13.Trang 251-270vancuong7975(lần 2)WIKI

16/11/15
13.Trang 251-270vancuong7975(lần 2)WIKI
  • PDF
    GoogleDocs

    :rose:
    “có thể'’ của Leish lại trỗi dậy. Bỏ qua những lời khuyên của trungtâm phục hồi, cô đi học đại học. Bệnh run tay làm cô không thể ghi lại bài giảng trên lớp nên cô khắc phục bằng cách ghi âm lại các bài giảng đó và sử dụng một máy chữ xách tay. Một lần nữa Leish lại chứng minh rằng các chuyên gia đã sai, cô tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại B. Cô tiếp tục theo học để lấy bằng thạc sĩ chuyên ngành giáo dục và tư vấn tại trường đại học bang California, San Bernardino, tốt nghiệp với điểm trung bình 3,6.

    Leish nói rằng có rấtnhiều người nhầm lẫn tình trạng của cô với căn bệnh bại não - đó là tình trạng không thể điều khiển được các cơ do não đã bị tổn thương trước hoặc trong khi sinh. Họ cũng cho rằng cô bị điếc vì cô nói rất chậm và nói lắp (mà triệu chứng này thể hiện rất rõ), hoặc rằng cô đang không chú ý được vì mắt trái của cô bị đưa đi đưa lại.

    Những kết luận đó đã thúc đẩy Leish trở thành một nhà tư vấn cho những người khuyết tật. Bà khai trương công ty của mình - Dịch vụ Hãy Gọi Tôi Là Có Thể (Call Me Capable In-Serâces) vào năm 1997. Bà nhận ra rằng mọi người đều rất thật lòng muốn giúp đỡ và lịch sự với những người tàn tật, vì vậy chương trình của bà hướng dẫn họ cách để trở nên nhạy cảm hơn và mở rộng tầm nhận thức của họ. Bà nói: “Mục tiêu của tôi là xoá bỏ những định kiến mà trước đây mọi người thường áp đặt cho người tàn tật. Tôi tin rằng giáo dục trong lĩnh vực này sẽ giúp mọi người cảm thấy thoải mái hơn khi làm việc với những người tàn tật, và tất cả chúng ta đều trở nên hữu ích hơn”. Tuy nhiên bà cũng nhấn mạnh rằng, những người bình thường không phải là những người duy nhất cần thay đổi quan điểm, cả những người tàn tật cũng nên tập trung vào khả năng hơn là những hạn chế của mình.

    Khi tập trung vào những khả năng này, Leish đã ngày càng trở nên nổi tiếng và bà cũng đã nhận được một số giải thưởng cho những thành tựu xã hội đạt được trong việc xây dựng sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau. Trong các giải thưởng đó phải kể đến: giải Gương mặt tiêu biểu nhất của thanh niên Mỹ (Chung kết tại California), 1998, do Phòng Thương mại Mỹ trao tặng; giải Thanh niên tiêu biểu bang California, 1998, do Phòng Thương mại bang California trao tặng; giải Tinh thần làm việc theo mạng lưới, 1997 - 1998, do Tổ chức liên hiệp Phụ nữ hạt Ventura trao tặng.

    Tương lai thuộc về những người tin vào sự tươi đẹp của giấc mơ.

    - ELEANOR ROOSEVELT

    Carol đã tập luyện giọng nói run và chậm chạp của mình để có thể thu hút sự chú ý từ phía người nghe trong các công ty, tại các trường học, bệnh viện, câu lạc bộ và các tổ chức phi lợi nhuận. Bà đã mời các thính giả của mình cùng tham gia những chuyến đi cá nhân của bà nhằm vượt qua những thử thách về khả năng nhìn và nói của mình. Bà vận dụng sự hiểu biết và nhiệt tâm của mình để giải quyết môn học nhạy cảm này sao cho có thể khuyến khích và giáo dục được người nghe. Trớ trêu thay, một trong những khách hàng hiện nay của bà lại chính là người thuộc văn phòng phụchồi chức năng của bang - người mà khi bà còn học phổ thông đã khuyên bà nên từ bỏ ý định học đại học.

    Một phần rất quan trọng trong bài thuyết trình của Leish có tên là “Hãy gọi tôi là Có thể”. Đây là một trò chơi bà thiết kế tại trường đại học khi theo học lấy bằng thạc sĩ. Trò chơi thực ra là một cuộc thảo luận không mang tính cạnh tranh cho cả người lớn và trẻ em. Những người chơi sẽ đi quanh một chiếc bàn, nơi họ phải chọn lấy những tấm thẻ viết những câu hỏi đòi hỏi suy nghĩ như “Làm thế nào để tham gia một tiệc khiêu vũ nếu như bạn không thể nghe?” Trò chơi vừa cung cấp những kinh nghiệm thú vị, vừa là cách để thúc đẩy sự chấp nhận và cảm thông đối với những người tàn tật.

