Tuổi 20 yêu dấu - Nguyễn Huy Thiệp

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học trong nước' bắt đầu bởi assam1719, 5/10/13.

Moderators: Văn Lộc
  1. assam1719

    assam1719 Lớp 12

    Mình xin phép post bài của chính tác giả Nguyễn Huy Thiệp quảng cáo cuốn sách của mình nha:

    Nguyễn Huy Thiệp: ''Tôi tin Tuổi 20 yêu dấu sẽ đắt hàng''

    Sau hơn chục năm nung nấu ý đồ viết tiểu thuyết và đều bị đứt gánh giữa đường, gần đây Nguyễn Huy Thiệp đã hỉ hả tuyên bố rằng ông sẽ tung ra văn đàn cuốn tiểu thuyết đầu tay gây sốc Tuổi 20 yêu dấu. Như vậy là kể từ lần đầu tiên bước chân vào làng văn (1987) tới nay, ông đã thoả mãn tâm nguyện của mình: lang thang trên mọi lãnh địa - truyện ngắn, sáng tác kịch bản sân khấu, điện ảnh, viết phê bình, tiểu luận, tạp bút... để hoàn tất con đường trở thành nhà văn chuyên nghiệp. Ông đã có cuộc trò chuyện với báo chí.

    - Tại sao ông lại đặt một cái tên tiểu thuyết sặc mùi ''cải lương'' thế?

    - ... Tôi thích cái tựa này. Ban đầu tôi đặt tên cho nó là Khuê (lấy tên nhân vật chính trong tiểu thuyết), hoặc Tuột xích, hoặc Bút ký phiêu lưu của một sinh viên đại học, hoặc Bài ca tuổi trẻ hay một cái gì đại khái như thế. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì Tuổi 20 yêu dấu là phù hợp hơn cả. Trước hết bởi tác phẩm của tôi muốn nhằm vào lớp độc giả thanh niên, những người mà tôi luôn kính trọng và yêu mến.

    - Ông đã loan tin cho một số tờ báo là để viết cuốn tiểu thuyết này ông phải ra đảo Cát Bà hai tháng. Phải chăng đây là một kiểu tiếp thị sách?

    - Ồ không, sự thực là vậy. Đầu tháng 12 năm ngoái tôi đưa thằng con thứ hai ra đảo cai nghiện. Hai bố con được ông Giám đốc Công ty Môi trường đô thị Cát Bà cho một căn hộ 6m2. Chật chội, buồn và cô đơn. Lại nhìn thằng con ngày ngày vật vã với ma tuý, tôi nảy ra ý đồ viết một cuốn sách cho thanh niên. Tôi là một nhà văn chuyên nghiệp. Công việc của tôi là đi tìm và đánh thức chân lý. Bởi thế Tuổi 20 yêu dấu sẽ không thể rải đầy hoa hồng mà phải sặc mùi ma tuý và ca ve. Nó sẽ là liều vắc xin cần thiết cho thanh niên, những kẻ béo bệu bị nhồi nhét bởi hàng mớ kiến thức giáo khoa thư. Có một tay nhà văn Ba Lan, tôi không nhớ tên, đã viết truyện ngắn thế này: Một đám học sinh phổ thông vào thăm vườn thú vì khao khát được xem voi thật. Ông giám đốc, vì sợ tốn tiền thuê nhân công chăm nuôi con vật thật nên đã cho người làm voi bằn cao su. Một cơn gió thổi đến làm con voi cao su bay tung lên trời. Bọn trẻ bị lừa dối, thất vọng và bắt đầu phá phách.

    - Đặc điểm truyện ngắn của ông là sự đan xen chất hài hước, tính triết lý, sự lãng mạn và trần trụi, cái bẩn thỉu lẫn cái cao thượng... Vậy Tuổi 20 yêu dấu có mới hơn phong cách viết trước đây của ông? Ông có định đổi ''mốt'' không?

