0077.00033_ngotheanh86 (type done) + thaole92 đã soát xong

15/5/16
0077.00033_ngotheanh86 (type done) + thaole92 đã soát xong
  • :rose:

    hay :

    Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau,

    Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đau...

    còn đau đớn thắm thía hơn nữa :

    Chân hững hờ, và hồn sẽ ngạc nhiên

    Không hiểu sao buồn chở một hồn đầy…

    Sương lan dần, còn biết ngõ nào đây ?

    Chiều tư bể, không phá nổi trùng vây…

    - Tôi là con nai bị chiều đánh lưới

    Không biết đi đâu, đứng sầu bóng tối .

    Nếu một Chế Lan–Viên chán đời , đã thốt lên tiếng kêu não nùng :

    “Trời hỡi trời ! Hôm nay ta chán hết

    Những sắc màu hình ảnh của trần gian .


    Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh,

    Một vì sao trơ trọi cuối trời xa

    Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh

    Những ưu phiền, đau khổ với buồn lo. ”

    (Điêu tàn)

    thì Xuân Diệu vì quá đau khổ cũng muốn lánh ở phương xa nào để quên đi mối sầu dĩ vãng, chàng ước mong có một đôi hia vạn dặm để tránh xa những cảnh huống não nề :

    Nếu ta có cặp hài tiên

    Ta đi khắp xứ, khắp miền, khắp nơi .

    Ta đi, đi tận phương trời,

    Đi cùng phương đất, xa vời ta đi.


    Đi mau ! trốn nét ! trốn màu !

    Trốn hơi ! trốn tiếng ! trốn nhau ! trốn mình !

    Giá bấy giờ có giai nhân nào mời mọc yêu đương, thi nhân cũng lắc đầu rên rỉ :

    Giã từ thân thể, thôi từ giã !

    Ly biệt linh hồn, đã biệt ly !

    Trên giấy này đây hôn cuối chót

    Nhận chăng, môi lạnh tiễn tinh đi !

    Bị những phũ phàng trong tình yêu, thi nhân chán nản, đem gởi chút tình thừa của mình cho những nàng kỹ nữ . Xuân–Diệu đã hiểu gì và đánh giá họ ra sao ? Ta hãy nghe Xuân–Diệu định nghĩa đời của những kiếp hoa ấy : (1)

    Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm

    Đem gửi hương cho gió phụ phàng

    Mất một đời thơm trong kẽ núi,

    Không người du tử đến nhầm hang.

    hoặc :

    Hoa ngỡ đem hương gửi gió kiều

    Là truyền tin thắm mọi tình yêu.

    hay :

    Tản mác ngàn phương lạc gió câm

    Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm.

    Thi nhân thừa biết tình kỹ nữ phải đâu là nơi bến đỗ, nhưng cũng vì ai mà thông cảm nỗi lòng. Khi bừng mộng chiếu chăn , người khách hay đúng hơn một viễn khách, lật đật khoác áo, vì :

    Cuộc yêu đương gay gắt vị làng chơi .

    Người viễn du lòng bận nhớ xa khơi ,

    Gỡ tay vướng để theo lời gió nước.

    Dù cho ai kia nài nỉ :

    -----------
    (1) Có lẽ đây là bước chót đường tình của Xuân–Diệu. Cảm thương những cánh hoa rừng mang sứ mệnh “ gửi hương cho gió “ ngàn phương, thi nhân đã vì họ nói lên nỗi niềm trong bài Gửi hương cho gió mà Xuân–Diệu đã chọn làm tên cho tập thơ thứ nhì và là thi phẩm chót.

    Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa,

    Vội vàng chi, trăng sáng quá khách ơi.


    Đêm nay rằm yến tiệc sang trên trời ;

    Khách không ở, lòng em cô độc quá .

    hay có tha thiết khẩn cầu, vì :

    Em sợ lắm. Giá băng tràn mọi nẻo .

    Trời đầy trăng lạnh lẽo buốt xương da ,

    Người giai nhân : bến đợi dưới cây già ;

    Tình du khách : thuyền qua không buộc chặt .

    Nhưng cái tình bến nước đó chỉ thoáng như mộng. Trước khi bình minh lố dạng ở trời Đông :

    Xao xác tiếng gà .Trăng ngà lạnh buốt.

    Mắt run mờ, kỹ nữ thấy sông trôi.

    Du khách đi .

