Tuổi hoa Tôi và D'Artagnan

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học trong nước' bắt đầu bởi machine, 8/5/22.

  1. machine

    machine Lớp 7

    cover.jpg
    Tác giả: Đặng Thiều Quang
    Thể loại: Truyện dài
    Năm xuất bản: 2007
    Phát hành: NXB Hội nhà văn​
    Tôi và d'Artagnan là truyện dài mười kỳ đăng trên báo Hoa Học Trò hơn mười năm trước, nay được tái bản thành sách, mới phát hành đợt đầu tiên tháng 10, năm 2007.
    “Tôi” và “d'Artagnan” là hai cái tôi trong một cậu học trò. Một sách vở mơ mộng những chuyện hào hiệp nghĩa khí, một nghịch ngợm quỷ quái, hiếu động láu lỉnh. Hương Giang và Giáng Hương là hai cái tôi trong một cô học trò. Một yểu điệu hiền hòa, một đáo để ranh ma. Và học trò yêu mến câu chuyện có lẽ vì ai cũng nhận thấy một phần của mình trong đó. .
    Nhưng có lẽ điều hấp dẫn nhất khẳng định phong cách độc đáo của tác giả là cách kể chuyện của nhân vật “tôi” với một giọng châm biếm hài hước làm bạn đọc phì cười từ mỗi chi tiết, tới mỗi liên tưởng sách vở, mỗi cách tả hình thức hay tính cách của những nhân vật học trò hay thầy cô giáo. Có lẽ vì thế giữa trùng trùng điệp điêp những tác giả hoa học trò, d'Artagnan vẫn độc đáo và nổi bật và còn sức hấp dẫn với bạn đọc rất nhiều năm sau.
    Ebook download đã lâu, không nhớ nguồn, có chỉnh sửa một chút.
    Mình tìm ebook này trong tve-4u không thấy nên mình đăng lại. Nếu trong diễn đàn đã có, vui lòng xóa topic này hoặc gộp vào topic cũ. Xin cảm ơn.
     

    Các file đính kèm:

