09@vancuong7975(soát xong)

9/11/15
09@vancuong7975(soát xong)
  • DOCX

    PDF

    không lấy gì làm thân ái cho lắm và đau khổ suy nghĩ xem mình có sơ hở chỗ nào không. Không, xem ra chẳng có sơ hở gì cả.

    - Thưa tiên sinh, tôi cho rằng Thảo Hài...

    Nói đến đấy, Hồng Trượng vấp phải cặp mắt lờ đờ của Hoàng Long đang giương lên nhìn trừng trừng, y nghẹn lời, lặng lẽ cúi gằm mặt xuống và bắt đầu kể lại sự việc không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào.

    - Chú tin chắc rằng cảnh sát không hề nhận thấy gì cả chứ? - Hoàng Long hỏi khi Hồng Trượng dứt lời.

    - Thưa tiên sinh, thuốc ngủ đã có tác dụng gây ngủ liền một mạch ạ.

    - Thế còn cái tên... trung sĩ của chú ra sao?

    - Thưa tiên sinh, Cô In ấy ạ?

    -ừ!

    - Thưa tiên sinh, hắn là người đáng tin cậy.

    - Tôi có nghi ngờ gì đâu? - Hoàng Long cười mỉa.

    - Thưa, tiên sinh có ý muốn nói rằng C.I.U. bắt đầu nghi ngờ điều gì đó, phải không ạ?

    - Tôi chẳng có ý muốn nói gì hết. Chú biết rõ nguyên tắc của tôi: thà chặt một ngón tay còn hơn là mất đứt cả cánh tay.

    - Thưa tiên sinh, hắn không bị nghi ngờ ạ Tôi xin đoan chắc với tiên sinh. Cô In là một trong những tên tốt nhất của tôi.

    - Chưa khi nào tôi coi lòng tin là phẩm hạnh cả, - Hoàng Long thét lên.

    - Bọn C.I.U. phụ trách điều tra vụ ở đảo, Bạch Phiến Chỉ lại nói xen vào, nếu phạm dù chỉ là một sơ suất nhỏ thôi, Alan có thể tiến hành theo dõi Cô In.

    - Hiện nay chưa có dấu hiệu gì chứng tỏ rằng Alan đang tập trung theo dõi ai, Hồng Trượng cố tình phản đối.

    - Tiếc rằng hiện nay tôi chưa cài được người của tôi vào C.I.U., Bạch Phiến Chỉ thơn thớt nói, và theo như tôi được biết thì cả chú cũng vậy, hiền đệ ạ. Do đó không thể kiểm tra thêm được.

    Hồng Trượng gật đầu, vẻ đồng tình, Hoàng Long chậm rãi đưa tay trái lên bóp trán.

    - C.I.U. không lần ra vụ tàu Tumaxic thông qua xác của Lim đấy chứ? - Hoàng Long lại lên tiếng hỏi Hồng Trượng.

    - Thưa tiên sinh, không đời nào ạ. ở Băng Cốc, Lim không có “đuôi” nào cả.

    - Hôm nay chú quả quyết có quá đáng không đấy, Hồng Trượng? Thế còn vé?

    - Thưa tiên sinh, tôi đã lần trụi hắn ngay từ lúc còn ở trên tàu.

    - Chú có thấy tấm vé không?

    Hồng Trượng bổng rành rọt nhớ lại là trong ví của Lim không thấy có tấm vé nào cả. Nhưng lúc ấy, chuyện đó có ý nghĩa gì đâu. Số phận Lim đã được quyết định. Trong khi chờ đợi khoản tiền chuộc mà Lim đã hứa để bảo lãnh tính mạng mình và dẫu sao cũng không cứu nổi hắn khi hắn bị điệu ra Blacan Mati. Suốt hai chục năm trở lại đây đảo đã giữ kín bí mật của mình. Nhưng cứ thử giải thích tất cả những điếu đó với Hoàng Long xem!

    “Quỷ tha ma bắt cái câu lạc bộ đánh gôn ấy, cái đám công nhân đó và nói chung cái hòn đảo đó! Hồng Trượng rủa thầm. Chắc vé bị rơi mất đâu đó thôi”.

    - Thưa tiên sinh, tôi đã huỷ vé rồi, Hồng Trượng cố lấy giọng thật tin tưởng nói.

    - Như vậy chú sẽ đảm bảo là mọi tang tích đã bị xoá sạch trơn không để lại dấu vết gì chứ? Bạch Phiến Chỉ hỏi với một vẻ lịch sự thâm độc.