    Sáng tạo và phổ biến trò chơi này chính là giấc mơ của Leish, và vào tháng 11 năm 2001, giấc mơ này đã trở thành hiện thực. Thông qua sự kết nối mạng lưới, bà đã biết đến Hệ thống Học tập Franklin. Hệ thống này đã “bật đèn xanh" để “Hãy Gọi Tôi Là Có Thể" được giới thiệu trên thị trường toàn nước Mỹ.

    Chúa ban cho tôi sự bình thản để chấp nhận những gì tôi không thể thay đổi lòng dùng cảm để thay đổi những gì tôi có thể thay đổi và sự hiểu biết để nhận ra sự khác biệt.

    - Lời nguyện cầu cho sự bình thản.

    REINHOLD NIEPUHR

    Leish nhìn thấy trong mỗi thử thách một cơ hội để tìm ra những giải pháp mang tính xây dựng, những con đường để sáng tạo và cả tính hài hước trong từng trường hợp cụ thể. Trong cuộc đời của Leish có nhiều điều trớ trêu: cho dù bị suy sụp tinh thần, bà vẫn hoà nhập vào cộng đồng, vẫn làm những công việc tập thể; chỉ với một con mắt cùng đôi bàn tay run rẩy, bà học cao hơn 90% dân số còn lại; với giọng nói lắp bắp, chậm chạp, bà đã trở thành một người thuyết trình về động cơ của con người.

    Sức mạnh và tinh thần bà có được là nhờ vào những tấm gương các anh hùng lịch sử mà bà yêu thích. Kinh thánh, Ex 4:10-16 kể với chúng ta rằng Moses đã có một bài phát biểu ngăn cản hành động này nhưng đó chính là bản thông điệp về cuộc sống mạnh mẽ nhất từng có trong lịch sử. Helen Keller-một người bị mù và điếc - nói: “Tôi cảm ơn Chúa vì tôi đã bị tàn tật. Vì nhờ sự tàn phế, tôi tìm thấy bản thân tôi, công việc của tôi và cả Chúa củatôi". Thomas Edison cũng có những khó khăn trong học tập; Abe Lincoln phải trải qua sự suy sụp tinh thần nặng nề và Beethoven bị điếc trong khi soạn Bản Giao Hưởng số 9 của ông.

    Leish chấp nhận rằng Chúa cũng giao cho bà một nhiệm vụ quan trọng. Bà nói: “Qua những bài học về cuộc sống, tôi nhận ra mục tiêu của tôi chính là giúp đỡ những người khác”. Ralph Waldo Emerson nói: “Cuộc đời là một chuỗi các bài học mà chúng ta phải sống để hiểu những bài học đó”. Tôi đã học và sẽ tiếp tục học những bài học để có thể giáo dục được những người khác, làm cho họ càng nhận biết rõ về khả năng của mọi người. Vì vậy, hãy nhớ gọi tôi là Có thể và gọi chính bạn là Có thể hơn nữa.

    Thành công có giá trị nhất khi tất cả những bất lợi đều quy tụ lại để chống đối bạn. Đólý do tại sao bạn sẽ cảm thấy hài lòng nhất khi làm tốt một việc mà trước đây bạnlàm rất tồi. Nhưng để nhận ra và đánh giá đầy đủ mức độ thành công của mình, bạn sẽ thấy không thành công nào ngọt ngào hơn thành công đạt được bằng cách luôn làm chủ trong những tình huống hoàn toàn không được mong đợi Marty là một cố vấn tài chính tại Northridge, California, đã biết được những giá trị này một cách trực tiếp.

    ĐÔI ĐIỀU CHIA SẺ CỦA LAFF

    MARTHA “MARTY” LAFF, CLU

    Một vài tuần trước đây tôi đã chứng kiến bạn tôi, Ruth - một doanh nhân trong nhóm của tôi - khổ sở vì việc phải có vài lời phát biểu về người bạn yêu dấu của cô. Cô nhớ anh và muốn thể hiện tình yêu, sự thấu hiểu và tôn trọng của cô đối với anh trước những người tới tham dự lễ truy điệu của anh nhưng ý nghĩ phải nói trước mặt một nhóm nhiều hơn ba hoặc bốn người làm cô thấy sợ hãi. Tôi có thể nhận thấy cô hồi hộp như thế nào và mạnh mẽ như thế nào để bày tỏ lòng ngưỡng mộ của cô đối với người bạn quá cố của mình. Nỗi sợ của Ruth cũng là nỗi sợ mà trước đây tôi đã từng biết rất rõ.