  2. machine

    machine Lớp 7

    Một truyện ngắn khác từ báo Hoa Học Trò lấy cảm hứng từ Tôi và d'Artagnan
    ĐACTANHĂNG & TÔI​
    Vậy là tôi đi muộn mất 10 phút. Cánh cổng sập lại trước mũi tôi khắc nghiệt như đôi mắt của “bố già” bảo vệ. Đành vậy thôi, đành phải đứng chờ cho cuốn sổ bìa đen được mở ra và tên của mình được vinh dự nằm vào đó một lần nữa.
    - Tên cậu là gì? - Cặp kính ngẩng lên.
    - Đactanhăng
    - Gì cơ?
    -... Đa... dạ quên - Lê Hải Long.
    - Có tên mà còn quên - ông già càu nhàu - lớp nào?
    - 12A.
    - Vào đi.
    Thế đấy, thật là bực mình, tất cả chỉ tại anh thôi Đactanhăng ạ. Lúc nào tôi cũng phải nghĩ đến anh và anh lúc nào cũng nằm trong đầu tôi.
    Tôi chẳng yêu quý gì anh đâu nhưng cô bạn tôi, cô Hương Giang ấy mà, thì không bao giờ ngừng nhắc tên anh. Cô ấy có thể nói hàng giờ về anh và tên anh cô ta cũng viết đầy mặt bàn, giấy nháp, bìa vở... và nói chung tất cả chỗ nào có thể viết được. Còn tôi, tôi có thể làm tất cả những gì cô ấy muốn trừ việc tìm anh về cho cô ấy. Vậy mà cô ấy chỉ nghĩ đến anh - một anh chàng Đactanhăng tài hoa nào đó. Anh thấy không, cuộc đời thật lắm nỗi bất công.
    *​
    - Cậu mến Hương Giang lắm à, vậy phải tìm cách nào chứ. - Thằng Tân gật gù gõ cái thước xuống mặt bàn theo nhịp 2/2/2. Tôi suýt tống cho nó một quả vào mặt bởi câu hỏi cũ rích và cái nhịp thước lách cách chỉ tổ làm cho đầu óc vốn luôn phiền não của tôi càng rối thêm. Cũng may cho nó là tôi trút giận vào mặt bàn làm cho mấy cái bút vô tội nảy lên và sau đó yên vị dưới gầm bàn.
    - Thôi đi... Khủng Long - thằng Tân gắt lên rồi tiếp tục gật gù - có lẽ cậu phải trở thành một Đactanhăng trước mắt nàng. Cậu hiểu chứ? Có nghĩa là phải làm cho anh chàng Đactanhăng kia lu mờ dần dần trong đầu nàng và thay vào đó là cậu: Một New Đactanhăng.
    - Ừ, có lẽ cậu đúng, nhưng anh ta là người như thế nào nhỉ?
    - Theo tớ biết thì đó là anh chàng sinh viên cận thị. - Hòa “max” lên tiếng - Đúng tôi, chừng 5 điôp.
    - Đó cũng là anh chàng trắng trẻo, lẻo khẻo và cao chừng 1,75m - Thăng Đô xen vào.
    - Thế còn tóc - tôi sốt ruột - đầu đinh hay Michael Jackson?
    - Không đâu, đó phải là mái tóc khá... bồng bềnh. - Hòa “min” lim dim mắt và vuốt lên mái tóc của hắn. Tội nghiệp cho mái đầu chôm chôm của hắn có vuốt mãi cũng thế thôi.
    - Các cậu chỉ đoán mò, đã ai thấy Đactanhăng chưa? Hay thật, nào là cận thị, nào là trắng trẻo rồi tóc bồng bềnh. - Tôi nổi cáu. Điều duy nhất đáng tin là anh ta là sinh viên trường ĐH Kiến trúc và với bút danh Đactanhăng anh ta đã tung hoành trên Hoa Học Trò...
    - Gượm đã nào - Hải “triết gia” lôi cổ tôi lại - Cái gì cũng có chứng cớ của nó. Cậu thấy đấy, các nàng thường thích những anh chàng sinh viên mang kính cận hay viễn thị không rõ, nhưng nói chung họ thiên về khuynh hướng lãng mạn. Ôi trời, cô nàng Hương Lan ngồi sau bàn tớ lúc nào cũng “Anh Chánh Văn thân mến” mình không biết cô ta đã tốn bao nhiêu tiền tem cho con người cũng mang trên mũi một cặp kính.
    - Nhưng cô ta đã biết dung nhan Chánh Văn đâu, tớ hy vọng đó là một cặp kính lão. - Hòa “max” bực bội.
