Làm người Ứng dụng Dạy con theo lối mới - Nguyễn Hiến Lê <1000QSV1TVB #0031>

Thảo luận trong 'Tủ sách Tâm lý - Giáo dục' bắt đầu bởi Thu VO, 29/9/18.

Moderators: dragonking91, mopie
  1. Thu VO

    Thu VO Leader 1000QSV1TVB

    0031. Dạy con theo lối mới.jpg
    Tên sách : DẠY CON THEO LỐI MỚI
    Tác giả : NGUYỄN HIẾN-LÊ
    Nhà xuất bản : SAIGON
    Năm xuất bản : 1958
    ------------------------
    Nguồn sách : Sadec (TVE4U)
    Đánh máy : Vân Anh, Đức Tùng

    Kiểm tra chính tả : Ngô Thanh Tùng, Kim Thoa,
    Lã Thị Phương Thúy, Nguyễn Ngọc Linh

    Biên tập ebook : Thư Võ
    Ngày hoàn thành : 25/09/2018

    Ebook này được thực hiện theo dự án phi lợi nhuận
    « Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link »
    của diễn đàn TVE-4U.ORG


    Cảm ơn tác giả NGUYỄN HIẾN-LÊ và nhà xuất bản SAIGON
    đã chia sẻ với bạn đọc những kiến thức quý giá.

    MỤC LỤC

    PHẦN THỨ NHỨT : THỜI MỚI GIÁO DỤC MỚI

    CHƯƠNG I : CẦN ĐẶT LẠI VẤN-ĐỀ

    1. Hoàn-cảnh đã thay đổi
    2. Phải thay đổi phương-pháp dạy trẻ

    CHƯƠNG II : CHÚNG TA MUỐN CÁI GÌ ? QUYỀN-LỰC CỦA TA TỚI ĐÂU ?
    1. Mục-đích của giáo-dục
    2. Quyền lực của chúng ta có hạn

    CHƯƠNG III : TRẺ KHÔNG PHẢI CHỈ SỐNG BẰNG SỮA MÀ CÒN SỐNG BẰNG TÌNH YÊU
    1. Sinh tố « tình yêu »
    2. Không gì thay thế được gia-đình
    3. Ảnh-hưởng và sức mạnh của tình yêu
    4. Khi trẻ thiếu tình yêu

    PHẦN THỨ NHÌ : VẤN ĐỀ KỶ LUẬT

    CHƯƠNG I : TỰ DO TRONG KỶ LUẬT

    1. Tự do và kỷ luật
    2. Quan niệm tự do trong giáo dục của Tolstoi

    CHƯƠNG II : KỶ LUẬT PHẢI XÂY DỰNG TRÊN NHỮNG QUY-TẮC NÀO
    1. Tuân theo luật sinh-lý và tâm-lý của trẻ
    2. Tùy theo cá tính của trẻ
    3. Giải phóng trẻ lần-lần
    4. Để ý nhận xét phản ứng của trẻ
    5. Thỉnh thoảng đừng can-thiệp, mà để trẻ tự do

    CHƯƠNG III : NHỮNG CÁCH ĐỂ GIÚP TRẺ GIỮ KỶ-LUẬT
    1. Phải đổi một sự bó-buộc riêng thành một luật-lệ chung
    2. Để trẻ tự lựa lấy cái « muốn làm » và cái « phải làm »
    3. Đừng nên cấm trẻ những cái gì ?
    4. Ra rất ít lệnh
    5. Nhắc lại nhiều lần mệnh-lệnh và coi cho trẻ thi-hành thành thói-quen
    6. Chân uy-quyền thì không cần nghiêm-khắc

    CHƯƠNG IV : THƯỞNG PHẠT
    1. Vấn-đề thưởng phạt không giản-dị như ta tưởng
    2. Thưởng

    3. Phạt
    4. Lời khuyên cuối cùng

    CHƯƠNG V : KHÔNG-KHÍ TRONG GIA-ĐÌNH
    1. Không-khí trong gia-đình là cần nhất
    2. Dạy-dỗ là làm gương
    3. Không-khí của thời-đại

    PHẦN THỨ BA : NHỮNG TẬT CỦA TRẺ

    CHƯƠNG I : TRẺ BÚ NGÓN TAY

    1. Những điều nên nhớ khi đọc chương nầy và những chương sau
    2. Tật bú ngón tay

    CHƯƠNG II : TRẺ Ở DƠ
    1. Chơi dơ
    2. Ở dơ. Đừng bắt trẻ ở sạch quá sớm
    3. Nguyên nhân tật ở dơ : về sinh-lý – về tâm-lý
    4. Đừng tin bác-sĩ Victor Pauchet

