09. Trang 171-190 - @Rafa(lần 2)GD

18/11/15
09. Trang 171-190 - @Rafa(lần 2)GD
  • PDF
    GoogleDocs

    năng lớn nhất của họ? Từ lâu, các nhà tâm lý học đã nhận thức rất rõ sức mạnh của tiềm thức. Sống giữa thế giới của thể thao và tâm lý học, Don Morgan đã nghiên cứu rất sâu mối quan hệ giữa việc đặt mục tiêu theo tiềm thức và đặt mục tiêu một cách tỉnh táo.

    MỤC TIÊU TRONG TIỀM THỨC VÀ MỤC TIÊU THÔNG MINH

    -DON MORGAN

    Những mục tiêu dài hạn dần dần sẽ in sâu vào tâm trí chúng ta, tại đây tiềm thức sẽ chịu trách nhiệm về chúng. Một khi các mục tiêu được xếp vào trong tiềm thức của chúng ta hay những dạng tương tự như vậy, theo thời gian chúng sẽ được biến thành thực tại. Đây là phát hiện của một nhóm các nhà phân tích mục tiêu khi họ xem xét mối quan hệ giữa mục tiêu và tiềm thức của con người, họ đang tìm kiếm một cách hệ thống các cơ hội để đưa chúng ta lại gần đích đến đã định rõ. Khi bàn về mục tiêu, các nhà phân tích này đã làm việc liên tục với chúng tôi để có thể tìm ra các cơ hội giúp chúng tôi lại gần mục tiêu đã đặt ra một cách hệ thống. Công việc thường được tiến hành hiệu quả nhất khi chúng tôi ngủ, các nhà phân tích đã tìm ra câu trả lời chính xác và đưa chúng vào trong ý thức của chúng tôi để sử dụng vào buổi sáng hôm sau.

    Thỉnh thoảng, do hay quên hoặc bị choán bởi các hoạt động nghiên cứu khác, những nhà phân tích mục tiêu này cần phải được nhắc nhở về nhiệm vụ quan trọng. Ghi lại mục tiêu của chúng tôi hay là treo một bức tranh biểu tượng hoá mục tiêu đó lên tường là một cách nhắc nhở hình ảnh giúp các nhà phân tích tiềm thức của chúng tôi quay trở lại với công việc trong dự án quan trọng nhất của mình. Các nhà phân tích này hoạt động như một bánh lái tự động, hàng ngày chú ý theo dõi sửa chữa từng biểu hiện nhỏ của chúng tôi.

    Với tất cả các hoạt động đó, chúng tôi có thêm nhiều kinh nghiệm và thực hiện phần việc của mình dễ dàng hơn. Sau một thời gian được luyện tập thường xuyên, việc đặt mục tiêu đã trở thành một phần cuộc sống thường ngày của chúng tôi. Để đạt được một mục tiêu mới bước đầu tiên bạn phải hình dung ra hoàn cảnh mới trong tương lai. Vì chúng ta không thể dự đoán chính xác tương lai, nên những hình ảnh chúng ta tưởng tượng có phần mơ hồ, không rõ ràng. Nhưng bằng cách tập trung vào xem xét những ý niệm lờ mờ về tương lai đáng ao ước đó, chúng ta có thể xác định một vài mục tiêu có giới hạn thời gian để theo đuổi tương lai đó; khi chúng ta làm được điều đó, những hình ảnh lờ mờ sẽ hiện lên rõ ràng. Chúng ta nên học cách cụ thể hóa mục tiêu của mình bằng một bức tranh vì hầu hết chúng ta đều suy nghĩ tốt nhất khi liên tưởng đến các hình ảnh. Một bức tranh sẽ giúp tiềm thức của chúng ta hoạt động và dẫn đường cho chúng ta tiến về phía trước.

    Những mục tiêu "Thông Minh" là những mục tiêu phù hợp nhất. Đó là những mục tiêu được đưa ra sau khi bạn đã suy nghĩ kỹ lưỡng và tỉnh táo. Mục tiêu của bạn cần phải cụ thể, đo lường được, có thể đặt được, mang tính thực tế và có thời hạn hoàn thành cụ thể.

    Nếu mục tiêu của bạn được miêu tả cụ thể và chi tiết thì trí óc của bạn có thể hình dung ra mục tiêu đó dễ dàng hơn. Để đánh giá được tiến trình hiện thực hoá mục tiêu và biết được khi nào bạn đạt được nó, mục tiêu của bạn cần phải đo lường được. Đặt ra những mục tiêu có thể đạt được sẽ khiến bạn có cảm giác triển vọng đạt được mục tiêu là rất lớn. Càng ngày bạn càng cảm thấy tự tin và quý trọng bản thân mình hơn nếu mục tiêu của bạn mang tính thực tế cao. Cuối cùng, bạn phải đưa ra một thời hạn cụ thể để hoàn thành mục tiêu bởi chẳng ai có thể làm việc hiệu quả nếu nhận thấy mình đang cố gắng vì một cái đích có vẻ như không bao giờ đến cả.

