Đang dịch R Where there's smoke - Sandra Brown

Thảo luận trong 'Góc dịch các tác phẩm tiếng Anh' bắt đầu bởi halucky, 13/11/15.

  1. Levananh

    Levananh Lớp 1

    Cảm ơn bạn Halucky đã trở lại. Mùa Covid ở nhà đọc truyện dịch của bạn thấy bớt hẳn u ám :)
     
    halucky thích bài này.
  2. hoahuynh2011

    hoahuynh2011 Lớp 1

    Cảm ơn Halucky đã trở lại. Cứ vài tuần mình lại vào đây thăm xem có rục rịch gì hok. Sau nhiều lần tiu ngỉu đi ra thì nay đã có chương mới. Mình rất mong được đọc hết truyện này và sẽ được đọc những truyện khác mà Haluky dịch sắp tới nha.
     
    hathao and halucky like this.
  3. xinhxinhmongto

    xinhxinhmongto Mầm non

    Cảm ơn halucky đã trở lại ❤️ Phải lâu lắm rồi mình mới quay lại sau thời gian dài ngóng trông chương mới rồi lại tiu nghỉu quay ra. Nhưng lần này thấy thật tuyệt vì đã có chương mới Mình cũng biết ngoài việc dịch free bạn còn nhiều dự án công việc khác nên không thể trách bạn được. Và được đọc như thế này là rất quý rồi nhưng rất mong được theo bạn tới hồi kết của câu chuyện. Cảm ơn bạn và các anh chị em đã dành thời gian quý báu dịch những câu chuyện hay để những người như mình được đọc ké nha ❤️
     
    halucky and vinhlinh1979 like this.
  4. halucky

    halucky Lớp 11

    Chương 24


    “Đây là nó sao? Thứ mà em miễn cưỡng bỏ lại sao?”

    Randall dạo qua các phòng của phòng khám, dừng lại trong văn phòng của Lara, nơi cô đang đóng gói những cuốn sách và hồ sơ.

    Gã đã đáp chuyến bay từ sân bay quốc tế tới sân bay Dallas – Fort Worth rồi thuê xe lái hai giờ đồng hồ tới Eden Pass. Nhiều giờ trước khi gã đến, các xe tải truyền thông đã tuần tra trên con đường phía trước phòng khám tìm kiếm gã. Khi gã tới nơi, các phóng viên và máy quay đổ xô đến với số lượng ấn tượng.

    Thử thách của gã ở Montesangre đã chuộc lỗi cho vụ bê bối liên quan đến người vợ và thượng nghĩ sĩ Tackett. Giống như một đứa trẻ bướng bỉnh đã nhận hình phạt của mình, giờ đây gã có một khởi đầu mới, gã được Tổng thống và Bộ ngoại giao đón nhận nồng nhiệt. Trải nghiệm văn hóa Montesangre từ trong ra ngoài, gã là một chuyên gia quyền lực về nó trên đồi Capitol. Gã thật đáng đưa lên mặt báo.

    Lara vẫn ở trong nhà khi Randall tiến hành cuộc họp báo đầy ngẫu hứng. Sau khi trả lời các câu hỏi trong vài phút, gã xin rút lui.

    “Vợ tôi và tôi có rất ít thời gian bên nhau kể từ khi cả hai trở về. Tôi chắc các bạn hiểu.”

    Sau vài tiếng cười khúc khích đầy cảm thông, họ thu lại máy quay, máy thu âm vào xe tải và rời đi. Nhiều người còn bấm còi và vẫy tay chào như thể chào tạm biệt một người bạn thân.

    Giờ đây bóng tối đã buông xuống bên ngoài nhưng Lara vẫn chưa bật đèn trong văn phòng. Tình trạng nhá nhem tối rất phù hợp với tâm trạng của cô. Nó cũng che giấu quầng thâm bên dưới mắt cô.

    Biết rằng sẽ không bao giờ gặp lại Key, cô đã khóc đến đờ người sau sự ra đi đầy tức giận của anh đêm hôm trước. Anh rời đi với cảm giác căm ghét cô. Cảm giác mất mát, đau đớn của cô đến tột cùng, gần với cảm giác khi cô tỉnh lại ở Miami và nhận ra rằng cơn ác mộng khủng khiếp cô đã trải qua là có thật.

    Cuối cùng, khoảng 2 giờ sáng, cô thu thập chút sức lực để leo lên giường, nơi cô thức trắng cho tới sáng. Cô dành cả ngày thu dọn đồ đạc, làm việc một cách luýnh quýnh giữa những vòng tròn trầm cảm. Đôi tay cô hành động không hiệu quả, cô nhìn lơ đãng vào không gian qua đôi mắt khô khốc, chai sạn.

    Tình trạng chạng vạng khiến cho văn phòng cảm thấy dễ chịu hơn, ấm cúng hơn, an toàn hơn, là nơi ẩn náu thực sự cho nỗi tuyệt vọng của cô. Cô đã thích những tấm panel tường và đồ nội thất nam tính của bác sĩ Patton, mong rằng mình có nhiều năm tận hưởng văn phòng này.

    “Thật quê mùa,” Randall nhận xét khi thả mình xuống chiếc sofa hai chỗ bằng da.

    “Trang thiết bị hiện đại.”

    “Tôi đang đề cập tới toàn bộ sự bài trí. Không giống em chút nào.”

    Gã đâu biết cô thế nào.

