04. Trang 71-90vancuong7975(lần 2)WIKI

18/11/15
04. Trang 71-90vancuong7975(lần 2)WIKI
  • PDF
    GoogleDocs

    :rose:

    chức đại lý quốc tế, Hướng đạo sinh, Bệnh viện Chim sẻ, Viện hàn lâm tự do Michigan, Phiên gác kiện cáo tham nhũng Michigan và Phòng thương mại Michigan. Bà còn làm ở Ban cố vấn của Beaner, một đại lý bán cà phê. Bà còn là Uỷ viên của Uỷ ban An toàn Xe tải. Bà đang "được đào tạo” ở Uỷ ban Đường thống nhất địa phương. Bà còn dành thời gian để trò chuyện với học sinh cơ sở, phổ thông, và các lớp cao đẳng, phòng thương mại, câu lạc bộ những người lạc quan, và các nhóm mục sư.

    Sheets làm việc liên tục để cải thiện việc kinh doanh của bà. Bà nói: ‘Tôi sẽ làm bất cứ việc gì để phát triển công ty của chúng tôi. Tôi nghe tất cả các cuộc gọi. Bạn không thể biết rằng khi gặp và nói chuyện với một ai đó ở đâu đó thì cơ hội sẽ đến sau các cuộc gặp này”.

    Thành công luôn đi kèm với các trở ngại. Khi con gái của tôi trở thành chủ tịch vào năm 1994, “Hai người đàn ông và một chiếc xe tải" đã có 34 đại lý. Một số đại lý đã thông đồng với nhau và nói rằng họ không còn phải trả bản quyền mà vẫn sẽ sử dụng tên đó. Sheets đã mất nhiều năm và hàng trăm nghìn đô la trong các phiên toà và cuối cùng đều thắng kiện. Một số vụ kiện kết thúc bằng đàm phán. Công ty đã thắng kiện, nhưng thật không may một số người thua kiện đã không có tiền để trả, do đó “Hai người đàn ông và một chiếc xe tải” đã phải chịu nhiều thiệt hại. Phải mất nhiều năm công ty mới khôi phục lại được.

    Người bạn thân nhất trước đây của bà, là người điều hành một trong các đại lý, đã giáng cho bà một đòn đau

    Tại phiên toà. Bà nhớ lại: “Tôi đã bị sốc và rất đau đớn. Tôi biết cô ta đã nói vởi mọi người là cô ta đã lập nên công ty”.

    Bà có chuẩn mực đạo đức rất khắt khe và quan tâm thực sự đến việc giúp mọi người đạt được thành công. Vì vậy tôi đã xin bà lời khuyên để đạt được thành công. Bà khuyên tôi: “Làm những việc bạn yêu thich. Bạn có cả cuộc sống ở phía trước - tuy nhiên đó không phải là một cuộc diễn thử trang phục! Đừng lãng phí thời gian vào những việc bạn không thích. Hãy làm những việc bạn yêu thích hàng ngày. Nếu ngày đó bạn không có tiền, hãy dọn dẹp sạch sẽ các tài liệu của bạn. Tạt qua thăm một vài người. Mỗi ngày làm một ít. Một ngày bạn nhìn lại và thấy rằng bạn đã làm được nhiều việc!

    “Hãy luôn chú tâm tập trung. Nếu bạn lau cửa sổ, hãy lau cửa sổ. Hãy là người lau cửa sổ tốt nhất trong thị trấn. Hãy biết rằng mọi người sẽ gọi bạn đến lau cửa sổ cho họ. Họ sẽ phát điên lên nếu không gọi được bạn!”

    “Đừng để ý đến những nhận xét tiêu cực. Nếu bạn linh cảm rằng bạn đã đi đúng hướng thì có lẽ bạn đã đúng. Nhiều người đã chế giễu tôi, một người phụ nữ lái xe tải, nhưng tôi vẫn tiếp tục công việc. Và tôi đã thành công”.

    Thế còn về các đối thủ? Sheets nói rằng: “Đừng quan tâm đến các đối thủ của bạn. Không cần quan tâm đến những gì họ làm hay những gì họ theo đuổi. Hãy quan tâm đến khách hàng của bạn. Luôn quan tâm đến cộng đồng của bạn. Đó chính là những người sẽ tạo sức mạnh cho bạn và công nhân của bạn".

