Kinh điển Bình minh mưa - Konstantin Paustovsky

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi 4DHN, 5/10/13.

  1. 4DHN

    4DHN Tiêu Dao

    [​IMG]

    Khó lòng có thể kể hết bao nhiêu lớp trẻ đã lớn lên đã “ảnh hưởng” bởi truyện ngắn Pauxtopxki. Trong những năm 1994 -2000, nghĩa là suốt thời kỳ tôi học trung học và đại học, những truyện ngắn của Pauxtopxki đã mê hoặc rất nhiều học trò như tôi. “Tuyệt đẹp” là từ mà nhiều bạn trẻ thốt khi đọc xong cuốn Bình minh mưa. Không ít sinh viên khoa Văn của trường ĐHKHXH & NV đã cất giữ cuốn Bình minh mưa của Pauxtopxki như một báu vật nhỏ bé

    Pauxtopxki là một giọng văn lạ. Lạ trong cái bình thường. Pauxtopxki không đề cập đến những vấn đề quá to lớn, và có lẽ đó không phải cái “tạng” của ông. Khi “nhấm nháp” từng truyện ngắn của ông, là chúng ta đang thưởng thức niềm vui, những suy tư rất giản dị, đời thường. Truyện ngắn của ông hầu như không có cốt truyện. Khi đọc xong một tác phẩm, bạn khó có thể kể lại nội dung câu chuyện một cách hay ho. Nhưng mỗi truyện ngắn được ông viết ra đều hết sức tuyệt vời, khiến cho ta có cảm giác như chúng được viết sinh ra từ chính sự rung động sâu sắc của con tim tác giả.

    Hình ảnh về cuộc chia tay đầy xao xuyến của hai người mới quen trong một trong một buổi bình minh mưa là một cái đẹp đầy ám ảnh (Bình minh mưa).

    Đôi khi bạn sẽ ngạc nhiên tự hỏi tại sao trong những cái bình dị của cuộc sống ấy khi vào văn chương của ông lại lấp lánh đến nhường đó?

    Ông đã tạo ra thứ văn chương đẹp và trong vắt, nó làm tâm hồn chúng ta đẹp hơn, yêu những gì mà chúng ta đang có – đó là niềm vui được sống và tận hưởng hạnh phúc trần thế. Và theo tôi, một điều quan trọng khác đó là văn chương của Pautopxki đầy tính hướng thiện, nó là giúp người đọc muốn tự hoàn thiện mình để góp phần làm cuộc sống này thêm tốt đẹp lên.

    Lưu ý khi đọc:
    Cuốn sách này dành cho các đối tượng yêu thích văn chương, tuy nhiên độc giả trẻ tuổi đọc có thể sẽ cảm nhận về tác phẩm tốt hơn và... bổ ích hơn những người đã lớn tuổi. Bởi ở lứa tuổi này, chúng ta sẽ rung động sâu sắc hơn trước vẻ đẹp thiên nhiên và những cung bậc tình cảm nhẹ nhàng, tinh tế trong tác phẩm của Pauxtopxki.

    Dowload hoặc nghe online tại đây (link hỏng):
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     
    Last edited by a moderator: 17/4/21
    lydunhien, Phuong.ptt and tamasan like this.
  2. tudonald78

    tudonald78 Lớp 10

    Bình Minh Mưa
    Tác giả: Konstantin Pautovsky
    Dịch giả: Kim Ân và Mộng Quỳnh
    Nhà xuất bản : NXB Văn hóa Thông tin
    Năm xuất bản : 2000

    [​IMG]

    Giới Thiệu
    Pauxtopxki là một giọng văn lạ. Lạ trong cái bình thường. Pauxtopxki không đề cập đến những vấn đề quá to lớn, và có lẽ đó không phải cái “tạng” của ông. Khi “nhấm nháp” từng truyện ngắn của ông, là chúng ta đang thưởng thức niềm vui, những suy tư rất giản dị, đời thường. Truyện ngắn của ông hầu như không có cốt truyện. Khi đọc xong một tác phẩm, bạn khó có thể kể lại nội dung câu chuyện một cách hay ho. Nhưng mỗi truyện ngắn được ông viết ra đều hết sức tuyệt vời, khiến cho ta có cảm giác như chúng được viết sinh ra từ chính sự rung động sâu sắc của con tim tác giả. Hình ảnh về cuộc chia tay đầy xao xuyến của hai người mới quen trong một trong một buổi bình minh mưa – một chi tiết trong “ Bình minh mưa” là một cái đẹp đầy ám ảnh, đôi khi bạn sẽ ngạc nhiên tự hỏi tại sao trong những cái bình dị của cuộc sống ấy khi vào văn chương của ông lại lấp lánh đến nhường đó? Ông đã tạo ra thứ văn chương đẹp và trong vắt, nó làm tâm hồn chúng ta đẹp hơn, yêu những gì mà chúng ta đang có – đó là niềm vui được sống và tận hưởng hạnh phúc trần thế. Một điều quan trọng khác đó là văn chương của Pautopxki đầy tính hướng thiện, nó giúp người đọc muốn tự hoàn thiện mình để góp phần làm cuộc sống này thêm tốt đẹp lên. Hãy đón đọc “ Bình minh mưa” của tác giả Pauxtopxki để được sống chậm lại và cảm nhân cái thi vị của cuộc sống đời thường.
    —★—​
    NGUỒN EBOOK: ebookvie.com
     