    __ Du khách đã đi rồi !

    Chúng tôi xin nhắc lại phần trước lời phê bình của Hoài–Thanh : “ Đời sống cá nhân phải vin vào một cái gì thiêng liêng hơn sự sống. ” Xuân–Diệu đã cung phụng đời mình cho tình yêu, coi tình yêu là lẽ sống duy nhất và đã đánh giá quá cao :

    Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,

    Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.

    hay :

    Và hãy yêu tôi một giờ cũng đủ,

    Một giây cũng cam , một chút cũng đành.

    hoặc :

    Đời không ân ái đời vô vị ;

    Kiếp sống không yêu kiếp sống thừa.

    cho nên mới vấp ngã trên tình trường để cuối cùng thốt lên những lời bi đát.

    Quan niệm yêu bị lầm. Tình yêu đặt không đúng chỗ. Người ta đâu chịu đem cái tình ong bướm nà đổi lấy hạnh phúc chung thân của đời mình. Triết lý sống của Xuân–Diệu là triết lý của con thiêu thân, rốt cuộc, chỉ đem lại cho mình niềm khổ đau, chua xót.

    ***

    Nguyên nhân thành công trong thi ca của Xuân–Diệu

    Có thể nói Xuân–Diệu là thi nhân có nguồn thơ phong phú nhất. Mạch thơ lai láng tuôn tràn theo luồng tư tưởng mới mẻ mà không cần giữ gìn ý tứ như đa số thi nhân khác đã bó mình trong nếp xưa.

    Suốt năm năm dài, chịu bao thử thách, bao nhát búa rìa dư luận, thơ Xuân–Diệu cứ “ lì lợm ” tiến tới mục tiêu mà không môt gì ngăn cản được. Bởi vì nó là tiếng nói của lòng trẻ. Dù không hẳn là khuôn vàng thước ngọc, nhưng nó đi đúng trào lưu nhịp sống thì ta cũng không nên tiếc rẽ làm gì đôi bức tường cổ xưa bị long lở. Có gì sống mãi với thời gian đâu ? Sớm hay muộn, với đà tiến hóa,nó cũng bị vỡ. Ai đoán được sẽ có những gì ở thế kỷ sau ?

    Vào khoảng từ năm 1933, một luồng gió mới lạ từ phương Tây thổi tới, khiến cho những tâm hồn đang sống trên mảnh đất ngàn năm xưa cũ này như nhận được nguồn sinh khí mới.

    Nếu bên địa hạt văn chương, một nhóm người trẻ như Nhất – Linh, Khái – Hưng, Hoàng – Đạo, Thạch – Lam, Thế - Lữ, Tú–Mỡ v.v… đứng ra thành lâp nhóm Tự lực văn đoàn “ chủ trương duy tân và cấp tiến. Họ muốn đả phá cái xã hội Nho phong với tập tục, lễ giáo mà thế hệ cũ gọi là quốc túy, quốc hồn, đả phá nhất là những “ hủ tục ” của dân quê sau lũy tre xanh, đả phá cái không khí sầu bi, cái phong thái đạo mạo, những thành kiến chán đời của lớp người đứng tuổi trong xã hội khi ấy. Và để thế vào, họ đưa ra một quan niệm sống Âu hóa, cải cách phong tục dân chúng nhất là dân quê, những tư tưởng tin theo lẽ phải, tự do cá nhân, hạnh phúc vật chất, chủ nghĩa yêu đời của lớp người trẻ ”… (1)

    Thì bên thi ca, ta có thể coi Xuân–Diệu là thủ lãnh phái thơ mới, cũng mở “ phòng tuyến “ chống lại cái khuôn mòn sáo cũ của thở Đường, vừa gò bó, chật hẹp, tù túng, niêm luật bằng trắc chiếm đoạt nhiều hồn và ý thơ đang trào dâng.

    Ngọn gió Xuân–Diệu thổi qua, bao nhiêu hồn thơ đang nằm im lìm trong bóng tối choàng bừng dậy. Nhiều thi nhân theo tiếng gọi đàn của Xuân-Diệu đã cởi mở tâm tình của mình đang nặng chất chứa, được dịp bộc lộ thoải mái.

    Tùy theo nhịp độ thâm nhập, có nhiều hồn thơ còn rụt rè mang một hình thức thơ mới, nhưng chưa dám thoát tư tưởng xưa hoặc có người mang bình cũ mà rượu mới. Xuân–Diệu thì mới hoàn toàn cả hình thức lẫn tư tưởng, đi đúng với trào lưu văn nghệ đất nước lúc bấy giờ cho nên Xuân-Diệu được giới trẻ tuổi ca tụng như một thần tượng.