    “350 đô la Sheets đầu tư vào kinh doanh, bà nghĩ, là số tiền duy nhất tôi đã tiết kiệm được trong cuộc đời, và cũng là số tiền duy nhất tôi đã đầu tư vào kinh doanh”. Còn hai thương nhân - diễn giả khác đã có những lời hứa cố vấn trống rỗng suốt bữa trưa ở phòng thương mại, tôi tin rằng sự đầu tư táo bạo này cũng sẽ trở thành “Hai người đàn ông và một chiếc xe tải’’. Tuy nhiên, với sự quan tâm và táo bạo mà Maiy Ellen Sheets thể hiện ở công ty thì "Hai người đàn ông và một chiếc xe tải” đã trở thành một thương hiệu kinh doanh có ảnh hưởng mạnh - và nó đã chỉ cho tôi con đường dẫn đến thành công.

    Hiếm khi tìm thấy một người vượt qua được thử thách về thể chất từ một hoàn cảnh ít hy vọng nhất, điều này chỉ bộc lộ khi đối mặt với một ít thử thách, từ hoàn cảnh khó khăn hơn. Sim Chow Boon, một chuyên gia marketmg tại Singapore đã kinh ngạc khi biết câu chuyện của một chuyên gia leo núi ngay tại chính đất nuớc vốn rất bằng phẳng của mình.

    DAVID LIM: NIỀM ĐAM MÊ LEO NÚI

    SIM CHOW BOON

    Hãy hình dung mình lớn lên ở một đất nước nhỏ bé với ba triệu người, nơi ngọn núi cao nhất cũng chỉ cao
    khoảng 140m. Bây giờ, với kinh nghiệm sống, bạn hãy tưởng tượng việc chinh phục những ngọn núi với hơn năm dặm vách núi thẳng đứng từng có nhiều người bỏ mạng ở đó. Cuối cùng, cần xem xét kỹ lưỡng trước khi hành động nếu chỉ vì bạn muốn làm.

    Khi cuộc sống dâng trào trong huyết quản của một con người, anh ta tìm ra bí mật để không dừng lại. Và khi một cuộc sống như vậy gặp phải những thử thách tưởng như không thể vựợt qua thì cuộc thử thách niềm tin, lòng dùng cảm, và sức mạnh ý chí bắt đầu. Đó chính là cuộc sống mà David Lim đã trải qua.

    Lim bắt đầu leo núỉ mười hai năm trước. Hiện nay, với tuổi 38, anh là nhà leo núi lão luyện nhất của Singapore. Năm 1998, anh dẫn đầu đội leo núi đầu tiên của Singapore chinh phục đỉnh Everest. Anh bị gãy một xương sườn và không thể chinh phục được đỉnh núi, nhưng là người lành đạo, anh đã đảm bảo sự thành công của cuộc chinh phục bằng cách đưa hai thành viên trong đội lên tới đỉnh. Hàng ngàn người đã chúc mừng nhóm thám hiểm khi họ trở về nhà.

    Không lâu sau khi trở lại, Lim cảm thấy ốm yếu và nghĩ là mình bị loét dạ dày. Thuốc kháng sinh không có hiệu quả, sức khoẻ của anh giảm sút nhanh chóng. Chỉ sau vài ngày, anh đã hầu như không thể ăn được, và những việc đơn giản như xoay chìa khoá khởi động ô tô cũng trở nên hết sức khó khăn. Và một vài ngày tiếp theo, anh không thể thở bình thường được nữa. Toàn thân anh hầu như đã tê liệt.

    Cuối cùng các bác sỹ chẩn đoán bệnh của anh là: hội chứng Guillain-Barre, có lẽ anh đã bị nhiễm ở Kathmandu. GBS là một cái bệnh hội chứng miễn dịch hiếm xảy ra, dẫn đến rối loạn và tấn công màng myelin của dây thần kinh. Kết quả là làm cho hệ thần kinh tê liệt, mặc dù thường chỉ một phần hay tạm thời, cũng có thể vĩnh viễn.

    Chỉ trong vài tháng, Lim phải nằm bẹp trên giường bệnh, nối với máy và ống thở hỗ trợ. Anh bị dằn vặt bởi ý nghĩ nghi ngờ mình không thể quay lại cuộc sống bình thường, nhưng sự thăm nom của bạn bè, gia đình và cả những người xa lạ ngưỡng mộ anh đã an ủi nâng đỡ tinh thần anh và tiếp cho anh ý chí đấu tranh. Cuối cùng căn bệnh của anh đã bị đẩy lùi, và sáu tháng sau anh đã có thể vào trung tâm phục hồi, luyện tập để khôi phục sức mạnh thể lực đã mất. Hai tháng sau đó, anh được trở về nhà - cùng với đôi nạng.

