0077.00024_mientay2012 (type done) + vavavoom14 (đã soát xong)

8/10/15
0077.00024_mientay2012 (type done) + vavavoom14 (đã soát xong)
  • NGUYỄN VỸ 465

    Thằng tôi chờ chết, ngồi co ró,

    Làm thơ âm thầm lấy vần chó.

    Bỗng một chó Nhật vừa đi qua,

    Đứng ngoài song sắt trố mắt ngó.

    Nó nhìn thẳng tôi, tôi nhìn nó,

    Thông cảm cùng nhau hai đứa chó!

    Bỗng dung tôi cười ! ha ! ha ! ha !

    Nó cùng vẫy đuôi cười hó ! hó !

    Tên lính Nhật hoàng la xí xó,

    Đạp giày lên lưng xua đuổi nó,

    Rồi quật roi da lên đầu tôi,

    Áo ào, ạt ạt như Thần gió!

    Chó Nhật ẳng ẳng chạy gần đó,

    Quay lại vẫy đuôi đứng lấp ló,

    Rồi tôi nhìn nó, nó nhìn tôi,

    Thông cảm cùng nhau hai đứa chó!

    Hà-nội mừng xuân năm Nhâm-ngọ,

    Pháo nổ tưng bừng, đèn sáng tỏ.

    Chó Nhật vẫy đuôi chờ tôi ngâm.

    Dăm chục câu thơ mừng kiếp chó !

    Ôi tôi ôi, tôi ôi là tôi!

    Ôi chó ôi, chó ôi là chó.

    (1942, Hoang vu)

    *

    Trăng, chó, tù …

    Ngục Trà-Khê, đoàn tù nằm trong tối.

    Chỗ giường tôi đối diện với trăng thu,

    Nhưng kẽm gai giăng lưới bọc âm u,

    Ngoài sáng tỏ, trong mịt mù bưng bít.


    466 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Ai nấy ngủ, hai giẫy sàn kê khít,

    Cửa nhà lao dây xích khóa ba vòng,

    Một tia vàng lóng lánh lọt qua song,

    Nằm âu yếm bên lòng tôi, khẽ bảo :

    “Đêm nay rằm, em giăng tơ huyển ảo,

    Ngồi dây xem chàng hỡi, giữa khuông xanh,

    Em dệt thơ, dệt mộng, kết muôn vần,

    Để em tặng người-em-yêu muôn thuở.

    Ngồi dậy đi, hỡi chàng, nhìn song cửa,

    Ngoài trời mây rực rỡ ánh trăng lành !

    Em về đây trọn hết cả năm canh,

    Đem tất cả dâng chàng lòng trinh bạch.”

    Trăng mủm mỉm cười duyên, rồi khẽ lách

    Lưới kẽm gai ngăn cách giữa tôi nàng …

    Tôi giơ tay, muốn níu ánh trăng vàng,

    Lòng xao xuyến, tôi vội ngồi nhổm dậy.

    Sau lưới sắt tôi nhìn trăng mê mải,

    Núi rừng hoang Trăng giải áng sầu bi …

    Trước sân tù có con chó L’Amie,

    (Con chó trằng dễ thương và ngoan ngoãn,

    Chó độc nhất, và trung thành như bạn,

    Lạc ngoài rừng, chúng tôi bắt về nuôi.)

    Giỡ với trăng, chó phe phẩy mừng vui.

    Chó nhảy tới, nhảy lui, đùa với bóng …

    Trăng tha thướt, yêu kiều trong ảo mộng,

    Rải trên sân lồng lộng ánh huyển mơ.