    CHƯƠNG III : TRẺ BIẾNG ĂN
    1. Một vấn đề gay-go trong nhiều gia-đình
    2. Biếng ăn có khi là luật tự nhiên
    3. Trẻ có bản năng tự lựa thức ăn

    CHƯƠNG IV : TRẺ SỢ
    1. Sợ hãi là một phản ứng tự nhiên
    2. Trẻ sợ nước, sợ té, sợ đau…
    3. Trẻ sợ tối, sợ cha mẹ không về nhà
    4. Truyện rùng rợn
    5. Cha mẹ không phải là ông kẹ

    CHƯƠNG V : TRẺ GHEN TỊ
    1. Ghen là một tánh xấu nhưng tự nhiên
    2. Hình thức của tánh ghen trong tuổi thơ
    3. Cách trị

    CHƯƠNG VI : TRẺ BƯỚNG-BỈNH, GIẬN-DỮ
    1. Nhu cầu khuếch trương bản ngã và những hình thức của nó
    2. Khi trẻ bướng
    3. Khi trẻ nổi cơn giận

    CHƯƠNG VII : TRẺ NÓI DỐI
    1. Tánh nói dối do xã hội tập cho trẻ
    2. Tới tuổi nào, trẻ mới phân-biệt được chân, giả ?
    3. Trẻ vô tình nói sai sự thực
    4. Trẻ cố ý nói dối
    5. Trẻ đáng tin tới mực nào ?

    CHƯƠNG VIII : TRẺ ĂN CẮP
    1. Một lối xử tội chớp nhoáng (Phải thận trọng khi phạt trẻ)
    2. Tới tuổi nào, trẻ mới có ý-niệm về quyền sở hữu
    3. Dưới chíntuổi, chỉ nên khoan hồng
    4. Ăn cắp vì thiếu tình thương
    5. Ăn cắp để trả thù hoặc để bù một nỗi bất công
    6. Ăn cắp để tự phạt mình
    7. Những nguyên nhân khác

    CHƯƠNG IX : TRẺ LÀM BIẾNG
    1. Rất ít khi trẻ làm biếng, mà nhiều khi cha mẹ làm biếng xét trẻ
    2. Đừng quá chú ý đến những điểm ông thầy cho mà vội trách trẻ làm biếng

    CHƯƠNG X : VÀI CÁCH DẠY
    1. Cách dạy con của một bà mẹ hiền
    2. Những câu chuyện nho nhỏ về cách dạy trẻ

    CHƯƠNG XI : DẠY CHA MẸ TRƯỚC HẾT
    1. Muốn dạy con, ta phải tự huấn luyện trong bốn thời kỳ trước khi trẻ ra đời
    2. Cha mẹ phải đoàn kết. Trường hợp cha mẹ ly dị nhau
    3. Trẻ hư là tại cha mẹ

    KẾT

    PHỤ LỤC : VẤN ĐỀ ĐÁNH TRẺ
     
  2. Thu VO

    Thu VO Leader 1000QSV1TVB

    EBOOK
     

    Các file đính kèm:

  3. Thu VO

    Thu VO Leader 1000QSV1TVB

    TỰA

    Sau bản Tuyên-ngôn độc-lập của Huê-kỳ (1776) và bản Tuyên-ngôn nhân-quyền của Pháp (1789), người ta đã tưởng nhân loại bắt đầu bước vào một kỷ-nguyên mới, kỷ-nguyên Tự do, Bình đẳng và Bác ái. Nhưng từ đó đến nay đã gần hai thế-kỷ, kỷ-nguyên mới đó vẫn chưa thấy hé màn, và bây giờ không ai nhắc tới nó nữa mà chỉ nói đến kỷ-nguyên Nguyên-tử, một kỷ-nguyên mà hai trái bom nổ ở Hiroshima và Nagasaki năm 1945 đã hứa hẹn cho nhân loại rất nhiều. Cái kỷ-nguyên trong đó chúng ta đương sống quả thực là nguyên-tử ! Đại-chiến thứ nhất mà bốn chục năm trước người ta tưởng là chiến-tranh cuối cùng của nhân loại, đã tàn khốc một cách kinh-khủng, nhưng so với đại-chiến thứ nhì chỉ là một trò đấm đá của con nít bên cạnh một cuộc đấu võ của các lực-sĩ « hạng nặng ». Và không ai dám tưởng tượng, mà cũng không ai có thể tưởng-tượng được nếu có đại chiến thứ ba thì đại chiến nầy so với đại chiến thứ nhì sẽ ra sao. Nhân sinh kỷ-hà ! Rán quên đi, bạn ạ ! Chúng ta bất lực, hoàn toàn bất lực. Vả lại còn có điều đáng cho ta nghĩ tới hơn.

