Tây Tiến Viễn Chinh - Liệt sỹ Trần Duy Chiến

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học trong nước' bắt đầu bởi assam1719, 5/10/13.

Moderators: Văn Lộc
  1. assam1719

    assam1719 Lớp 12

    Tên sách: Tây Tiến viễn chinh
    Tác giả: Liệt sỹ Trần Duy Chiến
    Nhà xuất bản Hội nhà văn
    Năm xuất bản: 2005
    Khổ: 13x29 cm
    ------------------------------
    Đánh máy: Ptlinh – Trái tim Việt Nam online
    Tạo ebook: Cotyba
    Ngày hoàn thành: 08/02/2007

    [​IMG]

    Giới thiệu về nội dung:

    Trần Duy Chiến sinh năm 1957, quê gốc tại xã Điện Ngọc, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.
    Xuyên suốt cuốn nhật ký của Trần Duy Chiến, là nỗi nhớ quê hương da diết đến khắc khoải - cái tâm trạng của người đi xa...Những ngày đầu từ giã gia đình đến Tây Nguyên, thiên nhiên và con người nơi đây đã để lại trong anh những ấn tượng đẹp, nhẹ nhàng, bởi anh luôn nghĩ rằng đâu cũng là quê hương, là đất nước thân yêu của mình. Song từ sâu thẳm trái tim của người lính trẻ vẫn khôn nguôi day dứt khi nhớ về Đà Thành, nơi chôn nhau cắt rốn, nơi tuổi thơ anh trôi qua thật êm đềm và đầy ắp kỷ niệm...
    Đến khi đã thật sự rời xa Tổ Quốc, sống trong những khu rừng biên giới của Campuchia, nỗi nhớ ấy càng nhân lên đến xót xa, thậm chí có lúc còn tạo nên tâm lý u uất, chán chường không thể diễn tả được...Nhưng cũng như đồng đội Trần Duy Chiến luôn xác định được vị trí và nhiệm vụ vẻ vang: Chiến đấu tiêu diệt kẻ thù cho bạn cũng chính là bảo vệ hoà bình cho quê hương tổ Quốc mình. Cho dù cộc sống của người lính viễn chinh vô cùng gian khổ, khó khăn và thiếu thốn trăm bề. Ở những nơi ấy, các anh hầu như không còn ý niệm về thời gian, mà dường như chỉ còn chỉ nhớ mang máng về những thời điểm,thời khắc, những đoạn đường mình đã đi qua, những ấn tượng ban đầu...Và tất cả những điều đó được Trần Duy Chiến diễn tả rất tự nhiên, rất sống động trong nhật ký

    Vinabook

    ---

    Đọc "Tây Tiến viễn chinh"

    Sau Tết 2006, tôi nhận được một cuộc điện thoại di động từ Đà Nẵng. Cuộc gọi kéo dài gần nửa giờ. Người gọi là Trần Duy Dũng, em của liệt sĩ Trần Duy Chiến. Vài ngày sau, tôi nhận được cuốn “Tây Tiến viễn chinh”* do chính đại tá Nguyễn Văn Hồng (nguyên Sư đoàn trưởng Sư đoàn 309-Mặt trận 479, nguyên Phó tư lệnh Quân đoàn 4, chỉ huy của liệt sĩ Trần Duy Chiến) trao tận tay.


    Cũng là những tâm tình, suy nghiệm về cuộc sống trong bối cảnh chiến tranh, nhưng không như nhật ký của các liệt sĩ thời chống Mỹ (Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc...), “Tây tiến viễn chinh” nằm trong một góc độ thời gian, không gian và cả nhận thức có phần khác biệt. Đọc “Tây tiến viễn chinh”, lòng tôi dạt dào niềm mến thương đồng cảm với Trần Duy Chiến, chàng học sinh vừa mới rời ghế nhà trường. Những dòng nhật ký ấy gợi tôi nhớ lại những ngày chập chững bước vào quân ngũ của mình và bạn bè cùng trang lứa, lần đầu nếm trải những gian lao vất vả và tình đồng đội thân thương.

