Văn học nước ngoài CUỘC SĂN LÙNG THÁNG MƯỜI ĐỎ- Tom Clancy

Thảo luận trong 'Phòng đọc trực tuyến' bắt đầu bởi hatoan, 12/7/21.

Moderators: galaxy, teacher.anh
  1. hatoan

    hatoan Lớp 1

    Tàu DALLAS

    Đã 24 giờ kể từ khi DALLAS theo dõi lại THÁNG MƯỜI ĐỎ. Mancuso tổ chức một cuộc họp của các sĩ quan cấp cao trong Phòng Họp Sỹ Quan. Mọi thứ đã được sắp đặt đâu đó ổn định. Mancuso thậm chí còn tìm thấy thời gian để ngủ hai lần, mỗi lần bốn tiếng đồng hồ, nhờ đó anh cảm thấy tốt hơn nhiều. Dựa trên các phát hiện, họ có thể thiết lập hình ảnh sonar chính xác về mục tiêu. Máy tính đang phân loại nghiêm ngặt các đặc tính tín hiệu khác nhau và kết quả có thể được cung cấp cho các tàu ngầm tấn công khác trong hạm đội trong vòng vài tuần. Dựa trên việc phân tích các tài liệu hiện có và góp nhặt mỗi hai giờ một lần, họ đã có thể vẽ ra một mô hình rất chính xác về đặc điểm tiếng ồn của hệ thống đẩy, và họ đã nắm được hình ảnh kích thước của tàu ngầm và thông số kỹ thuật của hệ thống động lực của mục tiêu.

    Đội phó Wally Chambers cầm một cây bút chì trong tay đang vung vẩy như một cây đũa điều khiển dàn nhạc “Jonesy nói đúng, Hệ thống điện của nó giống như tàu ngầm lớp Oscar và Typhoon, nhưng tiếng ồn nhỏ hơn nhiều, tuy vậy các đặc điểm tổng quát là giống hệt nhau. Câu hỏi là, cánh quạt quay nhờ cái gì vậy? Từ phân tích tiếng ồn thì cánh quạt được quay bởi cái gì đó hoặc bị che bởi cái gì đó. Có thể là cánh quạt định hướng có vòng, có lẽ, hoặc có loại gì đó như là lái trong đường hầm. Chúng ta chưa từng thử nghiệm loại này sao?”

    “Lâu lắm rồi” trung úy Butler, sỹ quan kỹ thuật, nói “Tôi có nghe về cái này khi còn ở Arco. Dự án không thành công, nhưng tôi không nhớ rõ lý do. Dù sao đi nữa thì dự án bị tạm dừng ở tiếng ồn động cơ. Tiếng ồn nó….nó giống như tiếng điều hòa phải không- nhưng loại điều hòa nào? Anh biêt đấy, ngoại trừ điều đó ra thì chúng ta cũng chưa bao giờ chú ý nó ngay từ đầu.”

    “Có lẽ thế” Mancuso nói “Jonesy nói SAPS thường lọc những âm thanh kiểu này ra, có vẻ như Liên Xô đã biết SAP có thể làm những gì và họ đã xây dựng một hệ thống tương ứng để đối phó với nó. Nhưng thật khó để tin điều này” Mọi người đồng tình. Ai cũng biết nguyên tắc hoạt động của SAPS, nhưng để thực sự hiểu nó thì trong nước không có quá năm mươi người.

    “Vậy chúng ta đều đồng ý đây là tên lửa chiến lược?” Mancuso hỏi.

    Butler gật đầu đồng ý “Không ai trang bị một động cơ như vậy cho một tàu ngầm thông thường. Quan trọng hơn nó hành động như một tàu ngầm tên lửa chiến lược”

    “Có thể là tàu ngầm lớp O- Oscar” Chambers đề xuất

    “Không. Tại sao lại cử một con Oscar đến tận cực nam này? Nhiệm vụ của con Oscar là chống lại tàu. Chà, gã này lại đang lái một tàu ngầm tên lửa dẫn đường, và đang chạy đúng với tốc độ như đã định trước – và hành động đó đúng kiểu tàu ngầm tên lửa dẫn đường” trung úy Mannion lưu ý “Bọn họ định làm gì với hành động khác thường này nhỉ? Đó là một câu hỏi thực sự đấy. Chả nhẽ muốn thử đột nhập vào lãnh hải của chúng ta- để xem họ có thể làm được điều đó không à. Nếu điều này thực sự xảy ra thì chả nhẽ mấy hành động gần đây chỉ để gây sự chú ý, dương đông kích tây?”

    Bọn họ cùng nhau xem xét vấn đề này. Trước đây cả hai bên đều áp dụng mánh này rồi. Gần đây nhất là vào năm 1978, một tàu ngầm tên lửa lớp Y (Yankee) của Liên Xô đã đến gần được thềm lục địa ở New England. Mục đích của đối thủ là muốn xem liệu Hoa Kỳ có phát hiện được nó hay không. Kết quả là hải quân Hoa Kỳ đã thành công, nhưng câu hỏi đặt ra là có nên tỏ phản ứng để bên Liên Xô biết hay không

    “Chà, tôi nghĩ là chúng ta cứ để mấy vấn đề chiến lược lớn cho mấy gã trên bờ. Giờ hãy cứ báo cáo điều này với họ đã . Trung úy Mannion, hãy nói vố OOD (Phòng điều khiển) nâng kính tiềm vọng trong vòng 20 phút nữa. Chúng ta sẽ cố gắng trượt đi và quay lại để nó không biết” Mancuso cau mày. Chuyện này chưa bao giờ là dễ dàng cả. Nửa giờ sau, DALLAS gửi báo cáo

    Z140925ZDEC

    TUYỆT MẬT TỪ USS DALLAS

    TỚI: COMSUBLANT (chỉ huy lực lượng tàu ngầm của Hạm đội Đại Tây Dương)

    THÔNG BÁO: CINCLANTFLT (Chỉ huy Hạm đội Đại Tây Dương)

    1. TÀU NGẦM USS DALLAS Z090414ZDEC
    2. ĐÃ BẮT KỊP MỤC TIÊU BẤT THƯỜNG. VỊ TRÍ HIỆN TẠI: VĨ ĐỘ 42° 35' KINH ĐỘ 49° 12', LỘ TRÌNH 194 TỐC ĐỘ 13 ĐỘ SÂU 600, ĐÃ THEO DÕI ĐƯỢC 24 GIỜ MÀ KHÔNG CÓ HIỆN TƯỢNG BỊ PHÁT HIỆN. THEO PHÂN TÍCH, MỤC TIÊU LÀ MỘT TÀU NGẦM CHIẾN LƯỢC CỠ LỚN SSBN, ĐỘNG CƠ CÓ TÍNH NĂNG TƯƠNG TỰ LỚP TYPHOON VÀ HỆ THỐNG ĐÔNG LỰC MỚI ĐƯỢC SỬ DỤNG. CÁC ĐẶC ĐIỂM NGOẠI HÌNH CHI TIẾT ĐÃ ĐƯỢC XÁC ĐỊNH
    3. TIẾP TỤC THEO DÕI. YÊU CẦU MỞ RỘNG ĐỊA BÀN THỰC HIỆN NHIỆM VỤ. VUI LÒNG TRẢ LỜI 1030Z
    Bộ Tư Lệnh Lực Lượng Tàu Ngầm Hạm đội Đại Tây Dương (COMSUBLANT)

    “Bingo/ Chính xác rồi” Gallery tự nhủ khi quay trở lại văn phòng, cẩn thận động cửa trước khi mở kênh liên lạc với Washington

    “Sam, Vin đây. Nghe này: DALLAS báo cáo đang theo dõi một tàu ngầm tấn công Nga có động cơ đẩy yên lặng mới, cách Grand Banks khoảng 600 dặm phía tây nam, hướng 1-9-4, tốc độ 13 hải lý”

    “Đúng rồi! Có phải Mancuso không?” Dodge nói

    “Bartolomeo Vito Mancuso, dân Guinea ưa thích của tôi” Gallery xác nhận. Để cậu ta vào vị trí chỉ huy này từng rất không dễ dàng do tuổi tác của cậu ấy. Gallery từng phải cố gắng rất nhiều “Tôi đã nói với anh đứa trẻ này rất giỏi mà Sam”

    “Chúa ơi, anh xem họ đã đến gần với nhóm tàu chiến KIEV thế nào?” Dodge nhìn chằm chằm vào màn hình chiến thuật

    “Gần quá” Gallery công nhận “tuy nhiên, cách INVINCIBLE cũng không quá xa và tôi cũng sẽ cử Pogy đến đó. Chúng ta sẽ chuyển nó vào bờ khi gọi được SCAMP quay lại. Tôi nghĩ DALLAS cần hỗ trợ. Câu hỏi là chúng ta muốn rõ ràng đến mức nào”

    “Đừng lộ liễu quá. Nghe này Vince, tôi phải nói chuyện với Dan Foster về việc này”

    “OK, tôi phải trả lời DALLAS trong, mẹ kiếp, 5 phút nữa. Anh biết lý do rồi đấy. Cậu ta phải lén lút bứt khỏi mục tiêu để liên lạc với chúng ta.Sam, nhanh lên ”

    “Rõ rồi, Vince” Dodge nhấn nút điện thoại “Tôi là tướng Dodge. Tôi cần nói chuyện với tướng Foster ngay lập tức”

    Tại Lầu Năm Góc

    “Wow, tuyệt thật, kẹp giữa KIEV và KIROV” Trung úy Harris lấy ra một thứ gì đó từ trong túi ra để đại diện cho THÁNG MƯỜI ĐỎ. Đây giống như một miếng gỗ có hình dạng tàu ngầm có cắm cờ cướp biển. Harris có khiếu hài hước đặc biệt kỳ lạ “Tổng thống nói chúng ta có thể giữ nó không?”

    "Nếu chúng ta có thể đưa nó đến địa điểm chỉ định vào thời điểm chúng ta chọn," Tướng Hilton nói, "Liệu DALLAS có thể báo hiệu cho nó không?"

    “Mánh tốt, đại tướng” Foster lắc đầu “Cái gì nên làm trước thì cứ làm trước đã. Hãy cứ cử POGY và INVINCIBLE đến đó đã, rồi chúng ta sẽ tìm cách cảnh báo nó. Từ hướng đi này, Lạy chúa, gã thuyền trưởng đang hướng thẳng đến Norfolk. Các anh co tin được dũng khí của gã này không? Nếu việc xấu trở nên tồi hơn thì chúng ta có thể hộ tống nó bất cứ lúc nào”

    “Rồi chúng ta có phải trả tàu cho họ không?” tướng Dodge khó hiểu “Chúng ta phải để đường rút chứ Sam. Nếu chúng ta cảnh báo nó mà nó không thể thoát đi thì chúng ta có thể cử một nhóm tàu đến hộ tống nó để khỏi bị mấy tên Ivan giết”

    “Luật hàng hải là lĩnh vực của anh, không phải tôi” tướng Barnes, tư lệnh không quân, nhận xét “nhưng từ quan điểm của tôi thì cái này nằm giữa một vụ cướp biển và một hành động chiến tranh mở. Chả nhẽ cuộc tập trận này chưa đủ phức tạp à?”

    “Đại tướng, anh có lý” Foster nói

    “Các quý ngài, tôi nghĩ chúng ta cần thời gian thảo luận sâu hơn. OK, chúng ta vẫn còn thời gian, nhưng ngay bây giờ thì chúng ta phải báo DALLAS quay trở lại để tiếp tục theo dõi con tàu này” Harris nói “và yêu cầu họ báo ngay nếu có sự thay đổi về lộ trình hay tốc độ. Chúng ta còn khoảng 15 phút nữa. Tiếp theo chúng ta sẽ cử POGY và INVINCIBLE ra ngoài đó”

    “Được rồi Eddi” Hilton quay sang đô đốc Foster “Nếu anh đồng ý, thì hãy làm điều đó ngay bây giờ”

    “Gửi tin nhắn đi Sam” Foster ra lệnh

    “Vâng, vâng” Dodge tiến đến điện thoại và ra lệnh cho tướng Gallery câu trả lời

    Z141030ZDEC

    TUYỆT MẬT

    TỪ: COMSUBLANT

    TỚI: USS DALLAS Z140925ZDEC

    1. TIẾP TỤC THEO DÕI. BÁO CÁO CÁC THAY ĐỔI VỀ TUYẾN ĐƯỜNG VÀ TỐC ĐỘ. HÃY GIÚP ĐỠ NÓ TRÊN ĐƯỜNG
    2. TÍN HIỆU TRUYỀN TẦN SỐ THẤP “G” CHO BIẾT CÓ LỆNH CHIẾN ĐẤU KHẨN CẤP MỚI
    3. KHU VỰC HOẠT ĐỘNG KHÔNG BỊ HẠN CHẾ. LÀM TỐT LẮM DALLAS. TIẾP TỤC THẾ NHÉ
    TỪ VADM GALLERY

    “Ok, giờ hãy nhìn vào điều này”Harris nói “Người Nga vẫn chưa bao giờ biết thông tin này, đúng không?”

