12.Trang 231-250vancuong7975(lần 2)WIKI

16/11/15
12.Trang 231-250vancuong7975(lần 2)WIKI
  • PDF
    GoogleDocs

    :rose:
    kiếm tìm thì những tiến bộ liên tục trong thành tích chính là cái chúng ta cần. Chúng ta sẽ làm tốt hơn nếu theo sát các chiến lược đào tạo mà chúng ta tham gia, sử dụng tất cả những kỹ năng mới cần thiết vừa học được và sử dụng thành thạo các công cụ thích hợp. Nhưng chúng ta chỉ thực sự tiến bộ và phát triển tài năng của mình khi gặp những thách thức mới ở phía trước.

    Giai đoạn thứ ba có thể được phác hoạ là một con dốc, một sự trượt dốc về thành tích. Giai đoạn này thường gây ra sự lúng túng, không thoải mái và đôi khi là cả sự sợ hãi. Đây là thời điểm mà chúng ta phải đối mặt với “vùng không thoải mái” của mình. Những thách thức, những cảm giác ngại ngùng và thậm chí có thể là thời gian mà những lúng túng chúng ta bắt gặp cản được nén chặt vì đó là điều cần thiết để tiếp tục quá trình đạt được thành tích và học hỏi của chúng ta.

    Đây là giai đoạn khó khăn nhất nhưng cũng là giai đoạn mang lại nhiều lợi ích nhất. Trong giai đoạn này, chúng ta đổi mới, sáng tạo và tiếp thu kiến thức cũng như kinh nghiệm. Trong tất cả các giai đoạn của chu kỳ thành tích, không một giai đoạn nào mà bạn có thể học hỏi được nhiều như trong giai đoạn này. Bị buộc phải rời "vùng thoải mái”, chúng ta phát hiện ra rằng cần phải đối mặt với những thách thức mởi và thay đổi phương thức của minh. Đó chính là khi ta phải đối mặt với nhiệm vụ khó khăn nhằm nắm bắt thành thạo những kỹ năng mới và những yếu tố khác giúp chúng ta tới được cao nguyên tiếp theo. Khi phát triển những khả năng và sức mạnh mới, chúng sẽ trở thành thói quen mới của ta, cho phép ta lại bắt đầu một chu kỳ lặp lại tất cả, và chắc chắn với những hiểu biết của bạn, chu kỳ thành tích tiếp theo sẽ làm tăng sức mạnh cũng như thành tích của chúng ta, thậm chí còn hơn thế nữa.

    Khi Tiger Woods lần đầu tiên tới với giải Tour PGA[1], mình anh đã buộc cả sân chơi phải bước vào một đợt suy giảm phong độ, khiến họ phải đánh giá lại, suy nghĩ lại và thay đổi cả cách chơi. Những chiến thắng đáng lưu ý của anh buộc họ phải nâng cao khả năng của họ, và tất cả tạo nên một sự thay đổi trong kỹ năng của những người chơi gôn chuyên nghiệp. Thực ra tất cả mọi người đều buộc phải dấn thân vào giai đoạn khó khăn này, hay nói cách khác chúng ta phải tự buộc mình bước vào giai đoạn đó. Trên đỉnh cao của môn thể thao này, Tiger Woods tự buộc mình phải bước vào giai đoạn thay đổi trong cách chơi sau khi đã giành được một số thắng lợi trong các giải đấu và phá rất nhiều kỷ lục, Tiger quyết định rằng đã đến lúc cần phải thay đổi trong kỹ thuật chơi. Điều đó không dễ dàng nhưng anh đã thành công. Anh đã đánh giá lại, suy nghĩ lại và đối mặt với những thách thức để trở nên tốt hơn. Anh đã dạy những đối thủ của mình và cũng sẵn sàng học nhiều hơn nữa.

    Những đội mạnh nhất gồm những huấn luyện viên và vận động viên biết cách để không rơi vào bẫy của sự thoải mái. Họ tìm kiếm những thách thức cam go hơn, cải tiến và xác định lại quy trình huấn luyện và liên tục học hỏi từ những lần bị đánh bại và từ những trở ngại. Những người luyện tập đỉnh cao này trở nên yêu thích vùng không thoải mái”. Cũng có những thời điểm, tất cả những doanh nhân và vận động viên thấy cần phải quay lại với chiếc bàn vẽ mà họ vẫn dùng để phác hoạ chiến thuật.

