Văn học nước ngoài JACK RYAN 8: MÓN NỢ DANH DỰ

Thảo luận trong 'Phòng đọc trực tuyến' bắt đầu bởi hatoan, 12/4/22.

Moderators: galaxy, teacher.anh
  1. hatoan

    hatoan Lớp 1

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Đây là tập sau của cuốn "Nỗi sợ hãi tột cùng". Tiểu thuyết này được viết vào năm 1994 nhưng chứa rất nhiều chi tiết tương tự như cuộc tấn công vào nước Mỹ 11/9/2001 và vụ cướp máy bay United Airlines Flight 93. Vì vậy, không có gì lạ khi nó nằm trong danh sách những tiểu thuyết gián điệp bán chạy nhất của tờ New York Time
    s



    Hoàng hôn, Bình minh

    Nhìn lại, cuộc chiến bắt đầu thật kỳ lạ. Chỉ duy nhất một trong số những người tham gia biết chuyện gì thực sự đang xảy ra và cũng chỉ là tình cờ khám phá ra

    Do một người trong gia đình viên luật sư qua đời, ngày chuyển quyền sở hữu bất động sản phải tạm thời dời lịch nên viên luật sư đã lên kế hoạch một chuyến bay đêm để có mặt tại Hawaii trong 2 giờ nữa

    Đây là lần dầu tiên Mr. Yamata phải trực tiếp các vấn đề đất đai trên đất Mỹ. Dù ông sở hữu nhiều tài sản trên khắp nước Mỹ nhưng các thủ tục chuyển nhượng luôn được lo liệu bởi đám luật sư vốn là công dân Mỹ, làm đúng những gì được trả lương và được giám sát bởi một trong những nhân viên dưới quyền Mr. Yamata. Nhưng lần này thì khác

    Có vài lý do. Một trong số đó là giao dịch lần này hoàn toàn mang tính cá nhân, không phải công ty. Lý do khác là tài sản này ở gần, chỉ bay bằng máy bay cá nhân từ nhà ông ta đến đó trong vòng 2 giờ. Mr. Yamata đã nói với viên luật sư phụ trách xử lý rằng tài sản này được sử dụng để xây dựng biệt thự nghỉ cuối tuần. Với giá bất động sản đang tăng chóng mặt ở Tokyo, ông ta có thể mua được hàng mẫu đất ở khu vực này chỉ với số tiền bằng với giá một căn penhouse (biệt thự trên cao) rộng rãi ở Tokyo.

    Ông ta dự định xây biệt thự trên mỏm đất, từ đó có tầm nhìn ngoạn mục ra Thái Bình Dương xanh ngắt bao la, những hòn đảo Archipelago thuộc dãy Mariana ở phía xa, bầu không khí trong lành. Tất cả những nguyên nhân này khiến Mr. Yamata sẵn sàng trả giá hậu hĩnh với nụ cười dễ chịu

    Và còn một nguyên nhân khác

    Nhiều tài liệu khác nhau được chuyển xung quanh bàn tròn theo chiều kim đồng hồ trong khi dừng lại trước mỗi chỗ ngồi để cho phép mọi người ký tên vào các nhãn dán màu vàng. Sau khi mọi việc đã hoàn tất, Mr. Yamata lấy trong túi áo khoác ra một phong bì, rút ra một tấm sẽ và đưa cho luật sư

    “Cảm ơn, sir” thái độ tôn trọng của viên luật sư cũng giống như mọi người Mỹ khi nhìn thấy khoản tiền trả trên bàn. Thật kỳ diệu khi tiền có thể làm được mọi thứ

    3 năm trước đây, việc công dân Nhật Bản mua đất là bất hợp pháp, nhưng miễn là tìm đúng luật sư và trả đúng số tiền phù hợp thì vấn đề vẫn có thể giải quyết “Chiều nay sẽ đăng ký các thủ tục chuyển nhượng”