    “Ý anh là gì, Eddie?” Hilton hỏi

    “Theo cách chia đội hình này, tát cả đều đang hướng đến một thứ. Một nửa trong số đó là tàu nổi thực hiện nhiệm vụ phòng không và chống hạm. Chống tàu ngầm không phải nhiệm vụ chính của họ. Vậy thì tại sao KIROV lại tham gia? Cứ cho là con tàu đó tạo nên một lá cờ quốc gia đẹp nhưng họ cũng có thể làm điều tương tự với KIEV”

    “Chúng tôi đã thảo luận về vấn đề này” Foster nói “Họ tât cả cac tàu trong tay có thể đi được đường dài với tốc độ cao, tiến nhanh để có được lợi thế và chiếm được tiên cơ. Tương tự như vậy, các tàu ngầm được cử đi cũng có đặc điểm tương tự, một nửa trong số đó là SSGN chống tàu nổi với khả năng chống tàu ngầm hạn chế. Eddie, nguyên nhân là Gorshkov muốn đưa đến đây tất cả tàu có thể điều động được. Dù tàu có hạn chế đến mức nào thì cũng còn hơn là không có. Biết đâu có con tàu lớp Echo cũ nào gặp may thì sao, và gã Sergey có lẽ hàng đêm đều quỳ lạy chúa để cầu may mắn”

    “Dù vậy thì họ cũng chia các tàu mặt nước thành 3 đội, mỗi đội đều trang bị tên lửa đất đối không và các vũ khí chống tàu mặt nước. Các tàu này có khả năng ASW (chống ngầm) rất hạn chế. Hoặc họ không cử máy bay ASW nào bay đi từ Cuba. Điều này khá ngạc nhiên đấy” Harris chỉ ra

    “Nếu họ làm vậy thì sẽ thổi bay câu chuyện họ đang bịa ra làm bình phong. Anh không sử dụng máy bay để tìm kiếm một con tàu ngầm bị chìm- chà, họ có thể làm thế đấy, nhưng nếu họ sử dụng máy bay ném bom Bear cất cánh từ Cuba, thì tổng thống Hoa Kỳ sẽ nổi điên thực đấy” Foster nói “Chúng ta quấy rối họ để họ không hoàn thành nhiệm vụ. Đối với chúng ta, đây là một nhiệm vụ thuần kỹ thuật nhưng mọi thứ mà người Nga làm đều liên quan đến chính trị”

    “Được, nhưng vẫn không thể giải thích được câu hỏi đó. Vì sao các tàu và trực thăng chống ngầm (ASW) của họ lại phóng như điên vậy. Tìm một con tàu chìm có nhất định phải như vậy không, và THÁNG MƯỜI ĐỎ không phải là con tàu chìm, phải không? ”

    “Tôi không hiểu ý anh, Eddi” Hilton nói

    “Làm sao anh có thể tìm được con tàu ngầm trong hoàn cảnh này?” Harris hỏi Foster

    “Không phải theo cách này” Foster nói sau vài phút cân nhắc “Nếu sử dụng sonar chủ động trên tàu thì co thể xua tàu ngầm đang tiến đến trước khi thiết lập liên lạc. Các tàu ngầm tên lửa tấn công có rất nhiều sonar chủ động. Nếu nó nghe thấy họ đang dàn quân thì nó sẽ tránh đường và chạy theo hướng khác. Anh nói đúng, Eddi, họ đang có một kế hoạch khác”

    “Vậy những con tàu mặt nước kia đang định làm cái chết tiệt gì?” Barnes bối rối hỏi

    “Tư tưởng của hải quân Liên Xô là sử dụng tàu mặt nước để hỗ trợ các hoạt động của tàu ngầm” Harris giải thích “Gorshkov là một nhà lý thuyết chiến thuật điển hình và thỉnh thoảng có những ý kiến rất đổi mới. Vài năm trước, ông ấy nó rằng để tàu ngầm hoạt động hiệu quả thì cần có sự hỗ trợ từ bên ngoài, của không quân và tàu nổi. Nếu không có Cuba làm bàn đạp, máy bay của họ không thể thực hiện được nhiệm vụ xa đất liền, cũng không thể tìm kiếm tàu ngầm trên biển”

    “Mặt khác, họ biết THÁNG MƯỜI ĐỎ định đi đâu, cũng chỉ có giới hạn các vùng có thể đến được và họ đã xua ra 58 con tàu ngầm đi tìm kiếm ở các vùng biển liên quan. Thẳng thắn mà nói, mục đích của lực lượng mặt nước không phải là săn tàu ngầm- tất nhiên nếu họ may mắn tìm được thì tôt. Mục đích của lực lượng mặt nước này là giữ chúng ta không can thiệp vào hoạt động tàu ngầm của họ. Họ cử tàu nổi tuần tra trong vùng biển mà chúng ta có thể can thiệp và quan sát chuyển động của chúng ta” Harris dừng lại một lúc “Thông minh thật. Chúng ta vẫn phải giữ thể diện cho họ, phải không? Và vì họ đang thực hiện nhiệm vụ ‘cứu hộ’, chúng ta cũng phải giả vờ giúp đỡ. Chúng ta không thể thẳng tưng chống lại và để chúng sử dụng kinh nghiệm chống tàu ngầm để đối phó với chúng ta. Chúng ta đang chơi đúng bài của họ”

    “Tại sao?” Barnes hỏi lại

    “Chúng ta xác nhận sẽ hợp tác tìm kiếm. Nếu chúng ta tìm thấy tàu ngầm, bọn họ có quyền tiến gần để kiểm tra, xác minh và bắn- và chúng ta có thể làm gì trong tình huống đó? Chẳng làm được gì cả. Như tôi nói, họ muốn định vị THÁNG MƯỜI ĐỎ và bắn chìm nó bằng chính tàu ngầm của họ. Các tàu nổi chỉ là cơ hội tìm may và chúng không chắc sẽ gặp may mắn đó. Vì vậy, mục tiêu ưu tiên của hạm đội mặt nước là ngăn chúng ta tiếp cận tàu ngầm của họ. Thứ hai là lực lượng mặt nước có thể hỗ trợ, lùa con mồi vào mõm thợ săn- và một lần nữa, vì chúng ta đang đứng vòng ngoài quan sát, chúng ta lại đang giúp đỡ họ. Chúng ta đang cung cấp cho họ con ngựa chạy vòng ngoài rình tập” Harris miễn cưỡng lắc đầu ngưỡng mộ “Không quá tồi phải không? Nếu THÁNG MƯỜI ĐỎ nghe thấy họ đang đến, nó sẽ chạy khó hơn một chút đến bất cứ cảng nào viên thuyền trưởng muốn, chạy ngay vào một cái bẫy đẹp đẽ đang mở ra. Dan, anh nói thử xem, cơ hội để đưa nó đến Norfolk là bao nhiêu?”

    Foster cúi xuống xem biểu đồ. Các tàu ngầm Liên Xô đã triển khai đến mọi cảng từ Maine đến Florida “Bọn họ có số tàu ngầm còn nhiều hơn số cảng của chúng ta. Giờ thì chúng ta biết anh chàng này có thể bị bawtsm nhưng có rất nhiều khu vực để che chắn mỗi cảng, thậm chí là ngoài lãnh hải…anh nói đúng, Eddi. Bọn họ nhiều cơ hội tốt để xử anh chàng này. Lực lượng mặt nước của chúng ta thì quá xa để có thể làm gi. Các tàu ngầm của chúng ta thì không biết chuyện gì đang xảy ra, chúng ta đã ra lệnh cho họ không can thiệp rồi, và ngay cả chúng ta có ra lệnh thì họ có thể can thiệp bằng cách nào? Bắn vào tàu Nga trươc khi họ giết THÁNG MƯỜI ĐỎ - và bắt đầu một cuộc chiến à? ” Foster thở dài “Chúng ta phải báo động cho anh chàng này thôi”

    “Bằng cách nào” Hilton hỏi

    “Sonar, có thể là một thông điệp dưới nước” Harris đề nghị

    Tướng Dodge lắc đầu “Làm thế thì cả tàu đều biết. Nếu chúng ta tiếp tục giả thiết rằng chỉ có sỹ quan muốn đào tẩu, chà, thủy thủ đoàn có thể tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra và hậu quả sẽ khó tưởng tượng nổi. Liệu có thể dùng đến Nimitz và tàu America để buộc họ rời khỏi bờ biển của chúng ta không? Hai con tàu này đã về gần đến nơi để sớm tham gia nhiệm vụ. Khốn khiếp! Tôi không muốn gã này tiến lại quá gần bờ biển chúng ta rồi nổ bùm ở trước cửa nhà”

    “Không làm được đâu” Harris nói “Kể từ cuộc không kích vào KIROV họ hành động rất kỷ luật. Một cách tiếp cận thông minh. Tôi dám chắc họ đã đoán ra điều gì đó. Họ biết việc có quá nhiều tàu hoạt động gần bờ biển chúng ta là một động thái khiêu khích và khiến chúng ta khó chịu, vì vậy họ đi bước đầu tiên là chủ động áp dụng thái độ hợp tác, chúng ta nắm giữ tiền cược và họ chỉ giữ quân bài- vì vậy nếu chúng ta tiếp tục tấn công họ thì chúng ta là kẻ xấu. Họ chỉ đang thực hiện hoạt động giải cứu, không đe dọa bất kỳ ai. Tờ Post (Bưu điện Washington) sáng nay vừa đăng bài chúng ta đang có một người Nga sống sót ở Bệnh viện Hải Quân Norfolk. Dù sao thì tin tức tốt là họ đang hiểu nhầm tốc độ của THÁNG MƯỜI ĐỎ. Tàu NIMITZ và AMERICA sẽ vượt qua hai bên trái và phải của tàu ngầm. Bởi vì chúng đang tiến với tốc độ 7 hải lý/giờ, chúng có thể đi sát hai bên ”

    “Có thể hoàn toàn bỏ qua các tàu nổi không?” Maxwell hỏi

    “Không” Hilton nói “điều này để nói với họ rằng chúng ta không tin cái câu chuyện họ vẽ ra nữa. Họ sẽ tự hỏi tại sao- và chúng ta vẫn phải chú ý đến lực lượng tàu mặt nước của họ. Họ là mối đe dọa bất kể họ có hành động như những tàu thương mại trung thực nhất hay không”

    “Những gì chúng ta có thể làm là trả vờ cho INVINCIBLE quay trở về. Với NIMITZ và AMERICA sẵn sàng tham gia cuộc chơi, chúng ta có thể để nó trở về nhà. Khi chúng vượt qua THÁNG MƯỜI ĐỎ, chúng ta có thể sử dụng điều này như lợi thế. Chúng ta sẽ để INVINCIBLE tiến về phía hạm đội mặt nước của họ như thể nó đang chuẩn bị quay về Anh và hãy để nó chặn đường THÁNG MƯỜI ĐỎ. Tuy nhiên, chúng ta phải tìm cách liên lạc với nó. Tôi có thể xem xét cách sắp xếp các con tàu vào vị trí, nhưng thưa các ngài, rào cản vẫn còn đó. Hiện tại, các anh có đồng ý sắp xếp INVINCIBLE và POGY vào nhiệm vụ đánh chặn không?”
     
    Mã Khắc Tư and eta128 like this.
  2. hatoan

    hatoan Lớp 1

    Tàu INVINCIBLE

    “Nó cách chúng ta bao xa?” Ryan hỏi

    “200 dặm, chúng ta có thể đến đó trong 10 giờ” Đại tá Hunter chỉ vị trí trên bản đồ “USS POGY đang tiến về phía đông, và dự kiến sẽ gặp DALLAS trong một giờ nữa, rồi đến hội ngộ vơi chúng ta cách lực lượng mặt nước này khoảng 100 dặm khi THÁNG MƯỜI ĐỎ đến. Khốn khiếp thật, hai tàu KIEV và KIROV cách khoảng 100 dặm phía đông và phía tây ”

    “Anh nói xem, thuyền trưởng của THÁNG MƯỜI ĐỎ có nhận thức được vấn đề không?” Ryan nhìn vào biểu đồ, đo khoảng cách bằng mắt thường

    “Khó lắm. Nó đang lặn sâu và sonar thụ động không nhạy như của chúng ta. Điều kiện biển cũng không ủng hộ. Mặt biển đang nổi gió 20 hải lý/giờ, sẽ ảnh hưởng đến chức năng của sonar, kể cả ở độ sâu như vậy”

    “Chúng ta phải cảnh báo nó rời đi” Đô đôc White nhìn vào tin báo nhiệm vụ “Mà không sử dụng thiết bị âm thanh dưới nước”

    “Vậy còn cách quái nào tốt hơn được? Sóng vô tuyến radio không thể truyền xa như vậy” Ryan nói “thậm chí đến tôi còn biết điều đó. Lạy chúa, gá này chỉ còn cách chúng ta khoảng 400 dặm và vẫn tiếp tục tiến vào bẫy để bị giết mà không hề biết”

    “Làm sao liên lạc với một tàu ngầm?”