    Khi thực hiện những mục tiêu Thông Minh, bạn sẽ không phải tìm kiếm thành công nữa mà nó sẽ tự tìm đến bạn. Hãy sẵn sàng. Bạn sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, trở ngại trên con đường hiện thực hóa mục tiêu, và trở ngại “khó nhằn” nhất có lẽ chính là bạn: bạn có thể trở thành chướng ngại vật lớn nhất trên đường đi tới thành công của mình. Bộ phim hoạt hình nổi tiếng Pogo có một câu rất hay: “Chúng tôi vừa gặp kẻ thù của mình và hắn chính là chúng tôi!”. Nếu chúng ta luôn sợ thất bại và trốn tránh trách nhiệm của mình, sự thiếu tự tin sẽ có cơ hội phát triển.

    Mọi việc tiến triển như sau: Nếu tôi tuyên bố rằng mục tiêu của tôi là X, sau đó tôi cam kết trước mọi người hay ít nhất là với bản thân mình rằng tôi sẽ đạt được mục tiêu đã tuyên bố đó. Nếu tôi không đạt được mục tiêu của mình, ánh đèn thất bại sẽ rọi vào trí óc tôi, khiến cả tâm hồn tôi bị dằn vặt trong nỗi đau khổ vì thất bại.

    Khi chúng ta thẳng thắn chấp nhận chịu trách nhiệm về mọi kết quả mình đạt được, việc đặt mục tiêu sẽ trở nên dễ dàng hơn.

    Từng giờ từng phút trôi qua, có hàng trăm triệu người đã đặt ra và đạt được những mục tiêu mới. Mỗi một phát minh, mỗi một tòa nhà, Hiến Pháp và Bản tuyên ngôn nhân quyền của chúng ta, hay bất cứ tài liệu của một công ty nào... cũng có giá trị hàng tỉ đô la, và hầu hết chúng được xây dựng, phát triển từ những ý tưởng của một ai đó khi chú ý xem xét, mường tượng ra một tương lai nhiều thay đổi. Khi tập trung vào những hình ảnh tưởng tượng, những ý tưởng mới có cơ hội nảy sinh, và những mục tiêu mới cũng xuất hiện.

    Đặt mục tiêu một cách tỉnh táo sẽ tốt hơn nhiều so với việc chỉ hình dung và tưởng tượng. Khi trí óc tưởng tượng ra mục tiêu, chúng ta phải thực hiện nhiệm vụ còn lại: áp dụng một phương pháp đúng đắn để hiện thực nó, bao gồm việc xác định lại rõ ràng những hình ảnh tưởng tượng và mục tiêu của mình, lên kế hoạch và nỗ lực hết mình. Quá trình đặt mục tiêu sẽ mang tới cho bạn cảm giác mình đang sống cuộc sống tương lai của mình. Tưởng tượng ra quá trình mình hoàn thành mục tiêu, và bằng cách thực hiện mọi việc như thế, bạn đã nắm tương lai trong tầm tay.

    Để thực hiện mục tiêu yêu thích bạn sẽ dành hầu hết sự chú ý và sức lực của mình; bạn chỉ còn rất ít thời gian dành cho những hoạt động khác của cuộc sống. Khi cống hiến mọi niềm đam mê, lòng khao khát cho công việc, bạn làm việc chăm chỉ và tập trung hết sức để hoàn thành một mục tiêu rõ ràng. Bạn sẽ làm chủ được tương lai. Nhưng không loại trừ trường hợp bạn có thể gặp thất bại. Những mặt khác của cuộc sống sẽ phải chịu chung hậu quả. Vì vậy, bạn phải thừa nhận rằng tìm kiếm sự cân bằng giữa các mặt của cuộc sống là vô cùng quan trọng. Nhờ có sự cân bằng này, không chỉ viễn cảnh tương lai cho dự án của bạn tươi đẹp hơn mà bạn còn có thể nghỉ ngơi mỗi khi gặp khó khăn trong công việc.

    Không phải tất cả những người có vấn đề về tinh thần hay thể chất đều gặp thất bại. Những người khuyết tật thành công bằng cách tập trung vào việc đặt ra và thực hiện lần lượt từng mục tiêu nhỏ. Chúng ta có thể học được bài học quan trọng nhất từ họ, đó là: đi từ từ, từng bước nhỏ một. Bobbi Kahler đã biến sự ốm yếu, tàn tật của mình thành động lực đưa bà tới thành công: hiện bà là một huấn luyện viên, một tác giả, một cố vấn nổi tiếng.

