Trinh thám Thời Khắc Định Mệnh - Agatha Christie

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi chichi.myluckycharm, 12/2/17.

  1. chichi.myluckycharm

    chichi.myluckycharm Sinh viên năm IV

    cv1.jpg
    cv2.jpg
    Giới thiệu
    Một kế hoạch hoàn hảo hướng đến mục tiêu không ai ngờ tới.
    Nevile Strange, đẹp trai, giàu có, một vận động viên tài năng có cuộc sống đáng mơ ước cùng cô vợ Kay xinh đẹp, tràn đầy sức sống nhưng nóng tính. Audrey Strange, vợ trước của Nevile, một quý cô duyên dáng nhưng luôn lặng lẽ và bí ẩn với một sự ám ảnh mơ hồ. Thomas Royde, trở về sau tám năm xa quê, một con người kiệm lời và khó hiểu. Edward Latimer, một vũ công tuyệt vời có bề ngoài hào nhoáng khiến người khác phải ganh tỵ. Mary Aldin, cô quản gia tháo vát, khéo léo và luôn điềm tĩnh. Angus MacWhirter, một kẻ tự sát bất thành và không biết nói dối.
    Những con người dường như không có điểm chung nhưng lại có những chồng chéo trong các mối quan hệ đó gặp nhau tại một thời điểm, họ không biết điều gì sắp xảy ra, họ không biết mọi lời nói và hành động của họ đều đã được tính toán kỹ lưỡng cho một âm mưu giết người.
    Điều gì đã xảy ra? Ai là hung thủ và ai là nạn nhân thật sự?
    ----★-----
    Nguồn text: Vnthuquan
    Biên tập: @V.C
    Bìa & Ebook: @inno14
     

    Các file đính kèm:

    Chỉnh sửa cuối: 16/2/17
    amorphous, vinaguy, rankaori and 43 others like this.
  2. meo_con_0181

    meo_con_0181 Mầm non

    Truyện bị thiếu chương cuối thì phải?
     
  3. thanhbt

    thanhbt Học sinh Thành viên BQT

    Chính xác, thiếu chương cuối cùng: Thời khắc định mệnh! :p
     
    chichi.myluckycharm thích bài này.
  4. thanhbt

    thanhbt Học sinh Thành viên BQT

    Bổ sung chương cuối nguồn từ vnthuquan và hình chụp bìa lót và một bản đồ ở đầu sách, bìa sau cho các bạn bổ sung vào ebook.

    THỜI KHẮC ĐỊNH MỆNH

    I

    Hơi ẩm từ mặt nước làm chuyến đi ngày càng lạnh và Kay siết áo khoác vào người chặt hơn.

    Chiếc tàu chầm chậm lướt qua dòng nước bên dưới Gull’s Point, rồi rẽ vào một vịnh nhỏ chia tách Gull’s Point và phần đất ngầm của Stark Head.

    Đôi lần một câu hỏi chực nảy ra, nhưng mỗi lần như vậy sĩ quan Battle lại đưa bàn tay to lớn giống như một tấm bìa các tông lên, cho biết là thời gian chưa đến. Vì vậy, chỉ có tiếng dòng nước cuộn xoáy sau họ phá vỡ sự im lặng bao trùm. Kay và Ted đứng bên nhau nhìn xuống mặt nước. Nevile ngồi sụp xuống, chân duỗi ra. Mary Aldin và Thomas Royde ngồi ở mũi tàu. Hết lần này tới lần khác, họ liếc nhìn bóng dáng cao to phía đuôi tàu của MacWhirter. Anh không nhìn ai cả, đứng quay lưng vào họ với đôi vai khum xuống.

    Mãi cho tới khi họ đến dưới cái bóng uy nghi của Stark Head, Battle giảm tốc độ tàu và bắt đầu nói. Ông nói mà không ngại ngùng gì và nói với giọng trầm ngâm hon mọi khi.

    “Vụ này rất lạ, một trong những vụ lạ kỳ nhất mà tôi từng biết, và tôi muốn nói vài điều về chủ đề ám sát nói chung. Điều tôi sắp nói không phải do chính tôi nghĩ ra, thật sự thì tôi đã nghe lóm anh chàng Daniel nói điều gì đó về chuyện này, và tôi chẳng ngạc nhiên gì nếu chính anh ta cũng nghe được từ người khác - anh ta là một người có thói quen đó!”

    “Là thế này! Khi bạn đọc mẫu thông tin về ám sát, hoặc nói một câu chuyện tưởng tượng về vụ giết người, thường thì bạn bắt đầu với chính vụ giết người đó. Sai bét cả. Tội giết người bắt đầu trước đó rất lâu. Một vụ giết người là đỉnh điểm của nhiều hoàn cảnh khác nhau, tất cả tụ lại tại một thời gian và địa điểm nhất định. Những con người ở những nơi khác nhau bị lôi kéo với những lý do không thể biết trước được. Anh Royde là người trở về từ Malay. Anh MacWhirter tới đây vì muốn thăm lại nơi mà trước đó anh từng muốn tự tử. Chính vụ án mạng là đoạn kết của câu chuyện. Đó là Thời khắc định mệnh”.

    Ông dừng lại.

    “Bây giờ chính là thời điểm đó”.

    Năm gương mặt quay sang nhìn ông, chỉ có năm, vì MacWhirter không quay đầu lại. Năm gương mặt bối rối.

    Mary Aldin nói:

    “Ý ông là cái chết của bà Tressilian là đỉnh điểm của một chuỗi các hoàn cảnh sao?”

    “Không, cô Aldin à, không phải cái chết của bà Tressilian. Cái chết của bà ấy chỉ là trùng hợp với mục tiêu chính của kẻ giết người thôi. Vụ giết người mà tôi đang nói là vụ giết Audrey Strange”.

