16@vancuong7975(soát xong)

9/11/15
16@vancuong7975(soát xong)
  • DOCX

    PDF

    ngồi xổm ở ngay bên mép bến. Nói cho đúng ra thì ông ta đang mặc quần đùi, chứ không phải quần soóc. Ông ta cầm trong tay mẩu thuốc lá đã tắt ngóm và mắt đăm chiêu nhìn làn nước.

    - Này, ông bạn! - Lô gọi người Malaixia.

    - Dạ, tuần, - ông ta đứng dậy và đáp.

    - Này, ông bạn, tôi muốn tìm cho tàu của tôi một thợ máy. Có lẽ ông bạn biết tất cả mọi người ở đây đấy. Ông có thể giới thiệu với tôi một người được không?

    - Thợ máy thì khối ra đấy... người Malaixia cất giọng khàn khàn nói.

    - Tôi cần một thợ máy giỏi cơ.

    - Người giỏi có mấy đâu, ông người Malaixia chán nản kết luận. Thợ giỏi thì đời nào lại chịu thất nghiệp.

    Ông ta chậm rãi nhai đầu mẩu thuốc lá ở trong mồm, rồi nhổ phì phì.

    - Có một thời tôi cũng là thợ máy. Song chuyện đó kể ra cũng lâu rồi... - Đồng tử của người Malaixia từ từ đảo lên phía trên. Rõ ràng là ông ta đang muốn gợi lại chuyện ngày xửa ngày xưa. Lô chẳng muốn nghe chuyện đó chút nào.

    - Này, ông bạn, Lô vội nói, không để cho ông ta đắm chìm trong những chuyện xa xưa của mình,

    - Nghe đâu một thợ giỏi vừa bị đuổi ra khỏi tàu Tumaxic, không biết đúng không. Ngay trước khi tàu nhổ neo đi Thái Lan. Ông bạn có nghe nói không? Một người Nhật Bản hay người Philippin gì đấy. Hay là một người mang quốc tịch nào khác nữa. Tôi không biết rõ lắm. Nhưng nghe nói đấy là một thợ giỏi.

    - Sao lại không nghe? Nghe quá đi chứ!

    Người Malaixia nhìn mẩu thuốc lá của mình, vẻ buồn rầu ra mặt, cố làm bộ để viên thanh tra rõ rằng nếu được mời một điếu thuốc ngon thì cũng tốt thôi. Lô rút bao Marlboro ở trong túi ra. Cặp mắt lò đò của người Malaixia sinh động hẳn lên. ông ta chùi tay phải vào áo, ngây thơ cho rằng như vậy tay sẽ sạch hơn, sau đó, thận trọng rút một điếu, ngắm nhìn nó trong giây lát, rồi mới đưa lên cái miệng móm mém không còn răng nữa. ông ta bỏ cẩn thận mẩu thuốc hút dở vào túi áo nơi ngực. Lô bật lửa. Người Malaixia rít mạnh một hơi làm cho hai má tưởng chừng như áp sát vào nhau, Ông ta vừa rít vừa lắc đầu, vẻ như biết ơn và rồi ho sặc sụa. Lô kiên trì đợi.

    - Sao lại không nghe? Ho chán rồi cuối cùng người Malaixia mới lên tiếng lại.
    - Trên tàu Tumaxic có một người như vậy. Song không phải là người Nhật Bản. Người Nhật không làm thợ giỏi được. Họ làm thuỷ thủ trưỏng thì khá đấy. Còn thợ máy, xoàng thôi. Còn người mà Tuần chỉ là người Inđônêxia. Người Inđônêxia hiểu rất rõ về máy móc. Anh chàng ấy là người am hiểu đấy. Am hiểu rất tường tận. Tên anh ta là Xungai.

    - Chẳng tìm đâu ra nữa. Anh ta bị chết đuối rồi. Chết đuối cùng với mọi người khi tàu Tumaxic chìm nghỉm. Họ đi từ Thái Lan, nghĩa là, mới rời bến, thế mà...

    - Chết đuối là thế nào? Anh ta bị đuổi trước khi tàu rời bến cơ mà.

    - Đuổi, thì quả là có bị đuổi. Đúng đấy!

