xấu xa tùy lúc.”

    “Cô ta thực sự ghét em.”

    “Cô ấy sẽ ghét bất kỳ ai mà tôi lấy.”

    “Có lẽ. Nhưng không theo cách cô ta ghét em. Lúc em mới đến, nó không tệ đến thế, nhưng gần đây….”

    “Không dễ dàng với cô ấy khi mọi người đều không thích em.”

    Anh chà xát vai cô.

    “Tôi rất xin lỗi để em đứng một mình trong cuộc chiến tranh chống lại sự kiêu hãnh của Sheba. Cô ấy thực sự có tài ngay từ lúc còn là một đứa trẻ, mấy người cung phụng cô ấy ngay cả khi họ không nên. Cha cô ấy bắt cô lao động cật lực nhưng đồng thời cũng thổi phồng cái tôi của cô ấy, để rồi cô ấy trưởng thành với niềm tin rằng mình hoàn hảo. Cô ấy không thể chấp nhận sự thật rằng mình yếu đuối như bao người khác, nên cô ấy đã đổ lỗi cho mọi người.”

    “Em đoán thật không dễ dàng đối mặt với những thiếu sót trong chính bản thân mình.”

    “Ồ, không, em đừng. Đừng bắt đầu cảm thấy hối tiếc cho cô ấy. Em hãy giữ hàng rào bảo vệ khi cô ấy ở quanh, em nghe tôi chứ?”

    “Nhưng em đã làm gì với cô ấy đâu.”

    “Em kết hôn với tôi.”

    Cô cau mày. “Chuyện gì xảy ra giữa hai người bọn anh vậy?”

    “Cô ấy cho rằng cô ấy yêu tôi. Cô ấy không ---cô ấy chỉ yêu dòng dõi của tôi thôi---nhưng cô ấy vẫn chưa nhận ra điều này. Có một tình huống khó chịu là cô ấy rơi ngay ra ngoài. Bất cứ một người phụ nữ nào khác sẽ nhún vai rũ bỏ những ký ức không vui, nhưng Sheba không phải kiểu người ấy. Cô ấy quá kiêu ngạo để đổ lỗi cho bản thân, nên cô ấy chuyển nó sang tôi, vì tôi đã nhìn ra vấn đề. Hôn nhân của chúng ta là cú sốc lớn giáng xuống sự kiêu hãnh ấy. Ngay lúc em lâm vào tình trạng bị ghét bỏ, tôi không nghĩ nó là quá tồi đối với cô ấy. Giờ, tôi không chắc cô ấy sẽ phản ứng ra sao.”

    “Nhảm nhí, em tưởng tượng ra.”

    “Cả cô ấy và tôi đều biết nhau khá rõ. Cô ấy có thể sống với quá khứ khi cô ấy có gì đó để treo trên đầu tôi, nhưng giờ điều đó bắt đầu thay đổi lần nữa. Cô ấy muốn hành hạ tôi để bản thân được hạnh phúc, mà tôi chỉ có một điểm yếu duy nhất.”

    Anh nhìn chăm chú vào cô.

    “Em? Em là điểm yếu của anh?”

    “Nếu cô ấy làm em tổn thương, cô ấy cũng làm tổn thương tôi. Đó là lý do tôi muốn em đề cao cảnh giác.”

    “Nó dường như một sự lãng phí thời gian khi tập trung tất cả năng lượng, cố gắng thuyết phục thế giới rằng anh tốt hơn mọi người khác. Em không thể hiểu được.”

    “Tất nhiên em không thể. Em giống như tốt hơn việc chỉ ra những sai sót của mình cho mọi người.”

    Cô phải tìm ra anh bực tức hay vui vẻ, vì thế cô mỉm cười. “Họ sẽ khám phá ra những khuyết điểm này là cho chính bản thân họ nếu họ ở quanh em đủ lâu. Em sẽ bảo vệ họ khỏi phải gắng sức.”

    “Điều họ khám phá ra, em là người tử tế nhất mà họ gần như chưa từng gặp.”

    Một biểu hiện gần như tội lỗi lóe lên trên khuôn mặt cô, mặc dù anh không thể tưởng tượng cô phải cảm giác có tội về chuyện gì. Nó nhanh chóng thế chỗ bằng sự lo lắng.

    “Anh có chắc Heather sẽ ổn chứ?”

    “Tôi không nói thế. Brady sẽ trừng phạt cô bé là chắc chắn.”

    “Từ khi em trở thành người làm điều sai trái, em quyết định chọn sự trừng phạt.”

    “Brady sẽ không nhìn nhận theo cách đấy, và Sheba cũng thế.”

    “Sheba! Thế thì quá giả tạo! Cô ta thích tin rằng em là kẻ trộm. Cô ta có thể trừng phạt Heather thế nào khi chính cô bé đã cho cô ta cái cô ta mong muốn nhất?”

    “Ngay khi Sheba tin đó là sự thật, cô ấy đã hài lòng. Nhưng cô ấy cũng có ý thức mạnh mẽ về công lý. Mọi người trong một đoàn xiếc phải sống gần nhau, nên không thứ gì mà bất kỳ ai ghét hơn chính là trộm cắp.Khi Heather lấy trộm và dối trá, cô bé đã vi phạm mọi thứ mà Sheba từng tin vào.”

    “Em vẫn cho rằng cô ta là một kẻ đạo đức giả, và sẽ chẳng điều gì làm thay đổi ý nghĩ đó của em đâu. Nếu anh không làm vài điều với Brady, em sẽ.”

    “Không, em không được.”

    Cô mở miệng phản đối, nhưng trước khi cô có thể nói từ gì, anh cúi xuống hôn cô. Cô phản đối lại tất cả trong khoảng hai giây, cố gắng chứng minh mình không phải kẻ dễ sa ngã, rồi cô trở nên mềm yếu.

    Lạy Chúa, anh thích hôn cô, cảm giác ngọt ngào của lưỡi cô và sự chèn ép nhẹ nhàng của bầu ngực. Anh đã từng làm gì để xứng đáng với người phụ nữ này chưa? Cô là thiên thần của riêng anh.

    Một làn sóng ngầm của sự thất vọng quét qua anh vì cô không hề đòi hỏi một chút gì mà mình hoàn toàn xứng đáng. Trả thù không có trong một phần bản tính của cô, và vì thế, cô càng dễ bị tổn thương.

    Anh ngả ra sau chỉ vừa đủ để lên tiếng, anh phải buộc từ ngữ thoát ra khỏi cổ họng đang thắt chặt.

    “Tôi xin lỗi, em yêu. Tôi rất xin lỗi vì đã không tin em.”

    “Nó không còn quan trọng nữa.” cô thì thầm trả lời.

    Anh biết cô có ý đó và trái tim anh cảm giác như thể muốn nổ tung.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/12/14
  9. xinhxinhmongto

    xinhxinhmongto Mầm non

    Cảm ơn halucky nhiều, nhờ bạn mà mình được theo dõi tiếp tác phẩm hay tuyệt này! Chúc bạn cuối tuần nhiều niềm vui!
     
    halucky thích bài này.
  10. minhkhuenguyen

    minhkhuenguyen Mầm non

    Truyen hay qua, cam on ban
     
    halucky thích bài này.
  11. Thuy Nguyen 379

    Thuy Nguyen 379 Mầm non

    tuyet qua! thanks...
     
    halucky thích bài này.
  12. ttha

    ttha Lớp 5

    cố lên bạn ơi, hồ le hô lè
     
    dakedo and halucky like this.
  13. halucky

    halucky Lớp 11

    Halucky!
    Chương 20
    Sheba đứng trong bóng của lều chính chiến đấu chống lại nỗi đau khổ khi cô quan sát Alex và Daisy đang đứng gần vị trí đậu xe, cùng nhau cười. Anh ta nhặt một cọng rơm khô khỏi tóc, và rồi chạm vào mặt cô ta, cái vuốt ve thân mật như thể anh đang vuốt ve ngực cô ta vậy.

    Cay đắng len lỏi xuyên trong cô giống như cành nho leo bám, làm tắc nghẹn mọi thứ khác. Đã bốn ngày trôi qua kể từ khi họ nhận được sự thật về món tiền bị lấy trộm, cô không thể chịu được phải chứng kiến niềm hạnh phúc của anh. Số tiền giành được từ khoản chi phí của cô nên anh không có quyền đó.

    “Nghỉ ngơi đi, Sheba.”

    Cô quay quanh, nhìn thấy Brady đang tới phía sau mình. Kể từ đêm họ chia sẻ cùng nhau, ông khệnh khạng đi lại trong khu đất nơi đoàn xiếc dừng lại như một con gà trống. Cô nửa trông mong ông giấu bàn tay mình dưới nách và ngừng phách lối. Cái dạng người mà Brady Peper đại diện, ông tự quyết định rằng trở thành người tình của cô một lần là được quyền điều khiển cuộc sống của cô.

    “Để tôi một mình.”

    “Đó là điều cuối cùng em muốn từ tôi.”

    Cô ghét cái nhìn thương hại của ông.

    “Anh chẳng biết gì cả.”

    “Để cậu ta đi, Sheba. Alex là một phần quá khứ của em rồi. Chỉ cần để cậu ta đi.”

    “Hình dung anh nói vài thứ kiểu như thế thì anh đúng là nhà vô địch để mọi thứ trôi qua, đúng không?”

    “Nếu em đang nói về Heather---“

    “Anh biết tôi đang nói về ai.”

    Cô liếc mắt về phía xe tải chở voi, nơi Heather đang cố gắng vật lộn với chiếc xe cút kít chất đầy phân, xuyên qua lối đi. Họ đã giao cho cô bé nhiệm vụ tồi tệ nhất, nhiệm vụ mà Daisy đã từng phải nhận. Sheba cho rằng đó là một hình phạt phù hợp, mặc cho Brady không hài lòng. Ông đã thu xếp gửi cô bé trở lại với chị dâu Terry, chỉ ngay khi Terry quay về Wichita từ chuyến thăm mẹ bà ấy.

    “Heather là vấn đề của tôi. Thay vì lo lắng cho con bé, sao em không nghĩ đến việc thật tốt cho chúng ta khi ở cùng nhau vào buổi tối.”

    “Tốt á? Chúng ta gần như là giết chết nhau!”

    “Yeah. Như thế không tuyệt sao?”

    Ông cười toét miệng nhớ lại kí ức, còn cô cảm thấy sự ấm áp bị phản bội bên trong. Chuyện đó có tuyệt bởi lẽ: có sự phấn khích, có sự rung động khi cùng lên đỉnh với một người mà hừng hực và đòi hỏi giống như bản thân cô. Cô không thể đợi để được làm tình với ông lần nữa, nên cô chống một bàn tay lên hông, cong môi về phía ông.

    “Tôi thích lấy tủy răng hơn.”

    “Và, bé con, tôi từng có cái khoan để làm công việc đó.”

    Cô gần như mỉm cười, rồi cô nhìn thấy Alex cúi xuống hôn vào chóp mũi Daisy.

    Sao cô ghét anh ta đến thế. Cô ghét cả hai người bọn họ. Anh không có quyền nhìn cô ta như vậy.

    “Chỉ cần tránh xa lối của tôi, Brady.” Cô đẩy Brady sang bên, sải chân bước đi.