    Yamata gật đầu với người bán hàng với một nụ cười lịch sự, rồi đứng lên và rời khỏi phòng. Một chiếc ô tô đang đậu bên ngoài. Yamata ngồi ở ghế dành cho khách ở phía trước và không do dự ra hiệu cho viên tài xế rời đi. Việc chuyển nhượng đã hoàn thành, công việc đã xong và sự dễ thương trở nên thừa thãi

    Giống như hầu hết các quần đảo trên Thái Bình Dương, Saipan là hòn đảo núi lửa. Tiếp giáp với bờ biển phía đông của nó là một vực thẳm sâu bảy dặm trong Rãnh Mariana. Ở đây có các mảng địa chất đổ xuống tạo nên hàng loạt ngọn núi hình nón cao chót vót, và bản thân các hòn đảo này không khác gì những đỉnh núi cao trên mặt biển. Chiếc Land Cruiser của Toyota đi về phía bắc dọc theo một con đường khá bằng phẳng, sau đó vòng qua Núi Achugao và CLB Đồng Quê Mariana, hướng đến Đỉnh Marpi Point, rồi dừng lại

    Yamata bước ra khỏi xe, mắt nhìn vào phần còn lại của vài trang trại sắp bị phá bỏ. Nơi này sẽ được dùng để xây biệt thự mới, nhưng thay vì bước tới, ông ta quay lại và đi về phía rìa của vách núi đá. Mặc dù đã ngoài sáu mươi tuổi, nhưng tốc độ của ông ta vẫn ổn định khi vượt qua địa hình gồ ghề. Ông ta có thể thấy, nếu nơi này từng là đất nông nghiệp, hẳn là cằn cỗi cằn cỗi, nhiều năm thu hoạch kém. Và đúng là nơi này từng là đất nông nghiệp, hơn một lần là thế, khó mà nói một câu hết được câu chuyện

    Ông ta dửng dưng nhìn tới gần mép của vách đá mà người dân địa phương gọi là Vách đá Banzai Cliff. Gió biển đang thổi về phía đất liền, và ông ta có thể nhìn thấy và nghe thấy tiếng sóng vỗ vào đá của vách đá - chính những tảng đá đã đập nát thi thể của cha mẹ và anh chị em họ của ông ta và rất nhiều những người khác, đã nhảy xuống để trốn tránh sự bắt giữ của Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ đang tiến tới. Cảnh tượng đó đã gây sốc cho đám lính Thủy quân lục chiến, nhưng ông Mr. Yamata không bao giờ đánh giá cao hoặc đồng ý với thái độ đó

    Vị doanh nhân vỗ tay và cúi đầu, cố gắng kêu gọi sự chú ý của những bóng ma lang thang về sự hiện diện của mình và bày tỏ sự tôn trọng đối với số phận không may của họ. Việc mua mảnh đất này có nghĩa là, hơn 50 năm sau khi gia đình ông chết dưới tay người Mỹ, 50.016% đất Saipan đã một lần nữa nằm trong tay người Nhật. Ông ta nghĩ, nó hợp lý thôi

    Ông ta thoáng cảm thấy ớn lạnh, có lẽ là do một thoáng xúc động hoặc có lẽ vì hồn ma của tổ tiên đã cận kề. Dù sóng gió đã cuốn lấy thân xác của họ, nhưng chắc chắn rằng linh hồn của họ vẫn chưa bao giờ rời xa nơi này và vẫn luôn chờ đợi sự trở về của ông ta. Ông ta rùng mình cài cúc áo khoác. Phải, ông ta sẽ xây dựng lại nơi này, nhưng trước đó phải làm vài việc cần thiết trước đã

