0077.00013_Team 8 - Searatsuki (type-done)+Lại Thị Thu Hà (soát xong)

3/5/16
0077.00013_Team 8 - Searatsuki (type-done)+Lại Thị Thu Hà (soát xong)
  • Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng.

    Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,

    Đế ta chiếm lấy riêng phần bí mật ?

    – Than ôi ! thời oanh liệt nay còn đâu ?


    Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu,

    Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,

    Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối :

    Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng cây trồng ;

    Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòng

    Len dưới nách những mô gò thấp kém ;

    Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm,

    Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu

    Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.


    Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ !

    Là nơi giống hầm thiên ta ngự trị,

    Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa,

    Nơi ta không còn được thấy bao giờ

    Có biết chăng trong những ngày ngao ngán,

    Ta đang theo giấc mộng ngàn to lớn

    Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,

    – Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi !

    (1936)

    *

    Cây đàn muôn diệu

    (Gửi cho Tứ-Ly)

    Tôi là người bộ hành phiêu lãng

    Đường trần gian xuôi ngược để vui chơi

    Tìm cảm giác hay trong tiếng khóc, câu cười,

    Trong lúc gian lao, trong giờ sung sướng,

    Khi phấn đấu cũng như hồi mơ tưởng.

    Tôi yêu đời cùng với cảnh lầm than,

    Cảnh thương tâm, ghê gớm, hay dịu dàng.

    Cảnh rực rỡ, ái ân hay dữ dội.


    Anh dù bảo : tính tình tôi thay đổi,

    Không chuyên tâm, không chủ nghĩa : nhưng cần chi ?

    Tôi chỉ là một khách tình si

    Ham vẻ Đẹp có muôn hình, muôn thể

    Mượn lấy bút nàng Ly-Tao tôi vẽ,

    Và mượn cây đàn ngàn phím, tôi ca

    Vẻ đẹp u trầm, đắm đuối, hay ngây thơ,

    Cũng như vẻ Đẹp cao siêu, hùng tráng

    Của non nước, của thi văn, tư tưởng.

    Dáng yêu kiều tha thướt khách giai nhân ;

    Ánh tưng bừng linh hoạt nắng trời xuân ;

    Vẻ sầu muộn âm thầm ngày mưa gió ;

    Cảnh vĩ đại, sóng nghiêng trời, tháng ngàn đổ ;

    Nét mong manh, thấp thoáng cánh hoa bay ;

    Cảnh cơ hàn nơi nước đọng bùn lầy ;

    Thú xán lạn mơ hồ trong ảo mộng ;

    Chí hăng hái đua ganh đời náo động :

    Tôi đều yêu, đều kiếm, đều say mê.

    Tôi sẵn lòng đau vì tiếng ai bi,

    Và cảm khái bởi những lời hăng hái.

    Tôi ngợi ca với tiếng lòng phấn khởi,

    Tôi thở than cùng thiếu nữ bâng khuâng,

    Tôi véo von theo tiếng sáo lưng chừng,

    Tôi yên ủi với tiếng chuông huyền diệu,

    Với Nàng Thơ, tôi có đàn muôn điệu ;

    Với Nàng Thơ, tôi có bút muôn màu ;

    Tôi muốn làm nhà nghệ sĩ nhiệm mầu :

    Lấy thanh sắc trần gian làm tài liệu.

    *

    Mấy vẩn ngây thơ

    (Tặng Nguyễn lương Ngọ)


    TÔI

    Suốt đêm thức để trông ai,

    Ô kìa ánh lửa đỏ ngời phương đông.

    Nhởn nhơ cây núi nhuộm hồng,

    Đẹp như cô gái yêu chồng đêm nao ?

    CÔ MÁN

    Đêm qua trăng khóc trên trời,

    Để cho nước mắt nó rơi trên cành,

    Giọt châu trắng, lá cây xanh,

    Anh kia có biết tâm tình tôi chăng ?