    “Người ốm đau không chỉ giới hạn nơi thành thị, Randall. Tôi có thể có cơ hội tốt để hành nghề nơi đây.” Cô đậy nắp một thùng các tông, dán nó bằng băng keo. “Đó là, nếu tôi được trao một cơ hội thực sự để thể hiện.”

    “Lãnh thổ nhà Tackett.”

    “Không thể bàn cãi.”

    “Tôi tò mò về vài điểm.” Gã bắt chéo chân với sự lịch lãm lơ đễnh của Fred Astaire. “Nhân danh Chúa, trong khi em có cả lục địa để lựa chọn, tại sao em lại chọn hành nghề nơi đây? Là Texas giữa tất cả mọi nơi,” gã nói với vẻ chán ghét rõ ràng. “Tại sao chọn thị trấn nơi em bị khinh miệt nhất? Em có thiên hướng khổ dâm sao?”

    Cô không có ý định kể lại chi tiết ba năm gần đây nhất của mình cho Randall. Thực tế, cô không có ý định để gã ở dưới mái nhà của mình. Tuy nhiên, trước khi đuổi gã đi, có một điều cô muốn gã biết.

    “Thật không dễ dàng cho tôi để tiếp tục sự nghiệp tại nơi mình đã bị hắt hủi,” cô bắt đầu. “Mặc dù tôi bị thương nặng, mất con và mất chồng trong cuộc nổi dậy đẫm máu, mọi người vẫn chậm tha thứ. Tôi vẫn bị coi là con điếm của Clark. Tôi đã ứng tuyển vào làm nhân viên tại các bệnh viện trên khắp cả nước. Một số nơi đã chấp nhận chỉ với thư giới thiệu trước khi kết nối bác sĩ Lara Mallory với bà Randall Porter. Tôi đã được yêu cầu từ chức vì lợi ích của tổ chức. Chuyện xảy ra ít nhất cả tá lần.”

    “Nên cuối cùng em quyết định lãng phí thời giờ vào việc mở phòng mạch. Tôi cho rằng em đã dùng tiền bảo hiểm nhân thọ của tôi để trang trải tài chính. Nhưng điều đó vẫn không giải thích được tại sao em thực sự chọn nơi đây hành nghề.”

    “Tôi không mua phòng khám, Randall. Nó được chuyển nhượng cho tôi miễn phí và minh bạch. Bởi Clark.” Cô dừng lại để nhấn mạnh. “Đó là một trong những điều chính thức cuối cùng anh ấy làm trước khi chết.”

    Phải mất một chút thời gian để ngấm được thông tin. Khi hiểu được, gã hít vào một hơi thật mạnh. “Chà, tôi dám khẳng định. Anh ta mua sự ân xá cho tội lỗi của mình. Thật đạo đức.”

    “Tôi chỉ có thể đoán được động cơ của anh ấy, nhưng đúng, tôi nghĩ anh ấy cảm thấy nợ tôi điều này.”

    “Bây giờ tôi cho rằng em sẽ trình cho tôi một hóa đơn. Tôi nợ em những gì khi theo tôi đến Montesangre?”

    “Một vụ li hôn.”

    “Từ chối.”

    “Anh không thể từ chối tôi bất cứ điều gì,” cô kịch liệt phản đối. “Key và tôi đã cứu anh khỏi bị giam cầm ở nơi khốn khổ đó! Hay anh đã quên rồi? Sự nổi tiếng ngay tức thì đã xóa sạch ký ức của anh sao?”

    Từ từ một nụ cười nở ra trên mặt gã. Nó kẻ cả như giọng nói của gã. “Lara, Lara. Thật ngây thơ. Sau tất cả những gì đã trải qua, em vẫn không nhìn thấy sự việc bên dưới bề mặt phải không? Kinh nghiệm không dạy em bất cứ điều gì sao? Ở đâu có khói … (Where there’s smoke) thế đó.” Tay gã làm một cử chỉ lười biếng. “Em không học được cách nhìn xa trông rộng, thấy được mọi thứ như bản chất thực sự sao?”

    “Anh đã đưa ra quan điểm của mình, Randall. Nó có cái nghĩa gì?”

    “Em có thực sự nghĩ rằng mình và cái tên phi công dễ bốc hỏa kia góp phần kết thúc sự giam hãm của tôi?”

    Giọng nói của gã trở nên nhỏ nhẹ, tự mãn. Nó khiến cô dựng tóc gáy. Cô linh cảm sợ hãi.

    “Anh đang nói gì?”

    “Động não đi, Lara. Em dễ dàng tốt nghiệp trường y mà. Chắc chắn em đoán được điều này.”

    “Ở Montesangre.”

    “Đúng,” gã khích lệ. “Tiếp tục nào.”

    “Emilio.”

    “Rất tốt. Còn gì nữa? Đào sâu tâm trí một chút.”

    Rào cản trong đầu mập mờ, nhưng một khi cô vượt qua chúng, mọi thứ đều rõ ràng. “Anh không phải tù nhân của gã.”

    Gã cười lớn.

    “Cô gái thông minh! Tôi ghét phải nghe những lời chê bai, nhưng đừng tin vào việc đã cứu mạng tôi. Kế hoạch năm năm của tôi đấy. Đúng như tôi sắp đặt để thực hiện trong bất kỳ sự kiện nào. Tai nạn lố bịch của em với Key Tackett chỉ đơn thuần là một sự phát triển tình cờ mà Emilio và tôi sử dụng làm chất xúc tác. Nó khiến cho đoạn cuối vở kịch trở nên thuyết phục hơn rất nhiều.”

