Văn học nước ngoài THẢM HỌA HIỆN HỮU - TOM CLANCY

Thảo luận trong 'Phòng đọc trực tuyến' bắt đầu bởi hatoan, 4/11/21.

Moderators: galaxy, teacher.anh
  1. hatoan

    hatoan Mầm non

    THẢM HỌA HIỆN HỮU - KHÚC DẠO ĐẦU
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    hoặc Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Thêm 1 cuốn sách nữa "Clear and Present Danger" của Tom Clancy trong series về Jack Ryan, lần này là về cuộc chống ma túy và rửa tiền ở Columbia. Cuốn này rất hay và cũng được chuyển thể thành phim do Harrison Ford đóng năm 1994. Phim này làm có vẻ làm hay hơn là bộ phim Trò Chơi Yêu Nước, nhưng tất nhiên là có 1 số tình tiết trong phim cũng khá khó hiểu nếu không đọc truyện. Phim cũng đang chiếu trên Neflix nếu ai muốn xem


    Căn phòng vẫn còn trống. Phòng Bầu Dục nằm ở góc đông nam cánh phía tây Nhà Trắng. Có 3 cửa, một cửa dẫn đến văn phòng thư ký riêng của Tổng Thống, một cửa dẫn đến một phòng bếp nhỏ, từ đó có thể vào phòng làm việc của Tổng Thống và cửa thứ ba dẫn vào một hành lang, đối diện với lối vào Phòng Trưng Bày Roosevelt. Căn phòng này chỉ rộng cỡ trung bình của một giám đốc điều hành và những người từng đến đây luôn nghĩ rằng nó nhỏ hơn tưởng tượng. Bàn làm việc của Tổng Thống được đặt ở phía trước cửa sổ có trang bị kính cường lực chống đạn dày đến nỗi hầu như không nhìn ra được bãi cỏ Nhà Trắng bên ngoài. Chiếc bàn được làm từ gỗ lấy từ con tàu HMS Rosulute, một con taù Anh bị chìm ở vùng biển Mỹ năm 1850. Người Mỹ đã trục vớt con tàu này và trả lại cho Vương Quốc Anh, để tỏ lòng biết ơn, Nữ Hoàng Anh Victoria đã ra lệnh lấy gỗ sồi từ con tàu này làm chiếc bàn này như một món quà tri ân. Vào thời kỳ làm chiếc bàn này, con người không cao như ngày nay, vì vậy chiếc bàn đã được nâng lên một chút trong thời chính quyền Reagan. Trên bàn Tổng Thống bày đủ các loại thư mục và các bản đệ trình khác nhau. Trên cùng là một bản in lịch trình làm việc của ông, cộng với hệ thống liên lạc nội bộ, điện thoại đa cảm ứng và một thiết bị bảo mật tuy khó nhìn nhưng thuộc loại liên lạc tiên tiến nhất dung cho các cuộc liên lạc nhạy cảm

    Ghế Tổng Thống được tùy chỉnh theo nhu cầu người sử dụng, phần dựa lưng cao chứa các khối sợi tổng hợp DuPont Kevlar – một vật liệu nhẹ hơn và cứng hơn thép – như một biện pháp phòng ngừa bổ xung chống lại loạt đạn của vài kẻ đên nào đó bắn được xuyên qua lớp cửa kính dày. Tất nhiên là có cả tá mật vụ canh gác suốt khu vực này trong suốt quá trình làm việc của tổng thống . Hầu hết mọi người đến đây đều phải đi qua máy dò kim loại- thực tế là toàn bộ mọi người, vì toàn những người biết rõ quy định – và phải qua giám sát nghiêm ngặt đến chi tiết của bên mật vụ, những người kiểm tra chéo danh tính của khách thông qua những chiếc tai nghe đeo sát trong tai với dây tai nghe dấu trong những bộ comple đồng phục. và đối với những người này thì phép lịch sự phải xếp sau nhiệm vụ đầu tiên là giữ an toàn cho Tổng Thống. Ẩn sau áo khoác của mỗi người đều là những khẩu súng lục cực mạnh và mỗi người đều được huấn luyện quan sát người và vật có thể là mối đe dọa tiềm tàng đối với WRANGLER, mật danh của Tổng Thống đương nhiệm. Nó không có nghĩa gì khác ngoài việc dễ gọi và xác định trong mỗi cuộc trò chuyện qua radio.

    Phó Đô Đốc James Cutter, USN (Cố vấn an ninh quốc gia) đã có mặt tại văn phòng từ lúc 6.15 phút sáng, văn phòng của ông nằm ở góc tây bắc cánh tây của Nhà Trắng, gần văn phòng tổng thống. Công việc của Cố vấn đặc biệt về an ninh quốc gia của Tổng Thống đòi hỏi người ta phải dậy rất sớm. Đến 8 giờ kém 15 ông đã uống xong tách cà phê thứ hai buổi sáng – cà phê ở đây không tệ - và nhét mấy tập báo cáo của mình vào một folder bằng da. Ông đi bộ xuyên qua văn phòng trống của cấp phó đang nghỉ, rẽ phải và đi dọc theo hành lang, qua văn phòng của phó tổng thống, người bây giờ đang ở Seoul, rồi rẽ trái đi qua văn phòng Chánh Văn Phòng Nhà Trắng (President's Chief of Staff). Cutter là một trong số ít những người trong cuộc thực sự ở Washington – Phó Tổng Thống không nằm trong số đó- có thể vào thẳng Phòng Bầu Dục bất cứ khi nào cần mà không cần xin phép qua Chánh Văn Phòng Nhà Trắng, dù thường thì ông vẫn gọi trước cho thư ký để sắp xếp. Viên. Vị Chánh Văn Phòng Nhà Trắng không thích cho bất kỳ ai được hưởng đặc ân đó, nhưng việc ra vào không bị giới hạn này luôn khiến Cutter thích thú thực hành. Dọc đường đi có 4 đặc vụ gật đầu chào buổi sáng với vị Phó Đô Đốc và nhận được cái gật đầu như lời chào đáp lại. Mật danh chính thức của Cutter là LUMBERJACK (Tiều Phu) và dù ông biết thỉnh thoảng các đặc vụ vẫn gọi ông bằng cái tên đó khi nói chuyện nội bộ giữa họ với nhau nhưng Cutter không quan tâm về những người nhỏ bé đó nghĩ gì về ông. Phòng tiếp tân của thư ký đã bắt đầu hoạt đông, với 3 thư ký và một đặc vụ đang ngồi vào chỗ của mình “Chánh văn phòng đến chưa?” ông hỏi

    “WRANGLER đang trên đường đến đây, sir” Đặc vụ Connor nói. Anh ta khoảng 40 tuổi, là đội trưởng đội bảo vệ Tổng Thống, là người cmn Cutter là ai và cũng chẳng quan tâm đến chuyện Cutter nghĩ gì về mình. Tổng Thống và Nhóm trợ lý đến rồi đi, vài người thích, vài người khó chịu nhưng những người lính chuyên nghiệp của Đội đặc vụ vẫn phục vụ và bảo vê tất cả bọn họ. Đôi mắt được đào tạo của anh ta lướt qua folder bằng da và bộ comple của Cutter. Hôm nay không có súng. Anh không phải là một kẻ hoang tưởng đâu, nhưng một vị vua của Ả Rập Saudi đã bị giết bởi chính thành viên hoàng gia và một thủ tướng đương nhiệm của Ý cũng bị phản bội bởi chính đứa con gái của mình, bị bọn khủng bố bắt cóc và cuối cùng bị giết. Anh không chỉ lo lắng về vài người điên. Ai cũng có thể là mối đe dọa với Tổng Thống. Connor vẫn còn may chán, tất nhiên, vì anh chỉ phải lo lắng về an toàn thân thể của Tổng Thống. Còn nhiều khía cạnh khác liên quan đến an toàn mà do những người khác phải lo và đó không phải việc của anh

    Mọi người đều đứng dậy khi Tổng Thống đến, tất nhiên rồi, theo sau bởi một vệ sỹ cá nhân là một phụ nữ khoảng 30 tuổi nhỏ bé, ăn mặc tối màu che dấu đi sự thật rằng cô là một trong những tay súng giỏi nhất trong đội đặc vụ. “Daga” – mật danh của cô – mỉm cười chào buổi sáng với Pete. Hôm nay sẽ là một ngày nhẹ nhàng. Tổng Thống không đi đâu cả. Danh sách cuộc gặp của ông đã được kiểm tra- máy tính lưu trữ danh sách tội phạm FBI đã kiểm tra nghiêm ngặt tất cả số an sinh xã hội của những người không thường xuyên đến đây- và tất nhiên bản thân khách cũng phải chịu sự khám xét cơ thể kỹ lưỡng nhất, tuy không trực tiếp động chạm vào cơ thể. Tổng Thống vẫy tay ra hiệu cho Phó Đô Đốc Cutter theo ông đi vào. Hai đặc vụ xem xét lại lịch cuộc hẹn trong ngày. Đây là thông lệ và viên đặc vụ chỉ huy không hề khó chịu khi công việc của đàn ông đang bị thay thế bởi một phụ nữ. Daga có công việc của mình trên đường phố. Nếu cô là đàn ông thì mọi người đều đồng ý, nhưng cô lại có hai ngực bự và nếu có ai – một tên sát thủ nào đó nhầm cô với thư ký, thì số hắn coi như đen. Cứ vài phút, cho đến khi Cutter rời đi, một trong hai mật vụ lại nhìn vào qua lỗ nhòm trên cánh cửa màu trắng để xem có chuyện gì bất thường xảy ra bên trong hay không. Tổng thống đã nắm quyền được hơn 3 năm và đã quen với kiểu quan sát trộm này. Những viên đặc vụ này khó có thể ngờ rằng người bình thường sẽ cảm thấy khó chịu và phản cảm. Nhưng công việc của họ là phải biết mọi thứ ở đó để biết về tình hình Tổng Thống, từ tần suất ông đi vệ sinh đến việc ông ngủ với ai. Họ gọi bộ máy này là Sở mật vụ cũng không phải là không có lý do. Tiền đề chính của họ là che dấu tất cả những lỗi nhỏ. Vợ tổng thống cũng không có quyền ông làm gì mỗi giờ trong ngày – ít nhất, vài tổng thổng quyết định thế - nhưng đặc vụ của ông thì biết hết

    Phía sau cánh cửa đã đóng, Tổng Thống ngồi xuống. Từ bên cửa hông, một phụ vụ người Philippin mang một khay có cà phê và bánh sừng bò kính cẩn đặt xuống và rời đi. Các thủ tục thông thường của buổi sáng giờ đã kết thúc và Cutter bắt đầu báo cáo ngắn gọn. Trước bình minh, CIA đã gửi báo cáo này đến nhà riêng của ông ở Fort Myer, Virginia để viên tướng có thời gian xem trước. Bản báo cáo không dài. Giờ đã là cuối mùa xuân và thế giới tương đối yên bình. Những cuộc chiến ngầm đang diễn ra ở Châu Phi hay vài nơi khác hầu như không liên quan đến lợi ích của Hoa Kỳ và Trung Đông vẫn yên lặng như thường lệ. Giờ là lúc hhaor luận các vấn đề khác

    “SHOWBOAT thì sao?” Tổng Thống hỏi khi nhai bánh sừng bò

    “Vẫn đang tiến hành, sir. Người của Ritter đang làm việc đó” Cutteer trả lời

    “Tôi vẫn lo lắng về an ninh của hoạt động này”

    “Thưa Tổng Thống, hoạt động này đã được giữ bí mật hết sức có thể. Có những rủi ro – không thể tránh hoàn toàn mọi rủi ro – nhưng chúng ta đã giữ số lượng người tham gia vào hoạt động này ở mức tối thiểu và những người đó đều được lựa chọn cẩn thận trước khi tuyển dụng”

    Vị Cố Vấn An nin Quốc Gia chỉ nhận được câu trả lời ậm ừ. Tổng Thống đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan – và gần giống như các vị tổng thống tiền nhiệm, nó đến từ chính những bài phát biểu của mình. Những lời hứa và diễn văn của Tổng Thống…..người dân vẫn còn nhớ rõ. Và ngay cả họ không nhớ thì vẫn còn đám nhà báo và bình luận chính trị không bao giờ bỏ qua cơ hội nhắc họ nhớ lại. Trong nhiệm kỳ của ông, có rất nhiều điều được giải quyết thành ông, nhưng vẫn còn rất nhiều điều bí mật – và điều khiến Cutter khó chịu là những bí mật đó bằng bằng cách nào đó vẫn phải giữ kín. Chà, tất nhiên chúng phải được giữ kín. Ngoại trừ việc trong chính trường, không có bí mật nào thực sự thiêng liêng, đặc biệt là trong năm bầu cử. Cutter không cần phải lo lắng về điều này. Ông là một sỹ quan hải quân chuyên nghiệp và vì vậy quan điểm về an ninh quốc gia của ông được cho là phi chính trị, tuy nhiên bất kỳ ai theo đúng quy tắc này hẳn phải là các nhà sư. Mọi thành viên trong hội đồng quốc gia đâu có ai hoàn toàn nghèo khó và khiết tịnh- và đôi khi chỉ vài lời cũng là một cái gì đó có giá trị

    “Tôi đã hứa với người dân Mỹ rằng chúng ta sẽ thực hiện các biện pháp cần thiết về vấn đề này” Tổng Thống dứt khoát nói “và chúng ta chẳng đặt được đéo gì cho đến nay”

    “Sir, ngài không thể giải quyết các mối đe dọa đến an ninh quốc gia bằng lực lượng cảnh sát. Bất kể an ninh quốc gia bị đe dọa hoặc không” Cutter đã nhấn mạnh quan điểm này trong nhiều năm. Giờ thì ông đã có một khán giả chấp nhận quan điểm này.

    Một tiếng trả lời ầm ừ khác “Phải, chà, tôi cũng nói vậy, phải không?”

    “Vâng, thưa Tổng Thống. Đã đến lúc họ học được bài học mấy tay chơi lớn như thế nào” Cutter vẫn giữ quan điểm này khi còn là cấp phó của Jeff Pelt, và khi Pelt rời nhiệm sở thì quan điểm của ông cuối cùng đã chiếm ưu thế

    “Chà, James, giờ thì quả bóng đã ở trong chân anh và anh hãy dẫn bóng đi. Chỉ cần nhớ là chúng ta cần kết quả”

    “Ngài sẽ có, sir. Ngài cứ yên tâm”

    “Đã đến lúc mấy tên khốn đó phải được dạy một bài học” Tổng thống nói. Ông chắc chắn đó sẽ là một bài học khó nuốt. Về chuyện này thì ông hoàn toàn đúng. Cả hai người ngồi trong một căn phòng tập trung và tỏa ra sức mạnh tối thượng của một quốc gia hùng mạnh nhất trong lịch sử văn minh. Người dân chọn người đàn ông đang ngồi trong căn phòng này chính là để bảo vệ mình. Bảo vệ khỏi những thế lực nước ngoài và trừng trị những kẻ bạo loạn bên trong, chống lại mọi thế lực thù địch, bất kể chúng là ai, vài người trong số chúng còn là con cháu của những người lập quốc. Nhưng có một kẻ thù mà họ dự đoán trước đang xuất hiện trong căn phòng này….nhưng đó hoàn toàn không phải là kẻ thù mà Tổng Thống nghĩ sẽ phải đối phó
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/21 lúc 16:35
    amylee and eta128 like this.
  2. hatoan

    hatoan Mầm non

    Một giờ sau, mặt trời mọc trên bờ biển Caribe và không khí nơi này không được thoải mái như Nhà Trắng, nhiệt độ không đổi suốt bốn mùa với luồng không khí áp suất cao, độ ẩm cao và bầu trời nắng chói chang đẩy sương mù xuống thấp báo hiệu một ngày oi bức. Khu rừng rậm phía tây đã cản gió cục bộ khiến nó trở thành một tiếng thì thầm yếu ớt và chủ nhân của con tàu Empire Builder đang sẵn sáng ra khơi, nơi có không khí mát mẻ hơn và gió thổi vi vu

    Đội thủy thủ đến muộn. Anh không thích trang phục của họ nhưng cũng không bận tâm. Dù sao thì chỉ cần bọn họ cư xử bình thường là được. Nói gì thì nói, gia đình anh ở trên thuyền cả.

    “Chào buổi sáng thưa ngài. Tôi là Ramon. Đây là Jesus” người cao hơn nói. Điều khiến người chủ tàu khó chịu chính là sự giả vờ rõ ràng của họ về chuyện…gì nhỉ? Hoặc là họ chỉ muốn trả vờ là một quý ông

    “Các anh có nghĩ mình làm được không?” viên chủ tàu hỏi

    “Si. Chúng tôi có kinh nghiệm lái tàu lớn rồi” người đàn ông mỉm cười. Hắn ta có hàm răng trắng đều. Người chủ tàu nghĩ, đây là người chú ý đến ngoại hình của mình mọi lúc, có lẽ anh đã quá thận trọng chăng “Và Jesus, ngài sẽ thấy, anh ấy làm một đầu bếp rất cừ”

    Một tên khốn đáng yêu “Được rồi, khoang dành cho đoàn thủy thủ ở phía trước. Nhiêu liệu đã được đổ đầy và động cơ đã được nổ làm nóng. Hãy cùng đến nơi nào mát mẻ nào”

    “Muy bien (Tuyệt vời), thưa thuyền trưởng” Ramon và Jesus dỡ đồ khỏi chiếc xe địa hình, chạy tới chạy lui xếp đồ đúng vị trí. Vào lúc 9 giờ sáng, chiếc du thuyền MY Empire Builder đã rời bến neo đậu hướng ra biển, nhanh chóng vượt qua một chiếc tàu du lịch chở khách đang cầm cần câu cá. Ngay khi ra đến vùng biển khơi, du thuyền hướng về phía Bắc, nó sẽ ở biển trong 3 ngày

    Ramon điều khiển lái tàu. Điều đó có nghĩa là hắn đang ngồi trong một chiếc ghế rộng và cao trong khi tài phụ - “George”- xử lý việc điều khiển. Việc lái tàu thật dễ dàng. Con tàu Rhodes có bộ ổn định tự động. Điều thất vọng duy nhất là khoang ở dành cho đội thủy thủ mà người chủ không để ý. Ramon nghĩ, nó rất điển hình. Một con du thuyền trị giá nhiều triệu usd được trang bị radar và tất cả thiết bị giúp việc ra khơi được thoải mái và tiện nghi nhưng thủy thủ đoàn chỉ chẳng được trang bị nổi cái đầu thu phát TV và đầu đọc đĩa để xem mỗi khi nghỉ….

    Hắn dịch chuyển về phía trước ghế, nhướn cổ nhìn về phía boong trước. Người chủ con tàu đang ở đó, ngủ ngáy o o như thể việc chuẩn bị cho con tàu ra khơi khiến anh ta kiệt sức. Hoặc có lẽ đã bị vợ anh ta hành cho đến mệt? Cô ta đang nằm cạnh chồng, úp mặt vào chiếc khắn tắm. Dây áo ở phần trên bộ bikini đã được cởi giúp cho da được tiếp xúc đều với ánh nắng mặt trời. Ramon mỉm cười. Đàn ông có rất nhiều cách để tự tạo niềm vui! Nhưng không nên vội vàng nhỉ. Hy vọng khiến mọi thứ trở nên thú vị hơn. Hắn nghe thấy âm thanh phim chiếu từ cabin phía sau cầu thang, nơi đám con cái ông bà chủ đang xem phim ở đó. Hắn ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thương hại ai trong cái gia đình 4 người này. Nhưng hắn cũng không phải là kẻ không có lương tâm. Jesus là một đầu bếp giỏi. Bọn họ sẽ được tặng cho một bữa ăn ngon trước đó
     
  3. hatoan

    hatoan Mầm non

    Phòng của Wegener là phòng lớn nhât trên tàu, tất nhiên là thế, và là phòng ngủ yên tĩnh duy nhất trên tàu bởi sự riêng tư và cô đơn là thú vui xa xỉ của thuyền trưởng. Nhưng Panache không phải là tàu tuần dương và phòng Wgener dù rộng hơn 50m2 và dù có phòng tắm riêng đáng để tranh đấu trên bất kỳ con tàu nào, nhưng trong suốt sự nghiệp trong Lực lượng, công việc bàn giấy luôn là thứ gì đó Wegener luôn cố tránh ngay khi có thể. Trên tàu có một thuyền phó, trung úy tuổi trẻ tài năng và vị thuyền trưởng luôn tìm cách đẩy công việc này cho cậu ta, để cậu ta chỉ có 2-3 giờ rảnh rỗi mỗi ngày. Bây giờ thì vị thuyền trưởng ngồi xuống đầy nhiệt huyết, sẵn sàng để viết một báo cáo bằng văn bản. Sau nửa giờ, ông cảm thấy bản báo cáo này có vẻ khó viết hơn bình thường. Những vụ giết người kiểu này đã làm lương tâm ông xáo trộn. Giết người trên biển, ông nghĩ,khi nhìn ra cửa sổ trên vách ngăn mạn phải, tất nhiên không phải là vụ việc chưa từng xảy ra. Ông đã nghe nhiều trong suốt 30 năm sự nghiệp dù chưa bao giờ tận mắt chứng kiến. Ông nhớ lại một trường hợp xảy ra ở vùng biển gần Oregon: Một thuyền viên đột nhiên trở nên bạo lực và suýt giết chết người đồng nghiệp, chỉ sau đó ông mới biết rằng anh chàng tội nghiệp bị u não, và không lâu sẽ chết. Poitn Gabriel đã xông ra ngoài khơi để bắt người đàn ông đó, lúc đó đã bị trói và uống thuốc an thần. Đó là giới hạn kinh nghiệm của Wegener với bạo lực trên biển. Ít nhất là bạo lực do nỗi đau con người. Biển đã đủ nguy hiêm lắm rồi, sao còn xảy ra những chuyện như vậy chứ? Loại suy nghĩ này giống như giai điệu chính của một bài hát, và nó lại xuất hiện trong đầu ông. Vị thuyền trưởng muốn tập trung vào việc viết báo cáo, nhưng không thể

    Wegener nhíu mày với sự thiếu quyết đoán của chính mình. Bất kể thích hay không, viết báo cáo là một phần của công việc. Ông lại châm cây tẩu, hy vọng nó giúp ông tập trung hơn. Nhưng không ích gì. Ông vào nhà tắm uống nước, thấy vừa tức vừa buồn cười nên lẩm bẩm chửi rủa bản thân. Báo cáo bằng văn bản vẫn đang chờ ông hoàn thành. Ông nhìn vào mình trong gương và nhận ra rằng đã đến lúc phải cạo râu. Báo cáo bằng văn bản do đó đã bị gạt sang một bên.

    “Mày đang già đi, Red” ông nói với hình ảnh trong gương “già khú rồi”

    Ông quyết định cạo râu, vẫn sử dụng phương pháp cạo râu lỗi thời — với cốc cạo râu và bàn chải. Sự nhượng bộ duy nhất đối với các thiết bị mới là ông cũng sử dụng một lưỡi dao phổ thông. Mặt ông dính đầy bọt xà phòng, vừa cạo được nửa đường thì có người gõ cửa

    “Vào đi!” người vào cửa là Chief Riley

    “Xin lỗi, thuyền trưởng, tôi không biết ông đang…”

    “Không vấn đề gì. Bob, có chuyện gì vậy?”

    “Sir, tôi vừa có được bản báo cáo đầu tiên trên thuyền, có thể ông muốn nhìn qua. Chúng ta có lời khai của mọi người trên băng, audio và hình ảnh. Myers đang tạo một bản sao về những gì trên thuyền đó. Bản gốc đã được lưu vào tủ chứng cứ và phân loại theo lệnh ông. Tôi có bản copy nếu ông muốn xem qua”

    “Được rồi. cứ để đó. Khách của chúng ta có khai ra gì chưa?’