    Đầu tiên, ông ta phải phá hủy

    Cách xa nửa vòng trái đất, giờ đang là khoảnh khắc tuyệt vời. cây gậy driver lùi lại một cách nhẹ nhàng, cách xa quả bóng, theo một vòng cung hoàn hảo, dừng lại trong một khoảnh khắc ngắn nhất, sau đó tăng tốc trở lại theo cùng một đường, lúc này đi xuống, tăng tốc khi nó rơi xuống. Ngay sau đó, anh lật tay vừa phải, làm cho đầu gậy quay quanh dây dọi. Bằng cách này, khi đầu gậy chạm vào bóng, nó sẽ tạo thành một góc vuông với đường bay dự định của bóng. Tiếng đánh bóng đã nói lên tất cả. Một chiếc leng keng hoàn hảo (đây là một chiếc gậy có đầu bằng kim loại). Âm thanh đó và tiếng chạm từ trục carbon đã cho người chơi đu này biết mọi thứ anh ta cần biết. Anh thậm chí không cần phải nhìn. Cây gậy đã hoàn thành việc của mình, trước khi đầu của người đàn ông quay lại tìm kiếm đường bay của quả bóng gôn.

    Thật không may, Ryan không phải là người thực hiện cú đó

    Jack lắc đầu với nụ cười gượng gạo, sau đó cúi xuống đặt bóng vào điểm phát “Cú đánh đẹp lắm, Robby”

    Thiếu tướng Robert Jefferson Jackson, USN, vẫn đang đứng ở vị trí, quan sát bằng con mắt của một phi công khi quả bóng bay lên và hạ xuống, hạ cánh xuống fairway bằng phẳng cách đó hai trăm năm mươi thước, nảy lên và lăn trở lại. Sau khoảng 30 giây không nói gì, rồi trả lời “Tôi muốn bóng xa hơn một chút nữa”

    “Cuộc sống có phải cũng theo ý muốn đâu, phải không?” Ryan nhận xét khi chuẩn bị tư thế đánh bóng thường khi: đầu gối hơi cong, thân trên thẳng, đầu cúi, nhưng không quá thấp, hai tay nắm chặt, phải, đúng tư thế. Anh làm theo đúng những gì HLV đã hướng dẫn từ tuần trước, tuần trước nữa, tuần trước nữa…..đưa cây gậy ra phía sau…và hạ xuống….

    …..Và cú đánh bóng không tồi, chỉ cách khoảng một trăm tám mươi thước, là cú đánh tốt nhất mà anh đánh từ điểm phát bóng….từ trước đến nay. Và đó là khoảng cách mà Robby có thể dùng gậy driver đánh với cây gậy số 7 bọc sắt cứng cáp. Điều duy nhất an ủi là hiện giờ đang là 7.45 sáng nên không có ai xung quanh khiến anh phải xấu hổ

    Ít nhất có thể giữ thể diện

    “Jack, cậu chơi bóng bao lâu rồi?”

    “Tròn 2 tháng”

    Jackson cười toe toét khi đi xuống chiếc xe điện đang đậu “Tôi bắt đầu chơi từ năm thứ hai đại học ở Annapolis. Tôi đang có một khởi đầu tốt, nhóc. Chúa ơi, tận hưởng ngày đẹp thế này đi”

    Đúng là thế. Greenbiear nằm giữa các dãy núi phía Tây Virginia. Một khu nghỉ dưỡng sinh thái nhỏ xây theo phong cách cuối thế kỷ 18 ánh màu vàng rực trong một buổi sáng tháng 10 xen lẫn màu là chuyển sang đỏ vào thu

    “Chà, tôi không hy vọng gì vào việc đánh bại anh” Ryan ngồi lên ghế xe điện

    Một nụ cười toe toét lại mở ra đáp lại “Cậu sẽ không đánh bại được tôi đâu. Chỉ cám ơn Chúa là hôm nay cậu không phải đi làm, Jack. Nhưng tôi thì có”

    Cả hai người đều không phải trong kỳ nghỉ dù rất cần nó, và cả hai người đều hài lòng với thành công trong công việc. Với Robby là một chiếc bàn có gắn cờ trong Lầu Năm Góc. Với Ryan, thậm chí đến giờ anh vẫn còn ngạc nhiên, là trở lại với thế giới kinh doanh thay vì với góc học thuật như anh muốn – hoăc ít nhất là anh từng nghĩ là mình muốn cách đây 2 năm rưỡi khi đứng ở Ả Rập Saudi. Anh nghĩ, có lẽ mình chỉ muốn làm điều đó – anh đã không thể giải thoát? Jack tự nhủ khi chọn cây gậy sắt số 3. Nó không thích hợp để đánh green nhưng anh vẫn chưa học xong đánh gậy gỗ trên fairway. Đúng vậy, thỉnh thoảng anh muốn được yên tĩnh nhưng anh vẫn thích hành động hơn

    “Bình tĩnh và đừng cố làm hỏng. Quả bóng đã đứng yên, ok?”