    TÔI

    Kìa cô con gái thẩn thơ,

    Đứng trên đỉnh núi trông chờ ai đây ?

    Cỏ bay cái váy cũng bay ...

    Trên không con nhạn đón mây chập chờn.

    CÔ MÁN

    Chập chờn con nhạn đón mây,

    Cỏ cao đón gió, tôi đây trông chồng

    Lòng tôi anh biết cùng không ?

    Ngày tưng bừng cũng lạnh lùng như đêm.

    TÔI

    Đêm ngày cô những lạnh lùng,

    Bởi chưng cô chửa có chồng, như ai.

    Hỡi cô con gái kia ơi !

    Thôi đừng khóc nữa, kẻo tôi thêm buồn.

    CÔ MÁN

    Tôi buồn tôi lại buồn thêm,
    tôi trông mây nước tôi thèm duyên tơ

    Mắt tôi, nước mắt như mưa,

    Tôi không muốn gạt, tôi chờ ai lau.

    TÔI

    Ai lau nước mắt cô mình ?

    Dưới đây duy có một mình ta thôi.

    Cầm khăn lòng những bồi hồi,

    Lệ ta cũng chửa ai lau cho.


    Thân ta lưu lạc giang hồ,

    Giận đời muốn khuất những trò đảo điên,

    Để lòng theo đám mây huyền,

    Mây đưa ta bước tới miền gió trăng.


    Ở đây mây núi, cây rừng,

    Nước non thanh sạch cách chừng phồn hoa.

    Chim đèo nhắn gió đèo ca,

    Du hồn như một giấc mơ không cùng.


    Giữa nơi bát ngát mịt mùng,

    Tấm lòng thơ cũng nặng lòng ái ân.

    Thân tuy muốn thoát duyên trần,

    Nhưng còn vương mối nợ trần muôn năm.


    Đờn lòng ta sắt ta cầm,

    Lại dây hoà điệu, hoà âm; ta cùng.

    Du dương chung khúc mơ mòng

    – Mây cao với núi chập trùng kia ơi !

    *

    Tiếng gọi bên sông

    (Lời chinh phụ)

    Ta là một khách chinh phu,

    Dấn bước truân chuyên khắp hải hồ.

    Mũ lợt bốn bề sương nắng gội.

    Phong trần quen biết mặt âu lo.


    Vất vả bao từng, chi sá kế ?

    Gian lao như lửa rèn tâm chí,

    Bấy lâu non nước mãi xông pha.

    Chưa phút dừng chân, chưa lúc nghỉ.


    Trong thuở sinh bình, đôi mắt ta

    Không hề cho đẫm lệ bao giờ ;

    Cười phen thất bại, khinh nguy hiểm,

    Nện gót vang đường, nhịp khúc ca.


    Đang độ nam nhi vui trẻ hoài :

    Sầu tư bi thiết, gác bên tai,

    Trái tim chỉ rộn khi căm tức,

    Ghét lũ vô nhân, giận nỗi đời.


    Trong khi lật đật rẻo sông Mê,

    Trận gió heo may đuổi nhạn về.

    Bụi cuốn đường xa, chinh khách mỏi,

    Bỗng nghe tiếng hát vẳng bên kia.


    Tiếng hát trong như nước ngọc tuyền,

    Êm như hơi gió thoảng cung tiên,

    Cao như thông vút, buồn như liễu :

    Nước lặng, mây ngừng, ta đứng yên.


    Chinh phu trong dạ nhường tê tái,

    Quay gót ta buồn trông trở lại,

    Đường vẫn còn xa, còn phải đi,

    Song le tiếng hát bên sông gọi :


    “ Đi đâu vội bấy hỡi ai ơi !

    Mà để cho nhau luống ngậm ngùi ?

    Em trẻ, em son, em lại đẹp.

    Sang đây chung hát khúc ca vui !


    “ Hỡi khách ! Sang đây với bạn tình.