    “Không sir, ngoài kia là một ngày rất đẹp”

    “Và tôi bị mắc kẹt với đống báo cáo chết tiệt này”

    “Công việc của sỹ quan có thể làm cả ngày, nhưng công việc của thuyền trưởng sẽ không bao giờ kết thúc” Riley nhân xét

    “Đừng có chế diễu chỉ huy trưởng của anh nữa, trung sỹ” Wagener cố gắng không cười vì có một chiếc máy cạo râu quanh cổ

    “xin hãy bình tĩnh và xin thứ lỗi, tôi cũng có việc phải làm”

    “Đứa trẻ phụ trách súng máy 50mm sáng nay ở trên boong, ai đó cần phải nói chuyện với cậu ta về an toàn. Cậu ta đã chậm đưa súng về chế độ an toàn khi ngắm vào du thuyền hôm nay, đừng có cạo đầu cậu ta vê chuyện đó” Wagener nói khi đã cạo râu xong “tôi sẽ tự mình nói chuyện với anh Peterson”

    “chúng ta cần đảm bảo mọi người hiểu biết về an toàn mấy thứ đó. Tôi sẽ nói chuyện với cậu ta, sir, ngay sau khi tôi đi…vòng quanh”

    “tôi sẽ đi kiểm tra sau bữa trưa – chúng ta cần phải sắp xếp mọi thứ trươc đêm nay”

    “Portagee nói với tôi sẽ sắp xếp mọi việc ổn thỏa”

    “Hẹn gặp lại, Bob”

    “Vâng” Riley chào rồi ra ngoài

    Wegener đặt máy cạo râu và quay trở lại bàn làm việc. Bản thảo đầu tiên của hồ sơ lên thuyền và báo cáo bắt giữ được đặt ở trên cùng của chồng tài liệu chính thức. Văn bản hoàn chỉnh hiện đang trong giai đoạn nhập liệu, nhưng ông luôn thích đọc bản thảo đầu tiên, và tường thuật của bản thảo đầu tiên thường là chính xác nhất. Wegener xem qua bản báo cáo trong khi nhấp một ngụm cà phê lạnh. Những tấm ảnh được máy palaroid chụp được nhét vào những túi nhựa. Chúng không thể tốt hơn được nữa. Và công việc giấy tờ cũng vậy. Ông quyết định đưa cuộn băng vào đầu từ và xem nó trước khi ăn trưa

    Chất lượng quay của băng video này kém hơn nhiều so với bất kỳ loại băng chuyên nghiệp nào. Hầu như không thể giữ máy quay ổn định trên một chiếc du thuyền đang lắc lư từ bên này sang bên kia. Và không có đủ ánh sáng để tạo ra một bộ phim chất lượng cao. Tuy nhiên, xem video này vẫn còn bị sốc. Từ video, chỉ có thể nghe thấy một vài từ hội thoại. Khi máy ảnh Polaroid nhấp nháy, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ánh sáng trắng trên màn hình.

    Rõ ràng, bốn người đã chết trên du thuyền Empire Builder, và tất cả những gì họ còn lại chỉ là những vũng máu. Có vẻ như không phải do vấn đề tài sản, nhưng ông nghĩ đến những khả năng khác. Trong cabin của cậu con trai có chiếc giường đầy máu, và có nhiều hơn nữa trên đầu giường. Chắc là một viên đạn vào đầu. Có ba vũng máu trong cabin chính, đây là không gian lớn nhất của du thuyền, thường được dung làm nơi giải trí, Wegener nghĩ. Ba vũng máu, hai vũng gần nhau, một vũng xa hơn. Chủ tàu có một người vợ quyến rũ và một cô con gái 13 tuổi ... Họ ra lệnh cho anh ta xem, phải không?

    “Chúa ơi” Wegener thở dốc. Chắc chắn phải là thế rồi, phải không? Họ bắt anh ta xem và rồi họ giết tất cả…xẻ xác và vứt xuống biển “Bọn khốn”
     
  4. hatoan

    hatoan Mầm non

    THẢM HỌA HIỆN HỮU - CHƯƠNG 1: VUA CỦA HOẠT ĐỘNG TÌM KIẾM VÀ CỨU NẠN
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link



    Red Wegener tự nhủ, nhìn con tàu này không ai là không cảm thấy tự hào. Panache, Con tàu tuần tra của Lực Lường Phòng Vệ Bờ Biển, là một con tàu có lỗi thiết kế nhưng nó là tàu của ông. Thân tàu được sơn màu trắng, chói lọi như một tảng băng - chỉ có phần mũi tàu có một vệt màu đỏ cam, cho thấy nó thuộc Lực lượng Phòng vệ Bờ biển Hoa Kỳ. Dài 280 feet, Panache không phải là con tàu lớn, nhưng nó là con tàu của ông, con tàu lớn nhất mà ông từng chỉ huy và chắc chắn cũng là con tàu cuối cùng dưới quyền chỉ huy của ông. Wegener là trung úy, chỉ huy lớn tuổi nhất trong Lực lương phòng vệ bờ biển, nhưng ông là Anh Hùng. Vua của các nhiệm vụ Tìm kiếm và Cứu nạn

    Khởi đầu sự nghiệp của ông cũng giống như nhiều thành viên trong đội. Một thanh niên trẻ đến từ một trang trại trồng lúa mỳ ở Kansas vốn chưa bao giờ nhìn thấy biển đã đăng ký vào Lực lượng cứu hộ của Lực Lượng phòng vệ bờ biển ngay sau khi tốt nghiệp cấp 3. Anh không muốn đối mặt với một cuộc đời chỉ có máy kéo và máy gặt và cuối cùng đã tìm được một nơi khác hoàn toàn so với Kansas. Viên hạ sỹ quan của lực lượng hòng vẹ không cần tốn quá nhiêu lời nói nhảm, một tuần sau anh bắt chuyến xe buýt đến Cape May, New Jersey. Ông vẫn còn nhớ người trung sỹ mà ông đã gặp sáng hôm đó đã nói với ông về tín điều của Lực Lượng phòng vệ bờ biển “Nghĩa của của các anh là ra khơi. Các anh không có nghĩa vụ quay về”

    Những gì Wegener tìm thấy ở Cap May là ngôi trường đích thực nhất và cuối cùng của những thủy thủ trong thế giới phương tây. Ông học cách sử dụng dây cáp và nút thắt thủy thủ, cách dâp lửa, cách xuống biển để cứu những người không biết bơi hoặc đang hoảng sợ khi rơi xuống nước, cách làm việc sao cho thành công ngay lần đầu tiên, mọi lúc- hoặc sẽ gặp rủi ro không thể quay về. Sau khi tốt nghiệp, ông được bổ nhiệm đến Bờ Tây. Thăng chức trong chưa đầy một năm, lên trung sỹ tam cấp

    Từ lâu, mọi người đều công nhận rằng Wegener có đôi mắt thủy thủ tài năng hiếm có nhất, đôi mắt đích thực của một thủy thủ. Đây là một thuật ngữ rất rộng, có nghĩa rằng tay, mắt và não của ông cùng hoạt động phối hợp nhuần nhuyễn trong quá trình chèo thuyền để con thuyền hoạt động tốt nhất. Được sự chỉ dẫn của một thủy thủ già lão luyện, anh nhanh chóng “chỉ huy” một con thuyền tuần tra bến cảng dài 30 feet “của riêng mình” Khi gặp những nhiệm vụ thực sự khó khăn, trung sĩ trưởng thường tháp tùng thuyền và quan tâm sát sao đến viên sỹ quan thượng- sĩ- mười- chin- tuổi. Wegener đã chứng minh ngay từ đầu rằng anh là một chàng trai trẻ đầy triển vọng chỉ cần học một lần là nhớ. 5 năm đầu tiên vào quân ngũ là 5 năm học tập với thời gian trôi thật nhanh. Trong khoảng thời gian này không có gì đặc biệt hứng thú, chỉ có một loạt việc phải làm theo quy luật, nhưng anh đều làm tốt và trôi chảy. Vào lúc anh cân nhắc và quyết định kéo dài thời gian quân ngũ, mỗi khi phải hoàn thành công việc gì khó khăn thì tên của anh luôn xuất hiện đầu tiên. Trước khi kết thúc kỳ phục vụ quân ngũ thứ hai, các sỹ quan thường hỏi ý kiến anh về mọi việc. Vào năm 30 tuổi, anh trở thành một trong những thuyền phó trẻ nhất trong lực lượng bảo vệ bờ biển và anh là một trong những người có tầm ảnh hưởng đến vài người, và sau cùng là chỉ huy của tàu Invincible, một con tàu dài 48 feet nổi tiếng về sự cứng cáp và đáng tin cậy. Bờ biển California đầy bão là nhà của nó. Chính tại đây, Wegener trở nên nổi tiếng bên ngoài lực lượng bảo vệ bờ biển. Mỗi khi ngư dân hoặc người lái du thuyền gặp khó khăn, Invicible dường như luôn có mặt ở đó. Nó giống như một chiếc xe tuần tra trên một con đường mòn biển rộng ba mươi thước, với thủy thủ đoàn giữ dây thừng và dây đai an toàn tại chỗ-nhưng khi cần, nó luôn xuất hiện ở đó và sẵn sàng hành động với viên thuyền trưởng tóc đỏ giữ lái, với một điếu thuốc không châm lửa trong miệng. Trong năm đầu tiên ah đã cứu sống ít nhất 15 người.

    Trước khi anh kết thúc kỳ tuần tra trên trạm cô độc này thì số người được anh cứu lên đến con số 50. Hai năm sau, anh giữ chức trạm trưởng trạm tuần tra và nhận danh hiệu đáng mơ ước của mọi thủy thủ - Thuyền Trưởng – dù anh chỉ là Thượng Sỹ cấp hai. Trạm tuần tra của anh nằm trên bờ của một con sông nhỏ đổ ra đại dương lớn nhất thế giới. Anh quản lý trạm này rất trật tự như bất kỳ con tàu nào. Các sĩ quan đến kiểm tra không phải để xem Wegener quản lý như thế nào, mà để xem mọi thứ nên được quản lý như thế nào

    Không biết là tốt hay dở, kế hoạch sự nghiệp của Wegener đã thay đổi với một con bão mùa đông hiếm hoi ở bờ biển Oregon. Lúc đó anh đang phụ trách một trạm cứu hộ lớn hơn ở gần cửa song Columbia và vựa cát khét tiếng của nó. Anh nhận được điện kêu cứu từ một tàu đánh cá viễn dương tên Mary-Kat: động cơ và bánh lái đều bị hỏng, con tàu đang lao thẳng đám tàu đang đỗ gần bờ. Dưới sự chỉ huy của anh, con tàu Point Gabriel dài 82 feet đã rời bến trong 90 giây, trong khi một tổ hợp các cựu chiến binh và đám học viên đang thắt dây an toàn thì anh sử dụng kênh radio riêng để tiến hành công tác cứu hộ

    Đó là một cuộc chiến ly kỳ. Sau 6 giờ vất vả, Wegener mới cứu được 6 ngư dân trên tàu Mary- Kat, nhưng một cơn sóng to ấp vào thuyền anh. Và ngay khi ngư dân cuối cùng được cứu lên thì tàu Mary-Kat va vào đá ngầm và vỡ làm hai

    Thật tình cờ may mắn, trên thuyền hôm đó có một phóng viên, nhà báo trẻ này đang làm việc cho tờ Portland Oregonian và là một người lái du thuyền có kinh nghiệm. Anh ta tin rằng mình có hiểu biết sâu sắc về những bí ẩn của biển cả. ại khu vực bãi cát ở cửa song Colombia, vị phóng viên đã nôn thốc nôn tháo khi chiếc tàu bang qua những ngọn đồi sóng khổng lồ, nôn cả vào cuốn sổ ghi, rồi lau nó bằng chiếc áo khoác Mustang của mình và vẫn tiếp tục viết. Sau đó, anh ta đã xuất bản một loạt bài báo có tựa đề “The Angel of the Bar” (Thiên Thần của những ngọn sóng) và thắng giải Pulitzer cho loạt bài này

    Tháng sau, tại Washington, thượng nghị sỹ Mỹ đại diện bang Oregon, người có cháu trai là thủy thủ trên tàu Mary-Kat, đã nói to rằng tại sao một nhân viên tốt như Red Wegener lại không được thăng chức là sỹ quan. Tư lệnh lượng lượng bảo vệ bờ biển đang có mặt tại thời điểm đó để thảo luận về ngân sách của lực lượng, và cuộc thảo luận này đã thu hút sự chú ý của vị tướng bốn sao. Vào cuối tuần, Red Wegener được bổ nhiệm làm trung úy - thượng nghị sĩ nói rằng anh ta đã quá già để có thể làm thiếu úy. Ba năm sau, ông được đề nghị giữ chức vụ chỉ huy cao hơn.

    Vị tư lệnh cho rằng chỉ còn một vấn đề. Ông chỉ còn một vị trí chỉ huy duy nhất – tàu Panache – nhưng con tàu này có vẻ như hỗn hợp may mắn và rủi ro. Con tàu cao tốc này sắp hoàn thành. Ban đầu nó là chiếc đầu tiên của loại tàu mới, nhưng do kinh phí bị cắt giảm, nhà máy đóng tàu đã ngừng sản xuất và thuyền trưởng được lệnh chỉ huy con tàu cảm thấy nhẹ nhõm vì công việc dở dang và mình không phải chỉ huy con tàu này. Điều đó khiến Lực Lượng Bảo Vệ Bờ Biển phải gánh một con tàu dở dang với động cơ không hoạt động, trong một xưởng đóng tàu đã ngừng hoạt động. Nhưng vị tư lệnh quyết định rằng Wegener sẽ thực hiện được những điều kỳ diệu. Để biến đây là một cơ hội công bằng, ông đã giao cho Wegener một số trung sỹ suất sắc để hỗ trợ các sỹ quan còn ít kinh nghiệm trên thuyền

    Khi Wegener đến cổng xưởng đóng tàu, anh bị đám công nhân giận dữ chặn lại và vào lúc vượt qua được đám người đó, anh tin rằng chẳng còn điều gì tồi tệ hơn có thể xảy ra. Sau đó anh nhìn thấy cái được gọi là tàu cao tốc. Đó là một món đồ thủ công làm bằng thép, có đầu nhọn và đầu cùn, sơn chỉ mới sơn được một nửa, có dây cáp và thùng rác chất thành đống khắp nơi, giống như một bệnh nhân chết trên bàn mổ và bị thối rữa. Nếu tất cả những điều này không đủ tệ thì Panache thậm chí còng không thể hạ thủy- điều cuối cùng một công nhân đã làm là đốt cháy máy cẩu, chắn ngay đường ra.

    Viên thuyền trưởng tiền nhiệm đã ra đi trong ô nhục. Tất cả các thành viên thủy thủ đoàn được chỉ định và tập hợp để chào đón Wegener trông giống như một nhóm trẻ em bị buộc phải tham dự đám tang của một người chú mà họ không thích. Và khi Wegener cố nói chuyện với họ thì micro lại trục trặc. Bằng cách nào đó nó giúp phá vỡ bầu không khí khó chịu. Anh mím miệng, cười nhẹ rồi vẫy tay chào mọi người tiến lại gần mình

    “Mọi người” anh nói “tôi là Red Wegener. Trong vòng 6 tháng, đây sẽ là con tàu tốt nhất trong Lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ. Trong vòng 6 tháng các bạn sẽ là đội thủy thủ tốt nhất trong lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ. Không phải tôi biến điều này thành sự thực mà chính là các bạn – và tôi sẽ giúp 1 chút trong đó. Bây giờ, trong khi tôi xem xét sắp xếp xem chúng ta cần làm gì thì mọi người cứ thoải mái nghỉ ngơi. Chúc mọi người có thời gian vui vẻ. Khi quay lại thì chúng ta sẽ bắt đầu làm việc. Giải tán”

    1 loạt tiếng “ồ” vang lên, họ tưởng sẽ nghe thấy tiếng la mắng, la hét ầm ĩ. Các tân binh sỹ nhìn nhau đầy phấn khích, và những sĩ quan trẻ đang nghĩ đến việc kết thúc sự nghiệp trong quân ngũ cũng sửng sốt và ngơ ngác quay trở lại căn nhà của sĩ quan. Trước khi gặp lại họ, Wegener kéo ba trung sĩ đứng đầu sang một bên nói chuyện “Chúng ta phải sửa động cơ trước”

    “Tôi có thể giữ nó ở mức 50% công suất mọi lúc, nhưng nếu anh cố sử dụng tăng áp thì mọi thứ sẽ kết thúc sau 15 phút” trung sỹ Owens thông báo “và tôi không biết tại sao” Mark Owens đã làm việc với động cơ diesel tàu thủy 16 năm rồi

    “Anh có thể đưa chúng ta đến vịnh Curtis Bay không?”

    “Miễn là anh không ngại mất them 1 ngày, thuyền trưởng”

    Wegener thả qua bom đầu tiên “Tốt- vì chúng ta sẽ khởi hành trong 2 tuần tới và chúng ta sẽ hoàn thành việc lắp ráp tại đó”

    “Sẽ mất 1 tháng thì động cơ mới mới sẵn sàng cho chiếc cần cẩu đó, sir” trung sỹ Bob Riley nói

    “Cần trục có quay được không?”

    “Động cơ của cần trục bị cháy rồi, thuyền trưởng”

    “Lúc đó, chúng ta sẽ buộc một sợi dây cáp từ mũi tàu đến đầu sau của tay cẩu. Chúng ta chỉ còn cách mặt nước 75 feet thôi. Chúng ta sẽ đặt ly hợp lên cần trục và kéo về phía trước thật nhẹ nhàng, và tự quay cần trục, sau đó quay trở lại” vị tân thuyền trưởng thông báo, mắt nheo lại

    “Có thể bị vỡ” Riley

    “Nó không phải là cẩu trục của tôi, chúa ơi, đây là tàu của tôi”

    Riley bật cười “Mẹ kiếp, rất vui được gặp lại anh, Red- xin lỗi, thuyền trưởng Wegener!”

    “Nhiệm vụ đầu tiên là lái tàu đến Baltimore để hoàn thành lắp ráp. Hãy xem chúng ta phải làm những gì và cùng thực hiện. Hẹn gặp lại lúc..ồ..7.00 sáng mai. Portagee, vẫn tự pha cà phe chứ?”

    “Không tệ đâu sir” trung sỹ trưởng của tàu Oreza trả lời “tôi sẽ mang theo một bình”

    Và Wegener đã đúng. 12 ngày sau, Panache đã sẵn sàng ra biển dù chẳng có gì nhiều, chỉ có những thùng gỗ và các thiết bị khác nhau được buộc chặt trên thuyền. Cần cẩu đã được chuyển đi trước bình minh để không bị nhìn thấy và khi công nhân đóng tàu đến ngày hôm đó thì phải mất một lúc người ta mới nhận ra là con tàu đã rời bến. Tất cả họ đều nghĩ là không thể có chuyện đó. Nó thậm chí còn chưa được sơn xong

    Ở Eo biển Florida Strait, con tàu không chỉ hoàn thành việc sơn mà còn hoàn thành vài thứ quan trọng hơn. Wegener ở trên cầu,mới chợp mắt trên chiếc ghế da thì điện thoại reo và trung sỹ Owens mời anh vào phòng máy. Wegener đến đó và thấy chiếc bàn làm việc duy nhất được bao phủ toàn các bản kế hoạch và một kỹ sư đang loay hoay trên đó, với sỹ quan kỹ thuật đứng xung quanh

    “anh không thể tin được đâu” Owens thông báo “Nói với anh ấy đi Sonny”

    “Thủy thủ Obrecki, sir. Động cơ đã không được lắp đúng bản vẽ” viên kỹ sư trẻ nói

    “Cơ sở nào để cậu nói vậy?” Wegener hỏi. Động cơ diesel tàu biển cỡ lớn này là loại mới, thiết kế độc đáo để giúp dễ vận hành và bảo trì. Để hỗ trợ cho việc này thì các cuốn sổ hướng dẫn sử dụng nhỏ được phát cho mỗi thủy thủ phòng máy, kèm với sơ đồ dẻo để các thủy thủ dễ hiểu hơn so với bản vẽ của nhà thiết kế. Ngoài ra còn bức ảnh phóng to động cơ được ép plastic do công ty đồ họa cung cấp, thực chất là tấm nền trên bàn làm việc “Sir, động cơ này rất giống với động cơ chiếc máy kéo của cha tôi, nhưng….”

    “tôi sẽ lắng nghe cậu nói, Obrecki”

    “Bộ tăng áp không được lắp đặt đúng cách. Nó giống như cái được đánh dấu trên các bản vẽ này, nhưng là máy bơm dầu bơm trở lại khi đi qua bộ tăng áp. Sir, bản vẽ này bị sai. Người chụp hệ thống đã mắc lỗi. Sir, ngài nhìn đây nhé? Đường dẫn dầu sẽ đi vào từ đây, nhưng người soạn thảo đã vẽ nó sai hướng và không ai nhận ra, và ...”

    Wegener chỉ cười, nhìn trung sỹ Owens “Mất bao lâu để sửa?”

    “Obrecki nói cậu ấy có thể sửa và sẽ hoàn thành vào giờ này ngày mai”

    “Sir” trung úy Michelson, sỹ quan kỹ thuật của tàu “tất cả là lỗi của tôi, đáng nhẽ tôi…” viên trung sỹ chờ đợi cơn mắng xối xả

    “Michelson, bài học từ việc này là anh không thể tin vào mấy cuốn sách hướng dẫn. Anh đã học được việc đó chưa?”

    “Vâng, sir”

    “Vậy được rồi. Obrecki, cậu sẽ là thủy thủ số 1, phải không?”

    “Vâng sir”

    “Sai rồi, cậu giờ là nhân viên kỹ thuật cấp 3”

    “Sir, tôi phải vượt qua một kỳ thi viết….”

    “Anh có nghĩ Obrecki vượt qua kỳ thi viết đó không, ông Michelson?”

    “Chắc chắn sir”

    “tốt lắm, mọi người. Giờ này ngày mai tôi muốn máy chạy thử 2/3 công suất”

    Và từ đó trở đi mọi việc trở nên suôn sẻ. Động cơ là trái tim của một con tàu, không có thủy thủ nào trên thế giới thích thuyền chậm hơn thuyền nhanh. Khi Panache đạt được 25 hải lý/giờ và giữ được tốc độ đó trong 3 giờ, các thợ sơn làm việc tốt hơn, viên đầu bếp dành nhiều thời gian nấu ăn hơn và các kỹ thuật viên vặn ốc chặt hơn. Tàu của họ không còn bị lỗi nữa. Một cảm giác tự hào dâng lên trong trái tim của tất cả các thủy thủ, giống như một cầu vồng tuyệt đẹp xuất hiện sau cơn bão mùa hè- họ thậm chí còn tự hào hơn vì chính họ phát hiện ra lỗi sai và sửa chữa nó. Một buổi sáng, tàu Panache xuất hiện trên bến tàu của Lực lượng bảo vệ bờ biển vịnh Curtis với hình hài hoàn toàn mới. Wegener chỉ huy thủy thủ và thể hiện hết tài năng của mình, chỉ mất nửa tiếng là con thuyền đã lên đến bãi “Ông già”, một trong những thủy thủ trên boong tàu phía trước nói “thật sự biết cách lái con tàu chết tiệt này”

    Ngày hôm sau, một khẩu hiệu xuất hiện trên bảng thông báo PANACHE: PHONG CÁCH MẠNH MẼ. 7 tuần sau, chiếc tàu tuần tra duyên hải được đưa vào hoạt động và tiến về phía nam đến Mobile, Alabama để thực hiện nhiệm vụ. Vào thời điểm này thì danh tiếng của nó đã hoàn toàn tương xứng mới cái tên mỹ miều (Panache là một từ có nguồn gốc từ tiếng Pháp, mang hàm ý của phong cách hào hoa và sự dũng cảm liều lĩnh, bắt nguồn từ chiếc mũ đội đầu của các kỵ binh)
     
  5. hatoan

    hatoan Mầm non

    THẢM HỌA HIỆN HỮU - CHƯƠNG 1.2


    Sáng nay sương mù dày đặc và vị thuyền trưởng đang rất thích thời tiết này, nhưng không không thích nhiệm vụ này chút nào. Vị Vua của Nhiệm vụ tìm kiếm và cứu nạn giờ là một cảnh sát biển. Sau hơn nửa sự nghiệp thì nhiệm vụ của Đội bảo vệ bờ biển có nhiều thay đổi, nhưng tình hình ông đang đối mặt bây giờ cũng không còn giống với bãi cát sông Columbia hồi đó, khi mà kẻ thù chỉ là gió và sóng. Ở Vịnh Mexico cũng có sóng và gió, nhưng thêm 1 kẻ thù nữa. Ma Túy. Ma Túy không phải là vấn đề Wegener dành nhiều tâm huyết săn tìm. Đối với ông thuốc (drugs vừa có nghĩa là thuốc, vừa có nghĩa là ma túy) là thứ do bác sỹ kê đơn và uống theo hướng dẫn ghi trên lọ, uống xong là hết và vứt cái lọ đi. Khi Wegener muốn thay đổi trạng thái tinh thần, ông làm theo cách truyền thống của thủy thủ - bia hoặc rượu mạnh – dù giờ đây ông ít làm việc này hơn do đã gần 50 tuổi rồi. Ông lúc nào cũng sợ bị tiêm – mỗi người đều có nỗi sợ hãi riêng – và ông luôn ngạc nhiên với ý nghĩ có người dám tự tiêm vào tay mình. Rồi ý nghĩ về việc tống một thứ bột trắng vào mũi – chà thật không thể tin được. Thái độ của ông không hẳn quá ngây thơ vì nó chỉ phản ánh đúng thời kỳ ông trưởng thành. Ông biết vấn đề ma túy là có thực. Và giống như mọi nhân viên mặc sắc phục khác, cứ vài tháng ông phai cung cấp mẫu nước tiểu để chứng minh mình không sử dụng “thứ đang được kiểm soát”. Điều này được đám thủy thủ trẻ coi là quy tắc đương nhiên, nhưng ở độ tuổi của ông thì nó gây khó chịu và có phần nhục nhã

    Ông quan tâm nhiều hơn đến những người buôn bán ma túy, nhưng lúc này thì ông chỉ để ý đến những đốm sáng xuất hiện trên màn hình radar

    Họ đang ở rất xa nhà, cách bờ biển Mexico 100 hải lý. Và chiếc Rhodes đáng nhẽ phải đến từ lâu. Người chủ chiếc du thuyền này đã gọi điện từ vài ngày trước, nói rằng anh ta sẽ ở ngoài biển 2 ngày…nhưng đối tác kinh doanh của anh ta lấy làm lạ và gọi cho văn phòng Lực lượng bảo vệ bờ biển địa phương. Cuộc điều tra thêm cho thấy chủ tàu là một doanh nhân giàu có và hiếm khi ở ngoài khơi quá 3 giờ mỗi lần. Du thuyền Rhodes có tốc độ 15 hải lý/giờ

    Chiếc du thuyền này có độ dài 60m, đủ lớn để sẽ cần vài người trợ giúp….nhưng đủ nhỏ để theo luật không cần phải có bằng lái tàu. Chiếc du thuyền có động cơ lớn trị giá hai triệu usd này được trang bị tiện nghi cho mười lăm người sinh sống, cộng với hai thành viên thủy thủ đoàn. Chủ nhân của nó, nhà phát triển bất động sản có hẳn một thế giới nhỏ riêng từ ngoài Mobile, mới tập ra biển và rất cản trọng khi ra khơi. Wagener nghĩ, điều đó chứng tỏ anh ta là người thông minh. Càng thông minh hơn khi không đi quá xa bờ. Anh ta biết giới hạn của mình, điều rất hiếm trong giới du thuyền, đặc biệt là những người giàu có. Anh ta vừa tiến về phía nam hai tuần trước, dọc theo bờ biển và có vài điểm dừng trong chuyến hành trình, nhưng quay về muộn và bỏ lỡ một cuộc họp kinh doanh. Đối tác của anh ta nói anh ta chưa bao giờ bỏ lỡ cuộc hợp mà không có lý do. Một chiếc máy bay tuần tra đã nhìn thấy chiếc du thuyền này vào một ngày trước, nhưng không cố liên lạc với nó. Viên chỉ huy lực lượng bảo vệ bờ biển địa phương cho rằng vù này có mùi đáng ngờ. Panache lại đang là tàu tuần tra gần nhất và Wegener vừa nhận được cuộc gọi giao nhiệm vụ

    “1600 thước. hướng 0-7-1” Trung sỹ Oreza báo cáo dựa trên biểu đồ radar “Tốc độ 12 hải lý/giờ. Nó không hướng về phía Mobile, thưa thuyền trưởng”

    “Sương mù sẽ tan trong 1 giờ nữa, có lẽ là 1 tiếng rưỡi nữa” Wegener đánh giá và quyết định “Tiến lại gần đi. Anh O’Neil, chạy hết công suất. Trung sỹ, hướng đi?”

