Thơ DÒNG TRUYỆN THƠ VUI VỀ ĐỜI SỐNG, TÌNH CẢM & MƯU SINH...Của Nguyễn Thành Sáng&Tam Muội

Thảo luận trong 'Tự Sáng tác' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 26/6/21.

Moderators: TrongNghia
  1. [​IMG]


    Thơ Vui-Tâm Tình-Mưu Sinh

    Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

    1- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Bà xã ơi! Bà làm gì đó
    Hãy cùng tui hóng gió dạo chơi
    Lâng lâng nhớ lại cái thời
    Đôi mình son trẻ đùa vui hẹn hò

    Cho khuây khỏa nỗi lo trăn trở
    Chuyện mưu sinh khốn khó hổm rày
    Để rồi mai mốt tới đây
    Chợ đời bươn chải, bừa cày mạnh hơn...

    NTS

    Ơi ông xã! Nhờ ơn mưa móc
    Năm được mùa gạo thóc đầy kho
    Vợ chồng con cái chẳng lo
    Đêm nằm ngủ ngáy pho pho thả giàn

    Ông có thấy con đàn cháu đống
    Rạng nụ cười bay bổng hồn say
    Ông đừng vất vả đêm ngày
    Cùng em hưởng thụ đó đây đặng mà

    Tình tha thiết đậm đà tri kỷ
    Vắng ông là em nghỉ hỏng yên
    Em thương cái nét ngầm duyên
    Em yêu má lún đồng tiền của ông...

    TM

    Ậy! Bà nầy! Bà hông có sợ
    Lỡ một ngày gặp khó bất ngờ
    Cảnh nhà bẩn chật sa cơ
    Cơm ăn, áo mặc...sầu lơ đó à!

    Bà vô tư ngâm nga hưởng thụ
    Còn rủ tui nằm ngủ ngáy phò
    Chẳng màng đến chuyện lo xa
    Coi chừng tui......nhéo...nhéo bà đó nha

    Vui vẻ sống thì ta cứ vậy
    Nhưng cũng làm dựa đấy đủ đầy
    Lỡ khi gặp lúc không may
    Vô trong mở tủ...à.. ay...còn nhiều....

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
    myzerg, utitgg and tiendungtmv like this.
  2. [​IMG]


    2- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Bầu quang đãng cánh diều xuôi gió
    Trời sanh voi cỏ đó mấy hồi
    Thảnh thơi theo ngọn nước trôi
    Bôn ba tất bật cũng rồi tay không

    Dạ! Thì hãy duyên chồng nghĩa vợ
    Ông đồng lòng em nỡ từ nan
    Võng đây đón thiếp với chàng
    Dù mưa bão tố chẳng than nửa lời

    Nhìn sau trước cơ ngơi cũng khá
    Của hồi môn Tía Má dụm dành
    Em đem cất giữ sau tranh
    Chổ thời kín nhất dặn anh trông chừng...

    TM

    Kha! kha! kha! Bà đừng mua chuộc
    Bắt tui canh giữ cửa bạc tiền
    Làm cho cái bụng nó phiền
    Sớm hôm canh cánh chẳng yên chút nào

    Đời thanh thản anh hào xoải chí
    Chớ bận gì bạc tỷ, vòng vàng
    Khiến làm bi lụy tấm thân
    Bo bo giữ khóa bâng khuâng sớm chiều

    Tấc lòng tui thương yêu bà lắm
    Nhưng hồn tui thuộc cánh đại bàng
    Chỗ tui là cõi thênh thang
    Dẫu cho giông gió phũ phàng tả tơi...

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
    myzerg and tiendungtmv like this.
  3. tiendungtmv

    tiendungtmv Lớp 5

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link Thơ bác còn mang âm hưởng hoài cổ, có vần có điệu và dạt dào cảm xúc. Có thể giới trẻ ngày nay không còn thích thể loại này. Còn thơ ngày nay thì sao, chẳng khác gì thơ con cóc, ngắt dòng, xuống dòng vô tội vả, lời lẽ không khác gì văn xuôi, văn nói. Em xin trích thơ trên báo Văn nghệ đổi mới:
    TÌNH YÊU
    mười rễ cây
    bám vào lồng ngực
    anh bơi về phía mình
    giữ chặt bài thơ non dại
    anh sẽ hái ánh nhìn của em
    tưới lên đôi cánh thời gian
    khoảng cách thơm tho
    em giấu gì trong đôi mắt
    thiêu đốt buổi chiều hôm ấy
    chiếc ghế bao dung
    một chỗ ngồi.
    HOÀNG THỤY ANH
    Thơ thẩn bây giờ thế đấy bác Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link ạ. Nên bác cứ viết, sẽ có người đọc thơ bác.
     
