Thơ dịch Bài thơ Đường thi hay nhất: Xuân giang hoa nguyệt dạ

Thảo luận trong 'Tủ sách Thi ca' bắt đầu bởi tuonglai, 28/9/17.

Moderators: Ban Tang Du Tử
  1. tuonglai

    tuonglai Lớp 4

    Thơ ca nhà Đường có nhiều thành tựu rực rỡ đóng góp cho nhân loại.

    Thi thánh Đỗ Phủ, thi tiên Lý Bạch... là những người có nhiều tác phẩm xuất sắc; nhưng bài thơ được thừa nhận hay nhất của Đường thi lại là của nhà thơ chỉ có một bài nổi danh. Tác giả bài thơ đó là Trương Nhược Hư, bài thơ "Xuân giang hoa nguyệt dạ". Bài thơ được sáng tác vào thời kỳ đầu nhà Đường.

    Xuân giang hoa nguyệt dạ

    Xuân giang triều thuỷ liên hải bình,
    Hải thượng minh nguyệt cộng triều sinh.
    Diễm diễm tuỳ ba thiên vạn lý,
    Hà xứ xuân giang vô nguyệt minh.
    Giang lưu uyển chuyển nhiễu phương điện,
    Nguyệt chiếu hoa lâm giai tự tiển.
    Không lý lưu sương bất giác phi,
    Đinh thượng bạch sa khan bất kiến.
    Giang thiên nhất sắc vô tiêm trần,
    Hạo hạo không trung cô nguyệt luân.
    Giang bạn hà nhân sơ kiến nguyệt?
    Giang nguyệt hà niên sơ chiếu nhân?
    Nhân sinh đại đại vô cùng dĩ,
    Giang nguyệt niên niên chỉ tương tự.
    Bất tri giang nguyệt đãi hà nhân,
    Đãn kiến trường giang tống lưu thuỷ.
    Bạch vân nhất phiến khứ du du,
    Thanh phong phố thượng bất thăng sầu.
    Thuỳ gia kim dạ thiên chu tử,
    Hà xứ tương tư minh nguyệt lâu?
    Khả liên lâu thượng nguyệt bồi hồi,
    Ưng chiếu ly nhân trang kính đài.
    Ngọc hộ liêm trung quyển bất khứ,
    Đảo y châm thượng phất hoàn lai.
    Thử thời tương vọng bất tương văn,
    Nguyện trục nguyệt hoa lưu chiếu quân.
    Hồng nhạn trường phi quang bất độ,
    Ngư long tiềm dược thuỷ thành văn.
    Tạc dạ nhàn đàm mộng lạc hoa,
    Khả liên xuân bán bất hoàn gia.
    Giang thuỷ lưu xuân khứ dục tận,
    Giang đàm lạc nguyệt phục tây tà.
    Tà nguyệt trầm trầm tàng hải vụ,
    Kiệt Thạch, Tiêu Tương vô hạn lộ.
    Bất tri thừa nguyệt kỷ nhân quy,
    Lạc nguyệt dao tình mãn giang thụ.