    Nhưng Lim là một người đàn ông không chấp nhận những giới hạn, một người đàn ông đã từng thử thách và chiến thắng những ngọn núi. Chỉ sống sót có lẽ là không đủ, như sau này anh viết trong cuốn sách của mình: Chinh phục đỉnh núi: Cuộc kiếm tìm Everest và những đỉnh cao hơn (Mountain to Climb: The Quest for Everest and Beyond), “con người phải tìm thấy lý tưởng để sống, nếu không cuộc sống chỉ là địa ngục trần gian”. Mục tiêu của anh, niềm đam mê của anh là được tiếp tục leo núi, và quyết tâm mãnh liệt đó đã khích lệ anh làm việc, thậm chí chăm chỉ hơn, để quay trở lại với những ngọn núi mà anh yêu thích - đó là công việc anh đã thực hiện được vào năm 2000 cùng với một người Singapore chinh phục đỉnh Aconcagua, đỉnh núi cao nhất trong dãy Andes với độ cao gần 7.000m.

    Sự phục hồi sức khoẻ của anh đã thúc đẩy anh chinh phục những ngọn núi cao hơn. Anh trở thành vận động viên leo núi chuyên nghiệp đầu tiên của Singapore. Hiện nay anh đang quản lý Chương trình Thám hiểm của Thanh niên CDC Singapore, một chương trình gồm ba phần để rèn luyện ý chí cho thanh niên Singapore bằng việc leo núi và các hoạt động khác, và từ năm 1999 đến năm 2000 anh đã quản lý Chương Trình Các Nhà Leo Núi Quốc Gia CLIMB 2000.

    Thử thách đã tạo cho Lim sức mạnh trong chính con người anh. Anh thấy rằng cuộc sống chỉ được hiểu đầy đủ khi được đặt trong thử thách, vì đó là cách duy nhất để một người có thể biết những khả năng của mình. Thành công của riêng anh là một chứng cứ rõ ràng cho thấy lòng dũng cảm, tính kiên trì, và niềm tin vào bản thân có thể chinh phục tất cả các ngọn núi, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng của từ này.

    Như Lim đã nói với bạn, kinh nghiệm của anh ấy là một thí dụ minh hoạ cho ba nguyên tắc để thành công:

    1. Hãy đam mê những gì bạn làm. Bill Cosby từng nói: “Bất kỳ ai cũng có thể học đòi, nhưng khi bạn làm việc gì bằng lòng tận tâm thì nó sẽ ngấm vào máu bạn và bạn khó mà dừng lại được”. Đối với David Lim, niềm đam mê leo núi đã đưa anh lên đỉnh núi cao nhất thế giới - và giúp anh vượt qua thời kỳ khủng hoảng nhất cuộc đời anh.

    2. Có một nhóm hỗ trợ. Cùng với những người có cùng ý tưởng, những người chia sẻ quan điểm với bạn, tin tưởng vào khả năng của bạn, những người sẽ giúp bạn khi những giấc mơ của bạn dường như đã hết hy vọng, những người có chí khí để dẫn bạn trở lại con đường bạn đã chọn trước khi bạn lạc lối. Những người bạn chân chính nhất là những người có đủ lòng tôn trọng bạn để nói với bạn sự thật, và những lời khuyên của họ khiến bạn khâm phục

    3. Chia mục tiêu của bạn thành nhiều bước nhỏ. Dòng sông mang đi xa từng hạt từng hạt cát nhỏ của núi. Kế hoạch của bạn sẽ chỉ cho bạn con đường để bạn đạt mục tiêu, từng bước nhỏ. Hành trình chinh phục ngọn Everest được chia nhỏ ra thành các trạm dọc đường; mỗi người leo núi được trang bị bản đồ và lên kế hoạch để chiến thắng những trở ngại nhỏ nhất. Sự hồi phục của Lim là một chuỗi những bước nhỏ - học lại cách thở, sau đó là ăn, sau đó là đứng, và rồi đi bộ - để hướng đến mục tiêu xa hơn là có thể leo núi trở lại.