    Nguyễn Thành Sáng thích bài này.
  4. Chú cám ơn cháu nhiều ha!
    Cháu lễ phép và tế nhị trong lời ăn tiếng nói với người làm thơ như chú, thể hiện có được
    sự giáo dục tốt của Cha Mẹ...và trình độ!
    Không sao đâu cháu ạ! Chú đã lăn lốc trên đường thơ gần 7 năm qua rồi, lâu lâu cũng
    gặp dạng ganh tỵ, kém ý thức...quấy rối, châm chọc...Đó chỉ là lẽ thường tình trong xã hội
    cháu ạ!
    Chỉ tội nghiệp cho sự non nớt, nông nổi của những kẻ ấy mà thôi!
    Con đường làm người chân chính của mình cứ vững vàng, kiên định mà bước tới, bình thản
    vượt qua những đá sỏi, gai góc phiền hà đó...
    Gần 7 năm qua chú đăng thơ cả trăm diễn đàn, chưa hề có được đồng bạc nào vào túi cả, chỉ
    liên tục bỏ công sức ra mà thôi!
    Để làm gì?
    Trước là khuây khoả xế chiều, sau là mong cống hiến ít nhiều tinh hoa, từ vựng...vào lòng Dân Tộc
    Việt Nam yêu dấu của chúng ta, mong để lại phần dư hương cho các thế hệ sau, theo đó
    mà tăng thêm sức bật vào nền văn hoá, đạo nghĩa của nước nhà.
    Mang tâm huyết như vậy thì trước những trở lực nhỏ nhặt như
    trên có xá gì đâu, cháu cứ an tâm đi ha, đừng lo cho chú.
    Còn về chất lượng thơ của chú như thế nào, đại đa số nhà thơ,
    độc giả trong và ngoài nước hiểu mà.
    Lần nữa chú chân thành cám ơn cháu!
    Mong cháu vui khoẻ và thành đạt! Thân mến!
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/7/21
    tiendungtmv thích bài này.
  5. [​IMG]

    3- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Nam như hổ xoải trời phiêu bạc
    Còn em thời vóc hạc chính chuyên
    Ân tình hẹn ước phỉ nguyền
    Kiếp nay gá nghĩa cánh uyên chung cành

    Dù ông muốn tung hoành tứ hải
    Phận vợ hiền ráng phải chìu theo
    Dẫu mai cuộc sống gieo neo
    Bấp bênh thống khổ cảnh nghèo cũng cam

    Sao khung bỗng xám lam mây phủ
    Ông xã ơi! Mấy hủ dưa cà
    Em đem hong nắng hôm qua
    Đem vô thôi kẻo mưa sa ướt mèm...

    TM

    Cha! cha! chả! Bà chêm...mấy hủ
    Dưa với cà lủ khủ ở đây
    Bà tưởng tui hổng có hay
    Bà móc giò lái...dài dài chọc tui

    Đây nè nhé! Cây roi cá đuối
    Tui đã từng lui tới giang hồ
    Kẻ nào hùng hổ nhảy vô
    Tui sàng qua lẹ quất cho què giò

    Bà đừng có giả đò móc họng
    Coi chừng tui.....tới cõng bà đi
    Tới bờ sông mát...tui "mi"
    'MI" xong nhè nhẹ...tức thì...cái ùm....