    Giai đoạn giúp chúng ta xây dựng sự tự tin nhiều nhất là giai đoạn sau khi chúng ta đã vượt qua giai đoạn ba và bắt đầu lại đi lên một đỉnh cao mới. Giai đoạn ba mang tới cho chúng ta kinh nghiệm và những động lực thúc đẩy cần thiết để đảm bảo cho bản thân có thể hoàn thành được những mức độ cao hơn, khó hơn. Trở nên tốt hơn và tiến bộ có nghĩa là trải qua chu kỳ, liên tục xoay quanh tất cả ba giai đoạn của luyện tập. Con đường đi lên và đi xuống liên tục được ứng dụng rất khác nhau đối với mỗi chúng ta trong từng năm trong suốt cuộc đời.

    Sử dụng mỗi giai đoạn của chu kỳ thành tích này để tạo ra lợi thế là một kỹ năng mà chúng ta có thể học được. Bước đầu tiên là phải nhận thức được rằng con đường tới thành công luôn luôn trong quá trình xây dựng và hình thành. Hãy làm việc chăm chỉ trong quá trình phát triển, chúc mừng bản thân mỗi lần chinh phục được một đỉnh cao nào đó, luôn lưu ý để đừng đi trên cao nguyên quá lâu và sau đó hãy sẵn sàng để học hỏi, để thay đổi và để với tới những mục tiêu cao hơn.

    Động cơ của thành tựu có thể hoạt động nhờ đốt cháy từ bên trong hay bên ngoài. Phía xa kia là mục tiêu đang vẫy gọi và kéo chúng ta với tới; tham vọng bên trong khuấy động và thúc đẩy chúng ta tiến lên. Và thông thường, chính những thách thức do những người không ủng hộ chúng ta mang tới lại kích thích chúng ta nỗ lực phấn đấu. Một nữ doanh nhân tại Atlanta - Janice Malone - đã khám phá ra thế giới của những nhà vô địch thế giới Thông điệp tinh thần của họ nói với chúng ta rằng chúng ta hãy tiến về phía trước và hãy chỉ tiến về phía trước thôi!''.

    QUAN ĐIỂM “CHỨNG MINH RẰNG NGƯỜI KHÁC ĐÃ SAI” CỦA JEAN DRISCOLL

    -JANICE MALONE

    Hãy từ từ nhấc chân phải lên, đưa nó về phía trước 3 hoặc 6cm, và sau đó lại đặt chân xuống đất. ôi! Tôi sẽ ngã nếu tôi không giữ được thăng bằng. Bây giờ thì hãy bình tĩnh. Xem này! Nếu tôi chỉ giữ cho tâm trí tôi tập trung vào việc giữ thăng bằng cơ thể, tôi sẽ không bị ngã... Bây giờ tôi sẽ nhấc chân trái lên và di chuyển nó về phía trước một bước. Hãy nhìn này, tôi đang tiến lên, từng bước nhỏ một.

    Chính nhờ quan điểm tích cực này cũng như sự tập trung từ khi còn rất trẻ, Jean Driscoll đã giành được những thành tích phi thường. Bảng phân loại thành tích trong thể thao của nữ giới đã xếp bà ở vị trí thứ 25 trong số 100 vận động viên nữ hàng đầu thế giới thế kỷ XX. Bà đã hai lần giành huy chương bạc trong các thế vận hội Olympic, 12 lần giành huy chương trong các thế vận hội dành cho người khuyết tật và là người duy nhất đã tám lần chiến thắng trong giải Maraton Boston.

    Driscoll ra đời vào giữa những năm 1960. Khi mới sinh, bà đã bị mắc chứng hở vòm miệng và nứt đốt sống - một hội chứng thường gây tử vong ở trẻ em. Bà đã sống sót nhưng các bác sĩ chuẩn đoán rằng bà sẽ không bao giờ có thể đi lại bình thường cũng như đi học tại một trường bình thường được.
    Khi đó, có một chuyện đặc biệt đã xảy ra: bà bắt đầu chứng minh rằng các bác sĩ đã sai lầm. Khi lên hai, bà bắt đầu đi được. Dù các dây thần kinh bị hỏng và chúng khiến bà gặp khó khăn trong việc giữ thăng bằng, bà vẫn tới trường cùng các anh chị của mình. Bà nói: ‘Tôi có thể đi nhưng các cơ ở phần dưới cơ thể tôi rất yếu, và tôi rất hay ngã. Nhưng mỗi lần ngã, tôi lại đứng lên”. Driscoll đã học được một điều đó là nếu số lần đứng lên của bà nhiều hơn số lần bị ngã tức là bà đã chiến tháng.

    “Đột phá lớn nhất của tôi là tôi đã học được cách đi xe đạp. Điều này đã mở ra trước mắt tôi một thế giới hoàn toàn mới. Tôi có thể tự mình đi khắp nơi. Tôi bắt đầu thấy yêu tự do”.

