Thơ Việt Xin chắp tay nguyện cầu cho người dân Népal…

Thảo luận trong 'Tủ sách Thi ca' bắt đầu bởi langtu, 17/5/15.

Moderators: Ban Tang Du Tử
  1. langtu

    langtu Sinh viên năm I

    Mặt đất lặng im
    Mặt đất đang bình yên chim hót
    Những gương mặt người
    Nhập nhoạng những buồn vui

    Rồi bỗng nhiên
    Mặt đất cựa mình
    Mặt đất rùng lên trong đau đớn
    Nứt
    Gãy
    Vỡ
    Răng rắc
    Rào rào…

    Ầm ầm những trận cuồng phong
    Ầm ầm núi tuyết chảy tan
    Nháo nhào những tiếng kêu than
    Quáng quàng những bàn tay víu
    Nát vụn rồi những ngôi nhà
    Tan hoang rồi những đền đài
    Đất mang bao phận người
    Nằm xuống mà khôn nguôi sợ hãi!

    Có em bé nào trên đường đi học
    Cặp sách trên vai và mơ ước trong tim
    Sáng nay còn líu lo như bầy chim
    Về những sợi nắng không bao giờ biết khóc
    Có bà mẹ nào chở buồn vui trong tóc
    Dọc đường mưu sinh dằng dặc khổ đau
    Vẫn không quên giấu nước mắt tuôn mau
    Mơ về ngày mai cuộc đời toàn tiếng hát
    Có cụ già nào tin trong chuông chùa bát ngát
    Đền đài này sẽ mang đến bình an
    Cho triệu triệu người dân Nepal
    Cho an vui chảy tràn ra khắp nẻo

    Những giấc mơ đều dang dở
    Trong cơn rùng mình của đất
    Giờ nằm sâu dưới tầng gạch nát
    Thân thể họ vụn rời và giấc mơ bay lên
    Hãy bay vượt qua bóng đêm
    Qua đầm đìa vết thương đau đớn
    Qua cát dập, đá vùi, tro nóng
    Đến vùng trời xanh mát những bình an
    Rồi đền đài lại ngát hương lan
    Rồi Everest lại mênh mông tuyết trắng
    Rồi Kathmandu lại thênh thang nắng
    Và đất lại liền như chưa hề có vết đau

    Népal ơi, xin nguyện cầu nước mắt khô mau
    Cho những số phận đã hòa tan vào lòng đất
    Biết quên vết thương thịt da, quên nỗi đau mất mát


    Tác giả : Đỗ Nhật Nam
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/15
Moderators: Ban Tang Du Tử

Chia sẻ trang này