    Các file đính kèm:

    Last edited by a moderator: 17/4/21
  3. NNS

    NNS Mầm non

    Hình như cuốn này thiếu đúng truyện Bình minh mưa ạ :D ?
     
  4. tudonald78

    tudonald78 Lớp 10

    Nãy kiếm trên mạng thấy có mà k biết có phải Bình minh mưa k?
    upload_2019-6-6_9-56-38.png
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/6/19
    Forest thích bài này.
  5. song vang

    song vang Lớp 8

    Đúng là bình minh mưa đó bạn.
     
    tudonald78 thích bài này.
  6. y42b5yis.vzn

    y42b5yis.vzn Lớp 6

    Mình thay bìa, bổ sung truyện ngắn Bình minh mưa cho đầy đủ và sửa lại một số lỗi khác. Trong bản này ngoài 6 mục sau cùng thì còn lại đều là truyện ngắn.
    Có thể đối chiếu lại tên tiếng Nga tương ứng của các truyện ở trang sau:
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Nhắc tới Bình Minh Mưa thì phải nói luôn tới Bông Hồng VàngBụi Quý:
    - Cuốn Bông Hồng Vàng (bản epub Vũ Thư Hiên dịch, bản pdf Kim Ân dịch) đã có ở đây
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    - Còn cuốn Bụi Quý thì chỉ là chọn lọc một số phần từ hai cuốn trên:
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     

    Các file đính kèm:

    Chỉnh sửa cuối: 4/2/21
  7. qingqing

    qingqing Mầm non

    Mình mê tác giả này tới nỗi bản cũ bản mới gì của Bông Hồng Vàng, Bình Minh Mưa, Một Mình Với Mùa Thu và tập đầu của bộ hồi ký cũng đều mua cả.

    Về tiểu thuyết ông có hai quyển Câu Chuyện Phương Bắc và Vịnh Mõm Đen đã được in bên mình cái thời khá lâu về trước. Đến nay thì giấy đã ố đến mức chẳng đọc rõ chữ được nữa dù nhìn bề ngoài sách vẫn còn nguyên. Bao năm qua hai quyển này cũng chưa từng được in lại trong khi bộ đôi siêu nổi tiếng Bông Hồng Vàng và Bình Minh Mưa chắc cũng phải tầm trên dưới chục phiên bản rồi, huhu.
     
    Phuong.ptt, lydunhien and nhat1395 like this.
  8. xxxhai

    xxxhai Mầm non

    Kim Ân cũng là tên của bác Vũ Thư Hiên bạn.
     
    y42b5yis.vzn thích bài này.
  9. y42b5yis.vzn

    y42b5yis.vzn Lớp 6

    Riêng tiểu thuyết Câu chuyện Phương Bắc (Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link) thì có người đã đánh máy được khoảng một nửa của phần 1 ở đây.
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Bạn nào còn giữ sách (còn đọc được rõ) thì có thể chụp lại (nhanh nhất là dùng các phầm mềm scan trên điện thoại/tablet chả hạn như Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link) rồi upload lên Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link hoặc Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem linkvà gửi link cho mình, mình sẽ làm nốt phần còn lại (hoặc có ai cùng làm càng vui :D).
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/4/21
  10. y42b5yis.vzn

    y42b5yis.vzn Lớp 6

    Mình không để ý ai dịch lắm. Vậy ra Kim Ân là chính là bác Vũ Thư Hiên. Không rõ dịch giả Mộng Quỳnh là ai?
    Cuốn Bình Minh Mưa là cuốn truyện ngắn đầu tiên mình đọc nên nhớ mãi. Mãi về sau học tiếng Nga mới có dịp đọc được nguyên tác. Nhờ hai dịch giả mà bao thế hệ có những kỉ niệm đọc sách đẹp như câu thơ của Bằng Việt, hihi

    Đưa em đi... Tất cả thế xong rồi...
    Ta đã lớn. Và Pauxtốpxky đã chết!
    Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện “Tuyết”,
    Dầu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em!
     
