11.Trang 211-230vancuong7975(lần 2)WIKI

16/11/15
11.Trang 211-230vancuong7975(lần 2)WIKI
  • PDF
    GoogleDocs

    :rose:
    vào một hay hai lĩnh vực vì chúng ta đang cần phải nắm vững lĩnh vực đó. Nhưng để duy trì tiến độ đi tới thành công của mình, chúng ta phải phân bố lại thời gian nhằm khôi phục vị thế cân bằng và đạt được triển vọng xa hơn. Cuộc sống là một chuỗi những tác động qua lại phức tạp của một vài mục tiêu tiềm thức đã bị loại bỏ quay trở lại tác động vào những mục tiêu mới xuất hiện. Một vài mục tiêu được ghi vào trong tiềm thức, một số khác được đề ra một cách thận trọng và tỉnh táo. Trong thời gian cố gắng gặt hái thành công trong một lĩnh vực nào đó, chúng ta buộc phải giảm sự chú ý tới các lĩnh vực khác. Khi chúng ta đạt được thành công trong lĩnh vực đó, cảm giác không hài lòng với các lĩnh vực khác có thể xuất hiện, và có thể đó chính là khởi đầu của một con đường đi tới thành công mới trong tương lai. Vấn đề nghe có vẻ hơi khó hiểu, và thực sự thì nó đúng là khó hiểu thật.

    Tuy nhiên, quá trình đặt mục tiêu được ghi lại rất rõ ràng. Tất cả những gì chúng ta phải làm là xem xét lại những phát minh, những kỷ lục thi đấu của con người, và cả những khái niệm mới vừa được thực hiện hay công bố trong thời gian gần đây. Bạn không nên xem nhẹ quá trình đặt ra những mục tiêu một cách tỉnh táo và cần cân nhắc thận trọng nếu mục tiêu của bạn là đạt được thành công. Xác định ước muốn lớn nhất của bạn, vạch rõ mục tiêu tương lai, và sau đó lập một kế hoạch để đạt được tương lai mơ ước đó.

    Bạn phải làm gì tiếp theo? Hãy tiến hành theo những bước trên.

    Thành công được xây dựng từ chính nó. Chúng ta học được nhiều điều từ những kinh nghiệm bước đầu và sử dụng chúng làm cơ sở thực hiện những nhiệm vụ tiếp theo phức tạp hơn. Chúng ta có thể sử dụng tất cả những điều từng học hay tình cờ bắt gặp cho những công việc sau này của mình, đặc biệt cần chú ý là những người chúng ta gặp trên hành trình của mình. Jerry Schwartz và Dotty White cũng là tư vấn viên về marketing ở Baitunore, Maryland, với hơn 600 khách hàng. Khi xem xét những thành công đáng kinh ngạc của Brian Tracy, hai tác giả mộtlần nữa khẳng định tầm quan trọng của việc chú ý tới những người chúng ta gặp trên đường đời.

    CÙNG BRIAN TRACY THỰC HIỆN HÀNH TRÌNH ĐI TỚI THÀNH CÔNG

    -JERRY SCHWARTZ và DOTTY WHITE

    Hãy tưởng tượng rằng xung quanh bạn toàn là cát. Bạn quay đầu tứ phía và dõi mắt nhìn về phía chân trời nhưng bạn chẳng thể thấy gì ngoài những cồn cát nhấp nhô. Một cơn gió thổi tới, cát bay mù mịt, cát tạt vào má, chui vào mắt, bịt đầy hai lỗ mũi. Thật là khó thở. Thật là khó chịu.

    Bạn đang băng qua sa mạc, hành trình ngày càng gian khổ hơn so với dự đoán của bạn. Mỗi bước đi là một trở ngại mới.

    Bạn có thể tìm được đường để thoát khỏi cái nơi quái quỉ này hay không? Bạn nên đi theo hướng nào để đến đich? Bạn sẽ làm gì nếu bạn kiệt sức ở ngay giữa biển cát mênh mông này?

    Brian Tracy đã phải đối mặt với cảnh tượng thê thảm đó khi anh vật lộn, đấu tranh để băng qua sa mạc Sahara. Anh cùng người bạn đường 21 tuổi của mình biết rằng họ muốn tới châu Phi. Hai người đã khởi hành từ châu Âu, vất vả đi bộ qua Pháp và Thuỵ Sĩ, và đều hiểu rằng Sahara là điểm nằm giữa họ và đích đến cuối cùng.