    Ông nghe thấy tiếng hít thở thật sâu. Ông tự hỏi, liệu đột nhiên có ai đó sợ hãi chăng...

    “Tội ác lần này đã được lên kế hoạch cách đây khá lâu, có lẽ là từ mùa đông năm trước. Nó được vạch rõ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Có một mục tiêu, và chỉ một mục tiêu: Audrey Strange phải bị treo cổ cho tới chết...

    Kế hoạch gian trá này được một người rất khéo léo vạch ra. Những kẻ giết người thường rất tự phụ. Trước hết là các bằng chứng chống lại Nevile Strange mà chúng ta đã xem qua, nhưng trong đó có nhiều bằng chứng giả, có lẽ chúng ta cũng nên xem xét việc lần này theo cùng cách đó. Và còn nữa, nếu các bạn xem xét kỹ, thì tất cả những bằng chứng chống lại Audrey Strange có thể là giả. Hung khí được lấy từ tấm chắn lò sưởi phòng cô ấy, đôi găng tay - găng tay trái được nhúng máu - giấu trong bụi thường xuân bên ngoài cửa sổ phòng cô ấy. Phấn cô ấy sử dụng dính trên cổ áo khoác, và có cả tóc nữa. Dấu vân tay của cô ấy in lại khá tự nhiên trên cuộn băng dính trong phòng cô ấy. Thậm chí là cả cú đánh thuận tay trái nữa.

    Và có bằng chứng chết tiệt cuối cùng của chính cô Strange - tôi không tin là có ai đó trong số các bạn (trừ người đã biết) có thể công nhận cô ấy vô tội sau khi thấy cách cô ấy cư xử khi chúng tôi bắt giam cô ấy. Cô ấy đã nhận tội, đúng không? Chính tôi cũng không tin được cô ấy vô tội nếu tôi không đúc kết được kinh nghiệm của riêng mình... Nhìn vào mắt cô ấy khi tôi quan sát và nghe cô ấy nói, bởi vì, các bạn biết không, tôi đã từng biết một cô gái khác đã làm một điều tương tự như vậy, đó là nhận tội trong khi cô ta vô tội, và Audrey Strange đã nhìn tôi bằng ánh mắt của cô gái đó...

    Tôi phải hoàn thành trách nhiệm của mình. Tôi biết điều đó. Nhân viên cảnh sát chúng tôi phải hành động dựa vào bằng chứng chứ không dựa vào điều chúng tôi suy nghĩ hay cảm nhận được. Nhưng tôi có thể nói với các bạn rằng vào giờ phút đó tôi đã cầu nguyện, mong một phép mầu xảy ra, bởi vì tôi không thể làm gì được nhưng một phép mầu có thể giúp được cô gái đáng thương đó”.

    “À, tôi có một phép mầu đây. Chúng ta cùng xem nào!”

    “Anh MacWhirter, lại đây đi, hãy cùng nghe câu chuyện của anh ấy”.

    Ông dừng lại.

    “Anh MacWhirter, làm ơn nói lại những gì anh đã nói với tôi trong ngôi nhà đó được không?”

    MacWhirter quay lại. Anh nói từng câu gãy gọn rất thuyết phục bcri độ chính xác của chúng.

    Anh kể về việc anh được cứu từ bờ đá tháng Giêng năm trước và về mong muốn trở lại viếng thăm nơi này. Anh tiếp tục kể:

    “Tôi lên đó đêm thứ hai. Tôi đứng đó chìm trong những suy tư của riêng mình. Tôi nghĩ lúc đó khoảng mười một giờ. Tôi nhìn qua ngôi nhà trên đỉnh - giờ tôi biết nó tên là Gull’s Point”.

    Anh ngừng lại, và rồi tiếp tục.

    “Có một sợi dây từ cửa sổ của ngôi nhà thòng xuống biển. Tôi thấy một người đàn ông leo lên sợi dây đó...”

    Một khoảnh khắc lướt qua khi họ tiếp nhận câu chuyện, và Mary Aldin gào lên:

    “Vậy cuối cùng là một người bên ngoài sao? Vậy chẳng còn gì liên quan tới chúng tôi. Đó là một vụ trộm bình thường thôi!”

    “Không nhanh vậy đâu” Battle nói. “Là một ai đó đã đến đây từ bên kia dòng sông, vâng, vì hắn ta đã bơi qua. Nhưng ai đó trong ngôi nhà đã phải chuẩn bị sợi dây cho hắn ta chứ, vì vậy hẳn là có nội ứng”.

    Ông tiếp tục một cách chậm rãi:

    “Và chúng tôi biết người ở bên kia sông đêm đó, người đó đã vắng mặt từ lúc mười giờ ba mươi đến mười một giờ mười lăm, và người đó có thể đã bơi qua và bơi về. Ai đó có thể có bạn ở bên bờ kia”.

    Ông nói thêm: “Là anh đúng không, Latimer?”

    Ted bật ngửa ra sau. Anh la ầm lên:

    “Nhưng tôi không biết bơi! Mọi người vẫn biết là tôi không biết bơi mà. Kay, cỏ nói với họ giùm tôi đi”.

    “Tất nhiên là Ted không biết bơi!” Kay nói.

    “Thật hả?” Battle hỏi nhẹ nhàng.

    Ồng đi dọc theo con tàu về hướng Ted. Một vài động tác vụng về, và một cú giật.

    “Khổ thân tôi” sĩ quan Battle nói với giọng vô cùng quan tâm. “Anh Latimer bị ngã xuống nước rồi”.