    KHÔNG BAO GIỜ CHO PHÉP

    NGƯỜI KHÁC QUYẾT ĐỊNH CUỘC ĐỜI BẠN

    -BOBBI KAHLER

    Lúc tôi 6 tuổi, các thầy giáo ở ngôi trường nhỏ thuộc vùng nông thôn Illinois mà tôi theo học đã sắp xếp cho tôi một buổi gặp gỡ với chuyên gia ngôn ngữ nhằm đánh giá khả năng phát âm của tôi và cũng để nói với chúng tôi điều mà mọi người đã biết từ lâu: chẳng ai có thể hiểu nổi một từ mà tôi nói. Điều đó khiến mọi người đặc biệt chú ý đến tôi nhưng tôi thì chẳng cảm thấy đặc biệt tí nào.

    Đến ngày đánh giá, tôi gắng hết sức mình để hoàn thành bài kiểm tra. Tôi đánh vần hết bảng chữ cái, kể lại câu chuyện Lời thề Trung thành (The Pledge of Allegiance), và hát bài Ngọn cờ dát sao (The Star-Spangled Banner). Một loạt biểu hiện của các chuyên gia ngôn ngữ: từ sửng sốt và ngạc nhiên đến kinh hoàng, báo hiệu rằng tôi làm bài không tốt lắm. Điều đó khiến tôi còn mất bình tĩnh hơn nữa. Bài kiểm tra của tôi thì tồi tệ hơn bao giờ hết. Tôi đi bộ về nhà với cảm giác trống rỗng, thế giới như sụp đổ dưới chân tôi.

    Về đến nhà, tôi còn khó chịu hơn khi không thể giải thích cho mẹ hiểu vấn đề của mình. Tôi phải viện đến cả giấy ghi chép và ký hiệu tay để kể cho mẹ về những gì xảy ra ở trường. Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang. Đó chính là ông ta.

    Khi chuyên gia về phát âm thông báo tình hình của tôi với mẹ, tôi chỉ có thể nghe được những lời mẹ nói: "Ồ, điều đó thật đáng lo lắng... Vâng, thế thì đáng báo động... Chúng tôi ý thức được rằng có một vài vấn đề cần xem xét...". Khoảng 15 phút sau, mẹ tôi nói: "Điều đó thật sự là không thể tin được, vì hôm nay khi Bobby đi học, nó là con gái”. Rõ ràng, rằng ông ta nhắc đến tôi như là "Bobby, cậu nhóc" mặc dầu hôm nay tôi đã mặc váy và thắt hai bím tóc rõ đẹp. Thực ra, việc ông ta không nhớ nổi tôi là con gái cũng chẳng khiến cho lòng tự trọng của tôi tăng lên.

    Khi cuộc nói chuyện kết thúc, mẹ tôi thuật lại ý chính. Chuyên gia thông báo rằng tôi không thể phát âm đến gần 18 âm, thường xuyên nói lắp, và líu nhíu. Vấn đề của tôi vô cùng nghiêm trọng và ông chẳng thể làm gì để giúp tôi. Ông còn nói thêm tôi sẽ phải chịu khuyết tật suốt đời.

    Tôi đứng như trời trồng giữa bếp, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà lát đá xanh. Tôi cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Trong tâm trí non nớt của một cô bé 6 tuổi lúc đó: tôi thật sự là đồ bỏ đi.

    Mẹ bước lại gần và ngồi thấp xuống trước mặt tôi. Mẹ nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi và lắc nhẹ khiến tôi phải ngước mắt lên nhìn. Khá chậm rãi nhưng kiên quyết, mẹ nói: “Chúng ta không việc gì phải nghe lời ông ta cả. Đừng bao giờ để người khác nói với con về điều con có thể làm và không thể làm”.

    Câu nói đó là lời khuyên tuyệt vời nhất mà tôi từng nhận được. Bạn không thể đoán được cuộc sống của tôi sẽ khác thế nào nếu mẹ tôi cũng đồng tình với tất cả những nhận xét của chuyên gia đó, lắc đầu và tuyệt vọng vì không thể chữa trị cho tôi nữa. Thay vào đó, mẹ đã dạy tôi cách tận dụng nghịch cảnh như một nguồn nhiên liệu tiếp sức cho tôi vươn lên. Những khó khăn, trở ngại mà chúng tôi gặp lại trở thành động lực lớn nhất cho chúng tôi tiến lên phía trước. Không ngày nào qua đi mà tôi không nhớ tới những lời mẹ nói ngày hôm đó với lòng biết ơn vô hạn.