    Năm 1978, tôi tham dự một câu lạc bộ phụ nữ có 50 thành viên. Sau lời khai mạc, chúng tôi được thông báo phần tiếp theo của chương trình là tự giới thiệu về mình. Tôi chứng kiến 25 phụ nữ tự giới thiệu về mình trước tôi. Dường như họ rất thoải mái, đĩnh đạc và lịch sự. Dần dần, tôi bắt đầu cảm thấy run. Đầu tiên, tay tôi ướt rượt. Và sau đó miệng tôi khô dần. Cứ sau mỗi lượt giới thiệu mới của mọi người, tôi lại so sánh với mình, nhẩm tính từng lý do khiến tôi có thể thất bại: Tôi không được chuẩn bị, tôi không đưa ra các thông tin phù hợp vào đúng thời điểm phù hợp, mọi việc sẽ không suôn sẻ. Tôi cứ ngồi xem và lo lắng. Đã 20 phút trôi qua và sau đó cũng đến lượt tôi. Ôi, thật là kỳ quặc, đó là lượt của tôi!

    Tôi đứng lên, hai đầu gối run lặp cập, nhưng vẫn cố gắng chọn lựa những từ ngữ phù hợp để nói. Hít một hơi thật sâu và tôi bắt đầu mở miệng.

    Không một từ nào phát ra.

    Tôi đấu tranh với bản thân và cảm thấy nghẹt thở. Nhưng không có một lời nói có nghĩa nào phát ra từ miệng tôi cả. Tôi đã hoàn toàn mất giọng! Tôi ngồi xuống, bối rối và xấu hổ đến mức muốn mình biến mất. Tôi gần như sắp khóc. Sau cuộc gặp mặt, một vài phụ nữ tốt bụng đã tới, nói chuyện với tôi và chúng tôi trao đổi danh thiếp với nhau.

    Tối hôm đó là một bước ngoặt với tôi. Ngay lúc đó và tại nơi đó tôi đã quyết định rằng cần cải thiện kỹ năng thuyết trình ngay lập tức vì nếu tôi còn duy trì tình trạng đó trong công việc, tôi sẽ kémthành công hơn rất nhiều. Mục tiêu của tôi là phải nói một cách thoải mái, tự nhiên và thanh thoát trước bất cứ đám đông nào. Nhưng làm sao tôi có thể làm được điều đó khi mà tôi thậm chí không thể thốt ra một câu nào trước mặt mọi người?

    Trong những tuần tiếp theo, rất nhiều người trong nhóm phụ nữ đó đến để giúp đỡ tôi. Họ giúp tôi cảm thấy thoải mái và khẳng định với tôi rằngchính họ cũng từng phải đối mặt với những vấn đề tương tự. Khi tôi xin họ lời khuyên, họ nói với tôirằng tôi nên tập các bài tập hít thở và thư giãn; đồng thời, họ cũng khuyên tôi nên viết ra bài giới thiệu của mình, mường tượng tới sự thành công và tập luyện hàng ngày trước gương. Họ khuyến khích tôi mua một máy ghi âm để tự đánh giá sự tiến bộ của bản thân.

    Họ đã rất quan tâm tới tôi. Dưới sự hướng dẫn của họ tôi thực sự cảm thấy mình là một phần trong nhóm. Sau một tháng, tôi quay lại cuộc gặp mặt sau khi đã luyện tập chăm chỉ theo những lời khuyên của họ. Khi tới lượt mình phải giới thiệu, tôi đứng lên và ít nhất cũng đã nói được tên và lĩnh vực kinh doanh của tôi. Với một số người, đó chỉ là bước khởi đầu của sự thành công, nhưng với tôi điều đó có ý nghĩa hết sức to lớn. Điều đó không hề dễ dàng và chắc chắn nó không phải là hoàn hảo, nhưng đó là một bước nhỏ mà tôi đã đạt được trong việc phá bỏ hàng rào cản trở của nỗi sợ hãi trên con đường dẫn tới thành công lớn hơn khi nói trước đám đông.

    Tuy nhiên câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

    Những năm sau, tôi tham gia một số cuộc gặp gỡ của các nhóm khác, xem các diễn giả khác phát biểu trước khán giả. Sau đó, tôi hỏi họ vài câu hỏi, bắt chước phong cách của họ, và tìm kiếm mọi cơ hội để được nói và tiếp tục luyện tập những kỹ năng mới. Tôi học cách tham gia tình nguyện trong các tổ chức, giúp đỡ tổ chức các buổi gặp mặt, tham gia vào các hội đồng, tổ chức những cuộc nói chuyện về tiếp thị, và nói chung làm tăng thêm giá trị cho nhóm bất cứ nơi đâu có thể.

    Khoảng 4 năm sau, tôi tình nguyện tham gia xây dựng tổ chức Liên minh các Nhà Bảo hiểm Đời sống Phụ nữ Los Angeles. Trong một năm, tôi trở thành chủ tịch của tổ chức này.