    Cuộc sống và những thành tích của David Lim, cả về thể chất lẫn tinh thần, là minh chứng tuyệt vời cho ba nguyên tắc để thành công - những nguyên tắc có thể được áp dụng hiệu quả với bất kỳ sự cố gắng nỗ lực trong cuộc sống cá nhân cũng như trong nghề nghiệp của bạn.

    Những thay đổi xã hội có ảnh hưởng đến hàng triệu con người có thế được khởi đầu chỉ bằng hành động của một người; việc Rosa Parks từ chối nhường chỗ ngồi cho một người đàn ông da trắng trên xe buýt đã dẫn đến việc gỡ bỏ luật Jim Crow trên cả miền Nam. Trong xã hội chưa hoàn hảo của chúng ta vẫn có nhiều chỗ còn sai sót cần phải sửa chữa và những thế hệ các nhà hoạt động mới đầy nhiệt huyết đang kiếm tìm những phưong cách để tạo nên những thay đổi tích cực. Nhà văn và người làm nghề xuất bản Mcudne E. Thompson, một người miền nam California dùng tài năng và ngòi bút của mình để hỗ trợ những người đang tìm kiếm thành công, đã tìm thấy một hình mẫu cho tác phẩm của mình.

    ROSIE MILLIGAN VÀ PHONG TRÀO QUYỀN TỰ DO VĂN HỌC

    MAXINE E.THOMSPON

    Harriet Tubman, một nô lệ trốn thoát đã mạo hiểm cuộc sống của mình, thông qua mạng lưới Underground Railroad giúp những người nô lệ trốn chạy khác tìm kiếm tự do, tinh thần cô đã được soi sáng để biết đi đúng đường. Đầy tự hào, cô nói, “Tôi chưa bao giờ để lạc bất kỳ hành khách nào”. Hãy tưởng tượng. Không có la bàn, không có bản đồ. và chỉ có Chúa soi sáng cho cô, cô đã dẫn đường cho hơn 300 nô lệ được tự do.

    Ngày nay, người anh hùng không được ca tụng, một Harriet Tubman thời hiện đại đang sống giữa chúng ta - Rosie Milligan, tiến sỹ triết học, nhà lãnh đạo phi thường, đầy khát vọng. Thông qua công ty xuất bản Milligan Books của mình, và của hãng sách Express Yourself Books, Rosie Milligan đang dẫn dắt nhiều độc giả và nhà văn Mỹ gốc Phi thoát khỏi tình trạng bị miêu tả thiếu chính xác, lịch sử có thể ghi lại công việc cô làm tương tự như những gì Harriet Tubman đã làm cho người nô lệ Mỹ gốc Phi trong cảnh nô lệ.

    Underground Railroad không phải là tàu hỏa hay tàu điện ngầm, mà là một mạng lưới bí mật với những đường mòn và những căn nhà an toàn đã đem tự do đến cho những người nô lệ da đen. Milligan tin rằng “con tàu tự do” thời hiện đại dành cho những người Mỹ gốc Phi là việc xuất bản sách của các tác giả da đen cho những độc giả da đen. Những câu chuyện, những tờ báo và những bài luận được xuất bản theo nhiều cách và bởi những người Mỹ gốc Phi, đã trở thành nơi chứa đựng văn hoá của họ.

    Những người Mỹ gốc Phi đang trong tình trạng không được miêu tả chân thực trong giới xuất bản của Mỹ. Với những nỗ lực của Milligan, lần đầu tiên tiếng nói của nhiều nhà văn da đen được lắng nghe, đã kể với những người Mỹ - đặc biệt là người Mỹ gốc Phi- những câu chuyện riêng của cộng đồng người Do Thái gốc Phi.

    Họ kể câu chuyện về John Carlos, một trong hai người Mỹ đạt huy chương vàng chạy 200m trong Thế vận hội năm 1968, người đã giơ nắm tay lên như một sự phản kháng không lời đối với chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và đã bị đuổi khỏi đội và ra khỏi Thế Vận Hội. Câu chuyện của Carlos đã bị lãng quên hơn 30 năm cho đến khi cuốn sách Tại sao? Tiểu sử của John Carlos (Why? The Biography of John Carlos) ra đời, hiện nay cuốn sách đang được Milligan Books phát hành.