    Ngay từ khi còn nhỏ, Driscoll đã khám phá được bí mật của thành công. Bà nhận ra rằng chỉ có bà mới có thể biến những ước mơ của bà thành hiện thực thông qua nhận thức thấu đáo, thái độ tích cực, niềm tin mạnh mẽ và làm việc chăm chỉ.

    Bà cũng phải học các bài học khó hơn như phải giải quyết những thất bại không thể tránh khỏi. Trong những năm đầu tại trường phổ thông, bà đã đi “một khúc cua quá gấp và bị ngã". Sau đó bà phải trải qua năm cuộc phẫu thuật hông, bà phải đối mặt với sự thật. Bà có thể đi lại bằng nạng hoặc suốt đời ngồi trên xe lăn. Một lần nữa, chân trời lại khép lại, bây giờ bà lại ở trong số “những người không thể bước đi”.

    Năm 1984, một lần khi đang xem ti vi cùng cha, bà thấy Sharon Hedrick đến từ trường Đại học Illinois giành huy chương vàng dành cho vận động viên tàn tật đầu tiên tại thế vận hội Olympic. Sharone đã giành chiến thắng trong cuộc đua xe lăn cự ly 800m của nữ. Driscoll nói: “Con muốn một ngày nào đó mình cũng có thể làm được như vậy”. Cha của bà trả lời: “Con yêu, đừng bao giờ hy vọng quá viển vông!”.

    Đã đến lúc bà chứng minh với cha mình rằng ông đã sai. Chẳng bao lâu sau, một người bạn tàn tật của Driscoll giới thiệu các môn thể thao trên xe lăn với bà. Bà đã thực sự bị lôi cuốn. Bà sống vì những ngày bà có thể chơi môn bóng đá và bóng chày trên xe lăn. Bà đã lấy lại được cảm giác tự do.

    Một lần nữa lại được nhìn thấy đường chân trời bao la, bà đăng ký theo học tại trường điều dưỡng thuộc Đại học Wisconsin. Tuy vậy, sau hai năm bà nhận thấy rằng đây không phải là sự nghiệp dành cho mình. Bà bị đuổi học và rơi vào tình trạng suy sụp nghiêm trọng. Cảm thấy minh chỉ là gánh nặng tinh thần và tài chính của cả gia đình, bà tính chuyện tự sát. Trong nỗi tuyệt vọng, bà bắt đầu nghĩ rằng cuối cùng thì những người không ủng hộ bà đã đúng.

    Tuy nhiên, lại một lần nữa quan điểm “chứng minh rằng người khác đã sai” trong bà sống dậy và với niềm tin Chúa phục sinh, một lần nữa bà sắp xếp những mảnh cuộc đời của mình lại với nhau. Bà bắt đầu chơi các môn thể thao trên xe lăn ngày càng nhiều. Và lần đầu tiên bà được chú ý và được huấn luyện viên Brad Hedrick tuyển để chơi cho đội của trường đại học Chicago. Chỉ có một điều kiện duy nhất được đặt ra, đó là bà phải nâng cao được trinh độ của mình. Tại nơi đây, bà học được một bài học nửa về thành công: hy sinh bản thân mình cho mục tiêu đã đề ra. Hãy làm mọi việc cần thiết để đạt được nó, kể cả những việc mà bạn không muốn làm.

    Huấn luyện viên của Driscoll, Marty Morse, người đã từng huấn luyện Sharon Hedrick, đã dạy bà rằng thành công đòi hỏi những mục tiêu và rằng những ước mơ chỉ thực sự có ích khi kèm theo đó là các kế hoạch và nỗ lực. Ý tưởng sáng tạo mà ông dạy Driscoll cùng với quyết tâm không ngừng của bà bắt đầu mang hơi thở của cuộc sống tới những ước mơ của bà. ông giúp Driscoll lấy lại sự tập trung mà trước đây nhờ nó bà đã có thể bước đi và hướng sự tập trung ấy tới việc tăng cường sức mạnh phần cơ thể phía trên. Và bà học được một bài học nữa về cuộc sống: Bạn không thể làm được điều đó một mình!

    Driscoll bắt đầu coi mình như một vận động viên lớn và khát vọng thực hiện những ước mơ trở nên cháy bỏng hơn. Bà cảm thấy mình có thể làm được những điều bà mong muốn. Điều này khiến bà nhận ra một điều mới mẻ là việc mường tượng được thành công là rất quan trọng để đạt được những mục tiêu đã đề ra. Với sự giúp đỡ của Marty Morse, Driscoll không chỉ đạt được những kỹ năng cần thiết mà còn học được cách xây dựng các kế hoạch bao gồm tất cả các bước cần thiết để vươn tới trình độ cao hơn và cao hơn nữa. Một phần của quá trình đó là xây dựng các mối quan hệ nghề nghiệp và những người tài trợ như là một bộ phận của mạng lưới những người ủng hộ bà. Giờ đây, người phụ nữ đã từng nghĩ tới chuyện tự sát đang trên con đường vươn tới những ngôi sao.