    123phat thích bài này.
  11. xxxhai

    xxxhai Mầm non

    Đưa cái này cho chính thống :)
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     
    y42b5yis.vzn thích bài này.
  12. y42b5yis.vzn

    y42b5yis.vzn Lớp 6

    có lẽ người ta sợ nhắc tới cái tên "Vũ Thư Hiên" khét tiếng.
     
    123phat thích bài này.
  13. qingqing

    qingqing Mầm non

    Quyển Câu chuyện phương Bắc và Vịnh Mõm Đen mình đều có bản sách. Vịnh Mõm Đen chất lượng đọc vẫn khá tốt nhưng CCPB thì xấu lắm, nhìn tận mắt vẫn không rõ chữ nên khó mà scan hay chụp lại được. Mình cũng từng có ý định đánh máy phần tiếp theo từ đoạn bạn chủ blog phía trên đã làm, nhưng lại vướng phải vấn đề tên riêng và địa danh, mình không biết cách chuyển về nguyên gốc (như bản đánh máy của bạn kia) thay vì phiên âm ra theo cách đọc như trong sách.

    Nếu bạn làm mình có thể gửi cả hai bản sách cho bạn nha. Hoặc không thì mình sẽ đánh máy (không dám hứa sẽ nhanh nhưng sẽ hết sức cố gắng vì được đọc một bản sách điện tử sạch đẹp của hai quyển này là mơ ước của mình :D), sau đó bạn chỉnh lại vấn đề tên riêng và địa danh cũng như những công đoạn còn lại, thế có được không? Nếu được thì bạn làm luôn Vịnh Mõm Đen nha bạn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/4/21
    y42b5yis.vzn thích bài này.
  14. Caruri Tlkd

    Caruri Tlkd Sinh viên năm III

    Kim Ân là bút danh của Vũ Thư Hiên (lấy tên của vợ ông, Đặng Kim Ân). Hai cuốn của Paustovsky ấn hành thập niên 8x, lúc đó Vũ Thư Hiên đã bị đánh vụ xét lại nên không thể dùng tên thật. Hiện tại trong nước cái tên Vũ Thư Hiên vẫn ngầm định chưa thể xuất hiện công khai trên các tác phẩm nên NXB dùng bút danh này. Cái tay trên Báo Nhân Dân biết điều đó mà vẫn giả vờ thắc mắc.

    Còn Mộng Quỳnh là dịch giả Bùi Mộng Quỳnh (1938-1990), người được nhắc tới trong hai chương cuốn Những con ngựa thồ của Thúy Toàn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/4/21
    y42b5yis.vzn thích bài này.
  15. y42b5yis.vzn

    y42b5yis.vzn Lớp 6

    Vụ tên riêng thì dễ thôi, mình làm được. Riêng đánh máy lại cuốn CCPB chắc nhờ bạn rồi. Mình làm luôn cuốn Vịnh Mõm Đen nếu có bản scan rõ.
     
  16. y42b5yis.vzn

    y42b5yis.vzn Lớp 6

    Ngoài hai cuốn Câu Chuyện Phương BắcVịnh Mõm Đen (đang nhờ bạn qingqing chụp) thì còn một cuốn khác là Chiếc Nhẫn Bằng Thép (Nguyễn Thuỵ Ứng, Vũ Quỳnh dịch), có những truyện không trùng trong cuốn Bình Minh Mưa,
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    (đây là bản hiệu đính lại từ bản 1973)
    Không biết bạn nào có sách có thể giúp mình chụp lại được không.
     
  17. Dr. No

    Dr. No Không không thấy Thành viên BQT

    y42b5yis.vzn thích bài này.
  18. y42b5yis.vzn

    y42b5yis.vzn Lớp 6

    Mình tìm được rồi, không ngờ trong thư viện mình lại có sách bản Tiếng Việt của Paustovsky. Bản này là của NXB Văn Học. Rảnh mình sẽ làm ebook cuốn này luôn cho trọn vẹn.
     
    Cảnh1711 and lydunhien like this.
  19. Cynir

    Cynir Banned

    CUỘC PHIÊU LƯU CỦA BỌ SỪNG
    (TRUYỆN MỘT CHIẾN SĨ)