    Tay ông như một gọng kìm nắm chặt tay Nevile khi anh sắp nhảy xuống nước theo Ted.

    “Không, không, anh Strange. Anh không cần phải tự làm mình ướt đâu. Có hai người của tôi đã chờ sẵn, đang câu cá dưới xuồng nhỏ đằng kia kìa”. Ông nhìn qua mạn tàu. “Đúng thật” ông thích thú nói. “Anh ta không biết bơi. Được rồi. Họ cứu được anh ta rồi. Lát nữa tôi sẽ xin lỗi, nhưng thật sự cách duy Ịihất để xem một người có biết bơi hay không là đẩy họ xuống nước và quan sát. Anh thấy không, Strange, tôi nói đúng mà. Tôi phải loại trừ anh Latimer trước. Tay anh Royde đây rất yếu, anh ấy không thể leo dây được”.

    Giọng Battle nghe rất thân thiện.

    “Vậy chúng tôi phải hỏi tới anh, phải không anh Strange? Một vận động viên cừ khôi, một nhà leo núi, một người biết bơi và tất cả. Anh đi chuyến phà lúc mười giờ ba mươi nhưng không ai thấy anh ở khách sạn Easterhead Bay cho tới mười một giờ mười lăm mặc dù anh kể là anh đi tìm anh chàng Latimer”.

    Nevile giật mạnh tay ra. Anh hất cằm và cười lớn:

    “Ý ông là tôi đã bơi qua sông và leo lên đây...”

    “Sợi dây mà anh đã chuẩn bị sẵn treo từ cửa sổ phòng anh” Battle nói.

    “Giết bà Tressilian và bơi ngược trở lại hả? Sao tôi phải làm một việc phi thường như vậy? Và ai đã bày ra những bằng chứng đó để chống lại tôi? Chẳng lẽ tôi đã bày ra để hại chính mình sao?”

    “Chính xác” Battle nói. “Và cũng không hẳn là một ý tồi”.

    “Vậy tại sao tôi muốn giết bà Camilla Tressilian?”

    “Anh không có” Battle nói. “Nhưng anh muốn giết người phụ nữ đã bỏ anh theo nguời đàn ông khác. Dường như anh hơi bị mất cân bằng tâm lý. Lúc nhỏ anh đã từng như vậy, nhân tiện, tôi đã tìm được vụ cung tên và mũi tên lúc trước. Bất cứ ai làm anh tổn thương đều phải bị trừng phạt, và với anh việc họ phải trả giá bằng cái chết không có vẻ gì là quá đáng cả. Với Audrey, Audrey của anh người anh hết mực yêu thương thì cái chết tự bản thân nó chưa đủ, à, vâng, anh yêu cô ấy thật lòng trước khi tình yêu biến thành thù hận. Anh phải nghĩ ra một cái chết kiểu đặc biệt nào đó, một cái chết đặc biệt kéo dài. Và khi anh nghĩ về nó, sự thật rằng nó đòi hỏi phải giết một phụ nữ mà với anh cũng gần như người mẹ, điều đó đã không làm cho anh lo lắng tí nào...”

    Nevile nói, và giọng anh khá thoải mái:

    “Dối trá! Tất cả đều là nói dối! Và tôi không phải kẻ điên. Tôi không điên”.

    Battle khinh bỉ nói:

    “Anh đau khổ khi cô ta bỏ anh theo một người đàn ông khác đúng không? Làm tổn thương lòng tự cao của anh! Cứ phải nghĩ về việc cô ta đột nhiên bỏ anh. Anh an ủi lòng tự cao của mình bằng cách giả vờ với cả thế giới rằng chính anh đã bỏ cô ta. Và anh kết hôn với cô gái yêu anh chỉ để củng cố cho niềm tin đó. Nhưng thật ra anh đã lên kế hoạch cho những gì phải làm với Audrey. Anh không thể nghĩ ra điều gì tệ hơn điều này, đó là treo cổ cô ấy. Một ý kiến hay, nhưng thật đáng tiếc là anh không đủ thông minh để thực hiện tốt hơn!”

    Nevile nhúc nhích vai một cách khó chịu.

    Battle tiếp tục:

    “Ấu trĩ - mấy cây gậy đánh golf đó! Những dấu vết thô thiển đó nhắm vào anh! Audrey hẳn đã biết anh theo đuổi điều gì! Audrey hẳn đã cười thầm! Nghĩ rằng tôi đã không nghi ngờ anh! Những kẻ sát nhân như bọn anh đúng là những người bạn nhỏ buồn cười! Quá vênh váo. Luôn luôn nghĩ rằng mình khéo léo và tháo vác nhưng thật sự lại trẻ con đến đáng thương...”

    Nevile gào lên một tiếng hết sức lạ lùng.

    “Đó là một kế hoạch tài tình - rất tài tình. Ông không bao giờ đoán được đâu. Không bao giờ! Không bao giờ nếu không có thằng ranh kia can thiệp vào, thằng ngốc Scotch tự cao đó. Tôi đã nghĩ ra mọi chi tiết - mọi chi tiết! Không hề có gì sai sót. Làm sao mà tôi biết được Royde biết sự thật về Audrey và Adrian chứ? Audrey và Adrian... Audrey đáng nguyền rủa... cô ta phải bị treo lên... ông phải bắt cô ta... tôi muốn cô ta phải chết một cách khủng khiếp... chết... chết... tôi căm thù cô ta. Tôi nói với ông là tôi muốn cô ta chết...”

    Giọng rít đó cao vút lên rồi đột ngột chấm dứt. Nevile sụp xuống và bắt đầu lặng lẽ khóc.

    “Ôi trời ơi” Mary Aldin nói. Môi cô trắng bệch.