    Driscoll bất ngờ được thế giới chú ý và nhìn nhận như một vận động viên tầm cỡ thế giới * người gặt hái các tấm huy chương của các thế vận hội Olympic, người giành chiến thắng trong cuộc thi Maraton cho người khuyết tật trong 7 năm liên tiếp. Điều mà cả thế giới không nhìn thấy, đó là hàng thập kỷ bà phải vượt qua nỗi đau và sự suy sụp, hàng năm ròng phải luyện tập khắc nghiệt và nhiều năm ròng phải trèo qua hết bậc này đến bậc khác để tới được đỉnh cao.

    Bây giờ, Driscoll dùng thể thao để chứng minh thế giới đã sai lầm về những người tàn tật. Bà đã dạy quân đội Mỹ, Hãng Nike, Hãng Lucent Technologies[2] , Easter Seals, và hàng trăm tổ chức khác những bí quyết của thành công – điều đã giúp bà đạt được chức vô địch. Có thể bạn không phải là người phát ngôn của Ocean Spray, United Airlines hay Litehouse Foods giống như Jean Driscoll nhưng nếu bạn lắng nghe thông điệp của bà, thành công có thể sẽ trở nên quen thuộc hơn đối với cuộc sống của bạn.

    Bà nói với chúng ta rằng: “Hạn chế lớn nhất trong cuộc sống chính là những hạn chế mà chúng ta tự gán cho mình hoặc là những người khác gán cho ta. Trong suốt cuộc đời mình, luôn có người bảo tôi rằng tôi không thể làm được điều này hay điều kia. Và chính điều đó đã thiêu đốt ngọn lửa của lòng mong muốn được chứng minh bản thân trong tôi và giúp quan điểm chứng minh rằng người khác đã sai của tôi trở nên mạnh mẽ đến vậy”.

    “Cuộc sống giống như một trường học. Bạn phải trải qua một kỳ thi rồi sau đó mới được tiếp tục kỳ thi tiếp theo

    -Betty Morgan

    TẢNG ĐÁ RUDY

    -J LANCE MEAD

    Trong lúc khẩn cấp, những thủ lĩnh sẽ xuất hiện để thực hiện sứ mệnh. Đôi khi những người anh hùng đó là những người vô danh bị tác động bởi các cơn khủng hoảng. Đôi lúc, đó lại là những con người mà tài năng lãnh đạo của họ đã được những bi kịch không được báo trước kiểm định. Dù trong trường hợp nào, định nghĩa về thành công đều rất gần với sự sống sót. Lance Mead - một người New York – biết rất nhiều về tìm kiếm những con người đặc biệt. Công ty của ônq - một công ty chuyên về lĩnh vực tiếp thị thông tin * luôn kiếm tìm rất sát sao những con người tài năng với những câu chuyện phi thường.

    Tất cả chúng ta đều muốn làm được một điều gì thật khác biệt với những người khác. Một vài người trong chúng ta chưa bao giờ có cơ hội để làm được điều đó; một số khác có được cơ hội là nhờ tác động của hoàn cảnh bên ngoài - và khi làm như vậy họ đã buộc phải chống trả lại ngoại cảnh.

    Đối với nhiều người trong số chúng ta, thế giới đã thay đổi vào ngày 11 tháng 9 năm 2001. Một nền móng vững chắc mà từ trước tới nay chúng ta coi nó là đương nhiên đã lung lay. Không một nơi nào trên thế giới người ta có thể cảm nhận được rõ ràng và sâu sắc những tác động của sự kiện này như những người dân sống tại thành phố New York. Sự sụp đổ hoàn toàn của Trung tâm Thương mại Thế giới đã cướp đi sinh mạng nhiều người, phá vỡ hạnh phúc nhiều gia đình, phá huỷ nhiều công ty và vẫn sẽ tiếp tục ảnh hưởng tới cuộc sống của tất cả chúng ta.

    Đứng giữa đống đổ nát của Trung tâm Thương mại Thế giới là Thị trường của thành phố New York, ông Rudy Giuliani, ông đã chứng tỏ lòng dũng cảm, bản lĩnh anh hùng và đức hy sinh của những con người phục vụ vì quyền lợi của xã hội. Trong suốt thời gian đó, ông đã luôn có mặt tại hiện trường nơi xảy ra thảm họa. Giuliani, một bệnh nhân ung thư đang trong tình trạng sức khỏe không tốt, đã trở thành tảng đá vững chắc mà tất cả người dân New York dựa vào để có được lòng kiên trì trong suốt những giờ, những ngày, những tuần và những tháng cố gắng sau đó.