    Khi bác Piốt Têrenchiép từ giã xóm làng lên đường ra trận, cậu xíu của bác là Xtêpa nghĩ mãi mà không biết lúc chia tay nên tặng bố cái gì. Rốt cuộc Xtêpa tặng bố chú bọ sừng già. Xtêpa bắt được bọ sừng ở ngoài vườn và bỏ chú ta vào bao diêm. Bọ sừng nổi giận, đập thình thình, đòi phải thả chú ta ra. Nhưng Xtêpa không thả mà lại nhét vào trong hộp vài sợi cỏ để bọ sừng khỏi chết đói. Bọ sừng gặm cỏ nhưng vẫn cứ đập thình thình và văng tục.
    Xtêpa khoét một cửa sổ tí teo ở bao diêm cho không khí mát lọt vào. Bọ sừng liền thò cái chân lông lá ra ngoài cửa sổ và cố tóm lấy ngón tay của Xtêpa. Hẳn chú muốn cào Xtêpa một trận cho hả giận. Nhưng Xtêpa không đưa ngón tay cho bọ sừng. Tức thì bọ sừng nổi đóa và kêu vù vù. Chú làm ầm ĩ đến nỗi mẹ của Xtêpa là bà Akulina phải kêu lên:
    - Thả ngay cái của quỷ ấy ra cho tao. Suốt ngày cứ vù vù vù vù đến vỡ đầu với nó mất.
    Trông thấy món quà của con trai, bác Piốt mỉm cười, lấy bàn tay xù xì xoa đầu cậu bé và cất bao diêm đựng bọ sừng vào túi dết đựng mặt nạ phòng độc.
    - Bố đừng đánh mất nó đấy, bố nhé! Phải giữ nó cho cẩn thận Xtêpa nói.
    - Quà quý thế này đánh mất sao đang. - Bác Piốt trả lời - Bố sẽ kiếm cách giữ gìn chu đáo.
    Không biết tại bọ sừng ta ưa cái hơi cao su hay tại người bác Piốt toàn mùi áo choàng dạ và mùi bánh mì đen dễ chịu nên chú ta làm lành và cứ thế chú cùng với bác Piốt ra tới tận mặt trận.
    Ở ngoài tiền tuyến bọ sừng làm anh em chiến sĩ ngạc nhiên, họ sờ mó cái sừng rắn chắc của chú, nghe bác Piốt kể chuyện món quà của con trai và nói:
    - Thằng bé nghĩ mới sâu làm sao! Anh chàng bọ sừng này ra phết con nhà lính. Rõ ra dáng một hạ sĩ chứ chẳng bọ sừng một tẹo nào.
    Các anh chiến sĩ băn khoăn: không biết bọ sừng có sống được lâu không, vấn đề thực phẩm đối với chú ra sao, bác Piốt cho chú ăn gì, uống gì. Không có nước thì dù có là bọ sừng chú cũng chẳng sống nổi.
    Bác Piốt bối rối mỉm cười rồi trả lời là chỉ cần cho bọ sừng một bông hoa nhỏ thôi, chú cũng đã đủ ăn một tuần lễ. Chú không cần nhiều.
    Một đêm bác Piốt mơ mơ màng màng ngủ trong chiến hào, để rơi mất bao diêm đựng chú bọ sừng ra ngoài túi dết. Bọ sừng ta cựa quậy hồi lâu, tách được khe hở của bao diêm và chui ra, động đậy đôi ria, nghe ngóng. Đất ầm ầm rung chuyển ở xa và những tia chớp vàng lóe lên.
    Bọ sừng trèo lên khóm hương mộc ở mép hào để nhìn cho rõ hơn. Chưa bao giờ chú được thấy một cơn giông như thế. Chớp nhiều quá thể. Những ngôi sao không treo chặt tại chỗ như ở quê hương chú, trong làng Pêtrốp, mà lại bay vọt từ dưới đất lên, soi rõ mọi vật chung quanh bằng một thứ ánh sáng chói lòa rồi bốc khói và tắt ngấm. Sấm động không ngừng. Có những con bọ sừng nào đó lao qua bên cạnh, kêu rin rít. Một con vấp mạnh vào khóm hương mộc đến nỗi làm những quả đỏ rụng rào rào. Chú bọ sừng già ngã xuống, giả vờ chết và không dám cựa quậy một lúc lâu. Chú hiểu rằng không nên dây với lũ bọ sừng nọ: chúng rất đông và đang kêu rin rít chung quanh.
    Bọ sừng ta cứ nằm nguyên như thế cho đến khi mặt trời lên. Chú mở một mắt ra, nhìn lên trời. Trời xanh, ấm áp. Ở làng chú không có bầu trời như thế. Những con chim khổng lồ vừa lao từ trên bầu trời ấy xuống vừa hú lên như những con diều hâu. Bọ sừng vội trở mình, đứng lên và chui xuống dưới một chiếc lá ngưu bàng. Chú sợ lũ diều hâu sẽ mổ chết chú.