    Rít thêm vài hơi nữa, người Malaixia ngồi xổm xuống và khẽ dụi mẩu thuốc đang hút dở xuống mặt đường. Sau đó, ông ta từ từ đứng lên và cũng từ từ bỏ nó vào túi áo ngực.

    - Thế này này. Tại sao anh ta bị đuổi à? Nốc rượu cho lắm vào. Người bé loắt choắt thế mà uống thì cứ ừng ực ấy! Thế đấy! Anh ta bị đuổi một hoặc hai ngày trước khi tàu rời bến. Còn tàu Tumaxic ra khơi ra sao, nghe đâu người ta không tìm được thợ máy. Thợ máy vô thiên lủng, nhưng thợ giỏi thì bói bảy ngày cũng chẳng thấy. Họ đành phải thu nhận lại anh chàng. Đúng ngay vào hôm ấy.

    - Ông bạn không nhầm đấy chứ?

    - Hà, hà, Người Malaixia rống lên, mắt tôi nhờ đức Alla nhìn hãy còn rõ.

    - Tiếc thật! Nghe nói anh ta là thợ máy cừ.

    - Cừ đấy, người Malaixia tán thành, có sao nói vậy, Tuần ạ, Tuần cứ thử đi dọc bến cảng xem, biết đâu chẳng tìm được một người.

    - Thế anh ta không thể thoát được à? Lô nhìn chăm chăm nét mặt người đang tiếp chuyện và hỏi vội.

    Người kia lắc đầu.

    - Nếu vậy anh ta đã lại đây rồi. Hoặc ra ngoài ụ tàu. Chẳng là anh ta ngủ đêm ở đấy mà. Nhà cửa chẳng có.

    Lô lại chìa cho người Malaixia điếu thuốc nữa. Ông ta vái chào và nói:

    - Xin đức Alla phù hộ Tuần.

    Đến Sentoza bây giờ cũng vô ích, Lô buồn bã thầm nghĩ khi nhớ lại vẻ mặt giận dỗi của Dung. Có lẽ anh chàng Ấn Độ nhầm lẫn.

    Thế nhưng đã mất đứt ngày chủ nhật rồi, nên Lô quyết định tiến hành công việc đến cùng. Anh lần ra ụ tàu.

    Ngoài các ụ tàu, Lô mất gần hai tiếng đồng hồ tìm kiếm bác công nhân khuân vác quen biết. Bác ta làm việc ở đây khoảng mười lăm năm, nhẵn mặt mọi người và đã nhiều lần giúp viên thanh tra được khối việc hữu ích.

    Mấy công nhân khuân vác đang quây quần bên đống cao su, ồn ào tranh cãi với nhau về một chuyện gì đấy. Cuộc tranh cãi đang ở lúc sôi nổi nhất và chắc ấy có cả người quen của viên thanh tra.
    Là kéo dài còn lâu vì chẳng ai chịu nghe ai, ai cũng cố mà nói và vung tay múa chân. Trong đám cãi nhau

    - “Quốc vương” ơi! Lô gọi.

    Không ai quay lại. Mấy người công nhân khuân vác cứ uổng công vô ích cố bắt ép người khác phải nghe mình nói.

    - “Quốc vương” ơi! Lô gọi to hơn.

    Vẫn không có một phản ứng gì cả.

    Lô tiến lại gần mấy bác công nhân khuân vác và vỗ vào vai người quen của mình.

    - “Quốc vương”, bác sao thế, không nghe thấy tôi gọi à? Anh hỏi, giọng bất bình.

    Một người Malaixia lùn tịt quay lại, khuôn mặt có gò má cao nhăn nheo trong một nụ cười đôn hậu và tách ra khỏi đám đông. Đám căi nhau thậm chí không hề nhận thấy điều ấy. Họ vẫn đua nhau nói liến thoắng và chẳng ai chịu nghe ai.

    Người Malaixia khoảng độ năm chục tuổi, song trông lão, ở phương Đông điều này là thông thường, trẻ hơn tới mười tuổi. Tên lão nghe đến là lạ và cổ lỗ, Vương Akhmat. Có người đã bảo rằng lão trùng tên với người cầm quyền của Malakki hồi thế kỷ trước. Mát lòng mát dạ về sự trùng tên này, đứng ở ngã ba tên cũ của Malaixia.
    đầu phố nào lão cũng huênh hoang về chuyện đó cho tới lúc, cuối cùng người ta đã ghép cho lão một tên lóng “Quốc vương”. Lão không giận và dần dà ngày một ngày hai lão quen với tên gọi đùa tới mức coi cái tên Vương của mình là tên người khác.