    Lara nhìn chằm chằm vào gã đàn ông cô đã kết hôn hợp pháp và biết rằng mình đang nhìn vào mắt một kẻ điên. Gã được sáng tạo hoàn hảo, ăn nói quá lưu loát, ranh mãnh một cách nguy hiểm, chân dung một kẻ bất lương đáng sợ nhất.

    “Tất cả chỉ là một trò lừa bịp?” cô thì thầm.

    Randall rời khỏi chiếc sofa, tiến lại gần cô.

    “Sau buổi sáng đó ở Virginia, tôi đã bị xem thường ở Washington. Clark có những đồng minh quyền lực bao gồm cả Tổng thống. Ông ta không nghi ngờ về hành vi của Clark, bảo hộ cho anh ta. Mấu chốt là, theo yêu cầu của Clark, ông ta đã bổ nhiệm tôi làm đại sứ và kêu gọi Thượng viện nhanh chóng chấp thuận. Bề ngoài, tôi chấp nhận một cách ân cần, khiêm nhường, như họ dành cho tôi một cơ hội đẫm máu. Sự thật là, tôi coi thường nó nhiều như em vậy, biết rằng đó là một hình thức xua đuổi hợp pháp. Ngay khi đến nhận nhiệm vụ, tôi đã bắt đầu nghĩ ra cách trở về Washington một cách anh hùng. Emilio là một cậu bé thông minh, có tham vọng của riêng mình, nó đã được hoàn thành bằng cái chết của Parez.”

    “Quân giết người.”

    “Dù thế nào. Cùng nhau, chúng tôi đã tạo ra một âm mưu mang lại lợi ích cho cả hai. Cuộc giải thoát của tôi phải được sắp xếp cẩn thận và tận dụng triệt để. Một khi tôi trở về Mỹ, thay vì mang ác cảm với kẻ đã bắt giữ mình, tôi đeo đuổi một quan điểm được tái bổ nhiệm tới Montesangre, mở lại đại sứ quán, thiết lập mối quan hệ ngoại giao với chế độ mới.”

    Lara đang tiến về phía điện thoại. “Chế độ của Emilio.”

    “Chính xác. Nhờ lời khuyên của tôi với Tổng thống, chính phủ của Emilio sẽ sớm được công nhận. Với sự công nhận của Hoa Kỳ, cậu ấy có quyền kiểm soát tuyệt đối nền cộng hòa của mình. Tôi được tín nhiệm trong việc khôi phục nền hòa bình cho một quốc gia thù địch, có thể là một chiến lược trong cuộc chiến chống ma túy. Sau một thời gian thích hợp, những nỗ lực của tôi chắc chắn sẽ được đền đáp bằng lệnh bổ nhiệm tới một nơi béo bở ở nước ngoài hoặc ở Washington. Khác xa với hình ảnh một tên chồng bị cắm sừng nhỉ?”

    “Anh điên rồi.”

    “Giống cáo thôi, Lara. Nó chỉ có tốt cho chúng ta, tôi đảm bảo với em. Sau nhiều năm, sự việc mở ra thậm chí còn tốt hơn dự đoán. Điều tôi cần bây giờ là một người vợ yêu thương để làm tròn hình ảnh của tôi như một nhà ngoại giao mẫu mực. Vì vậy, em yêu dấu, em vẫn sẽ trung thành và ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, mỉm cười với báo chí, vẫy tay với đám đông cho tới khi tôi bảo làm khác đi. Thậm chí đừng nghĩ làm bất cứ việc gì gây hủy hoại cho điều này.”

    Cô bắt đầu cười. “Anh là một kẻ phản bội với sự ảo tưởng về sức mạnh, Randall ạ. Anh thực sự nghĩ rằng tôi sẽ góp phần vào cái kế hoạch năm này của anh ư?”

    “Đúng thế, tôi cho rằng em sẽ,” gã bình tĩnh trả lời. “Em có lựa chọn nào đâu?”

    “Tôi sẽ báo với nhà chức trách. Tôi sẽ kể với họ về sự hung bạo của Emilio. Tôi sẽ gọi …”

    “Ai sẽ tin em?” Gã lắc đầu buồn bã về sự ảo tưởng của cô. “Ai sẽ tin điều được nói ra bởi người phụ nữ bị bắt quả tang ngoại tình với Thượng nghĩ sĩ Tackett chứ? Giờ đây em không có uy tín hơn cái buổi sáng hôm đó khi chúng ta rời thôn trang của anh ta đâu.”

    Gã chỉ chiếc điện thoại mà cô đang nhích dần tới. “Tôi có thể thấy em đang muốn gọi sự giúp đỡ. Cứ tiếp tục. Em chỉ gây ra trò cười về chính mình. Ai sẽ tin rằng một đại sứ Hoa Kỳ lại bắt đầu một cuộc cách mạng trái với lợi ích của quốc giá mà anh ta đang phục vụ?”

    “Bắt đầu một cuộc cách mạng? Ý anh là gì? Cuộc cách mạng bắt đầu khi nào … khi xe của chúng ta bị … Không, chờ đã.” Cô giơ tay lên như thể tránh những luồng suy nghĩ khó hiểu. Chúng dồn nén tâm trí cô nhanh tới nỗi cô không thể sắp xếp chúng.