    Họ kể về câu chuyện của Cathy Harris, người phụ nữ da đen đã vạch trần những sự quấy rối phân biệt chủng tộc trong hàng ngũ Lực lượng Hải quân Mỹ (the U.S. Customs Service) và việc làm này của cô đã khiến luật lệ phải thay đổi. Milligan đã xuất bản cuốn sách của cô, Flying While Black: A WhistiebiOLuer’s Story.

    Họ nói về những điều như để trở thành một bác sỹ da đen từ thập niên 1950 tới 1980 trong hai cuốn tiểu thuyết của bác sỹ James A. Mays, Mercy Is King và Trapped.

    Những cuốn sách chứng tỏ tài năng đáng kinh ngạc của những nhà văn trẻ da đen: Leah Grier, 11 tuổi là tác giả cuốn Healing: One Child’s Journey đã nói về những đau buồn và việc chiến thắng cái chết của cha cô; Marquise Cormier, 8 tuổi là người đã kể lại chi tiết cuộc đấu tranh của cô chống việc bị đưa vào những lớp học “giáo dục đặc biệt” trong cuốn I'm Not A Problem Child!; nhà thơ Rae Shaw Conner, 12 tuổi với giọng thơ sáng tạo ấn tượng trong Keep It Real: Poetry from a Young Heart.

    Niềm đam mê của Rosie Milligan đến từ đâu? Cô là con gái của một địa chủ ở Mississippi với một nông dân. Cô nói: “Tôi đã học từ bố tôi, về tầm quan trọng của việc sở hữu chính mình. Có cái gì đó đặc biệt về việc sở hữu chính mình. Nó đem đến cho bạn một cảm giác tự hào, niềm tin và mục đích”.

    Milligan Books là nhà xuất bản phát triển nhanh nhất nước Mỹ do một phụ nữ người Mỹ gốc Phi làm chủ. Nguyên nhân là vì nhà xuất bản của cô đang đáp ứng một nhu cầu quan trọng. “Đây là một hình thức bồi thường thiệt hại chiến tranh mới”, cô nói về quan điểm xuất bản của cô như vậy. "Khi những tác giả được xuất bản, chúng tôi quan tâm tới sự sáng tạo của chúng tôi, và chúng tôi trả cho chính chúng tôi bằng cách kiếm tiền từ những tài năng của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không chờ những động tác bên ngoài, chúng tôi tự hành động".

    Milligan nổi tiếng vì tinh thần sẵn sàng chấp nhận mạo hiểm để đi trên những con đường không truyền thống, và khám phá những miền đất mới lạ. Những câu chuyện chính trị gây tranh cãi, những thể loại không phổ biến như hư cấu lịch sử, thơ người da đen đến với Milligan Books từ mọi miền đất nước, và từ cả châu Phi nữa. Cô đã xuất bản tác phẩm của hơn 100 tác giả châu Phi và đã không hề nghĩ đến lợi ích bản thân khi giúp đỡ những người khác thành lập những công ty xuất bản và cửa hàng sách của chính họ. Khi gặp được những đối tác thích hợp, Milligan sung sướng chia sẻ niềm đam mê của mình.

    Sự thành công của cô một phần nhờ vào kỹ năng phát triển mạng lưới - khả năng mở rộng quan hệ với các chủ nhà sách, các nhà phân phối, những người dẫn chương trình trên đài, những nhà biên tập báo, và những biên tập viên sách tài năng - và nguồn nhiệt huyết vô tận của cô. Cô ấy đã bao giờ mệt mỏi chưa? Milligan trả lời: “Mệt mỏi? Đó là gì vậy? Tôi không thể nói từ ấy khi tôi nghĩ về tất cả công việc khó khăn mà cha ông chúng ta đã phải làm để chúng ta có thể có những cơ hội này. Không, tôi không thể mỏi mệt. Chúng ta có công việc thực sự phải làm. Ai sẽ kể lại những câu chuyện của chúng ta? Bạn không thể nói với họ từ dưới nấm mồ”.

    Hiện nay, Milligan được nhiều người biết đến như là‘‘mẹ của phong trào quyền tự do văn chương". Cô tự hào được là lực lượng đằng sau cuộc cách mạng xã hội mạnh mẽ, một cao trào về quyền tự do văn học dường như sẽ vượt qua cả thời kỳ Phục hưng Harlem của những thập niên 1920 và 1930. Lần này, các nhà văn sẽ có quyền sở hữu trí tuệ, và những lợi ích sẽ truyền cho thế hệ tiếp theo.