    “1-6-5, sir”

    “Vậy lái theo hướng đó. Nếu sương mù chưa tan thì chúng ta sẽ giữ khoảng cách 2 đến 3 hải lý, rồi chờ xem”

    Thiếu úy O’Neil đưa ra mệnh lệnh tương ứng cho người lái tàu. Wegener bước tới bàn biểu đồ “Cậu nghĩ nó sẽ đi đâu, Portagee?”

    Viên trung sĩ điều hướng đánh dấu lộ trình của nó, nhưng có vẻ không có gì đặc biệt “tốc độ hiện tại là kinh tế nhất …tôi không nghĩ nó cập bến bất kỳ cảng nào trong vịnh” vị thuyền trưởng dung một dụng cụ để đo góc và bắt đầu tiến đến bản đồ

    “Nhiên liệu cho con duy thuyền đó là….” Wegener nhíu mày “hãy giả sử nếu dừng lại ở cảng gần đây nhất đổ dầu thì nó có thể dễ dàng đến Bahamas. Đổ đầy ở đó rồi tiếp tục đến bất kỳ cảng nào ở Bờ Đông”

    “Mấy gã cao bồi: O’Neil nói “lâu lắm rồi mới có người đi đường dài thế”

    “Sao cậu lại nghĩ vậy?”

    “Sir, nếu tôi sở hữu một con thuyền lớn như thế, tôi sẽ không chạy nó trong sương mù mà không có radar. Hay radar của nó không hoạt động”

    “Con trai, tôi hy vọng cậu đã sai” vị thuyền trưởng nói “Lần cuối cùng đã bao lầu rồi, thiếu úy?”

    “5 năm? Có lẽ hơn. Tôi cứ nghĩ mấy chuyện như vậy không còn xảy ra nữa”

    “Chúng ta sẽ biết sau 1 giờ nữa” Wegener quay lại nhìn sương mù. Tầm nhìn giờ đang ở dưới 200 thước. Tiếp theo ông chăm chú nhìn vào màn hình radar. Chiếc du thuyền là mục tiêu gần nhất. Ông cân nhắc một phút rồi chuyển từ chế độ truyền sang nhận. Mấy báo cáo tình báo nói rằng mấy kẻ buôn ma túy giờ đã có ESM (thiết bị quét và giám sát điện tử) để phát hiện sóng radar

    “chúng ta sẽ chuyển chế độ trở lại khi đến gần khoảng…xem nào...4 hải lý”

    “Vâng, thuyền trưởng, viên sỹ quan trẻ gật đầu

    Wegener ngồi xuống chiếc ghế da và lấy chiếc tẩu từ túi áo. Ông thấy bản than mình ngày càng lười hơn nhưng đây là một phần hình ảnh ông xây dựng. Vài phút sau, các hoạt động quan sát bình thường đã trở lại trên khoang điều khiển. Như thường lệ, thuyền trưởng nhận ca làm việc buổi sáng kéo dài hai giờ ở boong trên — ở cùng sĩ quan trẻ nhất đang làm nhiệm vụ - nhưng O’neil là một sỹ quan trẻ thông minh sáng láng và không cần quá nhiều sự giám sát, ít nhất là có Oreza ở quanh thì không cần. “Portagee” Oreza là con trai của một ngư dân ở Gloucester và có danh tiếng cũng gần bằng thuyền trưởng. Ông đã 3 lần đến Học viện Cảnh sát biển dạy và giúp đào tạo cả một thế hệ sỹ quan, giống như Wegener từng chuyên cố vấn các tân binh.

    Oreza cũng là người hiểu rõ tầm quan trọng của một tách cà phê ngon và có một thứ trên khoang điều khiển khi Portagee ở đó là bạn luôn đảm bảo có một tách cà phê do chính ông pha. Tách cà phê đến rất đúng lúc, được đựng trong một cái cốc đặc biệt dùng trong lực lượng bảo vệ bờ biển, có hình dạng như mọt chiếc bình với phần đáy cao su rất rộng và thu nhỏ dần từ dưới lên trên để tránh bị lật hay đổ cà phê. Loại cốc này ban đầu được thiết kế cho các tàu tuần tra nhỏ, nhưng nó cũng rất thiết thực trên Panache, dù vận tốc có cao hơn. Wegener hầu như không để ý chuyện này

    “Cám ơn Chief” viên thuyền trưởng giơ cốc lên

    “tôi ước tính khoảng 1 giờ”

    “Gần như vậy” Wegener đồng ý “Chúng ta sẽ bước vào trận chuyến lúc 07.40. Ai đang làm nhiệm vụ trên xuồng cứu sinh?”

    “Anh Wilcox, Kramer, Abel, Dowd và Obrecki”

    “Obrecki đã làm việc này chưa?”

    “Cậu ta đến từ trang trại, vì vậy cậu ta biết sử dụng súng thế nào, sir. Riley đã kiểm tra rồi”

    “Hãy để Riley thay thế Kramer”

    “Có chuyện gì sao sir?”

    “Lần này có gì đó khiến tôi cảm thấy bất thường” Wegener nói

    “Có lẽ chỉ là đài radio bị hỏng. Lâu lắm rồi mới gặp tình huống kiểu này- chà, tôi thậm chí không nhớ rõ bao lâu rồi, nhưng vâng, gọi Riley lên đây nhé?”

    Viên thuyền trưởng gật đầu. Oreza gọi điện thông báo, và hai phút sau Riley có mặt. Hai vị thuyền phó (chief) và thuyền trưởng cùng thảo luận bên khoang chỉ huy. Trung úy O’Neil nhìn đồng hồ, họ chỉ mất một phút bàn bạc. Viên sỹ quan trẻ ngạc nhiên khi thấy thuyền trưởng tin tưởng vào hạ sỹ quan hơn cả sỹ quan nhưng các sỹ quan quân đội đúng là thường có cách riêng của mình

    Panache đang vượt qua những con sóng với toàn công suất, duy trì ở vận tốc 23 hải lý/giờ và dù vài lần nó có thể chạy hơn 25 hải lý nhưng đó là trong điều kiện trời quang mây tạnh, và mặt biển phẳng như gương. Còn bây giờ, ngay cả khi bộ tăng áp liên tục nạp không khí vào động cơ diesel thì tốc độ cũng chỉ nhỉnh hơn 22 hải lý/giờ, Đúng là một chuyến đi khó khan. Để đứng vứng, những người trong khoang điều khiển đều phải xoạc chân rộng và trường hợp của O’Neil thì đi lại càng nhiều càng tốt. Những giọt nước từ sương mù phủ lên kính cửa sổ của khoang điều khiển, O'Neill nhanh chóng bật cần gạt nước, rồi bước ra khỏi cầu đến bệ cánh, nhìn chằm chằm vào màn sương mù. Anh không thích lái tàu mà không có radar. O’neil lắng nghe nhưng không nghe thấy gì ngoài tiếng động cơ ầm ầm của Panache. Đó là do sương mù dày đặc. Sương mù giống như một tấm màn ẩm ướt, che khuất tầm nhìn của mọi người và hấp thụ âm thanh. Anh lắng nghe thêm một phút nữa nhưng ngoài tiếng động cơ thì giờ chỉ còn tiếng thì thầm của con tàu tuần tra đang lao nhanh trên mặt nước. Trước khi quay lại buồng lái (wheelhouse) anh nhìn lại phía đuôi tàu. Thậm chí khó có thể nhìn thấy được lớp sơn trắng trên con tàu tuần tra

    “Không có đèn sương mù ngoài kia. Mặt trời đang xuyên qua lớp sương mù dày đặc” anh thông báo. Vị thuyền trưởng gật đầu

    “Nó sẽ tan trong chưa tới 1 tiếng nữa. Thời tiết sẽ ấm lên thôi. Dự báo thời tiết thế nào?”

    “Đêm nay có bão, sir. Cơn bão này đã đi qua Dallas đêm qua. Có vài thiệt hại. Hai cơn lốc xoáy đã ấp vào bãi đậu xe đầu kéo”

    Wegener lắc đầu “Cậu biết không, hẳn mấy cái đầu kéo phải có thứ gì hấp dẫn lắm mấy cơn lốc chết tiệt này….” Ông đứng dậy và bước tới radar “Sẵn sàng chưa Chief?”

    “Sẵn sàng, sir”

    Wegener chuyển trạng thái radar sang chủ động, rồi nhìn chằm chằm vào nó “đủ gần rồi, Chief. Hướng liên lạc 1-6-0, khoảng cách 6000 thước. O’Neil, tiến thẳng về 1-8-5. Oreza, cho tôi thời gian để tiến về mạn trái phía sau nó”

    “Vâng thuyền trưởng, chờ 1 chút”

    Wegener tắt radar và đứng dậy “Bắt đầu vào trận” Theo đúng kế hoạch, chuông báo động vang lên ngay sau khi mọi người vừa ăn xong bữa sáng. Tất nhiên, điều này đã được thông bao từ trước để mọi người sẵn sàng. Rằng có thể có một chiếc thuyền buôn lậu ma túy trong sương mù. Một chiếc thuyền cao tốc công vụ được lắp theo nhanh chóng rời đi. Mọi người đều mang theo vũ khí: 1 người mang súng trường tự động M-16, một người cầm súng ngắn chống bạo động còn những người còn lại đều mang khẩu súng lục tự động beretta 9mm. Phía trước, một thành viên trong đội đang nắm khẩu súng 40mm ở đầu thuyền. Đây là loại đạn pháo kiểu Bofors do người Thụy Điển thiết kế. Nó từng phục vụ trên một tàu khu trục hải quân, và bây giờ, ngoại trừ thuyền trưởng của chiếc tàu tuần tra này, không ai lớn tuổi hơn nó. Ngay phía đuôi tàu tuần tra, một thủy thủ đang mở lắp nhựa cho khẩu súng máy M-2.50 cũng già gần con Bofors

    “Đề nghị chúng ta tiếp cận từ phía trái ngay giờ, sir” Trung sỹ Oreza nói

    Viên thuyển trưởng lại bật radar “rẽ trái hướng 0-7-0. Khoảng cách với mục tiêu là 3-5-0-0 thước. Chứng ta phải tiếp cận phục tiêu phía mạn phải”

    Sương mù đang dần tan. Tầm nhìn giờ khoảng 500 thước, nhiều ít hơn một chút. Trung sỹ Oreza nhìn về phía radar khi thời gian vào trận sắp bắt đầu. Có một mục tiêu mới cách đó 20 dặm, có thể đó là tàu chở dầu cho Galveston. Vị trí của nó tất nhiên cũng được đánh dấu

    “Khoảng cách với người bạn chúng ta giờ là 2000 thước. Hướng đi vẫn duy trì 0-7-0. Hướng mục tiêu và vận tốc không đổi”

    “Tốt lắm. Có thể nhìn thấy nó trong 5 phút nữa” Wegener nhìn quanh buồng lái. Các sỹ quan đang quan sát bằng ống nhòm. Thật lãng phí công sức, nhưng họ vẫn chưa nhận ra. Ông bước ra khỏi khoang điều khiển và nhìn về phía chiếc xuồng cao su ở phía đuôi tàu. Trung úy Wilcox đi theo ông. Phía sau là trung sỹ Riley gật đầu đồng ý. Một thượng sỹ dầy dạn kinh nghiệm đang điều khiển máy tời. Hạ thủy chiếc xuồng Zodiac xuống biển trong điều kiện này không khó, nhưng vùng biển này luôn khiến ta phải bất ngờ. Mõm của khẩu súng máy M-2 hướng lên trời, và một hộp tiếp đạn ở bên trái. Anh nghe thấy tiếng kim loại va chạm phía trước, và một quả đạn được nạp vào khẩu đại bác 40mm

    Chúng ta vốn dùng tàu để cứu hộ cứu thương, nhưng giờ phải chất đống đạn pháo, Wegener nghĩ. Bọn buôn ma túy chết tiệt….

    “Tôi đã nhìn thấy nó” một sỹ quan thông báo

    Wegener nhìn về phía trước. Rất khó để nhìn thấy chiếc du thuyền sơn trắng trong màn sương dày đặc, nhưng một phút sau thì bảng tàu vuông vức hiện rõ. Ông nhìn vào ống nhòm của mình để đọc tên. Empire Builder. Đúng là con tàu đó. Không có cờ treo trên cột cờ, nhưng đây cũng không phải điều bất thường. Ông chưa nhìn thấy bất kỳ ai và du thuyền vẫn tiến về phía trước như cũ. Đó là lý do vì sao ông tiếp cận trực tiếp từ phía sau. Ông nghĩ, ngay khi xuống biển thì mấy ai chú ý đến đuôi thuyền

    “Anh ta hẳn sẽ rất ngạc nhiên đây” O’Neil nghĩ khi bước ra ngoài cabin để gia nhập cùng thuyền trưởng. “Luật của Biển”

    Wegener tức giận một lúc nhưng rồi bình tĩnh lại “Ăng ten của radar không di chuyển. Tất nhiên, có thể nó bị hỏng”

    “Đây là ảnh của người chủ tàu, sir” viên thuyền trưởng không nhìn vào ảnh trước đó. Người chủ du chuyển khoảng 40 tuổi. Chắc chắn là kết hôn muộn vì có ảnh hai đứa nhỏ trên thuyền, một đứa 8 và một đứa 13 tuổi, cùng với vợ. Anh ta to cao, khoảng 6.3 feet, tóc cắt ngắn và hơi mập, đứng trên bến với một con cá kiếm to bên cạnh. Wegener đánh giá bằng làn da rám nắng quanh mắt và dưới quần đùi, chắc hẳn anh ta đã phải tốn rất nhiều công sức mới bắt được con cá này..…. Sau đó ông lại nhìn vào ống nhòm

    “Các anh đang tiến tới rất gần” ông nói “tiến vào mạn phải đi”

    “Vâng, vâng, sir” O’Neil quay trở lại buồng lai. Mấy tên ngốc, Wegener nghĩ. Các anh sẽ nghe thấy chúng tôi ngay bây giờ. Chà, bọn họ phải có cách nào bảo đảm an toàn chứ. Ông quay đầu lại buồng lái “đánh thức bọn họ dậy”

    Một nửa chiều dài cột buồm của Panache được trang bị còi báo động loại được sử dụng cho xe cảnh sát và xe cứu thương nhưng công suất lớn hơn nhiều. Ngay sau đó, tiếng hú gào lên suýt chút nữa khiến viên thuyền trưởng nhảy dựng. Âm thanh này quả thực đã nhận được hiệu quả như mong đợi. Trước khi Wegner đếm đến ba, một cái đầu lao ra từ nhà bánh của du thuyền, đó không phải là chủ nhân con thuyền. Chiếc du thuyền bắt đầu rẽ ngoặt sang phải.

    “Bọn khốn!” viên thuyền trưởng rủa “Tiến gần!” ông ra lệnh

    Chiếc tàu tuần tra cũng rẽ phải. Du thuyền tăng mã lực và đuôi hơi nghiêng về phía sau, nhưng chiếc Rhodes không thể nào chạy nhanh hơn Panache được. Trong vòng 2 phút chiếc tàu tuần tra đã đuổi kịp chiêc du thuyền, vốn vẫn đang cố quay đầu. Khoảng cách giữa họ quá gần để có thể sử dụng pháo Bofors. Wegener ra lệnh cho súng máy bắn vào mũi tàu của Empire Builder. Khẩu súng máy .50 bắn 5 phát. Ngay cả khi họ không nhìn thấy nước bắn tung tóe, tiếng gầm của viên đạn cũng không thể nhầm được. Wegener đi đến cabin và lấy micrô của loa thuyền ra.

    “Đây là lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ. Dừng thuyền ngay lập tức và chuẩn bị để bị lục soát thuyền” Bên kia hẳn nhiên đang lưỡng lự. Chiếc du thuyền quay trái nhưng không giảm tốc độ trong 1 hoặc 2 phút. Sau đó một người đàn ông xuất hiện trên đuôi tàu và treo cờ- cờ Panama, Wegener thú vị nhìn xem. Chỉ một lúc nữa sẽ có radio báo rằng họ không có quyền lên tàu cho mà xem. Nhưng sự thú vị của ông nhanh chóng trở nên nghiêm túc “Empire Builder, đây là lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ. Anh đang là con tàu mang cờ Hoa Kỳ và chúng tôi sẽ lên tàu kiểm tra. Dừng ngay- lập tức!”

    Và nó dừng lại. Khi công suất của động cơ yếu đi, đuôi của nó nghiêng lên. Tàu tuần tra phải lùi nhanh để không đâm vào du thuyền. Wegener ra khỏi cabin một lần nữa và vẫy tay với đội thủy thủ. Khi ông thấy họ chú ý, ông liền ra hiệu hành động bật chốt an toàn của khẩu súng tự động. Đây là cách để ông báo cho họ phải cẩn thận. Riley vỗ nhẹ vào bao đựng súng hai lần để ra hiệu cho thuyền trưởng biết rằng họ không phải là những kẻ ngốc. Chiếc thuyền cao tốc Zodiac được hạ thủy. Sau đó, Wegener yêu cầu gọi loa yêu cầu thủy thủ đoàn trên du thuyền bước ra. Hai người bước ra. Một lần nữa, họ không giống như chủ nhân của chiếc thuyền. Khẩu súng máy của tàu tuần tra nhắm thẳng vào họ sẵn sàng nhả đạn. Đây là thời điểm căng thẳng. Cách duy nhất Panache có thể bảo vệ thủy thủ đoàn của mình là đánh phủ đầu, nhưng họ lại không thể làm vậy. Dù lực lượng bảo vệ bờ biển chưa bao giờ mất người vì bị tấn công thời điểm này nhưng vấn đề chỉ là thời gian và chờ đợi sẽ chỉ làm mọi thứ rối tung lên mà thôi

    Wegener tiếp tục dùng ống nhòm nhìn chằm chằm về phía hai người đàn ông trong khi chiếc zodiac đia qua. Một trung úy ngắm khẩu súng máy cũng làm tương tự. Dù không nhìn thấy vũ khí trên người nhưng khó mà bảo đảm họ không dấu khẩu súng lục dưới áo sơ mi rộng rãi. Tình huống này phải có ai điên cuồng lắm mới dám chống trả, nhưng viên thuyền trưởng biết rằng thế thời này đầy những người điên- ông đã làm việc 30 năm đẻ cứu hộ họ. Giờ thì ông bắt họ, hành vi điên rồi của những người này không đơn giản là ngu xuẩn mà còn xấu xa

    O’Neil lại tiến đến nó. Panache đã đỗ trên mặt nước, với động cơ đang chạy không tải, lúc này sóng và tàu đang ở góc vuông, và thân tàu lắc lư chậm hơn và nặng nề hơn. Wegener nhìn lại khẩu súng máy dưới đuôi tàu. Viên thủy thủ đang căn chỉnh nó nhắm thẳn mục tiêu, nhưng ngón tay cái của anh ta không chạm vào cò súng theo yêu cầu. Ông có thể nghe thấy năm chiếc hộp đạn rỗng đang lăn lộn trên boong. Wegner cau mày. Những vỏ đạn này sẽ cản trở sự an toàn. Ông muốn ai đó tìm một chiếc túi để cất chúng đi. Anh chàng phụ trách súng máy có thể lao qua hộp và gây ra lỗi bắn ...

    Ông quay lại. Chiếc thuyền cao su Zodia đã đến đuôi du thuyền. Tốt. Họ sẽ lên tàu từ đó. Ông quan sát thấy trung úy Wilcox lên tàu đầu tiên, rồi đợi những người còn lại. Sau khi thành viên cuối cùng lên boong, đội trưởng lùi lại và rồi tiến lên dẫn đầu. Wilcox chạy phía trước lên mạn phải, với Obrecki bọc hậu phía sau, khẩu súng ngắn đang hướng lên trời một cách an toàn. Riley đi bên trái cùng với người bọc hậu của mình. Chưa đầy một phút, viên trung úy đã tới chỗ hai ngời đàn ông. Nhìn cách họ nói chuyện thật kỳ lạ, nhưng lại không thể nghe được nội dung câu chuyện…..

    Ai đó nói gì đó, đầu Wilcox quay sang một bên, rồi quay sang bên kia. Obrecki bước nhanh sang một bên và hạ khẩu súng xuống. Cả hai người đều cúi đầu, nhìn xuống rồi biến mất khỏi tầm nhìn

    “Có vẻ có chuyện gì đó, sir” O’Neil lưu ý.

    Wegener bước vào buồng lái “Radio”. Một thủy thủ ném chiếc điện thoại motorola cho ông. Wegener chỉ lắng nghe chứ không gọi điện. Bất kể người của ông tìm thấy gì, ông không muốn làm họ phân tâm. Obrecki đứng với 2 người đàn ông trong khi Wilcox đi vào trong du thuyền. Riley chắc chắn đa tìm được cái quỷ gì đó. Khẩu súng ngắn giờ chắc chắn ngắm thẳng vào họ và lực căng trên cánh tay của chàng trai trẻ truyền qua biển như một làn sóng vô tuyến đối với tàu tuần tra. Vị thuyền trưởng quay lại viên sỹ quan phụ trách súng máy vẫn đang nhắm thẳng vào chiếc du thuyền

    “Sử dụng súng an toàn!”