    * * *

    Ba ngày sau, Daisy trên đường tới chỗ bầy thú với một bao đồ ăn cô đã mua khi cùng Alex dừng lại cửa hàng tạp hóa. Tater lẽo đẽo theo sau, rồi cả hai dừng lại ngắm nhìn màn nhào lộn Petre. Tolea, đứa con ba tuổi đang tập với mẹ mình, Elena. Vợ của người bay Rumani chỉ nói được một chút tiếng Anh, nên cô ấy và Daisy trao đổi lời chào bằng tiếng Ý, ngôn ngữ mà cả hai đều trôi chảy.

    Sau vài phút trò chuyện với Elena, Daisy tiếp tục đi tới nơi bầy thú, cô sẽ có vài phút ở cùng Sinjun.

    Nói với cậu ấy đi.

    Tao sẽ.

    Bây giờ.

    Sớm thôi. Quay khỏi lời khiển trách mà cô gần như chắc chắn nhìn thấy trong mắt Sinjun. Gần đây, Alex đã rất hạnh phúc, thực sự như một đứa trẻ, cô không thể phá hỏng nó. Cô biết thật khó cho anh phải điều chỉnh bản thân với ý tưởng về đứa con, nên lựa chọn thời điểm thích hợp là rất quan trọng. Cô mang túi mận khô mình đã mua cho Glenna vào trong lều, chỉ lúc đó cô khám phá ra chuồng nó bị hỏng.

    Cô vội vã chạy ra ngoài. Tater bỏ rơi bó cỏ khô, vui vẻ chạy lon ton theo sau cô khi cô theo đường tới chỗ xe tải chở đám thú diễn. Trey đang chợp mắt bên trong, cô khom mình qua cửa sổ mở, lúc lắc tay anh ta.

    “Glenna đâu?”

    Anh ta đập vào cái mũ rơm kiểu cao bồi bị móp đang treo trên gương chiếu hậu khi giật mình ngồi dậy.

    “Huh?”

    “Glenna! Chuồng nó bị hỏng rồi.”

    Anh ta ngáp. “Vài người đến đưa nó đi sáng nay rồi.”

    “Ai?”

    “Vài người. Sheba ở cùng với ông ta. Ông ta chất Glenna vào thùng xe tải rồi chở đi.”

    Choáng váng, cô thoát khỏi những điều Trey nói, dảo bước quay lại. Sheba đã làm gì?

    Cô tìm thấy Alex đang xem xét vết rách của lều chính. “Alex! Glenna đi rồi!”

    “Cái gì?”

    Cô kể với anh điều mình vừa nhận được, Alex chú ý đến vẻ dứt khoát của cô.

    “Đi tìm Sheba nào.”

    Bà chủ đoàn xiếc ở trong toa xe đỏ, ngồi bên bàn làm mấy công việc giấy tờ. Cô ấy thả buông tóc, mặc bộ áo liền quần bằng vải côt tông màu đào, với cổ áo dựng lên được thêu họa tiết phong cách Mê hy cô. Daisy đẩy Alex qua bên, tiến lại gần.

    “Chị đã làm gì với Glenna?”

    Sheba nhìn lên.

    “Tại sao cô muốn biết?”

    “Vì tôi có nhiệm vụ chăm sóc bầy thú. Nó là một trong những con thú tôi của tôi, và tôi chịu trách nhiệm về nó.”

    “Xin lỗi? Một trong những con thú của cô? Tôi không nghĩ thế.”

    “Dừng lại đi, Sheba,” Alex đột ngột cắt ngang.

    “Con đười ươi đâu?”

    “Tôi bán nó.”

    “Cô bán nó?” anh hỏi.

    “Anh biết Quest Brother sẽ bị chia ra để bán. Không một người mua tiềm năng nào muốn bị làm phiền bởi lũ thú, nên tôi quyết định bán quách nó đi.”

    “Cô không nghĩ nên nói với tôi chuyện đó sao?”

    “Nó trượt khỏi đầu tôi.”

    Cô đứng dậy khỏi bàn, cầm một gói giấy lại tủ kính đựng giấy tờ. Daisy bước về phía Sheba khi cô trượt mở một ngăn tủ.

    “Chị bán nó cho ai? Nó đang ở đâu?”

    “Tôi không biết tại sao cô lại khó chịu đến vậy. Không phải cô là kẻ thích nói với mọi người rằng lũ thú của chúng ta bị đối xử vô nhân đạo hay sao?”

    “Điều đó không có nghĩa tôi muốn Glenna bị chở đi tới cho bất kỳ ai. Tôi muốn biết nó được mang đi đâu.”

    “Tới nơi ở mới.” Sheba trượt ngăn tủ đóng lại.

    “Ở đâu?”

    “Tôi thực sự không thích cảm giác bị kiểm tra chéo.”

    Alex đặt bàn tay lên vai Daisy trấn tĩnh.

    “Sao em không quay lại với bầy thú và để tôi chăm sóc việc này?”

    “Bởi vì em muốn biết nơi nó ở. Và, Alex, có vài điều em muốn nói với người chủ mới về thói quen của nó. Glenna ghét tiếng ồn, nó cũng ghét người lạ đội mũ rộng.”

    Cổ họng cô nghẹn lại khi cô nghĩ về việc không bao giờ gặp lại con đười ươi hiền lành. Cô muốn Glenna có một ngôi nhà mới, nhưng cô cũng muốn nói lời chào tạm biệt với nó. Cô nhớ cái cách con đười ươi thích chải lông cho cô rồi tự hỏi, liệu người chăm giữ mới của nó có để cho nó làm như thế không. Không giữ được tinh thần, mắt cô tràn ngập nước.

    “Nó thích mận khô. Em phải nói với họ về những quả mận khô.”

    Alex khum cánh tay cô

    “Làm một danh sách cho tôi, và tôi chắc chắn người chủ mới sẽ nhận được. Đi đi, bây giờ. Tôi cần nói chuyện với Sheba.”

    Cô muốn phản đối, rồi nhận ra Alex sẽ có cơ hội tốt hơn để Sheba hợp tác nếu họ được ở riêng. Cô đi về phía cửa, dừng lại đủ lâu ngoái lại bà chủ rạp xiếc.

    “Đừng có làm điều gì tương tự thế này lần nữa, cô nghe không? Lần tới, khi cô bán một con thú nào, tôi muốn được biết về ý định đó. Tôi cũng muốn có cơ hội nói chuyện với người chủ mới.”

    Sheba nhướng lông mày.

    “Tôi không thể tin là cô có đủ nghị lực để yêu cầu tôi cơ đấy.”

    “Tôi luôn sẵn sàng tinh thần cho những việc như này. Cô chỉ cần chắc chắn rằng mình đang trả tiền cho sự chuyên cần.”

    Daisy quay người bỏ đi, để lại hai người.

    Trong một lát, cả Sheba và Alex không ai nói một lời. Anh nghi ngờ lời nhắc nhở của Daisy đã dọa nạt được Sheba, nhưng anh vẫn tự hào vợ mình đã dũng cảm đương đầu với cô. Anh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đã từng một lần là người tình của mình rồi chỉ cảm thấy một sự chán ghét.

    “Chuyện gì xảy ra với cô vậy? Cô luôn luôn mạnh mẽ nhưng không phải người tàn nhẫn.”

    “Tôi không biết anh đang phàn nàn về điều gì. Anh ghét bầy thú cũng gần bằng cô ta còn gì.”

    “Đừng giả câm giả điếc. Cô muốn làm tổn thương Daisy nên mới chọn cách này. Cô đang dùng cô ấy để trêu ngươi tôi, và tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra.”

    “Đừng tự tâng bốc bản thân mình tin rằng anh quan trọng đến thế với tôi.”

    “Tôi biết cô, Sheba. Tôi hiểu điều cô nghĩ. Mọi thứ vẫn ổn miễn là mọi người tin Daisy là kẻ trộm, nhưng giờ ai cũng biết sự thật, cô không thể chịu được.”

    “Tôi làm điều tôi muốn, Alex. Tôi đã luôn luôn. và tôi cũng sẽ luôn luôn làm thế.”

    “Con đười ươi ở đâu?”

    “Không phải việc chết tiệt của anh.”

    Quét cái nhìn chòng chọc, cô sải bước khỏi nhà xe. Anh từ chối theo sau cô, anh sẽ không trao cho cô sự thỏa thích bằng những câu hỏi một lần nữa. Thay vào đó, anh bước tới điện thoại.

    Mất một ngày để xác định người mua bí mật mà Sheba đã bán con đười ươi. Người mua tính cho anh gấp đôi số tiền mà ông ta đã trả cho Sheba mua con thú, nhưng Alex không có ý định phản đối.

    Anh mất thêm vài ngày nữa tìm cho Glenna một nơi ở thích hợp, rồi đến ngày thứ tư của tuần tiếp theo, anh có thể nói với Daisy rằng con đười ươi của cô đang trên đường trở thành cư dân mới nhất của một nơi thuận tiện cho loài linh trưởng bậc cao ở Chicago – vườn thú Brookfield, tất nhiên anh không nói với cô về số tiền anh bỏ ra để biến chuyện đó thành sự thật.

    Daisy vỡ òa trong nước mắt và nói rằng, anh là người chồng tuyệt vời nhất trên đời.

    * * *

    Brady đứng ở cổng sân bay Indianapolis với Heather bên mình, đang đợi lên chuyến bay tới Wichita. Cô bé không nói một lời nào với ông kể từ lúc họ dời khỏi lô trại buổi sáng hôm đó. Ông không thích cảm giác tội lỗi gặm nhấm trong mình. Sheba đã gọi ông bằng bất cứ cái tên nào có trong sách, rồi hôm qua Daisy đã dồn ông lại toa xe chở lương thực, giảng giải cho ông về hành động rối loạn. Họ khiến ông cảm thấy như địa ngục. Chẳng ai trong số họ biết được cảm giác có một đứa trẻ mà mình yêu rất nhiều nhưng chẳng thể làm gì cho nó. Ông chăm chú nhìn xuống con gái mình.

    “Con hãy săn sóc bác Terry, con nghe ta chứ? Ta sẽ gọi cho con hàng tuần. Nếu cần tiền hãy nói với ta, và ta không muốn con hẹn hò đâu đấy.”

    Cô bé mở to mắt nhìn thẳng, ba lô nắm chặt trong tay. Trông cô bé thật xinh xắn, dễ thương và nhẹ nhàng, điều đó làm tim ông đau buốt. Ông muốn bảo vệ cô con gái bé bỏng của mình khỏi mọi điều xấu xa, giữ cô bé được an toàn và khiến cô bé hạnh phúc. Ông sẽ trao cả đời mình cho cô bé.

    “Ta sẽ gửi vé máy bay cho con vào dịp lễ giáng sinh để con có thể bay xuống Florida cùng chúng ta,” ông thô kệch nói. “Có thể ta và con sẽ tới công viên Disney World hay cái gì đó. Ta cược rằng con sẽ thích.”

    Cô bé quay lại ông, cằm run run.

    “Con không quan tâm nếu có từng gặp lại cha lần nữa.”

    Cái gì đó thật kinh khủng đang cứa đứt ruột gan ông.

    “Con không có ý đó.”

    “Con ước cha không phải cha con.”

    “Heather…”

    “Con không yêu cha. Con đã không yêu cha.”

