Lãng mạn Chiếc áo lặn và con bướm - Jean-Dominique Bauby

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi Heoconmtv, 18/10/15.

Moderators: thanhbt
  1. Heoconmtv

    Heoconmtv Moderator Thành viên BQT

    Chiếc áo lặn và con bướm - Jean-Dominique Bauby.jpg
    Chiếc áo lặn và con bướm
    Tác giả: Jean-Dominique Bauby
    Dịch giả: Nguyễn Thu Trang
    Nhà xuất bản Lao động - Xã hội
    Công ty phát hành: Thái Hà
    Năm xuất bản: 03/2010
    Số trang: 132
    Giá bìa: 30.000đ
    Định dạng file: azw3; epub; mobi; prc

    Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản nhé!


    Ngày mồng 8 tháng 12 năm 1995, một tai biến mạch máu não đã khiến Jean-Dominique Bauby - cựu tổng biên tập tạp chí Elle - chìm vào cơn hôn mê sâu và trở nên tàn phế ở tuổi 43. Bauby bị liệt toàn thân và mất khả năng ngôn ngữ. Mọi hoạt động của cơ thể dù đơn giản nhất như ăn và thở cũng cần tới sự trợ giúp của máy móc. Ở cơ thể bất động ấy, chỉ duy nhất con mắt trái còn chuyển động được. Con mắt ấy chính là sợi dây liên hệ, nối ông với cuộc sống với những người xung quanh và tạo nên một kỳ tích khó tưởng tượng. Ròng rã suốt hai tháng, Bauby viết xong cuốn sách Chiếc áo lặn và con bướm bằng chính... mắt trái còn nhúc nhích được này.

    Ông đã "viết" bằng cách nào? Người phụ tá đọc mẫu tự trên bảng, ông chọn chữ mình muốn bằng cách nháy mắt một lần, và từ chối bằng cách nháy hai lần. Cứ thế, từng chữ một được ghép lại thành từng từ, rồi thành câu hoàn chỉnh.

    Để viết tiếp trang mới vào ngày hôm sau, ông phải nhớ những gì mình đã viết từ hôm trước và nghe đọc lại một lần nữa, sau đó "sửa chữa". Mất hai phút cho mỗi từ được "viết" ra cùng 200.000 cái nháy mắt, Bauby mới hoàn thành được cuốn sách.

    Số phận bi thảm đã khiến Bauby không có được cuộc sống bình thường. Song, với tất cả nghị lực của mình, ông đã dũng cảm vượt qua số phận không may mắn để hoàn thành cuốn sách Chiếc áo lặn và con bướm theo một cách viết kỳ lạ, độc đáo và nhọc công nhất.

    Chiếc áo lặn và con bướm được xuất bản vào tháng 03 năm 1997, đúng ba ngày trước khi ông qua đời. Cuốn sách đã được dịch và xuất bản ở hơn 30 nước, làm xúc động hàng triệu người đọc trên toàn thế giới.

    Tháng 05 năm 1997, chỉ hai tháng sau khi cuốn sách ra đời, bộ phim cùng tên của đạo diễn Julian Schnabel được chuyển thể từ cuốn sách đã được công chiếu và liên tiếp nhận được nhiều giải thưởng quốc tế: Giải đạo diễn xuất sắc nhất (Liên hoan phim Cannes 2007, Giải thưởng Quả cầu vàng 2008), Giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất (Giải Cesar 2008), đặc biệt là Giải phim nước ngoài hay nhất (Giải thưởng Quả cầu vàng 2008).

    Cơ thể liệt, trí tưởng tượng vẫn mạnh mẽ

    Chiếc áo lặn và con bướm miêu tả cuộc sống của chính tác giả trong bệnh viện ở khu nghỉ dưỡng Berck Plage, miền bắc nước Pháp. Ông viết về các mối quan hệ của mình với những người xung quanh, những cuộc viếng thăm của vợ con ông, những buổi làm việc để hoàn thành tác phẩm độc nhất vô nhị này.

    Cuốn sách được bố cục theo dòng cảm xúc của tác giả. Đó là cảm giác khi ngồi lên chiếc xe lăn, việc được tắm trong khi không thể làm chủ được các bộ phận của cơ thể mình, những giấc mơ, những buổi ra ngoài "đi dạo" với các con...

    Nằm một chỗ ở tuổi 44 và bị cầm tù bằng bộ quần áo đặc biệt, nhưng tinh thần của Bauby vẫn tự do bay nhảy như một chú bướm. Trí nhớ đưa ông trở về những kỷ niệm thân yêu, về lần cạo râu cuối cùng cho bố, về những cuộc điện thoại của người bố cũng đang bị “nhốt” trong căn gác bởi đôi chân của bố ở tuổi 92, không cho phép ông bước xuống cầu thang một cách oai vệ nữa.

    Nỗi nhớ còn đưa ông về với người tình Josephine khi hai người đến Lourdes, nằm trên rặng núi Pyréné, về ước mơ ngày còn bé được trở về thế kỷ trước, tiếp chuyện nữ hoàng Eugénie... Trí nhớ thoát ly khỏi thân thể giờ đây là ngục tù, được Bauby ví như người lặn xuống biển, thân hình bị bó trong bộ đồ lặn, nhưng cặp mắt và óc tưởng tượng vẫn như con bướm chu du khắp năm châu bốn biển.