    Sáng ngày ra bác Piốt thấy mất chú bọ sừng, liền sờ soạng quanh quẩn trên mặt đất.
    - Gì thế bác? - Một anh chiến sĩ ở bên cạnh bác có bộ mặt cháy nắng đến nỗi người ta có thể lầm anh là một người da đen, nói.
    - Thế là mất tong con bọ sừng! - Bác Piốt nói một cách buồn phiền Thực là tai họa! Anh chiến sĩ da cháy nắng nói:
    - Có vậy mà cũng buồn với phiền! Con bọ sừng gì thì cũng chỉ là con bọ sừng không hơn không kém, một thứ côn trùng. Từ xưa đến nay nó có mang lợi lộc gì cho người lính.
    - Chuyện đâu phải ở chỗ lợi lộc. - Bác Piốt phản đối - Chả là con bọ sừng này là một vật kỷ niệm. Con trai tôi mãi mới cho tôi đấy. Bọ sừng không quý nhưng vật kỷ niệm thì quý, anh ạ.
    - Đúng thế! - Anh chiến sĩ da cháy nắng đồng tình - Cái đó, tất nhiên là chuyện khác. Có điều, tìm nó thì chả khác gì tìm một sợi thuốc lá ngoài biển cả. Thế là mất tong con bọ sừng.
    Chú bọ sừng già nghe thấy tiếng bác Piốt liền kêu lên vù vù rồi cất mình lên khỏi mặt đất, bay mấy đoạn rồi đậu vào tay áo choàng của bác. Bác Piốt mừng rỡ, cười ha hả, còn anh chiến sĩ da cháy nắng thì nói:
    - Đồ bợm! Nghe tiếng chủ là bò đến ngay khác gì con chó. Côn trùng mà thông minh gớm.
    Từ đó bác Piốt thôi không bỏ chú bọ sừng vào bao diêm nữa mà mang chú ngay trong túi dết đựng mặt nạ phòng hơi độc. Anh em chiến sĩ lại càng ngạc nhiên "Kìa cậu xem, chú bọ sừng rõ đã trở thành con vật nuôi trong nhà rồi kìa".
    Những lúc rỗi rãi thỉnh thoảng bác Piốt lại thả bọ sừng và chú ta bò quanh tìm những rễ cây gì đó và gậm lá. Lá cũng chẳng giống lá trong làng. Thay vào lá bạch dương ở đây có rất nhiều lá xu và lá liễu. Và bác Piốt lý luận với đồng đội:
    - Chú bọ sừng của tôi đổi món, chuyển sang dùng thức ăn chiến lợi phẩm.
    Một hôm vào lúc trời tối, một làn gió mát toàn hơi nước thổi vào chiếc túi dết đeo mặt nạ phòng hơi độc và bọ sừng bò ra ngoài xem mình đã đến vùng nào.
    Bác Piốt cùng với đồng đội đứng trên phà.
    Phà bơi ngang một con sông lớn và sáng. Bên kia sông mặt trời vàng đang lặn, hai bên bờ sông, trên những cây dương, có những con cò chân đỏ bay lượn.
    - Vixoa! - Những người lính nói, lấy bi đông múc nước uống, có người còn rửa bộ mặt bụi bặm trong dòng nước mát - Thế là chúng ta đã uống nước sông Đông, sông Đnperơ và sông Bugơ, giờ đã lại uống nước sông Vixoa. Nước Vixoa thật là ngọt.
    Chú bọ sừng hít hít hơi mát mẻ của con sông, ngoe nguẩy đôi râu rồi chui vào túi ngủ thiếp đi.
    Bọ sừng tỉnh giấc vì một cái lắc mạnh. Cái túi đung đưa nhảy lên nhảy xuống. Bọ sừng vội vã bò ra ngoài nhìn chung quanh. Bác Piốt chạy trên cánh đồng lúa mì, còn những anh chiến sĩ chạy bên cạnh bác, miệng kêu "xung phong". Trời đã hửng sáng. Sương long lanh trên những chiếc mũ của anh chiến sĩ.
    Bọ sừng lúc đầu cố hết sức bám chặt chân vào túi dết nhưng sau chú biết rằng có cố mấy cũng chẳng bám nổi, liền giương cánh, buông người ra, bay bên cạnh bác Piốt và kêu vù vù như động viên bác.
    Có một người nào đó mặc quân phục bẩn thỉu màu xanh lá cây, giương súng trường nhằm bác Piốt, nhưng bọ sừng đã bay thẳng đến, húc vào mắt hắn. Người đó lảo đảo đánh rơi khẩu súng trường và chạy mất.
    Bọ sừng bay theo bác Piốt rồi bám vào vai bác và chỉ bò vào trong túi dết khi bác Piốt ngã xuống và gọi một người nào đó: "Tai hại chưa! Tớ bị thương vào chân rồi!" Lúc đó lũ người mặc quân phục bẩn thỉu màu xanh lá cây đã tháo chạy, vừa chạy vừa ngoái cổ lại và tiếng kêu "xung phong" to như sấm vẫn bám sát chúng.