    Từ bỏ không phải là một giải pháp. Đầu hàng ở Sahara đồng nghĩa với tự sát. Anh vẫn tiến lên.
    Chính xác thì không có đường ở Sahara. Tracy giải thích rằng Pháp đã cho lắp đặt một vài thùng dầu, mỗi cái có trữ khoảng 55 gallon[1] dầu và được đặt cách nhau 5 km để làm pháo sáng tại những khu vực sa mạc mà họ kiểm soát. Anh và người bạn của mình phải tập trung tìm kiếm những cái thùng đó. Mục tiêu cuối cùng của họ đang ở rất xa, nhưng họ phải tập trung vào mục tiêu trước mắt: tìm kiếm những cái thùng đó.

    Bài học ăn sâu mãi mãi vào tâm trí Tracy và có ảnh hưởng tới quan điểm về cuộc sống và thành công của Tracy, đó là: Đặt ra hướng đi của bạn và đi theo nó. Một khi bạn nhận ra nơi mình muốn đến, hãy kiên trì cho tới khi đến đích.

    Ở một nơi đầy cát, nóng bức, cô độc và đầy gió cát đó, Tracy đã học được sức mạnh của việc nhắm vào một đích đến và từng bước từng bước một đi về phía đó. Anh cũng học được rằng kỹ năng tập trung có thể được bổ sung nhờ khả năng linh hoạt với mọi hoàn cảnh và chấp nhận sự giúp đỡ. Linh động khi đối mặt với những thách thức trước mắt không có nghĩa là bạn phải vứt bỏ sứ mệnh tối quan trọng của mình.

    Tracy nhớ lại rằng ở bất cứ nơi nào trên hành trình của mình, họ được giúp đỡ: những lời khuyên, thức ăn, tiền bạc từ những tấm lòng vô cùng ấm áp, tốt bụng, và hào phóng. Đó là những công nhân cơ khí giúp họ sửa ô-tô ở Morocco và Algeria. Đó là những người Pháp tốt bụng đã tặng họ chiếc bản đồ vô cùng quý giá, chiếc bản đồ đó đã cứu sống Tracy và bạn mình khi họ đi sâu vào trong sa mạc.

    Rất lâu sau khi sống sót trở về từ chuyến đi băng qua sa mạc Sahara, Tracy vẫn luôn cởi mở với tất cả những người anh gặp trên hành trình của mình. Anh đã gặp rất nhiều người thuộc mọi tầng lớp xã hội ở gần 90 đất nước mà anh từng tới thăm. Mặc dù nhiều người có xu hướng lờ đi những người mà họ cho rằng không có ích cho sự thành công của họ, nhưng Tracy lại học được nhiều điều từ những người anh gặp - tất cả mọi người từ tiến sĩ Albert Schweitzer đến những người sống trong lều cỏ.

    Anh khuyên mọi người rằng: “Hãy tổng hợp những ý kiến tốt từ mọi nguồn trên thế giới. Và luôn luôn sáng suốt nhìn vào bản chất của mọi sự vật, hiện tượng”.

    Chàng trai trẻ Tracy có thể đã cho phép bản thân đầu hàng, thoái chí trong hoàn cảnh đó, anh có thể đã ném hình ảnh những thùng dầu ra khỏi đầu thay vì theo đuổi tìm kiếm chúng. Anh có thể đã đánh mất mục tiêu của mình và bị chìm trong gió, cát; từ chối sự giúp đỡ, động viên và những lời khuyên bảo của mọi người.

    Thay vì vậy, anh đã kiên trì, cố gắng vượt khó khăn gian khổ để tiến tới mục tiêu phía trước của mình. Nhờ đó, anh đã gặt hái được nhiều thành công đáng kinh ngạc: anh là một trong mười tác giả và diễn giả thuyết phục nhất trên toàn thế giới. Anh trở thành tổng giám đốc điều hành của một công ty phát triển có số vốn là 256 triệu đô la; anh còn lên ý tưởng thành lập, xây dựng, quản lý hay bán lại hơn 22 doanh nghiệp khác; anh đã viết hơn 26 cuốn sách và sản xuất gần 300 chương trình bằng video và audio. Anh thậm chí còn tham gia tranh cử chức thống đốc bang California trong suốt chiến dịch bầu cử năm 2003.

    Hãy tưởng tượng rằng bạn đang nhắm đến mục tiêu như Brian Tracy. Sau đó hãy tưởng tượng đến những thành công bạn có thể đạt được, bất kể bao nhiêu cát sa mạc cuộc đời có thể bay vào mặt bạn. Đừng bao giờ từ bỏ mục tiêu của mình.