    - Huynh định nghi đệ hoặc người của đệ chứ gì? Hồng Trượng cũng cố làm ra vẻ nhã nhặn đáp lại, song y linh cảm thấy có chuyện chẳng lành.

    Bạch Phiến Chỉ khẽ nhếch môi mỉm cười:

    - Hiền đệ nói gì lạ vậy. Tôi thậm chí còn cố trình bày cùng tiên sinh rằng trường hợp Xungai phải coi là hoàn toàn ngẫu nhiên.

    Thế ra Hoàng Long nối giận vì chuyện ấy đấy! Hồng Trượng cảm thấy cơn lôi đình của y không còn đủ sức trào ra nữa. Bạch Phiến Chỉ biết đánh đòn đau lặng người và thích tấn lên. Song, cơn lôi đình liền chuyển thành nỗi kinh hoàng rụng rời tay chân. Một cảm giác ớn lạnh khó chịu lan khắp lưng y, thấm qua làn da và bao trùm cả cơ thể. Hồng Trượng khẽ liếc nhìn Hoàng Long. Hắn ngồi im không nhúc nhích hệt như bức tượng nhỏ bằng ngọc thạch trong bộ sưu tập nổi tiếng của anh em Nhà Ngọc Thạch, sự bất động này không chỉ làm run sợ, mà còn gây kinh hoàng cho nhiều kẻ khác. Một con rắn hổ mang khi thấy con mồi ở trước mặt mình thì cũng nằm im bất động như vậy.

    Xungai, tên thợ máy của tàu Tumaxic, đã chuồn khỏi tàu trước khi biển động, chắc hẳn ngay sau lúc Hồng Trượng và người của y cặp sát thuyền máy vào tàu và leo lên boong. Khi nhận ra rằng tên thợ máy người Inđônêxia biến mất thì đã quá muộn rồi. Quả thực, Hồng Trượng không bận tâm đến chuyện đó, vì y nghĩ rằng tên thợ máy ấy không thể nào vượt nổi một trăm dặm, hơn nữa biển đang nổi giông. Y không hề hé răng nói một lời nào với Hoàng Long về chuyện đó cả, để khỏi phải đổ thêm dầu vào lửa.

    Viện bảo tàng tư nhân chuyên trữ các tác phẩm điêu khác bằng ngọc thạch cùa các triều đại Tống và Thanh (thế kỷ X - XVII). nổi tiếng Xingapo với tên gọi “House of Jaide” (“Nhà ngọc thạch”) (ND).

    “Lẽ nào cái tên Inđônêxia khốn kiếp ấy đã bơi thoát được nhỉ? Ý nghĩ này thoáng qua đầu Hồng Trượng, nhưng y vội tự an ủi. Không, không thể được. Song con chuột tai ác này làm sao lại đánh hơi thấy rằng Xungai đã nhảy xuống biển?”

    Dường như đoán được ý nghĩ của Hồng Trượng Bạch Phiến Chỉ liền lên tiếng.

    - Người của tôi đã biết rõ một cách hoàn toàn ngẫu nhiên là Xungai đã xuất hiện ở các ụ tàu.

    Thái dương Hồng Trượng giật giật liên hồi: đã xuất hiện ở các ụ tàu, đã xuất hiện ở các ụ tàu...

    - Tại sao chú không cho ta biết là Xungai vẫn còn sống? Giọng Hoàng Long chẳng hứa hẹn một điều gì tốt lành cả.

    - Thưa tiên sinh, tôi đinh ninh ngược lại ạ.

    - Chú biết rõ rằng nó đã biến khỏi tàu chứ?

    - Thưa tiên sinh, - Hồng Trượng liếm đôi môi khô khốc vì xúc động, lúc đó giông to bão lớn đang ầm ầm kéo đến... vả lại, một trăm dặm... tôi cho rằng chẳng đáng để tiên sinh phải bận tâm, lưu ý.

    - Chú có biết rõ rằng tên đó đã biến mất không? Hoàng Long lấy lại câu hỏi của mình.

    - Dạ, thưa tiên sinh, có ạ, Hồng Trượng dãn lòng thốt ra lời.

    Ta rất không hài lòng về chú, Hoàng Long vừa hạ giọng nói, vừa nhấc chiếc kiếm Samurai nhỏ xíu ở trên bàn lên, vỗ nhẹ vào lòng bàn tay.