    Trước đây chưa một người dân nào từng đối mặt với một hành động khủng bố dữ dội như thế này. Nhiệm vụ của Giuliani là làm chậm lại quá trình tiến triển của sự kiện được ví như một cơn lốc xoáy đang xảy ra xung quanh ông; từ đó, truyền cho tất cả những người đang tham gia vào công việc khôi phục lại thành phố sự bình tĩnh của mình. Các biện pháp cần được tiến hành ngay lập tức để sắp xếp một khối lượng công việc khổng lồ do hãng nghìn người thuộc nhiều ban ngành tham gia, các cơ quan chính phủ và các tổ chức tình nguyện. Thông tin được truyền đi không ngừng và từng phút trôi qua, cả thế giới đều hướng về New York.

    Giuliani cho rằng hầu hết tất cả những khả năng ông vận dụng để giải quyết các vấn đề trong sự kiện 11 tháng 9 có được là do sự nuôi dưỡng và giáo dục của cha ông. Ông nói rằng: ‘Trước đây tôi thường nghe cha tôi nói rằng: 'Con trai, nếu xảy ra một cơn khủng hoảng hay một trường hợp khẩn cấp hoặc nếu hỏa hoạn xảy ra và tất cả mọi người xung quanh con đều rất mất bình tĩnh, con phải là người bình tĩnh nhất trong phòng và con sẽ có thể xác định được con đường để thoát khỏi cơn khủng hoảng đó. Hãy luôn bình tĩnh hơn! Nếu con bắt đầu cảm thấy hốt hoảng và sợ hãi. con hãy bắt bản thân mình gạt vấn đè đó ra và hãy tự nhủ: Bây giờ tôi phải thật bình tĩnh để tìm ra lối thoát’”.

    Trong cuộc sống của mình, Giuliani đã luôn đối mặt và vượt qua những thách thức mà người khác cho là không thể vượt qua được. Là một ủy viên công tố, ông đã chiến đấu với những tổ chức tội phạm, ông được bầu làm thị trưởng thành phố New York, ông đã giành được thị trường cá Fulton từ tay của Mob. Ông đã điều ứng được những người lái taxi khi họ đe dọa sẽ làm cho giao thông ở Manhattan bị đình trệ. ông cam kết sẽ dành cả cuộc đời mình cho những người phụ thuộc vào ông và ông sẽ không bao giờ làm họ thất vọng.

    Trong cuộc trỏ chuyện cuối cùng với cha mình - khi đó cha ông sắp qua đời vì bệnh ung thư - Giuliani đã hỏi trong cuộc đời mình đã bao giờ ông cảm thấy sợ hãi chưa. Cha ông trả lời: “Cha đã luôn luôn sợ hãi. Nhưng vấn đề không phải là con có sợ hãi hay không mà là con vẫn làm những gì con phải làm ngay cả khi con cảm thấy sợ. Đó chính là ý nghĩa đích thực của lòng dũng cảm”. Những lời nói này đã góp phần giúp Giuliani trở thành “người vững chắc như đá".

    Giuliani đã thực hiện được những bài học của cha mình, vượt qua những cú sốc và nỗi kinh hoàng của sự kiện 11 tháng 9 và đã biến thành công của cuộc đời mình thành lời thách thức của thành phố New York đối với những tên khủng bố: Chúng tôi vẫn còn ở đây và chúng tôi vẫn còn mạnh.

    Có thể là Giuliani cũng sợ hãi nhưng ông đã có can đảm để làm những việc mà ông phải làm. Ông nói: “Tôi luôn hiểu rằng cần chế ngự được nỗi sợ hãi chứ không phải làm nó biến mất hoàn toàn, nó sẽ giúp chúng ta vượt qua những khó khăn trong cuộc sống”.

    Với một đất nước đang có chiến tranh, thành công nghĩa là chiến thắng. Với một người lười, thành công nghĩa là sống sót trở về. Việc vượt qua những vết thương cũng là một góc nhìn khác về thành công nhưng thành công lớn nhất chính là trở về, không những không bị suy yếu mà còn mạnh hơn đế tận hưởng cuộc sống, thậm chí là truyền sinh lực, cảm hứng của mình cho những người khác. Andrew Hail, một chuyên gia marketmg tại Vương quốc Anh, kể cho chúng ta nghe câu chuyện về quyết định đi lên trong cuộc sống, vượt qua tất cả những điều, làm con người nản chí của một người đàn ông.