    Battle nói nhẹ nhàng bằng giọng rất trầm:

    “Tôi xin lỗi, nhưng tôi phải dồn anh ta vào đường cùng... các bạn biết đó, chỉ có một chút bằng chứng quý giá thôi”.

    Nevile vẫn còn khóc. Giọng anh ta y như một đứa trẻ:

    “Tôi muốn cô ta bị treo cổ. Tôi muốn cô ta bị treo cổ...”

    Mary Aldin rùng mình quay sang Thomas Royde.

    Anh nắm lấy tay cô.

    II

    “Tôi luôn sợ hãi” Audrey nói.

    Họ đang ngồi dưới mái hiên. Audrey ngồi cạnh sĩ quan Battle. Ông tiếp tục kỳ nghỉ dở dang và ở lại Gull’s Point với tư cách bạn bè.

    “Luôn luôn sợ... lúc nào cũng vậy” Audrey nói.

    Battle gật đầu nói:

    “Tôi biết cô sợ đến chết khiếp khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô. Và cô có cách biểu cảm của người đang có cảm xúc rất mạnh mẽ, có thể là yêu cũng có thể là hận, nhưng thật sự thì đó lại là sợ hãi, đúng không?”

    Cô gật đầu.

    “Tôi bắt đầu sợ Nevile ngay sau khi chúng tôi kết hôn. Nhưng ông biết không, điều khủng khiếp hơn đó là tôi không biết lý do vì sao. Tôi bắt đầu nghĩ rằng hẳn mình bị điên”.

    “Không phải cô” Battle nói.

    “Sau khi kết hôn, Nevile đối với tôi có vẻ đặc biệt hiền lành và bình thường, luôn bình tĩnh và dễ chịu”.

    “Hay thật” Battle nói. “Anh ta là một vận động viên giỏi, cô biết mà. Đó là lý do anh ta có thể kiềm chê tốt khi chơi quần vọt. Với anh ta, khi chơi thể thao thì vai trò của một vận động viên giỏi còn quan trọng hơn là việc thắng các trận đấu. Nhưng tất nhiên điều đó cũng đè nặng lên anh ta; luôn luôn với vai trò như vậy. Bên trong anh ta rất mệt mỏi”.

    “Bên trong” Audrey rùng mình thì thầm. “Luôn luôn bên trong. Ông không thể nắm bắt được gì cả. Chỉ đôi khi là một lời nói hay một cái nhìn và rồi tôi tưởng tượng ra nó thôi... có gì đó rất kỳ lạ. Và rồi, như đã nói, tôi nghĩ chắc chính tôi mới lạ kỳ. Và tôi đã sợ lại càng sợ hơn, một nỗi sợ hãi vô căn cứ, ông biết không, điều đó làm tôi phát ốm!

    Tôi tự an ủi mình rằng tôi bị điên, nhưng cũng chẳng khá hơn. Tôi cảm thấy mình phải làm điều gì đó để thoát khỏi cảnh này! Và rồi Adrian xuất hiện và nói yêu tôi, và tôi nghĩ trốn đi cùng với anh ấy hẳn sẽ tuyệt lắm, và anh ấy nói...”

    Cô dừng lại.

    “Ông biết chuyện gì xảy ra không? Tôi đi gặp Adrian, và anh ấy đã không đến... anh ấy chết... tôi cảm giác như thể Nevile đã nhúng tay vào vụ này bằng cách nào đó”.

    “Có lẽ anh ta đã làm” Battle nói.

    Audrey giật mình quay lại nhìn ông.

    “Ồ, ông nghĩ vậy sao?”

    “Chúng ta sẽ không bao giờ biết được điều đó. Nhiều tai nạn xe cộ có thể đã được sắp đặt. Mặc dù vậy cũng đừng suy nghĩ mãi về chuyện đó cô Strange à. Dù muốn dù không, nó cũng xảy ra rất tự nhiên”.

    “Tôi... tôi suy sụp. Tôi quay trở về Rectory - nhà của Adrian. Chúng tôi đã định viết thư cho mẹ anh ấy, bà ấy vẫn chưa biết chuyện của chúng tôi, tôi nghĩ tôi sẽ không nói để bà ấy khỏi đau lòng. Và Nevile gần như đến ngay. Anh ta rất tử tế... và... lịch sự... và bất cứ lúc nào tôi nói chuyện với anh ta, tôi sợ đến phát bệnh! Anh ta nói chẳng ai cần phải biết về Adrian, rằng tôi có thể ly hôn với anh ta vì bằng chứng mà anh ta đưa cho tôi và rằng anh ta sau đó sẽ tái hôn. Tôi cảm thấy rất biết ơn. Tôi biết anh ta nghĩ rằng Kay hấp dẫn và tôi hy vọng mọi thứ sẽ ổn và tôi sẽ vượt qua được sự ám ảnh này. Tôi vẫn còn nghĩ đó là do tôi.

    Nhưng tôi không thể quên được. Tôi chưa bao giờ cảm thấy tôi thật sự thoát ra được. Và rồi tôi gặp Nevile ở công viên một ngày nọ và anh ta giải thích rằng anh ta muốn tôi và Kay làm bạn với nhau và gợi ý để tất cả chúng tôi đến đây vào tháng Chín. Làm sao tôi có thể từ chối được, phải không? Sau tất cả những việc mà anh ta đã làm”.

    “Cô vào phòng riêng của tôi được không? Tai vách mạch rừng” sĩ quan Battle nhấn mạnh.

    Audrey run rẩy.

    “Vâng, chỉ là...”

    “Với chuyện đó thì anh ta rất khéo léo” Battle nói. “Tung hê cho mọi người biết rằng đó là ý của anh ta, và mọi người ngay lập tức biết rằng không phải vậy”.