    Trung tá Barclay thẳng băng “Thưa các ngài, chung ta không cố gắng liên lạc với tàu ngầm, chúng ta cố gắng liên lạc với một người”

    “Anh đang nghĩ gì vậy?” Hunter hỏi

    “Chúng ta biết gì về Marko Ramius?” Mắt Barclay nheo lại “Ông ta là một cao bồi, một chỉ huy tàu ngầm điển hình, luôn nghĩ rằng mình có thể đi bộ trên mặt nước” đại tá Carstairs nói

    “Người đã dành hầu hết đời mình trên các con tàu ngầm tấn công” Barclay thêm vào “Marko đang đánh cược mạng sống của mình rằng ông ta sẽ xâm nhập vào một bờ biển nước Mỹ mà không ai phát hiện ra. Chúng ta phải dập sự tự tin đó và cảnh báo ông ta rời đi”

    “Chúng ta phải nói chuyện với ông ta trước tiên” Ryan sắc lạnh

    “Và chúng ta sẽ làm được” Barclay mỉm cười, đầu óc đang tràn đầy những tính toán cân nhắc “Ông ta là một thuyền trưởng tàu ngầm tấn công điển hình, và giờ ông ta vẫn đang nghĩ làm cách nào tấn công kẻ thù. Và anh có biết một chỉ huy tàu ngầm sẽ làm điều đó thế nào không?”

    “Cái gì?” Ryan hỏi

    Câu trả lời của Barclay rất rõ ràng Họ thảo luận về ý kiến của anh ấy thêm một giờ nữa, rồi Ryan điện về Washington yêu cầu chấp thuận, sau đó là bàn thảo các vấn đề kỹ thuật. Tàu INVINCIBLE chỉ có thể kết nối với THÁNG MƯỜI ĐỎ vào ban ngày và hôm đó thì quá muộn nên việc này sẽ hoãn lại sau 12 giờ. POGY gia nhập đội hình với INVINCIBLE, hoạt động như một Sonar di chuyển cách tàu 20 dặm phía đông. Một giờ trước nửa đêm, trạm chuyển tiếp ELF ở phía Băc Michigan chuyển đi một thông điệp “G”. 20 phút sau, DALLAS nổi lên để nhận lệnh
     
  3. hatoan

    hatoan Lớp 1

    Chương 13.1
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link


    NGÀY THỨ MƯỜI BA

    THỨ TƯ, NGÀY 15 THÁNG 12

    Tàu Dallas

    “Crazy Ivan” Jones lại gào lên “đổi bánh lái”

    “OK, tất cả dừng lại” Mancuso ra lệnh, trên tay cầm bức điện khẩn cấp, nhìn nó vài lần. Anh không thích lệnh này

    “Báo cáo, tất cả dừng” viên sỹ quan phụ trách cầm lái đáp

    “Quay lại với tốc độ tối đa”

    “Quay lại với tốc độ tối đa, sir” viên sỹ quan lặp lại mệnh lệnh và quay lại, khuôn mặt thể hiện rõ sự nghi ngờ

    Trong suốt hành trình trên tàu DALLAS, thủy thủ đoàn đều nghe tiếng ồn, tiếng ồn lớn từ khi mở van thang máy, hơi nước đập vào các cánh tua bin quay ngược chiều cố gắng làm cánh quạt quay sai hướng nên tiếng ồn cũng lớn hơn. Nó khiến âm thanh rung chuyển và tiếng ồn của bong bóng từ đuôi thuyền.

    “Rẽ phải toàn bánh lái”

    “Rẽ phải toàn bánh lái, vâng”

    “Báo cáo, sonar, xuất hiện bong bóng” Jones nói trên hệ thống liên lạc nội bộ

    “tốt lắm, sonar” Mancuso lớn tiếng đáp lại. Anh không hiểu chỉ thị vừa gửi và sự khó hiểu này khiến anh tức giận

    “Tốc độ giảm xuống 4 hải lý/giờ” trung úy Goodman báo cáo

    “Bánh lái vặn giữa, tất cả dừng lại”

    “Bánh lái để giữa, vâng, tất cả dừng lại, vâng” viên sỹ quan phụ trách bánh lái lặp lại lệnh. Anh không muốn hứng toàn bộ cơn tức giận của thuyền trưởng “Báo có bánh lái đã ở giữa”

    “Chúa ơi” Jones nói trong cabin sonar “Tên thuyền trưởng kia đang làm gì vậy?” Một giây sau, Mancuso có mặt ở phòng sonar “Báo cáo thuyền trưởng mục tiêu vẫn đang quay sang trái, chúng ta quay đầu và biến thành hắn đang theo đuôi phía sau chúng ta” Jones cố gắng nói chuyện vô cảm, Mancuso cảm thấy như đang bị buộc tội

    “Chơi game đi, Jonesy” Mancuso lạnh lùng.

    Jones nghĩ: Anh là boss, nhưng cậu thông minh không dám nói thêm gì. Thuyền trưởng trông như thể sắp đi chặt đầu ai đó và Jones không muốn nạn nhân là mình. Anh cắm tai nghe vào và tiếp tục nghe

    “Báo cáo, tiếng ồn động cơ giảm. THÁNG MƯỜI ĐỎ đang giảm tốc độ” Jones ngừng một lúc. Nhưng anh phải báo cáo tin xấu tiếp theo “Báo cáo, tôi nghĩ mục tiêu đã nghe thấy chúng ta rồi”

    “Thì cũng phải đến lúc rồi chứ” Mancuso nói

    Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ

    “Thuyền trưởng, có một tàu ngầm địch” viên chuẩn úy (michman) báo cáo gấp

    “Kẻ thù à?” Ramius hỏi

    “Người Mỹ. Hắn đang bám theo chúng ta, khi tàu quay đầu, nó phải lùi lại để tránh va chạm. Hẳn là một tàu ngầm Mỹ vì có phần mạn trái rộng. Tôi nghĩ, khoảng cách với mục tiêu là 1km” cậu ta chuyển điện thoại cho Ramius

    “Lớp 688” Ramius nói với Borodin “Chết tiệt! Hắn chắc chắn bám theo chúng ta từ 2 giờ trước. Xui thật”

    Trên tàu DALLAS

    “ok, Jonesy, tìm kiếm tàu lớp Yankee” Mancuso ra lệnh và đích thân bật sonar chủ động. Tàu DALLAS tiếp tục đi chậm xa hơn một đoạn rồi gần như dừng lại

    Jones lưỡng lự, mắt vẫn dán vào đọc tiếng ồn của lò phản ứng trên hệ thống sonar thụ động. Anh tiếp tục tăng sức mạnh của đầu dò tích cực BQQ-5 ở mũi tàu

    Ping! Một xung âm thanh chạm mục tiêu. Pong! Xung âm thanh quay trở lại DALLAS sau khi va vào vỏ thép

    “Mục tiêu cách 1.050 yard” Jones nói. Xung dội về qua xử lý của máy tính BC-10 và đưa ra vài thông tin thô “Từ hình dạng của mục tiêu dự đoán đây là tàu ngầm tấn công lớp Typhoon. Góc mũi tàu là khoảng 70 độ nếu không có radar Doppler. Mục tiêu đã dừng lại.” (Ra đa Doppler là một loại ra đa sử dụng hiệu ứng Doppler để tạo ra dữ liệu vận tốc của các vật thể ở xa. Nguyên tắc hoạt động của nó là nhờ vào sự phản hồi của sóng vi ba trên vật thể muốn đo và phân tích sự chuyển động của vật thể dựa trên sự thay đổi của tín hiệu phản hồi)

    6 tiếng Ping phản hồi tiếp xác nhận phân tích của Jones đúng.

    “Tiếng Ping an ninh” Mancuso nói. Phán đoán chính xác về tiếng ping đã an ủi anh một chút, nhưng anh vẫn tức giận.

    Jones tắt hệ thống sonar. Anh tự hỏi; Mình đang phải làm điều này vì cái chết tiệt gì chứ? Anh đã làm mọi thứ trừ việc không đọc được số trên đuôi tàu….

    Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ

    Mọi thủy thủ trên THÁNG MƯỜI ĐỎ đều biết rằng họ đã bị phát hiện. Xung sonar đập vào thân tàu tạo thành tiếng vang. Đây không phải là âm thanh mà thủy thủ tàu ngầm thích nghe. Ramius cho rằng nó tệ thua mỗi vấn đề rò rỉ lò phản ứng hạt nhân. Có lẽ ông có thể sử dụng nó….

    Trên tàu DALLAS

    “Có ai đó trên mặt nước” Jones đột ngột nói “Mịa nó, họ đến từ đâu vậy? Thuyền trưởng, trước đó không thấy có gì, không có gì, một phút trước và giờ thì tôi nghe thấy tiếng động cơ. 2… có thể hơn… có thể là hai con tau….có gì đó lớn hơn. Giống như họ đang đỗ ở đó chờ sẵn chúng ta vậy. Một phút trước họ vẫn còn yên lặng. Khốn khiếp, tôi đã không nghe thấy gì cả”

    Tàu INVINCIBLE

    “Chúng ta đã đến đúng thời điểm rồi” đô đốc White nói

    “May thật” Ryan nói

    “May mắn là một phần của trò chơi mà Jack”

    Tàu khu trục mang tên lửa dẫn đương của hạm đội hoàng gia Anh BRISTOL là tàu đầu tiên nghe thấy tiếng ồn từ hai tàu ngầm bên dưới, và cả tiếng quay đầu của THÁNG MƯỜI ĐỎ, thậm chí còn ước lượng được khoảng cách 5 dặm. Khúc quay trứ danh Crazy Ivan tiếp tục đẩy nó xa thêm 3 dặm nữa và mấy con tàu mặt nước giờ đây còn định vị được DALLAS dựa trên sóng sonar chủ động của nó

    “Báo cáo, hai chiếc trực thăng đang trên đường tới” đại tá Hunter báo cáo “Chúng sẽ tới địa điểm quy định trong một phút nữa”

    “Lệnh BRISTOL và FIFE di chuyển lại gần phía chúng ta. Tôi muốn để INVINCIBLE ở giữa họ và mục tiêu”

    “Vâng sir” Hunter chuyển lệnh tới phòng liên lạc. Thủy thủ đoàn ngạc nhiên khi phát hiện tàu sân bay đang yểm hộ khu trục hạm

    Vài giây sau, hai máy bay trực thăng Sea King đến bay là là cách mặt nước 50 feet và bắt đầu đưa sonar xuống nước. Độ phủ của nó nhỏ hơn nhiều so với sonar tàu nhưng nó có điểm riêng biệt. Sonar của nó truyền trực tiếp đến trung tâm chỉ huy trên INVINCIBLE thông qua liên kết dữ liệu kỹ thuật số

    Trên tàu DALLAS

    “Tàu Anh” Jones nói ngay lập tức “Có một đôi trực thăng trên đó, tôi nghĩ là loại 195. Điều đó có nghĩa là một con lớn đi vê phía nam này là một em tàu sân bay của Anh, được hộ tống bởi hai tàu khu trục”

    Mancuso gật đầu “Tàu INVINCIBLE của hải quân Hoàng Gia Anh. Nó đã vượt qua chúng ta trong cuộc tập trận NIFTY DOLPHIN. Điều này có nghĩa là Anh đã cử mấy tàu chống ngầm tốt nhất của họ đến”

    “Báo cáo, con quái vật khổng lồ này đang trên đường đến đây. Tốc độ 10 hải lý/giờ. Hai máy bay- cả hai- đều đã định vị được hai tàu ngầm chúng ta dưới này. Tôi không nghe thấy tàu ngầm nào khác xung quanh”

    Tàu INVINCIBLE

    “thiết bị Sonar đã tìm thấy mục tiêu” giọng nói của lính sonar phát ra từ loa “Hai tàu ngầm, cách INVINCIBLE hai dặm, hướng 0-2-0”

    “Giờ mới đến phần khó đây” đô đốc White nói. Ryan và 4 sỹ quan hoàng gia Anh trong nhiệm vụ bí mật hiện có mặt trên Tháp chỉ huy. Sỹ quan phụ trách chống ngầm (ASW) ở trung tâm chỉ huy bên dưới. INVINCIBLE đang từ từ tiến về phía Bắc, điều hướng một chút sang trái rồi tiến thẳng đến mục tiêu. Cả 5 người đều nhìn kính viễn vọng công suất lớn quét tầm nhìn rộng

    “Coi nào, thuyền trưởng Ramius” Ryan nói thầm “Ông được coi là bậc thầy, chứng minh đi nào”

    Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ

    Ramius trở về phòng điều khiển và bình tĩnh nhìn vào biểu đồ. Trên đường đi, ông đã chạm trán tàu Mỹ LOS ANGELES, và giờ ông đang chạm trán với một nhóm chiến đấu quy mô nhỏ. Các tàu Anh cũng được điều động. Tại sao? Có lẽ là một cuộc diễn tập. Người Mỹ và người Anh thường tập trận phối hợp với nhau, và hoàn toàn tình cờ THÁNG MƯỜI ĐỎ đã bước vào giữa cuộc tập trận này. Chà, phải trốn tránh hoàn toàn trước khi tiếp tục điều ông muốn làm. Nhưng nó chỉ đơn giản vậy thôi, hay đây là cố tình? Một tàu săn ngầm, một tàu ngầm và hai tàu khu trục đang bám theo ông, còn gì tiếp theo? Ramius phải hành động dứt khoát xem có thể loại bỏ tất cả bọn họ hay không. Điều hay nhất của một ngày đến đây rồi, Ông phải tìm hiểu xem ông đang đối mặt với điều gì. Ngoài ra, anh phải cho đối thủ thấy ông đang tự tin, rằng ông có thể bắn họ nếu muốn

    “Borodin, nâng tàu lên ở độ sâu nổi kính tiềm vọng. Sẵn sàng chiến đấu”

    Tàu INVINCIBLE

    “Lên nào, Marko” Barclay gầm gừ “Lão già, chúng tôi có thư gửi ông đây”

    “Máy bay số 3 báo cáo, mục tiêu đang nổi lên” tiếng loa vang lên

    “Được rồi” Ryan đập tay vào lan can.