    Hồng Trượng cảm thấy chân mình bủn rủn tới mức độ là nếu Hoàng Long có ra cái lệnh cho y đứng dậy thì y cũng chẳng tài nào đứng nổi nữa. Hồng Trượng biết rõ thanh kiếm nhỏ xíu đó nằm trong tay thủ lĩnh của Tam Hoàng có ý nghĩa như thế nào. Nếu Hoàng Long tỏ ý cho kẻ tiếp chuyện biết rằng câu chuyện đã kết thúc, nhưng vẫn không đặt thanh kiếm về vị trí của nó thì số phận của kẻ chia tay coi như đã được quyết định, nhất định thể nào cũng có một tên vệ sĩ riêng của Hoàng Long theo dõi động tác tay hắn qua một lỗ bí mật nhỏ nằm ở trong tường. Quả thật, Hoàng Long không khi nào đụng đến thanh kiếm khi trao đối với các tên đầu sỏ khác của Tam Hoàng. Theo “Giáo Luật”, việc xét xử bọn này chỉ được tiến hành trong thời gian hội lễ thôi. Nhưng lúc này, điều an ủi đó đối với Hồng Trượng thật là yếu ớt. Y hiểu rằng tính mạng y đang treo trên sợi tóc và liệu còn sống sót rời khỏi “phòng khách trang trí toàn màu xanh lá cây” hay không, chuyện đó chỉ một mình Hoàng Long rõ thôi.

    - Thưa tiên sinh, y nuốt vội cái cục nho nhỏ nằm chặn ngang họng, rồi khò khè nói, thưa tiên sinh, Xungai sẽ được tìm ra trong thời gian gần đây nhất ạ.

    - Ta cho chú ba ngày thôi. Quá thời hạn đó... - Hoàng Long cố tình chăm chú ngắm chiếc kiếm Samurai.

    - Thưa tiên sinh, vâng ạ! Cảm ơn tiên sinh. Tôi..

    - Người của Bạch Phiến Chỉ đã theo dõi các ụ tàu. Hoàng Long nói. Song họ khó lòng hoàn thành được trách nhiệm của người khác. Chú hãy cố gắng giải phóng cho họ khỏi cái chuyện đó.

    - Thưa tiên sinh, vâng ạ.

    Hồng Trượng cúi đầu tuân lệnh. Chiếc kiếm nhỏ xíu được đặt trở về vị trí của nó. Hồng Trượng nhìn kiếm chằm chằm như người bị bỏ bùa mê.

    - Tôi hy vọng rằng từ nay về sau chúng ta sẽ được phòng ngừa để khỏi bị vấp vào những sự bất ngờ tương tự, có đúng thế không nào?

    Hồng Trượng nghe thấy giọng Hoàng Long đâu như từ chôn xa xôi vang vọng lại.

    - Ồ, thưa tiên sinh, về chuyện đó tiên sinh khỏi phải nghi ngờ ạ.

    - Xin cảm ơn về câu trả lời tốt đẹp làm yên tâm vững dạ, Hoàng Long nhếch mép cười.

    Hắn đưa cặp mắt sắc như dao nhìn Bạch Phiến Chỉ.

    - Bây giờ ta bàn về chuyện cô gái. Chú đã gặp tay ấy chưa?

    - Dạ, thưa tiên sinh, rồi ạ, - Bạch Phiến Chỉ vội đáp. Cái tay người Philippin ấy sẵn sàng trả cho cô gái đó hai chục nghìn đô-la.

    - Tiền Xingapo?

    - Thưa tiên sinh, đô-la Mỹ.

    - Hắn ta thích con bé đó? Cô nàng sẽ là một vật trang trí không đến nỗi tồi trong dinh của hắn ta.

    Khoản tiền đó chẳng bõ bèn, nhưng vị tất đã moi thêm được hơn nữa. Thôi, ngã giá đi!

    - Thưa tiên sinh, xin tuân lệnh.

    - Khi nào chú sẽ gặp hắn ta?

    - Thưa tiên sinh, ngày kia ạ.

    - Ngày mai đưa con bé đến chỗ ta... - Hoàng Long liếc nhìn cuốn lịch nhỏ để ở bàn, trên có ghi chép một số điểm, rồi nói tiếp... sau bữa ăn trưa. Chiều tối có thể đến đón con bé.