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
    tiendungtmv thích bài này.
  6. [​IMG]

    4- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Trời ơi hỡi! Đem giùm em với
    Ướt hết rồi mai gởi đem giao
    Khách hàng em phải đón chào
    Mời mua đặng có đồng vào cắc ra

    Vậy mà nỡ chổi chà hùng hổ
    Bởi thương chồng nên khổ tấm thân
    Đêm khuya thổn thức suối ngân
    Cõi dạ bần thần mà ổng nào hay

    Đời trôi nổi đắng cay cam phận
    Dẫu thăng trầm lận đận cũng vui
    Có ông em đỡ ngậm ngùi
    Ra vô hủ hỉ lui thui sớm chiều...

    TM

    Tui yêu bà! tui yêu nhiều lắm
    Nhưng hơi sùng bà dám chọc tui
    Đẩy bà xuống nước lỡ rồi
    Cho tui xin lỗi...đừng rơi lệ buồn

    Kể từ nay thêm thương thêm nhớ
    Lỡ hôm nào bà có móc lò
    Cũng làm giả bộ ngó lơ
    Không còn nóng nảy vật vờ nữa đâu

    Đây khăn lông tui lau nhè nhẹ
    Rồi vào trong lấy lẹ bộ đồ
    Để bà thong thả mặc vô
    Xong rồi ra quán ...mua tui tô mì...

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
    tiendungtmv thích bài này.
  7. Jannik

    Jannik Banned

    Có một kỉ niệm nhỏ thế này...

    Quãng thập niên 1990, lũ học sinh chúng tôi thấy ở cổng trường có ông cụ tự làm thơ rồi đem photocopy khổ giấy nhỏ bằng lòng bàn tay (mà thuở ấy ở tỉnh lẻ photocopy là hình thức in chưa đại trà như sau này, nếu không nói là tốn kém). Thế nhưng cũng lũ chúng tôi, vì còn non dại quá, đọc chưa được mấy giây thì đem liệng như bươm bướm. Không biết ông cụ nhìn đống giấy mình bỏ công in ra mà phủ trắng cổng trường như giấy thấm mực có xót lòng không ; nhưng tới nay tôi biết rằng, chính tôi vẫn tự dằn vặt mình về cái thuở ngây dại đến hành động ngu xuẩn như thế.

    Quả nhiên đấy là thời văn nghệ chưa dễ san hành như bây giờ - cái thời đại thơ làm xong cứ thảy lên Internet thì không người này cũng người khác đọc. Lúc ấy, những người được gọi là "thi sĩ vườn", "nhà thơ con cóc" hay "chúa bút tre" chỉ có cách tiếp cận công chúng là cắn răng nhịn quà sáng photocopy bản chữ viết tay ra đem giúi vào tay từng người như đám tiếp thị cổng trường bây giờ thôi. Sau này đi sâu tìm hiểu thế giới văn nghệ, tôi mới thấm cái cảnh kẻ ăn không hết người lần không ra là thế nào. Những người được từ trên xuống dưới bợ đỡ chỉ để sao cho ra tác phẩm hay thì lại làm dối, thậm chí ăn cắp ; còn bao kẻ xin một cơ hội nhỏ ti hin là góp mặt vài dòng trên báo thì bị đá đít như cái giẻ lau chân.

    Tôi thì không phải kẻ am tường thi phú gì lắm, nhưng riêng vấn đề sáng tác thì cho dù tác giả có non tay đến đâu, nếu đã là công sức mồ hôi nước mắt (và cả máu) của người ta thì dù không trân trọng cũng không được phép xúc phạm, vì đấy không phải hành động của ĐỘC GIẢ CHÂN CHÍNH - Đọc Sách Là Để Mở Lòng Với Tha Nhân Chứ Không Phải Miệt Thị, kẻ tự xưng độc giả mà phát ngôn như kẻ ở trên đây, tôi thiết tưởng nó không đáng được tôn trọng. Đấy là một nhẽ, nhưng có điều này...

    Mong bác Sáng hãy yên lòng, trứ tác nào khi ra công chúng cũng phải chịu sự rỉa róc cho tới ngợi khen. Một là công chúng có quyền phán xét (và tùy trình độ mà họ xét đoán), hai nữa - đấy là lăng kính "sàng lọc" để quyết định tác phẩm có sinh tồn qua trường kì lịch sử hay không. Vì thế, bác không thể mong chờ ngay người ta ưu ái được, mà có khi dù nó hay thì vẫn bị dè bỉu thôi. Đời là thế mà, c'est la vie !

