Hiện đại Thời gian hoa nở - Tô Lạc

Thảo luận trong 'Sách ngôn tình Trung Quốc' bắt đầu bởi nhannt81, 4/10/13.

  1. nhannt81

    nhannt81 Lớp 3



    [HR][/HR]Thời Gian Hoa Nở

    Cô nàng Chu Tiểu Viên chưa-bao-giờ-có-bạn-trai, trong một lần đi xem mặt, tình cờ gặp lại người bạn thanh mai trúc mã hồi nhỏ - Thang Hi Hàn. Điều kì lạ là cô không hề nhận ra người bạn ấy. Nhưng trong cô, dường như có một điều đó đã nảy nở. Cô nhận ra mình đã yêu Thang Hi Hàn.

    Thang Hi Hàn – một người con trai từ nhỏ đã sống thiếu thốn tình cảm người thân, người luôn luôn “bị” Chu Tiểu Viên bắt nạt hồi bé, nhưng anh không hề lấy đó làm điều khó chịu, ngược lại, anh cảm nhận được, mình đang tồn tại, mình vẫn được mọi người biết đến và quan tâm. Sau một thời gian sống gần nhà Tiểu Viên, gia đình anh chuyển đi, gia đình Tiểu Viên cũng không còn ở nơi cũ. Trong một lần anh bị ông bắt đi xem mặt, khi nghe thấy cái tên “Chu Tiểu Viên”, anh rất tò mò và muốn đi xem thử, người tên Chu Tiểu Viên ấy có phải là cô bạn Chu Tiểu Viên ngày nhỏ không. Anh vô cùng bất ngờ khi nhận ra chính là cô. Anh dần cảm mến sự ngây thơ và thuần khiết của cô. Tình cảm của hai người như một chồi non, đâm sâu bám rễ vào lòng đất.

    Do một sự cố xảy ra, bọn họ đã chuyển đến sống gần nhà nhau. Và rồi…
    Rất nhiều năm sau này, anh đứng trước mặt em, hạnh phúc đến quên mất chính mình. Vào lúc ấy, em lại không hề nhận ra anh. Có lẽ nào, anh của rất nhiều năm trước chẳng để lại trong em chút ấn tượng nào sao? Em có biết rằng, anh đâu có yếu đuối đến mức để cho em bắt nạt như vậy, anh đâu có ngốc nghếch đến mức chẳng thể nhận ra những trò nghịch ngợm của em… Anh làm như vậy, chỉ bởi vì, anh muốn được nhìn thấy trên gương mặt em một nụ cười hồn nhiên và vô tư. Nếu như em chưa từng nhớ đến những gì đã xảy ra giữa chúng ta trước kia, nếu như em chẳng hề quan tâm đến chúng ta của bây giờ, nếu như tất cả chỉ là do anh ngu ngốc và nghĩ vậy, thì em bảo anh phải làm sao để giữ mãi trong lòng những cảm xúc về em?


    Trích dẫn:

    Gió bấc đang thổi, hoa tuyết bay bay, còn bụng Chu Tiểu Viên thì đói meo… Đứng trước cửa hàng miến tiết vịt đông nghịt người, trong lòng Tiểu Viên thấy thực sự hối hận. Nếu không phải do cô quá ngốc nghếch, sao lại có thể chọn nơi này làm nơi gặp mặt cơ chứ?

    Nói tên nào người nấy quả không sai, Chu Tiểu Viên có một thân hình rất mập mạp. Tuy không thuộc hàng xinh đẹp xuất chúng, nhưng lại vui vẻ, dễ gần, chẳng bao giờ lo nghĩ. Một cô nàng thuộc thế hệ “bốn có”, sinh ra và lớn lên dưới lá hồng kỳ của đất nước Trung Quốc mới.

    Nếu bạn hỏi điều “bốn có” kia là gì, cô ấy sẽ chớp chớp đôi mắt nhỏ của mình và trả lời: Có bố mẹ – mặc dù từ khi nhà cô chuyển ra vùng ngoại ô, mỗi chuyến về quê của cô còn lâu hơn cả những lần ngồi xe đi du xuân cùng bạn bè ngày nhỏ. Có công việc – với thành tích học tập khá “khiêm tốn”, may mắn được xét tốt nghiệp với số điểm đủ qua, cô là một y tá mới vào nghề tại một bệnh viện. Có sức khỏe – tuy công việc thường xuyên phải thức đêm và ngủ ngày, nhưng với chiều cao còn thiếu vài centimét nữa mới được 1m60, cân nặng chưa bao giờ dưới năm mươi kilogam, rõ ràng là khỏe mạnh. Có tuổi xuân – với làn da nõn nà tưởng như chạm vào có thể chảy ra nước, đây chính là điều an ủi duy nhất đối với Tiểu Viên, ít ra thì mỗi lần soi gương, cô vẫn có thể tự đánh lừa chính mình rằng, chẳng sao cả, béo khỏe béo đẹp mà.