    Bạch Phiến Chỉ mỉm cười, vẻ thông hiểu:

    - Thưa tiên sinh, xin tuân lệnh. Tiên sinh đến là sành. Cái cô bé ấy...

    Nhưng Hoàng Long không muốn nghe tiếp nữa. Hắn lại quay sang bảo Hồng Trượng:

    - Trong thời gian sắp tới chú sẽ phải đảm đương một công việc quan trọng. Chú sẽ được thông báo một cách chi tiết qua Thảo Hài. Vì vậy, cần phải chuyển “món hàng” đoạt được của Lim cho Bạch Phiến Chỉ. Khi nào và địa điểm ở đâu, tuỳ chú tự quyết định. Càng sớm càng tốt.

    - Thưa tiên sinh, vâng ạ.

    Hoàng Long ngả đầu vào lưng ghế bành, rồi lim dim mắt lại. Cuộc tiếp kiến đã kết thúc. Bạch Phiến Chì và Hồng Trượng đứng dậy, đờ người trong vài giây ở tư thê cúi đầu khúm núm. Sau đó, chúng lặng lẽ ra khỏi phòng.

    Gánh hát rong của người Hoa mà ở Xingapo người ta gọi dưới cái tên Malaixia là vaiăng đang trình diễn tại ngã tư Natsin, Orchard và đường Tanglio ngay cạnh ngôi biệt thự trắng toát như tuyết của anh em nhà Âu. Khán giả đứng chen chúc quanh chiếc sân khấu dựng vội bằng gỗ. Đám bán hàng ở ngoài đường phố khéo léo lách xe đẩy của mình giữa đám đông, kẻ bán mía, người bán nước dừa đá, nước Coca Cola, nước cam, tranh nhau mời chào.

    Trong bóng hoàng hôn sắp lặn, sân khấu rực sáng ánh đèn trông tựa một lỗ thủng lớn hình chữ nhật trên tấm vải đen rất rộng. Phần trên của sân
    khấu chăng liên tiếp mấy băng vải đỏ hẹp có tua viền màu xanh bạc phếch trên viết đầy những chữ khó đọc nét đen và vàng. Hai bên và ở phía sâu trong sân khấu treo những bức pa-nô lớn bằng giấy bồi có tranh vẽ trên nền xanh, vàng, đỏ. Bàn tay của một hoạ sĩ nửa mùa đã phác hoạ lộn xộn những đoạn trích trong sinh hoạt của các bậc đế vương Trung Hoa cổ xưa, những hình thần thánh, hình rồng những chữ tượng hình, những hoa văn cầu kỳ.

    Trên cái nền trang trí vô vị và thô thiển ấy, mấy đào kép trình diễn một vở trích trong một tác phẩm nào đó của Trung Hoa thời trung cổ. Mặt diễn viên trát bự son phấn trắng, đỏ, xanh đến mức cái mùi hăng hắc của nó sực lên đập vào mũi đám khán giả. Theo truyền thống cổ xưa của cánh hát tuồng rong thì mỗi màu sắc đặc trưng cho một nét tính cách nào đó.

    Mỗi vỡ diễn có kèm theo một làn điệu nhạc rầu rĩ do dăm ba nhạc công trình diễn và giữa hai hồi nổi lên những tiếng trống ầm ĩ.

    Các khán giả say mê và hiểu rõ tích của các vở tuồng cổ Trung Hoa thì hoặc vỗ tay ầm ầm, hoặc tấm tắc chặc lưỡi mỗi khi thấy xuất hiện một nhân vật mới, hay mỗi động tác của các diễn viên.

    Buổi biểu diễn đã đến đoạn kết. Một người đàn ông cao lớn, chắc là nhân vật chính xuất hiện trên sán khấu giữa tràng vỗ tay nổi lên như sấm dậy của đám người xem, còn các diễn viên khác thì cung kính cúi đầu trước nhân vật đó. Người đàn ông mặc áo thụng màu huyết dụ có thêu hoa văn, tay áo rộng thùng thình, đầu đội mũ miện, tay cầm kiếm. Mặt diễn viên hoá trang màu đỏ son là màu tượng trưng cho lòng dũng cảm, chính trực và thuỷ chung. Lông mày kẻ rộng ở phía ngoài và nhỏ dần phía chân mũi cũng có mối quan hệ trực tiếp đến ý nghĩa tượng trưng, chúng muốn nhấn mạnh tính cách cao đẹp về đạo đức của nhân vật. Bộ râu không rậm nhưng dài tới bụng là bằng chứng không những về tuổi tác, mà còn về sự thông thái của nhân vật.