    Những năm sau, với tư cách là cựu chủ tịch, tôi tổ chức một cuộc gặp mặt thành viên đặc biệt. Cuộc gặp mặt này được thiết kế nhằm thu hút sự ủng hộ nhiều hơn nữa từ phía các đại lý bảo hiểm khu vực Los Angeles. Có khoảng 70 người tham dự cuộc gặp mặt này. Trong số đó, có cả những giám đốc của các đại lý bảo hiểm và những nhà hợp tác kinh doanh quan trọng nhất tại Los Angeles.

    Người phát ngôn từ phía khách mời là một thành viên của Hội Bàn tròn Một triệu Đô la. Chúng tôi đã có các nhà đồng tài trợ và các quầy bán tự động. Buổi sáng hôm đó thời tiết rất đẹp. Chúng tôi đã tạo được một nguồn năng lượng tích cực và mọi người đều cảm thấy thật tốt vì đã có mặt. Người quản lý của tôi ngồi đối diện với tôi. Là người chủ trì, nhiệm vụ của tôi là phải tạo không khí cởi mở.

    Khi tôi đứng lên để phát biểu, chiếc váy da lộn rất đẹp và đắt tiền của tôi bị rách cạp và tụt xuống chân. Người quản lý của tôi và tất cả mọi người đều nín thở. Làm sao chuyện này có thể xảy ra? Tôi có thể làm gì đây? Lúc đó, thời gian như ngừng trôi.

    Tôi tập trung toàn bộ tinh thần để suy nghĩ xem điều gì sẽ là tốt nhất cho nhóm của tôi. Chúng tôi cần được tôn trọng; chúng tôi cần được họ coi là ngang hàng. Chúng tôi muốn được chấp nhận và công nhận là những người đại diện cho tài năng trong ngành kinh doanh của chúng tôi. Trong tích tắc, tôi đã quyết định được sự lựa chọn của mình. Run ư? Rời bỏ sân khấu ư? Khóc ư? Không! Không một điều gì trong những điều kể trên có thể giúp chúng tôi hướng tới mục tiêu của mình.

    Thay vì run sợ, khóc hay bỏ trốn, tôi nhoài người và kéo váy lên, đặt nó trở lại đúng vị trí. Tôi bước lên bục, mỉm cười, nhìn tất cả mọi người trong phòng và bắt đầu nói. Những lời bình luận của tôi về giây phút đó đến với tôi khá dễ dàng với một chút ửng đỏ trên má vì xấu hổ: "Bây giờ thì chúng tôi đã có được sự chú ý của quý vị. Chẳng lẽ quý vị không nghĩ rằng sự việc vừa rồi hoàn toàn xứng đáng với mức phí thành viên hôm nay, và để có thể tiếp tục đến đây vào cuộc họp tháng tới xem sự việc sẽ tiếp tục thế nào. Chẳng lẽ quý vị không nghĩ rằng việc vừa rồi hoàn toàn xứng đáng với số tiền mà quý vị đã bỏ ra để trở thành thành viên trong ngày hôm nay có thể tiếp tục đến với chúng tôi, xem chúng tôi sẽ theo vụ việc này như thế nào trong cuộc gặp tháng tới?’'

    Trong tích tắc, một vài tiếng cười cất lên và bắt đầu lớn dần. Thậm chí một vài người còn vỗ tay. Trên thực tế, chuyện này khá buồn cười. Không khí trong phòng đã bớt căng thẳng và tôi bắt đầu bài giới thiệu mười phút của mình. Tôi nghĩ rằng họ đã lắng nghe tôi chăm chú, và cuối cùng tôi đã được mọi người hoan hô nhiệt liệt. Tổ chức của tôi cũng đã nhận được một số đơn đăng ký làm hội viên mới từ các đại lý và kể từ đó, chúng tôi trở nên nổi tiếng trong lĩnh vực kinh doanh của mình.

    Tôi rất vinh dự khi giám đốc chi nhánh của tôi cũng tham gia vào sự kiện sáng hôm đó với tư cách cá nhân. Luôn luôn là một người đàn ông lịch thiệp, ông không bao giờ bình luận với tôi về những gì đã xảy ra, ngay cả khi ông đã nghỉ hưu vài năm trước đây. Gần đây, một trong số thành viên trong nhóm của tôi nói với tôi cách mà ông đã chia sẻ câu chuyện về điều gì đã xảy ra. Ông nói rằng tôi là một quý bà và ông biết chắc tôi sẽ thành công. Đây là phần thưởng lớn nhất tôi được nhận từ trước tới nay. Tôi đã sống sót sau một sự kiện mà có lẽ đó là cơn ác mộng khủng khiếp nhất của mọi người về việc nói trước đám đông.