    - Tuần thanh tra, cầu đức Alla phù hộ Tuần, lão nói, Tuần có được khoẻ không?

    - Cảm ơn “Quốc vương”, khoẻ. Thế còn lão?

    - Đức Alla công bằng lắm, Vương nói và giơ hai tay lên trời. Có công ăn việc làm. Có sức khoẻ. Có thể sống được. Tuần thanh tra, sao lâu nay tôi không thấy Tuần đâu cả.

    - Nhớ à? Lô cười. “Quốc vương” này, tôi cần sự hỗ trợ của lão.

    - Tuần lại nhạo báng tôi rồi, Vương đáp, vẻ hể hả ra mặt. Tuần thanh tra là một người có tầm cõ. “Quốc vương” là tép riu. “Quốc vương” thấp hèn như hạt lúa. Đồ tép riu đây có thể giúp gì người có tầm cõ ạ?

    - Thôi, thôi, đủ rồi, đừng giả vờ giả vịt nữa, Lô cau mày. Tôi cần tìm một người. Nghe đâu người ta đã bắt gặp người đó ở đây.

    Vương đưa mắt nhìn chỗ khác.

    - Tôi không biết người Tuần thanh tra đang tìm kiếm. Chẳng hay có phải là một người Inđônêxia ơ trên con tàu mới bị đắm không?

    - Lão trông thấy người đó à?

    - Không, Tuần thanh tra ạ, Vương đáp giọng hồn nhiên chất phác.

    - Lão nói dối! Lô thét lên. Do đâu lão biết rằng ta tìm người ấy?! Nói đi xem nào

    - “Quốc vương” không bao giờ nói dối cả, Vương nổi cáu. “Quốc vương” là một con người trung thực.

    - Thôi được, được rồi, Lô hơi dịu giọng, thế lão kể ta nghe xem lão biết gì nào.

    Vương khoái chí gãi sườn qua lần vải áo.

    - Ai cũng rõ là tàu Tumaxic đã bị đắm. Còn người Inđônêxia thì thiên hạ xô đến hỏi. “Quốc vương” là đồ tép riu, óc của lão nhỏ bé như óc cá. Song lão biết rằng khi nào thiên hạ hỏi thì thiên hạ biết rõ mình hỏi để làm gì. Chẳng ai lại đi hỏi han về một người, khi người đó quả là đã bị chết đuối rồi.

    - Ai hỏi về người đó?

    - Có hai người đã tới đây. Mới đầu họ cứ lừ lừ đi đi lại lại dọc các ụ tàu và ngó ngó nghiêng nghiêng. Tôi nhận ra ngay họ là những kẻ lạ mặt. Những người lạ mặt đi đi lại lại ở các ụ tàu để làm gì nhỉ? Nếu có công có việc, biết ngay thôi mà. Đằng này họ đi lại, ngó nghiêng. Tôi liền nghĩ ngay là họ tìm một người nào đó. Sau đấy họ dò hỏi.

    - Hỏi lăo?

    - Không, hỏi Pun. Tôi tò mò muốn biết xem chuyện gì. Sau đấy, tôi đến bên Pun và hỏi xem hai người vừa rồi cần gì vậy. Pun đáp họ tìm một người Inđônêxia nào đấy, nghe đâu là người của tàu Tumaxic. Họ bảo là người của cảnh sát. Pun mới làm việc ở các ụ, nên chẳng biết ai vào ai cả. Tôi liền đoán ngay, nếu là cảnh sát thì đã biết rõ tàu Tumaxic bị đắm rồi, họ còn tìm Xungai để làm gì? Không, tôi nghĩ, các ngài không phải là người của cảnh sát...

    - Thế tại sao lão không báo cho cơ quan chuyên trách?

    Ôi, ôi, Tuần thanh tra ơi, lão người Malaixia lắc đầu, bây giờ cuộc sống phải như thế này, tốt hơn hết là không nghe, không thấy gì cả.