    Lau khô mắt, lấy lại khuôn mặt lạnh lùng, cô bé nhìn thẳng vào ông.

    “Con yêu mẹ, không phải cha.”

    “Đừng nói vậy, con yêu.”

    “Cha nên hạnh phúc. Điều đó có nghĩa là cha không phải cảm thấy tồi tệ về việc không yêu con.”

    “Ai nói ta không yêu con chứ? Chết tiệt, có phải bọn con trai nói với con thế không?”

    “Cha nói với con.”

    “Ta không hề nói thế. Con đang nói về cái quái gì đấy.”

    “Cha nói với con bằng cả triệu cách.” Cô bé chuyển ba lô lên một bên vai.

    “Con xin lỗi về chuyện xảy ra với món tiền, nhưng con đã nói với cha tất cả. Con phải lên máy bay bây giờ. Đừng bận tâm gọi điện cho con. Con sẽ quá bận rộn với việc học ở trường để có thể nói chuyện với cha.”

    Quay đi, cô chìa vé máy bay cho nhân viên kiểm soát rồi biến mất trong lối đi của cầu hàng không.

    Ông đã làm gì? Cô bé có ý gì khi cho rằng ông đã nói với cô cả triệu cách rằng ông không yêu cô? Lạy Chúa, đức mẹ Mary và thánh Josehp, ông cảm thấy chếnh choáng. Tất cả những gì ông muốn là dành điều tốt nhất cho cô. Thế gian đầy rẫy khó khăn, và con đúng là đứa trẻ khó nuôi dạy, hay hóa ra bọn họ là một đoàn người lang thang vô giá trị. Nhưng ông không bao giờ muốn điều này.

    Ông biết rồi đến lúc ông không thể để cô bé đi. Sheba và Daisy đã đúng suốt thời gian qua. Ông đẩy qua bên nhân viên kiểm soát vé, la hét xuống cầu hàng không.

    “Heather Pepper, con hãy quay lại đây ngay phút này!”

    Nhân viên an ninh bước lại phía trước ông. “Thưa ngài, tôi có thể giúp gì không?”

    Những hành khách trực tiếp đứng giữa ông và Heather đều quay lại nhìn xem điều gì đang huyên náo, trừ Heather tiếp tục đi. “Hãy quay lại đây! Con nghe ta chứ?”

    “Thưa ngài, tôi sẽ phải gọi bảo vệ. Nếu có vấn đề---“

    “Anh cứ đi mà gọi họ. Đó là con gái tôi, và tôi muốn nó quay lại.”

    Heather gần chạm tới cửa máy bay đúng lúc ông đuổi kịp cô.

    “Không phải con gái ta nói với ta như thế! Tuyệt nhiên không!”

    Ông kéo cô bé sang một bên, trao cô một phần sự quan tâm của mình mà cô xứng đáng được nhận.

    “Nếu con nghĩ mình đang trốn tới chỗ bác Terry với một kiểu thái độ như thế thì con nhầm rồi. Hãy mang cái mông con trở lại đoàn xiếc, quý cô,và ta hy vọng con thích việc dọn dẹp cho mấy con bò vì đó là những việc con sẽ làm khi chúng ta quay về Florida.”

    Cô nhìm ông chăm chú, đôi mắt mở rộng trông giống những cái kẹo xanh bạc hà.

    “Con có thể ở lại?”

    “Chết tiệt đúng là con đang ở lại. Ta không muốn nghe một lời vô lễ nào khác nữa.”

    Giọng ông vỡ òa. “Ta là cha con, và con tốt hơn hãy yêu ta như cách ta yêu con, hoặc con sẽ lấy làm hối tiếc đấy.”

    Điều tiếp theo mà ông biết, ông ôm chầm lấy cô vào lòng và cô cũng ôm lại ông. Tất cả đám người leo xuống cầu hàng không đều phải cố gắng để đi qua, bằng cách thúc túi xách hoặc va li vào hai người, nhưng ông không bận tâm. Ông đang giữ chặt cô con gái mà ông yêu đến tuyệt vọng, và ông sẽ không bao giờ để cô bé rời đi nữa.

    * * *

    Đó là buổi tối thứ hai, buổi trình diễn hiếm khi được nghỉ, Alex và Daisy ra ngoài hẹn hò. Âm nhạc dặt dìu lan tỏa trong không gian phòng khách lờ mờ sáng của nhà hàng sang trọng của trung tâm thương mại Indianpolis, nơi họ đặt một bàn tiệc ở góc phòng.

    Giờ đây không còn lo lắng về Glenna, cô cảm thấy như thể trượt bỏ một gánh nặng khỏi vai mình. Thêm vào trong niềm hạnh phúc của cô, một thực tế là, ngày hôm nay Brady đã quay về từ sân bay cùng với Heather. Ông đã xù lên như lông nhím khi Daisy hỏi ông có chuyện gì, rồi cô chú ý thấy ông giữ Heather ở bên suốt cả ngày. Còn Heather chưa bao giờ trông hạnh phúc như thế cả mùa hè này.

    Theo vài cách, Daisy cho rằng nhiều phần của hai tuần đã trôi qua là thời gian đẹp nhất trong đời cô. Alex quá mềm lòng và trìu mến đến nỗi dường như anh đúng là con người như vậy. Cô quyết tâm kể với anh về đứa bé vào tối nay, mặc dù cô còn chưa biết phải nói thế nào.

    Anh mỉm cười với cô, anh trông quá đẹp trai khiến trái tim cô đập loạn nhịp. Phần lớn nam giới khổ người to đều mặc comle không đẹp nhưng anh là một ngoại lệ.

    “Tối nay em thật đẹp.”

    “Em chỉ e mình quên cách mặc váy.”

    Lần này, cô không thấy bắt buộc phải nói với anh mẹ cô sẽ đẹp thế nào, có lẽ bởi vì dáng vẻ bên ngoài không còn quan trọng với cô như trước đây nữa. Đã nhiều ngày cô mặc quần jean, buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt mộc không cần trang điểm để che đi vết bầm, vì thế tối nay cô thấy khá quyến rũ.

    “Tôi gửi em lời đảm bảo cá nhân rằng em không quên điều gì cả.”

    Cô mỉm cười. Dành cho buổi ăn tối bên ngoài, cô mặc bộ trang phục đẹp duy nhất mình có, một cái áo ba lỗ bằng lụa sa tanh màu ngà và chiếc váy ngắn cùng chất liệu. Cô dùng một cái khăn màu vàng họa tiết cổ thắt quanh eo hai vòng, rồi để hai đầu tua đung đưa. Đồ trang sức của cô chỉ gồm chiếc nhẫn cưới và đôi khuyên tai.Vì không muốn lãng phí tiền cho việc cắt tóc, tóc cô đã dài hơn nó đã từng trong một năm. Sau vài tuần buộc túm đuôi ngựa, nó có cảm giác vô cùng kích thích khi chải trên cổ và bồng bềnh trên vai cô.

    Bồi bàn đến và phục vụ món salad. Mỗi người một xuất gồm quả atiso, đậu lột vỏ, dưa chuột nguyên vỏ và quả mâm xôi trộn với dấm, cùng với pho mát feta bóp vụn

    (pho mát làm từ hỗn hợp sữa dê và cừu, người Hy lạp hay dùng.)

    Khi bồi bàn rời khỏi, Daisy thì thầm.

    “Có lẽ chúng ta nên gọi món salad bình dân. Món này đắt kinh khủng.”

    Alex dường như thích thú bởi sự quan tâm của cô.

    “Thậm chí thỉnh thoảng người nghèo cũng phải được tự thưởng.”

    “Em biết, nhưng------“

    “Đừng lo lắng về chuyện này, em yêu. Tôi sẽ cân đối nó trong khoản thu chi của chúng ta mà.”

    Cô bí mật quyết định lên kế hoạch cho vài bữa ăn ít tốn kém trong những tuần tới và sẽ thực hiện nó . Tuy Alex không đề cập nhiều về tiền nong, cô không tin một giáo sư của một trường đại học nhỏ lại kiếm được nhiều.

    “Em có chắc mình không muốn một chút rượu vang chứ?”

    “Không, thế này là ổn rồi.”

    Khi nhâm nhi vài ngụm sô đa, cô miễn cưỡng tránh nhìn vào chỗ rượu vang lấp lánh trong cốc của anh. Anh gọi một trong những chai rượu đắt tiền nhất trong thực đơn, và cô sẽ thích được cùng nhâm nhi nó, nhưng cô không có lựa chọn nào khác với đứa bé này.

    Họ thực sự không nên lãng phí tiền kiểu này với đứa trẻ ngày một lớn lên. Ngay khi họ kết thúc chuyến lưu diễn, cô sẽ tìm một công việc, chăm chỉ làm cho đến lúc cô sinh để cô có thể giúp trả tất cả chi phí phát sinh. Cách đây bốn tháng, cô không bao giờ có thể tưởng tượng một chuyện như thế, còn giờ đây, ý tưởng về công việc vất vả không khiến cô thấy phiền hà. Cô nhận ra mình yêu thích con người mà mình đang trở thành.

    “Ăn đi. Tôi thích ngắm đôi môi em khi cái dĩa ở trong miệng em.”

    Giọng anh trầm, cho đến khi tăng lên ngang nhiên thành quyến rũ. “Nó nhắc tôi về tất cả những thứ khác em làm với miệng của em.”

    Màu sắc lan tỏa khắp má cô. Cô chú ý trở lại món salad, rồi mỗi miếng cô ăn, cô cảm nhận ánh mắt anh đang dõi nhìn. Những hình ảnh dâm đãng bắt đầu lóe sáng qua đầu cô.

    “Anh sẽ dừng lại chứ!” Cô thả phịch dĩa xuống đầy giận giữ.

    Anh vuốt ve cuống lá trên ly rượu vang của mình bằng những ngón tay thuôn dài, khỏe mạnh, rồi chạy ngón cái lên vành ly.

    “Dừng cái gì?”

    “Quyến rũ em!”

    “Tôi cho rằng em thích được quyến rũ”

    “Không khi mà em đang ăn vận đầy đủ ngồi giữa một nhà hàng.”

    “Tôi thấy điều em chỉ ra. Tôi có thể nói em đang mặc áo lót bên dưới cái áo ba lỗ. Em có mặc quần lót chứ?”

    “Tất nhiên em có.”

    “Gì nữa nào?”

    “Không. Em đi xăng đan, nên không thể mặc quần bó ống được.”

    “Tốt. Giờ, đây là điều tôi muốn em làm. Đứng dậy và đi vào nhà vệ sinh. Trượt bỏ mọi đồ lót của em, để vào trong túi xách. Rồi quay lại đây với tôi.”

    Hơi nóng đào xới trong cái hốc bí mật nhất của cơ thể cô. “Em rất chắc chắn là sẽ không.”

    “Em có biết chuyện gì xảy ra vào lần cuối cùng một người nhà Petroff thách thức một người nhà Romanov không?”

    “Em nghĩ mình đang tìm ra điều đó.”

    “Cô ta bị mất đầu.”

    “Em biết.”

    “Không phải chỉ có một cái đầu đâu. Em có mười giây.”

    Vẫn giữ vẻ mặt không chấp thuận, mạch cô bắt đầu đập mạnh, phản ứng lại trò láu cá của anh.

    “Đây là một mệnh lệch hoàng gia?”