    Tôi phải mất tới vài năm để có thể vượt qua trở ngại và nói năng rõ ràng. Khi học hết năm nhất ở trường trung học, tôi cảm thấy rằng mọi người không còn nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt ghê sợ mỗi khi tôi nói nữa. Trong suốt những năm học cấp ba, tôi tự ép mình tham gia vào các cuộc diễn thuyết và tranh luận vì tôi nghĩ rằng những lần tham gia đó sẽ giúp tôi trở thành một nhà hùng biện giỏi và vượt qua nỗi sợ hãi tôi gặp phải mỗi khi nói chuyện với mọi người. Điều đó dằn vặt tôi rất nhiều. Tôi đã vô cùng bối rối và lóng ngóng. Tôi luyện tập mỗi ngày để có thể phát âm chính xác mọi từ. Cuối cùng, tôi đã tiến bộ, thậm chí tôi còn chiến thắng trong một vài cuộc thi. Tuy nhiên, kể cả khi giành chiến thắng tôi cũng không cảm thấy mình là một nhà hùng biện giỏi vì tôi đã phải làm việc vô cùng chăm chỉ để có được điều đó. Có lẽ do luôn sợ hãi rằng tôi chưa giải quyết được tận gốc vấn đề mà chỉ tạm thời giấu chúng đi thôi. Trong tâm trí tôi luôn vang lên một giọng nói nhỏ nhưng vang vọng, chúng la hét chê bai sự yếu kém của tôi.

    Tôi tin rằng cách chúng ta đối mặt với trở ngại luôn nằm trong tâm trí chúng ta. Liệu trở ngại đó sẽ đánh bại chúng ta? Liệu chúng ta có vượt qua được trở ngại đó? Tin tưởng vào kết quả đạt được sẽ quyết định những gì chúng ta đạt được. Vấn đề của tôi là, bất chấp những chiến thắng tôi giành được trong các cuộc tranh luận ở trường trung học hay những thành công sau này của tôi ở trường đại học, tôi đã không còn tin tưởng vào bản thân mình. Nhưng chắc chắn là tôi đã không cho phép ai đó hạn định thành công của mình - tôi cũng không cần điều đó. Tôi đã đạt được mọi thứ bằng khả năng của mình.

    Vì bố mẹ tôi không đánh giá cao trường đại học nên khi còn đi học tôi đã đi làm cho một hãng luật. Sau khi tốt nghiệp, tôi tiếp tục làm ở hãng luật đó và quản lý các chương trình đào tạo và phát triển của họ. Không lâu sau tôi cảm thấy không bằng lòng với công việc hiện tại và cả gan bỏ việc để xây dựng một công ty đào tạo và phát triển của riêng mình. Đến lúc đó, tôi vẫn bị ám ảnh bởi sự thiếu tự tin của bản thân, tôi luôn tự hỏi: Tôi đã được hưởng thành công chưa? Tôi phải là người thế nào thì mới được gọi là người thành công.

    Suy nghĩ của tôi đã thay đổi khi tôi có cơ hội gập gỡ Roger Anthony khi ông tới phát biểu tại một hội nghị. Tôi nói với ông rằng tôi rất ngưỡng mộ công việc của ông và muốn trở thành một nhà hùng biện như ông. Trong nhiều năm, tôi chịu trách nhiệm phát triển và cung cấp các chương trình đào tạo cho công ty nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ về mình với tư cách là một diễn giả (tôi đoán rằng tôi từng nghĩ mình đang sử dụng một con rối sau lưng, chứ không phải tôi). Ông đã nói với tôi rằng: “Có vẻ như cô đã là một diễn giả rồi nhưng trong tâm trí của cô, cô chỉ chưa chấp nhận điều đó thôi”. Tất nhiên, ông ấy đã đúng. Chúng ta từng nghe câu này trước đó, đó là bạn phải “xác định nó để khẳng định nó”. Tôi thì cho rằng câu này hay hơn: “Khi bạn đã định rõ được điều gì đó, bạn phải khẳng định nó”. Sau đó, tôi liên lạc với Hiệp hội diễn giả Quốc gia và nộp đơn đăng ký làm thành viên của hội. Và tôi đã rất hân hoan, sung sướng khi được chấp nhận trở thành thành viên chính thức của hội. Khi tôi chấp nhận điều đó, mọi suy nghĩ của tôi về bản thân mình đều thay đổi.

    Tôi đã trở thành diễn giả và đào tạo viên chuyên nghiệp hơn mười năm qua trong lĩnh vực luật và kinh doanh. Tôi là giám đốc đào tạo và phát triển của công ty marketing (Mạng lưói kinh doanh Quốc tế - BNI) ở Oregon và phía Tây Nam Washington, và là một đào tạo viên được cấp phép hoạt động của Chương trình đào tạo qua mạng có cấp chứng chỉ. Tôi đã đào tạo hàng trăm chuyên viên nhà nghề và các doanh nhân nắm được nghệ thuật sử dụng sức mạnh của ngôn ngữ và làm việc nhóm hiệu quả. Tôi là tác giả của cuốn sách Hãy làm doanh nghiệp của bạn nổi bật (Bring Your Business into Focus) và tôi đang viết cuốn sách tiếp theo Vâng, tôi có thể làm được điều đó! Lời khuyên cho các doanh nhân để có thể theo đuổi ước mơ của mình (Yes, I Can Do That! The Entrepreneur’s Guide to Pursuing Your Passion), cuốn sách này được ông Barry Spilchuk - đồng tác giả cuốn Hạt giống tâm hồn (A Cup of Chicken Soup for the Soul) rất ủng hộ.

