Classics Virginia Woolf Collection <Tác giả viết về nữ quyền xuất sắc>

Thảo luận trong 'Sách tiếng nước ngoài' bắt đầu bởi sun1911, 3/10/13.

  1. sun1911

    sun1911 Moderator Thành viên BQT

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Viện sĩ


    [​IMG]

    A Room of One's Own - Virginia Woolf

    Virginia Woolf (1882-1941) nhà văn Anh, viết tiểu thuyết, tiểu luận, phê bình, làm nhà xuất bản, và tranh đấu cho nữ quyền. Tác phẩm A Room of One’s Own (1929) của bà được xem như một tác phẩm kinh điển về nữ quyền.

    Trích đoạn tác phẩm A Room of One's Own.

    Nhưng các bạn có thể vặn hỏi lại tôi chúng tôi yêu cầu bà nói chuyện về người nữ và văn học—chuyện đó dính dáng gì đến cái phòng riêng tây nào ở đây? Tôi sẽ cố giải thích điều này cho các bạn rõ. Khi các bạn yêu cầu tôi phát biểu về người nữ và văn học, tôi ra ngồi bên bờ sông và bắt đầu suy nghiệm ý nghĩa những từ ngữ đó là gì. Chúng có thể chỉ giản dị là đôi ba chú giải về Fanny Burney; thêm vài điều nữa về Jane Austen; một đoạn tưởng mộ chị em nhà Bronté và bức phác hoạ khu Giáo đường Haworth nằm dưới tuyết; đôi ba điều minh triết nếu có thể về Mitford; một ám chỉ đầy ngưỡng mộ đến George Eliot; đoạn nữa nhắc đến Gaskell và ta có thể tự bảo thế là hoàn tất. Nhưng nếu nhìn kĩ hơn, những từ ngữ đó xem ra chẳng đơn giản như vậy. Nhan đề người nữ và văn học có thể có nghĩa là—và có lẽ chính các bạn muốn nó mang ý nghĩa như thế—phụ nữ và cái gì là phụ nữ; hoặc phụ nữ và những sáng tác văn học do họ viết; hoặc phụ nữ và những sáng tác văn học viết về họ; hoặc, bằng cách nào đó, cả ba ý nghĩa trên pha trộn lẫn nhau và các bạn muốn tôi trình bày đề tài từ góc độ đó. Nhưng ngay khi tôi thử tra xét chủ thể qua phương cách này, có vẻ là phương cách thú vị nhất, tôi đã nhanh chóng nhận thấy nó vướng phải trở ngại khá nghiêm trọng. Tôi sẽ chẳng bao giờ đạt đến kết luận nào. Tôi sẽ chẳng bao giờ thoả đáp yêu cầu, theo chỗ tôi hiểu, bổn phận thứ nhất của thuyết giảng viên—gửi đến các bạn sau giờ đồng hồ giảng dạy một khối ròng chân lí để tóm lược những gì trên trang tập vở của các bạn và đặt nó vĩnh viễn lên mặt lò sưởi. Điều duy nhất tôi có thể làm được là gửi đến các bạn ý kiến của riêng tôi dựa trên một điểm nhỏ—người đàn bà muốn viết văn chị ta phải có tiền và một căn phòng riêng; và như thế, các bạn sẽ thấy, vấn đề trọng đại nơi bản chất chân thực của người đàn bà và của văn học không có đáp án. Tôi đã không chu toàn bổn phận tìm ra kết luận cho hai tra vấn đó—người nữ và sáng tác văn học, với tôi, vẫn bế tắc. Nhưng để bổ khuyết vào thiếu sót này, tôi sẽ cố làm những gì tôi làm được để trình bày cho các bạn thấy do đâu tôi có ý nghĩ người phụ nữ muốn viết văn phải có tiền và một căn phòng riêng. Trước mặt các bạn tôi sẽ triển khai triệt để, với vốn liếng khả năng của tôi, chuỗi tư tưởng từ đó kết tinh ý nghĩ này trong tôi. Có lẽ nếu tôi phơi trần những ý tưởng, những định kiến đằng sau lời phát biểu, các bạn sẽ thấy phần nào chi phối lên con người phụ nữ, phần nào lên sáng tác văn học. Dù sao chăng nữa, khi vấn đề gây nhiều tranh cãi—và bất cứ câu hỏi nào về tính dục đều thế—người ta chẳng thể nào hi vọng nói lên hết sự thật. Người ta chỉ có thể trình bày đường lối qua đó ý kiến định hình và tồn lưu nơi con người mình mà thôi. Người ta chỉ có thể cho thính giả cơ hội đi đến kết luận riêng của họ trong lúc họ tường tận quan sát những hạn chế, định kiến, phong cách đặc trưng trong tư chất của người nói chuyện. Sáng tác văn học nơi đây như dung chứa sự thật nhiều hơn là dữ kiện. Do đó tôi xin đưa ra đề nghị, trong lúc sử dụng mọi tuỳ nghi và phóng túng của kẻ viết tiểu thuyết, tôi sẽ kể các bạn nghe câu chuyện xảy ra hai ngày trước khi tôi đặt chân đến đây—cong mình xuống bởi sức nặng của đề tài các bạn đặt lên vai tôi—tôi suy nghiệm và ứng xử với nó như thế nào trong đời sống thường nhật của tôi. Tôi không cần nhắc nhở những gì tôi sắp miêu tả ra đây đều không hề hiện hữu; Oxbridge là một giả tưởng; Furnham cũng thế; "tôi" chỉ là định danh tùy tiện dùng cho kẻ nào đó không có thật. Từ đôi môi tôi sẽ tuôn ra những lời ngoa ngôn, nhưng có lẽ cũng có sự thật đâu đó lẫn lộn; chính các bạn phải là người biết tìm kiếm đâu là sự thật và tự quyết định có gì đáng lưu lại không. Không làm được như thế, dĩ nhiên các bạn sẽ ném toàn bộ câu chuyện vào sọt rác và quên phứt nó ngay thôi.