    White chộp lấy điện thoại “Gọi một trực thăng quay trở lại”

    Khoảng cách giữa THÁNG MƯỜI ĐỎ và INVINCIBLE giờ còn khoảng 1.5 dặm. một con máy bay Sea King bay tròn xung quanh, thu hồi cảm biến sonar

    “Độ sâu mục tiêu là 500 feet, nó đang từ từ nổi lên”

    Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ

    Borodin đang bơm nước từ từ ra khỏi két cân bằng. Tốc độ của tàu ngầm tên lửa tăng lên 4 hải lý/giờ và độ sâu chủ yếu được điều chỉnh bằng thang máy. Viên thuyền phó đang cẩn thận điều khiển tàu nổi lên và Ramius nhắm thẳng hướng tàu INVINCIBLE

    Tàu INVINCIBLE

    “Hunter chuẩn bị mã morse sẵn sàng chưa?” đô đốc White yêu cầu

    “Sẵn sàng, thưa đô đốc” Hunter trả lời. Mọi người đang rất hứng khởi. Thật là một cơ hội tuyệt vời

    Ryan thì đang say sóng. Trong vài giờ qua, INVINCIBLE đã leo đậu trong vùng biển động, ruột gan Ryan lộn tùng phèo vì nó. Viên thuốc vị bác sỹ trên tàu đưa đã giúp anh rất nhiều nhưng giờ cơn hào hứng khiến bụng dạ lại trở nên tồi tệ hơn. Chiều cao thẳng đứng từ tàu xuống biển là 80m, Ryan nghĩ, nếu mình phải nôn thì chắc chả còn gì rơi xuống biển đâu. Bay đi hết

    Trên tàu DALLAS

    “Báo cáo, vỏ đang phát ra tiếng ồn ” Jones nói “tôi nghĩ nó đang hướng lên trên mặt biển”

    “Nổi lên?” Mancuso do dự một giây “Phải, đúng thế. Ông ấy là một cao bồi, ông ấy muốn xem cái gì đang chống lại ông ta trước khi đối phó. Hợp lý thôi. Tôi đoán là ông ta không biết chúng ta đã theo dõi mấy ngày qua”. Viên thuyền trưởng đi về phía trung tâm tấn công của tàu

    “Thuyền trưởng, có vể nó đang nổi lên” Mannion nói, nhìn chằm chằm vào màn hình “Ngốc quá” Mannion phát biểu dựa trên quan điểm của anh rằng các thuyền trưởng tàu ngầm phụ thuộc vào kính tiềm vọng. Rất nhiều thuyền trưởng tàu ngầm tốn rất nhiều thời gian để dùng kính này nhìn ra thế giới bên ngoài, chỉ để đảm bảo thông tin và thực thể ngoài tàu là chính xác. Anh tự hỏi có bao nhiêu phần trăm thuyền trưởng tàu ngầm có hành động như Ramius. Đó hoàn toàn là điểm yếu rất con người, làm việc này chỉ khiến mình dễ bị tổn thương “thuyền trưởng, chúng ta cũng sẽ nổi lên, phải không?”

    “Ừ, chậm thôi và cẩn thận”

    Tàu INVINCIBLE

    Có những lớp mây trắng lơ lửng nửa bầu trời, nhưng bên dưới là những đám mây xám xịt, dấu hiệu sắp đổ mưa. Trên biển gió tây nam thổi tới với tốc độ 20 hải lý/giờ, trên mặt nước xuất hiện những cột sóng cao sáu feet, những con sóng xám đen và những con sóng trắng xóa đan xen vào nhau thành một dải xám bạc. Ryan thấy BRISTOL và FIFE lập đội hình cản gió. Thuyền trưởng của hai tàu chắc chắn đang thì thầm với nhau về tình huống này. Một số tàu hộ tống của Mỹ đã tạm biệt họ vài ngày hôm trước, giờ chuẩn bị tiến đến hội ngộ với USS NEW JERSEY

    White lại nhấc máy lên “Trung tá, tôi muốn biết chính xác thời điểm nhận được tín hiệu radar từ vùng nước mục tiêu. Tôi ra lệnh tất cả vũ khí nhằm vào vùng nước đó. Tôi cũng muốn biết bất kỳ, lặp lại bất kỳ, tín hiệu sonar nào từ vùng nước đó…..đúng rồi. Độ sâu mục tiêu? Rất tốt. Gọi trực thăng thứ 2 về đi, tôi muốn cả hai đều đỗ ở vị trí theo chiều gió”

    Họ đã thống nhất cách tốt nhất để chuyển nội dung thông điệp là sử dụng đèn nhấp nháy.Tuy nhiên, bên kia chỉ có thể nhìn thấy tín hiệu trước ánh sáng. Hunter bước tới đèn tín hiệu, trên tay cầm một tờ giấy bạc Ryan đưa cho. Viên trung sỹ và sỹ quan phu trach tín hiệu đang phụ trách vị trí đã rời đi

    Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ

    “báo cáo đồng chí thuyền trưởng, 30m” Borodin báo cáo. Một tâm lý chiến đấu đã hình thành ở Trung tâm điều khiển

    “Kính tiềm vọng” Ramius bình tĩnh. Đường ống kim loại bọc dầu từ từ nhô lên dưới tác dụng của áp suất thủy lực, liên tục phát ra tiếng "xèo". Thuyền trưởng đưa chiếc mũ cho sĩ quan trực ban rồi cúi xuống, căn chỉnh mắt với thị kính trên kính tiềm vọng “Vậy, chúng ta có 3 tàu của đế quốc ở đây. Tàu INVINCIBLE của hải quân Hoàng Gia Anh. Một cái tên xứng đáng với tàu chiến (invincible = Bất khả chiến bại)” Ông giễu cợt “hai tàu hộ tống: BRISTOL và một tàu tuần dương lớp County (lớp C)”

    Tàu INVINCIBLE

    “Kính tiềm vọng, mạn phải” loa tàu thông báo

    “Tôi thấy rồi” Barclay đưa tay ra hiệu “Nó đó”

    Ryan cố hết sức để tìm kiếm “Tôi thấy rồi” Con tàu treo lơ lửng như một cây chổi nhỏ đứng thẳng trong nước, khoảng cách với mục tiêu là một dặm. Bất cứ khi nào sóng lăn qua, phần có thể nhìn thấy được là kính tiềm vọng sẽ lóe sáng.

    “Hunter” White bình tĩnh nói. Bên trái Ryan, viên thuyền trưởng bắt đầu nhanh chóng kéo cần điều khiển đèn nhấp nháy

    Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ

    Ban đầu Ramius không nhìn thấy tín hiệu đèn. Ông đang nhìn xung quanh mực nước để kiểm tra xem có tàu hoặc máy bay khác không. Sau khi quan sát xung quanh xong, ánh đèn nhấp nháy thu hút ánh mắt ông. Ông nhanh chóng dịch tín hiệu. Phải mất một giây ông mới nhận ra đó là thông điệp gửi mình

    AAA AAA AAA THÁNG MƯỜI ĐỎ THÁNG MƯỜI ĐỎ ANH CO THỂ ĐỌC CÁI NÀY KHÔNG. HÃY DÙNG SONAR CHỦ ĐỘNG GỬI XUNG CHO CHÚNG TÔI MỘT LẦN NẾU BẠN CÓ THỂ ĐỌC NÓ. HÃY DÙNG SONAR CHỦ ĐỘNG GỬI XUNG CHO CHÚNG TÔI MỘT LẦN NẾU BẠN CÓ THỂ ĐỌC NÓ. AAA AAA AAA THÁNG MƯỜI ĐỎ THÁNG MƯỜI ĐỎ ANH CO ĐỌC ĐƯỢC TÍN HIỆU NÀY KHÔNG

    Tín hiệu liên tục lặp lại, nhanh chóng và vụng về. Ramius không chú ý đến điều này. Khi dịch tín hiệu tiếng Anh trong đầu,ban đầu ông nghĩ nó là dành cho tàu ngầm Mỹ. Nhưng khi hiểu nghĩa từ tiếng Anh, các đốt ngón tay đang cầm kính tiềm vọng trở nên trắng bệch

    “Borodin” cuối cùng ông nói, sau khi đọc tín hiệu đến lần thứ 4 “Hãy đảm bảo có giải pháp kiểm soát hỏa lực hướng về INVINCIBLE. Khốn khiếp, máy đo khoảng cách của kính tiềm vọng bị kẹt. Đồng chí, hãy gửi một xung sonar. Chỉ một, để đo thử khoảng cách”

    “Ping!”

    Tàu INVINCIBLE

    “Báo cáo, một xung vừa gửi từ vùng biển mục tiêu, có vẻ là tàu Liên Xô” tiếng loa vang lên. White nhấc điện thoại “Cảm ơn. Tiếp tục báo cáo tình hình kịp thời” Anh đặt điện thoại về vị trí “Chà, thưa quý ngài….”

    “Ông ấy đã trả lời” Ryan reo lên “Hãy gửi phần còn lại. Lạy chúa”

    “Ngay lập tức đây” Hunter cười như một kẻ mất trí

    THÁNG MƯỜI ĐỎ THÁNG MƯỜI ĐỎ CẢ HẠM ĐỘI ĐANG SĂN TÌM ANH CẢ HẠM ĐỘI ĐANG SĂN TÌM ANH. CON ĐƯỜNG ANH ĐI ĐÃ BỊ CHẶN VÀ MỘT SỐ LƯỢNG LỚN TÀU NGẦM TẤN CÔNG ĐANG CHỜ ANH. NHẮC LẠI, MỘT SỐ LƯỢNG LỚN TÀU NGẦM TẤN CÔNG ĐANG CHỜ ANH. NHANH CHÓNG ĐI TÀU ĐẾN 33 VĨ ĐỘ BẮC 75 ĐỘ TÂY. TÀU CỦA CHÚNG TÔI ĐỢI ANH Ở ĐÓ. NHẮC LẠI, DI CHUYỂN ĐẾN 33N75W CHÚNG TÔI CÓ TÀU ĐỢI ANH Ở ĐÓ. NẾU ANH ĐỒNG Ý, VUI LÒNG GỬI ĐẾN MỘT NHỊP PING NỮA

    Tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ

    “Borodin, khoảng cách với mục tiêu là bao nhiêu?” Ramius hỏi, mong có nhiều thời gian hơn để suy nghĩ về thông điệp đang lặp đi lặp lại

    “2000m, đồng chí thuyền trưởng. Một mục tiêu lý tưởng lớn nếu chúng ta….” Anh ta dừng lại khi nhìn thấy vẻ mặt viên thuyền trưởng

    Họ biết tên chúng ta, Ramius nghĩ, họ biết tên tàu! Sao có thể? Họ biết nơi tìm thấy chúng ta- chính xác! Sao có thể? Mấy tên người Mỹ đã Mỹ đã làm thế nào? Tàu ngầm lớp LOS ANGELES đã đi theo chúng ta được bao lâu? Quyết định- mày phải quyết định

    “Đồng chí, 1 xung sonar nữa, chỉ một”

    Tàu INVINCIBLE

    “Một xung sonar khác, thưa đô đốc”

    “Cảm ơn” White nhìn Ryan “Chà, Jack, có vẻ phán đoán thông minh của anh đã hoàn toàn chính xác. Rất tốt”

    “Rất tốt cái mông tôi đây này, bá tước Earl! Tôi đã đúng. Tên khốn đó!” Tay Ryan vung lên, anh gần như quên mất cơn say sóng của mình. Anh đã bình tĩnh lại. Trường hợp này nên chú ý hơn về cách cư xử “Xin lỗi, đô đốc. Chúng ta còn có việc phải làm”

    Tàu DALLAS

    Cả hạm đội đang săn tìm anh….hướng tới 33 độ Bắc 75 độ tây. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Mancuso tự hỏi, sau khi đọc dòng tín hiệu lần thứ hai

    “Báo cáo, sonar nhận được tiếng ồn không liên tục từ thân tàu mục tiêu. Độ sâu mục tiêu đang thay đổi và tiếng ồn động cơ tăng lên”

    “Hạ kính xuống” Mancuso nhấc điện thoại “Làm tốt lắm, sonar. Còn gì nữa không, Jones?”

    “Báo cáo, không. Máy bay trực thăng đã rời đi và không có tiếng ồn bất thường nào trên các tàu mặt nước. Có chuyện gì đang xảy ra vậy, sir?”