    Mỗi nét Trăng là dệt một vần Thơ,

    *

    Mỗi sóng trắng là một đường tơ thắm,

    Chó đùa bỡn, chạy quanh, rồi đứng ngắm,

    Mắt nhìn Trăng, lóng lánh ánh Trăng ngà…

    Tôi thằng tù như một mảnh hồn ma,

    NGUYỄN VỸ 467

    Trong ngục thẳm nhìn qua song lưới sắt,

    Nhìn mê mải, thèm thuồng, không mỏi mắt,

    Nhìn khao khát, ngây ngát, ánh Trăng say,

    Muôn phá tung cửa ngục chạy ra ngoài,

    Để ngắm nó, để ngất ngây say với nó,

    Để đùa bỡn với bóng Trăng bóng chó,

    Để dệt tình, dệt mộng với Trăng tơ …

    Nhưng bỗng dung đôi mắt lệ hoen mờ,

    Tôi ngục xuống sàn tre, nằm thổn thức …

    Trăng với chó tự do ngoài sân ngục,

    Tôi bị giam sau bốn bức tường cao !

    Ôi tự do ! mi quý biết dường bao !

    Mi là cả Trăng, Sao, Trời, Thơ, Mộng !

    Mi là những nụ cười vui để sống !

    Mi là dòng huyết thống của Thiêng-liêng !

    Có-Tự do là có cả Thần Tiên,

    Không có nó, trần duyên là ngục thẳm !

    Tù Trà-Khê say mê trong giấc đắm,

    Trên giường tù ai lệ đẵm trong đêm ! …

    (1944, Hoang vu)

    *

    Cám ơn ngài


    Không, tôi không phải con người bất mãn

    Nhục và Vinh, tôi có đủ cả rồi.

    Thượng-đế đã cho tôi giàu muôn vạn,

    Đầy một kho ánh sáng trong hồn tôi,

    Đầy những đêm lệ châu tràn ai oán,

    Những bình minh trổi dậy nhạc men cười.

    Từ muôn thuở say sưa tình lai láng

    Uống hương trời còn đọng cả trên môi !

    468 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Ngài bắc chi một nhịp cầu danh vọng,

    Kéo tôi chi trong phù ảnh lâu đài ?

    Tôi không muốn gánh kho vàng thơ mộng,

    Đem chợ đời đổi lấy món cân đai.

    Đừng nhử tôi ngựa, xe, tàn, võng, lọng.

    Ai công hầu khánh tướng, mặc ai ai.

    Đừng bắt tôi mang hia, choàng áo rộng,

    Và khom lưng lạy các chúa trên ngai !

    Tôi không phải đã “cạn bầu nhiệt huyết”.

    Tấm than hèn chưa rạn nứt phong sương,

    Bao năm xưa đọa đày trong luy tiết,

    Há bây giờ hờ hững với quê hương ?

    Những dân tộc đã vươn mình quyết liệt,

    Bao anh hùng đã điểm máu tô xương,

    Họa khói lữa muôn dân còn rên xiết,

    Bút mực nào ghi hết hận tan thương !

    Để yên tôi bên khu trời diệu vợi,

    Chớp lời Sao và nhạc Gió lâm ly,

    Tiếng than thờ vạn u hồn buồn rợi,

    Đắm chìm trong tịch mịch vạn sầu bi !

    Đừng bảo tôi hát những lời ca ngợi

    Các tượng thần chói lọi ánh tà huy,

    Đừng chỉ tôi đâu là đường danh lợi,

    Cảm ơn Ngài, danh lợi đẻ mà chi ?

    (1953, Hoang vu)

    *

    Giấc mơ bom nguyên tử

    Chiều quạnh quẽ ngồi trên lung núi,

    Lánh xa đời gió bụi phù hư,

    Suối đồi vi vút hơi thu,

    Bao la mây nước mịt mù đìu hiu.

    NGUYỄN VỸ 469

    Buồn man mát, nằm thiu thiu ngủ,

    Dưới bóng cây buông rũ lá vàng,

    Chập chờn trong giấc mơ màng,

    Du dương xao xuyến, khúc đàn thong reo.

    Bỗng, văng vẳng tiếng kêu, tiếng khóc,

    Những u buồn tang tóc, bi ai,

    Rì rầm trong gió, trong mây,

    Nỉ non vang khắp trần ai ta bà,

    Mạch máu chảy chan hòa mạch đất,

    Ngật tử thi chồng chất chân trời,

    Lập lòa như lũ ma trơi

    Những luồng lửa đỏ cháy thui địa cầu.

