Thơ Giang hồ bất đắc dĩ

Thảo luận trong 'Tự Sáng tác' bắt đầu bởi TrongNghia, 1/1/18.

Moderators: TrongNghia
  1. TrongNghia

    TrongNghia Moderator Thành viên BQT

    Giang hồ bất đắc dĩ.

    Tôi chỉ mong được làm nghề giáo,
    Khiêm nhã trầm lặng giúp trẻ thơ.
    Thư sinh đâu dám bước giang hồ,
    Bão đời bỗng cuốn mình phiêu bạt.


    Thác nước cuồng chiêu hồn réo nhạc,
    Mồ hôi mắt mờ nắng núi cao.
    Mưa rừng sâu than thở rì rào,
    Trăng vàng vọt khóc người lỡ bước.


    Sông Tiền Đường nhớ Kiều thuở trước,
    Lòng trinh bạch cũng phải xin chừa!!!
    Amsterdam rộn rã đò đưa,
    Bán thân đâu chỉ khu đèn đỏ?


    Khải hoàn môn Pháp cười trong gió,
    Nhất tướng công thành vạn cốt khô!
    Bắt giang hồ, đành phải giang hồ,
    Las Vegas nhạo người thi mộng.


    Mà thôi! Sống trong trời biển động,
    Quyết giữ lòng son đỏ giáo lương.


    Lê Trọng-Nghĩa
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/10/19
    Phùng Mạnh thích bài này.
  2. Phùng Mạnh

    Phùng Mạnh Mầm non

    Tôi vui thay là một hồn thơ


    Và giận thay những kẻ ơ thờ
    Để lạc lõng giữa đời cảm xúc
    Và tôi giận những ai khổ cực
    Cố biến đời thành gánh nặng mang


    Chắc tại tôi là giống dở dang
    Trả một kiếp nợ đời chưa tận
    Nên tôi giận sao hồn tôi chẳng mất
    Mà cứ vui cho thân phận đã mang


    Giang hồ ai bảo lỡ làng,
    Thì tôi xin nhận dọc ngang chưa từng
    Giang hồ ôi "chẳng được đừng!"
    Chẵn năm lẻ tháng cho gừng thêm cay!

    Mạn phép giao lưu cùng bác @TrongNghia , cảm ơn bác là một người yêu thơ. 3D_42
     
    TrongNghia thích bài này.
  3. nguyenhienduc

    nguyenhienduc Mầm non

    "Đời người có bao nhiêu cái 10 năm
    Ngại chi gian khó mà chùn bước đi
    Cứ xông pha lên đi vì đời không ai nhường mình
    Hãy dũng cảm vì đời cho phép ta"
    Mới lần đầu làm thơ nên hơi cục súc xíu, mong mấy bác thông cảm:D:D
     
Moderators: TrongNghia

Chia sẻ trang này