    Vui đi ! Đời được mấy xuân xanh ?

    Ưu tư chi để sầu mây nước,

    Kìa cánh hoa đua rỡn trước cành. ”


    Tiếng ái ân kia réo rắt hoài,

    Mà lời mây nước giục bên tai.

    Đau lòng rứt mối tơ vương vấn,

    Nước mắt đầu tiên lã chã rơi.


    Vì chưng ta cũng biết yêu đương,

    Mà cuộc tình duyên gặp giữa đường,

    Trong lúc non sông mờ cát bụi

    Phải đâu là hội kết uyên ương ?


    Âm thầm từ giã cô thôn nữ,

    Cô đứng bên sông không hát nữa,

    Lòng ta thổn thức còn đê mê

    Nhịp với lòng ai nhường than thở ?


    Âm thầm ta lại bảo cô rằng :

    “ Mặt đất mênh mang biết mấy chừng,

    Em có yêu ta thì gắng đợi,

    Đem lòng mà gửi lên cung trăng.


    Ở chốn đường khơi ta nhớ em.

    Thì lòng ta sẽ hoá ra chim

    Bay lên lưu luyến bên cung nguyệt

    Sẽ ngỏ cho nhau thấu nỗi niềm. ”


    Ta đi theo đuổi bước tương lai,

    Để lại bên sông kẻ ngậm ngùi.

    Chí nặng bốn phương trời nước rộng,

    Từ nay thêm bận nỗi thương ai.

    *

    Bên sông đưa khách

    Tặng tác giả “ Đời Mưa Gió ”

    Lòng em như nước trường-giang ấy,

    Sớm tối đưa chàng tới Phúc-châu.

    (Lời Kỹ-nữ)


    Trời nặng mây mù mấy khóm cây,

    Đứng kia không biết tỉnh hay say,

    Đỗ bờ sông trắng con thuyền bé,

    Cạnh lớp lau già gió lắc lay.


    Tôi tiễn đưa anh đến tận thuyền

    Để dài thêm hạn cuộc tình duyên ;

    Thuyền đi, tôi sẽ rời chân lại.

    Tôi nhớ tình ta, anh vội quên.


    Thuyền khách đi rồi tôi vẫn cho

    Lòng tôi theo lái tới phương mô ?

    Bâng khuâng trong cõi sầu vô hạn.

    Không khóc, vì chưng mắt đã khô.


    Đâu biết rằng anh cũng chỉ là

    Khách chơi giây lát ghé chơi qua ;

    Rồi thôi níu áo không tình nữa,

    Để mặc tình ai khổ, ước mơ.


    Tôi chỉ là người mơ ước thôi,

    Là người mơ ước hão ! Than ôi !

    Bình minh chói lói đâu đâu ấy,

    Còn chốn lòng riêng u ám hoài.


    Mà biết vô duyên vẫn cứ mong,

    Trăm năm ôm mãi mối tình không,

    Trọn đời làm kẻ đưa thuyền khách :

    Thuyền chảy, trơ vơ đứng với sông.

    (1937)

    *

    Tiếng trúc tuyệt vời

    Tặng Trường-Bách

    Tiếng địch thổi đâu đây,

    Cớ sao mà réo rắt ?

    Lơ lửng cao đưa tận lưng trời xanh ngắt,

    Mây bay... gió quyến mây bay...

    Tiếng vi vút như khuyên van, như dìu dặt

    Như hắt hiu cùng hơi gió heo may.

    Ánh chiều thu

    Lướt mặt hồ thu,

    Sương hồng lam nhẹ lan trên sóng biếc,

    Rặng lau già xao xác tiếng reo khô.

    Như khua động nỗi nhớ nhung, thương tiếc

    Trong lòng người đứng bên hồ.


    Cô em buồn đứng bên hồ

    Nghiêng tựa mình cây, dáng thẩn thơ.