    “Rõ!” viên thủy thủ trả lời ngay lập tức và buông tay ra. Viên sỹ quan đứng bên cạnh anh ta lúng túng lùi lại. Lại học thêm 1 bài học khác. Trong 1 hoặc 2 giờ tới chắc chắn một bài học đào tạo là khó tránh khỏi. Đây là một lỗi khi sử dụng súng

    1 lúc sau Wilcox lại xuất hiện trên boong, Chief Riley theo sau anh ta. Anh ta đưa 2 chiếc còng cho viên sỹ quan, người cúi xuống còng họ lại. Họ chắc chắn là 2 người duy nhất trên tàu; Sau đó Riley cho khẩu súng lục vào bao và Obrecki lại hướng khẩu súng lục lên trời. Wegener nghĩ mình đã thấy chàng trai trẻ lại đưa khẩu súng về chế độ an toàn. Anh chàng nông dân này biết sử dụng súng, rất được, cậu ta đã học cách bắn súng như thuyền trưởng của mình. Tại sao cậu ta lại cởi chốt an toàn…? Radio vang lên kéo suy nghĩ của vị thuyền trưởng quay trở lại

    “thuyền trưởng, đây là Wilcox” viên trung úy đứng gần như đối diện với thuyền trưởng, chỉ có điều cách mặt biển 100 thước

    “tôi nghe đây”

    “Tình huống tệ lắm, sir…sir..máu ở khắp nơi. Một trong số chúng đang cọ rửa cabin nhưng…nó thật khủng khiếp, sir”

    “Chỉ hai người bọn chúng à?”

    “Xác nhận. Chỉ có hai người trên thuyền. Chúng tôi đã còng tay cả hai người bọn họ”

    “Kiểm tra lại” Wegener ra lệnh. Wilcox hiểu ý thuyền trưởng: Anh đứng canh hai tên tù nhân và để Chief Riley đi kiểm tra lần nữa. Vị trưởng đội thủy thủ boong xuất hiện lại sau 3 phút, lắc đầu. Wegener thấy qua ống nhòm, gương mặt anh vẫn đang tái nhợt. Cái gì có thể khiến Bob Riley tái nhợt thế?

    “Chỉ có hai người này, sir. Không có ID. Tôi nghĩ chúng ta không cần phải tìm kiếm thêm nữa, tôi nghĩ…”

    “Được rồi. Tôi sẽ cử thêm người và để Obrecki ở lại. Cậu có đưa được du thuyền đến bên cảng không?”

    “Được, thưa thuyền trưởng. Nhiên liệu trên du thuyền còn rất nhiều”

    “Đêm qua thời tiết có chút thay đổi đấy” Wegener cảnh báo

    “tôi đã kiểm tra về thời tiết sáng nay. Không có vấn đề gì, sir”

    “Được rồi, vậy hãy để tôi gọi điện và sắp xếp mọi việc. Chờ nhé”

    “Tuân lệnh. Sir. Tôi kiến nghị ông cần gửi một máy quay qua đây quay và chụp những hình ảnh có thể còn thiếu”

    “Được. Sẽ gửi trong vài phút nữa”

    Phải mất gần nửa giờ về lực lượng bảo vệ bờ biển mới nhận được sự đồng ý từ FBI và DEA (Cục cảnh sát chống ma túy). Trong khi chờ đợi, chiếc Zodiac đã đưa 1 thủy thủ kacs cầm theo máy quay TV và băng đến. Họ đã chụp 60 bức ảnh bằng máy ảnh Polaroid, và ghi lại tất cả các cảnh trên đó bằng một cuộn băng video dài nửa inch. Mấy người lính khởi động lại động cơ Empire Builder và đi về phía tây bắc hướng Mobile, với chiếc tàu tuần tra kẹp bên cạnh. Cuối cùng họ quyết định Wilcox và Obrecki sẽ lái du thuyền về Mobile và 2 “thủy thủ du thuyền” sẽ được đưa đi bằng trực thăng vào chiều hôm đó- nếu thời iết cho phép. Căn cứ trực thăng ở rất xa. Panache cần có trực thăng riêng nhưng lực lượng bảo vệ bờ biển không đủ kinh phí để mua. Môt thủy thủ thứ 3 lên du thuyền và đã đến lúc đưa mấy tù nhân về Panache

    Chief Riley đưa các tù nhân về đuôi tàu. Wegener xem cái viên đội trưởng thủy thủ boong gọn gàn ném cả hai bọn chúng lên chiếc Zodiac. 5 phút sau, chiếc xuồng cao su này được cẩu lên boong. Chiếc du thuyền hướng về phía tây bắc và chiếc tàu tuần tra thì tiếp tục thực hiện nhiệm vụ tuần tra. Người đầu tiên đến khoang điều khiển là viên thủy thủ đã phụ trách chụp ảnh bằng máy Palaroid. Anh đưa ra khoảng 6 bức ảnh màu

    “Chief chọn ra vài tấm ảnh đưa ông xem, thuyền trưởng. Hiện trường còn khủng khiếp hơn thế. Ông sẽ thấy khi nhìn cuộn băng phim. Cuôn băng đó đang được sao chép”

    Wegener đưa lại mấy tấm ảnh “Được-giữ tất cả ở két bằng chứng. Cậu quay lại với mọi người và bảo Mayers quay thêm 1 cuộn cho vào VCR và tôi muốn cậu nói vào đó những gì mình nhìn thấy. Cậu biết phải làm thế nào rồi đấy. Hãy bảo đảm chúng ta làm đúng thủ tục”

    “Tuân lệnh”

    Riley xuất hiện 1 phút sau. Robert Timothy Riley là người trung sỹ đúng với quan niệm truyền thống của mọi người. Cao 6.2 feet và nặng 200 pound, hai tay đầy long như vượn, bụng có thể chứa cả can bia và giọng nói vang vọng như gấu mùa đông. Bàn tay phải ngoại cỡ đang cầm hai túi thực phẩm nhựa. Khuôn mặt hiện rõ vẻ tức giận đã thay thế cho vẻ sốc lúc nãy

    “Sir, nó giống như cái lò mổ khốn khiếp. Như thể ai đó đã đổ cả thùng sơn màu nâu – nhưng nó không phải là sơn. Chúa ơi” Anh ta đưa ra một chiếc túi “Thằng nhỏ con hơn đang dọn dẹp thì chúng ta xông vào. Đây là thùng rác bằng kim loại trong phòng khách với 6 viên đnạ bên trong. Hai viên đạn này được lấy từ tấm thảm- đúng như cách họ dạy chúng ta, thuyền trưởng. Tôi nhặt chúng bằng bút bi và cho chúng vào túi. 2 khẩu súng tôi vẫn để lại trên tàu. Tôi cũng đã để chúng vào túi. Có những thứ còn gây sốc nữa”

    Túi tiếp theo chứa một bức ảnh nhỏ đã được cho vào khung, chụp ảnh người chủ du thuyền và gia đình. Ngoài ra túi còn đựng một…..”Tìm thấy nó dưới gầm bàn. Bị hiếp dâm. Cô ấy hẳn đang trong thời kỳ kinh nguyệt nhưng bọn chúng cungx không tha. Có lẽ chỉ có người vợ bị. Nhưng cũng có thể cả đứa con gái nhỏ. Trong phòng trưng bày còn có vài con dao, tất cả đều dính máu. Tôi đoán bọn chúng xả xác và ném sang một bên. Cả 4 người chắc đều bị làm đồ ăn cho cá mập rồi”

    “Ma túy thì sao?”

    “Khoảng 20 gói bột trắng được dấu trong cabin thủy thủ. Có cả cần sa nữa, nhưng dường như được sử dụng cho mục đích cá nhân” Riley nhún vai “tôi thậm chí cũng chẳng buồn kiểm tra xem chúng có dương tính ma túy không nữa, sir. Không quan trọng. Đây là tội cướp biển và giết người. Tôi còn thấy một lỗ đạn trên boong, bị xuyên thủng. Red, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cảnh này trong đời. Giống y như trong phim, thậm chí còn kinh khủng hơn” Anh thở một hơi dài “sir, ông thực sự nên đi xem xét”

    Chúng ta biết gì về mấy tên tù này?”

    “Không gì cả. Chúng chẳng làm gì, ít nhất là khi tôi ở đó chúng chẳng nói hay làm gì. Không ID (thẻ căn cước) và tôi cũng không muốn lục tung chỗ đó để tìm hộ chiếu. Tôi nghĩ tốt hơn chúng ta hãy để việc đó cho những cảnh sát thực thụ. Buồng lái sạch sẽ và một trong những nhà vệ sinh cũng sạch. Tôi nghĩ Wilcox sẽ không gặp vấn đề gì khi lái con tàu đó quay về cảng. Tôi nghe thấy anh ấy dặn Obrecki và Brown đừng đụng vào thứ gì. Trên thuyền đó còn rất nhiều nhiên liệu và anh ấy có thể chạy hết công suất. Nếu thời tiết ổn thì có thể về đến Mobile trước nửa đêm, Con thuyền rất tuyệt” anh lại nhún vai

    “Mang chúng lên đây đi” Wegener nói sau một chút suy nghĩ

    “Tuân lệnh” Riley đi về phía đuôi tàu

    Wegener nhét thuốc vào tẩu nhưng không nhớ đã để diêm ở đâu. Thế giới giờ đã thay đổi khi ông bận làm việc khác và Wegener không thích nó 1 chút nào hết. Ngoài kia đã đủ thứ nguy hiểm rồi. Gió và sóng đã là những kẻ thù chết người và biển luôn rình rập cơ hội. và bất kể bạn giỏi đến đâu thì chỉ cần một lần quên, chỉ cần 1 lần thôi là sẽ không bao giờ quay về được nữa. Wegener là người không bao giờ quên và luôn ghi nhớ để bảo vệ những người hay quên nó và vì vậy ông có cuộc sống đầy đủ và thỏa mãn . Ông thích được là thiên thần bảo hộ trên con thuyền trắng như tuyết này. Bạn sẽ không bao giờ phải chết nếu Red Wegener ở bên. Bạn luôn có một cơ hội, một cơ hội tuyệt rời, rằng ông sẽ vượt qua những cơn bão lớn để đưa bạn trở về từ đôi bàn tay trần của tử thần biển cả….nhưng giờ đây 4 người đã trở thành thức ăn của cá mập. Wegener yêu biển nhưng cá mập thì khác và ý nghĩ giờ nó đang đánh chén 4 người mà lẽ ra ông đã cứu được….4 người đã quên mất biển không chỉ có cá mập, Wegener tự nhủ. Đó chính là điều thế giới đã thay đổi. Cướp biển. Ông lắc đầu. Đó chính là định nghĩa cho những vụ ở trên mặt biển thế này. Cướp biển. Giống cảnh trong phim của Errol Flynn thời thơ ấu của ông. Hành động đó đáng lẽ đã tuyệt diệt từ 2 thế kỷ trước. Cướp biển và giết người, bộ phim cũng không dám làm đến mức như thế. Cướp biển và giết người và hãm hiếp, mỗi tội nếu xảy ra ở thời xưa….

    “Đứng thẳng lên!” Riley hét lên, nắm chặt 2 bắp tay của hai người. Cả hai vẫn bị còng và tay của Riley khiến họ đi vững trên tàu. Chief Oreza đi theo để canh gác

    Cả hai đều khoảng 25 tuổi, gầy. Người cao hơn thì khoảng 6 feet và kiêu ngạo khiến vị thuyền trưởng cảm thấy kỳ lạ. Hắn hẳn phải biết mình đang gặp rắc rối chứ? Đôi mắt đen của hắn hằn học nhìn Wegener, ông đang nhìn hắn đầy bình tĩnh phía sau tẩu thuốc. Có gì đó là lạ trong đôi mắt hắn nhưng Wegener không biết đó là gì

    “Tên anh là gì?” viên thuyền trưởng hỏi. Không có tiếng trả lời “Anh phải nói cho tôi biết tên của mình” Wegener bình tĩnh chỉ ra

    Có chuyện gì đó bất thườn đang xảy ra. Tên cao hơn nhổ vào áo Wegener. Phải mất một lúc, một lúc lâu, vị thuyền trưởng mới tin được chuyện này xảy ra với mình, nhưng khuôn mặt ông thậm chí không tỏ vẻ ngạc nhiên. Riley là người đầu tiên phản ứng với sự xúc phạm này

    “Thằng chó đẻ!” viên trung sỹ trưởng nâng gã lên như một con búp bê rách, xoay tròn trên không rồi đập xuống sàn tàu. Gã trai trẻ đập bụng xuống sàn, cảm thấy người như vỡ làm đôi, thở như cá mắc cạn và chân loạng xoạng tìm lối đáp như sợ rơi xuống biển

    “Chúa ơi, Bob” Wegener cuối cùng cũng thốt ra khi Riley định cho hắn cú nữa. Viên trung sỹ trưởng kẹp cổ hắn khiến hắn đung đưa lên không “Bỏ hắn xuống, Riley”

    Riley đã đập tan sự kiêu ngạo của hắn. Lúc này hắn chỉ biết thở hổn hển, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi thực sự. Oreza đã đưa them 1 người lên boong. Riley ném hắn cho người mới lên. Tên cướp biển – Wegener coi bọn chúng như những tên cướp biển – gục đầu xuống sàn. Hắn nôn mửa và thở như cá sắp chết trong khi Chief Riley, mặt trắng nhợt, phát hiện ra mình vừa thiếu kiểm soát

    “Xin lỗi thuyền trưởng, tôi đoán mình vừa mất kiểm soát vài giây” viên trung sỹ trưởng tỏ rõ anh xin lỗi vì đã khiến sỹ quan trưởng xấu hổ

    “Đưa đến phòng giam” Wegener nói. Riley dẫn cả hai về đuôi tàu

    “Chết tiệt” Oreza bình tĩnh. Viên sỹ quan lấy chiếc khăn tay lau áo thuyền trưởng “Chúa ơi, Red, thế giới này giờ sao lại như vậy chứ?”

    “tôi không biết, Portagee. Tôi nghĩ cả hai chúng ta quá già để trả lời câu hỏi đó” Wegener cuối cùng tìm được que diêm và châm lửa đốt tẩu. Ông nhìn chằm chằm vào biển để tim ra từ thích hợp “Khi tôi mới gia nhập Lực Lượng, tôi đã được huấn luyện bởi một trung sĩ trưởng già. Anh ấy đã kể cho tôi nghe những câu chuyện cấm. Không có gì khó hơn chuyện này-nhưng từ miệng ông ấy thì nó giống như một trò đùa”

    “Có lẽ lúc đó mọi người văn minh hơn” Oreza nghĩ

    “Dù sao đi nữa thì anh không thể mang rượu trị giá 1 triệu usd lên một con thuyền. Anh đã bao giờ xem phim ‘the untouchables’ chưa? Các bang nhóm thời điểm đó đánh nhau y như những gì viết trong sách ngày nay. Thậm chí còn tệ hơn. Trời a, tôi không biết, chief, tôi không định gia nhập lực lượng để trở thành cảnh sát”

    “tôi cũng thế, thuyền trưởng” Oreza lầm bẩm “Chúng ta già đi và thế giới dần trở nên khó nhận viết. dù vậy có một điều tôi hy vọng nó đừng thay đổi”

    “Điều gì, Portagee?”

    Viên sỹ quan quay lại nhìn chỉ huy trưởng “Vài năm trước tôi đã vô tình phát hiện ra ở New London. Tôi thường ngồi trong vài lớp học khi không có gì tốt hơn ở làm. Thời xưa khi hộ bắt được cướp biển, họ tổ chức một tòa án quân sự tại chỗ để xử lý chúng tại chỗ-anh có biết ý nghĩa của nó là gì không? Điều này rất hiệu quả” Oreza lại gầm gừ “Tôi đoán đó là lý do tại sao bọn chúng dừng hành vi tội lỗi của mình”

    “Cho chúng một phiên tòa xét xử công bằng – rồi treo cổ chúng?”

    “Chúa ơi, đúng thế, sao lại không, sir?”

    “Ngày nay chúng ta không dung cách này để giải quyết việc đó nữa rồi. Chúng ta đã trở nên văn mình hơn”

    “Vâng, văn minh” Oreza mở cửa buồng lái “Tôi nói anh nghe, tôi đã nhìn mấy bức ảnh đó”

    Wegener mỉm cười, rồi tự hỏi tại sao. Tẩu của ông đã gần hết thuốc. Ông tự hỏi sao mình không bỏ thuốc khi châm them một điếu nữa, nhưng tẩu thuốc là hình ảnh của ông. Ông già của biển cả. Haiz ông nghĩ mình đã trở nên già rồi. Ông định ném que diêm đi một con gió thổi nó xuống boong. Sao mình lại quên kiểm tra gió biển nhỉ? Ông tự hỏi khi cúi xuống nhặt que diêm.

    Trên boong có một hộp thuốc lá, lộ ra một nửa bên ngoài lỗ thoát nước. Wegener luôn để ý đến sự sạch sẽ của tàu tuần tra, và gần như đã trở thành một người nghiện sạch sẽ. Ông vừa định phạt nặng người ném bao thuốc lá, nhưng chợt nhận ra bao thuốc lá này không phải do thủy thủ đoàn của mình ném. Dòng chữ "Calvert" trên bao thuốc lá. Ông mơ hồ nhớ ra đây là nhãn hiệu thuốc lá Mỹ Latinh do một công ty thuốc lá Mỹ sản xuất. Thuốc lá dạng gói cứng có đầu lọc. Ông mở hộp thuốc hoàn toàn vì tò mò.

    Không có thuốc lá. Ít nhất không phải thuốc lá.Wegener lấy ra một điếu. Nó không được cuốn bằng tay nhưng cũng không gọn gàng như hàng được sản xuất bởi những nhà máy gây ung thư đích thực của Mỹ. Vị thuyền trưởng không nhịn được cười. Một tên buôn bán thuốc thông minh nào đã đã nghĩ ra phương pháp thật xảo quyệt để ngụy trang – cần sa, phải không? – như những điếu thuốc thật luôn. Hoặc có lẽ điều này khiến việc vận chuyển thuận tiện hơn. Bao thuốc này hẳn đã rơi ra khỏi áo tên kia khi Riley dốc hắn lên xoay tròn. Wgener đột nhiện nhân ra, ông đóng bao thuốc và đút vào túi. Ông định cho nó vào tủ bằng chứng khi có cơ hội. Oreza đã quay lại

    “Cập nhật bản tin thời tiết. Cơn bão sẽ đến đây trước 21 giờ. Bão có xu hướng mạnh lên, tốc độ gió dự kiến lên đến 40 hải lý. Không nhỏ đâu, sir”

    “Có vấn đề gì với Wilcox và chiếc du thuyền không?” Đã quá muộn để gọi cho cậu ta bảo quay lại

    “Chắc không đâu sir, nó đi về hướng nam. Luồng không khí áp suất cao đến từ Tennessee. Wilcox hẳn sẽ có một chuyến đi tốt, sir, nhưng chiếc trực thăng sẽ gặp một số rủi ro. Họ đã lên kế hoạch ban đầu 18 giờ. Họ sẽ đến chỗ chúng ta gần hơn thời điểm xảy ra bão. Khi trở về, họ sẽ nằm trong tâm bão”

    “Ngày mai thì sao?”

    “Bão sẽ tan trước bình minh và được kiểm soát bởi các luồng không khí áp suất cao. Tối nay con thuyền của chúng ta sẽ gập ghềnh, nhưng bốn ngày tới thời tiết sẽ tốt” Oreza không đưa ra đề nghị thực sự gì. Ông không cần phản nói. Cả hai sỹ quan già hiểu nhau qua cái nhìn.

    Wegener gật đầu đồng ý “Báo với Mobile là hoãn việc đón người đến chiều ngày mai”

    “Tuân lệnh thuyền trưởng. Chẳng lý do gì phải khiến trực thăng phải gặp rủi ro về mấy cái túi rác này”

    “Đúng vậy, Portagee. Hãy đảm bảo Wilcox để ý luồng không khí thay đổi khi di chuyển” Wegener kiểm tra đồng hồ “Tôi cũng phải đi là báo cáo đây”

    “Hôm nay đúng là ngày bận rộn đó Red”

    “Đúng thế”
     
  6. hatoan

    hatoan Mầm non

    THẢM HỌA HIỆN HỮU - CHƯƠNG 2: NHỮNG SINH VẬT BÓNG TỐI
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link



    Tên trên hộ chiếu này là J.T. Williams nhưng anh có vài cuốn hộ chiếu. Vỏ bọc hiện tại của anh là Đại diện cho một hãng dược phẩm Mỹ và anh có thể nói không ngừng về các loại kháng sinh tổng hợp khác nhau. Tương tự như vậy anh cũng có thể thảo luận về việc kinh doanh thiết bị công nghiệp nặng với tư cách là đại diện một lĩnh vực chuyên môn nào đó cho hang Caterpillar Tractor và có hai nghề “huyền thoại” khác anh có thể chuyển đổi dễ dàng như thay áo. Tên anh tất nhiên không phải là Williams. Trong Phòng Hoạt động hiện trường anh thường được biết đến với cái tên Clark, nhưng tên anh cũng không phải Clark, dù đó là tên anh dùng trong cuộc sống hàng ngày với gia đình. Công việc chính của anh là giảng viên tại trường đào tạo huấn luyện các sỹ quan hiện trường của CIA, thường được gọi bằng cái tên “Nông Trại”, nhưng anh là giảng viên đào tạo bởi vì anh rất giỏi trong trong hoạt động hiện trường và vì lý do tương tự, anh thường xuyên đi thực hiện các nhiệm vụ

    Clark là một người rắn rỏi, cao hơn 6 feet với mái tóc đen và chiếc cằm nổi bật tiết lộ luôn dòng giống của mình. Đôi mắt xanh đổi màu theo niềm vui và sự tức giận. Và dù đã trên 40 nhưng Clark không có bụng phệ nhưng mấy người hay ngồi văn phòng, và đôi vai anh cho thấy chương trình tập luyện của anh năng như thế nào. Tuy vậy, ở độ tuổi cần quan tâm đến hình thể thì anh trông rất bình thường, ngoại trừ một điều nổi bật, trên bắp tay anh có xăm hình một con hai cẩu đỏ đang cười toe. Đáng lẽ anh phải xóa nó đi, nhưng về mặt tình cảm anh không thích làm điều đó. Con hải cẩu là một phần di sản mà anh từng một thời anh chọn theo đuổi. Trong một chuyến bay, khi được hỏi anh đã trung thực trả lời rằng anh từng phục vụ trong hải quân, rồi tiếp tục nói dối rằng Hải quân đã trả tiền học đại học dược, cơ khí hoặc bất kỳ ngành nào khác. Thực ra Clark không hề tốt nghiệp bất kỳ trường đại học hay cao đẳng nào, dù kiến thức tích lũy của anh đủ đê lấy được nửa tá bằng cấp. Việc không có bằng cấp lẽ ra sẽ - phải- loại anh ra khỏi vị trí mà anh đang đảm trách ở Công Ty, nhưng Clark có những kỹ năng hiếm có ở hầu hết các cơ quan tình báo phương Tây. Nhu cầu về nó cũng rất hiếm, nhưng thỉnh thoảng vẫn cần, và một quan chức cấp cao của CIA từng nhân ra rằng có một người như Clark trong biên chế sẽ rất hữu ích. Anh đã trở thành một sỹ quan thực địa rất hữu dụng – chủ yếu là cho các nhiệm vụ đặc biệt, nguy hiểm cao và trong thời gian ngắn- điều này càng hữu dụng hơn với Công Ty. Clark đã trở thành một huyền thoại, dù chỉ có số ít người trong Langley biêt tại sao. Chỉ có một Mr. Clark

    “Ông định làm gì ở đất nươc chúng tôi, Senor (ông) William?” nhân viên phụ trách nhập cư hỏi

    “Việc kinh doanh và toi hy vọng có them vài con cá nhỏ trước khi về nhà” Clark trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha. Anh có thể nói thông thạo 6 thứ tiếng và 3 trong số đó có thể nói như người bản xứ luôn

    “Tiếng Tây Ban Nha của anh rất tuyệt”

    “Cảm ơn. Tôi lớn lên ở Costa Rica mà” Clark nói dối. Anh cũng thực sự giỏi trong kỹ năng này “Cha tôi đã làm việc ở đó nhiều năm”

    “Vâng, tôi đồng ý. Chào mừng đến Colombia”

    Clark cúi xuống xách túi của mình. Anh để ý thấy không khí ở đây rất loãng. Chạy bộ hang ngày đã giúp anh trong mấy trường hợp này, nhưng anh tự nhắc nhở bản than hãy đợi vài ngày trước khi làm bất cứ công việc khó khăn nào. Đây là lần đầu tiên anh đến đất nước này nhưng có gì đó nói với anh rằng đây không phải là lần cuối. Mọi hoạt động lớn đều bắt đầu từ trinh sát. Đó là nhiệm vụ hiện tại anh cần làm. Chính xác những gì anh trinh sát cũng sẽ cho anh biết nhiệm vụ thực sự của mình là gì. Clark tự nhủ, anh đã từng làm mấy việc này trước đây. Thực tế, một nhiệm vụ kiểu này chính là lý do CIA đã chọn anh, thay đổi tên và cho phép anh sống như vậy suốt gần 20 năm qua