    Tôi ngồi đây (gọi tôi là Mary Beton, Mary Seton, Mary Carmichael hay bất kì cái tên nào cũng được—nó chẳng quan hệ chút nào) bên bờ sông cách đây một hai tuần gì đó, thời tiết tháng mười êm ả, nhưng đầu óc lại rối mù. Sợi dây tròng cổ tôi nhắc đến, người nữ và sáng tạo văn học, sự cần thiết phải đi đến kết luận cho đề tài gây không biết bao nhiêu định kiến và đam mê, kéo đầu tôi gục xuống chạm mặt đất. Bên phải bên trái nơi tôi ngồi, mấy bụi cây chói vàng, thẫm đỏ, rực sắc màu, hình như cũng đang cháy đỏ với nồng độ của lửa. Bờ sông bên kia, những cây liễu rủ đang khóc than, tóc ngang bờ vai buông lửng.

    Mặt sông phản chiếu những gì nó thu hình được, góc trời xanh, cây cầu bắc ngang, vòm cây cháy đỏ, và sau khi anh sinh viên chèo con thuyền lướt qua vũng bóng hình lung linh, nó đóng lại như thể chẳng hề có ai đi qua. Tại nơi đó, người ta có thể ngồi hàng giờ đầu óc lan man những ý tưởng không đâu. Ý tưởng—gọi nó bằng cái tên cao cấp hơn là nó xứng đáng nhận lãnh—bỗng sa xuống dòng nước. Nó đong đưa, phút này qua phút khác, lúc chỗ này lúc chỗ kia, lúc giữa vũng sắc hình lung linh phản chiếu, lúc nơi những đám cỏ dại, lúc cho nước hất tung lên lúc để nhận chìm xuống, cho đến khi—các bạn biết rồi kết quả của sự giằng qua kéo lại như thế—một khối ý tưởng đột nhiên bùng lên ở phía cuối: đoạn chăm chú kéo nó vào, cẩn trọng trải nó ra. Hỡi ơi! Nằm trên thảm cỏ cái ý tưởng này của tôi trông nhỏ bé, tầm thường xiết bao; thứ cá người đánh cá giỏi vứt trả lại xuống nước để nó có thể lớn lên và ngày nào đó bõ công nấu thành món ăn. Lúc này tôi sẽ không quấy rầy các bạn với ý tưởng đó làm gì, mặc dù nếu chịu khó nhìn kĩ các bạn sẽ tự mình tìm ra nó giữa những điều tôi sắp sửa nói đây.