    ----

    Một vài tham khảo

    Người ta không ai chối cãi thơ Xuân-Diệu đã thâm nhiễm nặng tính chất Âu-tây.

    Khảo sát suốt hai thi phẩm Thờ thơ Gửi hương cho gió của Xuân - Diệu, chúng tôi chỉ bắt gặp một bài thơ như sau :

    ---------
    (1) Việt nam văn học sử quyển III trang 434 , Phạm Thế Ngũ.



    Hoa nở để mà tàn

    Hoa nở để mà tàn ;

    Trăng tròn để mà khuyết ;

    Bèo hợp để chia tan ;

    Người gần để ly biệt .


    Hoa thu không năng cũng phai màu ;

    Trên mặt người kia in nét đau .

    (Thơ thơ)

    Về hình thức trình bày cũng như về tư tưởng diễn đạt có điểm na ná bài điếu văn của Mạc đỉnh Chi lúc đi sứ bên Tàu nhân viếng đám tang một vị công chúa :

    Thanh thiên nhất đóa vân ;

    Hồng lô nhất điểm tuyết ;

    Thưởng uyển nhất chi hoa ;

    Dao trì nhất phiếm nguyệt .


    Y ! Vân tán !

    Tuyết tiêu !

    Hoa tàn !

    Nguyệt khuyết
    !

    Dich nghĩa :

    Trời xanh một áng mây ;

    Bầu trời một hạt tuyết ,

    Thượng uyển một cành hoa;

    Dao trì một vòng nguyệt.

    Than ôi ! Mây rã !

    Tuyết tiêu !

    Hoa tàn!

    Nguyệt khuyết !


    Phải chăng đây là một sự trùng ý hoặc giả một cảm đề. Điều đó không quan trọng. Có ai đi bắt một cánh én để làm một mua xuân đâu !

    *

    Ngày nay Xuân–Diệu đã rẽ sang đường hướng khác. Tư tưởng của người trai ham sống và ham yêu ấy có còn giữ được bản chất hay không? Hay đã trở thành một guồng máy sáng tác theo khuôn đã có sẵn.

    Âu ta cũng đành trở về tìm một Xuân–Diệu của ngày xa xưa vậy .

    (Ấn bản kỳ nhì ,26-7-1968)


    Thi tuyển

    Cảm xúc

    Tặng Thế-Lữ

    Là thi sĩ, nghĩa là ru với gió,

    Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây,

    Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây ,

    Hay chia xẻ bởi trăm tình yêu mến.


    Đay là quán tha hồ muôn khách đến ;

    Đây là bình thu hợp trí muôn hương ,

    Đây là vườn chim nhả hạt mười phương ;

    Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc…


    Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc ,

    Đôi bờ vai nào ngăn cản thanh âm :

    Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm …

    Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ...


    Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ ,

    Nghìn trái tim mang trong một trái tim

    Để hiểu vào giọng suối với lời chim .


    Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động.


    Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng ;

    Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời ;

    Trút thời gian trong một phút chơi vơi ;

    Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ…


    - Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ.

    Mà vạn vật là muôn đá nam châm ;

    Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm,

    Sao lại trách người thơ tình lơi lả ?

    (Thơ thơ)

    *
    Thời gian

    Dưới thuyền nước trôi ;

    Trên nước thuyền chuồi

    Và nước, và thuyền

    Xuôi dòng đi xuôi.


    Nước không vội vàng ;

    Cũng không trễ tràng,

    Thuyền không chậm chạp

    Nhưng không nhẹ nhàng


    Nước trôi, vô tri

    Vô tình, thuyền đi.

    Nước không biết thuyền.

    Thuyền biết nước chi ?


    Cứ thế luôn ngày,

    Trôi mà như bay

    Nước, thuyền đi mãi,

    Luôn trong đêm dày.


    Trăng thu gió hè,

    Đổi bờ thay đê,

    Nước, thuyền xuống biển ;

    Thuyền không trở về...


    Nước cũng mất luôn...

    - Nhưng nước còn nguồn ;

    Thuyền chìm, trong lúc


    Đêm ngày nước tuôn.

    (Thơ thơ)

    *

    Yêu

    Yêu, là chết ở tron lòng một ít,

    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu ?

    Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu,

    Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.


    Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt,


    Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu !

    - Yêu, là chết ở trong lòng một ít.


    (Thơ thơ)

    *

    Hẹn hò

    Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ :

    " Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều.


    " Em bằng lòng cho anh được phép yêu ;

    " Anh sung sướng với chút tình vụn ấy. "


    Em đáp lại : " Nói gì đau đớn vậy !

    " Vừa gặp anh, Em cũng đã mến rồi.

    " Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi.

    " Chưa hy vọng, sao anh liền thất vọng ? "


    Lời nói ấy về sau đem gió sóng,

    Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi,

    Anh tưởng em là của của anh rồi,

    Em mắc nợ, anh đòi em cho được.


    Đấy , ai bảo em làm anh mơ ước !


    Lúc đầu tiên , anh có mộng gì đâu !

    Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau ,

    Em ác quá ! lòng anh như tự xé …

    (Thơ thơ)

    *

    Vội vàng

    Tặng Vũ Đình Liên

    Tôi muốn tắt nắng đi

    Cho màu đừng nhạt mất ;

    Tôi muốn buộc gió lại

    Cho hương đừng bay đi .


    Của ong bướm, này đây tuần tháng mật ,

    Này đây hoa của đồng nội xanh rì,

    Này đây lá của cành tơ phơ phất,

    Của yến anh nầy đây khúc tình si ;

    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi.

    Mỗi buổi sớm, thần Vui hàng gõ cửa ,

    Tháng giêng ngon như cặp môi gần.

    Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa :

    Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

    Xuân đương tới, nghĩa là xuân đang qua,

    Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già ,

    Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

    Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

    Không cho dài thời trẻ của nhân gian ,

    Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

    Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại !


    Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

    Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời,

    Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

    Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

    Con gió xinh thì thào trong lá biếc,

    Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ?

    Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

    Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ?


    Chẳng bao giờ, ôi ! chẳng bao giờ nữa…

    Mau đi thôi ! mùa chưa ngả chiều hôm,

    Ta muốn ôm

    Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn,

    Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

    Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

    Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

    Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

    Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng ,

    Cho no nê thanh sắc của thời tươi ;

    - Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi ?

    (Thơ thơ)

    *

    Hư vô

    Nhưng mà tôi sẽ chết, than ôi !

    Tôi kẻ đưa răng bấu mặt trời ,

    Kẻ đựng trái tim trêu màu đất

    Hai tay chin mộng bám vào đời .


    Kẻ uống tình yêu dập cả môi ,

    Nhưng mà tôi sẽ chết ! than ôi !

    Tóc người mai mốt không đen nữa,

    Tuổi trẻ khô đi, mặt xấu rồi.


    Già nua đã bó sẵn hai tay,

    Hôm ấy ta trông gượng ánh ngay.

    Bệnh hoạn cắn xương như rắn rúc,

    Ta ngồi góp lục nhớ hôm nay.


    Chóng chóng ngày thơ vụt đến xuân,

    Mau mau ngày mạnh yếu phai dần ;

    Ngày già vội vã mang sương đến,

    Tuổi chết rồi đây ! bóng lụt chân.


    Đêm kia ta thức một mình đau

    Nghe tiếng giờ đi , não dạ sầu.

    Bạn ở bên mình duy ngọn nhỏ

    Còn đèn chống chọi với đêm thâu.


    Tôi run như lá, tái như đông,

    Trán chảy mồ hôi, mắt lệ phồng ;

    Năm đấy, tháng rồi, tôi đã đến

    Trước bờ lạnh lẽo của Hư–không.

    (Gửi hương cho gió)

    *

    Tặng thơ

    Đây đây thơ e ấp đã lâu rồi

    Chím trong cỏ một vườn hoa bỏ vắng.

    Lòng tôi đó, một vườn hoa cháy nắng,

    Xin lòng người mở cửa ngó lòng tôi.


    Tự ngàn xưa người ta héo, than ôi !

    Vì mang phải những sắc lòng tươi quá.

    Tôi không biết, không biết gì nữa cả,

    Chỉ yêu nhiều là tôi biết mà thôi.


    Hãy để yên tôi dệt thắm tên người

    Ai lý luận với ân tình cho đắng

    Trời reo nắng thì chom reo tiếng sáng,

    Xuân có hồng thì tôi có tình tôi.


    Tiếc nhau chi, mai mốt đã xa rồi

    Xa là chết, hãy tặng tình lúc sống

    Chớ chia rẽ - dễ gì ta gặp mộng !

