Anh có thích nước Mỹ không? - Tân Di Ổ

Thảo luận trong 'Sách ngôn tình Trung Quốc' bắt đầu bởi nhannt81, 4/10/13.

  1. nhannt81

    nhannt81 Lớp 3



    [HR][/HR]
    ANH CÓ THÍCH NƯỚC MỸ KHÔNG
    [​IMG]

    .....

    “Vi Vi, có phải em…” Ánh mắt Lâm Tĩnh lộ rõ vẻ lo lắng.

    Trịnh Vi cười hiền lành, gãi đầu: “Áo dày quá, điện thoại rung mà em không nghe thấy”.

    Lâm Tĩnh nhìn chiếc áo khoác ngoài dính đầy cát của cô, thở dài, cới áo khoác của mình ra khoác lên người cô, “Em cứ phải dày vò quần váo của mình như vậy hay sao? ”

    Trịnh Vi cười bẽn lẽn và ngồi lại lên áo khoác của mình, ngửa cổ kéo anh một cái, lúc đầu anh không chịu, nhưng không thắng nổi vẻ mặt vô tội mà cô giả vờ, bèn bật cười với vẻ bất lực, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô.

    Cô nhặt viên đá lúc này, tiếp tục viết lên cát, viết xong mấy chữ, nhìn vào cười mãi, Lâm Tĩnh nhìn thấy mấy chữ: Lâm Tĩnh là kẻ xấu.

    Anh cười, giật viên đá lại, cũng viết ở một đầu khác: Trịnh Vi là kẻ ngốc.

    Trịnh Vi giả vờ nổi giận đánh vào vai anh, đòi lại viên đá cho bằng được, nhưng vì không cao bằng anh, anh giơ tay, cô làm sao với được. Lâm Tĩnh né người tránh đòn của cô, tiện tay xóa đi mấy chữ thừa, chỉ để lại tên của hai người, sau đó viết thêm hai chữ giữa hai cái tên, cuối hàng là một dấu hỏi lớn.

    Đột nhiên Trịnh Vi im lặng, cô khẽ bặm chặt môi dưới, tay để ra sau, may mà màn đêm đã che được khuôn mặt đang đỏ lên của cô.

    Lâm Tĩnh kéo bàn tay cô đang để phía sau, bị cô lẩn như trạch. Dường như anh cũng không biết phải nói gì, chỉ ờ một tiếng, Trịnh Vi biết anh đang tìm câu trả lời của cô.

    Đang lúc bối rối, sóng biển lại xô lên bờ cát, Lâm Tĩnh kéo cô lùi lại mấy bước, đợi sau khi sóng lùi ra xa, hàng chữ vừa viết trên nền cát đã biến mất.

    Lâm Tĩnh có phần thất vọng, Trịnh Vi lại có cớ để giở bài cùn, “Ê, ê, vừa nãy anh vừa viết cái gì, em không nhìn thấy, chắc chắn là nói xấu người khác, thôi, không chấp với anh nữa, em mệt quá rồi, mình về thôi”. Cô kéo tay áo anh quay lại, nhưng anh không chịu nhúc nhích.

    Đúng lúc Trịnh Vi định nhõng nhẽo tiếp cho qua chuyện, bất ngờ Lâm Tĩnh quỳ xuống, Trịnh Vi giật mình, “Anh…định…làm gì? Đừng…làm…em…sợ”.

    Lâm Tĩnh đưa tay nắm chặt tay của cô, “Thế này em đã nhìn thấy chưa? ”

    Cô vội vàng giơ tay lên che kín mắt, nhưng quên mất bịt chặt tai.

    “Anh rất thật lòng đó. Vi Vi, hãy làm vợ anh nhé, câu này anh chỉ nói một lần, anh sẽ chăm sóc em suốt đời, đem lại hạnh phúc cho em”. Lâm Tĩnh quỳ dưỡi nên cát ngẩng đầu lên nhìn Trịnh Vi, cô vẫn một tay che mắt, không nói gì cả. Anh đợi một lát, cuối cùng không nén được nỗi thấp thỏm, bèn kéo bàn tay đang che mắt của cô xuống, lòng bàn tay đó lại ướt.