    - Thế ra lão sợ à? - Lô giễu cợt hỏi.

    - Sợ đến tận bây giờ ấy chứ, Tuần thanh tra. Tôi chỉ kể lại cho mỗi Tuần nghe thôi, còn người khác thì xin đủ đấy ạ. Chẳng là chúng ta là những người quen biết nhau từ lâu rồi mà.. Mới lại tôi biết rằng Tuần thanh tra là một người hào hiệp, Tuần thanh tra...

    - Thôi được rồi đấy. Họ đến đây đã lâu chưa?

    - Mấy người kia ấy à? Một tuần đổ lại. Mới hôm kia tôi còn thấy họ. Lại đi đi lại lại, ngó ngó nghiêng nghiêng. Mặt mũi trông đến ác ôn. Chính vì vậy tôi cho rằng có lẽ Tuần thanh tra cũng tìm kiếm Xungai. Vấn đề này xem ra đen tối thế nào ấy...

    Ra thế đấy, viên thanh tra thầm nhận xét, thiên hạ tìm kiếm người Inđônêxia đã tuần nay và không tìm ra. Nghĩa là, anh ta quả thực đã thoát thân và biết một chuyện gì đấy”.

    - Đích thân lão có biết anh ta không?

    - Xungai ấy à? Đôi chút thôi. Thỉnh thoảng anh ta có ngủ lại đấy. Kiếm thêm chút đỉnh để tiêu xài mà. Mười lăm năm nay rồi, tôi còn lạ gì ai nữa!

    - Anh ta người thế nào?

    - Củ mỉ cù mì. Cậy không ra lời. Thật ra, trò chuyện với anh ta chán ối đi được. Anh ta ấm a ấm ớ, học đòi nói theo kiểu chúng tôi, nhưng tập tọng thế thôi. Nghe cứ như đấm vào tai ấy. Anh ta thuộc loại thỏ đế. Sợ đủ điều. Mắt lúc nào cũng thất sắc. Vô gia cư, vô gia đình... Ngủ ở đây.

    - Nghe đâu, một con sâu rượu thì phải?

    Người Malaixia huýt một tiếng sáo.

    - Ôi, ôi, Tuần thanh tra ơi. Uống thì còn phải nói, có lẽ nếu bật que diêm lên gí vào mồm anh ta thì cả người anh ta sẽ nổ tung ngay. Phúc bảy đời nhà anh ta không theo đạo của chúng tôi. Chứ nếu không ấy à, đức Mahomet sẽ trị cho bạc đầu...

    Là người không rượu chè, đúng với tư cách của một môn đệ chân chính theo đạo Hồi, Vương cau mày hốt hoảng tối mức tựa hồ đức Mahomet đang trừng
    phạt Xungai về tội rượu chè, còn lăo, Vương, tình cờ lại có mặt ở bên cạnh.

    - Anh ta không bị đuối khỏi tàu Tumaxic, đúng không? Lô hỏi.

    - Mỗi người một phách. Chẳng còn hiểu đầu đuôi xuôi ngược ra sao cả. Lúc thì bảo bị đuổi, lúc thì bảo không bị đuổi. Biết sao, lão nói vậy. Nếu bị đuổi, hắn ta đã xuất hiện ở ngoài các ụ tàu từ lâu rồi. Không, ở đây có điều trắng đen chưa rõ...

    - Thế tìm anh ta ở đâu, lão biết không? Lô ngắt lời Vương.

    “Quốc vương” lắc đầu.

    - Nghĩ xem nào.

    - Có đức Alla chứng giám, Tuần thanh tra ạ, lẽ nào “Quốc vương” lại đánh lừa Tuần bao giờ? “Quốc vương” là một người trung thực.

    - Thế nếu tìm, liệu thấy không?

    Vương chặc lưỡi.

    - Các ụ tàu khá rộng. Anh ta khi ngủ nơi này, lúc nơi khác. Hẳn là bây giờ thì nằm in thin thít như chuột rúc hang. Hẳn là anh ta biết rằng người ta đang lùng... Nếu không đã ló mặt ra rồi. Còn trú ở đâu, có đức Alla mới biết được. Tìm, tại sao lại không tìm nhỉ? Nhưng ai sẽ làm việc cho? Chủ thì chăng đời nào dại gì trả tiền công cho rồi. Phải nuôi vợ. Phải nuôi con cái chứ, Tuần thanh tra biết rằng “Quốc vương” luôn luôn sẳn lòng giúp thôi. Chỉ có điều...