    “Em đang mất đà, em yêu,” gã khẽ nói. “Tinh thần chậm chạp hẳn đến từ việc sống ở nơi biên giới. Giờ thì nghĩ đi. Tôi nói kế hoạch năm năm. Nó manh nha từ khi chúng ta đặt chân tới Montesangre, không phải từ khi tôi bị bắt cóc.”

    Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn, cô giữ chặt cổ họng, nó đột nhiên khô đi. Thứ gì đó vượt quá tầm hiểu biết của cô. Thứ gì đó cô nên nhớ. Thứ gì đó thực sự đánh vào cô với tác động của một viên đạn. Sương mù bốc lên từ ký ức của cô rồi những thứ bị lãng quên trước cuộc phục kích ngay lập tức được tái hiện trong chuyển động chậm chạp của tâm trí.

    Cô đang chơi trò patty-cake với Ashley ở ghế sau. Chiếc xe tiến đến ngã tư. Khi nó chạy chậm lại, nhóm người có vũ trang lao tới vây quanh. Người lái xe bị bắn, ngã gục lên vô lăng. Cô hét lên. Randall quay lại nhìn cô. “Tạm biệt, Lara” Không sợ hãi, gã mỉm cười.

    Cô thở dốc. “Anh biết!” cô gào lên. “Anh và Emilio đã bố trí mai phục xe của ta! Anh đã giết con gái mình!”

    “Im mồm! Em muốn cả khu phố nghe thấy sao?”

    “Tôi muốn cả thiên hạ nghe thấy.”

    Gã bịt ngang miệng cô. Gã nói nhanh, thấp giọng. “Đồ ngốc! Tôi không có ý định cho đứa bé bị giết. Những viên đạn không dành cho nó.”

    Lara thậm chí không dừng lại để xem xét câu nói đó có nghĩa gì.

    Cô thọc tay vào túi máy ảnh. Nó ở trên bàn, nơi cô để nó lại, không bị xáo trộn kể từ ngày cô trở về từ Montesangre.

    Dưới sự che giấu của bóng tối, cô quờ quạng bàn tay trong đó. Những ngón tay cô chạm vào báng khẩu súng lục ổ quay. Cô rút nó ra, vung vẩy, chĩa nòng súng vào giữa ngực Randall.

    “Đây là cơ hội cuối cùng cho em thay đổi ý định.”

    Janellen mỉm cười với Bowie. “Em sẽ không thay đổi ý định. Em tuyệt đối, cực kỳ, chắc chắn một trăm phần trăm về quyết định của mình. Bên cạnh đó, anh là người hay chùn bước, kiên quyết giữ ý định của mình. Cuối cùng em cũng hạ được anh, vậy nên em không rút lui và cũng không để cho anh làm vậy.” Cô vòng tay quanh tay anh và dựa đầu lên vai anh. “Lái xe đi, ngài Cato. Em rất nóng lòng muốn đến đó.”

    “Nếu ai đó nhìn thấy anh lái xe của em.”

    “Trời tối. Không ai gặp ta đâu. Nếu có, họ sẽ nghĩ Key yêu cầu anh bảo vệ em khỏi các phóng viên một lần nữa.”

    “Ừ, anh thấy họ khắp thị trấn hôm nay.”

    “Họ hy vọng bắt gặp ông Porter.” Lời nhắc nhở xâm lấn vào hạnh phúc của Janellen, khiến cô nhăn mặt. “Mẹ theo dõi anh ta trên bản tin. Thấy anh ta thực sự làm mẹ buồn.”

    “Tại sao thế?”

    “Bởi vì nó gợi lại vụ bê bối, Clark, tất cả những thứ đó. Mẹ đã bỏ bữa tối, lên tầng vào phòng mình.”

    “Em đợi cho tới khi Maydale đến trước khi đi chứ?”

    Như đã sắp xếp, anh và Janellen đã gặp nhau ở văn phòng công ty dầu khí Tackett.

    “Vâng. Bà ấy đến, ở lại qua đêm. Em nói với bà mình sẽ đi Longview để tham dự hội thảo về sự cải tiến.”

    “Còn Key?”

    “Key không về nhà trước buổi trưa, thậm chí đôi khi là không. Anh tuyên bố chơi bài với Balky đến sáng ở đường băng. Anh bảo ngủ ở đó tiện hơn là lái xe về nhà. Dù sao, anh ấy sẽ không bao giờ biết em vắng nhà.”

    Bowie lo lắng liếc nhìn từng chiếc xe mình vượt qua. “Lén lút kiểu này cảm thấy không đứng đắn. Một điều gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra.”

    “Thực lòng, Bowie.” Cô thở dài bực dọc. “Anh là người bi quan, tiêu cực nhất mà em từng gặp. Vài tháng trước, anh là người bị quản giáo, còn em sống như thể bị cầm tù. Vận may của cả hai đã thay đổi.”

    “Vận may của em sẽ thế nào nếu dính với anh đủ lâu,” anh nói rầu rĩ. “Em sẽ mất tài sản.”

    “Em đã nói với anh một triệu lần rồi rằng em không quan tâm nếu em làm vậy. Gia đình em có rất nhiều tiền, nhưng chúng em không hạnh phúc. Không có tình yêu giữa bố và mẹ. Sự đối nghịch đó đã ảnh hưởng đến các anh và em. Chúng em cảm thấy nó trước cả khi chúng em đủ lớn để hiểu ra. Nó khiến Clark trở thành một người thành đạt nhưng không thể tha thứ cho chính mình ngay cả lỗi lầm không đáng kể nhất. Key đã đi quá xa theo một cách khác, sống như thể không mục đích, mặc dù em tin đó là cơ chế phòng thủ của riêng anh. Anh ấy không muốn ai đoán được mình đã bị tổn thương sâu sắc cỡ nào bởi cái chết của cha chúng em và sự từ chối của mẹ. Còn em trở thành một người nhút nhát, sống nội tâm, em ngại nói lên ý kiến trái ngược về bất cứ điều gì. Tin em đi Bowie, tiền không mua được hạnh phúc và tình yêu. Em thà có được tình yêu của anh còn hơn tất cả đàn ông giàu có trên quả đất.”