    GƯƠNG MẶT NỔI TIẾNG NHẤT TẠI VƯƠNG QUỐC ANH

    -ANDREW HALL

    Đó là năm 1982. và nước Anh đang bị cuốn vào cuộc chiến Falklands[3]. Simon Weston lúc đó là một binh nhì trong quân đội Anh - một tân binh bình thường chiến đấu trên một chiếc tàu đổ bộ có tên Sir Galahad {Ngài Galahad). Khi Weston đang bận rộn trên boong tàu, anh nghe thấy tiếng loa báo động: “Báo động đỏ, có máy bay tán công! Tất cả rời boong tàu! Xuống dưới!" Weston nhìn lên hy vọng trông thấy một chiếc máy bay địch. Bên trên quả đồi xuất hiện một chiếc máy bay phản lực Skyhawk - ban đầu chỉ là một chiếc rồi sau đó là hai, ba và bốn chiếc. Không hề được bảo vệ, tàu Sir Galahad chính là mục tiêu của đợt không kích này. Weston chỉ kịp nhìn thấy một quả bom va mạnh vào con tàu, xuyên qua mạn tàu và trượt cách chỗ anh đang ngồi hơn 300m.

    Sau vài tích tắc chỉ còn lại sự im lặng. Và sau đó một quả cầu lửa bùng lên. Trong một khoảnh khắc, tất cả những đầu dây thần kinh của Weston đều bị đốt cháy. Những người đồng đội và những người bạn mà anh vừa nói chuyện chỉ vài giây trước đó thôi đều đang bốc cháy ngay trước mắt anh. Người vệ binh mạnh mẽ, dày dạn kinh nghiệm thường ngày đang nhăn nhó vì đau đớn trước mặt anh, nhưng cánh tay đang chảy ra, vươn dài trăng trối gọi mẹ. Khi cố gắng để giúp đỡ mọi người, Weston nhận ra rằng đôi tay của anh đã trở nên vô dụng, trơn trượt như thể bị nhúng trong xà phòng và da thịt của anh như đang chảy ra vì sức nóng.

    Do nửa người bị bỏng nặng, Weston dường như đã tới rất gần cái chết. Câu chuyện của anh đã thu hút sự chú ý của các phóng viên tài liệu từ đài BBC và cả dân tộc đã chia sẻ với anh nỗi đau cũng như niềm vui phục hồi khi anh phải trải qua 75 cuộc phẫu thuật lớn thời gian sau đó.

    Cuối cũng thì Weston cũng có thể trở về nhà tại thung lũng Wales, mọi thứ dường như không mấy thay đổi. Nhưng với Weston, do đã bị biến dạng và đôi tay tàn phế, tất cả mọi thứ đều khác xưa. Trước kia anh từng là một người lính đầy lòng tự hào, mạnh mẽ và có năng lực; giờ đây anh cảm thấy mình chỉ là một người phụ thuộc, vô giá trị và sống không có mục đích.

    Cũng như những người khác sống sót trong cũng hoàn cảnh với anh, Weston rơi vào tuyệt vọng bất chấp tình yêu và sự ủng hộ mà mọi người trong gia đình dành cho mình. Anh trở thành một người nghiện thuốc giảm đau và tìm đến rượu. Trong cơn suy sụp tinh thần tồi tệ nhất, anh đã tìm cách tự sát.

    Và cũng chính thất bại khi cố tự sát bằng nỏ đã lái cuộc đời anh ngoặt sang một hướng khác. Khi anh vật lộn để cầm chiếc nỏ, đôi bàn tay yếu ớt của anh mất hết sức mạnh và không thể nắm lại được. Dây nỏ bật lại rất mạnh và gần như cắt đứt những ngón tay còn lại của anh. Điều này đã gợi cho anh nhớ ra rằng mình vẫn còn rất nhiều thứ để mất.

    Như vẫn thường xảy ra trong cuộc sống, khi học sinh đã sẵn sàng, người thầy sẽ xuất hiện. Nguồn động viên và động lực lớn nhất đối với Weston khi đó hoá ra lại là một người không khác anh - một người cũng đang phải chịu đựng các vết thương - bạn anh, Jonathan. Một người lính Ireland tại Crossmaglen đã bắn xuyên cổ của Jonathan. Bác sĩ nói với anh rằng anh sẽ không bao giờ có thể đi được nữa và cũng không còn khả năng sinh con. Nhưng

    Jonathan lại quyết định ngược lại. Bỏ ngoài tai những chẩn đoán của bác sĩ, Jonathan tới quán rượu cũng Weston để tham gia vào cuộc nhậu đầu tiên kể từ khi bị thương. Được tiếp thêm sức mạnh bởi lòng tự hào, Jonathan lảo đảo, lác lư tiến về phía những người bạn cũ. Weston nói thêm: “Cuối cùng, khi tôi tới bên bàn thì đồ uống cũng đã vơi đi một nửa, và chắc chắn họ cũng đã khá say”. Ngày nay, Jonathan đã là cha của hai đứa trẻ sinh đôi.