    Lô rút trong túi ra hai chục đô-la. Vương hau háu nhìn chỗ tiền.

    - Lão đi sục sạo đi, Lô bảo. Nếu có chuyện gì nhớ gọi điện đấy. Còn nhớ số điện chứ?

    - Tuần thanh tra nói gì lạ vậy, quên sao được.

    - Tìm ra sẽ còn được nhận nữa.

    “Quốc Vương” đưa hai tay ra đón tiền và vái tạ.

    - Tôi vẫn thường bảo Tuần thanh tra là người xởi lởi, lão làu bàu, “Quốc vương” là hạng tép riu, nhưng lão lúc nào cũng sẵn lòng giúp Tuần thanh tra. Đức Alla sẽ ban thưởng cho Tuần, thưa Tuầnl

    - Thôi đủ rồi, Lô bảo. Đi đi! Và nhớ là phải gọi điện ngay đấy nhé. Rõ chưa nào?

    - Dạ, thưa Tuần thanh tra, quên sao được ạ. “Quốc vương” luôn luôn ghi nhớ mọi điều, Tuần thanh tra là một người tốt, nghĩa là “Quốc vương” luôn luôn sẵn lòng giúp Tuần thanh tra.

    Lăo người Malaixia vừa bước giật lùi, vừa liến láu cảm ơn rối rít. Lô quay trở lại và lững thững bước trở ra.

    Mãi đầu giờ buối chiều ngày thứ hai mới thấy Alan đến văn phòng.

    - Thế nào, món Xatê ở Sentoza ra sao? ông ta ngó vào phòng làm việc của viên thanh tra và hỏi.

    - Dạ, chắc vẫn ngon tuyệt trần như mọi khi thôi ạ ! Lô đáp, anh không hùa theo giọng bông đùa của sếp.

    - Ôi, tôi đi guốc trong bụng anh rồi. Lẽ nào con Dung lại làm anh mặt ủ mày chau thế ư? Con bé tai quái ra trò đấy. Tôi chẳng ngạc nhiên đâu, nếu nó có điều gì đó khiến anh giận dỗi, Alan vẫn bông đùa.

    - Dạ, ngược lại, tôi lại làm cô ấy giận đấy ạ.

    - Ra thế cơ đấy? Giận nông nỗi gì vậy, mong anh bỏ qua cho tính tò mò của tôi? Tất nhiên, nếu không phải là chuyện riêng tư của anh chị.

    - Dạ, chẳng có gì là riêng tư bí mật cả. Tôi đã không cùng với cô ấy đi Sentoza, nên cứ ngay ngáy lo rằng bây giờ sẽ phải đánh bài một mình không có người cùng bè nữa.

    Từ lúc nãy đến giờ Alan vẫn cứ đứng ở ngoài cửa, mãi lúc này mới bước vào trong phòng và ngồi xuống ghế bành.

    - Thế thì hỏng rồi, ông cố bộ lấy giọng nghiêm nghị nói, tôi rất khoái mấy ván bài mới đây. Tôi thích đánh với những đối phương mạnh. Thế cái đã níu chân không để anh ra biển với một cô bạn dễ thương biết nhường ấy, hả?

    - Dạ, không phải là cái gì, mà là một người ạ. Một tay Xungai nào đó, thợ máy của tàu Tumaxic.

    Alan cau mày kinh ngạc.

    - Tôi xác minh được rằng tên Xungai này đã thoát chết khi tàu bị đắm, đã xuất hiện ở Xingapo và không biết tại sao Tam Hoàng lại đang lùng hắn.

    - Anh tin chắc rằng Xungai đúng là đang ở Xingapo chứ?

    Lô nhún vai:

    - Có quỷ mới biết được ạ. Có thể trên thực tế đúng là như vậy. Cũng có thể chúng ta sẽ đuổi theo một cái bóng ma. Dẫu sao nếu người Inđônêxia đó còn sống sót và biết một điều gì đấy, thì chúng ta phải tìm ra hắn trước bọn Tam Hoàng.