    Bác Piốt nằm trạm quân y dã chiến một tháng, còn bọ sừng thì được người ta giao cho một cậu bé người Ba Lan trông coi. Cậu bé ở ngay trong sân, nơi trạm quân y dã chiến đóng.
    Sau khi xuất viện bác Piốt lại ra trận: bác chỉ bị thương nhẹ. Bác đuổi kịp đơn vị của bác khi đơn vị đã ở trên đất Đức. Từ những trận đánh lớn khói bốc lên nhiều đến nỗi tưởng chừng cả trái đất bốc cháy và ném ra ngoài thung lũng những vừng mây đen khổng lồ. Mặt trời nhợt nhạt hẳn đi. Bọ sừng ta chắc hẳn đã bị điếc đặc vì tiếng đại bác ầm ầm, chú ngồi yên trong túi dết, không động đậy.
    Nhưng rồi một buổi sáng chú bắt đầu cựa quậy và bò ra ngoài. Một luồng gió ấm thổi, mang những dải khói cuối cùng về phương Nam xa tắp. Mặt trời trong trẻo đậu trên cao, chói lọi trong khoảng không vô tận màu xanh. Chung quanh yên lặng đến nỗi bọ sừng nghe thấy cả tiếng lá rì rào ở ngọn cây trên đầu. Hết thảy lá cây đều đứng nguyên, bất động, chỉ có một cái ve vẩy và kêu ầm ĩ như thể trong lòng nó có điều gì vui sướng và nó muốn kể lại niềm vui đó cho tất cả những cái lá khác.
    Bác Piốt ngồi bệt trên mặt đất, tu nước trong bi đông. Những giọt nước chảy dòng trên cái cằm không cạo của bác, đùa giỡn trong ánh nắng. Uống xong, bác Piốt cười và nói:
    Chiến thắng rồi!
    Chiến thắng rồi!
    Những anh chiến sĩ ngồi bên nhắc lại. Một anh chiến sĩ lấy tay áo chùi mắt và nói thêm:
    - Vinh quang đời đời! Đất đai thân thương đã khao khát lắm bàn tay của chúng ta. Giờ đây chúng ta sẽ làm cho nó trở thành một vườn hoa và, anh em ơi, chúng ta sẽ được sống trong tự do và hạnh phúc.
    Sau đó ít lâu bác Piốt về nhà. Bác gái kêu lên và chảy nước mắt vì sung sướng, Xtêpa cũng khóc và hỏi:
    - Chú bọ sừng còn sống chứ, bố?
    - Vẫn còn sống, đồng chí của bố ạ! - Bác Piốt trả lời - Đạn không đụng đến nó. Nó đã trở về quê hương cùng với những người chiến thắng. Và ta sẽ thả nó ra Xtêpa ạ!
    Bác Piốt lấy chú bọ sừng trong túi dết ra, đặt lên lòng bàn tay.
    Bọ sừng ngồi một lúc lơ láo nhìn quanh, ngoe nguẩy cặp râu rồi kiễng hai chân sau lên, giương cánh ra rồi lại cụp lại, suy nghĩ một chút rồi bất thình lình bay vút lên, kêu vù vù rõ to. Chú đã nhận ra cảnh quê hương. Chú bay một vòng trên miệng giếng, trên luống thìa là trong vườn, bay qua con suối, vào rừng, nơi bọn trẻ kiếm nấm và trái phúc bồn tử dại đang gọi nhau í ới. Xtêpa chạy theo chú bọ sừng một lúc lâu, vừa chạy vừa vẫy mũ.
    - Thế là từ bây giờ anh chàng kêu vù vù này sẽ kể cho các bạn nó nghe chuyện chiến tranh và hành động anh dũng của nó. Anh chàng sẽ tập hợp tất cả bầy bọ sừng lại dưới cây đỗ tùng, cúi chào bốn phương anh em và sẽ kể chuyện đấy!
    Bác Piốt nói khi Xtêpa trở về.
    Xtêpa cười và bác Piốt gái nói:
    - Ông đã lại bịa chuyện cổ tích kể cho thằng bé. Nó tin là thực đấy.
    - Thì cho nó tin. - Bác Piốt trả lời - Chẳng cứ gì trẻ con, đến chiến sĩ cũng còn thú chuyện cổ tích nữa là.
    - Rõ cái ông này! - Bác gái đồng ý và ném những quả thông vào lò ấm xamôva. Ấm xamôva kêu u u như chú bọ sừng già. Khói xanh từ ống khói của ống xamôva bay lên trên bầu trời chiều, nơi có trăng lưỡi liềm soi bóng trong các hồ ao, trên mặt sông và từ trên cao kia nhìn xuống đất đai thanh bình của chúng ta.