    Chừng cô tưởng đến ngày vui sẽ mất,

    Mà sắc đẹp rỡ ràng rồi sẽ tắt

    Như bóng chiều dần khuất

    Dưới chân trời.


    Cho nên cô nghe tiếng trúc tuyệt vời,

    – Thổn thức với lòng cô thổn thức,

    Man mác với lòng cô man mác –

    Cô để tâm hồn tê tái, bâng khuâng.


    Ta muốn nâng

    Tấm khăn hồng lau mắt lệ cho ai.

    Vì ta sợ má đào kia phai,

    Cũng như ta đã ca

    Khuyên ngày vui trở lại

    Cùng với ánh quang minh còn mãi

    – Cho người vui cảnh quên già.

    *

    Giây phút chạnh lòng

    (Tặng tác giả Đoạn-Tuyệt)

    Anh đi đường anh, tôi đi đường tôi,

    Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.

    Đã quyết không mong sum họp mãi.

    Bận lòng chi nữa lúc chia phôi ?


    “ Non nước đang chờ gót lãng du,


    Đâu đây vẳng tiếng hát chinh phu,

    Lòng tôi phơi phới quên thương tiếc

    Đưa tiễn anh ra chốn hải hồ.


    “ Anh đi vui cảnh lạ, đường xa,

    Đem chí bình sinh dãi nắng mưa,

    Thân đã hiến cho đời gió bụi,

    Đâu còn lưu luyến chút duyên tơ ?


    “ Rồi có khi nào ngắm bóng mây

    Chiều thu đưa lạnh gió heo may

    Dừng chân trên bến sông xa vắng,

    Chạnh nhớ tình tôi trong phút giây ;


    “ Xin anh cứ tưởng bạn anh tuy

    Giam hãm thân trong cảnh nặng nề,

    Vẫn để hồn theo người lận đận ;

    Vẫn hằng trông đếm bước anh đi. ”


    Lấy câu khẳng khái tiễn đưa nhau,

    Em muốn cho ta chẳng thảm sầu.

    Nhưng chính lòng em còn thổn thức,

    Buồn kia em giấu được ta đâu ?


    Em đứng nương mình dưới gốc mai,

    Vin ngành sương đọng, lệ hoa rơi,

    Cười nâng tà áo đưa lên gió,

    Em bảo : hoa kia khóc hộ người.


    Rồi bỗng ngừng vui cùng lẳng lặng,

    Nhìn nhau bình thản lúc ra đi.

    Nhưng trong khoảnh khắc ơ thờ ấy,

    Thấy cả muôn đời hận biệt ly.


    Năm năm theo tiếng gọi lên đường,

    Tóc lộng tơi bời gió bốn phương.

    Mấy lúc thẫn thờ trông trở lại,

    Để hồn mơ tới bạn quê hương.


    Ta muốn lòng ta cứ lạnh lùng

    Gác tình duyên cũ thẳng đường trông.

    Song le hương khói yêu đương vẫn

    Phảng phất còn vương vấn cạnh lòng.


    Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan.

    Trong lúc gần xa pháo nổ ran,

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.

    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.


    Ta thấy xuân nồng thắm khắp nơi,

    Trên đường rộn rã tiếng đua cười,

    Động lòng nhớ bạn xuân năm ấy.

    Cùng ngắm xuân về trên khóm mai.


    Lòng ta tha thiết đượm tình yêu,

    Như cảnh trời xuân luyến nắng chiều,

    Mắt lệ đắm trông miền cách biệt,

    Phút giây chừng mỏi gối phiêu lưu...


    Cát bụi tung trời – Đường vất vả

    Còn dài – Nhưng hãy tạm dừng chân,

    Tưởng người trong chốn xa xăm ấy

    Chẳng biết vui buồn đón gió xuân ?


    Lựa tiếng đàn

    Gởi cho bạn Mỹ-thuật ở Hà-nội

    Trong nhà tranh, một mình tôi than thở,

    Với cây đàn, tập giấy. Các anh xa.