    Tôi không bao giờ quên được những trớ trêu, khó khăn tôi gặp trong suốt sự nghiệp của mình. Từ một cô gái bé nhỏ khó có thể thốt ra một lời dễ nghe, dễ hiểu, tôi đã trở thành một phụ nữ sống bằng “diễn thuyết”. Và mặc dù mất khá nhiều năm để đạt được điều đó, luyện tập vô cùng gian khổ và kiên nhẫn, nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng tôi không thể nói, diễn thuyết tốt như bất cứ người nào khác. Tôi không nói rằng chưa bao giờ tôi thấy nản lòng. Nhưng tôi không bao giờ có ý nghĩ sẽ từ bỏ và chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng. Tôi biết rằng tôi có thể vượt qua nó từ từ, từng bước một. Tôi vẫn luôn vận dụng bài học mẹ dạy trong căn bếp từ nhiều năm trước đó và tôi không bao giờ cho phép bất cứ ai quyết định cuộc đời tôi. Con đường đi đến thành công nằm trong tay bạn!

    David Lega mới 29 tuổi. Khi nói chuyện với chúng tôi, ở anh toát lên sự khôn ngoan của một người đàn ông lớn tuổi nhưng cũng không che giấu nổi vẻ tò mò của một đứa trẻ với cuộc sống. Đây là câu chuyện về một chàng trai còn rất trẻ nhưng đã phải đối mặt với những khó khăn của riêng mình và anh cũng là người chỉ cho chúng ta thấy rằng có những điều không thể chỉ tồn tại trong suy nghĩ của con người. Gunnar Selheden, chuyên gia về marketing đồng thời là một doanh nhân, đã kể câu chuyện này như một món quà gửi đến những ai cho rằng mình, sẽ phải đối mặt với khó khăn và thách thức. Gunnar, cùng với họ và gia đình thích dùng thời gian để phát triển mọi mặt đời sống của mình qua việc kết hợp giữa những chuyến du ngoạn trên thuyền, công việc kinh doanh và cuộc sống gia đình.

    “NẾU TÔI CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC ĐIỀU ĐÓ,

    BẠN CŨNG CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC!"

    -GUNNAR SELHEDEN

    David Lega sinh năm 1973 - bị liệt hoàn toàn. Sau vài tháng theo dõi, các bác sĩ chẩn đoán rằng cậu bé không thể giao tiếp với thế giới bên ngoài được nữa. Nhưng David bé nhỏ thật sự là một chiến binh và cậu bé quyết tâm chứng minh rằng các bác sĩ đã lầm. Bố mẹ David thấy cậu bé nhúc nhắc đầu lần đầu tiên khi cậu bé 6 tháng tuổi, và khi cậu bé được hai tuổi rưỡi, cậu đã có thể nâng cao đầu mà không cần ai giúp đỡ. Vào khoảng 6 tuổi, David đã tự xoay sở tập nằm xuống rồi ngồi dậy thẳng lưng lần đầu tiên bằng cách lúc lắc người về phía trước và phía sau.

    Hiện giờ, David Lega có thể sống một mình trong căn hộ hiện đại ở trung tâm Goteborg trên bờ biển phía Tây Thuỵ Điển. Tay của anh vẫn còn bị liệt nhưng đã hồi phục được 30% chức năng của chân.

    Lega là một trong những người may mắn. Anh thuộc vào thế hệ trẻ em Thuỵ Điển khuyết tật đầu tiên được áp dụng những phương pháp điều trị và luyện tập đúng đắn. Từ những ngày đầu hoà nhập tại trường bình thường, Lega đã luôn được thầy cô giáo ủng hộ, giúp đỡ, đồng thời đặt ra những yêu cầu đòi hỏi anh phải hoàn thành. Lega kể lại:

    “Tôi được mọi người xung quanh đề nghị, yêu cầu tôi làm gì đó nhưng cũng luôn tán dương mỗi khi tôi làm tốt. Nhận được lời khen ngợi cho tiến bộ mình đạt được là một liều thuốc tốt giúp củng cố lòng tự tin của bản thân. Điều đó cùng giúp bạn nâng cao lòng tự trọng và mong muốn duy trì sự tiến bộ đó. Rất ít người gặp phải thất bại liên tiếp như tôi. Nhưng sau mỗi lần thất bại, tôi lại tiến gần hơn đến thành công".