    Chìm nhân loại trong bầu máu nóng.

    Lò cừ đun những đống xương khô,

    Đầu lâu không mả không mồ,

    Xác người xác thú núi gò ngổn ngang.

    Đại bác nổ lừng vang trái đất,

    Khói lửa tràn mù mịt Đông Tây,

    Đạn vèo, tóc rụng, đầu bay;

    Máu phun lên nhuộm rừng mây đỏ lòm.

    Trận Đại-chiến cuối cùng bùng nổ,

    Trên năm châu ngọn gió điên cuồng,

    Lên men, say máu anh hùng,

    Đua nhau chém giết, mổ lòng, ăn gan.

    Muôn triệu cảnh khóc than thảm thiết,

    Muôn triệu người rên siết đau thương,

    Thây nằm chật các nẻo đường,

    Hồn bay vất vưởng sa trường máu tanh.

    Cuộc tàn sát hung hăng gớm ghiếc,

    Trẻ, già, côi, chém giết không tha,

    470 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Say mèm như tiệc đám ma.

    Tiếng kèn vang những bài ca hãi hùng.

    *

    Bỗng sấm sét đùng đùng ghê dữ,

    Trăn nghìn bom nguyên-tử nổ rơi,

    Tửng chừng mặt đất nứt đôi,

    Vòm mây tan vỡ, biển sôi, sóng trào.

    Trận dông tố ào ào nổi dậy,

    Quét tan hoang như giẫy cõi trần,

    Người người ngã chết hết dần,

    Lâu đài thành quách tan tành ra tro.

    Những tàu bay, tàu bò, tàu lặn,

    Những gươm đao súng đạn giết người,

    Rớt chìm trong đáy bể khôi

    Muôn muôn triệu xác nổi trôi dật dờ.

    Hình như thể loại người chết cả ?

    Khắp bao la đầy mả mồ hoang !

    Tưởng như trong cảnh điêu tản,

    Hai người sống sót là nàng với ta …

    Phải chăng một giấc mơ hoa ?

    Trong mơ chỉ thấy còn ta với Nàng …

    Trời quang đăng, bóng vàng ngả xế,

    Mặt địa cầu hoang phế cô liêu.

    Thoáng nghe vài tiếng chim kêu,

    Trong mây, trong gió, đìu hiu lạnh lùng.

    Bao la thẳm, một vùng lặng lẽ,

    Phố phường hoang, tường bể ngói rơi,

    Không trông thấy bóng một người,

    Mênh mông quạnh quẽ trên trời dưới ta.

    Giữa hoàn vũ, tha ma tử địa,

    Nhìn chung quanh vắng vẻ buồn tênh,

    NGUYỄN VỸ 471

    Nàng, tôi, hai bóng kề bên,

    Nắm tay đủng đỉnh đi trên địa cầu.

    Bước sợ hãi trong bầu nắng gắt,

    Lắng tai nghe quả đất vần xoay,

    Êm êm, dìu dịu say say,

    Vô biên, thăm thẳm, trời mây xanh lồng.

    Cồn núi vẫn trùng trùng điệp điệp,

    Suối, ao, hồ, rộn rịp sóng reo,

    Hơi thu thổi lá bay vèo,

    Ngổn ngang xác chết, như bèo, trôi song,

    Trôi chìm hết ra dòng sóng bể,

    Gió lùa đi, không để xác ai

    Còn đâu dấu vết loài người ?

    Nghe đâu tiếng khóc, tiếng cười, tiếng kêu … ?

    Trong vẳng lặng trời chiều bát ngát,

    Nàng và tôi ngơ ngác dắt nhau,

    Đi… nhưng nào biết đi đâu ?

    Chung quanh núi thẳm, song sâu, đất bằng …

    Bổng thấp thoáng từ đằng xa tới,

    Một cụ già bạc phới đầu râu,

    Tay già chống chiếc gậy lau,

    Áo xanh phất phới gợn màu xanh mây,

    *

    Nàng và tôi chấp tay chào hỏi :

    - Lạy cụ già, thưa cụ là ai,

    Cụ cười: - Ta xuống trần ai ?