    - Đúng thế, Alan tì cằm lên cánh tay đang ép vào nơi ngực. Anh cho rằng ngồi một chỗ ở đây mà lại có thể vượt lên trước bọn chúng được à?

    - Bác Alan, có càn quét các ụ tàu cũng yô ích, nếu Tam Hoàng tìm kiếm Xungai đã một tuần nay mà không thấy...

    - Tôi đành chịu không đủ lời để bác một lý lẽ như vậy đấy, Alan dang rộng hai tay và lại tì chiếc cằm hẹp của mình lên cánh tay phải.

    - Bác Alan, Lô sôi nổi nói, nếu quả đúng như tôi dự đoán thì anh chàng người Inđônêxia đã tìm được một nơi trú thân đáng tin cậy. Vì theo tôi được biết, vấn để ở đây có liên quan đến tính mạng anh ta. “Quốc vương” giải quyết chuyện này gọn nhẹ hơn hai chục tay thám tử ấy chứ lỵ.

    - “Quốc vương” nào? - Alan ngơ ngác hỏi lại.

    - Đấy là biệt hiệu của Vương Akhmat.

    - Song nếu tính mạng Xungai đang treo trên sợi tóc, anh ta chẳng ngốc nghếch gì lại ẩn náu ở các ụ tàu. Đằng ấy khối người biết anh ta, nên sớm muộn chỗ ẩn nấp của anh ta sẽ bị phát hiện ra.

    - Và hơn nữa ở đằng ấy có người đã nhìn thấy anh ta, Alan cau mày, vẻ hoài nghi.

    - Có người đã nhìn thấy, thế mà bọn Tam Hoàng ngóc ngách nào cũng có mặt lại không mò ra thì kẽ cũng lạ thật. Nhưng cũng có thể phải đợi khá lâu mới được “Quôc vương” phát chuông gọi đấy. Liệu chúng ta có bỏ lỡ thời cơ không? Một khi Tam Hoàng tăng cường xúc tiến việc tìm kiếm anh chàng Inđônêxia, chúng ta có cơ bị đẩy lùi xuống hàng thứ hai đấy.

    - Bác Alan, ta đợi một ngày xem sao. ở đàng ấy Vương thuộc lòng mọi ngõ ngách. Lão ấy như thánh Alla

    - Chẳng nhẽ Tam Hoàng không có người của chúng ở các ụ tàu sao? Chắc chắn là phải có chứ. Còn nếu Tam Hoàng muốn giành bằng được anh chàng người Inđônêxia thì chúng sẽ tung nhiều tên vào cuộc săn lùng anh ta. Thế mà chúng ta đặt hy vọng vào có mỗi “Quốc vương”. Lực lượng không cân bằng.

    Alan đứng dậy.

    - Anh làm tôi phải chú ý tới anh chàng Xungai đó. Anh coi như tôi đã tin vào sự tồn tại của anh ta. Nhưng tôi không thể cho anh quá một ngày đâu. Nếu ngày kia mà cái lão “Quốc vương” của anh không gọi điện thì ta phải tự tìm lấy vậy.

    Alan tiến đến bên cửa và ngoái cổ lại bảo;

    - Thế còn lão thủ quỹ ở Ngân Hàng Trung Hoa ra sao? Đã phát hiện được gì chưa?

    - Chưa ạ. Hiện nay chưa phát hiện được gì. Hai người của ta đang lần tìm ra những người quen biết của lão ấy.

    - Thôi được. Nghĩa là sáng mai anh sẽ trình bày với tôi kế hoạch tìm kiếm cái chàng người Inđônêxia.

    Lô gật đầu.

    “Quốc vương” gọi điện vào lúc cuối ngày. Trong ống nghe vang lên giọng nói khàn khàn;

    - Tuần thanh tra, tôi đây, “Quốc vương” đây. Tuần đến nhanh lên! Tôi đã tìm ra anh ta.

    - Tôi đến ngay đây. Đợi tôi ở chỗ hôm qua chúng ta đã trò chuyện nhé, Lô đáp.

    - Được rồi, Tuần thanh tra. Tôi sẽ đợi.

    Ra khỏi phòng, Lô chạy vội đến chỗ Alan.