    “Vâng, sir, tướng quân, sir” Jack trả lời

    “Chỉ cần cúi đầu xuống. Tôi sẽ xem bóng”

    “Được rồi, Robbie” anh biết dù cú đánh có tệ đến đâu thì Robbie cũng sẽ không cười nhạo. Nghĩ đến đây, anh đứng thẳng thêm 1 chút rồi vung gậy. Phần thưởng là một tiếng chào mừng

    Anh chỉ vung tay mạnh bằng một cái “búng tay” như vậy. Và khi anh nhìn lên, quả bóng đã đi được 30 thước và vẫn đang hướng về bên trái ... nhưng nó đã có dấu hiệu trôi sang bên phải.

    “Jack?”

    “Ừ” Ryan trả lời mà không quay đầu

    “Cây gậy sắt số 3 của cậu” Jackson cười khúc khích, mắt nhìn theo đường bóng thầm tính toán “Đừng thay đổi gì cả. Chỉ cần làm như thế mọi lần thôi”

    Bằng cách nào đó Jack vẫn đặt được chiếc gậy sắt trở lại túi mà không cố đập nó lên đầu bạn mình. Anh phá lên cười khi chiếc xe điện lại chở cả hai về phía bãi cỏ bên phải, nơi quả bóng của Robbie rơi xuống, một đóm trắng nhỏ trên bãi cỏ mịn như thảm

    “Quý cô phi công?” anh lịch sự hỏi

    Robby nhìn anh “Cậu lại chơi bẩn” nhưng chỉ là chuyện hai người bạn trêu nhau. Nhưng đó là những gì đã xảy ra. Sau khi anh đã hoàn thành nhiệm vụ bay cuối cùng, anh được được chọn làm đô đốc, rồi được coi là ứng cử viên lý tưởng cho chức vụ chỉ huy Trung tâm Thử nghiệm Hàng không (Naval Aviation Test Center) tại Trạm Hàng không Hải quân Patuxent River, Maryland. Và nếu anh được chọn đến đơn vị đó thì anh sẽ là người đứng đầu và là trưởng phi công thử nghiệm (Chief Test Pilot) của Hải Quân Mỹ. Nhưng cuối cùng anh lại làm việc tại J-3, Trưởng ban chiến dịch hoạt động thuộc Bộ Tham mưu Liên quân Hoa Kỳ. Trong một thế giới mà chiến tranh sắp trở thành lịch sử, văn phòng chiến đấu (War Plans) thực sự là một nơi xa lạ cho chiến trường. Mặc dù công việc này đưa sự nghiệp của anh lên một tầm cao mới, nhưng công việc bay mà anh thực sự yêu thích rõ ràng là khiến anh ấy thỏa mãn hơn về cảm giác hoàn thành. Dù sao thì anh cũng đã hoàn thành việc bay rồi. Anh bắt đầu sự nghiệp với chiếc Phantom và tốt nghiệp với chiếc Tomcat, chỉ huy phi đội trên tàu sân bay, rồi được thăng cấp tướng sớm do có kinh nghiệm bay và chỉ huy giỏi, không bao giờ mắc sai lầm. Công việc tiếp theo - nếu anh có thể đạt được - sẽ là chỉ huy một nhóm tàu chiến đấu. Trước đây anh từng cho rằng đây là mục tiêu không thể đạt được và ngoài tầm với. Nhưng giờ thì nó lại nằm trong tầm tay, giờ anh tự hỏi rồi sẽ đến đâu và dự định làm gì “Chúng ta sẽ làm gì khi già nhỉ?”