    Audrey nói:

    “Và vậy là tôi đã tới đây, và đúng là ác mộng. Tôi biết có chuyện gì đó khủng khiếp sắp xảy ra... tôi biết Nevile muốn như vậy... và điều đó sẽ xảy ra với tôi. Nhưng tôi không biết là chuyện gì. Ông biết không, tôi biết là tôi sắp chết! Tôi đờ người ra vì sợ hãi, kiểu như ông nằm mơ thấy điều gì đó sắp xảy ra với mình nhưng không thể chạy được vậy...”

    “Tôi luôn nghĩ rằng,” sĩ quan Battle nói, “tôi đã thấy một con rắn thôi miên một con chim để nó không thể bay mất nhưng giờ thì tôi không chắc lắm”.

    Audrey tiếp tục:

    “Thậm chí khi bà Tressilian bị giết, tôi vẫn chưa biết điều đó có ý nghĩa gì. Đầu óc tôi rối tung lên. Tôi thậm chí không nghi ngờNevile. Tôi biết anh ta khống cần tiền, nếu nói anh ta giết bà ấy để hưởng năm mươi ngàn bảng thì thật vô lý.

    Tôi nghĩ đi nghĩ lại về ông Treves và câu chuyện ông ấy kể tối hôm đó. Thậm chí tôi còn không nghĩ là nó có liên hệ tới Nevile. ông Treves có nói rằng nhờ một đặc điểm khác thường mà ông có thể nhận ra đứa bé đó dù đã khá lâu. Tôi có một vết sẹo ở tai nhưng tôi không nghĩ người khác cũng có những dấu hiệu mà ông ấy có thể nhận thấy được”.

    Battle nói: “Cô Aldin có một lọn tóc trắng. Thomas Royde có cánh tay yếu không phải chỉ do bị chấn động mà thôi. Ted Latimer có cái đầu hình dạng kỳ dị. Và Nevile Strange...” Ông dừng lại.

    “Chắc chắn không có đặc điểm thể lý gì nổi bật về Nevile chứ?”

    “Ồ, có chứ. Ngón út bàn tay trái của anh ta ngắn hơn bàn tay phải. Như vậy rất khác thường, cô Strange à, thật sự rất khác thường”.

    “Vậy... là nó sao?”

    “Đúng vậy”.

    “Và Nevile đã treo biển báo đó ở thang máy sao?”

    “Đúng vậy. Treo nó ở đó và quay về trong khi Royde và Latimer đang uống cùng ông già. Khéo léo và đơn giản, tôi nghi ngờ rằng không biết chúng ta có thể chứng minh đó là tội giết người không”.

    Audrey lại run rẩy.

    “Nào nào,” Battle nói “giờ thì mọi chuyện đã qua rồi, con gái à. Cứ nói tiếp đi”.

    “Ông rất khéo léo... Tôi đã không nói chuyện nhiều như vậy lâu lắm rồi!”

    “Không! Cái đó mới là sai đó. Cô nhận ra trò này là của Nevile khi nào?”

    “Tôi không biết chính xác. Tất cả xảy ra với tôi cùng một lúc. Ngay khi anh ta hết bị nghi ngờ và mọi thứ hướng về những người còn lại. Và rồi đột nhiên, tôi thấy anh ta nhìn tôi, một cái nhìn hả hê. Và tôi biết! Đó là khi...”

    Cô đột ngột dừng lại.

    “Đó là khi cái gì...?”

    Audrey chậm rãi nói:

    “Khi tôi nghĩ ra cách nhanh nhất để thoát ra là... cách tốt nhất”.

    Sĩ quan Battle lắc đầu.

    “Không bao giờ thừa nhận. Đó là phương châm của tôi”.

    “Ồ, ông nói khá đúng. Nhưng ông không biết là sợ hãi trong một thời gian dài như vậy sẽ thế nào đâu. Nó làm cho ông tê liệt, ông không thể suy nghĩ, ông không thể vạch kế hoạch, ông chỉ chờ đợi những điều tồi tệ xảy ra thôi. Và rồi, khi nó xảy ra” - Cô thoáng cười nhẹ - “Ông sẽ ngạc nhiên vì được giải thoát! Không phải chờ đợi gì cũng không sợ hãi gì nữa, nó đến rồi. Tôi đoán rằng ông nghĩ tôi hơi điên nếu tôi nói với ông rằng khi ông tới bắt tôi về tội giết người, tôi chẳng thấy phiền gì cả. Nevile đã làm những điều tồi tệ nhất và nó cũng đã qua. Tôi cảm thấy an toàn khi đi với thanh tra Leach”.

    “Đó là một phần lý do khiến chúng tôi làm như vậy” Battle nói. “Tôi muốn cô thoát khỏi tầm kiểm soát của gã điên đó. Hơn nữa, nếu tôi muốn lật mặt anh ta, tôi muốn dựa vào chính phần ứng của anh ta. Khi anh ta nghĩ kế hoạch của mình đã bại lộ, sự thất vọng sẽ còn lớn hơn”.

    Audrey hạ giọng nói:

    “Nếu anh ta không suy sụp thì có bất cứ bằng chứng nào không?”

    “Không nhiều lắm. Chỉ có câu chuyện của MacWhirter về một người đàn ông leo lên dây trong đêm trăng. Và cũng có sợi dây để xác minh chuyện anh ta kể, nó ở trên gác và vẫn còn khá ẩm ướt. Cô biết là đêm đó trời mưa mà”.

    Ông dừng lại và liếc nhìn một cách chăm chú vào Audrey như thể ông hy vọng cô sẽ nói gì đó.