    “Không thể nói” Mancuso lắc đầu khi Mannion đưa DALLAS quay trở lại tiếp tục theo dõi THÁNG MƯỜI ĐỎ. Viên thuyền trưởng bối rối, chuyện quái gì đang xảy ra ở đây? Tại sao tàu Anh lại ra tín hiệu cho một tàu ngầm Nga, và tại sao họ lại hướng dẫn nó đến gần vùng biển Carolina? Những tàu ngầm nào đang chặn đường đi của nó? Không thể có chuyện đó. Không thể nào. Nó chỉ không thể….

    Tàu INVINCIBLE

    Ryan đang ngồi trong phòng liên lạc tàu INVINCIBLE. Anh nhập dòng chữ “MAGI TO OLYMPUS” vào bộ giải mã đặc biệt mà CIA gửi cho mình “HÔM NAY TÔI ĐÃ CHƠI ĐÀN MANDOLIN VÀ NGHE RẤT HAY. TÔI DỰ ĐỊNH TỔ CHỨC MỘT BUỔI BIỂU DIỄN NHỎ, Ở NƠI THƯỜNG KHI. MONG ĐỢI SẼ ĐƯỢC ĐÓN NHẬN TỐT. CHỜ HƯỚNG DẪN” Trước đây Ryan thường cười cợt mã code này, giờ thì anh cũng cười nhưng vì một lý do khác

    Nhà Trắng

    “Vậy” Pelt cho biết “có vẻ như Ryan dự đoán nhiệm vụ này sẽ thành công. Mọi thứ đang đi theo đúng kế hoạch, nhưng cậu ta không sử dụng mật khẩu báo chắc chắn thành công”

    Tổng thống ngả người ra sau một cách thoải mái “Cậu ta rất trung thực. Mọi việc luôn có thể xuất hiện sai lầm.Nhưng anh cũng phải thừa nhận là sự việc đang diễn ra theo chiều hướng tốt ”

    “Thưa ngài, kế hoạch mà các tướng lĩnh đưa ra có vẻ điên rồ”

    “Có lẽ thế, nhưng anh đã cố tìm sơ hở trong mấy ngày vừa rồi mà vẫn chưa thành công đó thôi. Các miếng ghép sẽ được ghép lại hoàn chỉnh sau một thời gian”

    Pelt thấy rằng tổng thống rất thông minh và giờ đúng thật là người khôn ngoan

    Tàu INVINCIBLE

    “OLYMPUS TO MAGI. TÔI THÍCH BẢN NHẠC MANDOLIN TRUYỀN THỐNG. BUỔI BIỂU DIẾN ĐƯỢC DUYỆT” Tin nhắn viết. Ryan thoải mái dựa vào ghế và hớp một ngụm brandy “Chà, tốt rồi. Tôi tự hỏi bước tiếp theo là gì”

    “Tôi nghĩ Washington sẽ cho chúng ta biết thôi.” Đô đốc White nói “hiện tại thì chúng ta phải quay trở lại phía tây, giữa THÁNG MƯỜI ĐỎ và hạm đội Liên Xô”
     
    Mã Khắc Tư and eta128 like this.
  4. hatoan

    hatoan Lớp 1

    CUỘC SĂN LÙNG THÁNG MƯỜI ĐỎ - CHƯƠNG 13.2

    Tàu AVALON

    Trung úy Ames quan sát tình hình xung quanh từ cửa sổ mạn trái ở mũi tàu AVALON. Một tàu ngầm lớp A (Alfa) đang ở mạn trái. Rõ ràng đuôi của nó hạ xuống trước và bị hư hại nghiêm trọng. Một cánh quạt bị gãy khỏi chân vịt, phần dưới bánh lái bị vỡ vụn. Toàn bộ đuôi tàu có thể đã bị đánh sập. Do tầm nhìn kém nên khó ước tính được mức độ hư hỏng của toàn bộ đuôi tàu

    “Từ từ tiến về phía trước” anh nói trong khi thao tác với bộ điều khiển. Phía sau anh là một trung sỹ và một thiếu úy đang kiểm tra các dụng cụ khác nhau, chuẩn bị một cánh tay robot được tạm thời lắp vào tàu trước khi ra biển. Nó có một camera TV và đèn pha, cung cấp trường nhìn rộng hơn so với nhìn từ cửa sổ. Chiếc tàu cứu sinh lặn sâu bí mật bò về phía trước với tốc độ 1 hải lý/giờ. Mặc dù đèn pha của tàu có độ rọi một triệu, tầm nhìn vẫn còn dưới 20 yard.

    Phần đáy biển ở khu vực này là một lớp đất phù sa có độ dốc mềm, xen lẫn những viên sỏi với nhiều hình dạng và kích thước khác nhau. Có vẻ như điều duy nhất cản trở tàu ngầm lớp Alfa này tiếp tục trượt về phía trước là khu vực bục chỉ huy của nó, giống như một cái nêm lao xuống đáy biển.

    “Chúa ơi!” viên trung sỹ phát hiện ra đầu tiên. Có một vết nứt trên con Alfa- hoặc cái gì tương tự thế

    “Tai nạn lò phản ứng” Ames nói, giọng cực kỳ bình tĩnh “Có thứ gì đó cháy xuyên qua thân tàu. Chúa ơi đó là titan. Toàn bộ con tàu bị cháy xuyên từ trong ra ngoài. Ở đây có một lỗ hổng khác, lỗ mở lớn hơn, rộng hơn 1 yard. Chẳng có thế lực bí ẩn nào đánh chìm con tàu này đâu các chàng trai. Hai nơi bị đốt cháy là hai khoang trực tiếp tiếp xúc” Ames quay lại nhìn máy đo độ sâu: 1,880 feet “Đã ghi lại tất cả chưa?”

    “Rồi, thuyền trưởng” kỹ sư thợ điện số 1 đáp “Chết tiệt thật. Những tên khốn đáng thương”

    “Phải, phụ thuộc vào mục đích họ đến đây” Ames lái chiếc AVALON quanh mũi con tàu Alfa, kiểm tra bánh lái cẩn thận và điều chỉnh độ cao của tàu chếch xuống phần đầu con tàu ngầm đã chết “Có nhìn thấy bằng chứng gì về việc gãy thân tàu không?”

    “Không” thiếu úy trả lời “ chỉ có 2 vết cháy xuyên qua, không rõ lý gì?”

    “Hội chứng Trung Quốc đã thành hiện thực. Cuối cùng nó cũng xảy ra với ai đó”Ames lắc đầu. Nỗi lo nhất của hải quân về tàu ngầm hạt nhân không khác gì hơn là sự an toàn của lò phản ứng “Đặt đầu do lên thân tàu xem có ai còn sống không”

    “Vâng” kỹ sư điện bắt đầu điều khiển cánh tay robot Waldo và Armes cố gắng để cho AVALON đứng yên hoàn toàn, cả hai việc đều không dễ dàng gì. Tàu cứu hộ gần như đã dừng trên bục thân tàu ngầm. Nếu có người sống sót thì sẽ ở Phòng điều khiển hoặc mũi tàu, không ai có thể sống sót ở phía sau tàu

    “OK, tôi có thấy một chuyển động”

    Cả 3 người chăm chú lắng nghe, hy vọng phát hiện ra điều gì đó. Công việc của họ là tìm kiếm và cứu nạn và họ đang thực hiện nhiệm vụ cực kỳ nghiêm túc và tập trung cao độ

    “Có lẽ họ đang ngủ” viên thiếu úy bật sonar định vị. Sóng cao tần vọng vào 2 nửa tàu ngầm, âm thanh đủ lớn để đánh thức cả người chết, nhưng vẫn không có động tĩnh gì. Bình khí oxy trên tàu POLITOVSKIY đã cạn từ một ngày trước

    “Thế là hết” Ames bình tĩnh. Anh điều khiển tàu lặn sâu về phía trên trong khi kỹ sư điện đang điều khiển cánh tay robot, tìm kiếm một cái lỗ có thể đặt đầu dò sonar. HỌ sẽ quay lại đây lần nữa khi điều kiện thời tiết phía trên biển tốt hơn. Hải quân sẽ không từ bỏ cơ hội tìm hiểu thêm về tàu ngầm lớp Alfa này. Tàu GLOMAR EXPLORER vẫn đang để đâu đó ở Bờ Tây. Liệu nó có thể được sử dụng trong trường hợp này? Ames đặt cược vào khả năng này luôn

    “AVALON, AVALON, đây là SCAMP…” Giọng liên lạc có chút lạc điệu khi nghe dưới nước, nhưng vẫn nghe được “….quay trở về tức thì. Xin trả lời”

    “SCAMP, đây là AVALON. Đang trên đường về” Tàu SCAMP vừa nhận được điện tín ELF và tạm thời trôi xuống độ sâu của kính tiềm vọng để nhận lệnh hoạt động FLASH (Lệnh chiến đấu khẩn cấp) “tiến nhanh ở tốc độ cao nhất đến 33N75W” Điện tín không giải thích lý do tại sao

    Trụ sở CIA

    “CARDINAL vẫn ở lại với chúng ta” Moore thông báo cho Ritter

    “Cảm ơn Chúa” Ritter ngồi xuống

    “Một bức điện vừa được chuyển đến. Lần này ông ấy không cố tử tự bằng cách cung cấp thông tin cho chúng ta nữa. Có lẽ thời gian ở bệnh viện đã khiến ông ta sợ rồi.Tôi đã đưa ra một đề nghị khác với ông ta”

    “Lại nữa à?”

    “Bob, chúng ta phải đưa ra đề nghị”

    “Tôi biết. Chính tôi cũng phải làm điều này vài năm trước, anh biết rồi. Lão già đó chỉ không muốn rửa tay gác kiếm thôi. Anh biết chuyện này diễn ra thế nào mà, một số người đã kiếm được nhiều nhờ việc này. Hoặc có thể ông ta không làm việc này vì cơn thịnh nộ của mình nữa…tôi chỉ vừa nhận được cuộc gọi từ Thượng nghị sỹ Donaldson” Donaldson là chủ tịch Ủy ban Đặc biệt Tình báo Thượng viện.

    “Ồ? ”

    “Ông ấy muốn biết về những gì chúng ta đang biết về chuyện dang xảy ra. Ông ta không tin câu chuyện giải cưu và nghĩ chúng ta biết gì đó khác”

    Thẩm phán Moore ngả người ra sau “Tôi tự hỏi ai đã khiến ông ta có ý tưởng này?”

    “Phải, chúng ta nên điều tra một chút Tôi nghĩ đã đến lúc rồi. đây là cơ hội tuyệt vời”

    Hai quan chức cấp cao đã thảo luận về vấn đề này trong một giờ. Trước khi Ritter rời đến Quốc hội, họ đến báo cáo trước với Tổng thống.

    Tại WASHINGTON B.C

    Donalson cố tình để Ritter đợi 15 phút ở văn phòng bên ngoài trong khi ông ta đang xem hồ sơ. Ông ta muốn Ritter biết vị trí của mình. Một vài người trong DDO (chính phủ) đã lưu ý về sự rò rỉ của Quốc hội đã khiến vị Thượng nghị sỹ đến từ Connecticut như bị chạm nọc và ông cảm thấy điểm quan trọng là phải cho các nhân viên do chính phủ tuyển dụng biết sự khác biệt giữa họ và các đại diện của nhân dân

    “Xin lỗi vì đã bắt anh đợi, anh Ritter” Donalson không đứng dậy, cũng không có ý định bắt tay

    “Không sao, thưa ngài. Tôi có cơ hội đọc một cuốn tạp chí. Theo lịch trình làm việc thì tôi chẳng mấy khi có nhiều thời gian như thế” Họ bắt đầu vượt rào so găng ngay từ phút đầu tiên

    “Vậy, Liên Xô đang định làm gì?”

    “Thượng nghị sỹ, trước khi nói về chủ đề này, tôi phải làm rõ điều này: Tôi phải báo cáo cuộc họp này với Tổng thống. Thông tin này chỉ nói cho một mình ngài, không ai khác được nghe. Không một ai. Lệnh này đến từ Nhà Trắng”

    “Ủy ban của tôi còn có các thành viên khác, ông Ritter”

    “Thưa ngài, nếu không có được lời hứa của ngài, với tư cách một quý ông” Ritter mỉm cười nói thêm “Tôi sẽ không tiết lộ thông tin này. Đây là lệnh tôi nhận được. Tôi là nhân viên chính phủ, Thượng nghị sỹ. Tôi nhận lệnh từ tổng thống” Ritter hy vọng máy ghi âm của ông đã ghi lại hết những lời này

    “Đồng ý” Donaldson miễn cưỡng. Ông tức giận vì phải tuân thủ sự hạn chế ngu ngốc này, nhưng mặt khác lại vui mừng vì được nghe thông tin “Nói đi”

    “Thành thật mà nói, thưa ngài, chúng tôi không biết chính xác những gì đang diễn ra” Ritter nói

    “Ồ, vậy ông đang bắt tôi thề giữ bí mật để tôi không thể nói với ai đó rằng CIA không biết chuyện quái gì đang xảy ra?”