    “Đó là bởi vì em không bao giờ phải làm gì mà thiếu sự giàu có.”

    Họ đã đề cập đến vấn đề này quá nhiều lần mà không đi đến hồi kết. Cô quyết tâm không để một cuộc cãi vã diễn ra trong đêm hạnh phúc nhất đời mình.

    “Em biết chính xác những gì mình đang làm Bowie. Em đã quá tuổi cập kê. Em yêu anh đến mức mất tập trung và em nghĩ anh cũng yêu em như thế.”

    Anh liếc cô và nghiêm túc trả lời. “Em biết anh cũng thế.”

    “Điều đó cho chúng ta sức mạnh để đối mặt với mọi chuyện. Có điều gì xảy ra mà chúng ta không thể chiến đấu chứ?”

    “Ôi không,” anh rên rỉ. “Em vừa liều lĩnh vẽ đường cho ta chạy.”

    “Bowie,” cô cười nói, rúc vào cổ anh, “anh đúng là có tầm nhìn.”

    Darcy phát hiện ra Key ngay khi bước vào quán Palm. Anh ngồi một mình ở cuối quán, khom lưng nhìn chăm chằm vào đồ uống. Cô ta đang trong tâm trạng phấn chấn. Fergus đang tham dự một cuộc họp hội đồng nhà trường, theo truyền thống kéo dài hàng giờ. Cô ta yêu thích các cuộc họp hội đồng trường. Chúng giải phóng cho cô ta có một buổi tối bên ngoài.

    Heather đang trực ở bàn đăng ký của nhà nghỉ. Tỉ lệ đặt cược cao cho việc cô bé sẽ dành được vương miện nữ hoàng vào tối thứ sáu tới. Darcy đã chi hơn bảy trăm đô để phục trang cho Heather trong dịp này. Fergus sẽ ngất xỉu nếu biết nhưng cô ta coi chi tiêu cho việc này là một khoản đầu tư tốt. Nếu Heather dành được giải, nó sẽ thúc đẩy cơ hội cho cô bé vào đại học. Fergus có thể không đánh giá cao cách thức tinh tế này nhưng Darcy vẫn làm. Mặc dù cô ta lái xe mới mỗi năm, thuộc về một câu lạc bộ đồng quê, mặc quần áo đắt tiền và sống trong ngôi nhà lớn nhất Eden pass, cô ta vẫn bị loại khỏi vòng tròn xã hội nơi đây. Cô ta xác định rằng Heather sẽ đảo ngược điều đó. Heather sẽ là tấm vé cho cô ta bước vào mọi phe phái chặt chẽ ngay cả khi cô ta phải đi cửa sau.

    Tư thế của Key có vẻ tiềm tàng nguy hiểm, nhưng cô ta quyết định vẫn tiếp cận anh. Chuyện gì xảy ra nếu lần cuối cùng gặp anh, cô ta đã đập lời lẽ vào mặt anh còn anh thì đe dọa giết cô ta? Mọi chuyện đều không thuận lợi với anh trong những ngày này. Biết đâu anh đang trong tâm trạng dễ dàng tiếp thu. Cô ta trượt vào chiếc ghế cao của quầy bar bên cạnh anh.

    “Chào, Hap. Cho ly vang trắng. Thêm mấy viên đá vào nữa.” Tay pha chế quay sang lấy đồ cho cô ta. Cô ta liếc nhìn Key. “Vẫn giận em hả?”

    “Gì? Cô đã học được cách tha thứ và lãng quên sao? Còn lâu. Điên à, ai thèm quan tâm. Tôi không.”

    Cô ta nén cơn giận, mỉm cười với Hap khi ông ta phục vụ rượu, rồi nhấp một ngụm. “Em không ngạc nhiên khi anh có tâm trạng cáu kỉnh như vậy.” Khi quay về phía anh, cô ta cọ đầu gối vào anh. “Hẳn rất sốc khi phát hiện ra người chồng đã chết còn sống.”

    “Tôi không muốn nói về nó.”

    “Em đoán là không. Đó là một chủ đề cảm động. Ít nhất anh đã quan hệ với cô ta trước khi đại sứ Porter đổ gục vào bồn tắm của cô ta chứ?”

    Cơ bắp của Key căng cứng trả lời cho Darcy rằng anh có. Cô ta đang rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm nhưng điều duy nhất cô ta không thể chịu đựng được từ một người đàn ông là sự thờ ơ. Cô ta thà bị ngược đãi bằng lời nói hoặc thể xác còn hơn bị phớt lờ. Hơn nữa, cô ta cũng tò mò.

    “Cô ta có giỏi như anh mong đợi không? Không giỏi? Giỏi hơn?”

    Giỏi hơn, cô ta đoán ra bằng cách nhìn anh tọng phần đồ uống còn lại vào họng và ra hiệu cho Hap rót ly khác. Tin đồn xung quanh thị trấn rằng bạn đúng là đồ ngốc thực sự nếu vượt qua Key trong những ngày này. Anh ta thật hung hăng, cáu kỉnh, hậm hực chỉ chực muốn đánh nhau.