    Vì cô chỉ chăm chú nhìn lại, ông nói tiếp:

    “Và có bộ đồ sọc, tất nhiên là anh ta đã bỏ lại trên bãi đá ở vịnh Easterhead, nhét nó vào một ngách đá. Khi làm vậy, anh ta đã vô tình để nó đè lên một con cá chết trôi dạt vào bờ do thủy triều lên. Nó tạo nên một vệt ố trên vai áo, và có mùi nữa. Tôi cũng phát hiện ra vài cuộc nói chuyện về các ống cống có vấn đề trong khách sạn. Nevile chính là nguyên nhân. Anh ta đã mặc áo mưa bên ngoài bộ đồ, nhưng mùi thối đó vẫn tỏa khắp nơi. Rồi sau đó anh ta đã quạt khô bộ đồ và ngay khi có cơ hội đầu tiên, anh ta mang nó đến tiệm giặt ủi và giống như một gã điên, anh ta không để lại họ tên thật. Lấy đại một cái tên nào đó, thật ra là một cái tên mà anh ta đã thấy ở quầy tiếp tân khách sạn. Đó là lý do mà bạn cô đã có được nó và, anh ta quả là thông minh, anh ta đã liên kết việc đó với người đàn ông leo dây kia. Cô giẫm phải con cá chết thối nhưng cô sẽ không đè vai lên nó trừ khi cô cởi bỏ quần áo để tắm trần tối đó, và sẽ không thoải mái gì khi tắm vào một đêm mưa tháng Chín. Anh chàng MacWhirter quả là rất mưu trí”.

    “Hơn cả mưu trí nữa” Audrey nói.

    “Ừm, à, có thể. Muốn biết về anh ta không? Tôi có thể kể cho cô nghe chút ít về quá khứ của anh ta”.

    Audrey chăm chú lắng nghe. Battle nhận ra cô là người biết lắng nghe.

    Cô nói:

    “Tôi nợ anh ta nhiều, và nợ cả ông nữa”.

    “Không nợ tôi gì đâu” sĩ quan Battle nói. “Nếu tôi không phải là một kẻ ngốc, tôi đã để ý tới cái chuông đó rồi”.

    “Chuông? Cái chuông nào?”

    “Cái chuông trong phòng bà Tressilian. Tôi luôn có cảm giác là cái chuông có gì đó không ổn. Tôi cũng gần phát hiện ra được khi tôi từ trên tầng thượng đi xuống và thấy một trong những cái sào dùng để mở cửa sổ”.

    “Đó là toàn bộ vấn đề của cái chuông, thấy không, cho Nevile một chứng cứ ngoại phạm. Bà Tressilian không nhớ vì sao bà lại rung chuông, tất nhiên là bà ấy không nhớ, bởi vì bà chẳng hề rung nó! Ở lối đi, Nevile dùng cái sào dài đó để rung chuông, sợi dây chạy dọc theo trần nhà. Vì vậy khi Barrett chạy xuống và thấy anh chàng Nevile Strange đi xuống lầu và ra ngoài, và cô ấy thấy bà Tressilian vẫn còn sống và khỏe mạnh. Toàn bộ chuyện về cô hầu gái cũng rất đáng nghi. Đầu độc cô ấy vì một vụ giết người sẽ xảy ra trước nửa đêm thì có lợi gì? Vì như vậy cô ấy sẽ không rời khỏi phòng trước một giờ kém mười. Nhưng điều đó biến vụ giết người thành một vụ do người trong nhà làm, và nó sẽ tạo cho Nevile có chút thời gian để đóng vai kẻ đầu tiên bị tình nghi, rồi Barrett kể lại và Nevile sẽ vui mừng rằng không ai nghi ngờ thời gian gần chính xác với thời gian mà anh ta có mặt ở khách sạn. Chúng tôi biết anh ta không quay trở về bằng phà, và cũng không bằng thuyền. Chỉ còn một khả năng là bơi thôi. Anh ta là một người bơi rất khỏe, nhưng ngay cả như vậy thì thời gian vẫn rất ngắn. Leo vào phòng ngủ bằng sợi dây mà anh ta đã treo sẵn, chúng tôi có để ý thấy một ít nước đọng lại trên sàn (nhưng tôi đã không chú ý điểm này, tôi rất tiếc). Rồi với cái áo khoác và quần tây màu xanh, vào phòng của bà Tressilian, chúng ta sẽ không nói lại chuyện đó - không mất nhiều thời gian, trước đó anh ta đã lắp quả banh sắt vào - rồi quay trở về phòng, cời bỏ quần áo, rồi đu dây xuống và quay trở lại Easterhead”.

    “Giả sử Kay đi vào thì sao?”

    “Tôi cá là cô ta cũng bị bỏ độc nhẹ. Cô ấy ngáp từ bữa cơm tối, mọi người nói với tôi như vậy. Hơn nữa, anh ta cũng cố tình cãi nhau với cô ấy để cô ấy khóa cửa phòng và không cản trờ anh ta”.

    “Tôi đang nghĩ nếu tôi nhận ra quả đấm đã được lấy khỏi tấm chắn.... Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ chú ý. Anh ta đặt nó lại khi nào?”

    “Sáng hôm sau khi tất cả mọi người rối tung lên. Khi anh ta đi nhờ xe của Latimer về, anh ta có cả đêm để xóa sạch dấu vết và sắp đặt lại mọi thứ, sửa cái vợt, v.v... Tiện thể nói luôn, cô đã biết là anh ta đánh bà ấy bằng cú đánh trái. Đó là lý do tội ác này có vẻ do người thuận tay trái làm. Cú đánh tay trái của Strange là sở trường của anh ta mà, nhớ không!”