    Điều duy nhất khiến Tiểu Viên phiền lòng là cô không có bạn trai. Thảm hại hơn điều đó là từ trước tới nay cô chưa bao giờ có bạn trai. Từ nhỏ cô đã thích đọc tiểu thuyết ngôn tình, rồi cả manga Nhật Bản, nhưng chưa bao giờ được trải nghiệm thực tế. Điều này đã khiến Tiểu Viên cảm thấy “bức bối” suốt bao năm qua. Kể từ khi tốt nghiệp ngôi trường mà tỉ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng này, Chu Tiểu Viên luôn hướng về những anh chàng đẹp trai với một trái tim nồng cháy như mặt trời buổi sớm. Nỗ lực hết mình, phấn đấu không mệt mỏi.

    Một Tiểu Viên luôn luôn vui vẻ không thuộc mẫu những cô nàng hay lọt vào mắt xanh của các chàng trai, nhưng lại đặc biệt được các vị trưởng bối yêu quý. Năm ngoái, có một cụ ngày trước là hồng quân chuyển đến viện cô, ông cụ rất quý Tiểu Viên. Mỗi lần gặp cô đều hỏi: “Cháu gái, đã ăn gì chưa?” Lúc ấy, Tiểu Viên khi thì xoa xoa bụng tỏ vẻ đã no, khi thì trả lời: “Bây giờ cháu đi ăn ạ.” Ông cụ lại hỏi tiếp: “Ăn gì thế?” hay “Ăn gì vậy?” Và Tiểu Viên trăm lần như một đều trả lời, ăn miến tiết vịt. Sau đó, mỗi lần gặp Tiểu Viên, ông cụ kia đều hỏi: “Cháu gái, hôm nay đã ăn miến tiết vịt chưa?”

    Thế đấy, nếu không thì cụ ông ấy sao lại có thể chọn một nơi như thế này làm nơi gặp mặt cho Tiểu Viên chứ? Dần dần, khi Tiểu Viên đã quen hơn, cụ ông kia rất nhiều lần nhắc đến người cháu trai của mình, còn nói muốn Tiểu Viên làm cháu dâu. Tiểu Viên cũng chẳng lấy gì làm lạ. Từ khi làm việc ở viện này đến nay, mười cụ thì có tới chín cụ rất quý cô. Thế nhưng lại chẳng có lấy một tên con trai thèm để ý. Ông cụ nọ miêu tả về cháu trai mình như thể trên đời chỉ có một, đời người có mấy lần được thưởng thức một đóa hoa thơm như vậy chứ? Tuy trong chuyện tình cảm Tiểu Viên là một người khá thực tế, nhưng ai mà không đọc ngôn tình, ai mà không có ước mơ?

    Một hôm, sau khi bị ông cụ làm cho đầu óc quay mòng mòng, Tiểu Viên buột miệng hỏi: “Cụ ơi, thế anh ấy có Maybach không ạ?” Ông cụ ngay lập tức trả lời với vẻ rất chắc chắn: “Có chứ, sao lại không có được!” Đôi mắt nhỏ của cô nàng như phát ra những tia sáng lấp lánh, chẳng nói được câu nào. Cuối cùng thì sau những nỗ lực “vận động hành lang” của ông cụ, cô cũng run run mà nói ra một câu: “Cụ ơi, cháu cụ khi nào sẽ về nước ạ?”

    Vì mục tiêu “Maybach”, có một thời gian rất dài Tiểu Viên không ăn miến tiết vịt, mà thật ra thì ngoài không ăn miến tiết vịt, cô cũng chẳng ăn thứ gì khác. Thấy Tiểu Viên như vậy, cô bạn cùng phòng Mục Mục than thở: “Chu Chu à, người ta nhịn ăn một tuần đã giảm được hai, ba cân, sao cậu nhịn ăn một tháng rồi mà vẫn cứ phây phây ra vậy? Thôi, đừng thế này nữa được không? Ông cụ ấy tiện miệng thì nói thế mà cậu cũng tin sao? Cứ cho là người ta có Maybach thật đi nữa, thì liệu cậu có thể trở thành nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình không?”