    Khi nghĩ lại, tôi khó có thể tin được rằng một người từng mất giọng chỉ vì cố gắng nói tên của mình trước đám đông lại có thể giải quyết được một tình huống gây lúng túng một cách thành công đến vậy. Tất nhiên là trong cuộc sống cũng có một vài ngày dễ dàng hơn những ngày khác nhưng những bài học mà tôi đã học được trên suốt chặng đường đã giúp tôi trở thành một người phát ngôn trước công chúng hết sức thành công. Và tôi cũng học được rằng nên luôn mang theo một ghim băng dự trữ.

    Đôi khi thành công đến từ việc bạn cứ liên tục làm việc này nối tiếp việc khác và không để ý tới những lời la ó từ phía những người khác, như một con ngựa kéo đeo một miếng da che mắt. Những câu chuyện về thành công, chẳng hạn như câu chuyện sau đây - câu chuyện đã khích lệ những người chủ của các doanh nghiệp nhỏ phấn đấu để đạt được những thành công lớn hơn, là nghệ thuật của nhà báo Jim Blasingame, được tạp chí Fortune small business đánh giá là một trong những nguồn tài nguyên lớn nhất của các doanh nghiệp nhỏ tại Mỹ. Blasingame là tác giả của cuốn Doanh nghiệp nhỏ giống như một buồng chuối (Small business is like bunch of bananas) và là phát thanh viên của chương trình Người ủng hộ các Doanh nghiệp nhỏ (The small-business advocate show) trên sóng radio và trên Internet.

    DAVE LÀ MỘT CON NGỰA

    -JIM BLASINGAME

    Dave là con thứ năm trong gia đình có 12 anh chị em, ra đời khi cuộc đại khủng hoảng kinh tế Mỹ xảy ra. Cha ông làm việc tại một xưởng cưa và kiếm thêm bằng nghề đan rổ. Bản thân Dave cũng có nhiều vấn đề cá nhân: bị bệnh nói lắp, bệnh động kinh và tiếp thu chậm, tất cả những điều đó khiến ông không thể tốt nghiệp trung học trước năm 21 tuổi.

    Vậy bạn hy vọng Dave sẽ có cơ hội gì trong cuộc sống?

    Dave gặp cơ hội

    Dave là một nhân viên gương mẫu. Ông vừa là nhân viên bán hàng tại cửa hàng Fuller Brush vừa là nhân viên giao hàng của hai hiệu bánh. Và sau đó, vượt qua những trở ngại của bản thân, Dave đã rất thành công trong hai lĩnh vực kinh doanh, đó là kinh doanh một khách sạn và một cửa hàng rau xanh.

    Chắc hẳn bạn còn nhớ công việc làm thêm của cha Dave là đan rổ? Vậy là Dave cũng bắt đầu bán rổ. Những chiếc rổ đầu tiên mà ông bán là do cha ông làm và sau này chúng được sản xuất tại nhà máy của Dave, ông đã phải bán khách sạn và cửa hàng rau để mua lại nhà máy này. Hóa ra là trong Dave cũng có nhận thức nghiêm túc về nghề thầu khoán.

    Bạn bè, gia đình Dave và ngân hàng tỏ ra hoài nghi hành động của Dave. Tại sao lại bỏ công việc kinh doanh đang rất thành công và chắc chắn để sản xuất rổ? Nhân đây cũng xin nói thêm, họ đều biết rằng bản thân Dave cũng chẳng biết đan một cái rổ như thế nào.

    Nếu là bạn. bạn có đầu tư cho Dave không?

    Dave có tầm nhìn

    Hoá ra là Dave cũng có khả năng nhìn xa trông rộng. Dave nhìn thấy thị trường sẽ cần rổ - rất nhiều rổ. Và Dave Longaberger muốn đáp ứng nhu cầu đó.

    Trong suốt 25 năm tiếp theo, hãng Longaberger Basket đã phát triển từ chỗ bán các sản phẩm làm bằng tay do cha của Dave sản xuất tới chỗ hàng năm thu được hơn 1 tỉ đô la nhờ bán các sản phẩm đan này. Điều này quả không xoàng với con của một người thợ cưa, nói lắp, mắc bệnh động kinh, tiếp thu chậm trong học tập và mất tới 15 năm để tốt nghiệp phổ thông.

    Dave Longaberger đã bù đắp những thiếu sót trong học vấn của mình bằng bản năng phi thường. Những thiếu hụt về vận động của ông đều được đền bù bằng khả năng lãnh đạo bẩm sinh, điều này khiến nhân viên yêu mến ông và khách hàng muốn hợp tác kinh doanh cùng ông.

    Con gái của ông, cô Tamỉ, người hiện nay đang điều hành công ty, nói với tôi điều mà cha cô thường hay nói: “Thành công còn lại của con sẽ phụ thuộc vào các mối quan hệ mà con xây dựng được với mọi người’’. Tôi biết một vài người có học vấn rất cao vẫn cần phải học bài học này.