    @: Quả thật, cháu không thờ phật gì nên cũng chẳng hiểu lắm "buông bỏ" hay "tịnh tâm" mà đám ngộ phật trên mạng hay rao. Nhưng cháu thích những câu này hơn "đừng chống cự người ác, nếu bị ai tát má bên phải thì hãy đưa luôn má bên trái cho họ", "hãy luôn yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những người ngược đãi mình" và nhất là "ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em - ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người". Mong bác ngẫm lại !
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/8/21
  8. [​IMG]

    5- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Trời coi đó! Ống đì sói trán
    Mới đẩy sông giờ ráng thân gầy
    Cà mên đỏng đảnh đó đây
    Kiếm mì thượng hạng, chớ rầy ổng la

    Ngồi quà tám ba hoa bị mắng
    Lẹ phải về kẻo chẳng kịp đưa
    Qua giờ trễ giấc ngủ trưa
    Thế nào cán chổi bẻ cưa hai hàng

    Bởi em tủi võ vàng canh cánh
    Đêm qua đêm lóng lánh lệ rơi
    Thương chồng xoá cảnh tả tơi
    Gió sông man mát nghỉ ngơi Mình à!...

    TM

    Bà thiệt...thiệt là là bà tám
    Chỉ tô mì mà dám cà kê
    Năm giờ mới chịu mang về
    Để tui bụng đói ủ ê nỗi lòng

    Hồi bữa hổm tui còng lưng xuống
    Cõng bà đi mỏi muốn hụt hơi
    Mà nào có đứng nghỉ ngơi
    Sợ bà khát nước một hồi xỉu sao

    Vậy mà nay cần mau một chút
    Mua tô mì để giúp bụng tui
    Cà rê cà rịch đi chơi
    Để tui xẹp lép, rã rời mới mua....

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
  9. [​IMG]

    6- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Em chỉ có giỡn đùa tí tẹo
    Chớ em nào dám kéo thời gian
    Ghé qua anh Bảy hỏi han
    Rồi sang chị Chín lan man hai giờ

    Ngồi bến vắng đặng chờ tam bản
    Nắng trưa trờ em nản lội sông
    Dè đâu gặp nước lớn ròng
    Cuốn trôi ná thở cầu mong phép mầu

    Nào có biết đỉnh đầu chú Tám
    Rẽ chiếc xuồng kìm hảm độ nhanh
    Vớt em thoát chết vây quanh
    Nay về tới ngõ bị anh la rầy....

    TM

    Mình hãy lại gần đây anh....chụt
    Vài chục "mi" cho bớt mỏi chân
    Thôi thì tất cả tại anh
    Lô tô trong bụng nên đành phiền em

    Trong sâu thẳm quả tim...chín lỗ
    Khắp quả nào cũng chỗ của nàng
    Hãy vui vì có được chàng
    Thương em da diết muôn phần nồng say

    Nhưng mà nhớ từ nay hổng chọc
    Làm anh sùng dựng tóc đó nha
    Tạm thời em hãy bước qua
    Bên nhà thím sáu...mượn gà hai con...

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
  10. [​IMG]

    7- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Chân đau mỏi vì đòn chí tử
    Bơi ngược dòng mệt dữ lắm luôn
    Em nhờ mình hãy chèo xuồng
    Bơi qua chị Cả bún suông sẵn chờ

    Rồi được dịp anh vơ một mớ
    Húng quế cây nấu phở tối nay
    Vợ chồng con cái no say
    Hoan hỷ mừng ngày em thoát nạn ha?

    Rồi chập tối mình ra mé sảnh
    Ngồi ngắm trăng óng ánh tỏa bầu
    Tình nồng nghĩa nặng đậm sâu
    Khoả khuây khoảnh khắc tâm đầu có nhau...