    Niềm đam mê công việc cô ấy mang theo trong cuộc đời được thể hiện trong phương châm của cô: “Không tẩy xoá, không thể tiếp bước, và tiến lên phía trước”.

    Những niềm đam mê đầu đời của chúng ta có thể tồn tại trong ta rất lâu, thậm chí là mãi mãi. Bạn không vứt bỏ những niềm đam mê ngày trước, thay vào đó bạn xây dựng trên nền móng của chúng và tìm kiếm những cách thức mới để biểu hiện chúng. Nữ hoàng Talk Show kiêm diễn viên nổi tiếng Oprah Winfrey đã liên kết với những niềm đam mê đầu tiên của cô và hiện nay sử dụng thành công của cô để làm rõ những gì cô vẫn mang theo cùng.

    OPRAH WINFREY:

    BẠN CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ CUỘC ĐỜI BẠN

    -JANET LOWE


    Theo lời Oprah Winfrey thì trường học rõ ràng đã đóng một vai trò quan trọng trong cuộc đời cô.

    Nếu bạn lớn lên là một kẻ hay bắt nạt và nó để lại kết quả, đó là những gì bạn làm được. Nếu bạn đóng vai hề trong lớp và nó có tác động, đó là những gì bạn làm được. Tôi đã luôn luôn là một đứa trẻ thông minh nhất trong lớp và điều này đã có tác động với tôi - vào năm lớp ba tôi đã biết làm toán. Bởi vậy tôi là người đọc bản phân công ngay từ đầu và nộp bài trước thời hạn. Điều này có thể làm cho mọi người ghét bạn, nhưng đó là những gì đã tác động đến tôi.

    Cánh cửa đến tự do là giáo dục.

    Với những ai trong chúng ta được cho nhiều, chúng ta cần phải làm tất cả để cứu thế hệ trẻ của chúng ta. Vì để cứu chính chúng ta, chúng ta phải giáo dục chính bản thân mình.

    Những thầy cô giáo của Oprah đã có vai trò rất đặc biệt đối với cô.

    Với mỗi chúng ta, sự thành công có được là bởi vì có ai đó chỉ đường cho chúng ta. Ánh sáng không nhất thiết phải là trong gia đình bạn; đối với tôi, ánh sáng đến từ các thầy cô giáo và trường học.

    Oprah khao khát được trở thành giáo viên dạy lớp bốn, chủ yếu là do Oprah ngưỡng mộ cô giáo lớp bốn của mình, cô Duncan.

    Nếu tôi không làm người dẫn chương trình thì có lẽ tôi đang dạy lớp bốn. Đáng lẽ tôi là người mà tôi đã luôn luôn mong muốn trở thành, một cô giáo lớp bốn vĩ đại, và giành Phần Thưởng giáo viên xuất sắc của năm. Nhưng thay vì vậy tôi đã nhận được 23 giải Emmy và cơ hội được nói trước hàng triệu người mỗi ngày và hy vọng có thể truyền dạy được cho ai đó điều gì.

    Một trong những giáo viên của cô ở Milwaukee đã nhận ra tiềm năng của cô và gửi cô tới Upward Bound, chương trình dành cho những sinh viên tài năng có thu nhập thấp để chuẩn bị vào đại học. Sau đó, Oprah đã đi xe buýt tới trường trung học Nicolet ở Fox Point, một vùng ngoại ô của Milwaukee. Mặc dù thực tế cho thấy gia đình oprah rất nghèo nhưng cô vẫn nhận được sự chú ý của người thầy Gene Abrams.

    Khi nói về một nhóm phụ nữ trẻ ở Chicago mà cô đã dạy, cô nói:

    “Khi chúng ta nói về những mục tiêu và họ nói họ muốn có những chiếc Cadillac, tôi nói, “Nếu bạn không thể nói (đúng), nếu bạn không thể đọc hay làm toán, nếu bạn là phụ nữ mang thai, nếu bạn bị đuổi khỏi trường, bạn sẽ không bao giờ có một chiếc Cadillac, tôi chắc chắn điều đó! Và nếu bạn có những điểm D hay điếm F trong bản thành tích học tập, bạn phải ra khỏi nhóm. Đừng nói với tôi bạn muốn làm những điều vĩ đại cho cuộc đời bạn nếu tất cả những thứ bạn mang đến trường chỉ là một chiếc radio*.