    “Vài người trong chúng ta sẽ chơi golf, Rob”

    “Hoặc quay trở lại với chứng khoán và cổ phiếu quỹ” Jackson tính toán. Anh nghĩ, một gậy sắt số 8, loại mềm. Ryan theo anh đến quả bóng

    “Đầu tư thương mại” Ryan nói “Anh đã làm một công việc tuyệt vời, phải không?”

    Câu nói đó khiến viên phi công– đối với anh thì dù có bay hay không thì Robby luôn là một phi công và là bạn – ngước nhìn lên và cười toe toét “Chà, cậu luôn khiến tôi cảm thấy thật đặc biệt, Sir John” vừa nói anh đánh bóng. . Quả bóng nảy vài lần sau khi chạm đất, và dừng lại cách cột cờ đánh dấu lỗ khoảng 20 feet.

    “Thôi giảng bài cho tôi được không?”

    “Cậu chắc chắn cần nó đấy” Robby dừng lại và chuyển sang nghiêm túc “Đã rất nhiều năm rồi, Jack. Chúng ta đã thay đổi thế giới” Và đó là điều tốt, phải không?”

    “Chúng ta làm ổn” Jack thừa nhận với cái nhếch miệng. Một số người cho rằng sự thay đổi này đã kết thúc một lịch sử đầy sóng gió, nhưng Ryan, một chuyên gia trong lĩnh vực này, tỏ ra nghi ngờ về quan điểm này.

    “Cậu thật sự thích nó. Giờ cậu đang làm gì?”

    “Tôi có mặt ở nhà mỗi tối, thường là trước 6 giờ. Tôi xem các trận đấu trong giải Little League vào mùa hè rồi và hầu hết các trận bóng vào mùa thu. Và khi Sally chuẩn bị cho buổi hẹn hò đầu tiên của nó, tôi sẽ không leo lên chiếc VC-20B chết tiệt ở đâu đó vì một cuộc gặp chẳng có mục đích gì” Jack mỉm cười thoải mái “Và tôi nghĩ tôi thích được chơi golf giỏi còn hơn”

    “Chà, đó làm một điều tốt đấy, vì tôi nghĩ ngay cả Arnold Palmer cũng không thể sửa được cú swing của cậu. Nhưng tôi sẽ cố” Robby nói thêm “chỉ bởi vì Cathy yêu cầu”

    Cú đánh của Jack quá mạnh, buộc anh phải quay lại đánh nó lên green – tệ thật- và sau 3 cú putt anh đã +7 gậy so với Robby -4

    “Với thời gian chơi golf của cậu thì nhiều tay golf chơi tệ hơn” Jackson nói trên đường đến lần phát bóng lần 2, nhưng lần nay Ryan không có cơ hội để vui mừng tiếp

    Anh tất nhiên đeo một máy nhắn tin ở lưng. Đó là máy nhắn tin vệ tinh, một loại có thể tìm thấy ở bất kỳ đâu. Đường hầm dưới núi hoặc dưới nước có thể sẽ ngăn sóng nhưn không nhiều. Jack tháo nó khỏi thắt lưng, anh nghĩ có lẽ 80% là giao dịch Silicon Alchemy, dù anh đã để lại hướng dẫn trước khi đi. Có lẽ ai đó đã hết giấy ghi. Anh nhìn số hiện lên trên màn hình LCD

    “Tôi tưởng trụ sở công ty cậu ở New York” Robby nhận xét. Mã vùng hiện lên là 202, không phải là 212 như Jack nghĩ