    Không biết bao nhiêu lần chúng ta phải lựa chọn giữa điều chúng ta có thể làm và điều chúng ta nên làm.Với một chútmay mắn và sáng suốt, chúng ta sẽ chọn được một hướng đi có thể giữ cuộc sống của mình cân bằng. Igor Khmelnitsky đã theo đuổi niềm đam mê cờ vua của mình, từ rất lâu và đã có đủ khả năng trở thành một Kiện tướng Quốc tế và một huấn luyện viên cờ vua chuyên nghiệp, nhưng ông đã từ bỏ tiềm năng lên tới đỉnh cao sự nghiệp đó để lựa chọn một cuộc sống bìnhthường.

    LỰA CHỌN CỜ VUA VÀ MỘT CUỘC SỐNG CÂN BẰNG

    IGOR KHMELNITSKY

    Khi tôi mới 5 tuổi, ba tôi - Naum - đã dạy tôi cách chơi cờ. Trong bài học đầu tiên, ba dặn tôi phải luôn luôn suy nghĩ tỉnh táo trước khi đi một nước mới, chứ không chỉ đơn thuần là di chuyển quân cờ, vì những quyết định này sẽ ảnh hưởng tới cục diện bàn cờ về sau. Sau ván chơi đầu tiên, ba yêu cầu tôi phải giải thích lý do tôi chọn tất cả những nước đi đó. Ba đã khen ngợi những nước đi tốt và chỉ cho tôi lý do tại sao những nước đi khác lại không hay. Đó là bài học đưa ra lựa chọn đầu tiên của tôi.

    Nhưng ba không biết rằng cờ vua sẽ ảnh hưởng lớn tới cuộc đời của tôi sau này. Trong suốt những năm học trò chơi vĩ đại này, tôi đã phát hiện ra rằng quá trình vạch kế hoạch và di chuyển quân cờ trong những trận đấu của tôi cũng rất hữu ích cho tôi khi đưa ra quyết định và gỉải quyết các vấn đề hàng ngày.

    Quyết định đơn giản nhất mà tôi từng đưa ra đó là đến Mỹ. Là một người Do Thái sống ở Ukraine, chúng tôi bị phân biệt đối xử trong tất cả các mặt của đời sống. Vì là người Do Thái nên tôi gặp nhiều khó khăn khi vào đại học, tìm kiếm việc làm, thậm chí là gia nhập vào một nhóm cờ bậc thấp. Vì vậy, khi bác Sam của tôi (đây là tên thật của bác, bác đã di cư sang Mỹ từ năm 1978) gọi điện cho chúng tôi và đề nghị giúp đỡ đưa gia đình tôi sang Mỹ, không một chút do dự, tôi đã đồng ý ngay. Ba mẹ tôi (ba Naum và mẹ Polina), em gái Valeria của tôi và tôi đã sang Mỹ tị nạn vào năm 1991. Chúng tôi không mang theo thứ gì ngoài kinh nghiệm cuộc sống, sự hiểu biết, và nhiệt tình lao động chân thành nhằm biến ước mơ trên đất Mỹ của chúng tôi thành hiện thực.

    Đối mặt với một quyết định khó khăn

    Hồi 23 tuổi, tôi đã phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn? Tôi nên làm gì với cuộc sống của tôi? Vào lúc đó, tôi đã là một kỳ thủ có tiếng, và giành chiến thắng trong một vài giải cờ quốc tế tổ chức ở châu Âu. Tôi cũng từng học hai năm ở một trường cao đẳng địa phương ở Ukraine.

    Tôi quyết định sẽ áp dụng những gì tôi học được khi chơi cờ vào cuộc sống. Tôi xác định mục tiêu ưu tiên của mình (một chiến lược trong ván cờ của tôi), tôi muốn có một gia đình hạnh phúc với những đứa con xinh xắn, và một cuộc sống thoải mái. Tôi biết mình cũng thích đi du lịch, gặp gỡ những người thú vị, dạy cờ cho bọn nhóc, viết, và tất nhiên là được tiếp tục thi đấu cờ vua. Nhưng chuyện gì sẻ xảy ra nếu những mục tiêu đó là giấc mơ không tưởng và không thể đạt được?

