Hiện thực Cái bóng - Khôi Vũ

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học trong nước' bắt đầu bởi nguyenthanh-cuibap, 8/4/17.

  1. nguyenthanh-cuibap

    nguyenthanh-cuibap Cử nhân

    CÁI BÓNG
    Tiểu thuyết
    Tác giả: KHÔI VŨ
    Ebook: Cuibap
    Cover: Lê Thanh Minh
    Nguồn text: khoivudongnai
    [​IMG]
    Trời mưa rất lớn. Vẫn là một cơn mưa tháng tám miền Đông Nam bộ với những hạt mưa nặng chen chúc nhau dữ dội. Dông gió quấn quít với mưa như đôi nam nữ say tình lăn qua những vòm cây mái nhà ngã nhào xuống những con đường ngang dọc chằng chịt trong khu công nghiệp chẳng còn ai quằn mình chơi trò trốn tìm với sấm chớp ầm ào truy đuổi.
    Cây đa cổ thụ trước khu văn phòng xí nghiệp sừng sững như một trái núi chỉ thấy những bộ rễ chùm từ trên cao thòng xuống ngả nghiêng theo chiều gió trong khi tàn cây như cái mũ nấm khổng lồ thì chống cự dũng mãnh với cơn mưa.
    Đột nhiên một tiếng sấm ì oàng xé tai cùng luồng sét lóa mắt phóng thẳng từ trên bầu trời đen kịt và ướt đầm xuống cây đa cổ thụ. Cả cái khối tưởng vững vàng như núi ấy bị xé làm hai mảnh đổ bật ra hai phía. Một nửa của nó ngã đè lên tòa nhà hai tầng của khu văn phòng đúng vị trí một căn phòng rộng phía trên cửa ra vào có tấm bảng nhỏ màu xanh dương nổi lên hai chữ trắng: "Giám đốc".
    ***
    Giấc mơ dữ kết thúc bằng tiếng kêu ú ớ không thoát khỏi miệng như bao lần trước. Út Minh ngồi bật dậy trong lúc Tư Thanh trở mình cằn nhằn với giọng ngái ngủ: "Lại mớ...". Mở mắt Út Minh tiếp nhận cái màu vàng mờ của ngọn đèn ngủ và bên chị người chồng nằm quay lưng lại rất mau đã tiếp tục giấc ngủ bị ngắt quãng với tiếng ngáy nhè nhẹ.
    Út Minh bước xuống giường mở cửa nhìn ra sân thượng. Vẫn là giấc mơ về cây đa cổ thụ. Cơn mưa dữ vẫn đến trong giấc mơ dẫu đêm nay ngoài trời giờ này đang sáng trăng rất đẹp. Chị nhìn lại phía giường ngủ nén một tiếng thở dài. Chiều hôm qua sau buổi làm việc căng thẳng về chuyên môn ở xí nghiệp về nhà cơm nước vừa xong chị lại phải lấy xe đi dự tổng kết văn nghệ phụ nữ Khu công nghiệp đến mười giờ đêm mới về nhà. Người mệt mỏi rã rời ngồi trước máy vi tính soạn chưa xong bài phát biểu tại "Hội nghị những giám đốc giỏi" ngày mai đôi mắt chị đã sụp xuống ngón tay trỏ phải run run bấm chuột không còn chính xác đành phải tắt máy đi ngủ. Nhưng Tư Thanh nằm đợi sẵn đòi hỏi và chị không thể không chiều chồng. Chị biết cái mặc cảm thua kém vợ của Tư Thanh ngày một đậm nét hơn chỉ tạm mất đi mỗi khi anh cảm nhận mình là chồng và chị chỉ còn là một người vợ. Đáng tiếc là sự mệt mỏi trong ngày đã khiến chị không thể cùng anh hòa mình mãnh liệt như cơn mưa và dông gió trong giấc mơ dữ.
    [​IMG]

     

    Các file đính kèm:

    dongmai, catredoftu, chis and 11 others like this.
: Khôi Vũ

Chia sẻ trang này