    Cuộc đời người lính chảy âm thầm, đưa Chiến và đồng đội từ quân trường Mỹ Thị lên vùng đất đỏ Buôn Ma Thuột. Chiến viết về vùng đất mới lạ này bằng những câu thật ngây thơ, giản dị mà đầy xúc cảm: “Cái đất Buôn Ma Thuột này lạnh thiệt, tháng này đâu phải mùa lạnh mà sao nó lại lạnh ghê. Chiều xuống thì sương cũng dày đặc. Hôm qua lúc chiều, mặc dù lệnh cấm trại nhưng tôi cũng liều chuồn ra phố Buôn Ma Thuột chơi. Vui thiệt, mấy cô dân tộc xinh quá, ôm cặp đi học lại càng xinh hơn, không khác gì người Kinh...”.

    Dòng chảy chiến chinh tiếp tục lướt trôi... Rừng biên giới Chu-bơ-room... Lâm Phát, Buôn Lung, Tà Keo, Tà Sanh... Những ngày tháng nặng nề với rừng già trập trùng vây phủ xung quanh, trước mặt là họng súng quân thù. “Cứ mỗi chiều, khi chút nắng vàng còn đậu lại trên chóp đầu cây thốt nốt trước nhà là tôi lại một lần lo lắng: không biết đêm nay địch có tập kích vào nơi tôi ở không?... Để đến lúc ông mặt trời ló chiếc đầu hói từ phương Đông nhìn sang, thì câu hỏi của tôi mới được trả lời-đêm qua địch không tập kích, tôi vẫn còn sống và tiếp tục một ngày mới...”.

    Cuộc sống trôi đi, trôi đi. Nhưng lo âu sợ sệt rồi cũng dần phai. Chiến và đồng đội đã thật sự trở thành những người lính dạn dày nhưng Mẹ và “Đà Thành” vẫn là nỗi nhớ không nguôi. Và trong đối địch với hiểm nguy từng ngày từng giờ phút ấy, người lính đã dần dần “ngộ” ra thêm nhiều điều mới trong quan hệ với đồng đội, cấp trên, với người dân nước bạn, trong suy tư về cuộc chiến.

    Ngày 20-7-1980, trên đường truy quét bọn diệt chủng Pôn Pốt, tiểu đội của Chiến lọt vào ổ phục kích. Tiểu đội trưởng Trần Duy Chiến hy sinh. Và cuốn nhật ký của anh cũng khép lại với trang cuối ghi ngày 25-6-1980.

    Trong nhật ký còn có một số bài thơ. Thơ của Trần Duy Chiến hồn nhiên, lãng mạn, hơi dàn trải, nhưng cảm xúc đều rất nồng ấm, chân thành. Tâm hồn Chiến nhạy cảm, dễ dàng rung động với những buồn vui khi nhẹ nhõm, lúc nặng nề trong đời quân ngũ, đặc biệt những dòng thơ anh viết về tình yêu rất dễ tìm được sự đồng cảm sẻ chia nơi người đọc.

    Cùng với “Cuộc chiến tranh bắt buộc” (Hồi ký của đại tá Nguyễn Văn Hồng) và các tác phẩm khác viết về cuộc chiến của quân tình nguyện Việt Nam ở chiến trường Cam-pu-chia, “Tây tiến viễn chinh” đã khắc họa một cách sinh động và chân thực về hình ảnh người lính Việt Nam trong một giai đoạn hào hùng và bi tráng.

    NGUYỄN THÀNH NHÂN

    Sự kiện & nhân chứng 23/10/2006


    Người viết bài: Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Nguồn: TVE
     

    Các file đính kèm:

    atdau thích bài này.
Moderators: Văn Lộc

Chia sẻ trang này