    Tôi đã xác định hai khả năng có thể xảy ra (hay những nước đi tiềm năng). Tôi có thể theo đuổi sự nghiệp cờ vua của mình, đó là niềm đam mê của tôi, tôi đã dành gần 15 năm cuộc đời cho niềm đam mê này; hoặc tôi có thể đi học đại học và có một nghề nghiệp thực sự, đặc biệt là được gia nhập vào giới tài chính, công việc này cũng rất thu hút tôi. Tôi cân nhắc, xem xét giữa mặt có lợi và mặt không có lợi, cuối cùng công việc đã chiến thắng. Tôi biết rằng với sự chăm chỉ và một chút may mắn, tôi có thể trở thành một trong năm kỳ thủ hàng đầu ở Mỹ trong vòng 3 hoặc 5 năm tới, nhưng tôi không thích số tiền ít ỏi nhận được từ việc chơi cờ. Tôi cũng biết rằng tôi có rất nhiều lợi thế cạnh tranh trên thương trường nhờ vào kỹ năng chơi cờ mà tôi có - đặc biệt là khả năng đưa ra những quyết định chắc chắn, sắc bén và nhanh chóng.

    Trong thâm tâm, tôi nhận thấy rằng nếu tôi làm việc chăm chỉ hơn tôi có thể xoay sở để vừa không đánh mất kỹ năng chơi cờ vừa tập trung vào sự nghiệp của mình. Khi đang theo học tại trường Đại học Temple, tôi bắt đầu mở một lớp cờ tư, ở đó tôi giảng giải về niềm đam mê tuyệt vời này của tôi. Điều này rất hữu ích với tôi, về phương diện tài chính cũng như tình cảm. Tôi không chỉ chu cấp đầy đủ cho gia đình mình mà còn có cơ hội chia sẻ những hiểu biết về cờ của mình với người khác. Qua những thành công mà học sinh của tôi đạt được trong các cuộc đấu cờ, tôi cảm nhận được kinh nghiệm thi đấu và chiến thắng mà tôi luôn sợ mất đi.

    Tôi rất ngạc nhiên khi nhận thấy rằng mọi người có những tiêu chuẩn đánh giá về thành công khác nhau. Một số học sinh của tôi cảm thấy vui khi giành chiến thắng trong giải đấu và nhận được tiền thưởng. Một số khác thấy thoả mãn khi nhận được điểm đánh giá cao hơn và nâng vị trí của chúng ở bảng xếp hạng trong nước và ngoài nước. Nhưng học sinh gây cho tôi ngạc nhiên lớn nhất hoá ra lại là anh chàng sau nhiều năm bị bạn bè trêu chọc và dè bỉu vì luôn luôn thất bại trong các trận đấu đã tỏ ra vô cùng hạnh phúc khi đánh bại người bạn thân của mình trong một ván cờ vào giờ nghỉ giải lao.

    Trong lúc đó, tôi luyện tập chăm chỉ để duy trì được kỹ năng chơi cờ của mình. Ở trường đại học và trong suốt vài năm đầu làm việc tại một công ty tư vấn bảo hiểm hàng đầu - Công ty Milliman và Robertson, khó khăn của tôi là không có nhiều thời gian để choi cờ. Cuộc sống của tôi trở thành ví dụ điển hình của việc giữ cân bằng giữa những mục tiêu ưu tiên quan trọng: gia đình, sự nghiệp, huấn luyện viên cờ vua, viết lách, và giải quyết các vấn đề hàng ngày. Nghĩa vụ với gia đình và trách nhiệm với công việc đòi hỏi nhiều cố gắng luôn được đặt lên ưu tiên hàng đầu. May mắn thay, trước đó tôi từng luyện tập rất nhiều và đã nắm được rất nhiều bí quyết chơi cờ khá hiệu quả nhờ đó tôi có thể theo kịp những cao thủ cờ vua hàng đầu của Mỹ - những người chơi cờ chuyên nghiệp. Vào năm 1995 và 1996, hai lần tôi được mời tham dự giải đấu cờ uy tin nhất trong nước - Giải vô địch Mỹ. Đây là một giải đấu chuyên nghiệp chỉ có 14 kỳ thủ tham gia, và tôi là kỳ thủ nghiệp dư duy nhất trong số đó. Những người khác thường xuyên rèn luyện từ 5 đến 10 tiếng mỗi ngày và thi đấu thường xuyên. Tôi thường chỉ dành được 5 tiếng luyện cờ mỗi tuần, nhưng trong cả hai lần thi đấu đó tôi đều ghi được điểm 5 đáng nể và đánh bại một vài đấu thủ khá nặng ký.

    Giải quyết những thách thức mới

    Cùng thời gian đó, tôi cố gắng phát triển sự nghiệp của mình. Nhờ chơi cờ, kỹ năng tư duy phân tích của tôi khá phát triển và giúp ích nhiều cho công việc của tôi. Nhưng công việc đòi hỏi tôi phải chú ý nhiều hơn, thời gian dành cho gia đình và cờ của tôi dần dần giảm bớt. Thứ hạng cờ vua của tôi ngày càng giảm sút, từ vị trí được xếp vào trong số 20 người chơi cờ hàng đầu ở Mỹ, tôi bị tụt xuống vị trí cuối cùng của danh sách top 50.