    “Đúng thế. Tôi có thể bàn việc qua điện thoại hầu hết công việc từ Baltimore nhưng ít nhất mỗi tuần 1 lần phải bắt tàu Metroliner đến đó” Ryan nhín mày. 757-5000 là số điện thoại của Văn phòng Tín hiệu Nhà Trắng. Anh nhìn đồng hồ. Giờ là 7.55 sáng và việc gọi điện này cho thấy đây là việc gấp. Anh tự hỏi, nhưng chính xác là việc gì đây? Từ những gì anh đọc trên báo hàng ngày thì điều anh ngạc nhiên là giờ họ mới gọi điện đến. Anh tưởng họ phải gọi sớm hơn cơ. Anh đi về xe điện và chiếc túi golf, nơi để chiếc điện thoại di động của mình. Thành thật mà nói, chiếc điện thoại đó là thứ duy nhất trong túi mà anh thực sự biết cách sử dụng

    Cuộc gọi chỉ kéo dài 3 phút với Robby vui vẻ đợi trong xe điện. Phải, anh đang ở Greenbiear. Phải, anh biết có một sân bay cách đây không xa. 4 giờ? Chỉ mất chưa đầy một giờ để trở về khách sạn từ đây, và không phải một giờ ở điểm đến. Vẫn kịp quay trở về ăn tối. Anh thậm chí còn có thời gian để kết thúc trận golf này, tắm rửa và thay đồ trước khi rời đi, Jack tự nhủ, gập điện thoại lại và để nó vào trong túi golf. Đó là một lợi ích của dịch vụ hành khách tốt nhất thế giới. Chỉ có điều khi họ đã tìm thấy bạn thì sẽ chẳng bao giờ bỏ qua. Phương thức đón và trả khách rất tiện lợi, nhưng phương thức đón này chỉ tạo ra một cái lồng thoải mái hơn. Jack lắc đầu khi đứng trên hố tee và tâm trí không ổn định lúc này lại mang lại hiệu quả kỳ lạ. Cú drive trên fairway hạ cánh xuống bãi cỏ ngắn và bay 210 thước theo hướng của cú đánh. Ryan nhìn lại chiếc xe điện mà không nói một lời, tự hỏi nên nói gì với Cathy đây



    Trang thiết bị mới tinh không tì vết, nhưng người kỹ sư vẫn cảm thấy hơi bẩn thỉu. Những người đồng hương của ông ghét lửa, nhưng họ ghét loại thiết bị phòng cháy sẽ được lắp đặt trong căn phòng này. Ông chỉ không thể thoát khỏi cảm giác bẩn thỉu đó. Nó giống như một âm thanh vo ve trong phòng, nhưng không thể có côn trùng, bởi vì trong căn phòng sạch sẽ này, vì mọi phân tử không khí đều đã đi qua hệ thống lọc tốt nhất mà đất nước của ông có thể trang bị. Sự xuất sắc về kỹ thuật của các đồng nghiệp là niềm tự hào của ông, đặc biệt vì ông là người giỏi nhất trong số họ. Ông biết rằng chính niềm tự hào đó đã tiếp thêm sức mạnh cho mình. Ông kiểm tra máy chế tạo, cố gắng xua tan tiếng vo ve trong đầu. Dù sao thì, nếu người Mỹ làm được thì tại sao người Nga, người Anh, người Pháp, người Trung Quốc, và thậm chí cả người Ấn Độ và Pakistan lại không chứ? Rốt cuộc, mọi người đều có cơ hội bình đẳng.

    Trong một phần khác của tòa nhà, một số vật liệu đặc biệt vẫn đang trong giai đoạn hình thành sơ bộ. Để có được những bộ phận độc đáo này, những người mua đã phải tốn rất nhiều công sức và thời gian. Số lượng những bộ phận này quả thực quá hiếm. Phần lớn các bộ phận như vậy được sản xuất ở nơi khác, và một số được sản xuất trong nước và chuyển ra nước ngoài để sử dụng. Chúng được phát minh cho một mục đích và sau đó được sử dụng cho các mục đích khác những khả năng luôn tồn tại – xa vời nhưng có thật - nhu cầu ban đầu thường bị bỏ qua. Đối với các nhân viên sản xuất của nhiều công ty, điều này đã trở thành một trò đùa trong mọi công ty và không cần phải coi trọng.