    Một ý tưởng mới bắt đầu hình thành trong tâm trí Weston. Anh bắt đầu hiểu rằng “điều gì đã xảy ra trong cuộc sống không phải là vấn đề, mà bạn làm gì để giải quyết chuyện đó mới quan trọng”. Thay vì cho rằng khuôn mặt bị biến dạng của mình là một gánh nặng, anh bắt đầu nghĩ rằng đó chính là một trong những tài sản của mình: và bây giờ anh chính là người có khuôn mặt dễ nhận nhất nước Anh! Tất cả mọi người, từ hoàng tử xứ Wales cho đến những người lái xe taxi đều dõi theo từng bước chân của anh. Và anh nhận ra rằng những cơ hội để tạo nên sự khác biệt trên thế giới đều nằm trong tầm với của mình. Tất cả những việc anh phải làm là hành động để nắm lấy những cơ hội ấy.

    Kể từ đó, giống như một cầu thủ bóng bầu dục - cầu thủ có nhiệm vụ là giữ bóng và chạy liên tục - Weston cũng đã luôn hướng về phía trước. Sự tàn tật và biến dạng của anh bây giờ chỉ được coi là một tai nạn nhưng cách anh biến bi kịch thành cơ hội chắc chắn không phải là sự tình cờ. Ngày nay, khi tới thăm Weston, bạn sẽ thấy một người đàn ông hoàn toàn làm chủ cuộc đời và số phận của mình.

    Weston đã sử dụng lợi thế ảnh hưởng chính trị mà hoàn cảnh có một không hai của ông mang lại. Hiện nay ông là một phát ngôn viên và nhà Vận động xã hội thành công. Ông là tác giả của cuốn tự truyện bán chạy nhất có tên Bước đi ngẩng cao đầu (Walking tall), và cũng là nguồn động viên tinh thần của hàng nghìn thanh niên thông qua hội từ thiện của ông - Tinh thần của Weston. Nếu hỏi ông rằng ngày nay điều gi làm nên sự khác biệt, Weston sẽ nhắc lại lời nhận xét của người bạn thân nhất của ông trên tàu Sir Galahad: “Sự khác biệt giữa cậu và tớ, Simon ạ, chính là cậu cảm thấy may mắn khi sống sót còn tớ thì cảm thấy may mắn khi không bị chết".

    Điểm mấu chốt dẫn tới thành công của Weston không chỉ là cách nhìn đời lạc quan mà còn là sự từ chối việc tham gia vào những sự kiện tiêu cực liên quan đến cuộc chiến tranh Falklands. Weston đã bỏ lại tất cả những vấn đề đó và không theo đuổi bất kỳ sự hận thù nào. Chính thái độ này đã giải phỏng ông, giúp ông rút ra những bài học tích cực từ kinh nghiệm trên và sử dụng chúng như những công cụ để “đảm bảo rằng quá khứ cũng có một tương lai”.

    Nhờ ý chí sắt đá và sự hóm hỉnh đến chua cay, Simon Weston đã được thúc đẩy bởi những động lực có một không hai. Một trong những câu chuyện mà ông ưa thích là câu chuyện về một đêm đi chơi của ông và hai người đàn ông bị thương nặng khác. Một người là "Noel” * người đã mất cả hai chân và một cánh tay trong một vụ nổ bom do IRA (Quân đội Cộng hòa Ireland) tiến hành, và người kia là “Speedy” - người đã bị gãy lưng trong một tai nạn khi chơi thể thao. Khi ba người đang trên đường quay về trụ sở, họ nghe thấy một giọng nói phát ra từ bóng tối. Đó là một người ăn mày, trông hoàn toàn bình thường, và người đó nói: “Xin các ngài, hãy cho tôi tất cả số tiền mà các ngài có! Tôi cần tiền của các ngài!”. Ngạc nhiên về sự táo tợn của người ăn mày, cả ba người đàn ông tàn tật đều nhìn anh ta chằm chằm và sau đó quay đi cùng cười với nhau. Nhưng người ăn mày vẫn chưa thôi. Anh ta nói với theo: “Các ngài, hãy nhớ rằng trên đời này luôn có những người còn khổ hơn các ngài nhiều!”

    Và đó là câu chuyện mà Simon không bao giờ quên tìm kiếm thành công bằng cách làm những việc trong khả năng là việc hoàn toàn có thể kìm được và đáng làm, nhưng điều đó không có gì đáng ngạc nhiên cả. Thử thách khó khăn nhất chính là bạn có thể làm tốt những việc mà bạn không hề được chuẩn bị dù là do ngẫu nhiên hay do tự nhiên mang tới. Là một nhà lãnh đạo kinh doanh tại California, Linda McCarthy tìm kiếm thành công tại những nơi mà người khác cho là không thể có cơ hội.