    “Ý tôi là chúng tôi không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra. Nhưng chúng tôi biết một số điều. Phần lớn thông tin tình báo của chúng tôi đến từ người Israel và một số từ người Pháp. Từ hai kênh này, chúng tôi biết được rằng có một vấn đề lớn với hải quân Liên Xô”

    “Tôi đã biết điều đó. Họ mất một chiếc tàu ngầm”

    “Ít nhất là một, nhưng đó không phải tât cả chuyện đang xảy ra. Ai đó, tôi nghĩ, đã chơi chiêu trong Ban chỉ huy tác chiến của Hạm Đội Phương Bắc của Liên Xô. Tôi không dám nói chắc, nhưng tôi nghĩ đó là người Ba Lan ”

    “Tại sao lại là người Ba Lan?”

    “Tôi không biết chắc chắn chuyện xảy ra thế nào, nhưng cả điệp viên Pháp và Israel đều có liên hê tốt với đám người Ba Lan và người Ba Lan có liên hệ lâu dài với bên Liên Xô. Tôi biết – ít nhất là tôi nghĩ rằng tôi biết- bất kể thế nào thì tin tức này không đến từ bất kỳ cơ quan tình báo phương tây nào”

    “Vậy, chuyện gì đang xảy ra?” Donaldson hỏi

    “Dự đoán tốt nhất của chúng tôi là có ai đó đã giả mạo ít nhất một tài liệu, có lẽ nhiều nhất là ba tài liệu, với mục đích gây rối Hải quân Liên Xô- nhưng bất kể nó là gì, thì mọi thứ đang vượt quá tầm kiểm soát. Rất nhiều người đang cố sức để che đậy dấu vết, người Israel nói vậy. Theo dự đoán, tôi nghĩ họ sẽ xoay sở để thay đổi một số lệnh hoạt động của tàu ngầm, đồng thời giả mạo một bức thư của một thuyền trưởng đang đe dọa họ để phóng tên lửa đánh chìm tàu của ông ta. Điều đáng kinh ngạc là Liên Xô đang thực hiện điều đó thật” Ritter cau mày “Mặc dù chúng tôi có vài thông tin không chắn chắn việc đó, nhưng chúng tôi chắc chắn rằng, có ai đó, có lẽ là người Ba Lan, đã lập một cãi bẫy bẩn thỉu tuyệt vời để người Nga nhảy vào ”

    “Không phải là chúng ta à?” Donaldson hỏi thẳng

    “Không, thưa ngài, hoàn toàn không! Nếu chúng ta cố gắng làm trò nào như thế- ngay cả nếu thành công, mà chưa chắc đã thành công ý chứ- họ sẽ làm điều tương tự với chúng ta. Ngài không thể bắt đầu một cuộc chiến theo cách đó được, và ngài biết tổng thống không bao giờ cho phép điều đó”

    “Nhưng ai đó ở CIA có thể không quan tâm tổng thống nghĩ gì”

    “Không bao giờ có ở bộ phận của tôi. Tôi có thể lấy đầu ra bảo đảm. Ngài có thực sự nghĩ rằng nếu chúng ta tiến hành một điệp vụ như thế này và che dấu nó thành công không? Ôi trời, Thượng nghị sỹ, tôi thực sự mong ước chúng ta có thể”

    “Tại sao lại là người Ba Lan? Và tại sao họ có thể làm được điều này?”

    “Từ lâu, chúng tôi đã nghe nói về những người bất đồng chính kiến trong cơ quan tình báo của họ. Có những người không thích Liên Xô cho lắm. Ngài có thể thấy một đống lý do giải thích tại sao. Họ có một lịch sử bất hòa, và người Nga dường như quên rằng những người Ba Lan luôn coi người Ba Lan là nhất, con người cộng sản đứng thứ hai. Cá nhân tôi đoán, vấn đề này có liên quan đến Giáo hoàng, không hoàn toàn do sự kiểm soát của quân đội. Chúng ta biết rằng người bạn cũ Andropov của chúng ta đã khởi xướng và lặp lại sự việc của Henry II / Becket. Đức Giáo hoàng đã nâng cao danh tiếng của Ba Lan và đóng góp cho đất nước. Ngay cả những người Cộng sản Ba Lan cũng nghĩ rằng đây là một điều tốt. Nhưng vào lúc này, mấy tên Ivan lại định chia cắt toàn bộ Ba Lan – ngài có nghĩ họ bị điên không? Mọi người luôn bỏ qua đẳng cấp tình báo Ba Lan. Họ là những người đã phá vỡ mật mã Enigma vào năm 1939, không phải người Anh. Mẹ kiếp, họ hoạt động hiệu quả đấy, và lý do cũng giống như của người Israel, họ có kẻ thù ở cả phương Đông và phương Tây. Tình hình này thôi thúc họ phải có những nhân viên gián điệp giỏi. Chúng tôi xác nhận rằng, rất nhiều người Ba Lan đã đến làm việc tại Liên Xô để đổi lấy sự hỗ trợ kinh tế của Narmonov cho Ba Lan. Chúng tôi cũng biết rằng có rất nhiều kỹ sư Ba Lan làm việc tại các bến cảng của Liên Xô. Tôi thừa nhận rằng điều này hơi nực cười, hai nước có lịch sử hàng hải ngắn, nhưng người Ba Lan đã chế tạo ra nhiều tàu thương mại cho Liên Xô Hiệu suất làm việc của xưởng đóng tàu của họ cao hơn của Liên Xô, và gần đây họ bắt đầu hỗ trợ kỹ thuật cho xưởng đóng tàu hải quân, chủ yếu là về mặt kiểm soát chất lượng”

    “Vậy thì cơ quan tình báo Ba lan đã chơi Liên Xô một vố” Donaldson kết luận “Gorshkov là môt trong những gã cứng rằng, không cho người khác can thiệp, phải không?”

    “Đúng, nhưng có lẽ ông ta không phải là mục tiêu chính. Mục đích của cái bẫy này chỉ là làm cho Moscow lúng túng. Trên thực tế, điệp vụ tấn công vào Hải quân Liên Xô không có nhiều ý nghĩa. Mục đích là gây ra sự hỗn loạn trong hàng ngũ cấp cao trong quân đội, và bây giờ các nhà lãnh đạo quân sự cấp cao của họ đang tập trung tại Moscow. Chúa ơi, ước gì tôi biết chuyện gì đang thực sự xảy ra! Từ năm phần trăm tảng băng nổi chúng ta biết, điệp vụ này thực sự xuất sắc, trở thành bài học vỡ lòng thần thoại cho các điệp viên. Chúng tôi vẫn đang thu thập thông tin để tìm hiểu. Người Anh, người Pháp và Israel cũng vậy- Benny Herzog của Mossad có thể sẽ phát điên. Người Israel thường sử dụng mánh này với láng giềng, thường xuyen luôn. Họ chính thức thông báo với chúng tôi là ngoài những thông tin đã tiết lộ ra thì họ không biết gì nữa. Có lẽ vậy. Hoặc có thể họ hỗ trợ kỹ thuật cho người Ba Lan- khó nói lắm. Nhưng chắc chắn hải quân Liên Xô là mối đe dọa với Israel. Nhưng chúng tôi cần thêm thời gian để xác nhận điều này. Trong vấn đề này, người Israel hơi giả tạo”

    “Nhưng anh không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết nó xảy ra thế nào và tại sao”

    “Thượng nghị sỹ, mọi chuyện không dễ dàng như vậy. Hãy cho chúng tôi chút thời gian. Hiện tại, chúng tôi thậm chí không muốn biết quá nhiều. Nói chung, có ai đó đã tung một số tin khống trong hải quân Liên Xô, mục đích có lẽ chỉ là lung lạc tinh thần nhưng cuối cùng sự việc lại vượt quá tầm tay. Cách thưc và lý do tại sao nó xảy ra, chúng tôi không biết. Nhưng bất kể là gì, ngài có thể chắc chắn rằng họ đang làm mọi thứ để che dấu dấu vết.” Ritter muốn Thượng nghị sỹ hiểu đúng điều này “Nếu Liên Xô tìm ra ai là việc này thì họ sẽ trả thù rất tàn nhẫn- phụ thuộc vào hậu quả của việc này. Trong vài tuần tới chúng ta có thể biết nhiều thông tin hơn. Người Israel nợ chúng ta một số điều, và họ sẽ cho chúng ta biết tât cả”

    “vì vài chiếc F-15 và một đống xe tăng nữa” Donaldson chỉ ra

    “Giá rẻ hơn”

    “Nhưng nếu chúng ta không liên quan thì sao phải giữ bí mật?”

    “Ngài đã hứa với tôi, Thượng nghị sỹ” Ritter nhắc ông ta “Có một điều, nếu điều này lộ ra, liệu Liên Xô có tin là chúng ta khong liên quan không? Không đâu. Chúng ta đang cố tiến hành cuộc chơi tình báo văn minh, ý tôi là chúng ta và họ vẫn là kẻ thù, nhưng viêc chi tiêu cho chiến tranh tình báo sẽ tốn kém quá nhiều và nguy hiểm cho cả hai bên. Lý do nữa là chúng ta biết chuyện này xảy ra thế nào, chúng ta có thể tận dụng nó theo hướng có lợi cho chúng ta”

    “Những lý do này thật mâu thuẫn”

    Ritter mỉm cười “Trò chơi tình báo là như vậy đấy. Nếu chúng ta tìm ra ai đứng sau việc này chúng ta có thể sử dụng nó làm lợi thế. Trong mọi trường hợp, Thượng nghị sỹ, ông đã hứa và tôi sẽ báo cáo việc này với tổng thống khi quay trở lại Langley”

    “Tốt lắm” Donaldson đứng lên. Cuộc họp kết thúc “Tôi tin rằng anh sẽ cập nhật cho chúng tôi những thông tin về tình hình sắp tới”

    “Đó là những việc chúng tôi nên làm, thưa ngài” Ritter đứng dậy

    “Chắc chắn thế. Cảm ơn anh đã ghé thăm” Họ cũng không bắt tay lần này

    Ritter đi bộ thẳng ra sảnh mà không qua phòng tiếp tân. Ông dừng lại để nhìn vào giếng trời của tòa Hart (tòa nhà quốc hội). Nó nhắc ông nhớ đến khách sạn Hyatt ở địa phương. Ông không đi thang máy như thường lệ mà đi bộ xuống tầng 1. Cũng may ông ra đúng lúc, xe đã đợi sẵn bên ngoài và ông bảo tài xế lái đến FBI

    “Không phải hoạt động của CIA?” Peter Henderson, trợ lý của Thượng nghị sỹ hỏi lại

    “Không. Tôi tin ông ta” Donaldson nói “Ông ta đủ thông minh để không bịa mấy chuyện thế này”

    “Tôi không hiểu tại sao Tổng thống không cắt chức ông ta” Henderson bình luận “Tất nhiên, loại người như ông ta, có lẽ sẽ phù hợp với công việc ông ta đang làm” Thượng nghị sỹ đồng ý.

    Khi Henderson trở lại văn phòng mình, hăn kéo tấm rèm che cửa sổ lại, dù mặt trời đang chiếu sáng phía bên kia tòa nhà. Một giờ sau, tài xế công ty taxi Black & White đi qua nhìn lên cửa sổ và ghi nhớ

    Henderson làm việc muộn vào tối hôm đó. Tòa nhà Hart hầu như trống vắng, hầu hết Thượng nghị sỹ đã ra về. Donaldson chỉ ở đó vì việc cá nhân và theo dõi một số việc. Với tư cách là Chủ tịch ủy ban đặc biệt về Tình báo, ông ta có nhiều việc phải làm hơn những gì ông thích làm vào mùa này trong năm. Henderson đi thang máy đến sảnh đợi, ăn mặc giống hệt như một trợ lý quốc hội cấp cao- bộ vét ba mảnh màu xám, cặp da lịch lãm, kiểu tóc chuẩn và rời khỏi tòa nhà với những bước nhẹ nhàng. Một chiếc taxi công ty Black & White trong ngõ đi tới và dừng lại để đón anh ta lên xe.Henderson bước vào

    “Watergate” anh ta nói và yên lặng cho đến khi taxi được được vài tòa nhà. Henderson có một căn hộ một phòng ngủ giá rẻ ở khu phức hợp Watergate, nghĩ lại thì nó như một sự chế giễu đối với bản thân anh ta. Anh ta không boa thêm cho tài xế khi đến nơi. Ngay khi anh ta đến cửa thì một cô gái bước vào trong taxi. Taxi ở Washington thường rất bận rộn vào mỗi sáng sớm

    “Đến Đại học Georgetown” cô nói, đó là một người đàn bà trẻ xinh đẹp với mái tóc nâu và tay cầm một chồng sách

    “Đi học đêm à?” người tài xế hỏi, kiểm tra gương

    “Ôn bài kiểm tra” cô gái nói, giọng có chút lo lắng “tâm lý”

    “Cách tốt nhất để đối phó với các bài kiểm tra là thư giãn” viên tài xế nói

    Đặc vụ Hazel Loomis vụng về cầm cuốn sách, ví rơi xuống sàn xe “Ồ, chết tiệt” cô cúi xuống nhặt nó lên, và trong lúc đó kịp móc chiếc máy ghi âm mà một đặc vụ khác nhét dưới ghế xe trước đó

    15 phút sau taxi đến trường đại học. Giá cuốc xe là 3.85usd. Loomis đưa cho viên tài xế 5usd và nói anh ta cứ giữ tiền thừa. Cô băng qua khuôn viên trường và lên một chiếc xe Ford nhỏ đến thẳng tòa nhà J. Edgar Hoover. Nhiều thông tin được gửi về đây- và rất dễ dàng!