    Sự ra đời của con trai còn gây áp lực hơn nữa cho quỹ thời gian eo hẹp của tôi. Có khả năng là tôi sẽ không kiểm soát được mọi việc nữa. Tôi phải thực hiện một vài “nước đi” mới nhằm giúp tôi cân bằng cuộc sống tốt hơn. Sau khi suy nghĩ kỹ lưõng, tôi quyết định thực hiện một “đòn phối hợp”. Bên phía nghề nghiệp, tôi bỏ việc ở công ty tư vấn (công việc ở đây khá là thú vị nhưng thời gian thì hơi lộn xộn) và gia nhập vào công ty Aetna, một công ty hàng đầu trong lĩnh vực bảo hiểm sức khỏe. Với thời gian làm việc từ 9h sáng đến 5h chiều, tôi có thể cân bằng được lịch trình hàng ngày của mình. Sử dụng những kỹ năng ngày một phát triển của mình, tôi tiếp tục luyện tập và huấn luyện cờ. Tôi về nhà rất đúng giờ, dành thời gian vui chơi với gia đình và hàng đêm học chơi cờ trong không gian tĩnh lặng và yên bình.

    Tôi đã giành lại được sự cân bằng, nhưng hai năm sau tôi bắt đầu bị thua trong nhiều trận đấu cờ. Với quá nhiều việc xảy ra ở nơi làm việc và ở nhà, tôi không biết chắc mình phải làm gì để vượt qua những chuyện này.

    Một tai hoạ lớn giáng xuống đầu tôi: ba tôi qua đời vì bệnh ung thư, hưởng thọ 58 tuổi, ông là người hâm mộ và người ủng hộ lớn nhất của tôi trong lĩnh vực cờ vua. Thật là khủng khiếp khi phải chứng kiến cảnh ông chiến đấu với bệnh ung thư dạ dày trong gần một năm trời, mỗi ngày qua đi bệnh tình của ông càng tồi tệ hơn, ông đau đớn cho đến tận ngày ra đi. Trong tâm trí của ông, bao giờ tôi cũng là người chơi cờ giỏi nhất. Ngay lúc đó, tôi quyết định rằng mình phải luyện cờ chăm chỉ hơn nữa và trở lại với các giải đấu.

    Quay trở lại

    Tôi phải mất gần hai năm tập dượt và rèn luyện để có thể sẵn sàng tham gia thi đấu cờ vua lần nữa. Lúc đó, tôi vẫn chưa tìm lại được sự cân bằng cho cuộc sống của mình, tôi phải dành thời gian chăm sóc mẹ và bà ngoại ốm yếu. Tôi có quá nhiều việc để lo lắng. Xử lý tất cả mọi việc không phải là điều dễ dàng, nhưng vào năm 2001, sau hơn 5 năm không chơi cờ, tôi đã quay trở lại.

    Thật là sung sường làm sao khi lại được đấu cờ. Kết quả thật đáng ngạc nhiên. Tôi đã chia sẻ vị tri thứ nhất với hơn mười kiện tướng cờ vua nữa trong một giải đấu quốc tế lớn, và tôi đã đủ tiêu chuẩn tham gia thi đấu tại Giải vô địch Mỹ. Gia đình, bạn chơi cờ, đồng nghiệp, và các sếp đều hết lòng ủng hộ tôi. Tôi đã có một giải đấu thật tuyệt vời. Trong ván thứ hai, tôi đã hạ đo ván một đối thủ khá nặng ký - nguyên quán quân cờ vua Mỹ. Tôi còn gặp một vài đối thù nặng ký hơn, và đôi lúc vượt lên kiểm soát trận đấu. Cuối cùng, tôi kết thúc với một trận hòa và đứng ở vị trí thứ 16.

    Khi nhìn lại những quyết định tôi đã đưa ra trong những năm qua, tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng tập dượt cờ vua là lý do chính dẫn tới thành công của tôi hôm nay. Khi xem xét để đưa ra một quyết định cho cuộc sống, cờ vua là hình ảnh tái tạo cuộc sống tốt nhất. Trong ván cờ cuộc đời của mình, quyết định là những nước đi. Dưới đây là những gì tôi thường làm:

    · Đánh giá tình hình: Tìm hiểu ưu thế, điểm yếu, và những vấn đề chính, lục lại trí nhớ của mình để xem liệu mình đã từng gặp tình huống tương tự chưa, sử dụng kiến thức và kinh nghiệm của mình nếu đó là một tình huống mới toanh.