    Một trong những điều đặc biệt về Colombia là đất nước này thực sự cho phép người ta mang theo vũ khí vào đất nước mà không cần thẩm tra kỹ lưỡng. Clark không quá khó khăn trong lần này. Anh tự hỏi không biết lần tới có khó khăn hơn không. Anh biết rõ mình không thể nhờ trưởng trạm tình báo hỗ trợ, dù sao vì ông ta thậm chí còn không biết anh có mặt ở đây. Clark tự hỏi tại sao, nhưng rồi gạt nó sang một bên. Đó không phải là chuyện anh cần lo lắng, mà là nhiệm vụ của anh kìa
     
  7. hatoan

    hatoan Mầm non

    Mới vài năm trước, Quân đội Hoa Kỳ đã xem xét lại ý tưởng lập một sư đoàn bộ binh (hạng nhẹ). Thành lập một sư đoàn này không mấy khó khăn. Đơn giản chỉ là vấn đề lựa chọn một sư đoàn bộ binh (Đã cơ giới hóa) và loại bỏ tất cả các thiết bị cơ giới hóa là xong. Những gì còn lại là một tổ chức gồm 10.500 người, có sức mạnh trang thiết bị (TOE - Table of Organization and Equipment) thậm chí còn nhẹ hơn một sư đoàn dù được trang bị nhẹ nhất từ xưa đến nay, và do đó có thể vận chuyển bằng đường hàng không bởi 500 máy bay của Bộ tư lệnh vận tải quân sự đường không (Air Force's Military Airlift Command.). Nhưng sư đoàn bộ binh hạng nhẹ, hoặc thường được dọi là LID (light infantry division) không hoạt động như các nhà quan sát thường tưởng tượng. Còn xa hơn rất nhiều

    Khi tạo ra “các chiến binh hạng nhẹ” Quân Đội đã quyết định quay trở lại với nên tảng cơ bản vĩnh cửu. Bất kỳ chiến binh có tư duy nào cũng sẽ công khai thừa nhận rằng có hai loại chiến binh trên thế giới này: Bộ binh và những người hỗ trợ cho bộ binh theo cách này hay cách khác. Hơn cả như thế, những đơn vị LID giống như những đơn vị đào tạo các kỹ năng bộ binh tiên tiến. Đây là nơi Quân Đội đào tạo các hạ sy quan theo cách truyền thống. Theo quan điểm đó, Quân đội đã cẩn thận bổ nhiệm những sĩ quan giỏi nhất để chỉ huy lực lượng này. Các đại tá chỉ huy các lữ đoàn và các tướng chỉ huy các sư đoàn, đều là những cựu binh tham gia chiến tranh Việt Nam, những người mà ký ức về cuộc xung đột gay gắt đó cũng bao hàm cả sự ngưỡng mộ với kẻ thù của họ -đặc biệt là cách mà Việt Cộng howcj NVA (Quân đội Bắc Việt) đã biến việc thiếu trang thiết bị và hỏa lực thành động lực hiệu quả. Quân Đội nghĩ rằng, không có lý do gì mà những lính Mỹ lại không đạt được đến trình độ kỹ năng trên chiến trường mà lính của Võ Nguyên Giáp đã làm; thậm chí họ còn có thể làm tốt hơn, bởi vì những kỹ năng này có sự kết hợp chặt chẽ và bổ sung với trang bị và hỏa lực truyền thống của Mỹ. Vậy là 4 sư đoàn tinh nhuệ đã ra đời. Sư đoàn số 7 đóng tại dãy núi xanh Fort Ord, California, sư đoàn số 10 ở núi Ford Drum, New York, sư đoàn số 25 ở Schofield Barracks, Hawaii và sư đoàn số 6 ở Fort Wainwright, Alaska. Mỗi sư đoàn đều gặp vấn đề trong việc giữ chân các trung sỹ và sỹ quan cấp đại đội, nhưng đó là một phần trong kế hoạch tổng thể. Các chiến binh hạng nhẹ đều sống một cuộc sống khắc khổ, nhưng đến 30 tuổi thì ngay cả những chiến sỹ giỏi nhất cũng sẽ khao khát được ra chiến trường trong một chiếc máy bay trực thăng hoặc xe thiết giáp và có thể có thời gian để chia sẻ với vợ con thay vì chỉ trèo đèo lội suối. Vì vậy những người giỏi nhất trong số họ, những người đã ở lại và hoàn thành trường học NCO gian khổ, đều biết được rằng các trung sỹ đôi khi phải hành đồng mà không cần sự chỉ đạo của trung úy, rồi sau đó gia nhập các đơn vị hạng nặng khác của quân đội , mang theo những kỹ năng mà họ không bao giờ quên. Những đơn vị LID, nói tóm lại, là những học viện nhà máy, nơi quân đội đào tạo các trung sỹ với những khả năng lãnh đạo vượt trội và nắm vững chân lý vĩnh hằng của chiến tranh – thứ chân lý vốn luôn rơi vào tay số ít người luôn mặc bộ đồng phục bốc mùi và đôi giày đầy bùn đất, sử dụng đất và đêm tối như đồng minh để mang cái chết cho kẻ thù của mình

    Trung sỹ Domingo Chavez là một trong những người lính như vậy. Đồng đội thường gọi là Ding, anh năm nay 26 tuổi, với 9 năm quân ngũ – từng tham gia băng nhóm trên đường phố Los Angeles, nhưng ý thức chung cơ bản đã giúp anh vượt qua nền giáo dục không hiệu quả- sau cái chết của một người bạn trong một cuộc đấu súng trên xe hơi bởi nguyên nhân mà đến giờ anh không hiểu, anh quyết định mình không thể có tương lai ở Bandidos. Sau khi bên lục quân từ chối đơn, ngay buổi sáng thứ hai tuần tiếp theo anh bắt xe buýt đến Văn phòng tuyển quân gần nhất. Mặc dù anh gần như chả biết gì nhưng viên trung sỹ tuyển quân ngay lập tức ghi tên cho anh – hạn mức tuyển quân sắp hết hạn, trong khi đứa trẻ này rõ là muốn vào bộ binh, vì vậy viên trung sỹ điền vào 1 trong 2 chỗ trong trống trong báo cáo tháng. Quan trọng hơn, chàng trai trẻ này muốn nhập ngũ ngay lập tức, đúng là không còn gì tốt hơn đối với một sỹ quan tuyển quân

    Chavez gần như không biết việc phục vụ trong quân đội sẽ thế nào, và hóa ra hầu hết những gì anh tưởng tượng đều sai. Chi sau khi bị cắt tóc ngắn và ạo sạch râu trên bộ mặt chuột, anh mới biết sự ngoan cường chẳng giá trị gì nếu thiếu kỷ luật và rằng quân đội không thể dung thứ cho những hành vi xấc xược. Bài học đến từ đôi tay của một trung sỹ huấn luyện có khuôn mặt đen như đêm trong rừng thẳm. Nhưng trong cuộc đời Chavez đã có bài học nào dễ dàng đâu nên anh cũng chẳng bực bội gì khi tiếp thu những bài học khó khăn này. Anh phát hiện ra Quân đội cũng có phân tầng với những nguyên tắc thứ bậc nghiêm ngặt, anh sống với những quy tắc rõ ràng này và dần trở thành một nhà tuyển dụng xuất sắc. Xuất than từ một băng đảng, nên anh hiểu rõ tầm quan trọng của tình bạn và sự hợp tác và dễ dàng tái điều hướng nó theo hướng tích cực. Khi kết thúc khóa huấn luyện cơ bản, khung xương nhỏ của anh trở nên mỏng và chắc khỏe như những sợi cáp sắt, hình thể của anh giờ đây lại trở thành một điều khiến anh tự hào và anh bắt đầu sử dụng tốt nhiều loại vũ khí bộ binh khác nhau. Ngày nào anh cũng ít nhất một lần tự nhủ, ngoại trừ quân đội, còn có nơi nào đưa cho bạn một khẩu súng máy và trả tiền cho bạn bắn súng?

    Nhưng những người lính không phải tự nhiên sinh ra mà trưởng thành trong chiến đấu. Chuyến đầu tiên của Chavez là chuyển đến Hàn Quốc, nơi anh làm quen với những ngọn núi và biết được kẻ thù khủng khiếp đến thế nào, vì ngay cả khi làm nhiệm vụ trong khu vực DMZ (Khu Vực Phi Quân Sự) cũng chưa bao giờ có được cảm giác gọi là an toàn. Cuối cùng anh cũng nhận ra kỷ luật có tác dụng thiết thực và hữu dụng đến thế nào. Nó giúp cho người lính sống sót. Một nhóm nhỏ những kẻ xâm nhập Bắc Triều đã chọn một đêm mưa gió để vượt qua phòng tuyến của đơn vị anh với mục đích mà chỉ họ mới biết. Trên đường đi, họ tình cờ gặp một chốt giám sát không được đánh dấu trên bản đồ do hai lính Mỹ canh gác nhưng lại ngủ ngon, và hai người lính đó không bao giờ thức dậy được nữa. Sau đó các đơn vị ROK (Quân đội Nam Hàn) đã đánh chặn và giết những kẻ xâm nhập, nhưng Chavez là người phát hiện ra hai người lính thuộc trung đội mình đã chết với cổ họng bị cắt như anh từng thấy thời còn trẻ trâu trong băng đảng. Ngay tại đó và sau này anh đã quyết, làm lính phải là việc làm nghiêm túc và anh phải trở thành bậc thầy trong nghề. Viên trung đội phó đã để ý đến anh đầu tiên, sau đó là trung úy. Chavez rất chăm chú tham gia các bài giảng, thậm chí cố gắng ghi chú. Khi chỉ huy nhận ra việc anh không thể đọc và viết ngoại trừ việc cố gắng ghi nhớ từ trước, viên trung đội phó đã nhờ một binh nhì (PFC) trẻ tuổi giúp đỡ. Chavez đã học hành siêng năng mỗi khi có thời gian rảnh và đến cuối năm đó anh đã vượt qua kỳ thi tốt nghiệp trung học -nỗ lực đầu tiên của anh đã thành công! Đêm đó, anh đã nói với bất kỳ ai lắng nghe mình rằng anh đã trở thành hạ sỹ quan cấp 4 (Specialist Fourth Class) và tăng thu nhập them 58.5 usd/tháng. Viên trung úy không hoàn toàn hiểu, dù viên trung đội phó thì hiểu, rằng Domingo Chavez đã hoàn toàn thay đổi sau hai sự kiện liên tiếp gần đây. Dù anh cũng luôn ấp ủ niềm tự hào người người Mỹ La Tinh, nhưng một phần trong anh lính 18 tuổi giờ đây hiểu rằng mình đang làm được điều đáng tự hào. Tất cả những điều này là nhờ quân đội và với ý thức mạnh mẽ về danh dự cá nhân như một phần truyền thống văn hóa, anh sẽ phục vụ quan đội cả cuộc đời để trả món nợ này

    Có một số thứ không bao giờ biến mất. Chavez đã tập luyện để thể chất trở nên dẻo dai. Một phần thành công là nhờ thể hình thấp bé của anh – chỉ cao 5.8 feet- nhưng chủ yếu là do anh hiểu thế giới thực không phải sân bóng đá: những chiến sỹ cứng rắn và có thể chiến đấu lâu dài thường gầy và khỏe. Chavez yêu thích chạy bộ và thích chạy đến toát hết mồ hôi. Vì tất cả những điều này, anh hiển nhiên được giao nhiệm vụ trong Sư đoàn bộ binh số 7 (các lính hạng nhẹ). Mặc dù căn cứ của nó ở Fort Ord, gần Monterey bên bờ biển California, nhưng phạm vi huấn luyện của nó kéo dài đến bờ biển phía nam khu quân sự Hunter-Ligget Milliary Reservation, nơ từng là đồng cỏ rộng lớn của gia đình Hearst. VÀo mùa đông ẩm ướt, những ngoinj núi ở đây trở nên xanh tươi đep tuyệt. Nhưng Huter-Liggett sẽ biến thành bề mặt phồng rộp như trên mặt trăng vào mùa hè California với những ngọn đồi dốc trọc lóc, không bóng mát, cỏ dại chợt biến thành bụi gay ngay khi ủng dẫm lên. Đối với Chavez, đây chính là nhà. Anh đến đây với tư cách là một trung sĩ mới được bổ nhiệm cấp bậc E-5 và ngay lập tức được cử tham gia khóa đào tạo chỉ huy tác chiến kéo dài hai tuần được tổ chức tại sư đoàn, một trường dự bị để đào tạo giám sát viên, sau khi học ở đây anh có thể được vào Ranger school ở Fort Benning, Georgia. Trở về sau khi kết thúc khóa huấn luyện khắc nghiệt nhất trong quân đội, Chavez gầy hơn và cũng tự tin hơn bao giờ hết. Chuyến trở về Fort Ord của anh lại trùng hợp với sự xuất hiện những tân binh “lính trơn” vừa được tuyển dụng cho sư đoàn. Ding Chavez được lệnh chỉ huy nhóm tân binh gồm những thanh niên vừa được huấn luyện bộ binh nâng cao. Đây là cơ hội báo đáp công ơn đầu tiên của vị trung sỹ trẻ. Quân đội đã đầu tư ở anh rất nhiều thời gian và các buổi đào tạo, và giờ là lúc anh truyền lại những kỹ năng này cho 9 tân binh – và cũng là lúc quân đội kiểm tra xem Chavez có đủ tố chất để trở thành chỉ huy hay không. Anh đã chỉ huy tiểu đội như một người cha dượng trong một gia đình lớn vô tổ chức phải đối mặt với những đứa con mới nổi loạn. Anh muốn chúng trưởng thành thành công bởi vì chúng là ‘con’ anh, và bởi vì chúng thuộc về anh nên anh chắc cmn chắn chúng sẽ làm được

    Ở Fort Ord, Chavez cũng học được nghệ thuật trở thành người lính thực thụ, bởi vì chiến thuật bộ binh chính xác là chiến thuật mà các lính hạng nhẹ phải thành thạo- một kỹ năng nền. Được bổ nhiệm vào Tiểu Đoàn Ba, Đội Bravo của Trung Đoàn bộ binh số 17, với khẩu hiểu rất tham vọng “Ninja! Chúng ta làm chủ bóng đêm!” Chavez luôn ra chiến trường với khuôn mặt được sơn ngụy trang – trong đơn vị LID số 7, ngay cả các phi công trực thăng cũng sơn ngụy trang – và học cách bổ xung them kiến thức bản thân trong khi vẫn truyền đạt chúng cho đám lính dưới quyền. Quan trọng nhất là anh bắt đầu yêu bóng đêm. Chavez học cách di chuyển và lãnh đạo đội sử dụng các vật dụng che chắn để di chuyển yên ắng và nhanh như chớp. Mục tiêu của các nhiệm vụ này thường giống nhau. Việc đào tạo không nhằm mục đích chống lại các lực lượng lớn chính quy, Charvez đào tạo họ hành quân ẩn nấp và nguy hiểm, bởi vì những cuộc hành quân như vậy luôn là đặc điểm của bộ binh hạng nhẹ: xung kích, phục kích, xâm nhập và thu thập thông tin. Che dấu hành động của họ, gây bất ngờ là vũ khí của họ và xuất hiện ở nơi ít người ngờ nhất, phản công trong khoảng thời gian cực ngắn rồi rút lui trong bóng tối trước khi kẻ thù có thể kịp phản ứng. Người Mỹ đã phải trải qua mùi vị này và giờ họ học cách trả đũa tương tự, điều này tất nhiên là công bằng và hợp lý thôi. Tóm lại, Trung Sỹ Tham Mưu (Staff Surgeant – SSG) Domingo Chavez là người sẽ bị Apache hoặc Việt Công coi là đồng đội – hoặc một trong những kẻ thù nguy hiểm nhất

    “Hey, Ding!” viên trợ lý trung úy chỉ huy đội gọi “chỉ huy muốn gặp cậu”

    Cuộc tập trận kéo dài được tổ chức ở Hunter- Liggett vừa kết thúc mới được 2 giờ sau bình minh. Cuộc tập trận kéo dài gần chín ngày, và ngay cả Chavez cũng cảm thấy hơi mệt mỏi. Anh không còn ở cái tuổi 17 nữa và đôi chân đang nói với anh là nó có dấu hiệu muốn nghỉ ngơi. Ít nhất đây là lần cuối cùng anh đóng vai Ninja. Anh đang chuyển công tác và công việc tiếp theo là trở thành một trung sỹ huấn luyện tại trường đào tạo cơ bản của quân đội đóng tại Fort Benning, Georgia. Chavez cảm thấy tự hào. Quân đội coi trọng anh và anh giờ là hình mẫu của các tân binh trẻ. Viên trung sỹ Chavez đứng dậy nhưng trước khi đi tới văn phòng trung úy, anh lấy từ túi ra một chiếc phi tiêu hình ngôi sao. Kể từ khi vị đại tá đó gọi lính dưới quyền mình là Ninja, chiếc phi tiêu bằng thép nhỏ và khó sử dụng này đã trở thành một món đồ thời trang trong tay họ - phần nào đó là mối quan tâm của những – người – mạnh- nhất. Nhưng luôn có vài lính giỏi không quá coi trọng nó và Chavez là một trong số đó. Với cái phẩy tay, chiếc phi tiêu lao ra một cái cây cách đó 15 feet và ấn vào khoảng 1 inch. Anh lấy lại nó trên đường đi gặp Sếp

    “Trình diện, sir” Chavez nói, chào nghiêm.

    “Nghỉ, trung sỹ” trung úy Jackson nói. Anh đang ngồi dựa lưng vào một cái cây để cho cái chân phồng rộp của mình được nghỉ ngơi. Dù tốt nghiệp West Point và mới chỉ 23 tuổi nhưng anh đã nhận ra được khó khăn thế nào để theo kịp những người lính mà anh được chỉ định dẫn dắt. “Tôi nhận được một cuộc gọi yêu cầu anh quay về trụ sở chính. Có việc phải làm với đống giấy tờ thuyên chuyển của anh. Anh có thể đi chuyến bay bổ xung từ trại. Máy bay trực thăng sẽ đến đón anh trong 1 giờ nữa. Nhân thể, tối qua anh đã làm rất tốt. Tôi sẽ rất tiếc khi anh không còn phục vụ ở đây nữa, Ding”

    “Cảm ơn, sir” Chavez nghĩ, dù chỉ là sỹ quan trẻ nhưng Jackson là một sỹ quan không tồi tý nào. Vẫn còn xanh non, tất nhiên, nhưng anh ta đã rất cố gắng và sẽ học hỏi nhanh thôi. Anh chào viên sỹ quan trẻ hơn mình

    “Giữ gìn nhé, trung sỹ” Jackson đứng dậy và chào trả lại

    “Sir, chúng ta làm chủ bóng đêm!” Chavez trả lời theo phong cách lính Ninja của tiểu đội 3, trung đoàn 17. 25 phút sau anh đã leo lên chiếc trực thăng Sikorsky UH-60A Blackhawk bay chuyến bay dài 55 phút về Ord. Vừa bước chân máy ba, viên thượng sỹ đã đưa cho anh một lá thư tay. Chavez có 1 tiếng dọn dẹp đồ dùng cá nhân trước khi trình diện ở đơn vị G-1 của sư đoàn hoặc phòng nhân sự. Anh tắm rửa một lúc lâu để lau sạch vết muối và “sơn ngụy trang” trên người, nhưng vẫn mặc bộ đồng phục rằn ri (BDU) ấn tượng nhất của mình và đến trình diện sớm

    “Hey Ding” một trung sỹ khác cất lời lời, anh ta đang làm việc ở G-1 trong khi dưỡng bệnh cái chân bị gãy “người đó đang đợi anh trong phòng họp, cuối hành lang tầng 2”

    “Có chuyện gì vậy Charlie?”

    “Giá mà tôi biết, có vài vị đại tá muốn gặp anh đó”

    “Mẹ nó – mình đáng lẽ phải cắt tóc nữa” Chavez thì thầm trong khi bước nhanh lên cầu thang gỗ. Đôi ủng của anh đáng lẽ cũng nên được lau thêm vài lần nữa. Thật khó có dịp xuất hiện trước mặt vài viên đại tá, đáng lẽ họ cần phải báo sớm cho anh mới phải. Nhưng rồi viên trung sỹ nghĩ, đây chính là điểm hay của bên quân đội. Kỷ luật áp dụng với tất cả mọi người. Giờ cũng mệt quá rồi, không lo thêm được nữa, anh gõ cửa và không phải đợi lâu. Lệnh điều anh đến Fort Benning đã được xác nhận và anh đang tự hỏi không biết mấy cô gái điếm ở Georgia sẽ như thế nào. Anh vừa chia tay với cô bạn gái lâu năm. Có lẽ phong cách sống ổn định của một trung sỹ huấn luyện sẽ cho phép anh…..

    “Vào đi!” một giọng nói to đạp lại tiếng gõ cửa. Viên đại ta đang ngồi phía sau một cái bàn gỗ rẻ tiền. Anh ta đang mặc một chiếc áo len màu đen bên ngoài chiếc áo sơ mi xanh xám với nhãn ghi SMITH. Ding dơ tay chào theo kiểu quân đội

    “Trung sỹ bậc nhất (Staff surgeant -E6) Domingo Chavez đến báo cáo, sir”

    “Được rồi, nghỉ và ngồi xuống, trung sỹ. Tôi biết anh đã đi một quãng đường dài. Có cà phê ở trong góc nếu anh muốn”

    “tôi không uống, cảm ơn, sir” Chavez ngồi xuống và gần như cảm thấy nhẹ nhõm cho đến khi nhìn thấy hồ sơ nhân sự của mình trên bàn làm việc. Đại tá Smith cầm tập tài liệu lên và nhẹ nhàng mở nó ra. Thông thường sẽ không thoải mái khi để người khác xem mình đọc hồ sơ nhân sự của người ta, nhưng vị đại tá tỏ ra thoải mái và dễ chịu khi xem hồ sơ, với nụ cười trên môi. Chavez để vị vị đại tá Smith này không có tên đơn vị trên thẻ tên, thậm chí không có dấu hiệu đồng hồ cát lưỡi lê, biểu tượng của đơn vị LID số 7. Gã này là ai? Từ đâu đến

    “Trung sỹ, hồ sơ này thực sự cmn tốt. Tôi sẽ nói anh sẽ lên E-7 trong hai hoặc 3 năm tới thôi. Tôi biết là anh đã từng đến Nam Mỹ phải không? 3 lần?”

    “Vâng, sir. Chúng tôi đã từng đến Honduras 2 lần và Panama 1 lần”

    “Cả 3 lần đều hoàn thành rất tốt nhiệm vụ. Trong đây có nói tiếng Tây Ban Nha của anh rất tuyệt”

    “Sir đó là thứ tiếng tôi dùng từ khi còn nhỏ” Và trọng âm của anh nói đúng như mọi người anh gặp. Anh muốn biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng trung sỹ bậc nhất không có quyền hỏi như vậy với một đại tá. Nhưng cuối cùng anh mong muốn của anh cũng thành hiện thực

    “Trung sỹ, chúng tôi đang tổ chức một nhóm đặc biệt và muốn anh là một phần của nó”

    “Sir, tôi vừa nhận được lệnh mới và..”