    Sáng hôm nay, sương biếc toả mờ mờ.

    Như hương khói đượm đầu cau, mái rạ :

    Ánh hồng tía rắc ngọc châu trên lá,

    Trời trong xanh chân trời đỏ hây hây.

    Tiếng chim xuân nhí nhảnh ở trong cây.

    Cảnh vui thế, sao tôi còn buồn nữa ?


    Bởi vì gió ở đây trong trẻo quá :

    Tiếng đàn tâm réo rắt nẩy càng cao,

    Bởi vì đây duy có nàng Ly-Tao.

    Với bao nỗi tiếc thương hồi quá vãng,

    Vẫn cùng tôi ở chung nhà bầu bạn.

    Tôi bùi ngùi âu yếm mối bi ai,

    Và để sầu tư mơn trớn lòng tôi,

    Nên cảnh đẹp lại thêm chiều mai mỉa.

    Tôi muốn sồng cuộc đời thi sĩ, để

    Uống say nồng, nhưng chỉ thấy chua cay,

    Tìm mộng vàng trên cảnh lộng trời mây,

    Mây tường biến : trời như lòng, tẻ ngắt.

    Được lăn lóc mãi trong đời Mỹ-thuật,

    Như các anh vui, sướng trẻ trung sao !

    Các anh đi len lỏi giữa xôn xao,

    Và cười cợt ở trong luồng gió bụi ;

    Đập vang gót trên bờ hè Hà-nội,

    Rủ nhau xem vẻ đẹp của lầm than,

    Thấy hình tiên ngay giữa đám trần gian.

    Và bôi đỏ lên những màu u ám.

    Thôi ! Hãy để giọng buồn thương ta thán,

    Cho chúng tôi là một bọn nhạc công,

    Trăm ngàn năm nẩy mãi sợi tơ lòng,

    Ca những khúc sầu vui, tình thiên hạ.


    Chán nản ư ? Các anh đừng than thở,

    Cứ im đi, rồi bảo cho tôi hay.

    Lựa giọng buồn, tôi sẽ vặn trầm dây,

    Và gọi gió, gọi thông, lên tiếng hoa.

    Nỗi buồn sẽ theo mây mờ mịt toả,

    Bạn hữu ơi ! Cất tiếng ta cười chung,

    – Để cho tôi được chút vui cùng.
    *

    Ý thơ

    Bình tĩnh lại, bao nỗi lòng huyên náo !

    Vì giờ đây muôn vật lắng trong đêm ;

    Trong gió đứng, thanh âm treo khúc dạo,

    Trong sương khuya, ngưng đọng áng hương chìm ;


    Hoặc lặng sống trong đài khoan độ nở,

    Cây âm thầm khép lá gượm xôn xao ;

    Nương bóng tối muôn loài sâu nín thở ;

    – Thời gian qua, nghỉ bước trên từng cao.


    Này là phút băn khoăn trong ngóng đợi,

    Phút anh linh, huyền diệu của tâm tư

    Ghi dấu vết giữa tháng năm thay đổi

    Để ngàn sau nối lại với ngàn xưa.


    Ấy là lúc ý thơ rung ánh ngọc,

    Cùng Thi-tiên say giấc khói hương ngà,

    Nhà thi sĩ nâng niu bầu cảm xúc

    Của trời mây đúc lại mấy lời hoa.

    *

    Lời than thở của nàng mỹ thuật

    Em đứng em buồn cạnh khóm lau,

    Khóm lau than trước gió đêm thâu,

    Gió thâu khóc với trăng thâu lạnh.

    Ai biết tình quân em ở đâu ?


    Than ôi ! Mới được mấy thu nay,

    Gặp gỡ tình quân giữa cảnh này

    Là chốn em quen cười với gió.

    Với trăng, với nước, với mây bay...