    TM

    Hay! Hay! Hay! Mình cao kiến đó
    Mấy hôm rồi chẳng có ngắm trăng
    Du dương êm ả lâng lâng
    Dịu xoa ngày tháng rộn ràng lo toan

    Vậy hai gà, một con nấu cháo
    còn một con mình nấu cà ri
    Anh qua chị Cả tức thì
    Hai cân bánh hỏi, hai tì bún ngon

    Rồi chèo ra đầu thôn mua bánh
    Với các rau, bánh tráng vài đồng...
    A lê ! Vậy thì anh giông
    Một hơi cho lẹ...vui lòng vợ yêu...

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
  11. [​IMG]

    8- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Đọt nắng tắt trời chiều hơi lạnh
    Mình anh đi canh cánh em lo
    Bên kia sông có chiếc đò
    Mình vẫy tay gọi hỏi dò xem sao

    Nếu đưa rước tiền trao cũng đỡ
    Họ chở anh để vợ khỏi trông
    Ra vào thắc thỏm chờ chồng
    Héo úa dáng hồng lệ ứa hoen mi

    Đã mấy chục xuân kỳ chung mộng
    Phút giây nầy em bỗng thấy thương
    Vì con vì vợ dặm trường
    Cảnh đời khổ nhọc nhiễu nhương chẳng màn...

    TM

    Ôi! Hổng sao! Anh nhanh chân lẹ
    Em yên lòng chớ có lo toan
    Một hơi chèo thẳng là xong
    Quyết không để vợ phải trông phải rầu

    Nghĩa vợ chồng đậm sâu tấc dạ
    Sống trọn tình chẳng có thiệt hơn
    Vẹn gìn một tấc lòng son
    Trọn đời thiết thạch cho tròn thủy chung

    Mình vô nhà cứ ung dung nhé
    Chút xíu thôi anh sẽ quay về
    No nê xong tối dưới thề
    Đôi ta má tựa vai kề ấm êm...

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
    tiendungtmv thích bài này.
  12. [​IMG]

    9- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Mình nhớ nhé! Ngưỡng thềm em đợi
    Mau kẻo về diệu vợi em mong
    Tiền thêm bỏ túi ít đồng
    Mua vài xị đế vợ chồng khoả khuây

    Mán chiếc áo để đây mình bận
    Nếu trời mưa hay trận gió thu
    Đêm khuya dẫu tối mịt mù
    Mình khoác nó dù em vụng đường may

    Thôi mình hãy thẳng tay chèo chống
    Ngọn gió đừng thổi lộng xuồng nan
    Cho ta sớm gặp lại chàng
    Hai quả tim vàng khắn khít quyện nhau...

    TM

    Ôi! Thương quá! Ngọt ngào của vợ
    Khiến lòng ta thêm gió thêm hương
    Mình ơi anh quá đổi thương
    Từ nay nguyện cố chung đường đắp xây

    Dẫu nắng hạn, mưa mây giông bão
    Vững tay chèo chẳng đảo chẳng nghiêng
    Đắp bù xứng với tình em
    Bạn lòng thắm thiết êm đềm của anh

    Thật may mắn trời xanh ban tặng
    Có vợ hiền đức hạnh nết na
    Chẳng qua có chút tật là
    Thích làm bà tám...nhưng mà cũng vui....

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
    tiendungtmv thích bài này.
  13. [​IMG]

    10- Thơ họa chuyện trò vui không đề

    Phút đưa tiễn ngậm ngùi em quá
    Nắng nhạt dần trời nhá nhem đen
    Thôi em hỏng dám lèn èn
    Kẻo không anh trể một phen phí giờ

    Nhẹ tay đẩy xa bờ xuồng lướt
    Chở người yêu sóng vượt thênh thang
    Chèo xuôi êm mái nhịp nhàng
    Thời gian trông đợi lệ hàng long lanh

    Đã mấy tiếng sao anh chưa lại
    Thổn thức lòng khắc khoải tâm tư
    Mình ơi có biết bây chừ
    Tim em vất vưởng lừ đừ hay chăng?...

    TM

    Từ xa xa âm vang vọng lại
    Tiếng vợ hiền trông đợi dưới hiên
    Mình ơi quá đổi thương em
    Chu toàn bổn phận, ấm êm nghĩa tình

    Tay chèo lẹ bồng bềnh sóng nước
    Dưới bầu xanh vượt lướt nhẹ nhàng
    Cõi lòng dào dạt lâng lâng
    Nghĩa tình của vợ muôn phần cảm rung

    Từ sâu thẳm tấc lòng yêu dấu
    Sôi sục tràn, nung nấu tâm can
    Vẹn gìn nghĩa đá vàng son
    Trọn đời, trọn đạo sớm hôm vuông tròn...