    - Hy vọng là thế - Hòa “min” gật gù - còn cô nàng Hương Xuân ngồi trước bàn tớ thì lúc nào cũng mơ tới một người - Lê Công Tuấn Anh.
    - Thế đấy, ôi ! Cuộc đời ! Nhưng còn tớ thì sao nhỉ. Chà, một cặp kính cận...
    - Có lẽ cậu sẽ chẳng trở thành Đactanhăng đời thứ 2 được đâu Theo tớ thì mắt cậu có điểm cực cận không quá 25cm.
    - Này, tại sao cậu không làm thơ đi - Hải “triết gia” thân tình.
    - Đúng đấy, những vần thơ lãng mạn và đầy hấp dẫn, chắc chắn cậu sẽ hạ nôc-ao Đactanhăng ngay.
    - Cái gì !? Thơ? Cậu điên đấy à, cậu thừa biết là tớ vốn dị ứng với thể loại văn vần khó nuốt ấy. Hạ nôc-ao à? Cậu có giàu trí tưởng bở không đấy? - Tôi chán nản. Thế là hết.
    - Chưa hết đâu, cậu cứ bình tĩnh. À này sao cậu không hỏi chính Hương Giang ấy. Cô ấy biết tất cả mà.
    *​
    Và tôi đã đến hỏi Hương Giang. Thật sự tôi không biết phải bắt đầu như thế nào nữa. Hình như tôi đã khiến cái bàn học của cô ấy gọn gàng ngăn nắp, nhưng sự gọn gàng ấy không che nổi cái bì thư thò ra một nửa và tôi đã kịp liếc thấy dòng chữ Trường ĐH Kiến trúc. Lỗ tai tôi lùng bùng và tôi nghe loáng thoáng như Hương Giang lại kể về Đactanhăng. Tên thật của anh ta là Quang hay Quáng gì đó và tất nhiên Hương Giang rất yêu quý anh ta. Còn phải nói, cô ấy đã nói về anh ta trong suốt 45 phút đồng hồ. 45 phút bằng 1 tiết học mà đối với tôi đó là tiết nặng nề như tiết văn của cô Thu Nga vậy. Tôi nhận ra rằng giữa môn văn và Đactanhăng chắc hẳn tôi chẳng yêu ai.
    *​
    Nhưng rồi tôi vẫn thầm tuyên chiến với Đactanhăng. Tôi cảm thấy cực khổ hơn bao giờ hết trong bộ quần áo là cháy ly và lúc nào cũng phải đóng thùng cẩn thận. Hơn thế nữa, tôi phải tạm từ giã với những buổi đá bóng và cố giữ làm sao cho cái sơmi trắng tinh không bị bẩn. Tôi thường đứng bên cửa sổ mơ màng ngắm mây trôi và mỉm cười... lãng mạn. Có trời mà biết rằng trong đầu tôi đang nghĩ gì. Phải, tôi đang nghĩ đến việc phải về nhà lau lại đôi giày cho nó bóng lộn lên và gắng chải làm sao cho mái tóc được bồng bềnh. Tôi thấy đắc chí trước sự ngạc nhiên của 3 người phụ nữ về chiến dịch cải tổ của tôi. Mẹ tôi thì vui mừng ra mặt khi không thấy tôi diện cái áo phông thùng thình in những hình thù kỳ quái cùng với cái quần jean bạc phếch, hay ít ra tôi cũng bỏ được cái áo sặc sỡ bảy màu đỏ, da cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.
    Ngoài ra, tôi còn chăm ra hiệu cắt tóc hơn. Mẹ tôi chẳng phàn nàn gì khi tôi xin tiền với lý do hết sức chính đáng nào là cắt tóc, mua xi đánh giày... và đôi lúc hứng lên tôi còn mua cả hoa nữa. Mẹ tôi hoàn toàn tin tưởng vào tôi bởi tôi không bao giờ la cà ở quán và thụt bi-a. Quả thật, chẳng tội gì mà giết thời gian bằng cái trò chơi lãng nhách ấy, biết đâu cùng thời gian như thế tôi lại sáng tác được một bài thơ lãng mạn. Còn cô Thu Nga, cô ấy cười tươi phải biết khi tôi đã hăng hái phát biểu trong giờ văn tới 5 lần. Tôi nhớ như in đôi mắt của Hương Giang. Cô ấy đã tròn mắt nhìn khi thấy tôi đang chậm rãi bước đi và trên tay là tập thơ của Puskin. Ôi baby, rồi em sẽ thấy.