    · Xây dựng một kế hoạch: Trước mắt, tôi suy nghĩ nhanh và quyết định xem liệu tôi nên tấn công hay phòng thủ. Sau đó, xây dựng một hướng tiếp cận lâu dài vơi mục đích tạo lợi thế cho mình. Kinh nghiệm và hiểu biết rộng giúp tôi đưa ra những đánh giá chính xác và lựa chọn một kế hoạch tốt nhất.

    · Xác định những nguy hiểm hay mối đe dọa mà tôi đang phải đối mặt.

    · Xem xét một vài nước đi tiềm năng cụ thế: Dựa vào những bước đi trước, tôi xác định tất cả những trường họp có thể xảy ra, sau đó lần lượt xem xét cẩn thận từng trưởng hợp một và đưa ra lựa chọn. Tôi cân nhắc rủi ro, tính toán những khả năng có thể xảy ra trong những trường hợp khác nhau. Phương pháp tôi thích dùng nhất là phép loại trừ. Chiến lược này đặc biệt hiệu quả khi bạn phải đối mặt với nguy hiểm hay mối đe dọa. Tôi xem xét tất cả các giải pháp khác nhau có thể dùng để xử lý những rủi ro và trường hợp có thể xảy ra: tôi có thể chạy, phòng vệ, phản công, hay là tảng lờ.

    · Theo sát kế hoạch: Ba tôi thường nói rằng: “Nói B sau khi con đã nói A”. Tôi luôn thực hiện một nước đi với tất cả sự tự tin của một quá trình lựa chọn chính xác.

    · Lập lại: Sau khi tôi thực hiện nước đi của mình, đối thủ đáp trả, tôi lại tiếp tục thực hiện từng bước một.

    Quá trình không chỉ dừng lại ở đó. Nó cũng diễn ra tương tự trong cuộc sống thực. Chỉ cần thay từ "chơi cờ” bằng ‘cuộc sống hàng ngày" trong những lời hướng dẫn trên này của tôi và xem liệu rằng bạn có thể sử dụng chúng để đưa ra lựa chọn cho cuộc sống của mình hay không. Tôi sử dụng chúng mọi lúc mọi nơi, và chúng phát huy khá hiệu quả trong các lĩnh vực khác của cuộc sống. Quyết định càng quan trọng, tôi càng theo sát quá trình trên.

    Phân tích những lựa chọn của tôi

    Khi chơi cờ, tôi học được cách phân tích ván cờ thật chi tiết để phát hiện những lỗi tôi đã mắc phải và xác định hướng để khắc phục cho những lần sau. Trong cuộc sống, điều đó cũng không có gì khác lắm. Tôi luôn luôn xem xét lại những lựa chọn quan trọng tôi từng đưa ra và cố gắng phân tích chúng thật chi tiết để có thể rút ra được bài học tốt nhất cho bản thân. Ba tôi thường nói: "Điều quan trọng là phải học từ chính những sai lầm của con,” và tôi luôn nhớ đến lời dạy đó của ba. Ba còn thêm vào một hệ quả rất thú vị: "Học tập từ những lỗi lầm của người khác thậm chí còn quan trọng hơn”. Đó là lý do tại sao tôi đặt ra khẩu hiệu của riêng mình: “Không bao giờ ngừng học”. Tôi đọc không ngừng những loại sách khác nhau như: sách về cờ, tài chính, sức khỏe, marketing, và nhiều loại sách khác nữa để có thể học được nhiều nhất có thể. Học tập giúp tôi có hiểu biết sâu hơn về những tình huống tôi phải giải quyết và đưa ra những quyết định sáng suốt hơn.

    Hiện giờ, tôi có một gia đình tuyệt vời với người vợ xinh đẹp của tôi, Svetlana, và con trai tôi - Alec. Tôi có một công việc khác vừa ý - nhân viên tư vấn bảo hiểm cho Công ty Aetna, và công ty Fortune 500. Tôi duy trì khả năng tư duy nhanh khi chơi cờ, làm huấn luyện viên, và nhà văn. Tôi đã đi du lịch nhiều nơi trên thế giới và gặp rất nhiều người thú vị. Một vài học sinh cũ và hiện giờ của tôi đã trở nên nổi tiếng. Vài người trong số họ đã trở thành bạn của tôi.