    NTS
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/8/21
  14. Jannik

    Jannik Banned

    Bác cứ đăng tác phẩm thoái mái đi, nhưng... dần dần thôi. :rolleyes: Kẻo rồi mươi năm nữa, khi thế giới siết mạng xã hội, hầu như chắc chắn chúng ta sẽ trở về cái thuở đọc sách giấy hoặc đón nghe "buổi phát thanh văn nghệ". Tuy vậy, cháu đã không định nói, nhưng thiết nghĩ vẫn nên bộc bạch mấy dòng...

    Nếu như chỉ xét theo cái lý tính bọn con buôn, mạnh ai nấy biết sáng tác cứ thảy bài cho báo chí hoặc hằng hà sa số cơ sở ấn loát. Tưởng là đông đảo thế, chứ trong thực tế muốn được người ta tiếp (chưa chắc đã thèm in) cũng phải đợi tới mấy thế kỉ (đùa). Muốn được chen chân vào cái thế giới in-dập-dập-in đấy thì phải quen biết ở mức không-thể-không-tiếp hoặc tự bỏ tiền túi ra mà san hành. Mà quả thực những thập niên 1990-2000 vẫn còn phong trào doanh nhân bỏ vốn ra in thi tập đem tặng nhau (tới giờ vẫn lác đác), dù mấy ông này nhìn chung làm cho có vẻ "ta đây văn nghệ" chứ giới phê bình đánh giá cực thấp, nếu không nói là mấy vị này in sách chẳng qua lấy oai trong xã hội thượng lưu với nhau. Giản dị thôi, để có cái cơ ngơi mà in sách dễ như lấy trong túi ra, các vị ấy chỉ lo sao lên chức hoặc có hợp đồng buôn bán, chứ có lẽ thuở hàn vi các vị cũng coi thơ thẩn là cái rẻ rách (sự thật đắng lòng là vậy).

    Thành thực mà nói, hành động của bác là hết sức đáng quý. Vì đưa lên mạng, thơ bác có thể bị ăn cắp, và dĩ nhiên diễn đàn này hay thuật toán Internet cũng không trút xu nào vào tài khoản của bác cả. Cái mà bác đã nhận lãnh như hổm rồi chính là cái điều những người như cháu, và cả thế hệ bác, đang phải nếm từng ngày. Khi mà xã hội tôn cao lý tính, khinh bạc cái ý nghĩa của văn nghệ trừu tượng (thậm chí khó hiểu), người ta sẵn sàng xỉ vả bác, hay cháu, rằng : Thơ có mài ra mà đớp được không. Tuổi trẻ bây giờ chỉ coi trọng (và thấy) cái gì ngay nhỡn tiền, chứ họ không cần quan tâm tới hệ quả. Trước, cháu từng dùng từ rất-rất nặng với một ông tiến sĩ viện trưởng, vì cứ theo cái công thức 1+1=2 của ông ta thì toàn thể nền xuất bản và hệ thống giáo dục sẽ bị giết chết vì cái trò cung cấp kiến thức vô tội vạ. Nhưng hơn cả, là nó khiến cho giới trẻ và những người sẽ sinh ra lớn lên trên mặt đất này, cái tâm lý hưởng thụ trên thành quả lao động của người khác (nôm na là ngoài mặt họ la làng, còn đàng sau họ vẫn cướp công). Đấy cháu nói khía cạnh kiến thức thật, có trọng lượng, chứ là kiến thức giả thì sẽ thế nào nữa...