    Khi Lega còn là một đứa trẻ, bố anh thường đặt anh trên một cái ghế và đẩy anh khỏi ghế để Lega có thể học được phản xạ nâng đầu lên trước khi chạm mặt sàn. Không quan tâm đến thời gian, chỉ khi nào Lega tự trèo lên ghế ngồi thì bữa tối mới được dọn. Ở trường học, cô giáo không ngần ngại nói thẳng rằng bài viết của cậu thật tồi tệ mặc dù cô biết cậu bé - bởi cây bút ngậm trên miệng - sẽ phải mất ít nhất 40 phút để có thể viết lại bài đó. Mặc dù gặp nhiều thất bại, nhưng Lega vẫn quyết tâm cố gắng, Lega không chấp nhận những thiếu sót của mình, cậu luôn đòi hỏi yêu cầu mình phải phấn đấu hết mình, chính điều đó đã giúp cậu liên tục tiến bộ và mang tới cho cậu những điều tốt đẹp nhất.

    Khi Lega được 6 tuổi, cậu được chơi thể thao với tác dụng như vật lý trị liệu. Chơi Bocce là lựa chọn đúng đắn cho một cậu bé mới học nằm xuống rồi ngồi dậy thẳng lưng như cậu. Thú vui tiếp theo của cậu là chơi súng hơi được gắn vào một cây gậy, Lega đã mất hàng giờ để chơi với khẩu súng này và cũng là để rèn luyện trạng thái cân bằng. Cậu kéo cò súng bằng lưỡi của mình. Mỗi lần thành công sau khi cố gắng chơi một trò mới, Lega như được tiếp thêm sức mạnh và can đảm để đối đầu với thách thức mới.

    Từ được giúp đỡ để phục hồi sức khỏe đến chức vô địch thế giới

    Mùa hè năm 1986, giải cúp thế giới dành cho vận động viên bơi lội khuyết tật đã được tổ chức tại Goteborg. Trong số 30 khán giả, có cậu bé David Lega 12 tuổi và một số bạn bè khuyết tật của cậu. Sau khi hoàn thành đường đua của mình, vận động viên bơi lội người Anh - Peter Hull đã ra chơi với lũ trẻ và cho chúng xem tất cả huân chương mà ông đạt được. Lega nhớ lại: “Tôi vừa nhìn cơ thể không chân, không tay của Peter vừa lắng nghe ông nói: ‘Nếu chú có thể làm được điều này, các cháu cũng có thể làm được!’”. Khi bạn nhìn vào ai đó còn thê thảm hơn bạn gấp mười lần nhưng lại làm mọi việc tốt hơn bạn gấp mười lần, bạn sẽ chẳng còn lý do gì biện hộ cho sự kém cỏi của mình nữa. Tôi không thể cho phép câu nói: “Nói thì dễ hơn làm nhiều” có cơ hội trở thành hiện thực. Khoảng thời gian ngắn ngủi ở bên Peter Hull đã đánh dấu bước khởi đầu cho sự nghiệp vận động viên bơi lội 16 năm qua của tôi.

    Vào thời điểm đó, Lega vẫn còn cần được giúp đỡ để phục hồi sức khỏe, vì vậy cậu phải mất tới 6 tháng sau đó để học bơi; như những thách thức trước đó, cậu cũng cống hiến hết mình để vượt qua thách thức mới này. Lega nhớ lại: “Trong suốt giai đoạn này, tôi phá được rất nhiều kỷ lục của cá nhân mình, và lần nào cũng vậy tôi cảm thấy vô cùng vui sướng, tôi đã chiến thắng chính bản thân mình!”. Những người hay đua tranh với người khác có thể gặp rất nhiều thất bại. Điều đó thường giết chết lòng nhiệt tình, hăng hái của một sinh viên, vận động viên hay doanh nhân trẻ tuổi. Nhưng khi bạn chỉ chú ý đến sự tiến bộ của riêng bạn - hôm nay tôi đã làm một điều gì đó tốt hơn tuần trước. Điều này sẽ giúp công việc của bạn trên đường tiến triển tốt hơn.

    Mười sáu năm qua David Lega liên tục rèn luyện để có thể trở thành vận động viên bơi lội tàn tật xuất sắc. Từ năm 1993 đến năm 2000, anh trở thành tuyển thủ của đội tuyển quốc gia Thuỵ Điển. Ngày nay, anh đã có thể nghỉ ngơi và xem lại tất cả những thành tích anh từng đạt được: rất nhiều huy chương giành được trong các giải vô địch châu Âu và thế giới từ cuối những năm 1990. Hiện anh vẫn giữ kỷ lục thế giới ở đường bơi 7 lượt bể (hạng S1). Trong Thế vận hội dành cho người khuyết tật tổ chức ở Atlanta, anh đã được trao tặng Giải thưởng Whang Youn Dai (Thắng lợi về mặt tinh thần) cho vận động viên nam có thành tích xuất sắc nhất.