    Nghệ-thuật chiến tranh dù tiến mạnh tới bực nào cũng không làm cho ta tởm bằng cái nghệ-thuật độc-tài. Vài ngàn trái bom làm tiêu diệt cả nhân loại trong nháy mắt, kể cũng đáng ghê thật, nhưng ai nấy đều chết thì là hết, có gì mà lo buồn ? Chứ hành-động của một bọn bắt hàng chục hàng trăm triệu người phải theo đường lối của mình, chẳng kể phải trái, hễ không phục tòng thì đầy, thì chém, thì bắn, thì cho vào lò thiêu, vào phòng điện… những hành-động đó mới thực đáng kinh. Chiến-tranh chỉ giết người, chính sách độc tài mới làm con người thành nô lệ. Mà nghệ-thuật độc tài từ đầu thế kỷ đến nay, tiến một cách mãnh liệt phi thường, đến nỗi Tần Thủy Hoàng có sống lại mà coi bọn phát-xít « trị » dân, tất cũng phải xanh mặt và than : « Ôi ! hậu sinh khả úy ». Hitler, Mussolini đã chết, nhưng cái nòi độc tài đâu đã tuyệt hẳn ? Từ đông qua tây, biết bao người vẫn lăm lăm nắm cơ-hội để nối gót hai hung thần ấy. Chính đó mới là mối nguy của nhân loại. Dù da trắng hay da vàng, da đen hay da đỏ, chúng ta đều có thể nhất đán thành nô lệ hết, có tai mà không dám nghe, có miệng mà không dám nói, và cứ phải nhẫn-nhục cúi đầu, vâng vâng dạ dạ để một nhóm người sai khiến.

    Trước cái nguy đó, nhiều nhà tư tưởng tỏ vẻ thúc thủ, và chỉ còn trông mong ở thế hệ sau tức như ông Arnold Gesell, là một. Nhà bác học nổi danh ở Huê Kỳ, chuyên tâm nghiên cứu trẻ em ấy đã viết trong bài tựa cuốn Infan from 5 to 10 : « Tuổi thơ là hy-vọng độc nhất còn lại cho nhân loại ». Ông cho rằng muốn có một chế độ thực sự tự do và dân chủ thì phải sửa đổi nền giáo dục trước hết. Không phải cứ tuyên ngôn tự do mà nhân loại được tự do ; cũng không phải cứ san phẳng giai cấp mà nhân loại được bình đẳng ; cũng không phải cứ hô hào bác ái mà nhận loại bác ái. Con người có được dạy dỗ, đào-tạo ngay từ hồi nhỏ theo những phương-pháp tự do, bình-đẳng bác ái, có được thấm nhuần không khí tự do, bình đẳng, bác ái trong ít nhất là năm ba thế hệ liên tiếp rồi mới có thể hành động theo quy tắc tự do, bình đẳng bác ái được. Nghĩa là vấn đề giáo dục quan trọng nhất. Ta không thể mong con ta thành những người chỉ huy trọng tự do, bình đẳng, bác ái nếu ta dùng phương pháp độc đoán để nhồi nặn chúng, bắt chúng hoan hô những kẻ chúng khinh bỉ, và ngày ngày tụng những lời thù oán và gây hấn.