    Tôi tin rằng lý do chính khiến tôi thành công là khả năng đưa ra những quyết định chính xác vào những thời điểm quan trọng và cố gắng để giữ cân bằng cuộc sống giữa rất nhiều vấn đề khó khăn trong cuộc đời. Tôi cho rằng bạn phải gặt hái thành công trong mọi mặt của cuộc sống, chứ không chỉ trong một lĩnh vực đặc biệt nào. Tôi cũng cho rằng mình phải cảm ơn cờ. Đó là công cụ tốt nhất giúp tôi duy trì một cuộc sống cân bằng và thành công. Tôi biết rằng mỗi ngày sẽ mang tới những thách thức mới và bạn phải đưa ra những lựa chọn và những quyết định hoàn toàn mới. Nhưng tôi không cảm thấy lo sợ. Tôi đã được rèn luyện để tìm ra nước đi tốt nhất!


    5 – Nghịch cảnh và đối đầu với nguy cơ

    Thước đo giá trị còn lại của một con người không phải là vị trí của anh ta trong những lúc thuận lợi và thoải mái mà là vị trí của anh ta khi phải đối mặt với khó khăn và thử thách.

    -Martin Luther King Jr.


    Một quy luật tự nhiên của con người đó là luôn muốn có nhiều hơn như: công suất lớn hơn, bình yên hơn, thân thiết hơn với mọi người, nhiều tiền hơn, nhiều quyền lực hơn và sống lâu hơn. Nhưng có nhiều hơn thường mang lại nhiều phiền toái. Để có được quả táo chín nhất, ngon nhất, chúng ta phải leo cao, vươn xa và có nguy cơ bị ngã khỏi thang. Những nguy cơ như vậy có xu hướng mang lại những điều “không thoải mái” về sức khỏe, tiền bạc, xã hội và đặc biệt là tình cảm. Chúng ta mất rất nhiều thời gian cho những cảm giác khó xử, lúng túng và thấy lạc lõng trong xã hội. Nỗi khiếp sợ và niềm vui đan xen và hoạt hoá trong dãy thần kinh của chúng ta.


    Tim kiếm nhiều hơn buộc chúng ta phải học tập và học tập khiến chúng ta cảm thấy mình trở lại thời thơ trẻ với tất cả niềm hân hoan, những thắc mắc và nỗi lo âu - những gì làm cho những năm tháng đầu đời của ta trở nên thú vị. Và điều làm nên sự khác biệt không phải là chúng ta đang học cái gì mà là chúng ta bắt đầu từ đâu và đang cố gắng tiến xa đến đâu. Học tập là một sự liên hệ liên tưởng. Kinh nghiệm của một người bị liệt khi khám phá lại một lần nữa sự phức tạp của việc bước đi cũng mạnh như kinh nghiệm của một thanh niên lần đầu học lái xe, một người trượt tuyết học cách trượt qua lòng ống, một người thợ sửa móng tay học cách điều hành cửa hàng của mình. Những điều bình thường của người này lại là thành công ngoài sức tưởng tượng với người khác.

    Trong học tập, tất cả chúng ta đều bắt đầu với những khó khăn. Chúng ta không kiếm đủ tiền, không chịu đựng nổi công việc hiện tại, không đủ hiểu biết, không trèo được núi. có thể, những khó khăn ăn sâu vào tiềm thức của chúng ta chỉ là những điều khiến chúng ta không thoả mãn, một biểu hiện tự nhiên của sự trưởng thành hay ốm đau, tai nạn. Dù trong trường hợp nào đi chăng nữa, chúng ta luôn khao khát mãnh liệt chuyển khó khăn thành chiến thắng. Và trong khi tiến lên, chúng ta bắt gặp những ý tưởng mới, học được những kỹ năng mới, có thêm những niềm tin mới, thái độ, quan điểm mới. Khi đối mặt với khó khăn và vươn mình tới thành công, chúng ta sẽ tiến bộ.

    Để tiến bộ, chúng ta phải “nghiêng cán cân” về phía khao khát chứ không phải về phía nỗi đau. Không có hiểm nguy, chúng ta sẽ không đạt được gì cả. Nếu chúng ta chỉ tìm kiếm sự thoải mãi và dễ đàng, chúng ta sẽ bỏ qua phần thưởng của những thành quả. Nhưng nếu chúng ta học bằng cả trái tim những gì mà một vận động viên chuyên nghiệp được hướng dẫn và “hàng ngày làm một việc gì đó khiến bạn sợ hãi đôi chút", chúng ta sẽ vượt qua ranh giới của chính mình để bước sang một vùng đất mới. Chúng ta sẽ tìm thấy sự tự tin và chính nó giúp ta dễ dàng đẩy lùi những hạn chế và vượt qua những thử thách lớn hơn. Chúng ta biến sự căng thẳng thành động lực. Và không có gì có thể ngăn cản chúng ta được nữa.