    Đổi lại mặt đất và thay giống người.

    Ta đã sắp cõi đời xán lạn,

    Ơn sinh thành muôn vạn triệu niên,

    Tạo nhân, lập địa, khai thiên,

    Gây ra giống thú, giống chim, giống người.

    472 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Riêng nhân loại tuyệt vời trí óc,

    Còn chim muông ngu ngốc mê si,

    Chỉ người mới có lương tri,

    Có lòng để cảm để suy cuộc đời.

    Nhưng đa số loài người hư hỏng,

    Dùng tâm linh, trí dõng giết nhau,

    Muôn ngàn kiếp trước, kiếp sau,

    Không tu được đức không trau được tình.

    Ta chỉ thấy chiến tranh tàn sát,

    Người giết người khao khát máu tanh.

    Tham tàn, ích kỷ, kiêu căng,

    Giành nhau chỉ biết miếng ăn miếng mồi.

    Càng tiến bộ càng đồi bại lắm,

    Càng văn minh, càng đắm truy hoan.

    Càng thêm vật chất huy hoàng,

    Tinh thần truy lạc, điếm đàng hơn xưa.

    Ghét xã hội loài người mục nát,

    Mặt đất đầy tội ác xấu xa,

    Lòng người hèn nhát thối tha,

    Một luồng ám khí trộn pha dương trần.

    Nên ta quét tan tành cõi tục,

    Xoay lại chiều cây trục hành tinh,

    Cho muôn triệu ức sinh linh,

    Diệt vong trong cảnh u minh tận cùng.

    Để dứt hẳn điên cuồng loạn đả,

    Ta tung làn Phóng-xạ đánh tan,

    Cho tiêu, cho diệt, cho tàn,

    Cho bi thảm kịch hạ màng kết chung.

    Ta lập lại một vùng đất mới,

    Cho loài người khác với loài xưa,

    NGUYỄN VỸ 473

    Đổi thay hẳn tấn tuồng đồi,

    Chỉ còn trong sạch, sang ngời, vinh quan.

    Giống dân mới được toàn hạnh phúc,

    Không miệt mài lục đục giết nhau,

    Gió vàng không hái đầu lậu,

    Đất vàng không lấp mồ sâu thịt người.

    Dân không bị một đời tôi mọi,

    Không còn đâu tù tội xích xiềng,

    Hòa-bình, Hạnh-phúc liên miên,

    Tự-do, Bác-ái thành tiên trên đời.

    Ông cụ nói lại cười ha hả,

    Tôi bèn thưa vội vã mấy câu:

    - Cụ ơi, Dân Việt còn đâu ?

    Dân tôi mặt mũi mày râu Tiên Rồng

    Dân ta vẫn anh hung chí khí,

    Giữ tinh thần đạo lý nêu cao.

    Dù nguy dù biến thế nào,

    Nghìn năm nô lệ chí cao vẫn còn.

    Dân ta đã tận cùng đau khổ,

    Cụ không thương sao nỡ giết a ?

    Cụ cười : - Con chớ lo xa !

    Đất Việt còn đó, Dân ta vẫn còn !

    Là giòng dõi Lạc-Hồng thuở trước,

    Trải nhiều phen mất nước nguy nan

    Mấy lần điên đảo gian san,

    Giống nòi điêu đứng dân gian khổ cùng.

    Bao thế hệ anh hùng tử trận,

    Chôn bấy nhiêu uất hận non song,

    Thương cho con cháu Tiên Rồng !

    Bị lâm số kiếp vào vòng lao lung !

    474 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Nhưng ta đã tháo tung xiềng xích,

    Kẻ hại dân, ta giết không còn,

    Kìa song, kìa nú, kìa cồn,

    Đất ta còn đó, còn hồn linh thiêng.

    Trên thế giới còn riêng giống Việt,

    Ta còn cho sống miết muôn năm,

    Dân ta kể triệu hăm lăm,

    Ta tiêu diệt bớt, còn năm vạn người.