    Người đàn ông bước mấy bước dọc theo chiếc bệ kê cao, rồi dừng lại, vung kiếm lên và cất giọng oang oang bảo những người đang đứng trên sân khấu:

    - Từ khi các anh hùng Lương Sơn Bạc chịu khuất phục nhà Tống, đánh tan quân Liêu ở phương Bắc và tiến xuống phương Nam, thì họ đã phải dốc ra bao công sức... Lúc này ta muốn quay về nhà, mình khoác gấm vóc, lòng mơ ước trao quyền cao chức trọng cho vợ và truyền lại cho con cái. Nhưng chuyện gì chờ đón ta ở nhà? Ta, một chinh phu lừng danh vang dậy khắp núi sông? Chúa công của ta đã tước đoạt của ta hết trọi, cả mùa màng, cả tiền bạc, cả vợ hiền.

    Diễn viên quay về phía khán giả và nhìn lướt qua đầu họ trong đêm tối, rồi ngâm nga:

    Nước sông trong xanh gợn sóng Không trồng trọt không gặt hái hỡi người quân tử kia,

    Chớ ăn không!

    Tiếng trống nổi lên vang động. Khán giả điên loạn vỗ tay, huýt sáo ầm ĩ, cố biểu lộ lòng ngưỡng mộ tán thưởng của mình. Buổi trình diễn kết thúc,

    Nhân vật chính nghiêng mình chào, rồi bước vào phòng hoá trang. Hắn gõ lông mày, râu, mũ miện và cởi áo. Người đàn ông hổn hển thở, lỗ mũi phập phồng, mắt mơ màng nhìn vào gương, rõ ràng là hắn vẫn còn xúc động về vai mà hắn đã đóng. Hắn cúi sát gương và ngắm kỹ những nếp nhán ở hai bên mép, rồi đưa tay lên vuốt nhè nhẹ cho chúng giãn ra.

    Một diễn viên bước vào, nghiêng người đặt chai bia ướp lạnh và một cái cốc xuống chiếc bàn con ở trước mặt người đàn ông. Người đàn ông từ từ quay lại và uể oải giơ tay tát đánh bốp một cái vào mặt anh diễn viên. Góc mép hắn chảy xuống, làm cho khuôn mặt hắn trở nên kiêu căng.

    - Đã bao lần tao bảo mày là bia phải đợi tao, chứ không phải ngược lại rồi, hả? Hắn khẽ hỏi.

    - Xin Hồng Trượng tha lỗi cho tôi, anh diễn viên đáp, vẻ biết lỗi. Tôi bị một tên nào đó níu áo giữ lại. Nghe đâu y ở Hội nghệ thuật sân khấu thì phải.

    - Y cần gì?

    - Y muốn được gặp anh.

    Hồng Trượng bĩu môi tỏ vẻ ngạc nhiên.

    - Thế tự mày không hỏi được xem y đến đây làm gì hay sao hở?

    - Tôi đã hỏi. Nhưng y cứ một mực khăng khăng đòi gặp anh.

    Hồng Trượng rót bia ra cốc, uống vài ngụm, rồi gõ nhè nhẹ ngón tay xuống mặt bàn.

    - Ngoài phố vẫn yên tĩnh đấy chứ?

    - Vâng ạ!

    - Thôi, được rồi. Cho y vào đây. Còn mày ra đứng nấp ở sau cửa.

    Anh diễn viên biến mất sau hốc cửa, mấy giây trôi qua, một người Hoa trạc độ ba mươi, ba mươi hai tuổi bước vào phòng. Anh ta mặc bộ com-lê xanh cắt rất khéo, áo sơ-mi hồ thẳng nếp, cổ thắt cra-vat to màu sặc sõ.

    - Tôi được xem buổi trình diễn thứ hai của gánh tuồng này, anh ta vừa đi vừa nói, và không thể không bày tỏ lòng khâm phục của bản thân trước diễn xuất của ông...

    Hồng Trượng lặng lẽ cúi đầu tỏ vẻ cảm ơn, rồi ngước cặp mắt dò hỏi nhìn người đàn ông vừa bước vào phòng.

    - Đây là điều duy nhất mà ông muốn nói với tôi à?

    - Ồ tất nhiên là không rồi, khách mỉm cười.