    Mới qua thôi, vào buổi trưa, ngay giữa đường Texas, anh đe dọa sẽ hất tung camera của một tay nhà báo nếu gã không bỏ nó ra khỏi mặt anh. Rồi sau đó, tại quán Barbecue Bobby, anh xông vào đánh nhau với một gã nông dân cơ bắp đến từ bên ngoài thị trấn chỉ vì gã đậu chiếc bán tải quá gần chiếc Lincoln của Key. Các nhân chứng cho biết phải mất một thời gian nữa gã cơ bắp kia mới dám mạo hiểm quay trở vào Eden Pass. Anh được cho là luôn bên bờ vực say xỉn bất kể lúc nào ngày cũng như đêm, và anh dành hàng giờ ở đường bay của hạt với gã ngớ ngẩn Balky Willis. Có người nói anh tập luyện lúc 4 giờ sáng trên ánh đèn của sân vận động, nhưng điều đó không có căn cứ lắm.

    Nếu màn trình diễn của Lara Mallory làm anh thất vọng, anh sẽ không quan tâm tới người chồng của cô ta sống dậy và khỏe mạnh đâu. Ngược lại, anh càng thích cô ta thì anh càng giận dữ. Từ những gì Darcy đã nghe và giờ đây được chứng kiến, Key đúng là đang nổi khùng.

    Sự ghen tuông khiến cô ta liều lĩnh. Cô ta chuyển sang thăm dò một điểm nhạy cảm khác.

    “Chắc là bây giờ thì anh đã biết tại sao anh trai mình lại sẵn sàng mạo hiểm sự nghiệp vì cô ta.” Hàm anh cong lên. “Thắc mắc là cô ta so sánh hai người thế nào và ai là người dành được điểm cao hơn. Anh có thảo luận về thành tích của mình?”

    “Câm miệng lại đi, Darcy.”

    Cô ta cười lớn. “Anh có. Hmm. Thú vị đấy. Ba người trên một chiếc giường có thể vô cùng đông đúc.”

    Key quay đầu, phóng ánh mắt đỏ ngầu, mí mắt trĩu nặng chằm chằm vào cô ta. “Từ những gì tôi nghe được, cô đã chơi cái trò ăn ba nhiều hơn vài lần.”

    Tâm trạng của Darcy bùng lên rồi ngay lập tức lắng xuống. Tiếng cười của cô ta thật thấp, quyến rũ. Cô ta dựa người gần hơn, cọ bộ ngực vào cánh tay anh.

    “Đúng đó. Ở chừng mực nào đó có vài lần. Anh nên thử nó lúc nào đi. Hay là?”

    “Không phải trên lục địa này.”

    Một lần nữa, cô ta phá lên cười. “Âm thanh nghe hấp dẫn làm sao.” Cô ta lần một ngón tay trên cánh tay anh. “Em muốn nghe tất cả những chi tiết đó đến chết đi được đây này.”

    Anh không gạt bỏ lời đề nghị ra khỏi tầm tay. Như được khuyến khích, Darcy với lấy túi xách và lôi ra một chiếc chìa khóa rập. Cô ta lắc lủng lẳng cách mũi anh vài inch.

    “Có những lợi thế nhất định khi trở thành vợ của chủ nhà nghỉ.” Cứ như thể có chìa khóa vạn năng mở cửa mọi căn phòng. Cô ta liếm môi dưới. “Anh nói gì chứ?”

    Cô ta hơi ngả người ra sau để anh chắc chắn thấy rằng sự tiếp xúc với bắp tay anh đã khiến núm vú cô ta trở nên cứng cỡ nào. “Đi thôi, Key. Sự việc giữa chúng ta thật thuận lợi phải không? Còn gì nữa mà không đi thôi?”

    Anh đã uống xong ly rượu. Sau khi ném đủ số tiền lên quầy bar trả cho đồ uống của anh và ly vang của Darcy, anh đẩy cô ta về phía cửa.

    Anh không nói gì cho đến khi họ ở bên ngoài.

    “Xe của cô hay của tôi?”

    “Của em. Anh có thể bị phát hiện cách đó cả dặm nhờ chiếc tàu ngầm màu vàng của mình. Bên cạnh đó, nếu xe của em được nhìn thấy ở nhà nghỉ sẽ không ai thắc mắc.”

    Ngay khi hai người yên vị trong chiếc El Dorado, cô ta nghiêng người qua bảng điều khiển, hôn nhẹ lên môi anh. Đó là món khai vị, một lời trêu ghẹo cho những thứ tốt đẹp sắp sửa diễn ra. “Anh nhớ em. Em biết anh có mà.”

    Anh vẫn ngồi sụm mình trong ghế, nhìn chằm chằm qua kính chắn gió. Darcy mỉm cười tự mãn đầy nham hiểm. Anh ấy đang hờn dỗi, nhưng cô ta sẽ khiến anh dựng dậy ngay thôi. Nếu đó là điều cô ta làm, cô ta sẽ chứng minh rằng Lara Mallory là đáng quên.

    Chiếc Cadillac tăng tốc theo hướng Nhà nghỉ Green Pine.