    “Em khóc à? Sao vậy? ” Anh không ngờ cô lại khóc.

    Lời câu hôn của anh không lãng mạn tí nào, nhưng Trịnh Vi không ngờ rằng, cũng là những lời đối thoại nghe đã nhàm tai trong các bộ phim Hồng Kông, Hàn Quốc, khi nhân vật chính đổi thành mình, sự rung động đó thật khó miêu tả bằng lời. Đây là lời hứa trọn đời trọn kiếp ư? Đây là lời ngợi ca tuyệt vời nhất của một chàng trai đối với một cô gái ư? Cô muốn trấn tĩnh một lát, nhưng nước mắt lại không chịu nghe lời. Đây từng là ước mơ lớn nhất của cô hồi nhỏ, cuộc đời nếu được như lần đầu gặp gỡ, để họ quay về với Tiểu Phi Long và Lâm Tĩnh ngày xưa thì tuyệt vời biết bao.

    Cô nhớ đến đôi mắt đen sâu thẳm đó, nhớ đến ánh trăng tròn vành vạnh trên sân bóng rổ, nhớ đến vẻ tuyệt vọng trên gương mặt Thi Khiết, nhớ đến cô Tôn mẹ Lâm Tĩnh…Nếu cô đưa tay ra, sẽ không được phép quay đầu.

    Trịnh Vi nói: “Em xin lỗi, Lâm Tĩnh, bất ngờ quá, em chưa có sự chuẩn bị…”

    Sắc mặt của Lâm Tĩnh hơi thay đổi, bắt đầu từ lúc quỳ xuống, anh luôn cảm thấy thấp thỏm bất an, anh ghét nhất là làm những việc không ăn chắc, nhưng lần này không thể không để mình đánh cược một lần. Câu trả lời của Trịnh Vi khiến trái tim vốn đã không nắm chắc khả năng thành công bắt đầu lạnh giá.

    “Ý của em là…” Anh cố gắng để cổ họng mình không nghẹn lại, chưa đến giây phút cuối cùng, anh chưa bỏ cuộc - không, nên nói là, kể cả cô từ chối, đó cũng chưa hẳn là giây phút cuối cùng.

    Trịnh Vi mỉm cười mà nước mắt rưng rưng, “Em không biết em có phải là một người vợ tốt hay không, nhưng em sẽ thử”.

    Cô ngẩng đầu trong vòng tay mừng đến phát cuồng của Lâm Tĩnh, nhìn thấy mảnh trăng lưỡi liềm đó qua hàng nước mắt mờ nhòe, trăng chỉ có một đêm tròn, còn lại đêm nào cũng khuyết, huống chi là con người? Thôi thì cả cuộc đời, không có được người mình yêu nhất, nhưng cô có được Lâm Tĩnh, không phải không có tình yêu, có gì đáng phải buồn?

    Trên đường quay về khách sạn, Trịnh Vi nói: “Lâm Tĩnh…”

    “Hả? ” Tay anh nắm chặt quá, Trịnh Vi cảm thấy lòng bàn tay hơi đau.

    “Có phải em nên nhận được một chiếc nhẫn hay không? ”

    Anh bật cười, “Lúc đi vội quá, anh để quên trong phòng rồi”.

    “Và còn điều này nữa, vừa nãy trông anh rất quê”.

    “Cũng là lần đầu, anh chưa có kinh nghiệm”.

    .....

    File Kèm Theo



    [​IMG] Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link (448.3 KB, 65900 lần tải)

    __________________
    Người gửi: nutuongcuop
    Nguồn: TVE
     
  2. sutay01

    sutay01 Mầm non

    link die rồi
     
  3. Up lại.
     

    Các file đính kèm:

Chia sẻ trang này