    Oprah rời trường Đại học Bang Tennessee vào năm cuối để làm việc toàn thời gian trên truyền hình nhưng sau đó cô đã quay lại hoàn tất chương trình đại học, và giành tấm bằng về khả năng diễn thuyết và kịch truyền hình. Đó cũng là năm cô đã đọc bài diễn văn trong lễ tốt nghiệp.

    Trích từ cuốn Oprah Winfrey nói {Oprah Winfrey speaks).


    Tính kiên trì và làm việc có kế hoạch

    Không có bí mật nào để thành công. Thành công là kết quả của quá trình chuẩn bị, làm việc chăm chỉ và rút kinh nghiệm từ những thất bại.

    COI.IN POWEL

    Trong hầu hết các câu chuyện về sự thành công, tính
    kiên trì là một chủ đề thường gặp. Những người đạt được những gì họ mong muốn thường là những người kiên định khi theo đuổi mục tiêu, họ không chấp nhận để khó khăn cản bước trên con đường của mình. Lòng quyết tâm bền bỉ là nền tảng của sự thành công. Đây là lý do tại sao ai càng chăm chỉ làm việc thì dường như càng gặp nhiều may mắn.

    Nhưng chỉ có tính kiên trì thôi không chắc chắn sẽ đạt được thành công. Theo đuổi mục tiêu thành công cũng đòi hỏi phải làm việc theo một hệ thống hay là phải có kế hoạch. Đó còn hơn là theo đuổi mục tiêu khi mọi người không nghĩ đến nó nữa; đó chính là kiên trì một cách có mục đích.

    Thành công thường là kết quả của việc áp dụng khác thường những kiến thức thông thường. Khi bạn nghe những người thành công nói về "bí quyết” thành công của họ, bạn hiếm khi nhận ra có một bí quyết thực sự nào. Những gì bạn nghe là sự kiên định vững vàng với những hệ thống hoặc ứng dụng mà họ tin tưởng và theo đuổi tới cùng bằng lòng quyết tâm mạnh mẽ - một sự tập trung đặc biệt vào một số thứ mà những người ít thành công hơn đơn giản là đã hoàn toàn bỏ qua, không chú trọng. Những người thành công thường tập trung vào mục tiêu và không quản ngại làm việc để đạt được mục tiêu đó. Trong thể thao, người ta gọi là mắt không rời bóng.

    Thậm chí khi những ý tưởng dễ hiểu thì nhiều người thường không thực hiện được bởi vì họ thường nghĩ việc thực hiện là quá khó. Sau khi tác giả Ivan Misner trình bày bài diễn văn ở Thuỵ Điển, một lúc sau một khán giả đã tiếp cận ông và nói: “Mọi thứ ngài nói rất có ý nghĩa. Trong đó có nhiều điều mà tôi thấy rất cần phải thực hiện, nhưng tôi chưa bao giờ thực hiện vì thấy chúng quá đơn giản. Tôi nghĩ để thực hiện phải cần rất nhiều thứ. Vì thế, tôi đã lãng phí thời gian qúy báu để tìm kiếm những bí quyết”. Sau đó cô ấy nói thêm: “Tôi không hiểu tại sao con người, trong đó có cả tôi, thường biến những chuyện đơn giản thành phức tạp”.

    Người ta thường nói rằng thành công đến từ chữ “có thể" và thất bại đến từ chữ "không thể”. Bạn hầu như biết những chủ nhân của phương pháp “vâng, nhưng”, những người thầy những thứ quá dễ nhưng lại làm cho chúng phức tạp lên. Họ tìm thấy một kiểu mẫu thành công, sau đó họ sử dụng thời gian của mình gạt bỏ nó bởi vì họ thấy “nó quá đơn giản” hoặc bởi vì “chúng ta khác". Họ lý luận rằng “có thể họ đã làm việc trong hoàn cảnh đó nhưng hoàn cảnh này (hoặc sản phẩm, dịch vụ, hoạt động kinh doanh, ngành nghề, thành phố, bang, nước) thì khác”. Đấy chính là cách họ tránh làm những việc mà họ không muốn; với một số người lý do để không thực hiện tốt hơn là những kết quả mà họ bào chữa thanh minh trước: nó sẽ thất bại.