    - Bác Alan, “Quốc vương” gọi điện. Hình như lão ta đã tìm thấy anh chàng người Inđônêxia? Tôi ra chỗ các ụ tàu đây. Rồi từ đấy đến thẳng chùa Settiarch đập vài quả dừa tạ ngài con trưởng đức Siva. Tôi, nói chung... bắt đầu thấy tôn kính Xubramania.

    - Trước hết anh cứ bám riết lấy anh chàng người Inđônêxia của anh đã, - Alan nói, mắt vẫn không rời khỏi tờ giấy. Viết xong Alan ngẩng đầu lên:

    - Có lẽ anh nên đem theo một hai người thì hơn. Ai đã học chữ ngờ...

    - Chẳng cần đâu bác. Thu hút sự chú ý không cần thiết để làm gì? Thêm anh lái xe nữa là đủ rồi, Lô đáp.

    - Tuỳ anh! Chúc anh thành công!

    Viên thanh tra chạy vụt xuống nhà dưới. Xe đã đậu ngay lối ra vào.

    Mười lăm phút sau Lô đã có mặt ở ngoài các ụ tàu. Vương ngồi chổm hổm tại chỗ hẹn. Nhìn thấy viên thanh tra, lão đứng dậy và chạy lon ton đến đón anh.

    - Tôi biết hắn ở đâu rồi, lão người Malaixia thì thầm, - Tuần vừa đi khỏi, tôi vội bổ đi tìm hắn ngay. Hôm qua lang thang suốt ngày, hôm nay lang thang suốt từ sáng, tôi không tài nào nghĩ rằng đức Alla biết rõ hắn trốn ở nơi nào. Một giờ trước, tôi thấy hai thuỷ thủ từ tàu Inđônêxia lên cứ đi đi lại lại và ngó ngang ngó ngửa. Không biết họ tìm gì đây, tôi nghĩ. Họ cứ đi đi lại lại và lơ láo nhìn quanh. Không rõ tình cờ thế nào có cái gì đó cứ hút tôi theo hai tên ấy. Tôi nghĩ không biết chúng lên các ụ tàu làm gì? Thuỷ thủ có việc gì láng cháng ở nơi đây đâu...

    - Dẫn tôi đi đi! Lô ngắt lời lão.

    - Thế là, Vương lẽo đẽo theo sau Lô kể tiếp: tôi rón rén bám chúng, chúng vẫn đi đi lại lại và ngó quanh, đi mãi tới dãy kho cũ. Kho lúc nào cũng rỗng tếch, nên chẳng ai đảo đến đấy... tôi đi theo chúng, vừa đi vừa nấp sau các thùng. Bỗng tôi nghe thấy tiếng một trong hai tên khẽ gọi: “Xungai! Xungai!” Xungai lên tiếng đáp. Sau đó, bọn chúng trao đổi với nhau bằng ngôn ngữ của chúng. Tôi võ vẽ biết chút ít tiếng của họ, anh em thuỷ thủ dạy cho mà. Song dầu sao nghe bập bõm lắm. Tôi hiểu mỗi mấy từ “tàu thuỷ” và “bảy”. Mấy từ ấy tôi biết rõ vì được nghe nhiều lần. Chúng còn liến thoắng nói với nhau những gì gì nữa tôi không nghe tiếp, liền chạy đi gọi điện cho Tuần.

    Chắc Xungai định chạy trốn khỏi Xingapo trên con tàu Inđônêxia, Lô thầm nghĩ, đúng lúc “Quốc vương” tìm ra anh ta.

    - Còn xa không? Lô hỏi người cùng đi.

    - Sắp tới rồi, Tuầnn thanh tra, lão người Maỉaixia đáp, đằng sau các thùng kia kìa...

    Khi họ luồn lách qua những dãy thùng to đùng xếp bằng bặn và đống kiện cao-su ngổn ngang thi trời đổ tối. Nếu ở nơi quang đãng, hoàng hôn từ từ buông phủ thì tại những chốn hẻm, nó ập xuống tựa hồ có một bàn tay vô hình nào đó mở toang cửa nắp căn tầng thượng áp mái, nơi bóng tối ẩn nấp suốt cả ngày. Xung quanh, ánh đèn nê-ông màu xanh nhạt chập chờn loé lên.