    Ta quét sạch những loài ô trược,

    Kẻ buôn dân, bán nước, bán trời,

    Còn năm vạn sống trên đời,

    Sẽ gây giống mới loài người tương lai,

    Cho tản mác Đâng Tây Nam Bắc,

    Giống Rồng Tiên gieo rắc đó đây,

    Cho đời tái tạo sau này,

    Năm châu đông đúc một loài Dân ta.

    Nào đàn ông, đàn bà, con trẻ,

    Bóng Dân ta vui vẻ khắp nơi.

    Hòa bình hạnh phúc đời đời,

    Sống trên hoàn vũ gống người tự do.

    Loài người mới ăn no mặc ấm,

    Hết tham tàn, xâm lấn, giết nhau,

    Thiên đàng cực lạc năm châu,

    Muôn muôn thế hệ về sau thanh bình

    Cụ nói xong thình lình biến mất.

    Nàng và tôi bốn mắt nhìn nhau.

    Bỗng trời đổ trận mưa ngâu,

    Nàng, tôi, hóa cặp bồ câu trắng toàn.

    Tôi chắp cánh cùng nàng bay miết,

    Trên non xanh nước biệc nghìn trùng.

    NGUYỄN VỸ 475

    Bay về đến cửa Thiên-cung,

    Có cô Tiên đẹp, mắt nhung, đón mừng.

    Tự kiếp ấy, chin từng xanh thẳm,

    Nàng và tôi, say đắm yêu nhau,

    Muôn năm chẳng thấy bạc đầu,

    Muôn năm tình chẳng hương màu bạc phai.

    Gió ngào ngạt, vườn trời tươi nở,

    Muôn Hoa Sao rực rỡ muôn màu,

    Nàng, tôi âu yếm nhìn nhau,

    Ấp trong ổ bụng mấy câu thơ tình.

    *

    Tiếng sấm nổ tan tành giấc mộng !

    Bừng mắt, ôi ! dưới bóng thông reo,

    Một mình ta vẫn nằm queo,

    Quanh mình lá rụng, gió veo, bụi mờ.

    Ngồi buồn chép lại giấc mơ …

    (Đà lạt 1954)

    *

    Chim hấp hối

    Một con chim xanh,

    Đang hót trên cành,

    Bổng vang tiếng súng !

    Con chim xanh xanh

    Lìa cành rớt xuống ! …

    Đôi cánh mong manh …

    Thôi chim chết rồi !

    Máu chảy trên trời,

    Rơi từng giọt đỏ,

    Nhuộm sẫm không gian,

    Rơi từng giọt nhỏ …

    Loang lỗ nắng vàng.

    476 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Chim con chết oan,

    Chíp chip kêu van,

    Hai chân rung rẩy …

    Đôi mắt đục ngầu,

    Đôi dòng lệ chảy …

    Tìm ổ chim đâu ?

    Tiếng chim lâm ly

    Nhìn ta biệt ly;

    Não nùng bi đát !

    Than ôi, chim con

    Chết còn muốn hát

    Trên nấm cỏ non !

    Ta cũng như chim,

    Mang một trái tim

    Đìu hiu, tan tác.

    Nặng vết sầu thương

    Mà ta vẫn hát,

    Hết kiếp tơ vương !

    Chim con véo von

    Trên cành xanh non

    Vui ca hớn hở,

    Hỡi tiếng sung vang !

    Than ôi, sao nỡ …?

    Hỡi người dã man !

    Này đây xác chim.

    Lại đây mà xem !

    Chim nằm hấp hối …

    Hỡi ai, sao đành

    Giết loài vô tội,

    Giết con chim xanh ? …

    *

    NGUYỄN VỸ 477

    Hoa phượng

    THIẾU NỮ:

    - Trên đường vắng ngập tràn hoa phượng đỏ

    Em bùi ngùi không nỡ bước, anh ơi !

    Những cánh hoa hiu hắt rụng ven trời

    Chép trong gió mấy lời hoa vĩnh biệt !