    Giáo dục là quan trọng. Nhưng một doanh nhân có học vấn mà thiếu khả năng lãnh đạo và bản năng cũng giống như một chiếc yên ngựa Tây Ban Nha trang trí ngọc mà không có con ngựa nào để thắng chiếc yên đó cả. Khi chúng ta nói về một người nào đó có khả năng đáng kinh ngạc thì Dave chính là một con ngựa của kinh doanh.

    Trong tương lai nếu bạn cảm thấy thiếu vì bạn không có một bằng cử nhân kinh doanh, hãy tự hỏi bản thân liệu Dave sẽ làm gì nếu ở vị trí của bạn. Khi bạn cảm thấy mình đang có một bữa tiệc không vui vẻ vì bạn thấy mình bị đối xử thô bạo, hãy tưởng tượng Dave sẽ nói gì nếu bạn có một thái độ thô bạo đối với ông.

    Hiện nay công ty Longaberger vẫn là một công ty do tư nhân nắm giữ. Trong tương lai, nếu công ty này mở rộng với tất cả mọi người, tôi sẽ tham dự. Chắc bạn cũng muốn như tôi có phải không?

    Hãy viết điều này lên đá

    Dave Longaberger đã được bang Ohio ca ngợi như sau: “Có lẽ cũng giống như bất kỳ một công ty hay xí nghiệp nào, Dave Longaberger là đại diện của bang Ohio về cách thức kinh doanh tại Ohio”.

    Nhưng hãy để Dave là người nói lời cuối cũng trong bài viết này: “Thành công của bạn sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào mối quan hệ với mọi người mà bạn xây dựng được”.

    Đối với hầu hết tất cả chúng ta, vượt qua những bi kịch của bản thân chính là những thử thách cay đắng nhất cuộc đời. Thành công, xét trên khía cạnh này, chỉ đơn giản là vượt qua những nỗi đau buồn quá lớn và tiếp tục lên trong cuộc sống. Nhưng thành công huy hoàng nhất chính là khi bạn vượt qua những mất mát trong cuộc sống bằng cách vực dậy tinh thần - ngọn đèn định hướng tới tương lai. Niraj Shah. một doanh nhân có tầm nhìn xa, người nói và viết về tâm trí vô thức. tâm lý thành công, thành công đỉnh cao, đã phải đối mặt với một tai hoạ và đã tìm ra một cách nhìn khác đối với cuộc sống.

    “CHÚNG TA KHÔNG THỂ ĐỔI ĐƯỢC HƯỚNG GIỜ NHƯNG CÓ THỂ ĐIỀU KHIỂN ĐƯỢC CÁNH BUỒM”

    -NIRAJ SHAH

    Có một vài khoảnh khắc mà chúng ta sẽ ghi nhớ suốt đời. Thời điểm khó khăn nhất và dài nhất chính là khi chúng ta phải đối mặt với những nghịch cảnh, chống lại những khó khăn luôn theo sát chúng ta nhằm thay đổi hoàn cảnh. Những khoảnh khắc nói trên là những khoảnh khắc chúng ta nhớ rõ nhất trong suốt cuộc đời. Mỗi chúng ta đều sẽ có một cáo phó, trên đó xuất hiện hai ngày: ngày chúng ta được sinh ra và ngày chúng ta chết. Chỉ có một cái gạch đơn giản phân cách hai ngày này. Cái gạch nối này thể hiện chúng ta đã sống như thế nào từ lúc được sinh ra cho tới khi qua đời. Chiếc gạch nối này chủ yếu thể hiện chúng ta đã hành động như thế nào khi phải đối mặt với những nghịch cảnh khắc nghiệt và chúng ta trở thành người như thế nào.

    Thời điểm khó khăn của tôi đến vào ngày 15 tháng 5 năm 2001, một ngày mà tôi phải đối mặt với những điều không thể tưởng tượng nổi. Ngày hôm đó khép lại câu chuyện cổ tích của tôi và mở ra một cơn ác mộng. Nó bắt đầu khi tôi và vợ tôi, Sheetal, rời văn phòng tại Nairobi khoảng 6 giờ tối. Ra ngoài vào khoảng thời gian đó luôn rất nguy hiểm. Xung quanh rất vắng người vì tất cả các công ty đều đóng cửa vào khoảng từ 5h đến 5h30. Do đặc điểm bố trí của các con đường, an ninh ở đây không tốt. Vào thời điểm đó, chúng tôi phải cảnh giác hơn đối với bất cứ điều gì đáng nghi.

    Chúng tôi mới chỉ đi được 100m. Các ổ gà trên đường vô cùng tồi tệ và chúng tôi bị ngập trong nước bùn. Phía trước, cách chúng tôi khoảng 15m có một ki-ốt ở phía tay phải. Tôi quyết định rẽ trái, cắt qua một ổ gà, từ từ tiến về vỉa hè bên tay trái.