    Nếu con đường tới thành công là một con đường thẳng thì hầu hết tất cả mọi người đều có thể tới đó như một lẽ đương nhiên và thành công có thể đơn giản chỉ là không phạm sai lầm. Nhưng những sai lầm nhỏ lại là một phần của thành công lớn hơn. Khi bị ngã ta sẽ học được điều gì không nên làm, chướng ngại nào cần tránh là làm thế nào để trở nên tốt hơn. Derek Podorieszach, huấn luyện viên bộ môn trượt tuyết sườn núi của giải Canadian Olympic dành cho nam đã nói với các vận động viên của ông rằng: “Khi chúng ta bắt đầu chiến thắng, đối thủ của chúng ta thì không. Nhưng khi họ thua, họ buộc phải học một chiến thuật tốt hơn chúng ta".

    CÁC CHU KỲ THÀNH TÍCH

    -DEREK PODORJESZACH

    Giữa thế giới thể thao và thế giới kinh doanh có một điểm chung đó là sự luyện tập. Những chuyên gia, dù là vận động viên hay thương nhân, đều luôn kiếm tìm cơ hội để trở nên tốt hơn và tiến về phía trước, giữ phong độ và liên tục cải thiện mình trong suốt quá trình tiến về phía trước đó. Tuy nhiên, luyện tập là một con đường gồ ghề để phát triển kỹ năng. Việc miêu tả sự luyện tập như một loạt những đoạn lên, xuống khi trượt xuống một quả đồi giúp chúng ta hiểu được một quá trình liên tục được gọi là “Các chu kỳ thành tích”.

    Có một khái niệm sai lầm về sự luyện tập dài hạn, đó là quan niệm “chỉ cần trèo thẳng lên núi chúng ta có thể tới được thành công" và rằng “mọi sự đi xuống đều là thất bại”. Những vận động viên và doanh nhân thành công đã cho chúng ta thấy một điều khác hẳn. Họ phác họa con đường tới thành công của họ là một cuộc leo núi mà sau mỗi đỉnh cao là một cao nguyên tiếp nối. Thậm chí sau đó có thể là một con dốc khi chúng ta cần học những khả năng mới để đạt những thành công cao hơn.

    Những người có thành tích tốt nhất tăng cường sức mạnh của họ thông qua những gì họ đánh bại. Qua thời gian, những kinh nghiệm họ tích luỹ được khi vượt qua những thách thức giúp họ trở nên mạnh hơn.

    Các chuyên gia hiểu và chấp nhận các giai đoạn luyện tập này là có giá trị và cần thiết cho sự tiến bộ lâu dài. Trong thế giới của những người ưu tú nhất trong thể thao và kinh doanh, những tiến bộ trên mọi khía cạnh đều phải được sử dụng để đạt thành công.

    Thành tích tức là hành động có tính mục đích cao. Ở chặng đầu tiên của “thành tích dài hạn”, chúng ta biến những kế hoạch trò chơi thành hành động. Chúng ta đã được học, được đào tạo và chúng ta đang tiến về phía đích. Sẽ có một chút công việc nặng nhọc và phải đổ một chút mồ hôi trong suốt quá trình chúng ta đi lên. Bằng cách phá bỏ vỏ bọc của chính mình, chúng ta tiến bộ và ngày càng gần với mục tiêu đã đặt ra. Giai đoạn đầu này thật thú vị. Chúng ta nhiệt tình với những gì chúng ta đang làm và trải nghiệm những thành quả. Sự trưởng thành và những gì chúng ta đạt được khẳng định rằng chiến lược của chúng ta sẽ thành công.

    Khi tiếp tục, chúng ta sẽ tới đỉnh cao đầu tiên. Đây là giai đoạn thứ hai của thành tích. Tại giai đoạn này, động lực và mức năng lượng rất cao. Chúng ta cảm thấy mình đang ở trên đỉnh của tất cả và dần thấy thoải mái. Phía trước, chúng ta cảm thấy như mình rất đễ dàng vượt qua cao nguyên và gặt hái những thành quả do công việc vất vả và kế hoạch được chuẩn bị cẩn thận của mình mang lại. Nhưng những vận động viên và thương nhân vĩ đại đều biết rằng thành công liên tục chỉ có thể xảy ra khi một người kiếm tìm sự tiến bộ bằng cách luôn tiến về phía trước. Nếu thành công dài hạn là cái mà chúng ta đang

    Gallon: galông: đon vị (đo lường) chất lỏng bằng 4,54 lít ờ Anh, 3,78 lít ờ Mỹ.
  • Chia sẻ trang này