    Dịch nghĩa


    Đêm trăng hoa trên sông xuân

    Thuỷ triều lên, mặt sông xuân ngang mặt bể,
    Trên bể, trăng sáng cùng lên với thuỷ triều.
    Lấp loáng theo sóng trôi muôn ngàn dặm,
    Có nơi nào trên sông xuân là không sáng trăng?
    Dòng sông lượn vòng khu cồn hương thơm,
    Trăng chiếu rừng hoa ngời như hạt tuyết.
    Trên sông sương trôi tưởng như không bay
    Bãi sông cát trắng, nhìn chẳng nhận ra
    Sông và trời, một màu không mảy bụi,
    Ngời sáng trong không, vầng trăng trơ trọi
    Người bên sông, ai kẻ đầu tiên thấy trăng?
    Trăng trên sông, năm nào đầu tiên rọi xuống người?
    Người sinh đời đời không bao giờ ngừng
    Trăng trên sông năm năm ngắm vẵn y nguyên
    Chẳng biết trăng trên sông chiếu sáng những ai
    Chỉ thấy sông dài đưa dòng nước chảy
    Mây trắng một dải, vẩn vơ bay
    Cây phong biếc xanh trên bờ buồn khôn xiết
    Người nhà ai đêm nay dong con thuyền nhỏ
    Người nơi nao trên lầu trăng sáng đương tương tư?
    Đáng thương cho trên lầu vầng trăng bồi hồi
    Phải chiếu sáng đài gương người biệt ly
    Rèm nhà ngọc cuốn lên rồi, trăng vẫn không đi
    Phiến đá đập áo lau đi rồi, trăng vẫn cứ lại
    Giờ đây cùng ngắm trăng mà không cùng nghe tiếng nhau
    Nguyện theo ánh đẹp vầng trăng trôi tới chiếu sáng bên người
    Chim hồng nhạn bay dài không thể mang trăng đi
    Cá rồng lặn nhảy, chỉ khiến làn nước gợn sóng
    Đêm qua thanh vắng, mơ thấy hoa rơi,
    Đáng thương cho người đã nửa mùa xuân chưa về nhà
    Nước sông trôi xuôi, xuân đi sắp hết
    Trăng lặn trên bãi sông, trăng xế về tây
    Trăng xế chìm dần lẩn trong sương mù mặt bể
    Núi Kiệt Thạch, sông Tiêu Tương đường thẳm không cùng
    Chẳng biết nhân ánh trăng đã mấy người về
    Trăng lặn, rung rinh mối tình, những cây đầy sông.


     
  2. tuonglai

    tuonglai Lớp 4

    Ban Tang Du Tử thích bài này.
  3. tuonglai

    tuonglai Lớp 4

    dịch thơ, bản dịch của Nhất Lang

    Đêm trăng hoa trên sông xuân

    Sông nối biển nước xuân lênh láng
    Ngọn triều dâng trăng sáng biển khơi
    Nước trôi muôn dặm trăng soi
    Sông xuân đâu chẳng sáng ngời ánh trăng.
    Sông uốn lượn quanh cồn hương ngát
    Trăng in hoa như tuyết trắng phơi
    Trên không nào rõ sương trôi
    Cát xa chẳng thấy bên doi trắng ngần.
    Trời trong vắt sông xuân một sắc
    Tấm gương nga vằng vặc trên cao
    Ai người thấy được trăng đầu
    Trăng kia đã rọi người nào năm xưa ?
    Người sinh mãi khai hoa chẳng tận
    Năm rồi năm trăng vẫn thế hoài
    Trăng sông soi sáng cho ai
    Trên sông một dải nước trôi theo dòng.
    Đám mây trắng bềnh bồng bay mãi
    Rặng phong xanh bến gợi mối sầu
    Thuyền ai đêm vắng về đâu
    Nhớ ai trăng rọi mái lầu tương tư.
    Trăng gác kia dường như thương xót
    Chiếu đài trang, soi khách phân ly
    Rèm châu cuốn cũng không đi
    Lau chầy đập áo, trăng về lại ngay.
    Mong tin vắng từng giây từng phút
    Muốn theo trăng tới sát bên chàng
    Nhạn bay không thể đem trăng
    Cá rồng lặn nhẩy thấy làn nước thôi
    Mơ đầm vắng hoa rơi mấy đóa
    Thương nửa xuân người chửa về nhà
    Nước trôi xuân lại sắp qua
    Trăng sông cũng lặn xế tà về tây.
    Trăng chìm lẫn sương dầy mặt biển
    Cách núi sông biền biệt xa khơi
    Cỡi trăng về được mấy người ?
    Cây sông trăng lặn khôn nguôi mối tình.
     
Moderators: Ban Tang Du Tử

Chia sẻ trang này