    Hoạ sĩ qua chơi lúc bấy giờ,

    Lòng em phơi phới trí ngây thơ ;

    Em xinh, em đẹp mà không biết,

    Không biết vì em ai ngẩn ngơ.


    Lân la, người khách lạ nên quen,

    Rồi ngón tay tình chắp mối duyên.

    Cái thủa ban đầu lưu luyến ấy

    Ngàn năm chưa dễ đã ai quên.


    Em thấy chàng yêu mới nhớ ra

    Tên em là Đẹp, bạn em là

    Bao nhiêu cảnh tượng, muôn hình sắc :

    Ánh sáng, non sông, mây, cỏ, hoa...



    Em càng trang điểm để thêm xinh,

    Và để màu tươi của Ái-tình

    Điểm khắp bầu trời thêm vẻ đẹp,

    Hồ kia thêm biếc, núi thêm xanh,


    Hay đâu cơn gió lạ đâu đâu

    Thổi lại cho em những mối sầu :

    Bạn ngọc thưa về, em khắc khoải,

    Cười, nhưng phảng phất vẫn lo âu.


    Rồi bỗng ngày kia em mới hay

    Tình quân em đã chán nơi đây.

    Chàng đi theo dõi tơ duyên khác.

    – Hỡi mộng lòng ơi ! Ôi bóng mây !


    Nay biết cùng ai tỏ nỗi niềm ?

    Tình quân không dám ở cùng em,

    Yêu nhau, yêu cả trong gian khổ :

    Chàng hám vinh hoa mải miết tìm.


    Như nàng Ngọc-nữ ở Thiên-thai,

    Tiếc mãi chàng Lưu vẫn luyến đời,

    Em đứng bên trường ân ái cũ,

    Rồi em than khóc bạn tình ơi !


    Rồi ánh trăng kia, với gió thâu,

    Với gương hồ lạnh, với ngàn lau,

    Với bao cảnh đẹp vui khi trước

    Ủ rũ vì em nặng khối sầu.

    *

    Tự trào

    Thế-Lữ là một chàng kỳ khôi :

    Sống hôm nay không biết có ngày mai,

    Cũng không thiết nhận cảnh đời trước mắt.

    Tính giản dị, lại ưa điều bí mật,

    Trưa mùa hè đi vẽ cảnh đêm trăng,

    Ở Đồ-sơn thuật chuyện trên rừng.

    Đến khi lên thượng du, có lẽ

    Anh lại nghĩ chuyện vẩn vơ dưới bể.

    Người vụng về, yên lặng chẳng ai ưa,

    Có bao nhiêu nết xấu chẳng thèm chừa,


    Ăn mặc thì lôi thôi, lốc thốc :

    Đến Hà-nội với chiếc quần cộc lốc,

    Với đôi giầy vải trắng mang từ hạ sang đông ;

    Chiếc mũ dạ vàng, dúm dó, bẩn vô song

    Đội mưa nắng suốt từ Nam ra Bắc.

    Đời dị nghị đến thế nào cũng mặc

    Đi giữa đường anh cứ ngước trông trời,

    Và dương dương vui vẻ như người

    Không bao giờ, không đời nào biết khổ.

    Các bạn hữu ái ngại dùm, thường dỗ :

    – “ Anh dại chi mà lãng phí mất bao ngày ?

    “ Nghe chúng tôi, cứ tới ở đây,

    “ Có tài trí thì cùng người thi thố,

    “ Chứ quạnh hiu đời còn đâu là thú ?

    “ Đến ở đây mà vùng vẫy, đua ganh,

    “ Mua lấy cho mình đôi chút công danh ”.

    Thế-Lữ nghĩ ba hôm mới nói :

    “ Ồ phải đấy ! ” Rồi ở ngay Hà-nội,

    Anh ta vừa hoạt động, vừa mơ màng ;

    Lúng túng như anh mán học làm sang

    Trong một bộ áo quần rất lịch sự.