    [​IMG]

    Похождения жука-носорога
    (Солдатская сказка)

    Когда Петр Терентьев уходил из деревни на войну, маленький сын его Степа не знал, что подарить отцу на прощание, и подарил наконец старого жука-носорога. Поймал он его на огороде и посадил в коробок от спичек.

    Носорог сердился, стучал, требовал, чтобы его выпустили. Но Степа его не выпускал, а подсовывал ему в коробок травинки, чтобы жук не умер от голода. Носорог травинки сгрызал, но все равно продолжал стучать и браниться.

    Степа прорезал в коробке маленькое оконце для притока свежего воздуха. Жук высовывал в оконце мохнатую лапу и старался ухватить Степу за палец, – хотел, должно быть, поцарапать от злости. Но Степа пальца не давал. Тогда жук начинал с досады так жужжать, что мать Степы Акулина кричала:

    – Выпусти ты его, лешего! Весь день жундит и жундит, голова от него распухла!

    Петр Терентьев усмехнулся на Степин подарок, погладил Степу по головке шершавой рукой и спрятал коробок с жуком в сумку от противогаза.

    – Только ты его не теряй, сбереги, – сказал Степа.

    – Нешто можно такие гостинцы терять, – ответил Петр. – Уж как-нибудь сберегу.

    То ли жуку понравился запах резины, то ли от Петра приятно пахло шинелью и черным хлебом, но жук присмирел и так и доехал с Петром до самого фронта.

    На фронте бойцы удивлялись жуку, трогали пальцами его крепкий рог, выслушивали рассказ Петра о сыновьем подарке, говорили:

    – До чего додумался парнишка! А жук, видать, боевой. Прямо ефрейтор, а не жук.

    Бойцы интересовались, долго ли жук протянет и как у него обстоит дело с пищевым довольствием – чем его Петр будет кормить и поить. Без воды он, хотя и жук, а прожить не сможет.

    Петр смущенно усмехался, отвечал, что жуку дашь какой-нибудь колосок – он и питается неделю. Много ли ему нужно.

    Однажды ночью Петр в окопе задремал, выронил коробок с жуком из сумки. Жук долго ворочался, раздвинул щель в коробке, вылез, пошевелил усиками, прислушался. Далеко гремела земля, сверкали желтые молнии.

    Жук полез на куст бузины на краю окопа, чтобы получше осмотреться. Такой грозы он еще не видал. Молний было слишком много. Звезды не висели неподвижно на небе, как у жука на родине, в Петровой деревне, а взлетали с земли, освещали все вокруг ярким светом, дымились и гасли. Гром гремел непрерывно.

    Какие-то жуки со свистом проносились мимо. Один из них так ударил в куст бузины, что с него посыпались красные ягоды. Старый носорог упал, прикинулся мертвым и долго боялся пошевелиться. Он понял, что с такими жуками лучше не связываться, – уж очень много их свистело вокруг.

    Так он пролежал до утра, пока не поднялось солнце. Жук открыл один глаз, посмотрел на небо. Оно было синее, теплое, такого неба не было в его деревне. Огромные птицы с воем падали с этого неба, как коршуны. Жук быстро перевернулся, стал на ноги, полез под лопух, – испугался, что коршуны его заклюют до смерти.

    Утром Петр хватился жука, начал шарить кругом по земле.

    – Ты чего? – спросил сосед-боец с таким загорелым лицом, что его можно было принять за негра.

    – Жук ушел, – ответил Петр с огорчением. – Вот беда!

    – Нашел об чем горевать, – сказал загорелый боец. – Жук и есть жук, насекомое. От него солдату никакой пользы сроду не было.

    – Дело не в пользе, – возразил Петр, – а в памяти. Сынишка мне его подарил напоследок. Тут, брат, не насекомое дорого, дорога память.

    – Это точно! – согласился загорелый боец. – Это, конечно, дело другого порядка. Только найти его – все равно что махорочную крошку в океане-море. Пропал, значит, жук.

    Старый носорог услышал голос Петра, зажужжал, поднялся с земли, перелетел несколько шагов и сел Петру на рукав шинели. Петр обрадовался, засмеялся, а загорелый боец сказал:

    – Ну и шельма! На хозяйский голос идет, как собака. Насекомое, а котелок у него варит.

    С тех пор Петр перестал сажать жука в коробок, а носил его прямо в сумке от противогаза, и бойцы еще больше удивлялись: "Видишь ты, совсем ручной сделался жук!"

    Иногда в свободное время Петр выпускал жука, а жук ползал вокруг, выискивал какие-то корешки, жевал листья. Они были уже не те, что в деревне. Вместо листьев березы много было листьев вяза и тополя. И Петр, рассуждая с бойцами, говорил:

    – Перешел мой жук на трофейную пищу.