    KHẢ NĂNG CỦA THÀNH CÔNG

    -LINDA MCCARTHY

    Đây là câu chuyện về việc vượt qua những thách thức, làm chính xác những việc mà người khác cho là không
    thể làm được. Đây là câu chuyện về bi kịch và những định kiến đã được chuyển thành chiến thắng và tiến bộ.

    Carol Leish đã vượt qua rất nhiều thách thức kể từ khi có mới 10 tháng tuổi. Khi đó, một tai nạn xe hơi đã khiến cô bị mắc tật nói lắp, bị bệnh run tay mãn tính và bị mù một mắt. Vào năm 1963, một tài xế say rượu đã lái xe đâm vào chiếc Volkswagon Beetle từ phía sau. Khi đó chưa có luật quy định về thắt dây an toàn chỗ ngồi dành cho trẻ nhỏ. Bé Carol được đặt trong khoang chứa đồ ở phía sau xe, còn hai anh trai của bé ngồi ở ghế sau. Mẹ và hai anh trai của Carol bị thương nhẹ, nhưng Carol, do ở phần xa nhất của đuôi xe, đã phải chịu toàn bộ sức ép của vụ đâm xe này. Carol bị tổn thương não rất nặng và bất tỉnh trong mười ngày. Cuối cùng, khi cô bé tỉnh lại, bác sĩ chuẩn đoán rằng cô bé sẽ không bao giờ có thể hoạt động như người “bình thường” được nữa.

    Đúng lúc bạn nghĩ mọi việc thế là hết, thì đó là thời điểm thích hợp để bắt đầu

    Khi Leish lớn lên, mọi người trong gia đình và bạn bè đối xử với cô như những đứa trẻ khác. Cha mẹ cô thấy không cần thiết phải gửi cô tới một lớp học đặc biệt vì như vậy chỉ làm giảm sự phát triển của cô mà thôi. Họ muốn cô đạt được những khả năng mà họ nghĩ là cô có để xây dựng lòng dũng cảm và sự tự tin để có được một cuộc sống tốt đẹp, có ích.

    Như chúng ta đã biết, một đứa trẻ không bình thường sẽ phải chịu những tác động từ xã hội. Cô cũng bị trêu ghẹo và bị bắt chước điệu bộ như bao đứa trẻ khác nhưng với mức độ thường xuyên hơn. Cô rất khó kết bạn, nhưng do sự nuôi dưỡng của cha mẹ đã hướng cô theo quan điểm “có thể” nên cô chỉ tập trung vào những mặt tích cực trong cuộc sống và trân trọng những người bạn mà cô có.

    Dườngnhư cuộc đời chưa đủ trớ trêu với Carol Leish, mẹ cô qua đời sau một trận ốm nặng trước khi Carol tròn 14 tuổi. Điều này là một tổn thất lớn với Carol khiến cô thực sự tuyệt vọng. Cô bắt đầu đi gặp tư vấn, họ đã giúp cô xây dựng tính hài hước như là một biệt dược chống lại sự suy sụp tinh thần và bi quan.

    Ở trường phổ thông, Leish tự thử thách sức khỏe của mình bằng cách học pinano, tập điều khiển tay trong khi học cách hợp âm theo khả năng chơi đàn của mình. Cô tham gia đội tuyển bơi của trường và rất nhanh sau đó trở thành người có nhiều tiến bộ nhất đội. Cô bắt đầu làm việc với những tư vấn viên của văn phòng phục hồi chức năng của bang. Họ cho cô luyện rất nhiều bài tập phối hợp tay và mắt nhưng cô đã không vượt qua được những bài kiểm tra đó. Khi cô bắt đầu nghĩ tới việc đi học đại học, mọi người đều khuyên cô không nên làm việc đó mặc dù cô không gặp trở ngại nào về học thức.

    Điều thú vị nhất trong cuộc sống là làm những điều mà người khác nói bạn không thể làm được

    Sự cố gắng, nỗ lực chính là 100% những việc mà chúng ta làm trong cuộc sống, và một lần nữa quan điểm



    [1]Viết tắt của Professional Golfer's Association (Hiệp hội những nhà chơi gôn chuyên nghiệpỊ.

    [2]Một tập đoàn chuyên cố vấn về làm việc theo mạng lưới cho các công ty cũng như tổ chức trên thế giới.

    [3] Falklands war: cuộc chiến tranh giành quyền kiểm soát quần đảo Falklands giữa hai nước Anh và Argentina.
  • Chia sẻ trang này