    - Đây là cuốn tự truyện của một thanh niên 20 tuổi. Do đó, giọng điệu tác phẩm là trẻ trung, tươi tắn. Nhịp điệu và tiết tấu cũng nhanh hơn. Người Trung Quốc định nghĩa tiểu thuyết là ''những chuyện cóp nhặt vỉa hè''. Tôi cho rằng ở một góc độ nào đó thì quan niệm này là đúng. Tôi đã áp dụng nguyên tắc ''cóp nhặt'' và ''vụn vặt'' từ đời nhà Thanh vào 30 chương của cuốn tiểu thuyết dày 300 trang này. Còn về chuyện đổi ''mốt'', tôi không thích khái niệm này vì nghe nó có vẻ ăn xổi quá.

    - Sáng tác tiểu thuyết và truyện ngắn, theo ông, cái nào chật vật hơn?

    - Mất 4 tháng trời trằn trọc, vật vã, tôi mới viết được truyện ngắn Thương nhớ đồng quê. Nhiều lúc thấy mình giống hệt thằng tù khổ sai. Bởi những con chữ và suy tưởng cứ dai dẳng ám quẻ mình thế mà ngồi vào bàn thì tắc tịt. Cũng có khi hôm trước ''cày'' được vài trang hôm sau lại quăng đi. Nhưng viết Tuổi 20 yêu dấu, dày gấp 3, 4 lần Thương nhớ đồng quê thì chóng vánh trong vòng một tháng. Làm cái anh phu chữ, tâm trạng, cảm xúc chi phối nhiều lắm. Không có cảm xúc mà cứ kỳ cà kỳ cạch gò lưng vào bàn thì khổ lắm. Tôi đặt cái bàn ở nhà chỉ để tượng trưng thôi. Chất lượng tác phẩm phụ thuộc vào chính bản thân nó chứ không phải ở các thủ tục rườm rà của tay nhà văn, hoặc thời gian sáng tác ngắn hay dài. Tôi thấy nhiều người trước khi viết phải chay tịch, ngồi thiền, trai giới... Thật là dớ dẩn. Vả lại, khi tư tưởng chưa chín muồi thì viết cái gì cũng khó, tiểu thuyết hay truyện ngắn cũng vậy.

    - Tại sao ông tin rằng Tuổi 20 yêu dấu sẽ đắt hàng?

    - Trong cuộc sống có bao nhiêu sự chọn lựa. Chỉ cần độc giả đọc sách một lèo là nhà văn đã thành công rồi. Đã vậy, viết cho người trẻ tuổi cũng không phải là chuyện dễ. Cao siêu quá thì họ chán. Tầm thường quá cũng không ổn. Tôi đã thử cho các tay buôn, dân chơi đọc bản thảo Tuổi 20 yêu dấu, thấy họ đọc liền mạch 7 chương. Đấy là cơ sở để tôi tin ''hàng'' của mình sẽ bán chạy.

    Theo Thể thao-Văn hoá.

    Còn theo ý kiến của mình sau khi đọc cuốn này: Nguyễn Huy Thiệp sau khi từ bỏ sở trưởng của mình là "truyện ngắn" để bước chân sang thế giới truyện dài thì có lẽ "mất đi bản sắc". Nhiều lúc chỉ thấy tác giả chửi, chửi và chửi...

    Bên cạnh đó, một cuốn truyện đắt hàng (tất nhiên là theo ý kiến tác giả) thì chưa chắc là một cuốn truyện hay và có giá trị, các bạn nhỉ? Mình không biết nó đắt hàng thế nào, chỉ biết nó được xuất bản ở Pháp (dịch sang tiếng Pháp) trước khi có mặt ở Việt Nam. Một con đường xuất bản mới chăng?? Hay ???




    Các bạn tham khảo và chia sẻ ý kiến nha.

    Thân ái. :smile:


    Hiện sách đang nằm trong mục VIP--> sẽ được chuyển ra diễn đàn trong vài ngày tới. Mong các bạn thông cảm nha. :smile:


    Người viết bài:
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Nguồn: TVE


    Thấy sách nằm trong khu vực Vip lâu quá, nên mình làm luôn ebook rồi up lên cho mọi người xem đỡ (chia sẻ mà). Chứ không có ý cạnh tranh sách với bac Capthoivu (khi nào sách bác đưa ra là em xóa bài này luôn). Cám ơn bác đã giới thiệu một quyển sách hay.



    Người viết bài:
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Nguồn: TVE

     

    Các file đính kèm:

    secret garden thích bài này.
Moderators: Văn Lộc

Chia sẻ trang này