    “Tôi biết điều đó. Chúng tôi đang cần những người kết hợp giữa kỹ năng ngôn ngữ tốt và….cmn, chúng tôi đang tìm những lính bộ binh hang nhẹ giỏi nhất có thể có. Theo những thông tin tôi có thì anh là một trong những lính giỏi nhất sư đoàn này”

    Còn có vài đặc điểm khác mà “Đại tá Smith” không nói hết. Chavez chưa kết hôn. Bố mẹ đều qua đời. Anh không có người thân trong gia đình hoặc ít nhất không có người cần viết thư hay gọi điện thường xuyên. Anh không phải là người phù hợp hoàn hảo với hồ sơ – có vài thứ khác mà họ hy vọng anh có nữa – nhưng mọi thứ ở anh họ thấy vậy là tốt rồi. “Đây là một công việc đặc biệt. Nó có thể có nguy hiểm, nhưng cũng không hoàn toàn. Chúng tôi cũng chưa chắc chắn. Nhiệm vụ kéo dài 2 tháng, nhiều nhất là 6 tháng, Sau khi kết thúc nhiệm vụ anh sẽ được thăng chức lên E-7 và có thể lựa chọn hướng đi cho công việc của mình”

    “Công việc đặc biệt đó là gì, sir?” Chavez háo hức hỏi. Cơ hội có thể sớm thăng chức lên E-7 trước 1 hoặc 2 năm đúng là thu hút toàn bộ sự chú ý của anh

    “Tôi không thể nói cụ thể, trung sỹ. Tôi không thích tuyển dụng những người không biết rõ nhiệm vụ” ‘đại tá Smith’ nói dối “Nhưng tôi cũng có lệnh của mình. Tôi chỉ có thể nói rằng anh sẽ được cử đến một nơi nào đó ở phía đông để đào tạo chuyên sâu. Có lẽ sẽ dừng ở đó, có thể không. Nếu chỉ dừng ở đó, thỏa thuận về thăng chức và lựa chọn công việc vẫn được thực hiện. Nếu phải đi xa hơn, anh có lẽ sẽ được cử đến một nơi nào đó để thực hiện các kỹ năng đặc biệt của mình. Được rồi. tôi có thể noi rằng chúng ta đang nói đến việc thu thập vài thông tin tình báo bí mật. Chúng tôi sẽ không cử anh đến Nicaragua hay bất cứ nơi nào đại loại thế. Anh cũng không phải được cử đi tham gia chiến tranh bí mật gì”

    Tuyên bố này về mặt kỹ thuật cũng không phải lời nói dối “Smith” không biết chính xác công việc là gì thật, và anh cũng không ai khuyến khích anh phải biết. Anh ta chỉ được đưa thông tin về các yêu cầu của nhiệm vụ và anh gần như hoàn thành việc tìm người để thực hiện nó- bất kể nó là cái quái gì. “Dù sao thì đó là tất cả những gì tôi có thể nói. Những gì chúng ta vừa bàn luận không được phép tiết lộ ra ngoài căn phòng này – điều đó có nghĩa là anh không được bàn luận với bất kỳ ai mà không được sự cho phép của tôi, có hiểu không?” Người đàn ông nhấn mạnh điểm này

    “Đã hiểu, sir”

    “Trung sỹ, chúng tôi đã đầu tư rất nhiều tiền bạc và thời gian vào anh. Đây là lúc anh cần trả ơn. Đất nước này cần anh. Chúng tôi cần các kỹ năng của anh. Chúng tôi cần các phương pháp mà anh nắm vững”

    Nói đến đây thì Chavez biết là anh có rất ít lựa chọ. “Đại tá Smith” cũng biết điều đó. Chàng trai trẻ đợi đến 5 giây trước khi trả lời, điều viên đại tá thấy ngắn hơn dự kiến

    “Khi nào tôi cần đi, sir”

    Smith giờ trông đã hoàn toàn giống như một doanh nhân. Anh lấy ra một phong bì lớn từ ngăn kéo giữa bàn. CHAVEZ viết nguệch ngoạc trên đó bằng bút magic marker “Trung sỹ, tôi đã mạn phép làm vài thứ cho anh. Trong đây là hồ sơ y tế và hồ sơ tài chính của anh. Tôi đã trích xuất tất cả hồ sơ của anh từ tất cả các đơn vị trước đây anh từng tham gia.Tôi cũng đã điền vào một số mẫu sẵn để anh có thể chuyển đồ đạc cá nhân- đến ‘nơi’ ghi trên mẫu”

    Chavez gật đầu, dù hơi hụt hẫng. Bất kể viên đại tá Smith này la ai thì anh ta đã chứng tỏ sức mạnh của mình thông qua việc điều động hiệu quả giấy tờ bên quân đội vốn nổi tiếng quan liêu. Thường phải mất đến 5 ngày để hoàn thành thủ tục chuyển đơn vị. Anh nhận phong bì từ viên đại tá

    “Cứ thu dọn quần áo và dungj cụ và có mặt tại đây lúc 18.00. Đừng quan tâm đến việc cắt tóc hay bất kỳ thứ gì. Anh cứ để nó dài ra thế một thời gian đi. Tôi sẽ lo mọi việc với đám người tầng dưới. Và nhớ: Anh không được bàn bạc với bất kỳ ai. Nếu có ai hỏi, anh báo nhận được lệnh về Fort Benning báo cáo sớm hơn một chút. Chỉ cần nói như vậy và tôi mong anh sẽ làm được”

    ‘Đại Tá Smith’ đứng dậy, chìa tay ra trong khi lại nói một lời nói dối khác, trộn với một ít sự thật “Anh đã làm một điều rất đúng. Tôi biết chúng tôi đều có thể tin tưởng vào anh, Chavez”

    “Sir, chúng ta làm chủ bóng đêm!”

    “Giải tán”

    ‘đại tá Smith” đặt tập tài liệu nhân sự vào túi xách của mình. Vậy là đã hoàn tất. Hầu hết những người được chọn đều đã lên đường đến Colorado. Chavez là người cuối cùng. ‘Smith” tự hỏi không biết mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào. Tên thật của anh là Edgar Jeffries, và anh từng là một sỹ quan quân đội, được điều động về CIA ít lâu và rồi được chính thức tuyển dụng. Anh hy vọng mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch, nhưng anh đã ở CIA đủ lâu để biết dấu kín những suy nghĩ của mình. Đây không phải là lần đầu tiên anh làm công việc tuyển dụng. Không phải lần nào cũng diễn ra suôn sẻ, theo đúng kế hoạch còn ít hơn nữa. Mặc khác, Chavez và những người còn lại đều tự nguyện gia nhập quân đội, tự nguyện kéo dài thời gian phục vụ và tự nguyện quyết định chấp nhận lời mời của anh để làm thwus gì đó mới và khác. Thế giới là một nơi nguy hiểm và 40 người này đã quyết định chấp nhận tham gia vào một trong những phần nguy hiểm nhất. Đây là điều anh thấy được an ủi bởi vì Edgar Jeffries vẫn còn có lương tâm và anh cần điều an ủi này

    “Chúc may mắn, trung sỹ” anh khẽ nói

    Chavez có một ngày thật bận rộn. Đầu tiên là thay bộ độ dân sự, giặt bộ đồ đồng phục hiện trường, là nó, rồi sắp xếp tất cả những đồ anh định để lại. Anh cũng phải lau dọn các trang thiết bị, bởi vì khi trả lại chúng cần phải ở trong tình trạng tốt hơn lúc mượn, như Trung sỹ Mitchell chỉ huy trung đội phó mong đợi. Vào lúc 13.00, khi những người còn lại trong trung đội từ Hunter – Liggett trở về thì công việc của anh đã gần như hoàn thành. Các NCO trở về nhận thấy hành động của anh và Mitchell nhanh chóng tiến đến

    “Sao lại thu dọn đồ đạc, Ding?” Mitchell hỏi

    “Họ cần tôi về Benning sớm – đó là, ừ, đó là lý do vì sao họ chở tôi bay về sáng nay”

    “Trung úy biết không?”

    “Họ đã nói cho anh ấy rồi – chà, họ hẳn phải nói hết với mấy người thư ký rồi chứ, phải không?” Chavez cảm thấy hơi xấu hổ. Nói dối chỉ huy khiến anh cảm thấy hơi khó chịu. Bob Mitchell là một người bạn và thầy giáo của anh trong gần 4 năm ở Fort Ord. Nhưng lệnh này lại đến từ một đại tá

    “Ding, có một thứ cậu vẫn phải học, đó là công việc giấy tờ hàng ngày”

    Trung úy Timothy Washington Jacksong, đơn vị bộ binh, vẫn còn chưa tắm rửa mà chuẩn bị về ký túc xá dành cho các sỹ quan độc thân gọi là BOQ, hay thường chỉ gọi là Q. Anh nhìn lên và thấy hai sỹ quan NCO dưới quyền mình

    “Trung úy, Chavez đây vừa nhận được lệnh phải về Fort Benning PDQ. Họ sẽ đến đón anh ấy chiều nay”

    “Tôi cũng nghe nói thế. Tôi chỉ vừa nhận được cuộc gọi từ thiếu tá tiểu đoàn trưởng. Có chuyện quái gì vậy? Chúng ta thường không làm việc theo cách này” Jackson càu nhàu “Bao giờ thì rời đi?”

    “18.00, sir”

    “Được. Tôi phải đi đây, phải tắm rửa trước khi gặp S-3. Trung sỹ Mitchell, anh đi đăng ký thiết bị được không?”

    “Vâng, sir”

    “Được rồi, tôi sẽ quay lại lúc 17.00 để hoàn thành công việc. Chavez, đừng để anh ấy rời đi trước khi tôi quay lại”

    Thời gian còn lại của buổi chiều nhanh chóng trôi qua. Mitchell rất vui được trợ giúp – cũng không hẳn là giúp nhiều lắm – và sắp xếp mọi thứ có trật tự cho đàn em của mình, và cũng dạy cậu ta vài cách hay để xử lý công việc giấy tờ. Viên trung úy Jackson đã quay lại đúng giờ và gọi 2 người vào phòng. Xung quanh yên lặng, hầu hết các chiến sĩ trong tiểu đội đã đi chơi trong thị trấn.

    “Ding, tôi vẫn chưa sẵn sàng đẻ anh đi. Chúng tôi vẫn chưa quyết định ai sẽ lên thay anh làm đội trưởng. Anh đang nói về Ozkanian. Trung sỹ Michell, anh nghĩ sao?”

    “Tôi đồng ý, sir. Anh nghĩ sao, Chavez?”

    “Anh ấy đã sẵn sàng” Ding nhận xét

    “Được rồi, vậy chúng ta sẽ cho hạ sỹ Ozkanian một cơ hội. Chavez, anh rất may mắn đấy” Trung úy Jackson nói tiếp “Tôi đang hoàn thành báo cáo trước khi chúng tôi đi diễn tập. Anh muốn tôi gửi báo cáo nhận xét về anh cùng không?”

    “Nếu là nhận xét tốt thì được, sir” Chavez cười toe toét. Viên trung úy rất thích anh và Chavez biết điều đó

    “Được rồi, tôi sẽ nhận xét anh rất xuât sắc như anh xứng đáng vậy. Rất tiếc khi anh phải rời đi sớm thế này. Anh có cần xe đưa không? Jackson hỏi

    “Không vấn đề gì, sir, tôi định đi bộ”

    “Vớ vẩn, đêm qua chúng ta đã đi bộ đủ rồi. Cứ chất đồ của anh lên xe tôi” Viên trung úy ném chìa khóa xe mình cho anh “Còn chuyện gì nữa không, trung sỹ Mitchell?”

    “Không còn gì cho đến thứ 2 tuần tới, sir. Tôi nghĩ chúng ta có thể nghỉ ngơi thật tốt vào cuối tuần này”

    “Như mọi khi, phán đoán của anh luôn chính xác. Anh trai tôi đang ở trong phố và tôi sẽ đến đó cho đến 6.00 sáng thứ hai”

    “Tuân lệnh. Cuối tuần vui vẻ, sir” Chavez có rất ít đồ cá nhân và kỳ lạ là anh thậm chí không có một cái xe hơi. Thực tế anh đang tiết kiệm tiền để mua con Chevy Corvette mà anh đã yêu thích từ khi còn nhỏ. Thêm 5000usd nữa là anh có thể mua nó hoàn toàn bằng tiền mặt. Ngay khi đặt hành lý vào cốp chiếc xe Honda của Jackson, viên trung úy bước ra khỏi doanh trại và Chavez ném lại chìa khóa cho anh ta.

    “Họ đón anh ở đâu?”

    “Người ta nói là tại Bộ phận G-1, sir”

    “Sao lại ở đó? Sao không phải là Hội trường Martinez?” Jackson hỏi khi khởi động xe. Hội trường Martinez là nơi tổ chức các lễ diễu hành

    “Trung úy, tôi chỉ biết đến nơi mà họ bảo tôi đến” Jackson cười phá lên

    “Không phải tất cả chúng ta đều thế à?”

    Chỉ mất 2 phút là họ đến nơi. Jackson thả Chavez ở đó và họ bắt tay nhau. Viên trung úy để ý , ở đó đã có thêm 5 người lính khác. Tất cả đều là trung sỹ, điều đáng ngạc nhiên là tất cả đều có vẻ là người gốc Mỹ La Tinh. Anh biết 2 trong số họ. Leon là trong trung đội 4 của Ben Tucker, tiểu đoàn 17 và Mufioz thuộc trung đội trinh sát. Cả hai đều rất giỏi. Trung úy Jackson nhún vai trước khi lái xe rời đi
     
  8. hatoan

    hatoan Mầm non

    THẢM HỌA HIỆN HỮU - CHƯƠNG 3: THỦ TỤC PHIÊN TÒA TRÊN TÀU PANACHE
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link



    Weneger tiến hành kiểm tra trước bữa trưa thay vì sau bữa. Cũng không có gì nhiều phải nói. Chief Riley đã kiểm tra trước đó rồi. Ngoại trừ vài can sơn và mấy cái chổi quét đang sử dụng- sơn một con tàu luôn là việc không biết khi nào bắt đầu và khi nào kết thúc; thì mọi thứ được sắp xếp trật tự. Súng được đặt đúng vị trí như huấn luyện và an toàn; các dây cáp treo đều được kiểm tra. Dây cứu sinh đã được thắt chặt, và cửa sập được đóng chặt để đề phòng bão vào ban đêm. Một số thủy thủ được nghỉ nhiệm vụ lần lượt nằm trên boong để nghỉ ngơi, một số đọc sách, một số phơi mình dưới ánh nắng mặt trời

    “Mọi người trên boong chú ý!” Riley hét lên và mọi người bật dậy. Một hạ sĩ đang đọc tờ Playboy. Wegener vui vẻ nói với cậu ta nên chú ý đến điều này trong lần ra khơi tiếp theo, vì ba nữ thủy thủ sẽ được cử lên thuyền trong vòng hai tuần, và con thuyền không được làm bất cứ điều gì làm tổn thương tình cảm của họ. Panache hiện tại không có nữ quân nhân, đây là một ngoại lệ. Vị thuyền trưởng không thấy phiền phức lắm khi tàu có thêm 3 nữ quân nhân nhưng vài sỹ quan của ông thì hoài nghi. Ví dụ như vấn đề đi vệ sinh, vì khi thiết kế tàu tuần tra, người ta không có tính đến trên tàu có nữ. Đây là lần đầu tiên trong ngày Red Wegener thấy có gì đó đáng cười. Vấn đề đưa phụ nữ ra biển…và nụ cười vụt tắt khi những hình ảnh trong cuộc video đó lại hiện lên trong óc. 2 người phụ nữ đó- không, một phụ nữ và một bé gái – đã bị vứt xuống biển, phải không…?

    Cảnh tượng đó cứ vương vấn trong tâm trí ông

    Wegener nhìn quanh và thấy mọi người đang nhìn ông với vẻ mặt khó hiểu. Vị thuyền trưởng hôm nay cảm xúc không đúng ở đâu đó. Họ không biết đó là gì nhưng biết rõ là đừng có rớ xớ xung quanh nếu không muốn bị quạt. Rồi họ thấy sắc mặt thuyền trưởng lại thay đổi và nghĩ, vị thuyền trưởng lại đang tự trầm tư hỏi mình rồi

    “Mọi người, nhìn có vẻ ổn đấy. Cứ tiếp tục thế này nhé” Ông gật đầu rồi bước tiếp vào cabin. Sau đó ông cho triệu tập Chief Oreza.

    Viên sỹ quan hậu cần xuất hiện trong vòng 1 phút. Panache không phải là con tàu lớn nên anh xuất hiện rất nhanh “Thuyền trưởng, anh gọi tôi?”

    “Đóng cửa vào, Portagee và ngồi đi”

    Viên sỹ quan phụ trách hậu cần là người gốc Bồ Đào Nha nhưng giọng ông mang âm hưởng New England. Giống như Bob Riley, ông cũng là một thủy thủ đầy kinh nghiệm và giống như thuyền trưởng, ông cũng là một người hướng dẫn kỳ cựu. Tất cả các sỹ quan của Lực lượng bảo vệ bờ biển đều được học cách sử dụng dụng cụ sextant từ người đàn ông chuyên nghiệp béo ú này (sextant thường được sử dụng để đo góc kẹp giữa thiên thể và đường chân trời, góc kẹp đo được cùng với thời điểm đo cho ta vị trí của tàu tại thời điểm quan trắc.). Chính những người như Manuel Orez mới thực sự điều hành lực lượng bảo vệ bờ biển và Wegener đôi khi hối tiếc đã rời khỏi cấp bậc của họ để trở thành sỹ quan. Nhưng ông đâu có rời bỏ họ hoàn toàn và khi chỉ có hai người Wegener và Oreza với nhau, họ thường dùng tên để gọi lẫn nhau

    “Tôi đã xem đoạn băng quay trên thuyền đó, Red” Oreza nói, đọc được suy nghĩ của thuyền trưởng “Anh nên để Riley đập chết bọn khốn nạn đó”

    “Chúng ta không nên hành động theo cách đó” Wegener có chút bối rối

    “Cướp biển, giết người, và hãm hiếp…rồi cả buôn ma túy” viên sỹ quan hậu cần nhún vai “Tôi biết cách đối phó với những người như bọn chúng. Vấn đề là không ai chịu làm”

    Wegener hiểu ý của ông. Dù chính phủ liên bang mới gần đây đã áp dụng hình phạt tử hình với bọn giết người liên quan đến ma túy thì nó cũng hiếm khi được thực thi. Vấn đề đơn giản là mọi kẻ buôn ma thúy khi bị bắt đều biết một kẻ nào đó buôn to hơn mình và yêu cầu pháp luật phải trừng phạt người đó trước – kẻ buôn ma túy thực sự lớn thì lại chưa bao giờ ở nơi mà luật pháp Hoa Kỳ có thể rờ đến được. Luật pháp Liên Bang chỉ có thể thi hành luật trong lãnh thổ Hoa Kỳ. Mặc dù lực lượng bảo vệ bờ biển có thể thi hành luật ngoài biển – thậm chí lên tàu nước ngoài để tiến hành khám xét – nhưng vẫn luôn có những giới hạn. Phải có giới hạn chứ. Kẻ thù biết rõ giới hạn đó là gì và chúng đơn giản tận dụng nó. Quy tắc trò chơi chỉ áp dụng cho một bên; bên kia thì thoải mái được làm theo ý riêng mình. Vì vậy có nhiều ông lớn trong ngành buôn ma túy vẫn không bị kết án và luôn có rất nhiều người buôn bán ma túy bán rong tham gia vào ngành kinh doanh nguy hiểm này - họ kiếm được nhiều tiền hơn bất kỳ người lính nào trong quá khứ và hiện tại. Ngay cả khi bạn bắt được chúng, chúng thường có thể sử dụng kiến thức của mình để có được cách xử lý khoan dung.

    Kết quả là không có ai bị trừng phạt hoàn toàn, tất nhiên là ngoại trừ các nạn nhân. Dòng suy nghĩ của Wegener bị dừng lại bởi thứ gì đó còn tồi tệ hơn

    “Anh biết không, Red, hai kẻ này hoàn toàn đáng chết”

    “Dừng đã, Portagee, tôi không thể…”

    “Thuyền trưởng, con gái lớn của tôi học trường luật. Ông muốn biết điều thực sự tồi tệ là gì không?” viên sỹ quan tăm tối hỏi

    “Tiếp tục đi”

    “Chúng ta để mấy tên này lên bờ- chà trực thăng sẽ đưa chúng đi vào ngày mai – và chúng sẽ gọi ngay cho một vị luật sư, phải không? Bất kỳ ai xem truyền hình Mỹ đều biết chuyện đó. Hãy giả sử chúng cứ kiên quyết im lặng cho đến lúc đó. Rồi luật sư của chúng sẽ nói rằng thân chủ của ông ta sáng hôm qua đã nhìn thấy chiếc du thuyền đang trôi dạt và trèo lên. Con thuyền đang hướng trở lại từ bất kỳ nơi nào nó xuất phát và bọn chúng quyết định đưa nó vào cảng để gọi cứu hộ. Bọn chúng không sử dụng radio vì chúng không biết sử dụng- các anh đã nhìn thấy trên cuộn băng rồi đấy? Đó là moojto trong những thiết bị quét vận hành bởi máy tính với hàng trăm trang hướng dẫn sử dụng – và mấy người bạn của chúng ta lại không đọc tốt tiếng Anh. Ai đó trên thuyền cá sẽ làm chứng cho câu chuyện của bọn chúng Đây toàn bộ là một sự hiểu làm tai hai. Thế nào? Vậy là vị công tố viên Mỹ tại Mobile sẽ thấy đây là vụ không dễ xử lý và tội danh của mấy người bạn kia sẽ nhẹ hơn nhiều. Vụ này sẽ kết thúc như thế đấy” ông dừng lại

    “Khó mà tin được”

    “Chúng ta không có thi thể. Chúng ta không có nhân chứng. chúng ta có vũ khí trên thuyền nhưng ai biết ai là người bắn? Tất cả chỉ là chứng cứ gián tiếp” Oreza cười cay đắng “Tháng trước con gái tôi đã nói về khả năng xảy ra chuyện này. Chúng sẽ nhờ một ai đó chưa có tiền án tiền sự làm chứng chuyện chúng lên thuyền thế nào và tất cả bất ngờ trước việc chỉ có một nhân chứng duy nhất ở phía bên kia và chúng ta chỉ thu được mấy cục cứt thôi Red. Chúng đối phó lại chúng ta chỉ bằng vài chi phí nhỏ bé. Thế là xong”

    “Nhưng nếu bọn chúng vô tội, sao chúng không…”

    “Nói nhiều? Ồi chúa ơi, thật dễ giải thích. Tôi chắc chắn chúng sẽ gào lên là một tàu chiến mang cờ nước ngoài đã đuổi theo và cưỡng bức chúng, sau đó thì một số người đàn ông trang bị vũ khí bước lên tàu, chĩa súng vào chúng và di lý chúng sang tàu mình. Và vì thế chúng sợ đến mức không dám nói gì – đó là những gì luật sư sẽ nói đấy. Cá luôn. Ồ, có lẽ chúng sẽ không được trắng án đâu, nhưng công tố viên có thể sợ thua kiện nên ông ta sẽ tìm kiếm một giải pháp trung hòa. Mấy người bạn của chúng ta sẽ ngồi tù 1 hoặc 2 năm, rồi được giải phóng mua vé máy bay về nhà.

    “Nhưng bọn chúng là những kẻ giết người”

    “Chắc chắn là thế” Portagee đồng ý “và đáng chết, tất cả bọn chúng để là những kẻ giết người thông minh. Và thệm chí chúng còn có thể bịa ra vài thứ khác nữa. Con gái tôi nói với tôi, Red, rằng mọi việc không bao giờ đơn giản như chúng ta tưởng. Như tôi nói, anh đáng lẽ nên để Bob xử lý. Thuyền trưởng, mọi người đều ủng hộ anh. Nhưng anh cũng nên lắng nghe họ nói gì về điều này”

    Thuyền trưởng Wegener im lặng trong giây lát. Nghe có lý, phải không? Các thủy thủ không thề thay đổi gì trong suốt những năm qua, phải không? Trên bãi biển họ vẫn tìm phụ nữ để tán tỉnh nhưng về vấn đề giết người và cưỡng hiếp, “bọn trẻ” vẫn giữ thái độ đối xử khinh thườn như xưa. Bãi biển cũng không khiến bọn họ thay đổi thái độ về hành động này. Con người vẫn là con người. Họ bietes công lý là gì, chỉ có tòa án và luật sư thì không

    Red nghĩ thêm một lúc, rồi đứng dậy và đi tới giá sách. Trên giá sách, bên cạnh 2 cuốn Tiêu Chuẩn Thống Nhất về Tòa Án Quân Sự & Sổ Tay các Phiên Tòa Quân Sự có một cuốn sách cũ hơn được biết tới với tên không chính thức của nó là “Rocks and Shoals” (Trích đoạn các bộ luật quân sự). đây là cuốn sách tham khảo pháp lý được sử dụng từ thế kỷ 18 và đã được thay thế bởi UCMJ (Bộ luật thống nhất của các thử nghiệm quân sự) sau Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai. Bản sách của Wegener là một món đồ cổ. Ông đã tìm thấy nó phủi bụi trong một cái hộp bìa ở bến tàu cũ ở bờ biển California cách đây 15 năm. Đây là phiên bản của năm 1877, và các quy định tại thời điểm đó khác xa so với các quy định hiện hành. Wegener cho rằng thế giới thời đó an toàn hơn bây giờ, và lý do cũng không có gì khó hiểu, chỉ cần bạn đọc luật và quy định của thời đó là có thể hiểu được ...