    Những dòng đời muôn kiếp đã chia trôi.


    Chính hôm nay gió dại tới chân đồi,

    Cây không hẹn để ngày mai sẽ mất.

    Trời đã thắm, lẽ đâu vườn cứ nhạt ?

    Đắn đo gì cho lỡ mộng song đôi !


    Tôi gửi lòng tôi, tôi gửi hồn tôi,

    Không giấu diếm, như một con đường thẳng .

    Lá hơi úa, và mùi hoa hơi đắn ,

    Đây đây thơ tôi đã rứt vì người.

    (Gửi hương cho gió)

    *

    Kỷ niệm

    Tặng Ngô – Nhật – Quang

    Ôi ! ngắn ngủi là những giờ họp mặt !

    Ôi ! vội vàng là những lúc trao yêu !

    Vừa nắng mai sao đã đến sương chiều ?

    Em hờ hững để cho lòng anh lạnh.


    Em có nhớ một buổi chiều yên tĩnh ,

    Chúng ta chìm trong một biển ái ân.

    Chúng ta say trong chén rượu tuyệt trần,

    Mà tình ái rót đầy dâng bạn mới.

    Anh gọi nhỏ kề tai em : “ Em hỡi !"

    Trên tay anh, em bèn viết : “ Anh ơi “

    Rồi ngó mê nhau, ta mỉm mắt cười

    Và lặng lẽ thấy lòng cao chín bệ.


    Không cần nói. Trái tim đang mở hé,

    Hoa muôn năm nghe nở tiếng thần tiên.

    Trái tim ngừng trong một lúc vô biên :

    Thời gian hết đất trời không có nữa …


    Em lúc ấy nhìn em như lệ ứa,

    Êm ái như trong gió có mùi hương.

    Trong mắt em anh tưởng thấy thiên đường,

    Ôi hạnh phúc, anh gục đầu nhắm mắt …


    Sao ngắn ngủi là những giờ họp mặt ?

    Sao vội vàng là những phút trao yêu ?

    Vừa nắng mai, sao lại đến sương chiều !

    Em hờ hững để lòng anh lạnh.

    (Gửi hương cho gió)

    *

    Hết ngày hết tháng

    Hết ngày , hết tháng , hết ! em ôi !

    Kinh hãi không gian quặn tiếng còi.

    Ánh ngóng tìm em, tuy thấy đó,

    Sắp xa thôi cũng tựa xa rồi !


    Đầu nghiêng, môi gượng , mắt mơn da ,

    Chân luyến bên chân , thế nghĩa là…

    Ôi những bàn tay không dứt được

    Ôi lời căn thấp giọng hò ba !


    Khắc giờ tàn lụn, dạ chon von,

    Không dám nhìn xa sắc núi non ;

    - Hãy nhớ ngoảnh đầu khi khuất hẳn

    Cho anh tưởng tượng vẫn đang còn.


    Đêm qua mưa gió lạnh lùng trời,

    Anh ở, em đi, lạnh lẽo người.

    Còi thét như gươm, tay hoảng đứt,

    Khói đùn mây bạc, lệ lên người !


    Em đi : mưa phủ, khuất ân tình,

    Anh ở : trời tan trên mắt anh.

    Vừa đó nhìn nhau , nay tưởng ngóng

    Không gian ở giữa cách hai mình


    Chiều góa không em lạnh lẽo sao !

    Một mình anh lạc dưới thu cao

    Sắc trời : sương đọng , non : mây tỏa

    Không biết lòng đi đến chốn nào …

    (Gửi hương cho gió)

    *

    Muộn màng

    Anh biết yêu em đạ muộn màng,

    Nhưng ai cưỡng được tình thương !

    Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc,

    Anh chỉ xin về một chút hương.


    Một chút hương phai của ái tình

    Mà em không thể gửi cùng anh ;

    Để lòng ướp với tình phai ấy ,

    Anh tưởng từ đây bớt một mình.


    Mắt ướt trông nhau lệ muốn tuôn,

    Gượng cười anh phải khóc thầm luôn :

    Em là người của ai ai đấy,

    Lưu luyến chi anh để sớt buồn.


    Dầu chiếm tay em, anh vẫn hay

    Rằng anh chỉ nắm cánh chim bay ;

    Bao giờ có được người yêu dấu !

    Chất chứa trong lòng vạn đắng cay .