    “Luôn là thế, khi con gấu đã trong tầm nhìn” viên công tố viên phụ trách rẽ trái sang đại lộ Pennsylvania Avenue “Cái khó là tìm ra con gấu đầu đàn chết tiệt kia”

    Lầu Năm Góc

    “Thưa các ngài tôi mời các anh đến đây hôm nay vì các anh đều là những sỹ quan tình báo chuyên nghiệp đã nghiên cứu về tàu ngầm và người Nga” Davenport nói với bốn sỹ quan đang ngồi trong văn phòng ông “Tôi cần những sỹ quan có trình độ như các anh. Đây là một nhiệm vụ có mức độ nguy hiểm nhất định- mức độ nguy hiểm khó ước tính. Chỉ có một điểm tôi có thể khẳng định là đây là một cơ hội trong mơ dành cho các sỹ quan tình báo- nhưng là loại giấc mơ mà các anh chẳng bao giờ được chia sẻ cùng ai. Mà chúng ta đã quen với việc đó rồi phải không?” Davenport cười ngập ngừng “như người ta thường nói trong phim, nếu anh muốn tham gia, ok làm ngay, nếu không muốn thì hãy rời đi ngay lúc này, không có gì phải hối tiếc. Nhiệm vụ này đòi hỏi phải là chuyên gia can đảm chấp nhận rủi ro để thực hiện”

    Tất nhiên là không ai rời đi. Chẳng ai trong phòng này muốn bị coi là kẻ hèn nhát. Nhân tiện, người ta đồn Davenport có trí nhớ rất tốt. Những người ngồi đây đều là sỹ quan chuyên nghiệp. Một trong những bù đắp cho việc mặc áo lính và kiếm được ít tiền hơn là khả năng bị giết ít hơn so với hoạt động độc lập ở thế giới thực

    “Cảm ơn các anh. Tôi nghĩ các anh sẽ thấy điều này rất đáng để nỗ lực” Davenport đứng dậy và đưa cho mỗi người một phong bì “Các anh sẽ sớm có cơ hội để kiểm tra tàu ngầm tên lửa Liên Xô- từ bên trong”. 4 cặp mắt chớp sáng khi nghe những lời này

    Tại vị trí 33 độ vĩ Bắc, 75 độ kinh Tây

    Tàu ngầm ETHAN ALIEN đã ở đúng vị trí định trước hơn 30 giờ. Nó đang lặn ở độ sâu 200 feet dưới nước và chạy vòng quanh bán kính 5km. Cũng không vội vàng gì nên tàu ngầm chạy với tốc độ chậm nhất, lò phản ứng chỉ chạy với 10% công suất. Viên sỹ quan hậu cần đang giúp nhà bếp

    “Lần đầu tiên tôi làm việc này trên tàu ngầm đấy” Một trong những sỹ quan tàu ALIEN làm việc như một đầu bếp chuyên nghiệp, đang lật món trứng tráng.

    Viên sỹ quan hậu cần âm thầm thở dài, nhưng hầu hết lính hậu cần đều chỉ là những đứa trẻ và các thủy thủ đi biển ở nước ngoài thì toàn những người trên 20 năm kinh nghiệm. Các Sếp còn lại thì toàn kỹ thuật viên, ngoại trừ viên sỹ quan hậu cần, hầu hết bọn họ đều có thể làm đồ ăn được “Anh có thường nấu ăn ở nhà không sir?”

    “Thỉnh thoảng. Bố mẹ tôi có một nhà hàng ở Pass Christian. Đây là món trứng cuộn đặc biệt Cajun của mẹ tôi. Tiếc là chúng ta không có các vược, nếu không tôi sẽ làm món cá vược với chanh. Anh có thường câu cá không?”

    “Không sir” viên sỹ quan muốn tạo không khí thân quen nhưng viên thủy thủ đã quen với kỷ luật và hạn chế bản thân “Trung tá, liệu tôi có thể hỏi chúng ta đang làm cái quái gì ở đây vậy?”

    “Ước gì tôi biết, đầu bếp. Chúng ta đang đợi một cái gì đó”

    “Là gì vậy sir?”

    “Khốn khiếp, tôi cũng muốn biết. Cậu chuyển cho tôi miếng giăm bông cắt hạt lựu và trông bánh trong lò thôi. Nó gần như chín rồi kìa”

    Tàu NEW JERSEY

    Chuẩn tướng Eaton cảm thấy bối rối. Nhóm tàu chiến dưới quyền ông đang di chuyển cách hạm đội Nga 20 dặm về phía nam. Nếu trời không tối thì ông có thể nhìn thấy tháp chỉ huy tàu KIROV ngay từ tháp chỉ huy của tàu bên ông. Các tàu hộ tống đi thành hàng ngang theo đội hình tiến dần về phía trước phát ra những xung sonar để tìm kiếm tàu ngầm.

    Kể từ khi lực lượng không quân điều động máy bay tiến hành các cuộc tấn công giả định thì người Liên Xô trở nên thành thật như những chú cừu. Đây đúng là hiếm thấy đến bất thường. tàu NEW JERSEY và các tàu hộ tống đang theo dõi chặt chẽ chuyển động của đội hình bên Liên Xô và hai máy bay Sentry được tăng cường phối hợp trinh sát. Việc tái triển khai của Liên Xô đã chuyển trách nhiệm của chuẩn tướng Eaton sang chú ý đến nhóm tàu KIROV. Điều này hợp ý ông. Các bệ phóng chính tên lửa trên tàu ông đã sẵn sàng, nòng pháo chứa đầy đạn pháo dẫn đường 8inch. Tất cả nhân sự đã vào vị trí chiến đấu. tàu TARAWA đang cách đó 30 dặm về phía nam, các máy bay Harriers của nó luôn sẵn sàng có mặt sau 5 phút nhận lệnh. NGười Liên Xô biết rõ điều này, dù mấy con máy bay trực thăng chống ngầm của họ không dám tiến cách tàu Mỹ 5 dặm trong suốt 2 ngày qua . Mấy con máy bay ném bom Bear và Backfire phải bay vòng qua Cuba- chỉ vài con quay lại tàu Nga nhanh chóng như lúc bay đi- hẳn đã báo cáo rõ những gì quan sát được. Các tàu chiến Hoa Kỳ đều sẵn sàng chiến đấu trong đội hình tấn công mở. Các tên lửa trên tàu NEW JERSEY và các tàu hộ tống liên lục nhận thông tin từ các cảm biến xung quanh. Và người Nga đều thờ ơ bỏ qua. Chỉ có radar dẫn đường hoạt động trên tàu bên họ. Thật lạ lùng

    Tàu sân bay NIMITZ ở khoảng cách xa Đại Tây Dương 5000 dặm tính theo đường hàng không đã được lệnh gọi về. Con tàu sân bay này và các tàu hộ tống chạy bằng năng lượng hạt nhân của nó là California, Bainbridge và Truxton giờ chỉ cách đây khoảng 400 dặm về phía Nam, cùng với nhóm tàu tác chiến America đi sau bọn họ nửa ngày. Tàu KENNEDY thì cách 500 dặm vê phía đông. Điều này sẽ buộc hạm đội Liên Xô phải xem xét nghiêm túc các mối đe dọa từ cánh quân ba tàu sân bay phía sau họ, cũng như mối đe dọa của hàng nghìn máy bay trên bộ đang tập kết về căn cứ phía nam. Có lẽ đây là nguyên nhân chính giải thích cho sự ngoan ngoãn của họ

    Đội bay Backfire sau khi cất cánh từ Iceland đã bị đội máy bay Mỹ theo dõi suôt cả đoạn đường. Chiếc đầu tiên thực hiện nhiệm vụ theo dõi là báy bay Tomcat của hải quân xuất phát từ căn cứ Saratoga, rồi sau đó là máy bay Phantom xuất phát từ lực lượng không quân Maine, rồi chuyển giao nhiệm vụ cho Eagles và Falcon khi tiến gần đến bờ biển phía nam Cuba. Dù đội bay của Mỹ không quấy rối người Nga nhưng không thể nghi ngờ độ nghiêm túc của người Mỹ trong vấn đề này. Eaton rất mừng là họ không quấy rối, mà có quấy rối thì cũng chẳng làm sao, dù sao thì nhóm tàu chiến đấu của ông cũng luôn sẵn sàng chuyển trạng thái từ hòa bình sang chiến tranh trong vòng 2 phút

    Khu căn hộ Watergates

    “Xin lỗi, tôi mới chuyển đến và điện thoại chưa được cài đặt. Anh có thể cho tôi gọi nhờ một chút được không ạ?”

    Henderson đưa ra quyết định nhanh chóng. Vị khách đến là người cao khoảng 5.3feet, tóc nâu, mắt xám, thân hình hoàn hảo, nụ cười duyên dáng và ăn mặc thời trang “Tất nhiên. Chào mừng đến Watergate. Mời vào”

    “Cảm ơn. Tôi là Hazel Loomis. Bạn bè gọi tôi là Sissy” cô chìa tay ra

    “Peter Henderson. Điện thoại trong bếp. Để tôi chỉ cô” Điều tốt lành có vẻ sắp đến. Anh ta vừa kết thúc mối quan hệ lâu dài với một trong những thư ký của Thượng nghị sỹ. Mối quan hệ đó trở thành gánh nặng với cả hai người.

    “Tôi không làm phiền anh chứ? Anh không ở cùng với ai, phải không?”

    “Không, chỉ có tôi và chiếc TV. Cô mới đến D.C à? Cuộc sống về đêm ở đây không phải lúc nào cũng sôi động, ít nhất là không với những người phải làm việc ngày hôm sau. Cô làm việc cho công ty nào- tôi nghĩ cô còn độc thân?”

    “Vâng, tôi làm việc cho DARPA (Cơ quan Dự án Nghiên cứu Nâng cao Quốc phòng), là một lập trình viên. Tôi sợ là không thể nói nhiều về công việc ”

    Toàn tin tốt cả. Henderson nghĩ “Điện thoại ở đây”

    Loomis nhìn xung quanh như thể đang tò mò về trang trí căn hộ. Cô thò tay vào trong ví và lấy một đồng xu đưa cho Henderson. Anh ta cười lớn “Miễn phí cuộc gọi đầu tiên và tin tôi đi, cô có thể sử dụng điên thoại chỗ tôi bất cứ khi nào cô muốn”

    “Tôi vừa mới biết” cô cười khi bấm nút “ở đây dễ sống hơn ở Laurel. Xin chào, Kathy à? Sissy đây. Mình vừa mới chuyển vào, còn chưa lắp được điện thoại nữa…oh, anh chàng dưới nhà dễ thương đã cho mình dùng nhờ điện thoại của anh ấy….ok, hẹn cậu ăn trưa ngày mai nhé. Bye Kathy” Loomis nhìn xung quanh “Ai thiết kế nội thất cho anh mà đẹp vậy?”

    “Tự tôi làm đấy. Tôi học nghệ thuật ở Harvard và biết vài cửa hàng ở Georgetown. Cô có thể tìm được vài món hời nếu biết tìm chúng ở đâu”

    “Ồ, tôi chỉ muốn căn của tôi được như thế này. Anh giới thiệu cho tôi xung quanh chút nhé”

    “Chắc rồi. Phòng ngủ đầu tiên nhé?” Henderson cười to thể hiện mình không hề có ý định xấu- mà đương nhiên là anh ta có rồi, dù anh ta là một gã kiên nhẫn trong mấy vấn đề này. Tour xem nhà diễn ra trong vài phút, đảm bảo với Loomis rằng căn hộ này chỉ có mình anh ta ở. Một phút sau, có tiếng gõ cửa. Henderson càu nhàu khi đi ra trả lời

    “Pete Henderson?” Người đàn ông đặt câu hỏi mặc bộ vét công sở trong khi Henderson thì mặc quần bò và áo phông thể thao

    “Vâng?” Henderson lùi lai, biết điều này phải như thế nào. Tuy nhiên, sự việc xảy ra tiếp theo khiến anh ta ngạc nhiên “Ông đã bị bắt, ông Henderson” Sissy Loomis nói, giơ thẻ ID lên “Ông bị buộc tội làm gián điệp.Ông có quyền giữ im lặng, ông có quyền nói chuyện với luật sư. Nếu ông từ bỏ quyền giữ im lặng thì mọi điều ông nói sẽ được ghi lại và có thể được sử dụng như bằng chứng chống lại ông. Nếu ông không có luật sư hoặc không thể thuê luật sư, chúng tôi sẽ chỉ định đại diện luật cho ông. Ông có hiểu các quyền này không, ông Henderson?” Đây là vụ án gián điệp đầu tiên của Sissy Loomis. Trong 5 năm cô chịu trách nhiệm phá các vụ án cướp ngân hàng, thường mang khẩu súng cỡ nòng 3.57 trong túi xách “Vậy ông muốn từ bỏ những quyền này?”