    Tuy bé nhỏ tầm nhường nhưng nó vẫn hàm chứa bản chất kì bí của riêng nó—cài lại trong đầu, lập tức nó trở nên khích động vô cùng, và trọng đại nữa; trong khi nó vụt tới vụt lui, chớp chỗ này loé chỗ nọ, không biết bao nhiêu ý nghĩ cứ tuôn ra trùng trùng điệp điệp đến nỗi tôi chẳng thể nào ngồi yên. Thế là tôi thấy mình băng băng đi thật nhanh xuyên qua bãi cỏ. Ngay tức khắc có bóng người đàn ông nhô lên chận đầu tôi. Thoạt tiên tôi chưa nhận ra cử chỉ khoát tay của con người kì dị mặc áo khoác cắt ngang và sơ mi buổi tối là hướng về tôi. Sắc diện ông ta lộ vẻ hoảng hốt và tức giận ghê lắm. Bản năng chứ không phải lí lẽ đã giúp tôi hiểu ra; ông ta là giám thị trong trường; còn tôi là một phụ nữ. Đây là thảm cỏ xanh, ngoài kia là lối đi. Chỉ có Giảng sư và Học giả mới được phép giẫm lên thảm cỏ; lối đi trải sỏi là nơi dành cho tôi. Những ý tưởng đó thoáng qua. Trong lúc tôi đổi hướng bước về phía lối đi, hai cánh tay ông giám thị cũng từ từ buông xuống, sắc mặt ông ta trở lại bình thường, và mặc dù đi bộ trên cỏ êm ái hơn đá sỏi, tôi thấy chẳng việc gì phải làm to chuyện. Lời cáo buộc duy nhất tôi có thể tố các ngài Giảng sư và Học giả cái trường đại học nào đó là để bảo vệ thảm cỏ của họ, một chuyện không thay đổi cả ba trăm năm nay, họ đã làm con cá nhỏ của tôi trốn mất biệt.

    Giờ đây tôi không tài nào nhớ nổi ý nghĩ gì đã khiến tôi cả gan vi phạm điều cấm kị trong khuôn viên trường như thế. Lòng bình an trôi xuống như đám mây từ thiên đường, bởi nếu có lòng bình an nào thì chắc nó phải ngự trị nơi khoảng sân tứ giác của Oxbridge một buổi sáng tháng mười. Tản bộ xuyên qua những học viện, những dinh thự cổ xưa, cái sần sùi của hiện tại như nhẹ bổng trôi đi; thân thể như được bao phủ bởi cái tủ kính kì diệu không âm thanh nào có thể xuyên qua nổi, và khối óc, không bị nhiễu loạn bởi bất kì sự kiện nào (ngoại trừ người ta lại vi phạm giẫm lên bãi cỏ), được tự do an ngơi với bất kì suy niệm nào hài hoà với thời khắc lúc đó. Tình cờ, vài trí nhớ rời về bài tiểu luận nào đó viết về chuyến trở lại viếng thăm Oxbridge trong kì nghỉ hè dài hạn khiến tôi chạnh nhớ đến Charles Lamb--Saint Charles, Thackery nói, đặt lá thư của Lamb lên trán. Thật thế, trong số tất cả những người đã mất (ý nghĩ nào đến với tôi, tôi sẽ chia sẻ với các bạn), Lamb là một trong những người đồng điệu nhất; một người mà người ta có thể nói, "Ông hãy cho tôi biết cách nào ông viết được những bài tiểu luận đó?" Bởi tiểu luận của ông còn vượt trội hơn cả Max Beerbohm, tôi cho thế, với tất cả sự toàn bích, nhờ cái chớp nhoáng hoang dại của tưởng tượng, thiên tài hiển lộ giữa tác phẩm như ánh chớp để lại tì vết và sự bất toàn, nhưng lại lấp lánh nét thi vị của thi ca. Thế rồi cách đây chừng một trăm năm Lamb về Oxbridge. Chắc chắn ông có viết một tiểu luận--tôi quên mất nhan đề bài viết--về bản thảo một bài thơ của Milton ông tận mắt trông thấy ngay tại nơi đây. Có lẽ là bài thơ Lycidas, và Lamb viết ông đã bị sốc như thế nào khi nghĩ có thể nào một từ trong bài thơ, bất kì từ nào, có khả năng là một từ khác hay không. Ý tưởng Milton nhuận sắc bài thơ, với ông, giống như chuyện phạm thánh. Điều này khiến tôi nhớ tôi cũng hay giải khuây bằng cách đoán từ nào có thể bị Milton sửa đổi và tại sao. Thế rồi tôi chợt nhớ ra điều nữa là chính bản thảo bài thơ đó, bản Lamb tận mắt nhìn thấy, nằm cách đây chỉ vài trăm thước, người ta có thể đi theo bước chân của Lamb băng ngang khoảng sân tứ giác để vào cái thư viện danh tiếng nơi tàng trữ món bảo vật trân quý. Hơn nữa, tôi cũng nhớ thêm, trong lúc tôi chuẩn bị thi hành công tác này, cũng chính tại thư viện này lưu giữ bản thảo tác phẩm Esmond của Thackery. Giới phê bình thường nói Esmond là tiểu thuyết toàn bích nhất của Thackery. Nhưng sự mô phỏng văn phong, bắt chước văn phong thế kỉ mười tám, chính là trở ngại của tác phẩm, tôi nhớ như vậy; ngoại trừ văn phong thế kỉ mười tám là tự nhiên với Thackery—một dữ kiện mà người ta có thể minh chứng bằng cách duyệt xét bản thảo và tận mắt nhìn thấy những sửa chữa đó giúp ích cho văn phong hay cảm xúc. Nhưng rồi người ta lại phải quyết định cái gì là văn phong, cái gì là ý nghĩa, một câu hỏi mà—nhưng tôi đã thật sự đến sát cửa thư viện rồi. Chắc tôi có mở cửa, bởi ngay lập tức xuất hiện, như một thiên thần trấn bảo chặn đường với cái áo choàng đen phất phới chứ không phải đôi cánh trắng, người đàn ông lịch sự, mái tóc bạc trắng; ông từ tốn cất giọng trầm trầm bảo tôi, trong lúc vẫy tôi lại, là phụ nữ chỉ được phép đặt chân vào thư viện khi nào có Giảng sư đại học đi kèm hoặc trong tay có thư giới thiệu.