    “Em hãy đánh cược với cái mông nhỏ, ngọt ngào của mình, nó đúng là thế.”

    Những lời của anh là sự cưng nựng ham muốn đến nỗi gần như khiến cô buông thả, rồi cô chế ngự bản thân, mím chặt môi đứng lên khỏi bàn ăn với thái độ không thật sự sẵn sàng. “Anh, ngài, là một tên bạo chúa, một kẻ chuyên chế.”

    Cô thoát khỏi phòng ăn với tiếng cười khàn khàn trong yết hầu của anh.

    Năm phút sau, cô quay trở lại, vội vã tiến đến bàn ăn của họ. Mặc cho ánh sáng chỉ mờ ảo, cô cảm thấy chắc chắn mọi người trong phòng có thể nhận ra, cô hoàn toàn chẳng có gì bên dưới mảnh vải lụa sa tanh mỏng. Alex công khai quan sát cô khi cô tới gần. Có một sự kiêu ngạo trong dáng điệu của anh, điều đó chứng tỏ anh đúng là một Ramanove từ đầu đến chân.

    Khi cô ngồi xuống bên cạnh, anh quàng tay mình ngang vai cô, rà ngón tay cái dọc theo xương đòn của cô.

    “Tôi định bắt em mở túi xách, chỉ cho tôi thấy đồ lót của em để tôi chắc chắn em đã làm theo yêu cầu của tôi, nhưng hóa ra điều đó là không cần thiết.”

    “Anh có thể nhìn thấy hết, đúng không?” Cô đánh mắt nhìn ngó xung quanh.

    “Giờ mọi người đều biết em trần truồng bên dưới bộ đồ này, và tất cả sự bệnh hoạn này là lỗi của anh. Em không nên để anh lôi em vào chuyện này.”

    Anh trượt tay vào dưới tóc cô, siết chặt sau cổ cô.

    “Trừ khi tôi xóa bỏ, em không có lựa chọn nào. Nó là một mệnh lệch hoàng gia, nhớ chứ?”

    Anh đang kéo mối quan hệ của cô theo ba cách từ hôm chủ nhật, và cô đang tận hưởng từng giây phút. Cô trừng mắt với anh, giữ anh tiếp tục.

    “Em không trả lời mệnh lệch hoàng gia.”

    Anh nghiêng người lại gần, mơn trớn dái tai cô bằng đôi môi mình.

    ”Với một sự nhiệt tình của những ngón tay tôi, em yêu, tôi có thể đưa em tới vọng lâu đấy. Em có chắc không muốn xem xét lại?”

    Cô giữ lại câu trả lời bởi sự xuất hiện của người bồi bàn. Anh ta thu dọn những thứ còn lại của món salad trong khi cô nhìn đi chỗ khác. Rồi anh ta đặt thực đơn món chính trước mặt họ. Alex gọi món cá hồi đen còn cô chọn mì ống. Món mì ống sợi dài của cô thơm mùi thảo mộc và béo ngậy với tôm ngọt, trộn lẫn với một loại rau tươi phù hợp. Khi ăn thử, cô cố gắng quên đi tình trạng gần khỏa thân của mình, nhưng Alex không để cô yên.

    “Daisy?”

    “Hmm?”

    “Tôi không muốn làm em căng thẳng, nhưng…”

    Anh lật nhẹ tấm khăn phủ trên giỏ đựng những cuộn bánh ấm nóng, quan sát kỹ bên trong. Mỗi cuộn bánh đều giống hệt nhau, cô thấy chẳng có lý do gì để anh phải mất nhiều thời giờ lựa chọn, trừ khi anh cố tình giữ cô hồi hộp.

    “Gì thế?” Cô yêu cầu. “Nói cho em?”

    Anh bẻ một cuộn bánh, từ từ phết bơ lên.

    “Nếu em không hoàn toàn thỏa mãn tôi tối nay…” Anh nhìn sang cô, mắt anh lấp đầy sự thương tiếc giả tạo. “Tôi e, tôi phải trao cho em người đàn ông trong tôi.”

    “Cái gì!” Cô gần như nhảy ra khỏi đệm ghế.

    “Chỉ cần một chút khêu gợi để truyền cảm hứng cho em.” Với một nụ cười nham hiểm, anh cắn ngập hàm răng trắng, khỏe vào miếng bánh.

    Ai có thể tưởng tượng người đàn ông phức tạp, nghiêm khắc này lại là một người tình giàu trí tưởng tượng đến thế? Cô quyết định cả hai có thể chơi trò nghịch ngợm của anh, nên cô mỉm cười ngọt ngào.

    “Em hiểu, thưa bệ hạ. Em quá lo sợ tầm quan trọng hoàng gia của ngài, để mơ ước, chỉ khiến ngài thất vọng thôi.”

    Một bên lông mày của anh nhướn lên ranh ma khi anh xiên một con tôm từ đĩa cô, đưa lên môi cô. “Mở nó ra cho tôi, em yêu.”

    Cô mất thời gian mút con tôm vào miệng, rồi cô chạy những ngón chân lên phía trong bắp chân của anh. Cô thầm biết ơn ánh sáng mờ ảo và sự ẩn khuất của bàn ăn đã giữ họ tránh khỏi ánh nhìn soi mói của mọi người xung quanh. Cô hài lòng với cảm giác cơ bắp chân anh co chặt lại, và cô biết anh gần như không thờ với nó như những gì khuôn mặt anh giả vờ.

    “Em có bắt chéo chân không?” anh hỏi.

    “Vâng.”

    “Hạ chân xuống.”

    Cô gần như nghẹt thở.

    “Và giữ cho chúng một chút thoải mái tối nay.”

    Đồ ăn của cô bỗng dưng mất hết mùi vị, và tất cả cô có thể nghĩ là rời khỏi nhà hàng, ngã vào giường cùng với anh.

    Cô tách đôi chân ra khoảng vài inche. Anh chạm vào đầu gối cô dưới tấm vải phủ bàn, giọng anh nghe không còn bình tĩnh và vững chắc như lúc trước.

    “Rất tốt. Em biết phải thực hiện mệnh lệch thế nào.” Anh đưa bàn tay vào bên dưới lớp váy của cô, rồi trượt dọc lên phía trong đùi cô.

    Hành động tuyệt đối táo bạo của anh đã cướp mất hơi thở của cô, ngay tại giây phút đó cô cảm thấy rất giống một cô gái nô lệ đang đáp ứng sự ve vãn của một người đàn ông, người sẽ trở thành Nga hoàng. Sự phóng túng khiến cô trở nên mềm yếu với ham muốn.

    Mặc dù, không ai trong số họ công khai trao nhau dấu hiệu khẩn trương, họ kết thúc bữa ăn nhanh chóng, cả hai đều từ chối cà phê hay món tráng miệng.Họ nhanh chóng trên đường quay về nhà xe.

    Anh không hề nói với cô cho đến khi họ vào trong nhà xe, anh liệng chìa khóa lên trên máy tính và quay lại với cô.

    “Em có đủ trò chơi cho tối nay chưa, em yêu?”

    Sự vuốt ve của vải lụa lên làn da trần, và sự tán tỉnh, khám phá công khai của họ đã đặt sự ức chế của cô sang một bên, nhưng cô vẫn cảm thấy một chút ngu ngốc khi hạ mắt xuống và cố gắng trông dễ bảo.

    “Bất cứ điều gì thưa bệ hạ.”

    Anh mỉm cười. “Cởi đồ cho tôi.”

    Cô cởi bỏ bộ com lê và cà vạt, cởi khuy áo sơ mi, rồi ấn môi mình vào ngực anh. Đám lông mượt mà cù vào môi cô, còn anh nổi da gà. Cô chạm mạnh hơn vào núm vú màu nâu bằng lưỡi của mình. Ngón tay cô như thể vụng về khi nó dò dẫm tới khóa dây lưng, cuối cùng cô cũng cởi được nó, cô bắt đầu mở khóa quần anh.

    “Cởi quần áo của em trước đã,” anh nói “rồi đưa tôi cái khăn.”

    Bàn tay cô run rẩy khi tháo bỏ cái khăn màu vàng họa tiết cổ điển khỏi eo, đưa nó cho anh. Cô tháo đôi khuyên tai, đá đi đôi xăng đan. Với một cử động trơn tru, cô kéo cái áo ba lỗ qua đầu, hé lộ bầu ngực của mình. Cái móc gài khóa váy bên dưới nhường chỗ cho ngón tay cô, rồi mảnh lụa mong manh cũng trượt qua hông cô rơi xuống. Cô bước ra khỏi nó, đứng khỏa thân trước mặt chồng mình.

    Anh chạy một bàn tay lên cơ thể cô, từ vai đến ngực, từ xương sườn đến bắp đùi, như thể anh đang đánh dấu tài sản của mình. Cử chỉ này đã gửi đến một sự ấm áp êm ái, lan tràn xuyên trong cô, rồi đốt cháy cô cho đến khi cô gần như không thể đứng nổi. Thỏa mãn, anh tháo cái khăn vàng và để các đầu tua của nó chảy từ từ giữa những ngón tay mình.

    Có một không khí dâm đãng đầy đe dọa trong điệu bộ này của anh, nên cô không thể dứt mắt mình khỏi mảnh vải mỏng manh. Anh sẽ làm gì với nó đây?

    Cô cố thở trong tiếng huýt gió khi anh thắt cái khăn quanh cổ, để phần thân khăn thả rơi trên ngực cô. Siết chặt đầu tua khăn trong tay, anh từ từ kéo nó, đầu tiền là một bên, rồi đến bên còn lại. Sau và trước. Những sợi chỉ vàng của mảnh lụa mài qua núm vú cô như cái cạo nhẹ của móng tay. Kích thích, ấm áp và đầy đặn, tràn ngập vùng thắt lưng cô.

    Mắt anh tối lại thành màu rượu brandy lâu năm. “Em thuộc về ai?”

    “Anh,” cô thì thầm.

    Anh gật đầu. “Chỉ cần em đã hiểu.”

    Cô kết thúc việc cởi đồ cho anh. Khi anh khỏa thân, cô trượt lòng bàn tay lên bắp đùi anh, cảm thấy từng tế bào da và cơ bắp anh. Anh đầy mê hoặc đến lộng lẫy. Ngực cô trở nên nặng nề, cô muốn tiến xa hơn, rồi cô đầu hàng sự kìm kẹp của trí tưởng tượng.

    “Giờ, anh muốn gì từ em?” cô hỏi.

    Quai hàm anh nghiến chặt, và anh phát ra một âm thanh trầm sâu trong cổ họng khi anh ép xuống vai cô. “Cái này.”

    Trái tim cô phồng lên. Cô làm theo mệnh lệnh im lặng của anh, yêu anh như cô từng muốn.

    Thời gian mất hết mọi ý nghĩa. Mặc cho tư thế chịu khuất phục của mình, cô chưa bao giờ cảm thấy quyền lực hơn thế. Âm thanh vui sướng không thể phát ra của anh càng thúc đẩy sự phấn khích trong cô. Trong lúc đó, bàn tay anh vò rối tóc cô, đã chỉ cô thấy những gì anh cần mà không dùng đến từ ngữ.