    “Không, tôi không muốn” Giọng Henderson cộc cằn

    “Ồ, anh sẽ thôi” điều tra viên chỉ ra “Anh sẽ làm thế thôi” anh ta quay qua 3 đặc vụ đang đi cùng “Lục soát, nhẹ nhàng thôi cac quý ông, chúng ta không muốn đánh thức bất kỳ ai. Còn ông, ông Henderson, sẽ đi cùng chúng tôi. Ông có thể thay quần áo trước. Chúng ta có thể giải quyết vấn đề này theo cách dễ dàng hoặc khó khăn, tùy ông chọn. Nếu ông hứa hợp tác, không đeo còng tay. Nhưng nếu ông cố chạy trốn- mà ông sẽ không muốn làm thế đâu, tin tôi đi” Viên điều tra viên đã làm việc cho FBI 20 năm và chưa bao giờ rút súng vì tức giận, trong khi Loomis thì đã bắn vài giết hai người. Anh ta là lính FBI kiểu cũ và không thể không tự hỏi không biết Mr. Hoover nghĩ gì về chuyện này, không kể đến vị giám đốc mới nhậm chức người do thái nữa

    Trên tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ

    Ramius và Kamarov thảo luận vê biểu đồ một lúc,kiểm tra vài lộ trình rồi quyết định chọn một. Những người lính dưới quyền làm ngơ. Không ai trong số họ biết về biểu đồ. Viên thuyền trưởng đi về phía cabin sau và cầm điện thoại lên

    “Đồng chí Melekhin” ông ra lệnh và chờ trong vài giây “đồng chí, đây là thuyền trưởng. Hệ thống lò phản ứng có gặp vấn đề gì nữa không?”

    “Không, thưa đồng chí thuyền trưởng”

    “Tuyệt. Cứ giữ thế trong hai ngày nữa” Ramius đặt điện thoại lại. Để xem, 30 phút nữa sẽ đến phiên kiểm tra kế tiếp

    Melekhin và Kirill Surzpoi, kỹ sư phó, đang làm việc trong phòng đông cơ. Melekhin đang quan sát hoạt động của turbin, Surzpoi thì đang kiểm tra hệ thống lò phản ứng. Mỗi người đều có một trung sỹ và 3 lính dưới quyền hỗ trợ. Các kỹ sư bận rộn suốt từ lúc ra khơi. Hầu hết tất cả các thiết bị và màn hình trong phòng máy đã được kiểm tra, nhiều thiết bị trong đây đã được tái bố trí bởi Melekin và Sulzboy, với sự trợ giúp của Valintin Bugayev, sỹ quan điện tử và thiên tài trên tàu, đồng thời cũng là người chịu trách nhiệm giáo dục chính trị cho các thủy thủ. Công việc của các kỹ sư hàng hải là công việc khó khăn nhất trên tàu mà khả năng bị nhiễm phóng xạ cũng cao- đó không còn là bí mật gì trên tàu ngầm. Để giảm bớt khối lượng công việc của các kỹ sư hàng hải, các thủy thủ từ các bộ phận khác được luân chuyển tạm thời sang phòng máy để hỗ trợ thêm. Thuyền trưởng gọi đây là cơ hội tốt để đào tạo chuyên môn chéo, trong khi các thủy thủ cho rằng đó là cách tốt để làm quen với việc nhiễm phóng xạ. Tất nhiên, kỷ luật phải duy trì tuyệt đối. Điều này một phần là do sự tin tưởng của lính dưới quyền dành cho sỹ quan chỉ huy, một phần là do sự huấn luyện, nhưng phần lớn là do họ biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu không tuân theo lệnh ngay lập tức và nhiệt tình

    “Đồng chí Melekhin” Surzpoi gọi “Đồng hồ số 6, tôi thấy sự dao động áp suất trên mạch chính”

    “Tôi tới đây” Melekhin vội vàng đẩy nhân viên tránh đường và chạy đến bảng điều khiển chính “Công tơ lại hỏng rồi! Nhưng mọi thứ khác vẫn bình thường, không có vấn đề gì” viên kỹ sư trưởng tỉnh bơ, muốn mọi người nghe thấy. Mọi người trực trong buồng máy nhìn thấy viên kỹ sư trưởng thì thào với kỹ sư phó. Khi cả hai đang vặn công tắc điều khiển, Surzpoi lắc nhẹ đầu.

    Còi hai pha và đèn cảnh báo động xoay màu đỏ đã tắt. “Tắt máy khẩn cấp!” Merekin ra lệnh. “đang tắt.” Surzboi chạm ngón tay vào nút tắt trên bảng điều khiển chính.

    “Các cậu, lên khoang phía trước” Melekhin ra lệnh tiếp theo, giọng dứt khoát không cho phép chống lại “Không, cậu, kết nối pin với động cơ caterpillar, nhanh lên!” Viên trung sỹ lập tức quay đầu chạy lại nút bật và tắt tương ứng, nguyền rủa sự thay đổi mệnh lệnh dành cho cậu. Mất tổng cộng 40 giây

    “Đã xong, đồng chí!”

    “Đi!”

    viên trung sỹ là người cuối cùng rời khỏi khoang. Cậu kiểm tra lần nữa các cửa sập đã đóng chặt trước khi chạy đến Phòng điều khiển

    “Có chuyện gì xảy ra?” Ramius bình tĩnh hỏi

    “Báo động rò rỉ phóng xạ trong phòng trao đổi nhiệt”

    “tốt lắm, hãy đi về phía trước, tắm rửa để gột sạch đồ bẩn trên người. Hãy kiểm soát bản thân” Ramius vỗ vai viên trung sỹ “Chúng ta đã gặp phải những vấn đề này trước đây. Cậu là người đã được đào tạo. Thủy thủ nhìn vào anh như tấm gương để học tập”

    Ramius nhấc điện thoại. Một lúc sau đầu dây bên kia mới trả lời “Đồng chí, có chuyện gì vậy?” Thủy thủ đoàn trong phòng điều khiển nhìn thái độ của thuyền trưởng trả lời điện thoại. Họ không khỏi thán phục trước sự bình tĩnh của ông. Báo động bức xạ vang khắp tàu “Ra vậy, đồng chí, Pin chỉ còn chạy trong vài giờ nữa. Chúng ta cso thể nổi lên đến độ sâu của ông thở. Chuẩn bị khởi động động cơ diesel. Đúng vậy” Ông cúp máy

    “Các đồng chí, hãy nghe tôi nói” giọng Ramius bình tĩnh “hệ thống điều khiển của lò phản ứng bị lỗi nhỏ Tiếng còi mà các bạn nghe thấy không phải do rò rỉ phóng xạ nghiêm trọng mà do hệ thống thanh điều khiển lò phản ứng bị lỗi. Hai đồng chí Melekhin và Surzpoi đã tắt lò phản ứng thành công, nhưng chúng ta sẽ không quay trở lại trạng thái hoạt động bình thường cho đến khi tiến hành kiểm tra và kiểm soát toàn diện. Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục chạy bằng động cơ diesel. Để ngăn ngừa ô nhiễm phóng xạ có thể xảy ra, khoang lò phản ứng đã được cách ly và tất cả các khoang khác, khoang cơ khí đầu tiên sẽ được thông khí khi tàu nổi lên. Kamarov, anh đến khoang sau để điều khiển bộ điều khiển môi trường. Tôi sẽ chỉ đạo lái tàu”

    “Vâng, thưa đồng chí thuyền trưởng” Kamarov bước đến khoang phía sau. Ramius nhấc điện thoại lên truyền đạt thông tin đến thủy thủ đoàn. Mọi người đều đang chờ đợi chuyện xảy đến. Ở khoang phía trước, các thủy thủ bàn tán xì xào. Họ tin rằng cái được cọi là “lỗi nhỏ” ám chỉ thiết bị đang bị chạy quá công suất

    Sau khi Ramius phát biểu ngắn gọn, ông ra lệnh tàu ngầm băt đầu nổi lên

    Trên tàu DALLAS

    “Thật kỳ lạ, thưa thuyền trưởng” Jones lắc đầu “Âm thanh lò phản ứng đã tắt, máy bơm nước ngừng hoạt động nhưng tàu vẫn chạy với vận tốc như cũ. Tôi đoán nó đang chạy bằng pin”

    “Để lái được con vật khổng lồ ở tốc độ thế này cần phải có một hệ thống pin khủng” Mancuso phân tích

    “Vài giờ trước tôi đã dùng máy tính để tính toán” Jones đưa cuốn sổ cho thuyền trưởng “Nó đượctính toán dựa trên thân tàu lớp Typhoon ở mọi chỉ số lý tưởng, vì vậy con số này cần được trừ hao”

    “Cậu học cái này ở đâu vậy Jonesy?”

    “Mr Thompson giúp tôi giải quyết vấn đề động cơ thủy lực. Phần điện thì tương đối đơn giản, con tàu có thể được trang bị một thứ đặc biệt- có lẽ là pin nhiên liệu. Nếu sử dụng ở mức pin bình thường thì công suất của nó đủ lớn để cung cấp năng lượng cho tất cả các ô tô ở Los Angeles”

    Mancuso lắc đầu “Họ không thể giữ tốc độ này mãi”

    Jones giơ tay lên “Thân tàu đang kêu cót két….nghe có vẻ nó nổi lên”

    Trên tàu THÁNG MƯỜI ĐỎ

    “Nâng ống thở” Ramius nói, nhìn qua kính tiềm vọng, xác định ống thở đã nổi lên “Chà, không có tàu nào xung quanh, đó là tin tốt. Tôi nghĩ chúng ta đã bỏ lại mấy tàu của bọn đế quốc. Hãy nâng ăng ten ESM (hệ thống hỗ trợ điện tử) để xem có máy bay địch bí mật dò bằng radar không”

    “báo cáo đồng chí thuyền trưởng, mọi thứ bình thường” Bugayev đang vận hành ESM “Không có gì, ngay cả máy bay hàng không dân dụng”

    “Có vẻ như chúng ta đã bỏ rơi được đàn chuột” Ramius lại nhấc điện thoại “Melekhin, anh có thể mở van thông gió chính để thông gió cho buồng máy, sau đó khởi động động cơ diesel” Một phút sau, trục khuỷu khổng lồ của động cơ diesel bắt đầu quay dưới sức mạnh của pin, khiến cả con thuyền rung lên. Không khí "ô nhiễm" trong khoang lò phản ứng cạn kiệt, không khí trong lành từ biển tràn vào.

    Động cơ tiêp tục kêu trong 2 phút và lớp vỏ tàu rung lên, những người thủy thủ chờ đợi tiếng nổ ầm ầm có nghĩa là động cơ đã bắt kịp và khiến máy điện hoạt động. Nhưng không thành công. Sau 30 giây thì ngả cả động cơ cũng tắt. Điện thoại ở phòng điều khiển vang lên. Ramius nhấc máy

    “Đồng chí kỹ sư trưởng, có chuyện gì xảy ra với động cơ diesel vậy?” viên thuyền trưởng nghiêm nghị “Tôi hiểu. Tôi sẽ gọi mọi người quay lại- ò, đợi một chút” Ramius nhìn xung quanh, môi mím lại thành đường kẻ. Sỹ quan kỹ thuật trẻ tuổi. Svyadov đứng phia sau “Tôi cần một người biết về động cơ diesel đến giúp đồng chí Melekhin”

    Bugayev đứng lên“Tôi lớn lên trong một trang trại, từ khi còn nhỏ tôi đã thích chơi với những chiếc máy kéo”

    “Còn có một vấn đề khác….”

    Bugayev gật đầu đầy hiểu biết “Tôi cũng nghĩ vậy, đồng chí thuyền trưởng, nhưng chúng ta cần động cơ diesel này phải không?”

    “Đồng chí, tôi sẽ không quên điều này” Ramius thì thầm

    “Vậy anh hãy mua cho tôi rượu rum khi đến Cuba nhé” Bugayev dũng cảm cười “Tôi đã ước gặp một đồng chí người Cuba, tốt nhất là có mái tóc dài”

    “Đồng chí, tôi có thể đi cùng anh” Svyadov háo hức hỏi. Anh sẽ đến đó chỉ để quan sát,nhưng khi đến gần cánh cửa khoang lò phản ứng, anh bị dạt sang bên bởi những thủy thủ đang cố gắng chạy thoát

    “Hãy phân tích nguyên nhân của vấn đề trước đã” Bugayev nói, nhìn Ramius chờ xác nhận

    “Đồng ý, chúng ta còn nhiều thời gian. Bugayev, hãy báo cáo cho tôi sau mỗi 10 phút”

    “Vâng, đồng chí thuyền trưởng”

    “Svyadov, hãy phụ trách vị trí của trung úy” Ramius chỉ trên bảng điều khiển ESM “hãy tận dụng cơ hội này để học vài kỹ năng mới” viên trung úy làm theo khi được lệnh. Thuyền trưởng trông có vẻ lo lắng. Svyadov chưa bao giờ thấy ông như vậy.
     
    My Nga Nguyen thi thích bài này.
Moderators: galaxy, teacher.anh

Chia sẻ trang này