    Mà cứ suy theo cảm quan của người trẻ [trâu], tại sao có những người in sách ào ào như thái rau, còn những kẻ khó nhọc lắm mới ra một quyển... Đấy, lẽ đời, về lý thì chẳng pháp luật hay quy chuẩn đạo đức nào cấm chúng ta đóng gói thủ bản gởi đi các nhà xuất bản hay cơ quan thông tấn - chỉ với cái nguyện vọng là được đăng, chứ không bàn nhuận bút chi cả - nhưng để được họ chấp nhận đã vô cùng khó, mà còn cái trò nẫng tay trên nữa. Thế nên, ai thì không biết, chứ riêng cháu trân trọng và rất ủng hộ việc bác DÁM ĐĂNG trứ tác lên mạng xã hội. Chúc bác được ơn phước vượt qua cái thời khắc khó khăn này ! Amin.


    [​IMG]
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/8/21
    Nguyễn Thành Sáng thích bài này.


  15. Cháu thân mến!

    Qua những lời chia sẻ của cháu, chú cảm động và cám ơn
    cháu nhiều lắm!

    Gần hết một đời sống với tâm trạng buồn buồn bởi nhận
    thấy công sanh thành dưỡng dục của cha mẹ, nghĩa tình quê
    hương đất nước, ngọn rau tấc đất...vậy mà cuộc sống của chú
    chẳng thấy làm được gì cho có nghĩa, mang nỗi niềm ấy mà
    nhiều trăn trở...
    Tình cờ khoảng đầu năm 2015 sau lần xúc động mạnh từ việc
    tình cảm, bỗng nhiên chú biết làm thơ, hồn thơ tràn lai láng...
    Từ đó chú dốc tâm sức sáng tác thơ và đăng
    , một phần khuây khoả buổi hoàng hôn, phần lớn là mong góp chút phần cống hiến tinh hoa vào lòng Quê Hương Dân Tộc hầu trả nghĩa sống đã cưu mang, theo ước nguyện bấy lâu.
    May mắn là chất thơ của chú cũng tương đối và được khá nhiều
    độc giả ủng hộ, xem thơ.
    Nhưng ở đời "99 người thương thì tự nhiên lại sanh ra 1 người ghét"
    Có lẽ do nhiều yêu tố, nhưng chánh là do lòng ganh tỵ.
    Hơn 6 năm qua nhận được nhiều người thích thơ
    , cảm mến chú thì cũng có đôi chút người không thích hoặc
    ghét chú do theo quy luật kể trên.
    Chú đã trải khoảng bảy tám lần trong 6 năm qua như chuyện vừa rồi.
    Cũng không lấy làm gì buồn cho lắm, vì lẽ tự nhiên của sự đời
    là vậy mà!
    Càng bị phá chú lại càng cố gắng nhiều hơn.
    Gần đây bận nhiều việc
    chú lưu lại mỗi nơi đường line "Tập Thơ Chọn Lọc".
    Cứ mỗi ngày chú chọn lọc thêm 2 bài vào đường line nầy để góp phần sinh hoạt, cống hiến chung.

    Cháu thân mến ạ!

    Suốt hơn chuỗi dài qua chú chưa hề kiếm được đồng bạc nào từ thơ cả!
    chỉ cơm nhà, chi tiêu...tự túc!
    Vậy mà chú rất vui và say sưa với công việc gần như suốt ngày nầy!
    Do đâu? Vì đâu?
    Chỉ DO NGHĨA và VÌ TÌNH QUÊ HƯƠNG mà thôi cháu ạ!

    Vừa rồi được sự an ủi, chia sẻ của cháu và một cháu khác, nay
    lại nhận thêm sẻ chia, an ủi của cháu nữa, chú rất vui và cảm động!
    Với tâm hồn như vậy của các cháu chú tin rồi đây các cháu sẽ gặt hái được nhiều thành công, hạnh phúc trên bước đường đời...
    Chú đã lưu đường line thơ ở "Tập Thơ Chọn Lọc" nên thỉnh thoảng chú mới quay lại thăm Diễn Đàn.
    Lần nữa chú cám ơn các cháu thật nhiều ha!
    Cầu chúc các cháu Vui - Khoẻ -Thành Công!

    Thân mến!
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/8/21
  16. Đường line : DÒNG TRUYỆN THƠ VUI VỀ ĐỜI SỐNG, TÌNH CẢM & MƯU SINH...Của Nguyễn Thành Sáng&Tam Muội

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Đường line : Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/8/21
Moderators: TrongNghia

Chia sẻ trang này