    Jody hiểu rõ về Janellen. Con bé có vẻ không thông minh như bà nghĩ. Thường thì, bất kỳ sự thay đổi nào trong thói quen của bà đều khiến con bé lo lắng. Con bé sẽ dỗ cho bà ăn, cầu xin bà đừng hút thuốc, khăng khăng bà phải lên giường, cầu khẩn bà thức dậy. Con bé lăng xăng như một con gà mái mẹ.

    Nhưng tối nay khi bà bỏ bữa tối, sự cằn nhằn của Janellen thiếu một chút tích cực như thường lệ. Ngay cả tối trước, Jody đã phát hiện ra những thay đổi đáng kể ở Janellen. Con bé băn khoăn về ngoại hình của mình hơn bao giờ hết. Con bé bắt đầu trang điểm và cắt kiểu đầu bob, uốn tóc xoăn bồng bềnh. Con bé ăn mặc khác trước. Váy ngắn hơn và màu sắc cũng tươi sáng hơn. Con bé cười nhiều hơn. Thực tế là, tính tình con bé vui vẻ đến mức chóng mặt. Con bé đã cố gắng thân thiện với những người mà nó đã tránh xa trước đó. Mắt con bé lấp lánh thứ gì đó hơi giống trò tinh nghịch, khiến nó vô tình nhắc nhở Jody về Key. Và người chồng quá cố của bà.

    Lần đầu tiên trong đời, Janellen đã giữ bí mật với mẹ mình.

    Jody đoán đó là một người đàn ông.

    Bà tình cờ nghe Janellen kể với Maydale một chuyện không thể tin được về cuộc hội thảo ở Longview, khi mà rõ ràng con bé đang tiến hành một cuộc hẹn hò với một anh chàng nào đó, có lẽ tại cùng một nhà nghỉ nơi cha nó đã giải trí với vài ả đàn bà. Sự dơ dáy của viễn cảnh để lại mùi vị tồi tệ trong miệng Jody. Con bé không học được điều gì mà bà đã dày công rèn dũa cho ư? Trước khi vài gã Casanova chuyên săn lùng vận may hủy hoại cuộc đời Janellen, bà phải tham dự vào nó.

    Tất cả những vấn đề quan trọng của gia đình là trách nhiệm của bà kể từ khi bà nói “Tôi làm” với Clark Con. Ngày nay nhà Tackett sẽ ở đâu nếu bà không giúp điều khiển vận mệnh của họ? Không bao giờ bằng lòng để cho các sự việc phát triển theo lối bất thường của nó, bà tự mình xử lý tất cả các cuộc khủng hoảng.

    Giống như người mà bà đã lên kế hoạch chăm sóc tối nay. Tất nhiên, đầu tiên bà phải lén trốn Madale.

    Tâm trí của Fergus Winston đang trôi đi một cách dễ chịu. Thủ quỹ hội đồng nhà trường là một nghệ sĩ đơn ca giọng nữ cao trong dàn hợp xướng nhà thờ Baptist. Cô ấy yêu thích giọng nói của mình đến nỗi cô ấy đã nêu chi tiết từng mục của báo cáo ngân sách thay vì phân phối các bản sao tới từng thành viên khác trong hội đồng để đọc. Khi cô ấy nêu chi tiết từng khoản mục trong sổ bằng cái chất giọng nữ cao the thé, Fergus giấu một nụ cười riêng tư, phản ánh sự lành mạnh trong báo cáo tài chính của chính ông. Nhờ một mùa hè tương đối ôn hòa đã thu hút ngư dân và người cắm trại đến các hồ và cánh rừng ở miền Đông Texas, nhà nghỉ đã tận hưởng một mùa thu nhập tốt.

    Ông đang nghiêm túc xem xét đề nghị của Darcy về việc sử dụng một số lợi nhuận để xây dựng một phòng giải trí với các trang thiết bị luyện tập và trò chơi video. Darcy vẫn chưa mách sai nước cho ông, kể từ khi ông thuê cô ta điều phối quán cà phê. Cô ta có một sở trường cho những ý tưởng kiếm ra tiền. Cô ta cũng có sở trường cho việc tiêu tốn từng xu ông làm ra. Giống như hầu hết dân tình, cô ta không nghĩ ông quá sắc sảo. Vì yêu cô ta, ông để cô ta sống dưới ảo ảnh rằng ông không biết gì về chuyện ngoại tình của cô ta. Thật đau lòng khi cô ta ra ngoài tìm kiếm của đàn ông khác, nhưng nó không đau đớn bằng sống mà không có cô ta.

    Ông từng nghe trên đài, một nhà tâm lý học nói về những lý do tâm lý sâu xa đối với hành vi bất thường của con người có nguồn gốc từ thời thơ ấu. Không nghi ngờ gì, Darcy là một trường hợp như vậy. Nó khiến ông buồn cho cô ta, và khiến ông càng yêu cô ta hơn. Miễn là cô ta tiếp tục về nhà với ông, ông tiếp tục nhắm mắt làm ngơ trước sự không chung thủy của cô ta và giả điếc trước những lời chế giễu của bạn bè, đồng nghiệp.

    Cô ta nghĩ ông không biết về số tiền xa hoa mà cô ta đã chi cho bản thân và Heather nhưng ông biết. Vợ ông có đầu óc năng động còn ông có đầu óc của một kế toán. Ông biết được giá trị từng đồng xu mà nhà nghỉ mang lại. Trong những năm qua, ông đã học được cách giấu lợi nhuận khỏi IRS, một nơi che mắt, một lối đi tắt.