    - Tôi là Cung. Tôi đại diện cho hội nghệ thuật sân khấu và thay mặt hội tôi muốn đề xuất với ông, với tư cách là người phụ trách gánh tuồng, một đề nghị có lợi.

    - Tôi sẵn sàng nghe ông trình bày.

    Cung ngập ngừng đôi chút.

    - Xin lỗi ông, tôi không được biết quý danh của ông.

    - Phấn.

    Hồng Trượng lại rót bia ra, rồi quan sát người vừa bước vào với một vẻ hơi nhạo báng.

    - Ông Phấn ạ, có lẽ ta nên chọn một chỗ thích hợp hơn để trò chuyện, ông thấy thế nào? ông ưa dùng món Âu? Cơm Tàu? cơm Nhật?

    - Hừm, tôi không dám quả quyết rằng sẽ chấp nhận lời mời lịch thiệp của ông, Hồng Trượng lạnh lùng nói. Ta nên trao đổi ngay tại đây thì tốt hơn.

    - Ồ, không nên, ông ạ, người đàn ông trẻ tuổi phản đối. Mong ông không nên khước từ, Ta vừa án vừa nói chuyện sẽ thoải mái hơn. Hơn nữa, tôi cho rằng bản thân tôi có nghĩa vụ phải cảm tạ ông về niềm vui mà ông đã đem lại cho tôi. ông lựa chọn tiệm ăn, tôi sẽ đặt bữa ăn tối.

    - Thôi được, Hồng Trượng chấp nhận sau một vài giây lưỡng lự. Nếu vậy tôi đề nghị là ta đến ăn ở tiệm Sin Léon.

    - Nếu tôi không nhầm thì tiệm này nằm trên đường Macpherson, trên cổng có vòm cuốn màu đỏ, đúng không nào?

    - Đúng đấy!

    - Ông sành thật. Tôi chưa đến tiệm đó lần nào, nhưng được nghe chỗ quen biết hết lời ca tụng nó. Nghe đâu ở đấy có món tuyệt vời nấu theo kiểu Quảng Châu. Như vậy là chúng ta sẽ hội ngộ chứ?... Bốn mươi phút nữa nhé! À không, có lẽ một giờ nữa.

    - Tốt lắm. Tôi chờ ông ở tiệm Sin Léon.

    Cung lịch sự nghiêng mình chào, rồi bước ra ngoài. Hồng Trượng xoay người lại phía gương và bắt đầu lau sạch lớp hoá trang. Sau đó, y khe khẽ huýt sáo. Người diễn viên đã báo cho y biết về việc Cung muốn gặp y lúc nãy lại xuất hiện ở nơi cửa.

    - Mày đã nghe rõ hết cả rồi chứ?

    - Thưa Hồng Trượng, nghe rõ cả rồi ạ!

    - Tao chẳng ưa cái thằng cha ấy chút nào cả. Gọi điện báo cho Tân biết rằng cái thằng cha đó sắp đến đặt bữa ãn tối và tao sẽ có mặt ở đằng ấy vào lúc chín giờ. Mày cùng đi với tao đấy.

    - Vâng ạ!

    Mười phút sau, Hồng Trượng bước ra phố. Chiếc xe Toyota màu xám sẫm đỗ ở phía bên kia đường chạy giật lùi trở lại, cửa xe mở ra, Hồng Trượng buông mình xuống hàng ghế sau, rồi khoan khoái duỗi thẳng chân. Biểu diễn xong, y thấy mệt mỏi, lúc này y mới cảm thấy khoan khoái đôi chút.

    - Mày đã gọi điện được cho tay Tân chưa? Y hỏi tên cùng đi với y, khi xe bắt đầu chuyển bánh.

    - Dạ, thưa anh, rồi ạ, tên này đáp. Anh Tân bảo rằng anh đến rất đúng lúc. Anh ấy có tin gì muốn thông báo với anh đấy.

    Hồng Trượng ngả đầu ra lưng ghế và lim dim mắt. Đây là tư thế Hoàng Long vẫn thích ngồi. Y cảm thấy mình là trùm của Tam Hoàng trong chốc lát. Hắn là y chưa khi nào có ý định rồi có lúc y sẽ là trùm của hội bí mật. Thế tại sao lại không tự coi mình là Hoàng Long, dù chỉ trong giấc mơ thôi nhỉ? “Phòng xanh”, chiếc kiếm, Samurai, thái độ xun xoe của những kẻ quanh mình...