    Đột nhiên tôi thấy một người đàn ông đang giơ cái gì đó về phía chúng tôi. Điều này khiến tôi chú ý. Và tôi nhận ra người đàn ông này đang chĩa súng thẳng vào chúng tôi. Ngay lập tức, tôi chuyển sự chú ý của tôi qua bên phải và nhìn thấy một tay súng khác cách chúng tôi khoảng 10 mét. Tôi nhìn thấy nhiều người đàn ông khác đang chạy ra từ ki-ốt và hò hét. Lúc đó có khoảng tám đến chín người đàn ông và tất cả họ đều có vũ khí. Chúng tôi đã bị phục kích. Tôi dừng xe và cố gắng quay xe lại. Họ bắt đầu nổ súng. Tôi nghe thấy tiếng nổ phát ra từ phía người đàn ông ở bên trái. Cùng lúc đó, người đàn ông bên tay phải cũng nổ súng và tôi nhìn thấy viên đạn xuyên qua kính chắn gió của xe.

    Tất cả những gì xảy đến sau đó dường như diễn ra trong một thước phim quay chậm. Tôi nhìn thấy một viên đạn bay thẳng về phía vợ mình. Viên đạn bay thẳng vào phía dưới cổ họng vợ tôi khiến cô ấy đổ người về phía trước. Dây an toàn phát huy tác dụng và nó giật mạnh cô ấy về phía sau. Tôi chứng kiến cảnh kinh hoàng đó mà không thốt nên lời. Máu bắt đầu phun ra. Đầu của cô ấy ngả về trước và cô ấy bắt đầu co giật. Cô ấy không hề nói một lời nào. Thậm chí cô ấy cũng không có đủ thời gian để thét lên một tiếng.

    Giây phút đó, tôi mặt đối mặt với nỗi sợ lớn nhất của mình. Sheetal, người yêu dấu, người bạn thân nhất, người bạn tâm hồn của tôi đã chết trên tay tôi. Tôi cảm thấy một nỗi đau lớn đang thấm rất sâu trong tâm hồn mình. Tôi khóc cho tới tận khi tôi không thể khóc được nữa. Bỗng nhiên tôi cảm thấy vô cùng cô đơn. Chúng tôi sẽ không bao giờ có thể chia sẻ với nhau những chuyện nho nhỏ làm chúng tôi vui vẻ và làm tất cả những điều mà chúng tôi từng mơ ước được làm cùng nhau.

    Bạn phải hiểu được ý nghĩa của việc gắn liền với những sự kiện kinh khủng như vậy vì các sự kiện đó sẽ tiếp tục định hình cuộc sống của bạn sau này. Khi những rủi ro như vậy xảy ra, tâm trí chúng ta chỉ tập trung vào điều đang xảy ra mà thôi. Tại thời điểm đó, toàn bộ tâm trí chúng là ngay lập tức bị kích thích và nó chụp lại hay ghi lại tất cả những gì có liên quan đến cảnh tượng đang diễn ra. Do sức nặng của cảm xúc về sự kiện, trí não của chúng ta trở nên gắn bó với cảnh tượng mà nó ghi lại được và nó tiếp tục chiếu lại những thước phim đó. Hầu hết tâm trí của tôi khi đó đều tập trung vào thước phim mà não tôi đã ghi lại, và do đó, tôi còn rất ít khả năng tập trung vào bất cứ việc nào khác. Cuộc đời thực của ta khi đó chính là những suy nghĩ của ta lúc bấy giờ.

    Một thời gian sau sự kiện đó, một buổi sáng tôi thức dậy với một ấn tượng rất mạnh mẽ về từ “Anekantvad" (ane- kant-vad). Từ này tạm thời làm tôi xao nhãng thói quen chiếu lại “bộ phim” trong trí nhớ của mình. Tôi không biết từ này nghĩa là gì vì nó không phải là một từ tiếng Anh.

    Tối hôm đó, một người họ hàng tình cờ đến thăm tôi. Tôi liên kết sự kiện này với sự kiện bất bình thường vào buổi sáng và rất vui khi biết rằng vị khách của tôi biết “Anekantvad" nghĩa là gì! Tôi biết được rằng đó là một từ trong tiếng Phạn, được dùng trong đạo Jana, Ấn Độ. Anh giải thích cho tôi ý nghĩa của từ “Anekantvad” qua một câu chuyện ngụ ngôn rất tuyệt vời:

    Có một con voi tới một ngôi làng. Chưa một ai trong làng đó từng thấy một con voi và tất cả mọi người đều rất thích thú. Trong làng có năm người đàn ông mù và khi nghe nói về con voi, họ cùng rất hào hứng. Do đó, họ cùng nhau tới nơi mà mọi người tụ tập để xem con voi. Mọi người tách ra, nhường lối cho năm người đàn ông mù để họ có thể tới gần và chạm vào con voi. Sau khi đã hài lòng với việc "xem" con voi, họ bắt đầu bàn về nó trên đường trở về nhà.