    Con đường đi tới thành công có những đoạn đường vòng để tránh thất bại. Gần như mọi cá nhân thành công đã ít nhất một lần gặp thất bại, và thường thường là nhiều lần. Tuy nhiên, những thất bại đó lại dẫn tới thành công. Những bậc thầy thành công là những người đã rút kinh nghiệm từ những sai lầm của mình, nhưng họ biết rút ra bài học từ những sai lầm để tránh không lập lại chúng. Và họ tiếp tục theo đuổỉ mục tiêu của mình. Họ đã thành công bởi vì họ xem mỗi lỗi lầm là một cơ hội để học hỏi - không phải là một lý do để bỏ cuộc. Họ đã thành công bởi vì đó là điều quan trọng nhất.

    Thành công đến với những người không chỉ có niềm đam mê và tầm nhìn rộng mà còn có tính kiên trì và một sự tận tâm thực hiện những nguyên tắc cơ bản; và những người không ngừng làm việc và học hỏi cho đến khi họ thực hiện chúng hoàn hảo. Cuối cũng, thành công không phải có bí quyết về tri thức hay điều gì khác biệt. Mọi người đều biết mục đich là gì và làm sao để đạt được nó. Đó là tri thức phổ biến, và nó đã có từ rất lâu, rất lâu. Thành công có lẽ là biết những điều này và có ý chí để theo đuổi chúng. Thành công là áp dụng một cách khác thường những tri thức thông thường.

    Làm chủ một kỹ năng mới hay học hỏi một khái niệm mới có thể mất một thời gian. Chúng ta phạm sai lầm, vấp ngã một vài lần, tiếp tục vụng về, lóng ngóng. Nhưng ý tưởng vẫn phải được tiếp tục từ những sai lầm của chúng ta, chúng ta học hỏi từ đó, rồi áp dụng những bài học để tiến lên phía trước, và có thể tốt hơn Harvey Mackay để dạy chúng ta về thành công trong kinh doanh? Đã từng là một cầu thủ tennis số một, Harvey Mackay là một trong những người Mỹ diễn thuyết về kinh doanh giải trí được nhiều người ưa chuộng nhất.

    THÀNH CÔNG “KIÊN TRÌ” HƠN THẤT BẠI

    HARVEY MACKAY

    Mọi người rất hay hỏi tôi nghĩ gì về bí quyết của thành công. Có rất nhiều thứ, nhưng đứng đầu danh sách của tôi là hai niềm tin:

    1. Bạn cần phải là một người khao khát đấu tranh.

    2. Người khao khát đấu tranh đó không bao giờ bỏ cuộc.

    Qua nhiều năm tháng tôi hiểu được rằng thành công phần lớn đeo đuổi người ở lại khi mà những người khác đã bỏ đi.

    Khi bạn nghiên cứu những người thực sự thành công, bạn sẽ thấy rằng họ từng mắc phải nhiều lỗi lầm, nhưng khi bị gục ngã thì họ gắng gượng dậy... và dậy... và dậy. Giống như chú thỏ Bunny trong quảng cáo pin Energiner tiếp tục đi... và đi... và đi.

    Abraham Lincoln thất bại trong kinh doanh, thua cuộc trong nhiều cuộc bầu cử, bị người tình bỏ rơi và đã từng bị suy nhược thần kinh. Nhưng ông không bao giờ bỏ cuộc. Ông vẫn tiếp tục cố gắng và đối với rất nhiều người, ông là vị tổng thống vĩ đại nhất. Chúng ta hãy xem thêm một số ví dụ sau:

    ■ Cuốn sách về trẻ em đầu tiên của tiến sỹ Seuss đã bị 23 nhà xuất bản từ chối.

    ■ Michael Jordan đã từng bị loại khỏi đội tuyển bóng rổ của trường trung học.

    ■ Henry Ford đã thất bại và bị phá sản năm lần trước khi đạt được thành công cuối cùng.

    Franklin D.Roosevelt đã bị quật ngã bởi bệnh nhiễm khuẩn làm viêm tuỷ sống dẫn đến bại liệt, nhưng ông không bao giờ chịu bỏ cuộc.

    ■ Helen Keller, một người hoàn toàn điếc và mù, đã tốt nghiệp với lời khen ngợi của trường Đại học Radcliffe, và bà đã trở thành một nhà văn, một giảng viên nổi tiếng.
  • Chia sẻ trang này