    Chiếc xe Toyota chạy êm như ru trong thành phố về đêm. Qua làn mi buông sụp, Hồng Trượng cảm thấy ánh đèn nê-ông nhấp nháy trên các bảng quảng cáo ở hai bên đường phố và đồng thời cùng một lúc, những cảnh rực rõ nối đuôi nhau xuất hiện trong trí tương tượng của y dưới những ánh đèn xanh, xanh lục, đỏ... Y thấy mình ngồi trong chiếc ghế bành còn Bạch Phiên Chỉ đứng trước mặt y. “Chú có thể ra về được rồi”, Hồng Trượng nói, rồi nhấc chiếc kiếm Samurai lên cầm ở tay, còn Bạch Phiến Chỉ mặt méo xệch vì sợ hãi, chân bước giật lùi, mắt không rời khỏi tay Hồng Trượng. “Thưa tiên sinh, Bạch Phiến Chỉ quỳ sụp xuống và cất giọng khản đặc. Thưa tiên sinh, đệ xin tiên sinh rủ lòng thương...”. “Muộn rồi”. - Hồng Trượng lạnh lùng đáp và nhắm mắt lại.

    Hồng Trượng không còn cảm thấy ánh đèn nê- ông nhấp nháy nữa, y ngó nhìn ra ngoài cửa xe, lúc này xe đang chạy trong khu vực kinh doanh mờ tối của thành phố, giữa những dãy nhà đồ sộ, buồn tẻ của các ngân hàng, các hãng buôn bán, công ty tàu biển. Nghĩ đến Bạch Phiến Chỉ, mặt mày Hồng Trượng tối sầm hẳn đi. Y vẫn chưa hoàn hồn sau buổi trò chuyện tối qua tại “Phòng xanh” của Hoàng Long. Cái quân lòng lang dạ sói Bạch Phiến Chỉ ấy không bỏ lõ cơ hội để chõ cái mõm đê tiện của hắn vào công việc của người khác. Gì thì gì chứ, cái chuyện xúi bẩy xỏ xiên, hắn đến là sành. Giọng hắn cứ ngọt xớt. Ba năm trước đây, chính hắn đã tìm mưu tính cách đẩy Thủ Tự đến chỗ bị xử tử hình, bằng cách ton hót với Hoàng Long rằng Thủ Tự mơ được đứng đầu Tam Hoàng. Hắn tinh quái như loài rắn độc, hắn đã khước từ không nhận chức vụ của kẻ bị hành quyết, mặc dù hàm của Thủ Tự rất cao. Không, đừng hòng bịt mắt, loè được Hồng Trượng này. Y biết tỏng Bạch Phiến Chỉ thèm muốn gì. Hắn muốn biết rõ xem tình hình ở các băng ra sao, để
    thâu tóm tất cả vào tay mình và chờ khi có điều kiện là leo tót ngay lên chiếm chỗ cao nhất. Tên Thủ Tự trước có thể gây trở ngại. Nó láu tôm láu cá chứ không như tên hiện nay. Do đó, Bạch Phiến Chỉ cố bám lấy chỗ của hắn để từ đấy dễ tỉa bọn kia. Lợi dụng lòng khoan hậu của Hoàng Long, hắn mặc sức tung hoành. Nhưng không sao, rồi sẽ có lúc cả hắn cũng sẽ bị vấp ngã vỡ mặt. Gặp dịp Hồng Trượng này sẽ chẳng tha nhà ngươi đâu. Cứ thoát ra khỏi chuyện rắc rối với cái tên Xungai ta sẽ tính sổ với hắn. Nhưng không biết cái tên người Inđônêxia đáng nguyền rủa ấy loay hoay thế nào mà lại bơi được vào bờ nhỉ? Mau chóng tìm ra hắn bằng cách nào đây? Bạch Phiến Chỉ bảo rằng người ta bắt gặp tên thợ máy ở các ụ tàu, song người của Hồng Trượng đã lùng sục đằng ấy suốt chiều qua, cả ngày hôm nay, thế mà vẫn chẳng được tích sự gì cả, và ba ngày nữa... Hồng Trượng co rúm người lại khi nhớ tới nét mặt của tên trùm Tam Hoàng lúc hắn cầm chiêc kiếm Samurai trong tay. “Ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào mình lại nhận lời mời ăn bữa tối hôm nay nhỉ? Y rủa thầm. Vị tất Hội sân khấu đã quan tâm đến mình, bọn lâu la đã xác minh được rằng tên Cung không có quan hệ gì với cái hội đó cả, lẽ ra mình nên ở nhà thì hơn. Kể cũng lạ thật, chẳng rõ tên ấy muốn gì nhỉ? Hồng Trượng có linh tính là Cung sẽ gây cho y nhiều chuyện khó chịu đây. Lời khen ngợi của hắn về buổi biểu diễn thật gượng gạo
    và việc hắn đề nghị y cùng dùng bữa tối với hắn thì lại càng hoàn toàn khó hiểu. Hội sân khấu và gánh hát rong ngoài đường phố có điểm gì chung giống nhau nhỉ? Tóm lại chẳng có ý nghĩa gì cả, cái tên mặt mẹt ấy muốn được gặp y, Hồng Trượng, để nhằm làm gì đây. Nếu hắn đưa ra một đề nghị có lợi thì cũng phải dè chừng suy nghĩ đã. Nhỡ Cung là người của Bạch Phiến Chỉ cử đến thì sao? Hồng Trượng liền tự rủa thầm ngay về những suy nghĩ ngốc nghếch đó. Thời gian gần đây y không rõ sao lại hay bẳn tính đến thế. Không, Bạch Phiến Chỉ đừng hòng đụng đến một sợi tóc của y. Bất luận thế nào y cũng không để bị lừa. Tuy vậy, sau khi thấy đồ súc sinh ấy đánh hơi thấy chuyện tên Xungai thì cần phải thận trọng hơn với hắn trong mọi lúc. Có điều không rõ là quả đúng tay chân của hắn đã phát hiện ra rằng người ta đã bắt gặp tên thợ máy ở các ụ tàu, hoặc Bach Phiến Chỉ biết rõ bọn lâu la của Hồng Trượng đã để sổng mất tên Inđônêxia ấy. Xe quặt sang đường Seleggi. Hồng Trượng uể oải nhìn đồng hồ. Còn nửa tiếng nữa mới tối giờ hẹn gặp Cung. Nghĩ đến tất cả những sự việc xảy ra trong hai ngày qua, Hồng Trượng điên tiết lên và thấy cần làm cho lòng mình thanh thoát.

