VHTN-Khác Mắt thù - Du Tử Lê

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học trong nước' bắt đầu bởi nguyenthanh-cuibap, 2/3/16.

Moderators: Văn Lộc
  1. nguyenthanh-cuibap

    nguyenthanh-cuibap Sinh viên năm II

    MẮT THÙ
    Tác giả: Du Tử Lê
    Xuất bản: Văn Uyển
    Epub và Pdf

    [​IMG]
    Trên bao lơn nhìn xuống, vườn hoa hình chữ nhựt. Những khóm dừa dại, những cụm trắc bách diệp mới trồng, lá có khía lăn tăn. Hai luống hoa tím, tên gì, tôi không biết, chia khu vườn thành hai phần đều nhau.

    Từ đầu hôm, không biết đây là lần thứ mấy, tôi đứng nhìn xuống, vẩn vơ như thế này. Đêm từng vũng trên những bụng lá ngửa đầy sương. Tòa nhà trước mặt chắn ngang tầm mắt, làm tôi không nhìn thấy biển. Nhưng sóng vỗ thì nghe rõ lắm, nhất là về khuya. Càng khuya, sóng vỗ càng mạnh. Từng đợt, từng đợt, tấp vào bờ, ì ào, lúc xa, lúc gần, như tiếng gọi kêu không nguôi về một cảnh đời đã mất.

    Những cơn gió, như cũng thấm cảm nỗi đơn lẻ, âm thầm của một kiếp rền rĩ, gửi âm thanh vào đất liền, hoài hoài, để rồi không nhận được một dội vang nào tạt lại.

    Tôi thấy tâm hồn tôi mở lớn, mở lớn mãi theo cùng cảnh vật. Tôi nghĩ tới những con dã tràng, nhỏ xíu, trong khuya này, không biết chúng có ngủ yên? Hay những thì thào của gió, những vật vã của biển, đã rủ rê chúng dời khỏi lòng cát ẩm...

    Những viên cát của những con dã tràng ấy, chính là những cọng rơm hạnh phúc, tôi đã ngậm, đã tha về cho cuộc đời riêng, từ ngày bước chân vào đấu trường đời sống. Không, đúng hơn là từ ngày tôi biết yêu, và yêu lần đầu tiên vào năm tôi mười lăm tuổi. Những con dã tràng hoài công kia chính là những năm tháng đã chồng chất lên hai mí mắt tôi, và những con sóng xô dồn, đuổi lấn ấy, chính là dư âm của những cuộc tình đã sớm lụn.

    Kể ra thì tôi thuộc loại phụ nữ lãng mạn, yêu đương quá sớm. Bây giờ, tôi không còn muốn suy nghĩ gì về con người tôi hay tìm hiểu xem mình đang khát khao những gì? Cũng có thể tại tôi đã nghĩ quá nhiều lắm, nhưng kết quả cuối cùng, cũng chẳng đi đến đâu. Thỉnh thoảng, tôi vẫn tự hỏi tôi : Muốn gì? Mày có muốn gì không hở Nữ. Hở Nữ, đứa con gái vừa qua tuổi vị thành niên?

    Nhưng tất cả, cũng như những đốm đèn vàng dăng ngang thân dãy núi Bà Hỏa, phía tay phải tôi, yếu đi rồi mờ dần. Nhiều lúc bị khao khát ham muốn, nóng dậy, cháy bừng, hực lửa điên cuồng, tôi tưởng có thể chạy phăng phăng, thoát khỏi khu nội trú tù hãm này, vào thành phố, kiếm tìm một người yêu, nhặt gom hạnh phúc cũ.

    Nếu có mười lần như vậy, thì cả mười lần tôi sôi sục đều tan đi rất nhanh. Chỉ một thoáng thôi, trí óc tôi chảy nhiễn, lợn cợn những vẫn đục không tên...
    [​IMG]
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Nguồn Vietmessenger​
     

    Các file đính kèm:

    Chỉnh sửa cuối: 5/3/16
    chis, dongmai, minhp and 1 other person like this.
Moderators: Văn Lộc

Chia sẻ trang này