    Bỗng Vương đứng sững lại, rồi khẽ thi thầm

    - Ở đây ạ!

    Lão hất đầu về phía hai chiếc xe tải bẹp dí, hoen gỉ. Lô tiến lại gần một chiếc, nhìn vào phòng lái và chẳng thấy ai cả.

    - Không, không phải đâu, Tuần thanh tra. Vương khẽ nói, đằng sau mấy chiếc xe cơ. giữa các thùng ấy. Anh ta đã trò chuyện với bọn chúng tại chỗ đó. Còn tôi lúc đó đã đứng đúng tại đây.

    Lô đi vòng ra sau xe và cũng chẳng thấy một ai. Anh quay lại và đưa mát nhìn Vương, vẻ dò hỏi. Lão bước đến sát bên anh và ngơ ngác nhìn quanh.

    - Thề có đức Alla, chúng đứng trò chuyện ngay tại chỗ này này, lão lè nhè nói. Có lẽ, anh ta đi lâu chăng? Hay là nấp ở chỗ khác rồi? Cách đây một tiếng còn ở đây mà. Tôi xin...

    “Quốc vương” nghẹn lời và rồi rầu rĩ gào lên.

    - Lão làm sao thế? - Lô ngạc nhiên.

    - À - Ừ! - Vương vẫn rống lên, rồi giơ tay chỉ qua vai viên thanh tra.

    Mặt lão méo xệch, môi dưới trễ xuống để lộ hàm răng vàng khè đã bị gãy gần hết, đôi đồng tử thu nhỏ lại trong cặp mắt ti hí. Vương từ từ ngồi sụp xuỗng, tay vẫn giơ ra phía trước.

    Lô quay ngoắt người lại. Trước mặt anh có một chiếc thùng cao gần hai mét, bốn mặt đóng kín chỉ có mỗi một tấm ván bị bậy ra và gạt sang phía bên trái. Sâu trong thùng, một người mình bê bết máu ngồi tựa lưng vào vách hậu của thùng. Mặt người này không còn có thể nhận được nữa, vì nó đã bị cào nát. Lô rùng mình trước cảnh tượng thật khủng khiếp.

    “Ta đã đến muộn”, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Lô. Anh đưa mắt nhìn Vương, lão run như cầy sấy, răng lập cập đập vào nhau.

    - Lại đây, lại gần xem sao nào? -Lô ra lệnh. Hắn ta phải không?

    “Quốc vương” sợ hãi lắc đầu.

    - Tôi kh-không da-dám, đ-âu, tu-ần th-thanh t-ra ạ. Tôi sợ lă-ắm!

    - Đi! Lô ra lệnh.

    Vương đứng dậy, tiến đến bên chiếc thùng và ngó vào, vẻ sợ hãi tuyệt vọng hệt như con quỷ hút máu đang còn sống sờ sờ và ngồi lù lù ở bên trong đó. Lão người Malaixia né sang một bên, ngồi xổm xuống, rồi đưa hai tay ôm mặt.

    - A-ư-a-ư, - Lão lại rống lên.

    - Xungai à? Lô hỏi.

    Lão Vương gật đầu mấy cái, vẻ xác nhận.

    - Bị xá-ám... Hắn ta bị xá-ám, - lão người Malabda thở hắt ra từng đợt.

    “Ta đã đến muộn rồi, Lô lại nghĩ thầm. Bọn chúng cuỗm mất người làm chứng duy nhất. Bây giờ thì chẳng còn gì nữa. Có thể xem như vụ tàu Tumaxic thế là hỏng bét cả rồi. Biết làm sao được, bản thân ta có lỗi. Alan đã nói đúng: không nên đặt mỗi hy vọng vào “Quốc vương” mà thôi. Giá để lại một hai người ở cảng, sự việc có thể không đến nỗi như thế này”.

    Anh bước lại gần Vương.

    - Đi đi và nhớ là đừng có bép xép đấy nhé. Tôi sẽ đích thân gọi cảnh sát. Nếu cần tôi sẽ tìm. Còn tiền tôi đã hứa cho, lão sẽ nhận sau.

    Lão người Malaixia chỉ đợi có vậy. Lão đứng dậy và vừa nức nở khóc, vừa cắm cổ bỏ chạy, thậm chí
  • Chia sẻ trang này