    Ông cười thầm sau một tiếng ho. Nhờ có Jody Tackett ông đã tiết kiệm hàng nghìn đô la mỗi năm. Ông luôn hy vọng mình sẽ sống để chứng kiến kẻ thù cũ của mình tạ thế. Trước khi sức khỏe của bà xấu hơn, và bà trở nên vô thức, ông phải quyết định có nên cho bà biết bí mật nhỏ này không. Lựa chọn đúng thời điểm là rất quan trọng. Rốt cục, ông sẽ thú nhận một tội ác. Ông muốn bà có đủ sáng suốt để thâu nắm được toàn bộ tác động của lời thú nhận, nhưng không có khả năng để làm bất cứ điều gì. Có lẽ ông nên sắp đặt nó dưới dạng một lời cảm ơn. Jody thân mến, trước khi bà cư trú nơi địa ngục vĩnh cửu, tôi muốn cảm ơn bà. Có nhớ làm thế nào bà lừa gạt tôi ra khỏi hợp đồng thuê khu đất chứa dầu? Chà, tôi vui mừng thông báo với bà rằng …

    “Fergus? Ông nghĩ thế nào?” Giọng nữ cao cất lên từ tâm trí lơ đễnh của Fergus.

    “Tôi nghĩ cô làm khá toàn diện. Nêu không có chỉnh sửa hay thắc mắc, tôi đề nghị chúng ta tiếp tục.”

    Khi vị phó chủ tịch giới thiệu nội dung đầu tiên trong chương trình nghị sự tối hôm đó, Fergus trở lại với những tưởng tượng đầy thỏa mãn về sự báo thù.

    “Sự phản bội của anh đã giết con gái tôi.” Giọng Lara vẫn bình tĩnh khi bàn tay khum chặt khẩu Magnum 357. “Đồ khốn. Anh đã giết con tôi. Giờ tôi sẽ giết anh.”

    Khẩu súng chĩa vào mình khiến Randall dừng lại, nhưng chỉ trong giây lát. Gã hồi phục đáng ngưỡng mộ. “Em đã thử tư thế ấn tượng này ở Montesangre và nó không phát huy tác dụng. Emilio nhìn ra bản chất giống như tôi thôi. Em là người chữa lành, không phải kẻ giết người. Em đề cao mạng sống con người hơn là tước đoạt nó. Tuy vậy, không phải ai cũng chia sẻ sự quan tâm cao độ như gã người tình của em đâu. Những lý tưởng cao cả như vậy ngăn cản em nắm bắt được những điều mình muốn. Bước cuối cùng là bước duy nhất thực sự được tính đến, Lara. Cho dù em có làm gì thì nó vẫn quyết định thành công hay thất bại. Người ta phải sẵn sàng thực hiện bước cuối cùng, nếu không nỗ lực sẽ thất bại thôi. Trong tình huống này, kéo cò là bước cuối cùng, và em sẽ không bao giờ thực hiện nó.

    “Tôi sẽ giết anh.”

    Sự bình tĩnh của gã giảm đi một phần, nhưng gã vẫn tiếp tục với vẻ thư thái. “Bằng cái gì? Một khẩu súng lục rỗng đạn ư? Những viên đạn đã được gỡ bỏ, nhớ không?”

    “Đúng, tôi nhớ. Nhưng chúng đã được thay thế. Key đã giấu thêm đạn trong ngăn bí mật của túi máy ảnh. Các tên lính đã bỏ sót nó trong quá trình lục soát. Anh ấy đã nạp lại đạn trước khi chúng tôi rời khách sạn để bắt máy bay tới Colombia.” Cô kéo búa đập ra sau. “Tôi sẽ giết anh.”

    “Em đang lừa phỉnh.”

    “Đó là lời phán xét cuối cùng mà anh có được, Randall. Và nó đã sai.”

    Một tiếng ồn phát ra inh tai nhức óc. Bóng tối bị xé vụn bởi thứ ánh sáng màu cam chói lòa và Lara bị hất ngược vào tường. Khẩu súng lục nặng nề tuột khỏi bàn tay cô.

    Căn phòng nổ tung.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/4/20
    tuhue, putsi, B-Mon and 5 others like this.
  5. halucky

    halucky Lớp 11

    Cảm ơn mọi người đã quay lại và trò chuyện. Thật vui được đọc comment. Dù chỉ vài dòng ngắn ngủi nhưng vẫn háo hức như được đọc chương mới vậy. Toàn những cái tên quen thuộc, kiểu như gặp lại bạn cũ ý, hi hi.
     
    B-Mon, hathao, Violet Nguyen and 4 others like this.
  6. kimduyen

    kimduyen Lớp 1

    Ủa, này chưa kết thúc đâu nhỉ, mừng quá, lại có truyện để chờ đợi, cảm giác chờ đợi và thỏa mãn khi có chương mới để đọc rất kích thích, nó giống như năng lượng sống mỗi ngày ý, dù sao cũng cảm ơn rất nhiều vì đã mang đến những điều đó
     
    xinhxinhmongto and halucky like this.
  7. halucky

    halucky Lớp 11

    @kimduyen Bản word phần cuối đánh số chương hơi lộn xộn. Mình cũng bị nhầm. Các chương đầu dài nhưng hơi tản mạn. Các chương cuối ngắn hơn mà lại tập trung nhiều sự việc. Các nút thắt nằm hết ở 3,4 chương cuối này. Nhưng sắp hết thật rồi đấy.
     
    tuhue, Angry Bird, putsi and 6 others like this.

Chia sẻ trang này