    Học đo đắn, học dè, học giữ,

    Học chen vai thích cánh, – học ra đời !

    Nhưng chẳng bao giờ bỏ được tính dở hơi :

    Là cứ tưởng trần gian, ai cũng tốt.

    Ở đời nầy quá thực thà là dốt !

    Anh ta nào có biết đâu rằng

    Có bao nhiêu đức tính cũng không bằng

    Chỉ khôn khéo, gian ngoan là đạt tất !

    Bỗng hôm nay, rầu rầu nết mặt,

    Vắt bên tay “ bộ quần áo văn minh ”

    Anh đến bảo tôi rằng : “ Cái bước công danh

    “ Thực chẳng có chút nào thi vị cả !

    “ Đừng đón hỏi, đừng dỗ dành tôi nữa,

    “ Để cho tôi riêng sống đời riêng tôi.

    “ Cuộc đời lang thang giản dị, nhưng mà vui,

    “ Riêng cùng với Nàng-Thơ làm bầu bạn.

    “ Cái sung sướng phồn hoa tôi đã chán ! ”

    Rồi bỏ quên bao nỗi giận, buồn qua,

    Anh ta buông bộ lốt chẳng nên thơ

    Và giữ lại chiếc mũ tàng, đôi giày trắng,

    Với chiếc áo đã lợt màu vì sương nắng,

    Anh ta đi, đi tìm chị Ly-Tao

    Mà ít lâu nay không biết trốn nơi nào !

    *

    Vẻ đẹp thoáng qua

    Hôm qua đi hái mấy vần thơ,

    Ở mãi vườn tiên gần Lạc-Hồ :

    Cảnh tĩnh trong hoa chim mách lẻo.

    – Gió đào mơn trớn liễu buông tơ.


    Nước mát hơi thu thắm sắc trời,

    Trời xanh, xanh ngắt đượm hồng phai.

    Ái ân, bờ cỏ ôm chân trúc,

    Sau trúc, ô kìa ! xiêm áo ai ?


    Rẽ lá, thi nhân bước lại bên

    Mấy vòng sóng gợn mặt hồ yên,

    Nhởn nhơ vùng vẫy ba cô tắm

    Dưới khóm hoa quỳnh lá biếc xen.


    Hồ trong như ngọc tấm thân ngà,

    Lồ lộ da tiên thô sắc hoa,

    Mỉm miệng anh đào tan tác rụng,

    Tóc buông vờn mặt nước say sưa,


    Say sưa, người khách lạ bồng lai,

    Giận lũ chim kia khúc khích hoài.

    Van khẽ gió đừng vi vu nữa.

    Nhưng mà chim, gió có nghe ai ?


    Lời oanh trên liễu, yến bên hồng,

    Hạc ở trong không, phụng dưới tùng,

    Bỗng chốc cùng nhau cao tiếng hoạ,

    Đờn tiên rộn rã khắp tiên cung...


    Hoa lá cùng bay bướm lượn qua,

    Người tiên biến mất, – Khách không ra :

    Mặt hồ nước phẳng nghiêm như giận.

    – Một áng hương tan, khói toả mờ.

    *

    Trả lời (I)

    Không ! Thế-Lữ cũng chưa xa Hà-nội,

    Vẫn ngược xuôi trên các đường gió bụi

    Chốn phồn hoa náo nhiệt dưới ta đây,

    Nhưng bởi vì đâu trong ít lâu nay,

    Tôi thường thấy anh ta buồn chán lạ.

    Bao nhiêu vẻ tươi cười, hớn hở

    Biến nơi nao, để hương khói ưu tư

    Vấn vương hoài trên nét mặt người thơ

    Lang thang bước giữa những nơi đông đúc,

    Anh quên hẳn bên mình người chen chúc

    Đang vội vàng tranh kiếm kế sinh nhai.