    “Cảm ơn Portagee. Tôi vẫn còn ít việc phải làm. Tôi muốn anh và Riley có mặt tại đây lúc 15.00”

    Oreza đứng dậy “tuân lệnh sir”

    Viên sỹ quan hậu cần tự hỏi không biết thuyền trưởng cảm ơn vì điều gì. Bình thường ông gần như đọc được suy nghĩ của thuyền trưởng nhưng lần này thì chịu. Ông biết có chuyện gì đó sẽ diễn ra, nhưng không biết là gì. Ông cũng biết rằng ông sẽ biết chuyện vào lúc 15.00. Ông có thể đợi.
     
    eta128 thích bài này.
  9. hatoan

    hatoan Mầm non

    Vài phút sau Wegener ăn trưa cùng các sỹ quan. Ông ngồi yên lặng nơi cuối bàn, đọc một số thư từ. Các sỹ quan của ông còn trẻ và không kiểu cách. Tiếng nói chuyện quanh bàn ồn ã như mọi khi. Hôm nay chủ đề của cuộc nói chuyện vẫn như mọi hôm và Wegener cho phép họ nói thoải mái trong khi lật từng trang giấy fax vàng. Ý tưởng chợt nảy ra trong cabin vừa nãy đang dần thành hình. Ông lặng lẽ cân nhắc giữa ưu và khuyết điểm trong phương án vừa nghĩ ra. Liệu họ có thể thực sự đối xử với hắn thế không? Ông đánh giá, không thực sự làm được. Liệu người của ông có ủng hộ ông làm theo cách này không?

    “Tôi nghe Oreza nói ngày xưa họ biết cách đối xử với mấy thằng khốn nạn thế này” Một trung úy đang ngồi ở phía xa nhận xét. Nhiều tiếng lầm rầm tán thành quanh bàn

    “Chẳng phải sẽ thiến nó à?” một người khác nó. Đó là một sỹ quan hai-mươi-tư-tuổi không biết rằng mình vừa giúp vị sỹ quan chỉ huy đưa ra quyết định

    Có thể được việc, Wegener quyết định. Ông ngẩng đầu nhìn khuôn mặt các sỹ quan, nghĩ rằng ông đã đào tạo họ rất tốt. Ông đã ở cùng họ suốt 10 tháng qua và hoạt động của họ gần như đáp ứng hoàn hảo đối với bất kỳ yêu cầu của một sỹ quan chỉ huy nào. Mười tháng trước, khi ông mới được chuyển đến, tất cả đều đang trong tình trạng tuyệt vọng, và bây giờ họ đã tràn đầy khí thế và tinh thần chiến đấu. 2 người trong số họ đang nuôi ria mép, trông đúng với chất thủy thủ. Tất cả đều đang ngồi trên những chiếc ghế có dựa lưng cứng, tỏa ra năng lực xuất chúng. Họ tự hào về thuyền của mình, tự hào về vị thuyền trưởng của họ. Họ sẽ ủng hộ ông. Red tham gia cuộc nói chuyện, chỉ để nắm chắc thêm tình hình, chỉ để quyết định ai sẽ tham gia vào hoạt động đêm nay

    Ăn xong bữa trưa, ông quay về cabin của mình. Công việc giấy tờ vẫn còn đó và ông phải làm nó thật nhanh, sau đó mở cuốn “Rocks and Shoals”. Vào lúc 15.00, Oreza và Riley tới, và ông trình bày kế hoạch của mình. Lúc đầu hai viên sỹ quan phụ trách cảm thấy ngạc nhiên, nhưng rồi họ nhanh chóng tham gia

    “Riley, tôi muốn cậu mang cái này cho các vị khách của chúng ta. Một trong số họ đã đánh rơi lúc trên khoang điều khiển” Wegener rút bao thuốc từ trong túi ra “Có một lỗ thông hơi trong hầm, phải không?”

    “Vâng, thuyền trưởng” Viên sỹ quan phụ trách boong ngạc nhiên trả lời. Anh không biết chuyện về bao thuốc “Calverts”

    “Chúc ta sẽ bắt đầu lúc 21.00” vị thuyền trưởng nói

    “Cơn bão sẽ đổ vào thời điểm đó” Oreza nhận xét “Được đấy, Red. Anh biết mình cần phải thận trọng…”

    “Tôi biết, Portagee. Nếu cả đời không rủi ro thì sống có ích lợi gì?” Ông mỉm cười hỏi lại

    Riley rời phòng đầu tiên. Anh bước lên một cầu thang, xuống hai dãy bậc, rồi đi về phía phòng giam giữ ở đuôi tàu. Hai tên này đang bị giam ở đó, bên trong một cãi cũi rộng 15m2. Mỗi người một cũi. Chúng đang nói chuyện gì đó nhưng dừng lại ngay khi cửa mở. Viên sỹ quan nghĩ, đáng nhẽ nên gắn microphone vào chỗ giam này nhưng viên biện lý quận từng giải thích việc lắp đặt con bọ nghe lén có thể vi phạm luật nhân quyền được quy định trong hiến pháp, hoặc vi phạm các quy định về khám xét và bắt giữ hoặc vài điều vô nghĩa như thế

    “Này Gomer” anh nói, tên nằm tầng dưới – tên đã bị anh ném trên lan can cầu – quay lại để xem ai đang gọi mình, rồi anh thấy đôi mắt tên đó mở to “Hai đứa mày đã ăn trưa chưa?” viên sỹ quan hỏi

    “Rồi” viên sỹ quan nghe trọng âm hơi buồn cười

    “Mày đã rơi mấy điếu thuốc khi ở trên boong” Riley nói và ném điếu thuốc qua mấy thanh chắn. Bao thuốc rơi xuống sàn và Pablo – viên sỹ quan nghĩ anh hắn giống Pablo- vồ ngay lấy chúng với nét mặt đầy ngạc nhiên

    “Cảm ơn” anh ta đáp

    “Ừ, hừ, hai người các anh không được phép đi bất kỳ đâu mà không được sự cho phép của tôi, nghe rõ chưa?” Riley cảnh báo và rời đi. Đây là một phòng giam được trang bị đầy đủ tiện nghi, thiết bị vệ sinh cũng không thiếu. Các nhà thiết kế thực sự chu đáo, Riley nghĩ. Nhưng cái buồng giam trên tàu tuần tra cũng khiến Riley khá băn khoăn. Hừm. ít nhất cũng không phải phái 2 người canh chừng bọn nó. Ít nhất là chưa, Riley mỉm cười một mình. Chúng mày đã chuẩn bị cho điều ngạc nhiên chưa đấy

    Thời tiết trên biển luôn rất ấn tượng. Có thể người ta cảm thấy như vậy khi lênh đênh giữa đại dương mênh mông, hoặc có thể trong suy nghĩ của con người luôn cho rằng những điều như vậy không thể xảy ra trên đất liền. Đêm nay gần đến kỳ trăng tròn, cho phép Wegener tính toán được cơn bão đang tiến đến với tốc độ 20 hải lý/giờ. Tâm bão có thể đạt đến 25 hải lý/giờ và tốc độ gió gần như tăng gấp đôi. Kinh nghiệm cho ông biết rằng Panache hiện đang cưỡi trên những con sóng nhẹ cao 4m nhưng sóng ánh sáng sẽ sớm chuyển sang những cơn sóng đục ngầu hỗn loạn Dù không phải là những cơn sóng thực sự lớn nhưng cũng đủ để cho con tàu tuần tra của ông trải qua chuyến cưỡi sóng gập gềnh. Vài thủy thủ trẻ của ông sẽ sớm hối hận vì ăn nhiêu quá. Chà, đó chính là điều bạn phải học khi ở biển. Biển không thích người ăn quá no.

    Wegener rất chào mừng cơn bão này. Nó gia vị thêm bầu không khí mà ông muốn, nó cũng cho ông một cái cớ chơi tiểu xảo với thời gian. Sỹ quan O’Neil chưa bao giờ lái tàu qua thời tiết bão bùng thế này và tối nay sẽ là cơ hội để anh thể hiện

    “Còn câu hỏi nào nữa không?” thuyền trưởng hỏi viên sỹ quan

    “Không, sir”

    “Được rồi, chỉ nhớ rằng nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi sẽ ở trong phòng họp các sỹ quan” Một trong những điều lệnh của Wegener là: Sỹ quan đang làm nhiệm vụ có thể gọi thuyền trưởng đến khoang chỉ huy vì bất kỳ vấn đề gì, dù chỉ là kiểm tra thời gian có đúng không: GỌI CHO TÔI! Đã trở thành câu nói nổi tiếng. Bạn phải nói thẳng điều ra, nếu không sỹ quan cấp dưới lúc nào cũng sợ phải làm phiền thuyền trưởng, thì tàu sẽ đâm vào tàu chở dầu trong lúc ông đang ngủ mất – và sự nghiệp của ông cũng đến kỳ kết thúc. Wegener cũng nhiều lần nói với cấp dưới của mình rằng một sĩ quan giỏi nên sẵn sàng thừa nhận rằng anh ta vẫn còn điều gì đó để học hỏi.

    O’Neil gật đầu. Cả hai người đều biết là chẳng có gì phải lo cả. Đây là lần đầu tiên anh trải nghiệm, chỉ có khác một chút so với việc lái tàu trong thời tiết sóng êm biển lặng thôi. Ngoài ra, Chief Owens cũng đang ở đây. Wegener đi về phía đuôi thuyền và viên trung sỹ làm nhiệm vụ canh gác nói to “Thuyền trưởng rời cầu”

    Các thủy thủ đang trong phòng ăn để ngồi xem một bộ phim. Đây là một cuốn băng mới ghi nhãn “Hard R” trên hộp ngoài. Việc này là do Riley sắp xếp. Chỉ có nhiều T&A (ngực trần và mông đẹp )mới hấp dẫn sự chú ý của họ thôi. Bộ phim tương tự cũng đang có trong phòng họp các sỹ quan; các sỹ quan trẻ cũng cần giải trí một chút; nhưng họ sẽ không xem đêm nay

    Cơn bão đang đổ bộ sẽ ngăn cản mọi người lên boong lớn và tiếng ồn trên đó cũng không khiến họ để ý. Wegener mỉm cười khi đẩy cửa vào phòng họp. Ông thấy kế hoạch không thể tốt hơn được thế này “Các anh đã sẵn sàng chưa?” vị thuyền trưởng cất tiếng hỏi

    Sự nhiệt tình khi bắt đầu thực hiện kế hoạch đã qua, giờ họ đã trở về với thực tế. Wagener nghĩ đó chính là điều ông mong đợi. Những người trẻ tuổi này rất tỉnh táo nhưng họ cũng không lùi bước. Họ cần một ai đó phá vỡ sự im lặng và họ sẽ nghe

    “Sẵn sàng, sir” Oreza đang ngồi phía bàn bên kia cất lời. Các sỹ quan đều gật đầu đồng ý. Red bước tới chỗ ngồi của mình ở đầu bàn. Ông nhìn Riley

    “Mang bọn họ lên đây”

    “Vâng sir” viên sỹ quan phụ trách boong rời phòng và đi về phía phòng giam. Anh lại mở cửa phòng giam và ngửi thấy mùi hăng hắc, lúc đầu anh nghĩ là khoang chứa cáp bị cháy nhưng rồi anh tìm ra sự thật tức thì

    “Cứt thật!” anh kinh tởm hét len. Trên tàu của tao! “Đứng lên Gomer!” anh gào lên, thêm vào “Cả hai đứa mày!”

    Thằng ở tầng thấp búng tàn thuốc vào bồn cầu và từ từ đứng dậy, cười ngạo nghễ. Riley lườm hắn rồi rút ra chiếc chìa khóa. Biểu cảm trên khuôn mặt Pablo thay đổi nhưng nụ cười vẫn không biến mất

    “Đi dạo một chút nào, các con” viên sỹ quan cũng lấy ra hai bộ còng tay. Anh nghĩ mình hoàn toàn có thể dễ dàng đối phó với hai thằng này, chưa kể chúng nó còn đang say thuốc, nhưng thuyền trưởng đã đưa ra hướng dẫn rất rõ rang. Riley thò tay qua khung sắt, túm lấy một thằng trước mặt, kéo mạnh và ra lệnh cho hắn quay lại. Gã ngoan ngoãn nghe lời, đưa tay ra còng, gã kia cũng thật thà đưa tay ra còng. Cả hai không có bất kỳ biểu hiện phản kháng nào khiến viên trung sỹ ngạc nhiên. Anh mở cửa phòng giam và vẫy họ ra ngoài. Pablo bước đến, Riley lấy gói thuốc lá trong túi ra và khinh thường ném xuống giường tầng dưới

    “Đi nào” Riley nắm lấy cánh tay của hai gã và dẫn họ đi về phía trước. Bọn chúng vấp ngã trên đường – tuy lúc này tàu đang lắc lư nhưng đó chắc chắn không phải là lý do. Mất khoảng 3 đến 4 phút để đến phòng họp các sỹ quan.

    “Tù nhân có thể ngồi xuống” Wegener thông báo khi bọn chúng đến “Phiên tòa bắt đầu”

    Cả hai thằng đột ngột dừng lại khi nghe thấy điều này và mọi người trong phòng đều chú ý đến điều đó. Riley đẩy bọn chúng đến ghế ngồi ở bàn bào chữa. Thật khó cho một người có thể chịu đựng được ánh nhìn chăm chăm của mọi người trong tiếng lặng im kéo dài, đặc biệt là khi biết được có chuyện gì đó không ổn nhưng lại không biết đó là gì. Khoảng 1 phút sau, tên cao hơn phá vỡ sự im lặng
     
  10. hatoan

    hatoan Mầm non

    “Chuyện gì thế này?”

    “Sir” Wegener bình tĩnh trả lời “Chúng ta đang mở một phiên tòa quân sự” Ánh mắt bọn chúng nhìn ông tò mò và ông tiếp tục nói “Công tốc viên sẽ đọc ra các cáo buộc”

    “thưa chủ tọa, theo Điều 11 của Luật quân sự, bị cáo bị buộc tội cướp biển, hãm hiếp và giết người. Bất kỳ tội nào trong số 3 tội này đều bị kết án tử hình. Mô tả như sau: Vào khoảng ngày 14 của tháng này, các bị cáo đã lên du thuyền Empire Builder; Bọn họ đã giết 4 người trên con tàu đó; đó là người chủ tàu, vợ ông ta và hai đứa con nhỏ; Xa hơn nữa, bọn họ đã cưỡng hiếp vợ và con gái của chủ tàu; Thêm vào đó, các bị cáo đã chặt xác và ném xuống biển trước khi chúng tôi lên tàu vào sáng ngày 15. Nguyên đơn sẽ chứng minh rằng những tội ác này đã được thực hiện trong quá trình buôn bán ma túy, theo luật pháp Hoa Kỳ, giết người liên quan đến ma túy theo luật pháp Hoa Kỳ là một hành vi phạm tội nghiêm trọng. Thêm vào đó, giết người trong quá trình cướp biển và hãm hiếp trong quá trình cướp biển đều là những tội ác phải xử theo Luật Chiến Tranh. Như Tòa đã biết, các điều khoản liên quan của luật pháp quốc tế quy định rằng chính hành vi cướp biển là một tội ác và thuộc quyền tài phán của bất kỳ tàu chiến nào có liên quan. Như tôi đã nói ở trên, giết người vì mục đích cướp biển là một tội ác. Mặc dù với tư cách là tàu của Lực Lượng Bảo Vệ Bờ Biển Hoa Kỳ, chúng tôi có quyền rõ ràng để lên và bắt giữ bất kỳ tàu nào mang cờ Mỹ, nhưng thẩm quyền đó không hoàn toàn cần thiết trong trường hợp loại này. Do đó, tòa án này có toàn quyền xét xử và nếu cần sẽ xử tử tù nhân. Bên công tố thông báo với ý định yêu cầu án tử hình trong trường hợp này”

    “Cảm ơn” Wegener nói, hướng về bàn bị cáo “Các anh có nghe rõ lời buộc tội không?”

    “Hả?”

    “Công tố viên quân đội vừa buộc tội các anh các tội cướp biển, hãm hiếp và giết người. Nếu các anh bị phán là có tội, tòa sẽ quyết định có tử hình các anh hay không. Các anh có quyền bảo vệ hợp pháp. Trung úy Alison, người đang ngồi ở đó cùng bàn với các anh, sẽ là sỹ quan bào chữa. Các anh có hiểu không?”

    Ông biết rằn mình phải đợi vài giây để lời nói của mình được hiểu đúng “Bị cáo có cần nghe lại toàn bộ lời cáo buộc và các chi tiết liên quan không?”

    “Vâng, thưa tòa. Sir, Bị cáo đề nghị xét xử vụ án riêng lẻ và yêu cầu Tòa cho phép tôi nói chuyện với thân chủ của mình”

    “Sir, bên nguyên đơn phản đối tách từng vụ án riêng lẻ”

    “Yên lặng” Viên thuyền trưởng cất lời “Bị đơn trước”

    “Sir, vì công tố viên quân đội đã nói rằng vụ án này là một vụ án tử hình, vì vậy tôi mong Tòa tạo điều kiện cho tôi bào chữa tốt nhất cho thân chủ của mình. Và…”

    Wegener ngắt lời anh bằng cái phẩy tay và trả lời “Lập luận của bên bị cáo là hợp lý, vì đây là một vụ án tử hình, theo thông lệ, tòa án sẽ cho bị cáo sự linh hoạt tối đa. Tòa án này tin rằng tuyên bố của bị cáo là thuyết phục. Đồng ý đề nghị của bị cáo và cho phép luật sư của bị cáo nói chuyện với thân chủ của mình trong năm phút, đồng thời, tòa này đề nghị luật sư của bị cáo có thể hướng dẫn thân chủ của mình giới thiệu chính xác danh tính của mình”

    Viên trung úy dẫn bọn họ ra góc phòng, vẫn để còng tay và nhẹ nhàng nói chuyện với chúng

    “Nghe này, tôi là trung úy Alison và tôi đang cố gắng hết sức để giữ mạng sống cho các anh. Để bắt đầu, các anh tốt nhất nên nói cho tôi biết các anh cmn là ai!”

    “Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này” tên cao hơn hỏi

    “Cái quái quỷ này là một phiên tòa quân sự. Anh đang ở trên biển, thưa anh, và trong trường hợp không ai từng nói với anh thì thuyền trưởng của một con tàu chiến Mỹ có thể làm cmn mọi thứ ông ta muốn. Anh không nên làm ông ta phật long”

    “Vậy thì sao?”

    “Vậy thì, đây là một phiên tòa đấy, thằng khốn! Anh biết rồi đấy, có quan tòa, có bồi thẩm đoàn. Họ có thể kết án tử hình các anh và có thể thi hành án ngay trên con tàu này”

    “Vớ vẩn!”

    “Lạy chúa, tên anh là gì?”

    “Mẹ mày” tên cao hơn khinh thường trong khi tên lùn hơn thì có vẻ kém chắc chắn hơn. Viên trung úy vào đầu bứt tai. Cách đó 18 feet, thuyền trưởng Wegener đã để ý đến chuyện đó.

    “Các anh đã làm cái quái gì trên chiếc du thuyền đó vậy?”

    “Hãy cho tôi một luật sư thực sự”

    “Thưa anh, chỉ có tôi là luật sư thôi” viên trung úy nói “các anh vẫn chưa hiểu chuyện à?”

    Tên này vẫn không tin viên trung úy, đúng như dự đoán của mọi người. Viên sỹ quan bào chữa dẫn thân chủ quay về bàn bị cáo

    “Phiên tòa tiếp tục” Wegener thông báo “Bị cáo có điều gì bào chữa không?”

    “Mong Tòa thông cảm, cả hai bị cáo đều chọn cách từ chối cho biết danh tính của mình”

    “Tòa không hài long, nhưng chúng ta phải chấp nhận thực tế là các bị cáo từ chối cung cấp danh tính. Để tạo điều kiện thuận lợi cho việc xét xử, chúng tôi sẽ định danh cho các thân chủ của anh là John Doe và James Doe” Wegener chỉ tay chỉ định tên nào áp dụng cho ai. “Tòa sẽ chọn John Doe trước. Có bất kỳ sự phản đối nào không? Rất tốt. Hãy để công tố viên quân sự trình bày vụ việc”

    Công tố viên quân sự nói trong 20 phút và chỉ gọi một nhân chứng ra hầu tòa, anh ta là Trung sỹ Riley. Viên trung sỹ kể lại quá trình lên tàu, có video quay làm chứng.

    “Bị cáo lúc đó có nói gì không?”

    “Không, sir”

    “Anh có thể miêu tả nội dung trong chiếc túi tang vật này không?” công tố viên hỏi tiếp

    “Sir, tôi nghĩ đó được gọi là băng vệ sinh. Nó đã được sử dụng, sir” Riley hơi xấu hổ “Tôi tìm thấy nó dưới bàn cà phê ở phòng khách du thuyền, gần vũng máu….thực ra là hai trong bức ảnh, sir. Tôi không tự mình sử dụng thứ này, ông hiểu đấy, sir, nhưng theo kinh nghiệm của tôi thì phụ nữ không vứt nó xuống sàn. Mặt khác, nếu ai đó muốn hãm hiếp một phụ nữ thì thứ này sẽ cản trở sự đút vào của..kiểu như…và hắn sẽ phải rút nó ra và vứt thứ sẽ cản trở nó hãm hiếp, kiểu như vậy. Nếu ông nhìn thấy nơi tôi nhặt thứ này và nơi vũng máu , chà, ông sẽ hiểu chuyện gì đang diễn ra ở đó, sir”

    “Không còn câu hỏi nào. Nguyên đơn đã hỏi xong”

    “Rất tốt. Trước khi bị cáo biện hộ, tòa muốn hỏi liệu bên bị cáo có gọi bất kỳ nhân chứng nào khác ngoài bị cáo không?”

    “Không, thưa chủ tọa”

    “Rất tốt. bây giờ tòa án sẽ nói chuyện trực tiếp với bị cáo” Wegener liếc mắt sắc lẹm và hơi nghiêng người về phía trước “Sir, trong quá trình bào chữa, anh sẽ có quyền làm một trong 3 điều sau. Thứ nhất, anh có thể chọn không đưa ra bất kỳ tuyên bố nào, trong trường hợp đó Tòa sẽ không rút ra bất kỳ suy luận nào từ hành đông của anh. Thứ hai, anh được phép tuyên bố mà không tuyên thệ và từ chối kiểm tra chéo. Thứ ba, anh được phép đưa ra tuyên bố cùng tuyên thệ, nhưng phải chấp nhận sự kiểm tra chéo bởi công tố viên quân sự. Anh có hiểu các quyền này không, sir?”

    ‘John Doe’ im lặng theo dõi suốt buổi trong sự thích thú, lúng túng đứng dậy. với hai tay bị còng hắn hơi nghiêng người về phía trước và vì chiếc tàu tuần tra lúc này giống như khúc gỗ trong đống lửa nên hắn khá khó khăn để giữ thăng bằng

    “Cái quái gì thế này?” hắn hỏi, một lần nữa lại khiến mọi người tự hỏi về trọng âm của gã “Tôi muốn quay về phòng và đừng bị làm phiền cho đến khi tôi tìm được luật sư bào chữa của chính mình”

    “Anh Doe” Wegener trả lời “ Trong trường hợp anh chưa biết chuyện gì đang xảy ra, anh đang ở trong một phiên tòa bị buộc tội cướp biển, hãm hiếp và giết người. Cuốn sách này…” thuyền trưởng giơ cuốn “Rocks and Shoals” của mình lên “nói rằng tôi có thể xử anh ngay tại đây và bây giờ, và cuốn sách này nói rằng nếu chúng tôi phán anh có tội, chúng tôi có thể thi hành án treo cổ anh. Giờ, Lực lượng bảo vệ bờ biển đã không làm điều này trong suốt 50 năm qua, nhưng anh tốt hơn là tin cmn rằng tôi luôn làm tốt những gì tôi muốn! Họ đã không quan tâm đến việc thay đổi luật này. Vì vậy , tình hình sẽ xảy ra khác với những gì anh hy vọng, phải không? Anh muốn một luật sư- anh có ông Alison ngay ở đây. Anh muốn biện hộ cho chính mình? Đây chính là cơ hội của anh. Nhưng. Anh Doe, tòa án này không cho phép ông phản kháng và ông tốt hơn nên sũy nghĩ thật tốt và thật nhanh vào”

    “Tôi nghĩ đây là thứ cứt đái. Cút mẹ chúng mày hết đi”

    “tòa bác bỏ tuyên bố này của phía bị cáo” Wegener nói, cố gắng giữ khuôn mặt liêm chính và bình tĩnh vảu một thẩm phán trong một phiên tòa xét xử tử hình.