    Xác hoa rụng phải chăng hồn hoa chết ?

    Sắc hoa tàn, tan tác một đời hoa ?

    Bao mảnh tim rỉ máu, lệ chan hòa,

    Là những vết thương lòng đang nức nỡ.

    Gió tàn nhẫn trút hoa như thác đổ

    Trên tóc em, ngập xuống cả làn môi,

    Một giấc mơ rời rã, lững lờ, trôi,

    Em muốn vớt ôm về chôn nếp áo.

    Kẻo gió bụi mịt mù trong nắng ảo

    Dập vùi hoa, ảo não mảnh hương trinh.

    Khách qua đường vội vã, quá vô tình,

    Giẫm lê cả hồn hoa trên xác máu !

    Gió trổi dậy ý nhạc sầu huyên náo.

    Em quay về, cô độc, gót bâng khuâng …

    Sao lòng em tê tái, hỡi Thi-nhân ?

    THI SĨ:

    - Tim em tươi thắm một mùa xuân,

    Đắp nhụy đơm hoa chỉ một lần,

    Rồi đến một mùa tan tác rụng,

    Một vần thơ lệ của thi nhân.


    478 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Từng cánh tim em trôi giữa dòng,

    Như tim phương vỡ giữa cuồng phong.

    Duyên hoa vẫn đượm màu nhung tuyết

    Trong áng duyên thơ ấp ủ nồng.

    Như em đã ướp, một chiều hôm,

    Trong nếp nhung y một mảnh hồn,

    Những cánh chim hồng tan tác gió,

    Trao về Đất Mộng mãi tươi thơm !

    Em buồn duyên kiếpcánh hoa trôi,

    Mà ngại tình em cũng thế thôi.

    Dừng bước bên đường, em thổn thức,

    Lời tơ xao xuyến lúc chia phôi.

    Nhưng lớp tang thương phủ bụi trần,

    Không hề vương nét bút Thi-nhân

    Hương thơ muôn thuở không tàn tạ,

    Hoa mộng nghìn thu mật sắc xuân !

    THIẾU NỮ:

    - Đây một nụ hoa tàn, em đã lượm,

    Để tặng Anh, còn đượm chút duyên hoa.

    Em vẫn buồn, Anh ạ, mấy mùa qua,

    Thấy phượng nở chói lòa trong nắng mộng.

    Hồn em xanh như trời xanh lồng lộng,

    Bướm và hoa rung động nở tưng bừng,

    Tuổi đương xuân, em muốn mãi là xuân,

    Cùng lứa trẻ, em đón mừng phượng nở !

    Nhưng, một chiều, em nghe hoa nức nở

    Trên vỉa đường, em lỡ giẫm lên hoa !

    Cả một chiều, em hối hận, thương hoa !

    Rồi từ đấy, mỗi lần hoa phượng nở,

    NGUYỄN VỸ 479

    Bị gió vào, tan tác vỡ muôn phương,

    Là em nghe trong gió hận đêm trường.

    Tim em rụng âm thầm từng cánh vụn …

    Và em sợ cho những tình thơ mộng,

    Hết một mùa phượng nở, gió thu sang,

    Chỉ còn nghe thổn thức giữa trời hoang !

    THI-SĨ:

    - Những xác hoa trôi, gió phụ phàng,

    Lênh đênh theo gợn sóng thời gian.

    Có nhà Thi-sĩ ngồi trên bến,

    Lượm những màu hoa, góp phấn vàng.

    Cả một kho tàng Mộng với Thơ,

    Đầy hương, đầy nhạc, ướp đầy mơ,

    Bốn mùa ấp ủ trong men lệ,

    Trổi dậy lừng vang một phím tơ.

    Khúc nhạc em nghe réo rắt buồn,

    Lời hoa nức nở buổi hoàng hôn,

    Vần thơ vĩnh biệt thêu bằng máu

    Của cánh phương tàn rụng bốn phương.

    Là tiếng sầu ngâm vạn cổ hồn,

    Tình thơ muôn kiếp ý tơ vương.