    Cô cảm nhận từng cơ bắp căng thẳng, cứng nhắc của anh bên dưới lòng bàn tay mình, và cả những giọt mồ hôi lấp lánh đang hình thành trên làn da anh. Không lời cảnh báo, anh kéo cô đứng lên đôi chân rồi cùng cô ngã xuống giường.

    Anh ngửa đầu ra sau chỉ đủ để nhìn vào đôi mắt cô.

    “Thực hiện tốt lắm, tôi sẽ để em phục vụ tôi lần nữa.”

    Ồ, của tôi. Anh hẳn phải cảm nhận được sự rùng mình của cô bởi trong ánh mắt thu hẹp của anh lấp lánh sự hài lòng. Cô mở rộng chân mình.

    “Không nhanh thế đâu” anh chiếm lấy dái tai cô bằng hàm răng của mình, cắn nó nhẹ nhàng. “Đầu tiên, tôi muốn trừng phạt em.”

    “Trừng phạt em?” Cô bướng bỉnh, nghĩ về sợi roi da được cất bên dưới giường, chỉ ngay dưới hông họ.

    “Em kích thích tôi nhưng em không kết thúc việc em đã bắt đầu.”

    “Đó bởi vì anh---“

    “Đủ rồi.” Một lần nữa, anh ngửa ra sau nhìn vào cô với đầy vẻ ngạo mạn thừa hưởng từ dòng họ Romanov. Cô để bản thân thư giãn. Anh sẽ không bao giờ làm đau cô đâu.

    “Khi tôi muốn có ý kiến của em, người phụ nữ bé nhỏ, tôi sẽ hỏi. Cho đến lúc đó, em nên khôn ngoan mà cất giữ cái lưỡi của mình. Người đàn ông Cô Dắc trong tôi đã một thời gian dài không có phụ nữ.”

    Cô trao anh một cái liếc xéo để nói với anh rằng anh đang đẩy sự việc đi xa. Một góc môi anh nhếch lên, nhưng anh không mỉm cười. Thay vào đó, anh sụp đầu xuống chải lưỡi mình dọc theo bên trong đùi cô.

    “Chỉ có một hình phạt phù hợp với một nô lệ, kẻ không chịu giữ yên lặng. Sự công kích dâm đãng bằng lưỡi.”

    Trần nhà xoay vòng khi anh chở tới mối đe dọa của mình, đưa cô tới vương quốc của khoái cảm nóng bỏng và sự ngây ngất cổ xưa. Cơ thể anh trở nên trơn láng đầy mồ hôi và cơ vai anh xăn lại bên dưới bàn tay cô, anh vẫn không dừng lại. Chỉ khi cô cầu xin, cuối cùng anh mới đẩy tới lối vào ngọt ngào mà cô muốn đến tuyệt vọng.

    Anh đẩy vào sâu và chính xác, tất cả điều nghịch ngợm tan biến khỏi mắt anh.

    “Tôi muốn được yêu em lúc này.” anh thì thầm.

    Mắt cô nhức nhối, ngập đầy nước khi cô nghe anh nói những từ mà bấy lâu nay cô khao khát. Cô bấu lấy cơ thể anh, họ cùng nhau chìm vào nhịp điệu vượt thời gian cũng như chính nhịp đập của trái tim họ. Họ chuyển động như một, cô cảm thấy tình yêu của anh lấp đầy cơ thể, dâng tràn trong tim, và khỏa lấp cả tâm hồn mình.

    Họ cùng nhau quay cuồng, đàn ông và phụ nữ, trái đất và bầu trời, tất cả các yếu tố tạo nên sự hội tụ trong sự ghép đôi hoàn hảo.

    Khi nó qua đi, cô cảm thấy một sự hân hoan mình chưa từng trải nghiệm trước đây, và một điều chắc chắn rằng mọi việc giữa họ sẽ ổn thỏa. Tôi muốn yêu em, anh đã nói thế. Không, tôi muốn làm tình với em, nhưng tôi muốn yêu em. Anh đã nói thế. Anh không thể yêu cô hoàn toàn hơn cho dù anh có nói những lời đó cả trăm lần.

    Cô nhìn qua gối tới anh. Anh nằm đối mặt với cô, đôi mắt anh nhắm hờ nửa thức nửa ngủ. Với tay qua, cô vuốt ve xương gò má anh, và anh quay đầu hôn vào lòng bàn tay cô. Cô cọ xát ngón cái dọc theo xương quai hàm anh, thưởng thức sự thô nhám nhẹ nhàng cọ vào da tay. “Cảm ơn anh.”

    “Tôi cũng là người nên cảm ơn em.”

    “Em hy vọng điều đó có nghĩa là anh sẽ không trao em người đàn ông Cô Dắc trong anh?”

    “Tôi không muốn chia sẻ em với bất kỳ người nào khác.”

    Trò chơi tình dục mà họ đã chơi khiến cô quyên mất lời hứa rằng cô phải nói anh biết về đứa trẻ. Bây giờ.

    “Anh không đề cập một chút gì về việc ly dị trong một thời gian rồi.”

    Ngay lập tức anh cảnh giác rồi uốn cong lưng. “Nó không còn trong tâm trí tôi.”

    Cô chán nản bởi sự thu mình lại của anh, cô biết chuyện này sẽ khó khăn, cô tiếp tục đẩy tới anh nhẹ nhàng nhất có thể.

    “Em rất mừng. Nó chẳng phải điều tốt đẹp gì để mà nghĩ tới.”

    Anh chăm chú nhìn cô, vẻ bồn chồn ẩn sâu trong đôi mắt anh.

    “Tôi biết điều em muốn tôi nói, nhưng tôi chưa thể. Chỉ cần cho tôi thêm ít thời gian, được chứ?”

    Với trái tim nghẹn trong cổ họng, cô gật đầu.

    Anh trông dễ thay đổi như con thú hoang dã được mang tới quá gần nền văn minh

    “Chỉ cần cùng nhau làm chuyện này mỗi ngày từ giờ.”

    Cô hiểu rằng điều tồi tệ nhất mình có thể làm là khiến anh chịu cảm giác bị mắc kẹt. Trên thực tế, việc anh vẫn không nhấn mạnh cuộc hôn nhân của họ sẽ kết thúc trong hơn hai tháng nữa đã trao cô một sự tự tin để chờ đợi thêm một chút thời gian nữa.

    “Tất nhiên chúng ta có thể mà.”

    Anh đẩy người lên dựa vào chiếc gối dựng ở đầu giường.

    “Em biết mình là điều tốt nhất từng đến với tôi, đúng không?”

    “Em chắc chắn biết.”

    Anh cười khúc khích, sự căng thẳng dường như biến mất. Cô cuộn bụng lại, chống mình lên khuỷu tay, khuấy đảo đám lông trên ngực anh bằng đầu ngón tay.

    “Catharine không phải một người nhà Romanove vĩ đại?”

    “Ừ.”

    “Em đọc thấy rằng bà ấy tràn đầy sức sống tự nhiên.”

    “Bà ấy có một chuỗi dài những người tình.”

    “Và rất nhiều sức lực” Cô nghiêng người về phía anh, kẹp một phần cơ ngực anh bằng răng của mình. Anh nhảy dựng lên, vì thế cô cắn tiếp.

    “Ouch!” Anh bắt lấy cằm cô đẩy về phía khác.

    “Chính xác cái gì đang diễn ra trong bộ óc bé nhỏ lầm lạc của em vậy?”

    “Em chỉ đang tưởng tượng ra tất cả những người đàn ông phải chịu cúi mình trước Catherine vĩ đại.”

    “Uh, huh.”

    “Buộc phải phục vụ bà ấy. Chịu quy phục bà ấy.”

    “Uh-oh.”

    Cô rà lưỡi mình dọc cơ thể anh.

    “Đến lượt anh trở lại làm nô lệ, người đàn ông to lớn.”

    Trong một lát, anh trông hoảng hốt, rồi anh thở dài, thư giãn cơ thể tới từng ngón chân.

    “Tôi nghĩ mình chỉ chết và được lên thiên đường thôi.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/12/14
  14. dakedo

    dakedo Mầm non

    có chương mới rồi! yêu bạn lắm luôn :D:D:D:D:D
     
    halucky thích bài này.
  15. hoahuynh2011

    hoahuynh2011 Lớp 1

    Cảm ơn bạn, được đọc chương mới ngay đầu tuần thật hạnh phúc, tham lam lại ước thêm chương nữa. Hihi.
     
    halucky thích bài này.
  16. xinhxinhmongto

    xinhxinhmongto Mầm non

    Tuyệt vời ông mặt giời! Cảm ơn bạn nhiều! :D
     
    halucky thích bài này.
  17. ttha

    ttha Lớp 5

    haleluza
     
    halucky thích bài này.
  18. halucky

    halucky Lớp 11

    Halucky!
    Chương 21

    Alex đã khó chịu suốt cả tuần lễ. Kể từ khi họ ra ngoài ăn tối rồi quay về với trò chơi tình dục, anh đã tìm kiếm lý do để tranh cãi với cô. Bây giờ, mặt anh cau có khi anh lau mồ hôi trên trán bằng mặt sau của cánh tay.

    “Em không thể nạp thêm xăng cho xe tải khi em tới cửa hàng tạp hóa trong thị trấn hay sao?”

    “Em xin lỗi. Em không chú ý rằng nó bị hết.”

    “Em không bao giờ chú ý,” anh nói như muốn gây chiến, “Em cho rằng nó chạy bằng không khí à?”

    Cô nghiến chặt răng. Như thể là cô tiến tới được quá gần anh đêm đó nên anh cần phải giữ khoảng cách với cô. Cho đến lúc này, cô đã cố gắng né tránh tất cả những quả lựu đạn mà anh trực ném vào mình. Nhưng nó vẫn gia tăng khiến việc kiểm soát được sự căng thẳng ngày càng khó khăn. Giờ đây, cô buộc bản thân phải lên tiếng, dù phải sử dụng một tông giọng phù hợp.

    “Em không biết anh muốn em làm chuyện đó. Anh luôn giữ xe tải đầy xăng mà.”

    “Yeah, thật tốt là em đã không chú ý. Gần đây tôi rất bận rộn. Chúng ta có những con ngựa bị ốm, một đám cháy trong lều nấu ăn, rồi cả một tối hậu thư của thanh tra y tế đe dọa đổ ập xuống đầu chúng ta về hàng loạt cáo buộc về an toàn mà chúng ta không đáng phải nhận.”

    “Em biết anh phải chịu nhiều áp lực. Chỉ cần anh gợi ý, em sẽ vui lòng đổ xăng.”

    “Yeah, phải. Bao nhiêu lần em từng làm việc với cái bơm xăng?”

    Cô nhẩm đếm tới năm. “Không nhiều. Nhưng em có thể luyện tập.”

    “Đừng bận tâm. “ Anh sải bước bỏ đi.

    Không thể giữ lưỡi mình thêm một chút nào nữa, chống một tay lên hông, cô với theo

    “Chúc anh có một ngày tốt lành!”

    Anh dừng trên đường đi, rồi quay ngoắt lại trao cô cái nhìn đen tối nhất. “Đừng có mà lấn tới.”