    “Đừng... làm ơn đừng...” Audrey đưa tay ôm lấy đầu. “Tôi không thể chịu đựng được nữa”.

    Ông nhìn cô mỉm cười.

    “Cô nói được như vậy là tốt rồi. Cô Strange à, tôi có thể xen vào và khuyên cô được không?”

    “Vâng, ông cứ nói”.

    “Cô đã sống tám năm với một kẻ điên độc ác, vậy là quá đủ đối với sức của một phụ nữ rồi. Nhưng bây giờ cô phải thoát ra khỏi nó, cô Strange à. Cô không phải sợ gì nữa, và chính cô phải nhận ra điều đó”.

    Audrey nhìn ông, mỉm cười. Cái nhìn lạnh lùng đã biến mất, thay vào đó là gương mặt đằm thắm, hơi rụt rè nhưng đáng tin cậy, với đôi mắt mở lớn đầy vẻ biết ơn.

    Cô nói, với một chút do dự: “Ông nói với những người kia rằng có một cô gái... cô gái ấy đã hành động giống tôi à?”

    Battle chậm rãi gật đầu.

    “Con gái của tôi” ông nói. “Vậy nên cô thấy đó, con gái à, phép lạ đã xảy ra. Những chuyện này xảy ra là để dạy cho chúng ta một bài học!”

    III

    Angus MacWhirter đang gói ghém hành lý.

    Anh để cẩn thận ba chiếc áo sơ mi vào vali, rồi đến bộ đồ màu xanh đen mà anh nhớ đã lấy từ tiệm giặt ủi. Hai bộ do hai người cùng tên MacWhirter đã làm khó cô gái tiệm giặt ủi.

    Có tiếng gõ cửa và anh lên tiếng “Mời vào”.

    Audrey Strange bước vào. Cô nói:

    “Em đến cám ơn anh... anh đang dọn hành lý à?”

    “Ừ. Tối nay anh sẽ đi. Và ngày mốt sẽ lên thuyền, vượt biển”.

    “Tới Nam Mỹ à?”

    “Chile”.

    Cô nói:

    “Em sẽ giúp anh”.

    Anh phản đối, nhưng cô vẫn ép anh. Anh nhìn cô khi cô làm một cách khéo léo và cẩn thận.

    “Xong” cô nói khi đã làm xong.

    “Em làm hay thật” MacWhirter nói.

    Sau một thoáng im lặng, Audrey nói:

    “Anh đã cứu cuộc đời em. Nếu anh không thấy những việc đó...”

    Cô im lặng.

    Rồi cô nói: “Có phải anh đã nhận ra, vào đêm đó trên bờ đá khi anh... anh ngăn em nhảy xuống, khi anh nói ‘Về nhà đi, tôi thấy sẽ chẳng ai treo cổ cô đâu’, lúc đó anh có biết là anh đang nắm giữ bằng chứng quan trọng không?”

    “Không chính xác lắm” MacWhirter nói. “Anh phải nghĩ ra đó chứ”.

    “Vậy sao anh lại nói... anh đã nói gì nhỉ?”

    MacWhirter luôn cảm thấy bực mình khi phải giải thích những ý nghĩ đơn giản của anh.

    “Ý anh chính xác là... là anh có ý định ngăn cản không để em bị treo cổ”.

    Hai má Audrey ửng hồng.

    “Giả sử là chính em làm thì sao?”

    “Cũng chẳng có gì khác cả”.

    “Vậy anh nghĩ là em đã làm chứ gì?”

    “Anh không suy đoán sự việc nhiều quá. Anh tin là em vô tội, nhưng dù sao đi nữa thì hành động của anh cũng chẳng có gì khác đâu”.

    “Và rồi anh nhớ tới người đàn ông leo dây à?”

    MacWhirter im lặng một lúc, rồi anh đằng hắng:

    “Anh nghĩ là em biết rõ. Anh thật sự không thấy người đàn ông leo dây, thật sự anh không thể thấy được điều đó, vì anh ở Stark Head vào tối chủ nhật chứ không phải tối thứ hai. Anh suy ra từ những bằng chứng anh có ở bộ quần áo và những giả thiết đó được xác nhận khi anh tìm được sợi dây trên gác mái, còn ướt”.

    Gương mặt Audrey đã chuyển sang trắng bệch. Cô nói một cách ngờ vực:

    “Câu chuyện của anh hoàn toàn là nói dối à?”

    “Cảnh sát không chấp nhận những suy luận. Anh phải nói là anh chứng kiến”.

    “Nhưng... anh có thể phải thề chuyện đó tại phiên tòa”.

    “Ừ”.

    “Anh sẽ làm chứ?”

    “Chắc chắn rồi”.

    Audrey thốt lên nghi ngờ: “Và anh... anh là người đã mất việc và đi tự tử vì anh không nói dối được mà!”

    “Anh rất quan tâm tới sự thật. Nhưng anh phát hiện ra có những thứ còn quan trọng hơn”.

    “Ví dụ là gì?”

    “Em” MacWhirter nói.

    Audrey cụp mắt xuống. MacWhirter đằng hắng có vẻ bối rối.

    “Em chẳng cần phải mang ơn anh đâu. Sau ngày mai em sẽ chẳng còn nghe tới anh nữa. Cảnh sát đã lấy được lời khai của Strange và họ không cần tới bằng chứng của anh nữa. Anh nghe nói là tình trạng rất xấu, có lẽ anh ta sẽ không còn sống mà ra tòa đâu”.

    “Vậy cũng ổn” Audrey nói.

    “Em đã từng thích anh ta mà phải không?”

    “Vì em từng nghĩ anh ta là người tốt”.