    Lega phát biểu: “Tôi đã nhận được rất nhiều thứ từ rất nhiều người. Giờ là lúc tôi trả ơn mọi người. Cuộc đua mà tôi tham gia ở Sydney năm 2000 vừa qua cũng chính là cuộc đua của cuộc đời tôi. Trong lòng tôi hiểu rõ rằng sự nghiệp của tôi đã đạt tới đỉnh cao, và đây cũng là lúc tôi phải tiến lên. Ý thức được rằng mình có thể tiến bộ, phát triển chính là động lực thúc đẩy tôi làm mọi thứ tôi từng làm. Nếu tôi ngừng tiến bộ, phát triển, tôi sẽ đánh mất động lực của chính mình”.

    Vòng quay cuộc đời

    Lega đã tự xây dựng triết lý sống cho riêng mình, và một phương pháp để đạt được những mục tiêu mới. Bản chất của triết lý sống của anh đó là mỗi phần của cuộc sống chính là một cái nan hoa của vòng quay cuộc đời mỗi người. Lega từng nói: “Tôi nghĩ rằng mọi người cần phải đạt tiến bộ trong nhiều lĩnh vực khác ngoài lĩnh vực cơ bản mà họ có khả năng hay đã bộc lộ. Nếu bạn làm được như vậy, bạn sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn và tiến xa hơn. Hãy tập trung vào tìm kiếm những lĩnh vực quan trọng với bạn”.

    Dưới đây là danh sách những lĩnh vực quan trọng với Lega:

    • Thể thao: cả luyện tập và thi đấu.
    • Học tập và vào đại học.
    • Công việc: xây dựng một chiến lược để kiếm được việc làm bạn mong muốn.
    • Gia đình và bè bạn.
    • Các tổ chức.
    • Sở thích và thời gian giải trí.
    • Giải quyết những bất lợi.
    Luật sư và nhà diễn thuyết

    Sự nghiệp thể thao của David Lega có thể đã chấm dứt, nhưng bằng cách chia sẻ triết lý sống của bản thân với mọi người qua những buổi nói chuyện được yêu thích rộng rãi trên toàn thế giới của mình, anh vẫn tiếp tục khuyến khích những người xung quanh mình phấn đấu. Anh là một thành viên của Ủy ban Thế vận hội dành cho người khuyết tật và chịu trách nhiệm tổ chức những buổi nói chuyện và hội thảo chuyên đề dành cho các vận động viên chuẩn bị tham gia đội tuyển Olympic Thụy Điển. Luôn luôn thi đấu, anh coi những buổi diễn thuyết của mình là một cuộc thi đấu và những đánh giá anh nhận được là kết quả cuộc thi. Được đề cử giải "Nhà diễn thuyết xuất sắc nhất” của năm 2001 và 2002 là một huân chương lớn mà anh rất vinh hạnh được nhận.

    Lega kể rằng: “Tôi có phụ tá riêng luôn ở bên tôi 24 giờ mỗi ngày, nhờ đó tôi có thể tập trung vào công việc của mình, điều đó giúp tôi trở thành một phần hữu ích của xã hội. Tôi có thể tự mặc quần vào mỗi sáng, nhưng tôi sẽ mất gần 15 phút để làm việc đó. Tôi thà dành số thời gian đó để phục vụ mọi người, bạn bè và xã hội còn hơn".

    Từ năm 2001, anh bắt đầu điều hành Quỹ tài trợ David Lega, hiện giờ quỹ đã phát triển thành một chương trình viện trợ nhân đạo lớn dành cho trẻ em khuyết tật ở Albania. Và, cứ như thể là mình chưa đủ bận, Lega còn đi học và vào mùa xuân này anh sẽ trở thành luật sư sau khi tốt nghiệp trường Đại học Goteborg. Mục tiêu của anh không phải là trở thành luật gia mà mong muốn trở thành nguồn cảm hứng cho những ai ở vào hoàn cảnh tương tự như anh phấn đấu thực hiện ước mơ học tập lên cao của mình.

    Tàn tật khiến Lega phải đối mặt với rất nhiều trở ngại, nhưng qua những lần cố gắng vượt khó đó anh đã phát hiện thêm nhiều khả năng của chính bản thân mà anh chưa từng tưởng tượng thấy. Trên chặng đường phấn đấu của mình, Lega đã định nghĩa lại khái niệm thành công: “Khi tôi 6 tuổi, tôi đã có thể tự mình tập nằm xuống rồi ngồi dậy thẳng lưng. Khi tôi là một vận động viên bơi lội tích cực, tôi được nhận phần thưởng là một tấm huy chương vàng. Trong cả hai trường hợp đó tôi đã làm được những thứ mà tôi chưa từng làm được trước đó - đó chính là thành công! Còn có hàng triệu thứ mà tôi sẽ không bao giờ có thể làm được. Vì vậy tôi chỉ tập trung vào những thứ tôi thực sự có khả năng. Mỗi người đều có thể rất giỏi về một cái gì đó - họ chỉ cần tìm hiểu xem đó là cái gì!”