    Mắt thờ ơ trông phố lại trông trời,

    Trông nhà cửa tối tăm hay căn hàng rực rỡ,

    Trong cảnh kiêu xa cũng như đời lam lũ

    (1) Thay Tú-Mỡ trả lời một bạn đọc.

    Anh dửng dưng nhường chẳng biết chi chi

    Thấy lạ lùng tôi đã một đôi khi

    Tìm Thế-Lữ hết lời căn vặn hỏi.

    Anh chỉ thở dài, mãi sau mới nói :

    “ Tôi là một kẻ mơ màng,

    Yêu sống đời giản dị, bình thường,

    Cùng với Nàng Thơ tháng năm ca hát,

    Chúng tôi quen cảnh mịt mùng bát ngát

    Của non cao, rừng cả ; cảnh đìu hiu

    Chốn đồng xa sương trắng chập chờn gieo

    Hay cảnh rỡ ràng, bướm tung bay, chim vui

    Tôi nâng đàn, nâng cao lời dịu ngọt,

    Trông nước non thanh khiết chốn sơn thôn

    Gửi tiếng tơ lòng và gửi cả tâm hồn,

    Cho hoa cỏ, cho gió mây, cho ánh sáng.


    Kề vai nhau ở trong trường mộng tưởng,

    Cùng tạo nên riêng một cảnh thiên đường,

    Đầy hương hoa cùng tình ái du dương.

    – Bỗng một hôm, từ phương ngoài xa cách

    Cơn gió phồn hoa thổi qua đời tịch mịch

    Đem tới cho lòng ham muốn tung hoành

    Giữa vinh hoa lộng lẫy của văn minh.

    Tôi khuyên Thơ tìm đến nơi thành thị,

    Khuyên chung sống trong cuộc đời mới mẻ.

    Nàng ngại ngùng, nhưng bởi đã quen chiều

    Bạn tình thơ, nên nàng cũng ưng theo.


    Rồi từ đó, trên các đường rộn rã

    Người ta thấy đôi thiếu niên bỡ ngỡ

    Dắt tay nhau len lỏi bước đua chen

    Và hiến cho đời đôi khúc đàn tiên

    Đã ghi chép nơi gió sương tươi sáng.

    Nàng sung sướng vì thấy tôi sung sướng

    Buổi đầu tiên chào đón tiếng hoan hô

    Của khách giàu sang trong chốn kinh đô.


    – Nhưng Nàng Thơ tôi là người cả thẹn,

    Không quen tiếng còi ô tô, chuông xe điện,

    Không quen màu xán lạn đất vui chơi

    Nên từng phen nàng thơ thẩn ngậm ngùi

    Thương tiếc cảnh êm đềm non nước cũ,

    Gượng cười nói khi thấy tôi khuyên dỗ,

    Gượng vâng theo khi tôi giục hồn thơ

    So dây đàn chung hoạ mấy lời ca

    Đem nhau bước vào trường hoạt động

    Tôi hăng hái muốn cùng ai vui sống

    Mà vẫn đờn thơ mơ tưởng – Nhưng than ôi !

    Chẳng bao lâu, người tiên tử bạn lòng tôi,

    Bỏ tôi lại với cảnh đầy gió bụi !

    Nàng xa tôi để lánh xa Hà-nội,

    Để tránh nơi tôi mải miết đua ganh.

    Tiếng ồn ào nhộn nhịp Hà-thành

    Đã che át tiếng du dương êm dịu

    Của khúc tiên ca xa xăm trong trẻo.

    Cho nên tôi chán nản bấy lâu nay

    Chiếc đờn lòng hờ hững bỏ trùng dây

    Và để mặc tơ nhện sầu chăng phiếm.

    Tôi muốn tránh cảnh phồn hoa đã chiếm

    Mất lòng tôi, tìm cho thấy bạn Ly-Tao

    Nhưng non nước muôn trùng, em than khóc ở nơi nao ?

    Ta biết hỏi ai ! Hỡi tình nhân kiều diễm ?

    *
  • Đang tải...