    Đời em đã vướng duyên thơ lệ,

    Em gỡ làm sao mối hận trường ?

    Nhưng lụy tàn hoa chẳng bẽ bàng.

    Kiếp đời ngắn ngủi hợp rồi tan,

    Em gop nước mắt đời đau khổ

    Để ghép vần thơ của thế gian !

    (Sài-gòn 1960 Hoang vu)

    *

    480 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Đêm sầu về

    Ta muốn được những cánh tay êm thắm

    Ru hồn ta như đứa trẻ trong nôi,

    Một quán trọ trong lòng ai êm ấm

    Khi lạc loài trên nẻo vắng xa xôi.

    Gót phiêu lãng còn vương thề muôn dặm,

    Tình non chưa cạn hết ly bôi

    Sao Bắc-đẩu tít mù xa thăm thẳm,

    Kiếp tài hoa còn hận mãi chưa thôi.

    Bao nhiêu đêm không bến bờ cô quạnh,

    Ta âm thầm ôm khóc ánh sao rơi.

    Nếu ta biết một khu trời Vạn-hạnh

    Trăng không tàn mà hoa cũng không trôi …

    Ôi giếng thẳm biết bao giờ mới tạnh ?

    Nắng nuôn chiều đã chết lịm trên môi.

    Tim đọng tuyết, rã rời tan những mảnh,

    Đêm sầu về tê lạnh lắm, đêm ô !

    (1960, Hoang vu)

    *

    Cũng thế thôi

    Lắm lúc tôi buồn tôi bảo tôi :

    Nói làm chi nhỉ ? Phí lời thôi.

    Kệ thây thời thế, thời là thế.

    Trống ngược kèn xuôi, cũng thế thôi !

    Tả hữu xun xoe, dở lắm mòi.

    Cũng người xuống chó, kẻ lên voi !

    NGUYỄN VỸ 481

    Cũng phường lòi tói năm ba trự

    Múa mép rùm beng, cũng thế thôi !

    Bán lợi buôn danh, chật chợ trời.

    Rộn ràng hôm sớm bóng ma trơi.

    Say sựa ngất nghểu ngày tan chợ

    Phủi áo ra về, cũng thế thôi !

    Cứ điếc, cứ câm, cứ mặc đời,

    Mặc thời, mắc thế, để buông trôi.

    Mặc người khôn dại, còn hay mất,

    Ai mất, ai còn, cũng thế thôi.

    (Hoang vu)

    *

    Sài-gòn đêm khuya

    Vâng, bạn ạ, bao người đau khổ lắm.

    Không cửa nhà, không một chiếc giường rơm.

    Và trong lúc chúng ta đều no ấm,

    Biết bao người không có một tô cơm !

    Bạn có thấy hạng người nghèo khó,

    Những đàn bà, con trẻ, kẻ già nua.

    Rách tàn tạ, áo quần gần không có,

    Nằm đầu đường, dãi nắng với dầm mưa.

    Những hành khất xác xơ, đầu ủ rũ,

    Ngày ngồi xin góc chợ khách đi qua.

    Bạn biết tối họ nằm đâu để ngủ ?

    Bên bìa thành, trong những bãi tha ma !



    482 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Một đêm lạnh, lê kiếp buồn phiêu khách

    Giữa Sài-gòn tịch mịch, gió âm u,

    Tôi đã thấy một người cha đói rách

    Ôm con ngồi trong xó tối hoang vu.

    Con với bố che vài ba tấm giấy,

    Nấp khe tường, chịu rét buốt tàn thu.

    Người run rẩy như lá cây run rẩy,

    Tiếng người rên trong gió vi vu !

    Tôi dừng bước xa xa nhìn ngơ ngác,

    Kía bóng ai thấp thoáng bên lùm cây ?

    Một thiếu phụ cúi bươi trong đống rác.

    Khúc bánh mì còn được nửa gang tay !

    Chị rảo bước vội vàng quanh nẻo vắng,

    Chui đầu vô một ống cống bên mương.