    Mà phương-pháp giáo-dục cổ điển của Á Đông cũng như Âu Tây là phương-pháp độc đoán đó. Tôi không phủ-nhận thiện-chí của người xưa, nhưng cái lối uốn nắn trẻ theo một mẫu-mực mà người lớn đã định trước, không gây được hạnh-phúc cho nhân loại. Từ đầu thế-kỷ, nhiều nhà giáo, nhà tâm-lý ở Âu-Mỹ đã bỏ phương-pháp đó, tự thích nghi với trẻ, chứ không bắt trẻ phải thích nghi với mình nữa. Muốn thích-nghi với chúng, họ tìm hiểu sinh-lý và tâm-lý của chúng. Họ dò dẫm từng bước, và gần đây ông Arnold Gesell sau nhiều năm chung sức nghiên-cứu với bạn bè, đã tìm được ít nhiều luật phát triển của trẻ. Những luật đó, được các nhà giáo-dục Âu-Mỹ dùng làm cơ-sở cho phương-pháp giáo-dục mới, mà người ta gọi là phương pháp « thuận phát » (développementalisme). Theo phương pháp nầy, nhà giáo dục không được độc đoán như hồi xưa, cũng không được cho trẻ phóng túng muốn làm gì thì làm như J.J. Rousseau, Léon Tolstoi, đã chủ-trương, mà phải tùy theo luật phát-triển về sinh-lý và tâm-lý của trẻ để hướng dẫn chúng, sửa chữa chúng, giúp chúng thành những người biết tự trọng và trọng kẻ khác. Tóm lại, giáo dục ngày nay không phải chỉ là vấn-đề luân-lý nữa – nếu chỉ là vấn-đề luân-lý thì một tập Gia huấn ca của Nguyễn-Trãi hay một bài Trị gia cách ngôn của Chu bá Lư là đủ dùng rồi – mà là một vấn đề tâm-lý ; và các bậc cha mẹ cùng thầy dạy phải tìm hiểu trẻ về mọi phương-diện, tìm hiểu bằng cách nhận xét, đọc sách, thí nghiệm.

    Tôi soạn cuốn nầy và cuốn Tìm hiểu con chúng ta chính là để giúp độc giả trong công việc tìm hiểu ấy.

    Khu vực mênh-mông, không thể nào đi khắp được, cho nên ở đây tôi chỉ nghiên-cứu ít điểm căn bản mà chúng ta phải hiểu rõ để cải thiện cách dạy trẻ, rồi, trong cuốn sau, sẽ tóm-tắt những phương-pháp mà các tâm-lý gia dùng để dò xét trẻ và những kết quả của công cuộc dò xét ấy.

    Khoa giáo-dục rất khó-khăn và phức-tạp. Không có ai dám tự hào là nắm được bí quyết ; cũng không có phương-pháp nào gọi là hoàn toàn. Xét cho cùng thì ở đời không có lý thuyết nào hoàn toàn được, vì nếu nhận là hoàn toàn tức thị là không tiến nữa, mà có ai dám nghĩ rằng từ nay đến khi bị tiêu diệt, nhân loại đứng hoài một chỗ trong một khu vực nào đó không ? Chẳng qua lý-thuyết nào cũng chỉ để cứu cái tệ của một thời thôi.

    Vậy phương-pháp « thuận phát » mới được khai sanh đây tất nhiên không thể hoàn toàn, và nhiều lời khuyên trong cuốn nầy không thể là những quy tắc bất di bất dịch. Bạn chỉ nên coi nó như những lời dẫn dụ, đừng theo đúng nghĩa từng chữ một. Bạn phải có tinh-thần thí-nghiệm lại và phê-phán. Bản phải tự nhủ : « Người phương Tây đã thí-nghiệm và thấy kết-quả đó ; thử xem ở nước mình đúng hay không ? ». Bạn lại nên nhớ rằng về giáo dục, có khi quy-tắc tốt mà thất bại vì vấn-đề người dạy vẫn là quan-trọng hơn hết. Không sáng suốt, không kiên nhẫn, không biết thích-nghi thì phương pháp hoàn thiện cũng là vô dụng. Có nhớ hai điều đó thì đọc cuốn sách nầy mới có ích.

    Saigon, ngày 11-4-1958
     
    Pinkpig, babeheo, duyvo2101 and 5 others like this.
  4. mylove_cry

    mylove_cry Mầm non

    Xin chân thành cám ơn!!!...
     
    Thu VO thích bài này.
  5. ncti

    ncti Mầm non

    Cuốn sách rất hay, cám ơn các bạn đã làm ebook!
     
    Thu VO thích bài này.
  6. ichono87

    ichono87 Lớp 7

    Em rất mong đợi cuốn "Thế hệ ngày mai" của Cụ!
    Xin cám ơn cả nhà ạ!
     
  7. bách bình

    bách bình Mầm non

    mình cũng muốn nghe file mp3 mà tải về ko nghe được sách trên Ạ. THANK VÀ CHÚC MN NGÀY TỐT LÀNH
     
  8. vqsvietnam

    vqsvietnam Leader 1000QSV1TVB Thành viên BQT

    Làm gì có file mp3 hả bạn? đây toàn ebook đọc trên các loại máy đọc sách/điện thoại đó chứ!
     
  9. siri

    siri Mầm non

    Mình cám ơn các bạn đã làm ebook những quyển sách này<3
     
    Thu VO thích bài này.
Moderators: dragonking91, mopie
: 1000qsv1tvb

Chia sẻ trang này