    Anh chỉ là con chim bơ vơ

    Lạnh lùng bay giữa gió, sương, mưa,

    Qua gần tổ ấm đôi chim bạn,

    Bỗng thấy lòng cuồng yêu ngẩn ngơ.


    Yêu ngẩn ngơ rồi đau xót xa,

    Số anh là khổ, phận anh là

    Suốt đời nuốt lệ vào ngực,

    Đem ái tình dâng kẻ phụ ta.


    Chưa đi mà đã cách xa nhau,

    Lúc biệt ly rồi xa đến đâu ?

    Thôi hãy để anh đi hốt hoảng,

    Gấp đem thương nhớ khuất mây mù.


    Thôi hãy để anh đi thất thơ,

    Mặc luồng gió lạnh mặc mưa to

    Đánh vào thân thể run như sậy.

    - Tôi chẳng cần ai thương hại cho.

    (Thơ thơ)

    *

    Trăng

    Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,

    Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.

    Tôi với người yêu qua nhè nhẹ…

    Im lìm, không dám nói năng chi.


    Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,

    Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,

    Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,

    Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.


    Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh

    Cho gió du dương điệu múa cành ;

    Cho gió đượm buồn, thôi náo động

    Linh hồn yểu điệu của đêm thanh:


    Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ ,

    Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.

    Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!

    Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ.

    (Thơ thơ)

    *

    Phải nói

    Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ ?

    Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều.

    Anh biết rồi, em đã nói em yêu ;

    Sao vẫn muốn nhắc một lời đã cũ ?


    - Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ ,

    Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng ;

    Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,

    Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.


    Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích

    Em biết không ? anh tìm kiếm em hoà .

    Sự thật ngày nay , không thật đến ngày mai...

    Thì ân ái có bao giờ lại cũ ?


    Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ ,

    Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần.

    Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân,

    Đem chim bướm thả trong vườn tình ái.


    Em phải nói, phải nói, và phải nói :


    Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày,

    Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn chiều say ,

    Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết.


    Bằng im lặng, bằng chi em có biết !

    Cốt nhất là em chớ lạnh như đông,

    Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng,

    Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ.


    Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.

    (Thơ thơ)

    *

    Chỉ ở lòng ta

    Chỉ là gió nhưng lòng tôi thả bướm

    Thêm phất phơ cho hơi thở vừa hiền :

    Chỉ là trăng, nhưng tôi thấy thần tiên

    Như tuyệt diệu : bởi hồn tôi xanh quá.


    Và người ấy vẫn như bao kẻ lạ

    Cũng sắc hương, là lụa, cũng dung nhan :

    Chỉ là tình, nhưng tôi rất mê man

    Gồm vũ trụ gửi nơi hình cẩm thạch.


    Cuộc đời cũng đìu hiu như dặm khách


    Mà tình yêu như quán trọ bên đường

    Mái tranh tàn đỡ rét một đêm sương

    Vò nước lã mắt xoàng đôi phổi nắng.


    Nhà quê kiểng có đâu cơm gạo trắng

    Thân lữ cô đừng giận quán tranh nghèo !

    Ta chỉ giàu những của sẵn mang theo

    Giữa hiu quạnh, được nghỉ nhờ là quý.


    Thiên đường cũng ở trong rương hành lý.

    Muốn say sưa, phải đem sẵn rượu nồng,

    Muốn êm đềm, phải có sẵn gối bông

    Muốn mơ mộng, phải sẵn trầm, sẵn nhạc.


    Tôi vẫn biết cuộc đời thường đạm bạc,

    Nên mang theo từng suối rượu ngôn tình ;

    Đem mến yêu làm cho cảnh thêm xinh,

    Cứ phong nhã để cho người bớt tục.


    Để lây lửa chuyển những lòng giá đúc,

    Phải ấm lên vì bắt chước tôi nồng ;

    Để bừng tia trong những mắt tê đông

    Và gợi nhịp khiến hồn lười phải thức ;


    Để giục tiếng chim của niềm rạo rự,

    Để thay cánh rụng của nổi phai tàn,

    Để tươi cười và âu yếm nhân gian.

    Tôi có sẵn một mặt trời ở ngực.

    (Gửi hương cho gió)

    *

    Xuân đầu

    (Tặng Hồ cũ)

    Trời xanh thế ! hàng cây thơ biết mấy !

    Vườn no sao ! đường cỏ mộng bao nhiêu

    Khi Phạm-Thái gặp Quỳnh-Như thuở ấy ,

    Khi chàng Kim vừa thấy được nàng Kiều.
  • Đang tải...