    Cô bắt chéo cánh tay trên ngực, đá nhẹ mũi giày đế mềm trong đám bụi. Chỉ vì anh đang trốn chạy khỏi mớ cảm xúc xáo trộn mà anh không biết phải đối mặt thế nào, không có nghĩa là anh có thể trút mọi sự thất vọng lên cô.Vài ngày qua, cô đã cố gắng kiên nhẫn, nhưng giờ là quá đủ rồi. Anh hướng cằm và dậm mạnh chân về hướng cô. Cô đào xới bằng gót giày, từ chối nhượng bộ.

    Anh tới và dừng lại ngay trước mặt cô, cố tình dùng thân hình to lớn của mình áp đảo cô. Cô buộc phải thừa nhận anh làm việc đó rất tốt.

    “Em có vấn đề gì sao?” anh quát tháo.

    Toàn bộ cuộc tranh cãi này thật vô lý, rồi một tia tinh nghịch lóe lên khiến cô mỉm cười. “Nếu có ai từng nói anh thật đẹp khi anh cáu giận thì họ nói dối đấy.”

    Anh đỏ bừng mặt, trong một thoáng, cô ngỡ anh sẽ nổ bung. Thay vào đó, anh nâng cô lên bằng khuỷu tay và đẩy cô tới toa xe chở hàng. Rồi anh hôn cô cho tới khi cô không kịp thở.

    Cuối cùng, khi anh đặt cô trở lại trên đôi chân, anh trông còn xấu tính hơn cả trước lúc họ hôn nhau. “Tôi rất tiếc!” anh hét lên.

    Là một lời xin lỗi, tuy không được ấn tượng, anh dậm bước bỏ đi, trông anh giống một con hổ hung hăng hơn là một người chồng biết ăn năn. Cho dù biết anh đang đau khổ, cô cũng đã mất hết kiên nhẫn. Tại sao anh cứ phải làm mọi việc trở nên khó khăn đối với họ thế? Tại sao anh không thể đơn giản chấp nhận thực tế rằng anh yêu cô?

    Cô nhớ lại vẻ tổn thương trong đôi mắt anh đêm đó khi anh hỏi xin cô thêm ít thời gian, và cô nghi ngờ anh e sợ phải gọi tên cái cảm giác anh có với cô. Sự giao tranh giữa cảm xúc và niềm tin rằng anh hiểu bản thân mình đã xẻ dọc anh thành hai nửa.

    Cô tự nhủ bản thân, dẫu gì đi nữa, có một khả năng anh không hề yêu cô, không chịu nghĩ về chuyện đó, đặc biệt cô vẫn chưa kể với anh về đứa bé.

    Cô đã có tất cả các lời lý giải cho sự hèn nhát của mình. Khi mọi thứ xảy ra, cô không muốn có nguy cơ phá hỏng sự êm đẹp giữa hai người, nên giờ đây mọi thứ đang đổ vỡ làm cô mất hết cả bình tĩnh.

    Dù là hèn nhát, cô buộc bản thân phải đối mặt với sự thật. Rắc rối cần được giải quyết, nhưng sao cô vẫn giữ mình tránh xa nó. Đã gần một tháng kể từ lúc cô dùng que thử thai. Cô ước tính mình có thai khoảng hai tháng rưỡi, nhưng cô chưa tới khám bác sĩ vì cô không muốn Alex phát hiện ra. Trên thực tế, không có lý do gì để không bắt đầu một cuộc kiểm tra y tế phù hợp, đặc biệt cô cần chắc chắn rằng đứa bé không bị tổn hại nào do những viên thuốc tránh thai mà mình đã uống trước khi phát hiện ra chúng không phát huy tác dụng, và cô đã có thai.

    Cô đút những ngón tay vào túi quần jean và hạ quyết tâm. Không thể trì hoãn thêm nữa. Dù sao, anh không thể sống yên lúc này thì có gì khác biệt nếu chuyện này được nói ra? Khi họ lên giường tối nay, cô sẽ kể với anh. Cần hai người để tạo ra đứa trẻ này nên đã đến lúc cả hai bọn họ phải sống với trách nhiệm của mình.

    Ngay khi buổi diễn chiều kết thúc, cô đi tìm anh, nhưng chiếc xe tải đã đi mất. Cô ngày càng trở nên bồn chồn. Sau một thời gian cất giữ điều này, giờ tất cả điều cô muốn là kể hết ra.

    Cơ hội tiếp theo của cô là vào buổi ăn tối, rồi vấn đề rắc rối của Alex với thanh tra y tế địa phương đã giữ anh lại cho đến tận buổi diễn tối.

    Lúc này, cô đang tới gần cửa sau, đợi lượt diễn của họ bắt đầu, cô trông thấy anh đứng tách ra một bên cùng với Misha bị buộc ở cọc hàng rào. Một trong những sợi roi da của anh được cuộn quanh vai với đầu dây thả tự do dọc theo ngực anh. Gió hiu hiu thổi tung mái tóc sẫm màu của anh. Ánh sáng tối mờ dần bổ bóng sâu dọc theo một bên thân hình anh.

    Không ai tiếp cận anh. Như thể anh tạo ra một vòng tròn vô hình quanh mình, một vòng tròn đã đóng lại với mọi người trên thế gian, bao gồm cả cô. Đặc biệt là cô. Những viên sequin đỏ trên chiếc khăn quàng cổ của anh lấp lánh khi anh vuốt tay theo hông con ngựa, sự phản đối anh trong cô lại tăng lên. Tại sao anh cứ phải ngoan cố đến vậy?

    Khi những khán giả bên trong nổ ra tràng cười cho những trò vui của mấy chú hề, cô bước lại gần anh. Misha khịt mũi và lúc lắc cái đầu. Cô nhìn con vật đầy sợ hãi. Không kể biết bao lần cô đã thực hiện hành động này, cô sẽ không bao giờ dùng cho bất kỳ một phần nào của nó, bao gồm cả khoảnh khắc đáng sợ khi Alex kéo cô lên trên yên ngựa ngay trước mặt anh.

    Cô dừng lại ngay gần con ngựa. “Anh có nghĩ ai đó có thể giúp anh thu dọn sau buổi diễn không? Chúng ta cần nói chuyện.”

    Anh giữ lưng mình quay về phía cô khi buộc lại yên ngựa. “Chuyện đó có thể chờ. Tôi có rất nhiều việc phải làm.”

    Cô chạm tới giới hạn sự kiên nhẫn. Nếu họ không bắt đầu thảo luận về vấn đề của mình, họ sẽ không bao giờ có được cuộc hôn nhân mà cả hai cần.

    “Bất cứ điều gì anh cần làm đều có thể đợi.”

    Tay áo dài của chiếc áo màu trắng anh mặc phồng lên khi anh quất roi xung quanh.

    “Trông đây, Daisy, nếu là chuyện về xăng xe, tôi đã nói xin lỗi. Tôi biết mình không phải là người dễ chịu nhất để ở bên gần đây, nhưng quả thật đây là một tuần khó khăn.”

    “Anh đã có rất nhiều tuần khó khăn, nhưng anh không trút xuống đầu em.”

    “Có bao nhiêu cách tôi phải xin lỗi đây?”

    “Không phải về chuyện xin lỗi. Mà là về lý do anh tránh xa em.”

    “Chỉ cần thư giãn thôi, được không?”

    “Em không thể.”

    Bài diễn của các chú hề sắp kết thúc, cô biết đây không phải lúc để nói, nhưng khi đã bắt đầu, cô không thể quay lại.

    “Chúng ta đang ở giữa cái vòng cảm xúc luẩn quẩn và nó khiến cả hai bị tổn thương. Chúng ta có cả một tương lai cùng nhau nên chúng ta cần nói chuyện về nó.”

    Cô chạm tới cánh tay anh, chờ đợi anh kéo tay đi, nhưng anh không, cô tìm thấy sự tự tin để tiếp tục.

    “Mấy tháng đã qua là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong đời em. Anh giúp em tìm ra con người mình, có lẽ em cũng giúp anh làm điều tương tự.”

    Cô nhẹ nhàng ấn lòng bàn tay vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh qua làn vải lụa. Bông hoa giấy nhét giữa ngực cô kêu xột xoạt, đầu sợi dây anh mang chải bên cạnh tay cô.

    “Tất cả điều đó không phải là tình yêu sao? Ở cùng nhau không tốt hơn là khi ta ở một mình sao? Mỗi người trong chúng ta đều cần thiết cho người kia.” Không hề lên kế hoạch, lời lẽ mà bấy lâu nay cô giữ kín bỗng dưng tuột ra.

    “Và tình trạng này thật tốt cho đứa bé sắp chào đời của chúng ta.”

    Trong một mảnh vỡ nhỏ của thời gian, mọi chuyện tưởng chừng như ổn thỏa. Rồi tất cả thay đổi. Gân cổ anh căng lên, đôi mắt anh thẫm lại với cái gì đó trông thật kinh sợ. Nét mặt anh méo mó thành một cái mặt nạ đầy thịnh nộ.

    Cô thình lình thu lại bàn tay từ ngực anh. Bản năng cô mách bảo phải chạy ngay, nhưng giờ đây cô đã mạnh mẽ hơn, nó giúp cô đứng lại.

    “Alex, em không sắp đặt cho đứa bé này, em thậm chí còn không biết chuyện này diễn ra thế nào. Nhưng em sẽ không nói dối anh rằng em rất tiếc.”

    Đôi môi nhợt nhạt của anh hầu như không mấp máy.

    “Tôi đã tin em.”

    “Em đã không làm gì sai cả.”

    Cơ cổ họng anh bắt đầu làm việc, bàn tay anh cuộn chặt lại bên hông. Trong giây lát, co ngỡ tưởng anh sẽ đánh mình.

    “Em mang bầu bao lâu?”

    “Khoảng hai tháng rưỡi.”

    “Và em biết bao lâu rồi?
    “Có lẽ một tháng.”

    “Em biết chuyện này được một tháng rồi mới quyết định nói với tôi?”

    “Em đã rất lo sợ.”

    Âm nhạc từ giai điệu trầm, lên cao dần, báo hiệu màn trình diễn của các chú hề đã kết thúc. Kế tiếp đến lượt cô và Alex. Digger, người có nhiệm vụ đưa Misha vào sân khấu trong phần cao trào của màn diễn của họ, bước tới.

    Alex chụp lấy cánh tay cô và kéo đi.

    “Sẽ không có đứa bé nào hết, em có hiểu tôi nói gì không?”

    “Không…không, em không hiểu.”

    “Sáng mai, em và tôi sẽ nghỉ một ngày. Và khi chúng ta quay lại, sẽ không còn đứa bé nào hết.”

    Cô nhìn anh chằm chằm bàng hoàng. Cô thấy buồn nôn, cô ấn những đốt ngón tay lên miệng. Đám đông trong lều chính lắng xuống khi Jack Daily bắt đầu bài giới thiệu ấn tượng về chàng trai Cô Dắc – Alexi.

    “Vàaaa giờ, đoàn xiếc Quest Brother xin được giới thiệu..”

    “Anh muốn em phá thai?” cô thì thầm.

    “Đừng nhìn tôi như thể tôi là một con quái vật! Em không dám nhìn tôi như thế đâu! Tôi đã nói với em ngay từ đầu tôi cảm thấy thế nào về chuyện này rồi. Tôi moi hết ruột gan cố gắng làm em hiểu. Nhưng như thường lệ, em quyết định cái điều em biết rõ nhất. Thậm chí không có một chút tin cậy nào trong cái cơ thể chết tiệt của em, em vẫn quyết định điều em biết rõ nhất.”