    Luật sư bào chữa của bị cáo đã biện hộ trong mười lăm phút để bác bỏ các bằng chứng do công tố viên quân sự cung cấp, nhưng không có gì xảy ra. Phần tóm tắt phiên tòa của hai bị cáo, mỗi bị cáo kéo dài 5 phút. Giờ là lúc thuyền trưởng Wegener phát biểu

    “Sau khi nghe lời khai, tòa án này sẽ bỏ phiếu để xét xử vụ án. Tòa án này sẽ bỏ phiếu bằng cách bỏ phiếu kín. Công cố viên hãy phát phiếu và thu lại”

    Cuộc bỏ phiếu kết thúc trong chưa đầy 1 phút. Công tố viên đưa cho mỗi bồi thẩm đoàn trong số 5 người một phiếu. Họ đã xem xét bị cáo trước và viết phán quyết của mình. Sau đó, công tố viên đã lấy lại năm phiếu. Giống như một đứa trẻ năm tuổi chơi bài biết chữ, anh trộn phiếu, sắp xếp lại, rồi đưa cho thuyền trưởng. Wegener mở 5 tấm phiếu, đặt chúng lên trước mặt. Ông ghi vào cuốn sổ tay màu vàng trướ khi phát biểu

    “Bị cáo hãy đứng lên và đối mặt với tòa. Anh Doe, ông có gì muốn nói trước khi cơ hội đã qua không?”

    Hắn không nói gì và nhếch mép nghi ngờ “Rất tốt. Tòa án đã bỏ phiếu để kết luận bị cáo có tội với đa số từ 3 đến 2. Bị cáo bị kết án treo cổ và hành quyết trong vòng một giờ. Chúa tha thứ cho linh hồn của anh. Tòa tạm hoãn”

    “Rất tiếc, sir” viên luật sư bi cáo nói với thân chủ “Anh đã không cho tôi có cơ hội đẻ bào chữa”

    “giờ thì cho tôi một luật sư!” thằng tên Doe hét lên

    “Sir, giờ anh không cần một luật sư nữa, Anh cần một mục sư” Như thể làm sâu sắc thêm sự thật đó, Chief Riley nắm lấy cánh tay hắn lôi đi

    “Đi nào, em yêu. Anh có một cuộc hẹn với sợi dây thừng” viên sỹ quan phụ trách dẫn hắn ra ngoài phòng. Tên tù còn lại, được đặt tên là James Doe, đã chứng kiến toàn bộ quá trình với vẻ ngạc nhiên không thể tin được. Mọi người thấy vẻ không tin được của hắn còn hơn cả ánh mắt nghi ngờ của một người khi bị đập đầu vào một chuyến tàu nhanh.

    “Giờ thì anh có hiểu chuyện gì đang diễn ra ở đây chưa?” viên trun úy hỏi

    “Đây không phải là sự thật, man” tên tù nói, giọng thiếu hẳn sự thuyết phục như thái độ tự tin cách đây 1 giờ trước

    “Này anh bạn, anh không để ý à? Họ không bao giờ nói với các anh về vài người mất tích trong khu vực này? Chúng tôi đã làm điều này gần 6 tháng rồi. Giờ thì nhà tù quá tải, và thẩm phấn cũng chẳng buồn quan tâm. Nếu chúng tôi bắt được ai đó trên biển và có đủ bằng chứng cần thiết thì họ để chúng tôi tự xử trên biển. Không ai nói với anh rằng quy tắc đã thay đổi một chút à?”

    “Các anh không thể làm thế này!” hắn gần như hét lên

    “Thật không? Nói cho anh biết. Chỉ trong phòng 10 phút, tôi sẽ đưa anh lên boong trên cùng và anh có thể quan sát. Tôi đang nói với anh, nếu anh không hợp tác, chúng ta sẽ không cứu được anh đâu, người an hem. Chúng ta cùng mệt mỏi rồi. Sao anh không ngồi yên và nghĩ lại đi. Và khi đến lúc thì tôi sẽ cho anh thấy chúng tôi nghiêm túc đến mức nào” Viên trung úy tự mình pha tách cà phê và uống tỏng lúc chờ, không buồn nói thêm với thân chủ của mình. Khi anh uống xong tách cà phe thì thời gian chờ kết thúc và cánh cửa lại mở ra

    “Mọi người có thể lên boong làm chứng” chief Oreza thông báo

    “đi nào, anh Doe. Anh cũng nên nhìn cảnh này” viên trung úy nắm cánh tay thân chủ và dẫn hắn đi. Có một thang tàu đi lên trong phòng họp của sĩ quan, với một lối đi hẹp ở đầu thang tàu. Cả hai đi dọc theo lối đi đến sàn trực thăng trống ở đuôi tàu.

    Viên trung úy tên là Rick Alison. Một đứa trẻ da đen xuất thân ở Albany, New York và là hoa tiêu trên tàu. Mỗi đêm Alison đều cảm ơn chúa đã cho anh phục vụ dưới quyền Red Wegener vì ông chắc chắn là người chỉ huy giỏi nhất mà anh ta từng gặp. Mặc dù anh đã tính đến việc giải ngũ hơn một lần trước đó, nhưng bây giờ anh muốn ở lại trên tàu càng nhiều càng tốt. Anh dẫn Mr. Doe đi về phía đuôi tàu, cách phòng ăn khoảng 30 feet

    Alson cảm nhận được mức độ biển động qua những cơn sóng dữ dội. Anh ước tính gió phải trên 30 hải lý/giờ và sóng cao 12 đến 14 feet. Độ nghiêng của Panache lắc lư từ bên này sang bên kia theo góc phải đến 25 độ theo phương thẳng đứng. Thân tàu giống như trò chơi bập bênh của trẻ em, va chạm tới lui. Alison nhớ ra, bây giờ O'Neil đang lái tàu. Anh muốn Trung sĩ Owens đứng bên cạnh O'Neill vào lúc này. Alison tự nghĩ, O'Nail là một thanh niên rất giỏi, nhưng vẫn còn rất nhiều điều để học hỏi về việc lái tàu. Trên thực tế, bản thân anh chỉ hơn cậu ta sáu tuổi. Những tia chớp thỉnh thoảng lóe lên theo hướng mạn phải, soi sáng cả vùng biển. Mưa to đập ầm ầm trên boong. Gió thổi những hạt mưa, buốt nhói vào mặt.

    Nói chung, nếu Edgar Allan Poe trực tiếp có mặt thì đây sẽ là chất liệu sáng tạo tuyệt với cho các câu chuyện của mình. Mặt biển tối om, thân tàu màu trắng của con tàu tuần tra lờ mờ hiện ra như một bóng ma lênh đênh trên biển. Alison nghĩ thầm, Wegener chọn hành động tối nay, chẳng lẽ ông đã biết trước thời tiết như thế này sao? Hay đây chỉ là một sự trùng hợp kỳ diệu?

    Thuyền trưởng, ông đã tạo ra điều điên rồ kể từ khi chỉ huy tàu, nhưng đây đúng là đáng tiền

    Có một sợi dây phía trước, và ai đó đã buộc nó vào cột ra-đa vô tuyến điện. Alison nghĩ, hẳn khi buộc dây phải vui lắm đây. Đó phải là Trung sĩ Riley. Ngoại trừ anh ta, ai sẽ có gan làm điều này?

    Rồi tên tù nhân xuất hiện. Tay vẫn bị còng ra sau. Thuyền trưởng và XO cùng có mặt. Wegener đang đọc gì đó chính thức nhưng họ không thể nghe thấy. Tiếng gió đang gào thét trên boong và dây thừng trên cột buồm bị gió thổi xào xạc - đây là kỹ năng độc nhất của Riley, Allison nghĩ. Anh dùng dây buồm làm dây dẫn và luồn thòng lọng qua ròng rọc. Ngay cả Riley cũng sẽ không ngu ngốc đến mức trèo lên cột buồm trong thời tiết xấu như vậy.

    Lúc này đèn bật sáng, đó là đèn pha trên boong lái trực thăng. Ánh đèn chỉ có thể soi sáng một cơn mưa tầm tã, nhưng ít nhiều vẫn giúp có thể nhìn thấy những gì đang diễn ra trước mắt

    Wegener nói điều gì đó với tù nhân lần nữa, khuôn mặt hắn vẫn tỏ vẻ kiêu ngạo. Hắn vẫn không tin, Alison nghĩ, tự hỏi liệu khuôn mặt đó có thay đổi không. Thuyền trưởng lắc đầu và lùi lại. Riley tiến đến và quàng sợi dây quanh cổ

    Giờ thì sắc mặt của John Doe đã thay đổi. Hắn vẫn không tin, nhưng đột nhiên bầu không khí trở nên vô cùng nghiêm túc, năm người đứng ở một đầu sợi dây. Alison gần như bật cười, anh biết cách treo cổ người ta, nhưng anh không ngờ rằng đội trưởng sẽ thực sự đi xa đến mức này ...

    Cuối cùng hắn bị bịt mắt đen. Riley quay tên tù nhân hướng mặt về phía Alison và bạn hắn phía đuôi thuyền – à, có nguyên nhân khác để làm thế - trước khi khiến hắn ngạc nhiên. Và cuối cùng thì tiếng thét cũng bật lên khỏi họng Mr. Doe

    “KKKKHÔNG!” Loại tiếng hét cuồng loạn như nhìn thấy ma quỷ đan xen với tiếng mưa gió sống động như thật khiến không ai có thể mong đợi một phản ứng thích hợp hơn. Không ngạc nhiên khi đầu gối của John Doe run lên. Năm người ở một đầu kéo dây, nhanh chóng chạy về phía đuôi tàu. Chân tên tù nhân rời khỏi chiếc ván chống trượt màu đen, người hắn treo lơ lửng trên không, hắn ta đá đá vài cái, trước khi sợi dây buộc vào một cây cột, và hắn ta ngừng di chuyển.

    “Này, kết thúc rồi” Alison nói. Anh nắm lấy cánh tay một Mr. Doe khác và dẫn hắn về phía trước “Giờ đến lượt anh đó, anh trai”

    Khi họ đến cánh cửa dẫn lên tầng trên, một tia sét gần hơn đã chiếu sáng toàn bộ boong. Doe này đột ngột dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn lại và phát hiện ra đồng bọn của mình đang treo lơ lửng như một chiếc đồng hồ quả lắc, cơ thể cứng ngắc bị nước mưa bắn tung tóe.

    “Giờ thì anh đã tin tôi chưa?” viên sỹ quan hoa tiêu hỏi khi đẩy hắn đi bên cạnh. Quần của anh Doe ướt sũng, và lý do tất nhiên không phải chỉ vì mưa

    Khi phiên tòa mở lại, mọi người đã thay quần áo khô. James Doe mặc chiếc quần yếm màu xanh lam của Lực lượng bảo vệ bờ biển, còng tay của hắn đã được tháo ra và để sang một bên và hắn thấy có một ly cà phê nóng đang để sẵn trên bàn dành cho bị cáo. Hắn không nhận thấy Trung sĩ Oreza không còn ở vị trí vào lúc này, và Trung sĩ Riley cũng không có trong phòng họp của sĩ quan. Không khí trong toàn bộ phòng xử án đã dịu đi rất nhiều so với lần trước, nhưng James Doe dường như không nhận ra được điều đó. Hắn cũng không thể im lặng được nữa

    “Anh Alison” Thuyền trưởng bắt đầu nói “Tôi đề nghị anh nói chuyện với thân chủ của mình”

    “Chuyện này thực sự đơn giản, người anh em” Alison nói “Anh có thể thành thật hoặc anh lên giá treo cổ. Thuyền trưởng không quan tâm cmn đâu. Để bắt đầu, tên anh là gì?”

    Jesus bắt đầu nói. Một trong những sỹ quan trong phiên tòa mở camera cầm tay – cùng với cái sử dụng trên du thuyền, thực tế...và cuộc thẩm vấn bắt đầu

    “được rồi- anh có hiểu rằng anh không buộc phải nói bất cứ điều gì không?” ai đó lên tiếng hỏi. Tên tù nhân không để ý và câu hỏi được lặp lại

    “Vâng, đúng vậy, tôi hiểu, được chưa” hắn trả lời mà không quay đầu lại “Coi này, anh muốn biết cái gì?”

    Tất nhiên các câu hỏi đã được viết sẵn trên giấy. Alison, sỹ quan tư pháp của tàu tuần tra, chậm rãi hỏi hết câu này đến câu khác, để hắn cũng chậm rãi trả lời trước máy quay camera. Cuộc thẩm vấn diễn ra trước ống kính và kéo dài bốn mươi phút. James Doe vẫn nhanh chóng trả lời các câu hỏi nhưng không giấu giếm sự thật nào. Hắn không nhận thấy ánh mắt thay đổi của bồi thẩm đoàn

    “Cảm ơn vì sự hợp tác của anh” Wegener nói khi cuộc thẩm vấn kết thúc “Chúng tôi sẽ cố xem xét mọi thứ dễ dàng hơn cho anh vì sự hợp tác này. Tất nhiên, chúng tôi không thể làm được gì nhiều hơn cho đồng nghiệp của anh, Anh hiểu điều đó không?”

    “Tôi nghĩ thật đáng tiếc cho anh ấy” tên tù trả lời và mọi người trong phòng nhẹ nhàng thở phào

    “Chúng tôi sẽ nói chuyện với Công tố viên liên bang” thuyền trưởng hứa “Trung úy, anh có thể đưa tù nhân trở lại phòng giam”

    “Vâng, sir” Alison đưa tên tù ra khỏi phòng, máy quay quay lại tất cả những điều này. Nhưng khi Doe bước lên cầu thang và chuẩn bị đi xuống thì bất ngờ bị ngã. Có một bàn tay đã đẩy hắn, nhưng hắn không nhìn rõ. Hắn chưa kịp nhìn lại thì bàn tay còn lại của người đó bất ngờ đánh vào gáy. Lúc hắn bị đánh bất tỉnh, Chief Riley đỡ lấy, trong chi chief Oreza che miệng hắn bằng một chiếc khăn tẩm ete. Sau đó cả hai khiêng đi cấp cứu, nơi mà viên sỹ quan y tế của tàu nẹp cánh tay lại. Vì là chỉ gãy xương cành tươi đơn giản nên cũng không cần trợ giúp đặc biệt gì. Họ để hắn ngủ trong phòng cấp cứu và còng tay còn lại không bị thương vào cột giường

    Tên tù ngủ dậy muộn. Bữa sáng đã được mang đến cho hắn và hắn được phép dọn dẹp vệ sinh cá nhân trước khi trực thăng đến đón. Oreza đến đưa hắn đi, cho hắn mặc áo phao và dẫn hắn lên boong trực thăng ở đuôi tàu. Ở đó, hắn nhìn thấy trung sỹ Riley đang dẫn giải một người tù khác lên trực thặt. Điều James Doe – tên thật của hắn giờ là Jesus Castilo – không thể tin được là John Doe – Ramon Jose Capati- vẫn còn sống. Hai đặc vụ DEA hành động theo lệnh, bắt bọn hắn ngồi cách xa nhau càng xa càng tốt. Theo giải thích của viên thuyền trưởng là hai người đang rất không vui với nhau. Castillo nhìn Capati không chớp mắt, mang theo vẻ ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi khiến hai viên đặc vụ - vốn rất vui mừng vơi bằng chứng thú tội do thuyền trưởng cung cấp – quyết định giữ hai tên phạm nhân cách xa nhau nhất có thể trong hoàn cảnh cho phép. Hai kẻ đã được gửi lên máy bay cùng với tất cả các bằng chứng vật chất và một vài đoạn băng ghi hình thú tội. Wegener theo dõi chiếc trực thăng dolphin của lực lượng bảo vệ bờ biển bay lên, tự hỏi không biết đám người trên bờ sẽ phản ứng thế nào. Sau một cơn điên cuồng nhỏ, sẽ luôn có một khoảng thời gian tỉnh táo ngắn ngủi, đó là điều Wegener mong đợi. Trên thực tế, Wegener cảm thấy rằng mọi thứ đều đúng như mong đợi của mình. Chỉ có tám người trên thuyền biết chuyện này, và họ đều biết phải nói gì. Đội phá xuất hiện bên cạnh Wegener “mọi thứ không giống như vẻ bề ngoài, phải không?”

    “Tôi đoán là không, nhưng 3 người vô tội đã chết, chứ không phải 4” Chắc chắn một người trong số họ không phải thiên thần rồi, thuyền trưởng nghĩ. Nhưng sao họ phải giết cả vợ và con anh ta? Wegener chằm chằm nhìn vào mặt biển tĩnh lặng mà không biết những gì ông khởi đầu hôm nay đã khiến cho bao người mất mạng vì nó
     
    eta128 thích bài này.
  11. hatoan

    hatoan Mầm non

    THẢM HỌA HIỆN HỮU - CHƯƠNG 3: CHUẨN BỊ
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link


    hoặc Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Khi đến sân bay San Jose, lần đầu tiên Chavez thấy rằng nhiệm vụ này rất bất thường. Một chiếc xe thuê không nhãn hiệu đưa đến một văn phòng vận chuyển hàng không chung của sân bay, nơi có một chiếc máy bay thuê đang đợi sẵn. Tình hình quả thực có gì đó thật. Viên “đại tá Smith” không lên máy bay. Anh ta bắt tay mọi người, ní rằng họ sẽ được chào đón và quay lại chiếc xe van. Khi tất cả các trung sỹ cùng lên máy bay, họ phát hiện nó không giống như các máy bay đưa họ đi làm nhiệm vụ mà giống như máy bay chở khách nhỏ. Thậm chí còn có cả tiếp tiên phục vụ đồ uống. Mọi người đều cất đồ lên khoang hành lý nhỏ trên đầu và gọi đồ uống, ngoại trừ Chavez, anh mệt đến mức chả buồn nhìn cô nàng tiếp viên. Ngay khi máy bay cất cánh là anh đã tiếp đi ngủ đến khi máy bay gần hạ cánh. Linh cảm báo với anh rằng anh cần tranh thủ mà ngủ khi có thời gian. Đây là bảng năng chung của mọi người lính và thường là chính xác.



    Thiếu úy Jackson chưa bao giờ đến Monterey, nhưng người anh trai đã cho anh chỉ dẫn cần thiết rất chính xác nên anh tìm thấy CLB O không không chút khó khăn. Bất chợt anh cảm thấy hơi cô đơn, khi khóa chiếc Honda và nhận ra mình là người duy nhất mặc quân phục. Ít nhất thì không khó để tìm ra ai để chào. Vì anh là thiếu úy nên găp ai anh chả phải chào

    “Yo, Timmy!” anh trai anh cất tiếng gọi, đang đứng ngay cửa

    “Anh Rob” hai anh em ôm chầm lấy nhau. Gia đình họ rât thân thiết, nhưng phải gần năm nay Timmy không gặp ông anh cả, Chỉ huy Robert Jeffeson Jackson, USN. Mẹ của Robby đã chết nhiều năm trước, khi mới 39 tuổi, bà thấy đau đầu và quyết định nằm xuống nghỉ vài phút, rồi không bao giờ tỉnh lại nữa. Hóa ra bà bị chứng tăng huyết áp chưa được chuẩn đoán. Vào thời điểm đó, căn bệnh tăng huyết áp ít triệu chứng này đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều người da đen. Chông của bà, mục sư Hosiah Jackson đã vô cùng đau buồn, họ đã cùng nhau xây dựng gia đình và cộng đồng. Mục sư Jackson là một người sùng đạo và là một người cha tốt, ông nhận ra bọn trẻ cần có một người mẹ, vì vậy 4 năm sau ông đã tái giá, cười một phụ nữ 23 tuổi cùng trong giáo sứ và bắt đầu cuộc sống mới. Timothy là đứa con đầu tiên với người vợ thứ hai này. Đứa con trai thứ 4 này của ông đi theo con đường con trai cả. Tốt nghiệp Annapolis, Robby Jackson sau đó đã trở thành phi công chiến đấu của hải quân. Timmy đã nhận một công việc ở West Point và đang mong muốn phát triển sự nghiệp của mình bên bộ binh. Một người anh khác là bác sỹ và người còn lại là luật sư rất có tham vọng chính trị. Thời gian đã khiến Mississippi thay đổi rất nhiều

    4 anh em trai đều không rõ ai đáng tự hào hơn ai. Robby, với 3 sọc vàng trên cầu va, ngôi sao vàng lấp lánh cài trên túi ngực biểu tượng cho cấp chỉ huy trên biển – anh từng là đội trưởng phi đội VF-41, phi đội máy bay Tomcat F-14 của Hải Quân. Robby hiện đang làm việc ở Lầu Năm Góc và sẽ chỉ huy một đội máy bay trên tàu sân bay, rồi sau đó có thể trở thành thuyền trưởng của một con tàu. Timothy thì khác, vài năm trước anh là thằng bé yếu ớt nhất nhà nhưng West Point đã nhanh chóng khắc phục những thiếu hụt đó. Giờ anh còn cao hơn anh trai cả 2 inch, nặng hơn 50 pound cơ bắp. Trên cầu vai đeo huy hiệu biệt kích hình đồng hồ cát, biểu tượng của đơn vị. Vậy là thêm một cậu bé đã trưởng thành một người đàn ông, theo cách truyền thống xưa nay

    “Nhìn được đấy, cậu chàng” Robby nhận xét “Uống gì nhé?”

    “Không được quá nhiều, em cần nghỉ ngơi”

    “Ngày dài hả?”

    “Tuần dài thì đúng hơn” Tim trả lời “nhưng hôm qua em vừa được ngủ rồi”

    “Tốt đấy” cậu cả nhà Jackson ân cần và nhiệt tình

    “Này, nếu em muốn cuộc sống dễ dàng hơn, thì em đã tham gia vào hải quân” Hai anh em cười to trên đường đến quán bar. Robby gọi John Jameson, một loại rượu do một người bạn giới thiệu cho anh. Tim gọi một cốc bia. Tất nhiên cuộc nói chuyện kéo dài quá bữa tối, bắt đầu với việc nắm bắt tình hình mọi người trong gia đình, rồi chuyển qua tình hình công việc

    “Cũng không khác công việc anh đang làm” Timmy giải thích “Anh cố tiếp cận và cho một gã bốc hơi bằng tên lửa trước khi hắn biết anh có mặt. Bọn em cũng cố tiếp cận và phơ vào đầu trước khi bọn em hiện diện. Anh biết điều đó mà, phải không anh trai” Timmy cười, tỏ ý hơi ghen tị. Robby đã từng làm việc đó

    “Một lần là quá đủ” Robb nghiêm túc trả lời “Anh từ bỏ loại cận chiến này cho mấy người ngu như các em”

    “Phải, chà, đêm qua tụi em đã đóng vai trò làm quân tiên phong trong trận chiến. Đội của em đã làm rất tốt. Kẻ thù- xin lỗi, là đội quân đối thủ- là một đội trong Lực lượng quốc gia của California, chủ yếu toàn lính xe tăng. Họ tổ chức đội hình không cẩn thận và trung sỹ Chavez đã thọc sâu vào trước khi họ nhận ra. Anh nên xem anh chàng Chavez đó hành động. Em thề với anh, Rob, cậu ta có thể gần như vô hình nếu muốn. Thật là buồn khi phải tìm ai thay thế cậu ta”

    “Hả?”

    “Vừa bị chuyển đi chiều nay. Dù sao thì em cũng không có được cậu ta trong vài tuần tới, nhưng ho báo cậu ta phải trình diện sớm tới For Benning. Một nhóm hạ sỹ quan xuất sắc đã chị chuyển đi hôm nay” Tim dừng lại một chút “Tình cờ là tất cả đều gốc Tây Ban Nha” Rồi một chút dừng lại tiếp “Buồn cười là không phải Leon cũng tới For Benning chứ?”

    “Leon là ai?”

    “Cấp bậc trung sỹ E-6. Anh ấy là lính của Ben Tucker- Em và Ben cùng chơi bóng ở Point. Phải, anh ấy có kế hoạch đến Trường Tập Bắn làm hướng dẫn viên trong hai tuần. Em tự hỏi sao anh ấy và Chavez lại đi cùng nhau? À, chà, quân đội là thế đấy Anh ở Lầu Năm Góc thế nào?” “Có thể tệ hơn” Robby thừa nhận “25 tháng nữa và lạy chúa lòng lành, cuối cùng anh sẽ được tự do. Anh sẽ đi chỉ huy đội bay CAG (đội bay trên tàu sân bay)” ông anh cả giải thích. Anh đang ở trong bước ngoặt trong sự nghiệp. Nhân tài thì nhiều còn chỗ thì có hạn. Với các hoạt động chiến đấu, một trong những nhân tố quyết định có khi lại là may mắn. Anh cho rằng Timmy vẫn chưa biết điều này
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/21 lúc 16:35
Moderators: galaxy, teacher.anh

Chia sẻ trang này