    Trích dẫn:

    "Từ sau tấm riđô bằng vải bị nhậy cắn là thứ ánh sáng màu sữa báo hiệu ngày mới đang đến gần. Đầu gối tôi đau nhức, đầu cứng ngắc và thứ gì đó như thể áo lặn siết chặt lấy cơ thể. Căn phòng từ từ ra khỏi bóng tối nhập nhoạng. Tôi nhìn thật kĩ các tấm ảnh của người thân, tranh các con vẽ, hình vận động viên đua xe đạp nhỏ bằng sắt màu bạc một người bạn gửi tặng vào ngày trước ngày bắt đầu giải xe đạp đua Paris-Roubaix và cái giá treo hình chữ T đang chìa ra bên chiếc giường nơi tôi bị đóng cứng vào từ suốt sáu tháng nay như một con ốc mượn hồn nằm trong vỏ.

    Tôi không mất nhiều thời gian để nghĩ xem mình đang ở đâu và hồi tưởng lại cuộc đời mình đã đảo lộn như thế nào từ thứ Sáu ngày mồng Tám tháng Mười hai năm ngoái.

    Cho đến tận khi ấy, tôi chưa bao giờ biết đến thân não là gì. Nhưng ngày hôm đó, tôi đã khám phá ra nó chính là bộ phận quan trọng trong bộ não người, là đường nối liền giữa cấu trúc não và tủy sống. Tai biến mạch máo não hôm đó đã khiến thân não ngừng hoạt động. Trước đây, bệnh này được gọi là chứng "sung huyết não" và người mắc bệnh đơn giản là qua đời. Tiến bộ y học giúp người bệnh tránh được cái chết nhưng cuộc sống của họ lại gắn liền với hội chứng khóa trong (hay "hội chứng bị nhốt trong tiềm thức") .

    Tôi đã trải qua 20 ngày hôn mê và vài tuần mờ mịt không hiểu gì trước khi thực sự nhận ra mức độ tàn phá cơ thể của tai biến vừa rồi. Đến tháng Giêng, tôi mới hoàn toàn tỉnh táo, trong căn phòng số 119 thuộc Bệnh viện Hàng Hải, Berck. Căn phòng đang được chiếu rọi với những tia sáng bình minh đầu tiên.

    Đó là một buổi sáng hoàn toàn bình thường. Từ bảy giờ sáng, tiếng chuông từ nhà thờ bắt đầu đánh dấu thời gian, cứ 15 phút lại có một tiếng chuông. Sau thời gian "đình chiến" ban đêm, hai phế quản tắc nghẽn của tôi lại bắt đầu thở ầm ĩ. Hai bàn tay co quắp trên tấm vải trải giường màu vàng khiến tôi đau đớn mà không xác định được liệu chúng đang bị bỏng rát hay lạnh cóng. Để chống lại chứng cứng khớp ấy, tôi thực hiện cử động phản xạ vươn vai khiến tay và chân nhúc nhích được vài milimét. Thế cũng đủ khiến cái tay đang đau kia dịu đi đôi chút.

    Chiếc áo lặn trở nên đỡ ngột ngạt hơn và tâm trí tôi có thể lang thang như một cánh bướm. Có nhiều thứ để làm. Tôi có thể bay trong không gian hay thời gian, đi tới đảo Đất Lửa hay triều đình của nhà vua Midas.

    Tôi có thể đến thăm người phụ nữ yêu dấu, luồn vào cạnh nàng và vuốt ve khuôn mặt còn đang say ngủ của nàng. Tôi có thể mơ mộng đến việc xây lâu đài xứ Tây Ban Nha, chiếm lấy Bộ lông cừu vàng, khám phá hòn đảo huyền thoại Atlantide, thực hiện những giấc mơ trẻ nhỏ hay mộng ảo của người lớn.

    Thôi đừng lan man. Trước hết tôi cần nghĩ đoạn mở đầu cho mấy cuốn sổ tay du hành trong bất động này đã, để lát nữa khi gặp nhân viên nhà xuất bản cử đến, tôi sẽ sẵn sàng đọc chính tả cho họ chép, từng chữ cái một. Mỗi câu được nhào nặn trong đầu tôi bỏ một danh từ, thêm một tính từ. Tôi đọc thuộc lòng tất cả những gì tôi viết, hết đoạn này đến đoạn khác.

    Bảy giờ ba mươi. Cô y tá trong khoa tới cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Hàng ngày, theo một nghi thức chính xác, cô y tá kéo rèm cửa, kiểm tra lại vết mổ ở khí quản và ống truyền và bật ti vi cho tôi xem tin tức. Trên màn hình khi đó đang chiếu một bộ phim hoạt hình về con cóc nhanh nhất miền Tây. Nếu tôi ước được biến thành cóc thì sao nhỉ?
    ".
     

    Các file đính kèm:

    cam_tn, chis, lulumeo and 21 others like this.
Moderators: thanhbt

Chia sẻ trang này