    Người đàn ông đầu tiên nói: “Con voi giống như một con rắn dài to. di chuyển liên tục”.

    Người thứ hai nói: “Ông bạn, có lẽ là ông nhầm rồi. Con voi rất giống một sợi dây Lì lừng ngấu và bé".

    Người thứ ba phản đối: “Cả hai ông cùng sai. Con voi rất mỏng, dẹt di chuyển chậm chạp. Nó tạo ra một luồng gió nhẹ khi di chuyển. Con voi giống một cái quạt lớn và dẹt”.

    Người thứ tư lên tiếng: “Hoàn toàn không phải! Con voi giống một bức tường vững chắc!”

    Người thứ năm nói: “Này các ông, những gì mà các ông cảm nhận được nhờ xúc giác không phải là cái vốn dĩ như nó tồn tại. Con voi rất tròn và chắc chắn như một cái cột vậy",

    Tất nhiên là tất cả bọn họ đều đúng. Vì mỗi người chỉ "xem" được một bộ phận của con voi. Ngay lập tức tôi hiểu ý nghĩa của từ “Anekantvad". Nó có nghĩa là: hãy mở rộng tầm nhận thức của bạn!

    Tôi nhận ra rằng cảm giác mất mát có cũng một kết quả như cái chết. Bản thân mất mát không chỉ đơn giản có nghĩa là mất mát. Đôi khi, chúng ta chạm vào chiếc vòi và nghĩ rằng đó là cả con voi. Đôi khi chúng ta ở quá gần để hiểu hết ý nghĩa của sự việc xảy ra.

    Trong suốt quá trình tìm kiếm của mình, tôi đã tìm ra một cách rất thiết thực để mở rộng tầm nhận thức của mình, điều sẽ giúp tôi xoá đi "bộ phim” gắn liền trong tâm trí và hướng tôi tới sự sáng suốt đã giúp tôi định hình cuộc đời mình. Tôi bắt đầu tận dụng mọi giác quan để trở về với thực tại và nhận thức được mọi việc xảy ra xung quanh mình. Tói nhận thấy rằng bước qua thời điểm hiện tại chính là lối vào hiện thực cuộc sống. Tôi bắt đầu tập để sống trong hiện tại.

    Một cách đơn giản để tôi có thể sống trong hiện tại đó là làm những việc mà tôi thực sự yêu thích. Tôi cảm nhận bản thân mình lại một lần nữa đang bước vào dòng chảy của cuộc đời. Tâm tri tôi đã thảnh thơi hơn và do đó nhận thức của tôi cũng được mở rộng. Lại một lần nữa tôi phát hiện thêm các tiềm năng của mình do đó tôi càng có khả năng làm được những việc quan trọng trong cuộc sống hơn là bị giam cầm trong một thực tại ảo được tạo ra bởi “bộ phim” trong tâm trí. Sống trong hiện tại giúp bạn thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình và đưa bạn về với thực tại. Nó cho phép bạn trải nghiệm được những điều đang thực sự diễn ra chứ không phải là những gì mà bạn nghĩ nó đang xảy ra.

    Nói "Hãy sống trong hiện tại” thật đơn giản nhưng tôi biết rằng rất khó thực hiện được điều này khi tâm trí của bạn đã chìm đắm trong bộ phim quá khứ. Cách mà tôi tạo ra sự thay đổi trong cuộc sống và giảm bớt sự thống trị của bộ phim quá khứ trong ý nghĩ của mình là nhờ vào may mắn.

    Một hôm, khi đang dọn dẹp phòng, tôi bắt gặp cuốn nhật ký của Sheetal. Nội dung của cuốn nhật ký làm tôi sửng sốt. Trong một phần, vợ tôi đã viết những dòng sau:

    Sự thích hợp về cảm tính. Cuộc đời tôi tràn ngập những niềm vui, tiếng cười, hạnh phúc tột độ, tình yêu sâu sắc, lòng kính trọng và lòng trắc ẩn với tất cả mọi người. Tôi là một người luôn tươi cười - người làm cho tất cả mọi người cảm thấy phấn chấn - và điều này mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui.

    Tình bạn vĩnh cửu. Hãy là người được mọi người yêu mến, một người ủng hộ người khác, một bạn đồng hành vui vẻ, một thiên thần khi người khác cần đến, và một người bạn trung thành. Hãy mở rộng lòng mình và tiếp xúc với một ai đó.
  • Chia sẻ trang này