    - Hãm xe lại, y bảo lái xe khi xe chạy đến gần khách sạn Trung Hoa, tuy đang cho xe phóng rất nhanh, trong nháy mắt, lái xe đã xác định ngay được phương hướng. Đang trên đà chạy, chiêc Toyota khéo léo lọt vào giữa hai hàng xe du lịch đủ loại màu sắc đậu san sát bên nhau và rồi dừng lại ở chỗ cổng ra vào. Người Ấn Độ gác cổng lực lưỡng chạy vội ra mở cửa xe. Anh ta phủ đến tận mắt cá một tấm vải đen dính đầy những miếng đồng mạ lấp la lấp lánh, chân đi ủng đen bóng loáng, đầu đội mũ chụp bằng đồng. Y phục của anh ta làm ta nhớ tới một nét gì đó vừa của một hiệp sĩ thời Tepton, vừa của một lính cứu hoả. Hồng Trượng hững hờ đưa mắt nhìn anh chàng, chẳng là hiếm có khách sạn nào lại không có anh chàng gác cổng ăn mặc lố lăng kỳ quặc và rồi bước ra khỏi xe. Y tung qua vai một đồng hai mươi nhăm xu mà chàng lính cứu hoả, hiệp sĩ vội chộp lấy, và bước vào cổng khách sạn. Đôi cánh cửa kính lớn lặng lẽ mở rộng, chờ y bước qua, lại khép chặt.

    Những quầy hàng nhỏ, trưng bán toàn đồ quý như áo quần, giày dép, đồ trang sức, đồ cổ, nằm san sát quanh bốn bức tường một căn phòng rộng thênh thang. Tại mỗi khách sạn lịch sự dù lớn hoặc bé đều thấy nhan nhản các gian hàng như vậy, song rất ít khách ghé vào mua hàng. Tuy vậy, sáng sáng, cứ đúng đến giờ nào đó, chủ nhân lại ầm ầm kéo tấm cửa cuốn bằng kim loại che mặt quầy rộng bằng kính lên, kiên nhẫn chọn hàng ra phủi bụi, cả gia đình ăn uống ngay tại quầy, rồi lại chọn hàng, lại ăn uống và rồi đến chiều tối, vào đúng một giờ nào đó, hạ tấm cửa cuốn bằng kim loại xuống.
  • Chia sẻ trang này