    “Đừng nói với em như thế.”

    “Tôi đã tin em.”

    Miệng anh xoắn lại trong tiếng gầm gừ khi phần đầu bản nhạc balalaika trôi đi trong đêm, cũng lời nhắc nhở đến lượt xuất hiện của anh.

    “Tôi thực sự tin em đã uống thuốc, nhưng tất cả thời gian qua em lừa dối tôi.”

    Cô lắc đầu, đấu tranh chống lại nỗi tức giận dâng lên trong cổ họng.

    “Em sẽ không bỏ đứa bé này.”

    “Hãy xuống địa ngục nếu em không! Em sẽ làm cái điều tôi bảo em.”

    “Anh không muốn chuyện này đâu. Nó thật xấu xa và độc ác.”

    “Không độc ác như điều em đã làm.”

    “Alex!” một chú hề rít lên. “Đến lượt cậu!”

    Anh giật lấy cuộn giây quanh vai mình.

    “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho em về chuyện này, Daisy. Em nghe thấy không? Không bao giờ.”

    Anh đẩy mình khỏi cô, biến mất vào trong lều chính.

    Cô đứng đó mà điếng người, hứng chịu nỗi tuyệt vọng đặc quánh và cay đắng đến nỗi không thể thở được. Ôi, lạy Chúa, cô đúng là một con ngốc. Cô đã nghĩ anh yêu cô, trong khi anh không hề suốt thời gian qua.

    Anh không biết làm thế nào để yêu thương. Anh đã nói với cô anh không thể làm điều đó. Cô đã từ chối tin anh. Giờ cô đang phải trả giá. Đã quá muộn, cô nhớ những gì đã đọc về loài hổ đực. Con vật này sẽ không làm gì cho cuộc sống gia đình. Nó không chỉ không đóng vai trò là một phần trong việc nuôi dạy đàn con, nó có lẽ thậm chí còn không chấp nhận chúng.

    Alex đang rời đi xa hơn. Anh muốn cái mầm sống bé nhỏ đang lớn lên đầy quý giá này bị phá hủy trước khi nó có thể hít hơi thở đầu tiên.

    “Tỉnh lại đi, Daisy! Đây là con của mày.”

    Madeline nắm lấy cô, đẩy cô qua cửa sau vào trong lều chính.

    Sự chú ý đổ dồn lên cô. Mất phương hướng, cô giơ tay, cố gắng bảo vệ mắt.

    “…và không ai trong chúng ta có thể tưởng tượng đầy đủ sự dũng cảm cần có để quý cô này có thể bước ra sân khấu cùng chồng mình.”

    Cô đưa chân bước tới, di chuyển tự động trên nền nhạc balalaika khi Jack thêu dệt câu chuyện về cô dâu được nuôi dạy trong tu viện với người chồng Cô Dắc hùng mạnh. Cô hầu như không nghe thấy gì. Cô chẳng nhìn thấy gì ngoại trừ Alex, kẻ phản bội cô, đang đứng ở trung tâm sân khấu.

    Những đốm đỏ lấp lánh bám lấy đầu sợi dây ngay trên đỉnh đôi giày ống đen bóng nhoáng của anh, còn ánh sáng xanh chập chờn trên mái tóc, trong khi đôi mắt anh quay cuồng trong ánh vàng nhạt của con thú bị dồn vào chân tường. Cô đứng trong vệt sáng nhỏ của mình khi anh bắt đầu múa roi. Nhưng tối nay, nhịp roi không còn nét quyến rũ thường lệ. Nó điên cuồng và man rợ, là lời tuyên ngôn của cơn thịnh nộ.

    Khán giả tỏ vẻ hài lòng, nhưng khi đến cao trào, một phần của Daisy không được đón nhận. Khả năng giao tiếp với đám đông của cô biến mất. Thậm chí cô còn không nhăn mặt khi Alex cắt đoạn ống cô ngậm trong miệng. Chỉ hành động một cách tự động. Nỗi tuyệt vọng trong cô quá lớn không thể khơi dậy một cảm xúc nào.

    Động tác của họ dần dần không còn ăn khớp. Alex phá hủy một đoạn ống bằng hai nhịp cắt, rồi một đoạn ống khác phải cần tới bốn nhịp. Anh quên mất một điểm mới mình đã thêm vào với cái nơ báo hiệu, nên khi anh quấn sợi roi quanh cổ tay cô, khán giả xôn xao khó hiểu. Như thể sự căng thẳng giữa hai người bằng cách nào đó đã truyền tới họ. Sự quyến rũ của màn diễn trước kia, giờ đây dường như nhuốm màu bạo lực. Thay vì một chú rể cố gắng chiếm được tình cảm của vợ mình, khán giả cảm thấy như đang chứng kiến một gã đàn ông nguy hiểm tấn công một phụ nữ bé nhỏ, mong manh.

    Alex nhận biết điều gì đang xảy ra, sự cao ngạo trong anh chết lặng. Anh dường như nhận ra mình không đủ khả năng quấn dây quanh cô một lần nữa mà không xa lánh khán giả, nhưng anh cũng cần một động tác cuối cùng để đưa bài diễn đến kết thúc trước khi ra hiệu cho Digger dẫn Misha ra sân khấu.

    Cô thấy ánh mắt anh dừng lại trên bông hoa giấy đang nép giữa ngực cô, nhận ra anh đã quên nó lúc trước. Anh ra hiệu điều mình sẽ làm bằng một cái gật đầu khéo léo. Cô điếng người đối mặt với anh, chỉ muốn việc này nhanh chóng kết thúc để bản thân có thể đi ra và ẩn mình khỏi thế giới.

    Bản nhạc balalaika tăng lên, cô thấy mình đang nhìn ngang qua vòng tròn vào đôi mắt anh. Nếu không đóng băng bản thân, cô có thể nhìn thấy nỗi đau ở đó, nỗi đau khổ sâu thẳm như của chính cô.

    Anh đưa cánh tay ra sau và búng nhẹ cổ tay. Đầu sợi dây bay về phía cô như hàng chục lần trước đây, trừ lần này, cô cảm thấy như thể đang chứng kiến một đoạn phim quay chậm. Với vẻ lãnh đạm, cô chờ đợi cánh hoa giấy tung bay, nhưng thay vì thế, cô cảm thấy một nỗi đau như thiêu đốt.

    Tất cả không khí rút khỏi lá phổi cô. Cơ thể cô oằn lại khi lưỡi lửa cắt ngang cô từ vai đến đùi. Cả sân khấu bắt đầu xoay vòng rồi cô từ từ ngã xuống. Vài giây trôi đi, âm nhạc bỗng bật lên, tiếng huyên náo và niềm vui reo vang thành một bản hòa âm kì lạ. Nỗi đau của cô nhức nhối đến không thể thở được. Vài cánh tay mạnh mẽ quét lên cô khi các chú hề chạy đua tới.

    Cô vẫn còn tỉnh, mặc dù không hề muốn, cô nghe thấy lời cầu nguyện mà cô không hề nói, âm nhạc sống động, cả tiếng xì xào của đám đông, giọng Jack vang lên trầm tĩnh. Tất cả những điều này lờ mờ lặp lại đằng sau bức tường nỗi đau đã bao bọc cô.

    “ Tránh ra! Quay trở lại!”

    Giọng Alex. Alex mang cô đi qua cửa sau. Alex là kẻ thù. Kẻ phản bội.

    Cô cảm nhận mặt đất, cứng và lạnh lẽo bên dưới lưng mình khi anh đặt cô nằm xuống bên hông lều chính. Uốn cong mình trên cô, anh dùng thân mình che cô khỏi ánh nhìn của mọi người.

    “Em yêu, tôi xin lỗi. Ôi, lạy Chúa, Daisy, tôi rất xin lỗi.”

    Dùng chút sức lực còn lại, cô quay đầu khỏi anh, đối mặt với đám ny lông rác rưởi, thở hổn hển vì đau khi tay anh chạm vào vết rách trên váy của cô.

    Môi cô khô và cứng đến nỗi hầu như không thể tách rời chúng.

    “Đừng….chạm vào tôi.”

    “Tôi phải giúp em.”

    Hơi thở của anh nhanh và nông, tông giọng anh mảnh lại.

    “Tôi sẽ đưa em về nhà xe.”

    Cô rên rỉ khi anh nâng cô lên, thù ghét anh đã di chuyển mình, làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Cô thở được chỉ vừa đủ để thì thầm.

    “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”

    “Ừ…ừ, tôi biết.”

    Vết cắt thiêu rát từ vai dọc xuống ngực cô, rồi trên bụng cô tới hông. Nó đốt cháy quá quyết liệt, khiến cô không còn đủ minh mẫn để cảm nhận sự nhẹ nhàng của anh khi anh mang cô qua các lô trại, trở vào nhà xe, và đặt cô lên chiếc giường của họ.

    Một lần nữa, cô quay đầu đi, cắn chặt môi giữ lại tiếng gào thét khi anh từ từ cởi bỏ chiếc váy khỏi cơ thể cô.

    “Ngực em…” anh hít một hơi rời rạc.

    “Có một vết sưng. Nó---da không bị rách, nhưng sẽ bị bầm tím.”

    Cái đệm chuyển động khi anh rời cô, rồi quay lại ngay.

    “Em sẽ cảm thấy lạnh. Nó là miếng vải bông.”

    Cô nhăn mặt khi anh đặt chiếc khăn ướt lên phần da bị đốt. Cô nhắm mắt lại, mong muốn thời gian trôi đi.

    Khi chiếc khăn ấm lên trên da cô, anh bỏ nó đi và thay thế bằng một cái khác. Chiếc đệm võng xuống khi anh ngồi cạnh cô. Anh bắt đầu nói, giọng anh khàn khàn nhẹ nhàng.

    “Tôi không---tôi không nghèo như tôi để em nghĩ về tôi. Tôi dạy học, nhưng---tôi cũng mua và bán những tác phẩm hội họa của Nga. Tôi làm công việc tư vấn cho vài bảo tàng lớn nhất trong nước.”

    Nước mắt rỉ qua đôi mắt đóng lại của cô, rơi xuống gối. Khi miếng vải làm nhiệm vụ của nó, cơn đau giảm dần xuống.

    Lời anh vụng về tắc nghẹn.

    “Tôi được coi là người dẫn dắt hình tượng Nga ở ---ở Mỹ. Tôi có tiền. Uy tín. Nhưng tôi không muốn em biết. Tôi muốn em nghĩ về tôi như một kẻ vô lại, không học thức, sống nhờ lao động chân tay. Tôi muốn….em sợ hãi mà bỏ đi.”

    Cô quyết tâm mấp máy môi.

    “Tôi không quan tâm.”

    Anh nói nhanh hơn, như thể anh chỉ còn một ít thời gian để có thể nói ra tất cả.

    “Tôi có một---một ngôi nhà xây gạch lớn ở vùng quê bang Connecticut, không xa trường đại học.”

    Với một cái chạm nhẹ như lông, anh đổi chỗ miếng vải bông.

    “Nó treo đầy những bức tranh đẹp, và có---tôi có một tàu ngựa phía sau nhà cho Misha.”

    “Làm ơn để tôi một mình.”