    MacWhirter gật đầu. “Có lẽ tất cả chúng ta đều cảm thấy như vậy”. Anh tiếp tục nói: “Tất cả mọi thứ đều trở nên tốt đẹp. Sĩ quan Battle có thể dựa theo câu chuyện của anh mà bắt được gã đó...”

    Audrey ngắt lời. Cô nói:

    “Đúng là ông ấy dựa vào câu chuyện của anh. Nhưng em không tin anh lừa được ông ấy. Ông ấy chỉ giả vờ vậy thôi”.

    “Sao em lại nói vậy?”

    “Khi ông ấy nói chuyện với em, ông ấy có nói rằng thật may là anh đã thấy điều nên thấy vào đêm trăng đó, và rồi nói thêm - một hay hai câu gì đó - về việc đó là một đêm mưa”.

    MacWhirter giật mình. “Đúng rồi. Vào tối thứ hai, anh cũng sẽ nghi ngờ nếu anh có thể thấy bất cứ thứ gì”.

    “Cũng không sao” Audrey nói.

    “Ông ấy biết rằng điều anh giả vờ thấy chính là điều đã xảy ra. Điều đó giải thích tại sao ông ấy dựa vào đó để làm Nevile suy sụp. Ông ấy nghi ngờ Nevile ngay khi Thomas kể cho ông ấy nghe chuyện giữa em và Adrian. Ông ấy biết rằng nếu ông ấy đúng về loại tội phạm đó, ông ấy đã nghi ngờ nhầm người, điều ông ấy muốn là một bằng chứng để ép Nevile. Như ông ấy đã nói, ông ấy muốn một phép lạ, anh là phép lạ đáp lại lời cầu nguyện của ông ấy”.

    “Những gì ông ta nói thật kỳ lạ” MacWhirter khô khan nói.

    “Vậy anh thấy đó,” Audrey nói, “anh là một phép lạ. Một phép lạ đặc biệt của em”.

    MacWhirter nghiêm túc nói:

    “Anh không muốn em cảm thấy mang nợ anh. Anh sẽ biến mất khỏi cuộc đời em ngay...”

    “Anh sẽ làm vậy sao?” Audrey nói.

    Anh liếc nhìn cô. Gương mặt cô biến sắc, cả hai tai và thái dương nữa.

    Cô nói:

    “Anh không đưa em đi cùng sao?”

    “Em không biết là em đang nói gì đâu!”

    “Ồ có chứ. Em đang làm một điều rất khó khăn, nhưng điều đó với em có ý nghĩa hơn là sự sống hay cái chết. Em biết như vậy là quá nhanh. Dù sao thì, em là người cổ hủ mà, em muốn kết hôn trước khi chúng ta đi!”

    “Tất nhiên” MacWhirter nói, vô cùng ngạc nhiên. “Thật sự, anh không thể tin nổi điều này”.

    “Em chắc chắn là anh không thể” Audrey đáp.

    MacWhirter nói:

    “Anh không phải là mẫu người của em. Anh nghĩ em sẽ kết hôn với người bạn ít nói nhưng lại để ý em từ rất lâu đó”.

    “Thomas hả? Thomas thành thật. Anh ấy quá thành thật. Anh ấy trung thành với hình ảnh cô gái mà anh ấy yêu cách đây nhiều năm. Nhưng người anh ấy thích là Mary Aldin, dù chính anh ấy cũng chưa nhận ra”.

    MacWhirter bước tới một bước. Anh nói nghiêm túc:

    “Điều em thật sự mong muốn là gì?”

    “Vâng... Em muốn luôn bên anh, không bao giờ rời xa anh. Nếu anh đi rồi, em sẽ không bao giờ tìm được người nào như anh, và em sẽ mãi cô đơn”.

    MacWhirter thở dài. Anh lôi cái ví ra và cẩn thận xem xét giấy tờ.

    Anh lầm bầm:

    “Một giấy đăng ký đặc biệt rất đắt. Ngày mai điều đầu tiên anh cần làm là đi ngân hàng”.

    “Em có thể cho anh mượn ít tiền” Audrey thầm thì.

    “Em không phải làm những chuyện như vậy. Nếu anh kết hôn với một phụ nữ, anh sẽ trả phí đăng ký. Em hiểu không?”

    “Anh không cần phải nghiêm trọng như vậy”. Audrey nhỏ nhẹ nói.

    Anh nhẹ nhàng nói khi đến bên cô:

    “Lần trước anh ôm em, em giống như một con chim nhỏ, vùng vẫy để thoát ra. Giờ thì em sẽ chẳng bao giờ thoát được đâu...”

    Và cô trả lời:

    “Em sẽ chẳng bao giờ muốn thoát đi đâu nữa”.

    HẾT

    Thoi khac bl.jpg
    Thoi khac bd.jpg
    Thoi khac bs.jpg
     
    lydunhien, quyche, Cent and 3 others like this.
  5. cailubietdi

    cailubietdi Lớp 10

    Quyển này bên vnthuquan chuyển OCR nên chắc không bị thiếu đâu.
     
  6. V•C

    V•C Lớp 3

    Cuốn này để biên tập lại đã.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/2/17
    quyche, Kaze and tran ngoc anh like this.
  7. V•C

    V•C Lớp 3

    Đã up bản tốt hơn ở post #1, sửa lại chú thích sai & phần thứ tự đánh chap lộn của Vnthuquan.
    Phần VI nhảy sang phần VIII ( đã sửa lại theo thứ tự I-XV) ai đọc thấy sai sót gì cứ alo, sẽ sửa ngay.
    Riêng phần chính tả, vì chưa đọc nên chưa rà.
     

Chia sẻ trang này