    Đúng, tôi đã không lầm khi nghe lời thằng Tân. Hương Giang tỏ ra để ý đến tôi nhiều. Cô ấy thường mỉm cười với tôi và chẳng ngần ngại gì xế tôi về nhà mỗi khi tôi hỏng xe đột xuất. Lúc đầu tôi cũng hơi ngại khi ngồi sau lưng Hương Giang, nhưng thầm nghĩ Đactanhăng chắc gì đã được vinh dự đó. Cô ấy hay kể với tôi về những người bạn của cô ấy, về những bức thư, bài thơ họ đã gửi cho cô ấy. Nói tóm lại, tôi đã trở thành nhân vật khá quan trọng trong những cuộc chuyện trò của cô ấy. Còn Đactanhang, bao giờ thì đến lượt anh?
    - Này Long, quay lại đây.
    - Ồ, Hương Giang, cậu có tin gì thế? - Còn phải nói, nhìn mặt cô ấy rạng rỡ niềm vui nhất là đôi mắt nó long lanh như sao vậy.
    - Cậu không thể đoán được đâu, tớ đã nhận được hồi âm của Đactanhang, tớ không nghĩ là Đactanhăng sẽ nhận được thư kết bạn của tớ, tớ vui quá, tớ...
    Tôi không nghe thấy Hương Giang nói gì thêm nữa, nhưng rõ ràng cô ấy đã nói hàng tràng dài và trông thật sự xúc động. Hình như tôi đã nói “Chúc mừng Hương Giang”, hình như cô ấy nói “ cảm ơn” và cầm bức thư chạy đi. Và tôi đã cười, một nụ cười méo mó. Vậy, trông nó thảm hại hơn bao giờ hết, không biết tại sao tôi lại cười. Từ lúc biết Hương Giang gửi thư kết bạn với Đactanhăng tôi đã thầm cầu nguyện sao cho nó sai địa chỉ hay ít ra lúc đó Đactanhăng bị mất kính và tất nhiên cái địa chỉ sẽ bị viết sai. Tôi đã trở thành tín đồ ngoan đạo nhất của các đạo. Tôi đã cầu chúa Jesus, cầu xin Đức phật Quan âm Bồ Tát và thậm chí cả thánh Ala nữa, nhưng cuối cùng thì Đactanhăng đã thắng tôi. Ôi cuộc đời... !
    - Ê này Long, ông làm sao thế, vào đi, trời đang mưa mà ! Tôi nghe thấy tiếng thằng Hải gào lên.
    - Này Khủng Long, mi không thấy trời đang mưa sao, vào lớp đi. - Tiếng thằng Tân the thé...
    Cuối cùng tôi cũng nhận thấy mình ướt như chuột lột, ướt từ mái đầu bồng bềnh đến bộ quần áo là cháy ly đang được đóng thùng cẩn thận và tất nhiên cả đôi giày đã được lau bóng lộn của tôi nữa.
    *​
    - Này Long, Hương Giang đến thăm con này. Rõ khổ, chẳng hiểu sao nó lại dầm mưa để đến nỗi cảm lạnh đấy cháu ạ. Đây cháu đi lối này.
    Tôi mở mắt ra và thấy Hương Giang. Cô ấy kéo ghế ngồi bên giường tôi và mỉm cười, nụ cười mới dễ thương làm sao. Tôi vui vẻ hơn bao giờ hết và thấy khỏe hẳn bởi chúng tôi đã nói chuyện rất lâu. Cô ấy tình nguyện chép bài cho tôi và hứa sẽ giảng lại bài cho tôi. Cuối cùng thì cô ấy cũng lấy ra ba tập truyện cho tôi xem. Ồ, ba tập truyện “Ba người lính ngự lâm”.
    - Cậu đọc đi, tớ sợ cậu buồn nên cho cậu mượn đấy. Hay lắm.
    - Nó nói gì vậy Hương Giang.
    - Tớ không nói được đâu, nhưng nó có nói đến một anh chàng lính ngự lâm rất đáng yêu tên là Đactanhăng.
    - Đactanhăng…
    - Đúng đấy, chúc cậu mau khỏe và gắng đọc hết truyện.
    Tôi lại mỉm cười, nhưng nó không méo mó nữa, tự nhiên tôi thấy vui và thấy mình ngớ ngẩn hơn bao giờ hết. Đêm đó tôi mơ thấy một giấc mơ tuyệt vời. Hương Giang đã dẫn tôi đến gặp Đactanhăng. Anh ta đưa tay ra bắt tay tôi rồi nói: Ta quen nhau đi thôi.
    J.
    (Tổ 8B, P. Lương Khánh Thiện, TX Hà Nam, Nam Hà)
     
    m0n0kun thích bài này.

Chia sẻ trang này