    MỘT SỐ SỰ KIỆN THỂ THAO LIÊN QUAN ĐẾN DAVID LEGA

    • 14 lần phá kỷ lục thế giới bộ môn bơi lội (hạng S1).
    • Hiện đang giữ kỉ lục của Thuỵ Điển ở đường bơi 11 lượt bể (hạng S1).
    • Được bầu chọn là thành viên Ủy ban Thế vận hội dành cho người khuyết tật, năm 2000.
    • Giành được 1 huy chương vàng, 3 bạc, 1 đồng trong Giải vô địch châu Âu tổ chức tại Đức năm 1999.
    • Giành được 3 huy chương vàng, 2 bạc trong Giải vô địch thế giới tổ chức tại New Zealand năm 1998.
    • Giành được 1 huy chương vàng và 3 bạc trong Giải vô địch châu Âu tổ chức tại Tây Ban Nha năm 1997.
    • Giành được Giải thưởng Whang Youn Dai (Thắng lợi về mặt tinh thần) tại Atlanta năm 1996.
    NHỮNG THÀNH TÍCH KHÁC

    • Năm 2002, được bầu vào Uỷ ban Đạo đức của Hội đồng Khoa học Thụy Điển.
    • Năm 2001, được trao Huy chương của Hoàng gia Thuỵ Điển, số 8 với ruy băng màu xanh.
    • Năm 2000, được bầu vào Viện Điền kinh Thuỵ Điển.
    Lần cuối cùng bạn cố gắng động viên, khuyến khích một ai đó là khi nào? Bạn có thể phát hiện ra rằng mọi người xử lý mọi việc thật là khéo léo, tài tình khi họ không muốn làm những điều bạn muốn họ làm. Tiến sĩ Wayne Dyer, thường được nhắc đến với cái tên “cha đẻ của sự động viên, khuyến khích” đã viết một cuốn sách được nhiều người yêu thích và phát hành băng đĩa với cùng chủ đề đó, đồng thời ông cũng xuất hiện trên hàng ngàn chương trình ti vi và phát thanh.


    Bí MẬT ĐỂ THÀNH CÔNG VÀ GIỮ TÂM HỒN THANH THẢN

    -DR. WAYNE W. DYER

    Hãy đối xử với bản thân như thể bạn đúng là người mình mơ ước.

    Bất cứ điều gì bạn hình dung về bản thân mình - dù hiện giờ điều đó có xa vời và bất khả thi đến mức nào - thì tôi cũng khuyến khích bạn hãy bắt đầu hành động như thể những điều bạn tưởng tượng đã trở thành hiện thực. Đây là một cách tuyệt vời giúp bạn có thêm động lực hành động nhằm biến giấc mơ thành hiện thực. Để có thể kích hoạt năng lượng sáng tạo còn ngủ yên trong con người mình, bạn cần phải đi tới một thế giới vô hình, thế giới vượt xa khỏi thế giới cảm xúc của bạn. Bạn có thể tưởng tượng ra thế giới đó theo cách này: ở dạng cảm xúc thông thường, bạn chỉ nhận được thông tin. Khi thông tin in sâu vào ý nghĩ của bạn, bạn nhận được nguồn cảm hứng sáng tạo. Đó là thế giới của cảm hứng sáng tạo, thế giới đó sẽ dẫn bạn đến với tất cả những điều bạn mong ước có trong cuộc đời.

    Sáng tạo có nghĩa là gì

    Một số lời khuyên ý nghĩa nhất mà tôi từng được đọc đó là lời khuyên của một thầy giáo thời cổ đại có tên là Patajanli từ cách đây 2000 năm. Ông chỉ dẫn cho những người ngưỡng mộ mình cách để trở nên sáng tạo. Bạn có thể nhớ lại rằng từ truyền cảm hứng sáng tạo là kết hợp của hai từ trongtinh thần. Patanjali cho rằng để phát triển năng lực sáng tạo cần có một tinh thần dám vượt qua tất cả trở ngại, giới hạn; một suy nghĩ dám phá bỏ những mối ràng buộc; và sự tỉnh táo cần thiết để xem xét mọi vấn đề. Dưới đây là một vài cách bạn phát triển năng lực sáng tạo của mình.

    Hãy hướng suy nghĩ của mình đến hình ảnh mình mơ ước - một hoạ sĩ, một nhạc sĩ, một lập trình viên máy tính, một nha sĩ, hay bất cứ công việc nào bạn mong muốn được làm. Trong suy nghĩ của mình, hãy hình dung ra những kỹ năng cần thiết để thực hiện
  • Chia sẻ trang này