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Dưới đây là nguyên tác bằng tiếng Anh lấy từ Project Guttenberg.
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link (142.6 KB, 172 lần tải)
    thay đổi nội dung bởi: Russie, 23-03-2009 lúc 10:36 AM

    View attachment A Room of One's Own - Virginia Woolf.rar
     
    Last edited by a moderator: 11/2/15
  2. silence00

    silence00 Lớp 11

    [​IMG]

    Virginia Woolf completed Melymbrosia in 1912 when she was thirty years old. The story concerned the emotional and sexual awakening of a young Englishwoman traveling abroad, and bristled with social commentary on issues as varied as homosexuality, the suffrage movement, and colonialism. She was warned by colleagues, however, that publishing an outspoken indictment of Britain could prove disastrous to her fledgling career as a novelist. Moreover, the critical offensive from men would be especially harsh towards a woman author. Woolf thus revised the novel extensively, omitting much of the political candor until, in 1915, the quieter book was published under the title The Voyage Out. The original Melymbrosia offers a rare look into the formative mind of the modernist master who revolutionized twentieth century literature. Here, one sees the young Virginia Woolf learning her craft.

    Like James Joyce’s Stephen Hero, the original treatment of A Portrait of the Artist as a Young Man, or Ralph Ellison’s posthumously published Juneteenth, Melymbrosia is a "lost classic" that owes its existence to the research of a devoted scholar, in this instance Louise DeSalvo, who spent seven years uncovering the original novel from Woolf’s papers in the archives of the New York Public Library.
     

    Các file đính kèm:

    minhp, nistelrooy47, thanhbt and 2 others like this.
  3. thanhbt

    thanhbt Học sinh Thành viên BQT

    [​IMG]

    Mrs. Dalloway
    by Virginia Woolf

    In this vivid portrait of one day in a woman's life, Clarissa Dalloway is preoccupied with the last-minute details of party preparation while in her mind she is much more than a perfect society hostess. As she readies her house, she is flooded with far-away remembrances. And, met with the realities of the present, Clarissa reexamines the choices she has made, hesitantly looking ahead to growing old. Undeniably triumphant, this is the inspired novelistic outline of human consciousness.
     

    Các file đính kèm:

    minhp, river76, pthanhhoa and 2 others like this.
  4. thanhbt

    thanhbt Học sinh Thành viên BQT

    [​IMG]

    To The Lighthouse
    by Virginia Woolf

    One of the greatest literary achievements of the twentieth century. TO THE LIGHTHOUSE is Virginia Woolf's most popular novel. This definitive edition introduced by Quentin Bell contains the original Hogarth Press text as overseen by the author, and a list of the textual variants that appeared during her lifetime. The serene and maternal Mrs Ramsay, the tragic yet absurd Mr Ramsay together with their children and assorted guests are holidaying on the Isle of Skye. From the seemingly trivial postponement of a visit to a nearby lighthouse Virginia Woolf constructs a remarkable and moving examination of the complex tensions and allegiances of family life, and the conflict between male and female principles.
     