    Tiểu Viên đáng thương xoa xoa cái bụng lép kẹp, nghiến răng nói với Mục Mục: “Không bỏ cuộc, không được bỏ cuộc, mình sẽ không bỏ cuộc đâu.”

    Trong một lần trực đêm, không biết do bị ngất hay ngủ quên, chỉ biết sau lần đó tỉnh lại, Tiểu Viên chính thức kết thúc việc nhịn ăn dài ngày và khốc liệt nhất trong lịch sử của mình. Một, hai cân vừa mới tạm tiêu biến đi, nay như hổ thả về rừng, nhanh chóng quay trở lại với đội
    ngũ cũ.

    Cậu cháu trai thì vẫn thường xuyên được nhắc đến, có điều chưa bao giờ gặp mặt. Nhưng đúng lúc Tiểu Viên chuẩn bị từ bỏ giấc mơ “Maybach” thì ông cụ ấy tuyên bố, cháu trai mình sắp về nước. Và thế là một cái hẹn với thời gian và địa điểm cụ thể nhanh chóng được vạch ra.

    Một lần nữa vì mục tiêu Maybach, tối hôm qua Tiểu Viên không ăn gì, sáng nay cũng không, và có vẻ như cái bụng cũng đã không còn “ngang bướng” như trước nữa. Cả đêm hồi hộp, chẳng ngủ được mấy, tờ mờ sáng Tiểu Viên đã thức dậy, tô tô vẽ vẽ, khiến cho Mục Mục khi bước vào nhà vệ sinh đã được một phen hú vía, vội vàng bắt cô nàng rửa sạch đi, rồi trang điểm lại từ đầu.

    Do sợ đến muộn nên Tiểu Viên đi sớm tận năm mươi phút. Trời mùa đông lạnh căm căm, người vốn rất sợ rét như Tiểu Viên, nhưng vì muốn “mảnh dẻ” hơn một chút nên cô chỉ mặc hai chiếc áo bên trong, đến áo khoác cũng chẳng dám choàng, chỉ có độc một chiếc áo ngoài mỏng manh.

    Cửa hàng được chọn ấy có thể coi là nơi làm món miến tiết vịt ngon nhất thành phố. Người đến đông đếm không xuể, nhưng vì hình tượng, Tiểu Viên không dám bước vào. Không thể để khi Maybach đến lại nhìn thấy cô đang xì xụp được. Theo kinh nghiệm ngôn tình của cô, trước nay chưa thấy nhân vật nam chính nào lại “fall in love” với nhân vật nữ chính trong hoàn cảnh như vậy cả. Và thế là, Tiểu Viên đội mưa đội gió, cố giữ một tư thế tao nhã nhất có thể, đứng ngoài cửa hàng miến tiết vịt và chờ đợi.

    Trong làn gió lạnh buốt, Tiểu Viên đã đứng đợi như vậy được bốn mươi lăm phút. Hết nhìn trời lại nhìn đất, điện thoại chắc hẳn sẽ chẳng rung, số điện thoại của người ta cũng không có nốt, ngoài một cái ám hiệu khi gặp mặt ra thì chẳng có gì hết. Thời giạn hẹn gặp là mười giờ ba mươi phút, mà bây giờ đã là mười một giờ, khách khứa ra vào còn mải tranh giành nhau chỗ ngồi, xì xụp ăn, đâu còn thì giờ chơi trò ám hiệu với cô nữa? Đi hẹn mà gặp phải những tên không đúng giờ thế này Tiểu Viên cũng đã quá quen. Vừa lúc ấy có một bàn trống, Tiểu Viên ngay lập tức chạy tới, ngồi sụp xuống, nhìn người phục vụ rồi tuôn một tràng: “Cho một miến tiết vịt đủ hành, tỏi, rau mùi.”

    Tiki.vn

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    ---------------------
    Người gửi: h2h2h2h2
    Nguồn: TVE

     

    Các file đính kèm:

    Sakayami, Bora, silenthill and 4 others like this.
  2. Zenki07

    Zenki07 Mầm non

    cảm ơn bạn :3
     

Chia sẻ trang này