    Однажды вечером в сумку от противогаза подуло свежестью, запахом большой воды, и жук вылез из сумки, чтобы посмотреть, куда это он попал.

    Петр стоял вместе с бойцами на пароме. Паром плыл через широкую светлую реку. За ней садилось золотое солнце, по берегам стояли ракиты, летали над ними аисты с красными лапами.

    – Висла! – говорили бойцы, зачерпывали манерками воду, пили, а кое-кто умывал в прохладной воде пыльное лицо. – Пили мы, значит, воду из Дона, Днепра и Буга, а теперь попьем и из Вислы. Больно сладкая в Висле вода.

    Жук подышал речной прохладой, пошевелил усиками, залез в сумку, уснул.

    Проснулся он от сильной тряски. Сумку мотало, она подскакивала. Жук быстро вылез, огляделся. Петр бежал по пшеничному полю, а рядом бежали бойцы, кричали "ура". Чуть светало. На касках бойцов блестела роса.

    Жук сначала изо всех сил цеплялся лапками за сумку, потом сообразил, что все равно ему не удержаться, раскрыл крылья, снялся, полетел рядом с Петром и загудел, будто подбодряя Петра.

    Какой-то человек в грязном зеленом мундире прицелился в Петра из винтовки, но жук с налета ударил этого человека в глаз. Человек пошатнулся, выронил винтовку и побежал.

    Жук полетел следом за Петром, вцепился ему в плечи и слез в сумку только тогда, когда Петр упал на землю и крикнул кому-то: "Вот незадача! В ногу меня задело!" В это время люди в грязных зеленых мундирах уже бежали, оглядываясь, и за ними по пятам катилось громовое "ура".

    Месяц Петр пролежал в лазарете, а жука отдали на сохранение польскому мальчику. Мальчик этот жил в том же дворе, где помещался лазарет.

    Из лазарета Петр снова ушел на фронт – рана у него была легкая. Часть свою он догнал уже в Германии. Дым от тяжелых боев был такой, будто горела сама земля и выбрасывала из каждой лощинки громадные черные тучи. Солнце меркло в небе. Жук, должно быть, оглох от грома пушек и сидел в сумке тихо, не шевелясь.

    Но как-то утром он задвигался и вылез. Дул теплый ветер, уносил далеко на юг последние полосы дыма. Чистое высокое солнце сверкало в синей небесной глубине. Было так тихо, что жук слышал шелест листа на дереве над собой. Все листья висели неподвижно, и только один трепетал и шумел, будто радовался чему-то и хотел рассказать об этом всем остальным листьям.

    Петр сидел на земле, пил из фляжки воду. Капли стекали по его небритому подбородку, играли на солнце. Напившись, Петр засмеялся и сказал:

    – Победа!

    – Победа! – отозвались бойцы, сидевшие рядом.

    Один из них вытер рукавом глаза и добавил:

    – Вечная слава! Стосковалась по нашим рукам родная земля. Мы теперь из нее сделаем сад и заживем, братцы, вольные и счастливые.

    Вскоре после этого Петр вернулся домой. Акулина закричала и заплакала от радости, а Степа тоже заплакал и спросил:

    – Жук живой?

    – Живой он, мой товарищ, – ответил Петр. – Не тронула его пуля. Воротился он в родные места с победителями. И мы его выпустим с тобой, Степа.

    Петр вынул жука из сумки, положил на ладонь.

    Жук долго сидел, озирался, поводил усами, потом приподнялся на задние лапки, раскрыл крылья, снова сложил их, подумал и вдруг взлетел с громким жужжанием – узнал родные места. Он сделал круг над колодцем, над грядкой укропа в огороде и полетел через речку в лес, где аукались ребята, собирали грибы и дикую малину. Степа долго бежал за ним, махал картузом.

    – Ну вот, – сказал Петр, когда Степа вернулся, – теперь жучище этот расскажет своим про войну и про геройское свое поведение. Соберет всех жуков под можжевельником, поклонится на все стороны и расскажет.

    Степа засмеялся, а Акулина сказала:

    – Будя мальчику сказки рассказывать. Он и впрямь поверит.

    – И пусть его верит, – ответил Петр. – От сказки не только ребятам, а даже бойцам одно удовольствие.

    – Ну, разве так! – согласилась Акулина и подбросила в самовар сосновых шишек.

    Самовар загудел, как старый жук-носорог. Синий дым из самоварной трубы заструился, полетел в вечернее небо, где уже стоял молодой месяц, отражался в озерах, в реке, смотрел сверху на тихую нашу землю.


     

    Các file đính kèm:

    hermerry, votanhau and amylee like this.

Chia sẻ trang này