    Các file đính kèm:

    minhp, river76, pthanhhoa and 2 others like this.
  5. thanhbt

    thanhbt Học sinh Thành viên BQT

    [​IMG]

    Orlando
    by Virginia Woolf

    Virginia Woolf's Orlando, "The longest and most charming love letter in literature," playfully constructs the figure of Orlando as the fictional embodiment of Woolf's close friend and lover, Vita Sackville-West. Spanning three centuries of boisterous, fantastic adventure, the novel opens as Orlando, a young nobleman in Elizabeth's England, awaits a visit from the Queen and traces his experience with first love as England, under James I, lies locked in the embrace of the Great Frost.

    At the midpoint of the novel, Orlando, now an ambassador in Costantinople, awakes to find that he is a woman, and the novel indulges in farce and irony to consider the roles of women in the 18th and 19th centuries. As the novel ends in 1928, a year consonant with full suffrage for women, Orlando, now a wife and mother, stands poised at the brink of a future that holds new hope and promise for women.
     

    Các file đính kèm:

  6. thanhbt

    thanhbt Học sinh Thành viên BQT

    [​IMG]

    The Waves
    by Virginia Woolf

    The Waves, more than any of Virginia Woolf's novels, conveys the complexities of human experience. Tracing the lives of a group of friends, The Waves follows their development from childhood to youth and middle age.

    While social events, individual achievements and disappointments form its narrative, the novel is most remarkable for the rich poetic language that conveys the inner life of its characters: their aspirations, their triumphs and regrets, their awareness of unity and isolation. Separately and together, they query the relationship of past to present, and the meaning of life itself.
     

    Các file đính kèm:

  7. thanhbt

    thanhbt Học sinh Thành viên BQT

    [​IMG]

    The Voyage Out
    by Virginia Woolf

    A party of English people are aboard the Euphrosyne, bound for South America. Among them is Rachel Vinrace, a young girl, innocent and wholly ignorant of the world of politics and society, books, sex, love and marriage. She is a free spirit half-caught, momentarily and passionately, by Terence Hewet, an aspiring writer who she meets in Santa Marina. But their engagement is to end abruptly, and tragically. Virginia Woolf's first novel, published in 1915, is a haunting exploration of a young woman's mind, signalling the beginning of her fascination with capturing the mysteries and complexities of the inner life.
     

    Các file đính kèm:

    minhp, river76, pthanhhoa and 2 others like this.
  8. thanhbt

    thanhbt Học sinh Thành viên BQT

    [​IMG]

    Night and Day
    by Virginia Woolf

    A long neglected masterpiece, Night and Day reveals Virginia Woolf’s mastery of the traditional English novel. With its classic comic structure, minutely observed characters, and delicate irony, Woolf’s second novel has invited comparison to the works of Shakespeare, Mozart, and Jane Austen.

    Set in Edwardian London, Night and Day contrasts the lives of two friends, Katherine Hilbery and Mary Datchet. Katherine is the bored, frustrated granddaughter of an eminent English poet. She lives at her parents’ home and is engaged to a prig who exemplifies the stultifying life from which she wishes to be free, until she meets a possible avenue of escape in the person of Ralph Denham. Mary Datchet, on the other hand, represents an alternative to marriage—she has been to college, lives on her own, and finds fulfillment in working for the women’s rights movement.

    As the story dances delightfully among the novel’s brilliantly drawn characters, serious questions about the nature of romance arise. Is love real or illusory? Can love and marriage coexist? Is love necessary for happiness?
     

    Các file đính kèm:

    minhp, river76, pthanhhoa and 2 others like this.
  9. thanhbt

    thanhbt Học sinh Thành viên BQT

    [​IMG]

    Jacob's Room
    by Virginia Woolf

    Virginia Woolf's first original and distinguished work, Jacob's Room is the story of a sensitive young man named Jacob Flanders. The life story, character and friends of Jacob are presented in a series for separate scenes and moments from his childhood, through college at Cambridge, love affairs in London, and travels in Greece, to his death in the war. Jacob's Room established Virginia Woolf's reputation as a highly poetic and symbolic writer who places emphasis not on plot or action but on the psychological realm of occupied by her characters.
     

    Các file đính kèm:

    minhp, river76, pthanhhoa and 3 others like this.

Chia sẻ trang này