    Dòm vào đó, tôi thấy hai bóng trắng,

    Nằm chèo queo, mình mẩy ốm giơ xương !

    Hai em nhỏ lạnh run ho muốn ói,

    Chị nâng miu gọi dậy : “Con ơi, con !

    Này miếng bánh, hai con ăn đỡ đói,

    Rồi sáng mai mẹ dắt đi xin cơm.”

    Tôi không dám nhìn lâu lòng trĩu nặng,

    Bước đi nhanh trong gió rít đìu hiu !

    Tôi đi mãi, lang thang, đường vắng lặng,

    Giữa Sài-gòn leo lắt, ánh hoang liêu !

    Sông mù mịt, tôi ngồi bên khóm trúc,

    Nhìn lên trời, lấp lánh mấy ngôi sao,

    Tôi cảm thấy cả bầu trời ô nhục,

    Bởi kiếp người mang hận suốt đêm thâu !

    NGUYỄN VỸ 483

    Tôi biết lắm ai ơi, tôi biết lắm,

    Nghiệp trần ai, ai nhục với ai vinh:

    Nhưng phải được mọi người đều no ấm,

    Mỗi mái nhà cho mỗi kiếp sinh linh.

    Muốn cứu nước, thương dân, đâu phải khó !

    Chỉ làm sao cho hết thảy nhân dân

    Mỗi bữa đầy tô cơm ai cũng có,

    Và mỗi mùa, đủ mảnh áo che thâm !

    Phải làm sao cho hết người đói lạnh,

    Phải làm sao cho hết kẻ bần hàn,

    Và làm sao những tâm hồn hịu quạnh

    Được niềm vui trong an ủi hân hoan.

    Đâu còn có những tiếng kêu rên rỉ

    Trong lòng người thành thị với thôn quê,

    Nếu tất cả đều tự do hoan hỉ,

    Nếu mọi người đều ấm áp no nê !

    Đêm nay lạnh, ta ngồi bên khóm trúc,

    Nhìn lên trời mờ mịt mấy ngôi sao,

    Gió mai mỉa cả bầu trời ô nhục,

    Bởi kiếp người mang hận suốt đêm thâu.

    (1952, Hoang vu)

    *

    Đêm trinh

    Đêm nay tôi không muốn ngồi gục bên đỉnh trầm

    Nghe rượu cười trong ly,

    Nhạc quây cuồng trong khói,

    Thời gian đọng trên mi.

    Tôi muốn về bên giếng tối,

    Khu vườn âm u,

    484 VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN

    Quê hương hoang vu,

    Không một dấu vết.

    Tôi không muốn giẫm lên những mặt trời đã chết,

    Không vương những nắng tơ đã kết

    Vòng hoa trên cổ áo quan tài.

    Đã lạnh rồi, những mùa xuân chết yểu trong thiên thai!

    Nhặt làm chi những phím hương đổ gãy,

    Màu xám hoàng hôn, Màu xanh rợn hoang hồn,

    Hình bóng thời Homère quây cuồng trong nhạc lửa!

    Thôi, vươn lên chi hình hài ẻo lả nữa !

    Tôi không muốn đêm nay cười nghiêng ngửa,

    Tôi đạp tung cánh cửa

    Ngạo nghễ của Thành Sầu.

    Tên lính gác nhe răng cười, rùng rợn đôi mắt sâu.

    Để tôi đi !

    Để tôi đi !

    Trời không mây, không gió,

    Tôi không áo, không chăn.

    Tôi về quê hương không cửa, không ngỏ.

    Tôi về cô phương không lửa, không trăng

    Mịt mù thăm thẳm,

    Mênh mông biên giới của Đêm-trinh !

    Tối đen một giếng thẳm.

    Rực rỡ ánh quang minh.

    Tơi với tôi,

    Không thơ không mộng.

    Tôi với tôi,

    Lồng lộng giữa Hoang-vu !..

    (Đêm giao thừa Nhâm- dần 1962 Hoang vu)
    :rose:
  • Đang tải...