    “Tôi không biết tại sao tôi gắn bó với đoàn xiếc. Mỗi lần tôi đi cùng nó, tôi đều thề rằng đó là lần cuối cùng, rồi vài năm trôi đi, tôi lại bắt đầu bồn chồn. Tôi có thể ở Nga, hay Ukraine, có thể ở New York – nó dường như không thành vấn đề - tôi chỉ biết tôi phải quay lại con đường. Tôi đoán chừng mình là người nhà Markov nhiều hơn nhà Romanov.”

    Giờ đây, không còn gì quan trọng, anh đang kể với cô mọi thứ mà cô từng cầu xin anh tiết lộ cách đây vài tháng.

    “Tôi không muốn nghe thêm nữa.”

    Bàn tay anh khum lấy eo cô trong một cử chỉ bảo vệ kỳ quặc.

    “Đây chỉ là một tai nạn. Em biết thế, đúng không? Em biết tôi lấy làm tiếc thế nào.”

    “Tôi muốn ngủ bây giờ.”

    “Daisy, tôi là một người giàu có. Buổi tối hôm chúng ta đi ăn, em đã lo lắng về hóa đơn…Không còn---em không bao giờ phải lo lắng về tiền đâu.”

    “Nó không còn quan trọng nữa.”

    “Tôi biết nó đau đớn. Nhưng ngày mai sẽ tốt hơn. Em chỉ bị thương nhẹ và nhức nhối chút thôi, sẽ không có gì ảnh hưởng đến cái thai.”

    Anh ngập ngừng, khi nhận ra đó là điều nói dối khủng khiếp.

    “Làm ơn.” Cô van vỉ. “Nếu anh còn quan tâm tới tôi sau tất cả, hãy để tôi một mình.”

    Một khoảng im lặng kéo dài. Rồi chiếc đệm di chuyển khi anh cong mình, đặt môi lên đôi mắt ẩm ướt của cô.

    “Nếu em cần gì, chỉ cần bật đèn lên. Tôi sẽ trông thấy và đến ngay.”

    Cô đợi anh rời đi. Chờ đợi anh đi khỏi để cô có thể vỡ vụn thành triệu mảnh.

    Nhưng anh không có lòng thương xót. Anh quay lại nơi miếng vải bông, thổi nhẹ nhàng, gửi đến cho cô luồng không khí mát mẻ. Rồi cái gì đó ấm áp, ẩm ướt lướt trên da cô, nhưng cô quá tê cứng để tự hỏi nó là gì.

    Cuối cùng, anh rời khỏi giường, và trong vài giây, nhà xe lấp đầy những âm thanh quen thuộc mà anh luôn tạo ra mỗi khi thay trang phục diễn sang bộ đồ thường: tiếng lịch bịch của đôi bốt gõ lên sàn, tiếng sột soạt khẽ khàng của những hạt sequin khi anh cởi bỏ khăn choàng đỏ, tiếng chà sát của khóa quần jean. Một sự vô tận trôi qua trước khi cô nghe thấy cánh cửa đóng lại sau anh.

    * * *

    Tiếng gầm gừ của con hổ chạm tới Alex khi anh rời nhà xe. Anh đứng bên ngoài, cố nuốt vào không khí. Ánh đèn màu chiếu sáng và dải cờ đuôi nheo tung bay, nhưng anh không nhận ra thứ gì trừ vết sưng màu đỏ ghê tởm đã làm hỏng làn da mỏng manh của cô. Nước mắt nhức nhối trong mắt anh, còn hai lá phổi như đang bị đốt cháy. Anh đã làm gì vậy?

    Anh bước một cách mù quáng ngang qua bãi cỏ, tới chuồng con hổ. Buổi biểu diễn vẫn đang tiếp tục trong lều chính. Sân sau vắng lặng ngoại trừ mấy chú hề, người đã giúp đỡ anh lúc trước.

    Thời gian tối nay của anh đã hết. Tại sao anh không kết thúc bài diễn của mình đúng lúc? Anh có thể ra hiệu cho Digger đưa Misha vào sớm hơn. Nhưng anh lại cuốn mình vào cơn thịnh nộ. Niềm kiêu hãnh trong anh đã yêu cầu anh dối lừa bản thân một lần nữa, khiến anh cố gắng thực hiện trọn bài diễn. Như thể, nếu làm vậy anh sẽ đưa mọi thứ trở lại như cũ.

    Anh chớp mắt khó nhọc. Làn da anh quá nhợt nhạt và yếu ớt. Vết cắt đã làm xấu đi bầu ngực, và đi qua cái bụng phẳng, ngọt ngào của cô, nơi cô mang đứa con của mình. Con của họ chứ. Đứa con mà anh đã bảo với cô phải loại bỏ. Như thể Daisy sẽ làm cái điều như thế vậy.

    Như thể anh sẽ không để cô làm như vậy.

    Những lời nói xấu xí, thù ghét anh đã nói vang lên trong tai anh. Những từ ngữ mà cô sẽ chẳng bao giờ quên hay tha thứ. Không thậm chí Daisy có một trái tim đủ rộng lượng để tha thứ cho những lời đó.

    Khi tới cái chuồng, Sinjun chú ý đến anh với đôi mắt không chớp, như thể nó chạm tới điểm sâu nhất trong tâm hồn anh. Con hổ đã nhìn thấy gì? Anh bước qua sợi dây, cong bàn tay quanh chấn song. Cái nơi trống rỗng, lạnh lẽo trong anh đã biến mất – anh biết điều đó – nhưng cái thế chỗ là gì?

    Ánh nhìn của anh khóa lại trên con hổ, tóc sau gáy anh dựng đứng lên. Trong thoáng chốc, mọi thứ đứng yên, rồi anh nghe thấy một âm thanh – âm thanh của chính con hổ - nói với anh chính xác điều nó nhìn thấy.

    Tình yêu.

    Trái tim anh đập mạnh trong lồng ngực. Tình yêu. Thứ mà anh cảm nhận được nhưng lại không hiểu, thứ cảm xúc đã bắt đầu nóng chảy bên trong anh. Anh đã học được yêu là thế nào. Daisy đã nhìn ra sự việc. Cô đã biết chuyện đang xảy đến với anh, nhưng anh lại chối bỏ.

    Anh yêu cô. Mù quáng. Tuyệt đối. Làm sao mà anh không nhận thấy? Cô quý giá với anh hơn tất cả những bức tượng cổ xưa hay hiện vật giá trị đã qua tay anh trong thời gian dài. Sống với cô, anh học được thế nào là hạnh phúc. Anh cảm nhận niềm vui, niềm đam mê, và cả sự khiêm nhường. Còn, anh trao lại cô cái gì?

    Tôi không yêu em, Daisy. Sẽ không bao giờ.

    Anh nhắm nghiền mắt nhớ lại, bằng cách nào, vào lúc nào, anh đã từ chối món quà quý giá mà cô đã dâng tặng. Nhưng với sự can đảm có thể cướp mất hơi thở của anh, cô vẫn tiếp tục dành nó cho anh. Không quan trọng biết bao lần bị anh từ chối tình yêu, cô giữ nó rộng mở đợi anh.

    Giờ đây, tình yêu hóa thân thành đứa trẻ đang lớn lên bên trong cô. Đứa bé anh đã không muốn. Đứa bé mà anh khao khát với từng nhịp đập của trái tim mình.

    Anh phải làm gì? Làm thế nào anh mang cô trở lại? Anh quay đầu về phía nhà xe, cầu nguyện ánh đèn gọi anh quay lại bên cô sẽ bật lên, nhưng cửa sổ vẫn chìm trong bóng tối.

    Anh phải mang cô trở lại, rồi khiến cô tha thứ cho lời lẽ xấu xí mà mình đã phát ra. Anh đã mù quáng và kiêu ngạo đến nỗi, vướng sâu vào quá khứ, quay lưng lại với tương lai. Anh đã phản bội cô theo cách không một người bình thường nào có thể tha thứ.

    Nhưng Daisy không phải người thường. Yêu thương với cô tự nhiên như hơi thở vậy. Cô không có khả năng che dấu tình yêu của mình hơn việc cô cố tình gây đau đớn cho ai đó. Anh đã ném mình vào niềm cảm thương ngọt ngào và rộng lượng của cô. Anh tận hưởng lợi thế từ trái tim yêu thương, mềm yếu của cô. Cô không giữ bí mật nào cho riêng mình. Anh sẽ kể với cô mọi thứ anh cảm nhận, và nếu nó chưa đủ để làm mềm lòng cô, anh sẽ nhắc cô nhớ lại lời thề hôn nhân mà họ đã nói. Anh sẽ lợi dụng lòng trắc ẩn trong cô, bắt nạt cô, rồi làm tình với cô cho đến khi cô không còn nhớ anh đã phản bội cô thế nào. Anh sẽ nhắc giờ đây cô đã là một người nhà Markov, và người phụ nữ nhà Markov luôn mắc kẹt với người đàn ông của họ, thậm chí với cả những người đàn ông không xứng đáng.

    Cửa sổ nhà xe vẫn tối om. Anh quyết định, tốt hơn nên để cô ngủ, cho cô thời gian để phục hồi, nhưng khi trời sáng, anh sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để mang cô trở lại.

    Đám đông rời khỏi lều chính, anh quay lại công việc. Khi lều được hạ xuống, anh rất muốn bày tỏ tình yêu của mình với cô, trao cho cô dấu hiệu rõ ràng rằng mọi thứ giữa họ sẽ khác đi. Anh chăm chú nhìn cửa sổ nhà xe vẫn tối đèn rồi chạy lại xe tải. Mười phút sau, anh tìm thấy một cửa hàng thuận tiện trong đêm tối.

    Không gian bị giới hạn, rồi cánh tay anh cảm nhận đầy đủ mọi thứ anh tìm thấy: một hộp đồ chơi thú cưng của trẻ, một cái lúc lắc bằng nhựa màu xanh, rồi một con vịt màu vàng xinh xắn, một bản coppy cuốn sách rẻ tiền bác sĩ Spock, một con thỏ đôi tai rủ xuống quàng cái yếm trên cổ, và một hộp yến mạch có lẽ do cô cần ăn thêm.

    Anh tăng tốc trở lại đoàn xiếc với những đồ vật tìm thấy, xé một vỏ bao khi anh chụp được từ ghế trước. Anh giữ chúng lại bằng đôi bàn tay to lớn của mình, chạy về nhà xe.

    Khi thấy tất cả đồ này, cô sẽ hiểu cô có ý nghĩa thế nào với anh. Đứa con của họ có ý nghĩa thế nào. Cô biết anh yêu cô nhiều đến thế nào.

    Anh đánh rơi cái lúc lắc khi vặn núm cửa. Miếng nhựa nảy lên một cái trên bậc thang kim loại , lộn vòng xuống bãi cỏ. Anh vội vã bước vào trong.

    Cô đã bỏ đi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/12/14
  19. hoahuynh2011

    hoahuynh2011 Lớp 1

    Ôi bạn halucky ơi, cảm động quá đi, bạn dịch thật mượt. Mình đọc mà bản thân run lên với từng cảm xúc của nhân vật.

    Cảm ơn bạn nhiều nhiều, đây quả là món quà cuối tuần tuyệt vời!
     
  20. Levananh

    Levananh Mầm non

    Cảm ơn bạn rất nhiều :)
     
    halucky thích bài này.

Chia sẻ trang này