Thơ dịch Mẹ - Heinrich Heine

Thảo luận trong 'Tủ sách Thi ca' bắt đầu bởi teacher.anh, 24/5/15.

Moderators: Ban Tang Du Tử
  1. teacher.anh

    teacher.anh Rùa lười

    MẸ

    Heinrich Heine


    Con thường sống ngẩng cao đầu, mẹ ạ.
    Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ
    Nếu có vị chúa nào nhìn con tận mắt
    Con sẽ chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi

    Nhưng mẹ ơi con xin thú thật
    Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào
    Đứng trước mẹ dịu hiền chân thật
    Con thấy mình nhỏ bé làm sao!​

    Có phải tinh thần mẹ diệu kỳ soi thấu
    Như bay lên vầng ánh sáng cao siêu
    Hay bao nỗi lòng xưa nung nấu
    Trái tim mẹ hiền ôm ấp đứa con yêu

    Trong cơn mê con từ mẹ ra đi
    Con muốn đi cùng trời cuối đất
    Để tìm kiếm tình yêu đẹp nhất
    Trong đôi cánh tay con sẽ ôm ghì​

    Con đã tìm tình yêu khắp nơi khắp nẻo
    Con đã đập vào các cửa mỏi rời tay
    Con đã van xin như một kẻ ăn mày
    Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo

    Tìm không thấy tình yêu, con trở về với mẹ
    Tâm trí chán chê, thân thể rã rời
    Con bỗng thấy một tình yêu chân thật
    Trong đôi mắt dịu hiền của mẹ, mẹ ơi!​

    (Tế Hanh dịch)​
     
    Last edited by a moderator: 25/5/15
  2. dongtrang

    dongtrang Lớp 2

    Bài thơ quá hay. Gửi kèm theo nguyên tác bằng tiếng Đức và bản dịch tiếng Anh để tiện so sánh.

    Ich bin's gewohnt, den Kopf recht hoch zu tragen,
    Mein Sinn ist auch ein bißchen starr und zähe;
    Wenn selbst der König mir ins Antlitz sähe,
    Ich würde nicht die Augen niederschlagen.


    Doch, liebe Mutter, offen will ich's sagen:
    Wie mächtig auch mein stolzer Mut sich blähe,
    In deiner selig süßen, trauten Nähe
    Ergreift mich oft ein demutvolles Zagen.

    Ist es dein Geist, der heimlich mich bezwinget,
    Dein hoher Geist, der alles kühn durchdringet,
    Und blitzend sich zum Himmelslichte schwinget?


    Quält mich Erinnerung, daß ich verübet
    So manche Tat, die dir das Herz betrübet?
    Das schöne Herz, das mich so sehr geliebet?

    Im tollen Wahn hatt ich dich einst verlassen,
    Ich wollte gehn die ganze Welt zu Ende,
    Und wollte sehn, ob ich die Liebe fände,
    Um liebevoll die Liebe zu umfassen.


    Die Liebe suchte ich auf allen Gassen,
    Vor jeder Türe streckt ich aus die Hände,
    Und bettelte um g'ringe Liebesspende –
    Doch lachend gab man mir nur kaltes Hassen.


    Und immer irrte ich nach Liebe, immer
    Nach Liebe, doch die Liebe fand ich nimmer,
    Und kehrte um nach Hause, krank und trübe.


    Doch da bist du entgegen mir gekommen,
    Und ach! was da in deinem Aug' geschwommen,
    Das war die süße, langgesuchte Liebe.

    Bản dịch tiếng Anh


    I have been wont to bear my forehead high--
    My stubborn temper yields with no good grace.
    The king himself might look me in the face,
    And yet I would not downward cast mine eye.
    But I confess, dear mother, openly,
    However proud my haughty spirit swell,
    When I within thy blessed presence dwell,
    Oft am I smit with shy humility.
    Is it thy soul, with secret influence,
    Thy lofty soul piercing all shows of sense,
    Which soareth, heaven-born, to heaven again?
    Or springs it from sad memories that tell
    How many a time I caused thy dear heart pain,
    Thy gentle heart, that loveth me so well!


    II.
    In fond delusion once I left thy side;
    Unto the wide world's end I fain would fare,
    To see if I might find Love anywhere,
    And lovingly embrace Love as a bride.
    Love sought I in all paths, at every gate;
    Oft and again outstretching suppliant palms,
    I begged in vain of Love the slightest alms,
    But the world laughed and offered me cold hate.
    Forever I aspired towards Love, forever
    Towards Love, and ne'ertheless I found Love never,--
    And sick at heart, homeward my steps did move.
    And lo! thou comest forth to welcome me;
    And that which in thy swimming eyes I see,
    That is the precious, the long-looked-for Love.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/5/15
Moderators: Ban Tang Du Tử

Chia sẻ trang này