    Nhưng bây giờ họ sẽ trở nên nghiêm túc, kỹ sư nghĩ. Ông tắt đèn và đóng cửa lại sau lưng. Dù chỉ ngủ được vài tiếng nhưng ông ta vẫn có ý định bắt đầu càng sớm càng tốt vì còn có thời hạn phải hoàn thành
     
    My Nga Nguyen thi thích bài này.
  2. hatoan

    hatoan Lớp 1

    Dù thường xuyên lui tới nhưng nơi đây vẫn mang một hương vị bí ẩn đối với Ryan và cách anh đến ngày hôm nay cũng không khiến mọi thứ trở nên bình thường. Sau cuộc điện thoại đến khách sạn, anh lặng lẽ sắp xếp xe đưa ra sân bay, máy bay đã đậu sẵn ở đó như một lẽ đương nhiên, một chiếc máy bay vận tải hai động cơ, đậu ở một đầu của đường băng. Ngoài biểu tượng Quân đội Hoa Kỳ trên máy bay và bộ đồ bay màu xanh ô liu mà các phi công mặc, chiếc máy bay trông không có gì nổi bật. Một lần nữa, tất nhiên vẫn là những nụ cười thân thiện và nhã nhặn. Một trung sỹ đảm bảo anh biết cách sử dụng thắt đai an toàn và một cách máy móc nói lại quy trình an toàn và khẩn cấp. Viên phi công liếc nhìn lại, cố tình hay vô ý, và lập tức quay đi, để Ryan đang uống Coca-Cola và tự hỏi tại sao cậu ta chưa xem tài liệu giao ban. Anh ước gì mình thay bộ đồ đẹp đẽ, nhưng rồi nhớ rằng anh không cố ý làm vậy. Anh tự mắng bản thân, ngu ngốc. Bốn mươi bảy phút sau, máy bay đến Căn cứ Không quân Andrews. Họ không muốn chuyển sang trực thăng vì sẽ chỉ thu hút sự chú ý. Có một thiếu tá không quân đến đón trong chiếc xe chính thức nhưng rẻ tiền, người lái xe trầm tính và kín đáo. Ryan bước lên ngồi ghế sau và nhắm mắt lại khi viên thiếu tá ngồi ghế trước. Anh cố gắng chợp mắt một chút. Đây không phải đầu tiên anh thấy Suitland Parkway và biết rất rõ tuyến đường đi, Suitland Parkway đến xa lộ tiểu bang I-295, rồi rẽ ngay lập tức sang Xa lộ liên tiểu bang I-395, rồi đi ra lối Đại Lộ Maine. Lúc này vừa mới ăn trưa nên xe cộ qua lại rất nhanh. Xe đậu trước chòi canh trên đại lộ West Executive. Điều bất thường là các lính canh chỉ vẫy họ về phía trước, và ngay cả lối vào tầng hầm của Nhà Trắng cũng được tự do đi qua.

    “Chào Arnie” Jack bắt tay viên Chánh văn phòng Nhà Trắng, Arnold van Damm là người rất giỏi và Roger Durling cần ông hỗ trợ trong quá trình chuyển giao. Không lâu sau tổng thống Durling đã so sánh một quan chức dưới quyền với Arnie dẫn đến việc ông ta chống đối Arnie và phát hiện ra van Damm vẫn là người ông muốn. Ryan thấy là ông không thay đổi nhiều. Vẫn chiếc áo sơ mi của L.L. Bean và vẻ mặt trung thực như cũ, nhưng trông già và mệt mỏi hơn trước kia. Chà, ai lại không chứ? “Lần cuối chúng ta nói chuyện ở đây, trông ông như muốn đá bay tôi ấy” Jack nói tiếp, nhanh chóng muốn biết tình hình

    “Ai trong chúng ta chẳng mắc sai lầm, Jack”

    Uh, Oh. Jack ngay lập tức trở nên tỉnh táo hơn, nhưng van Damm bắt tay xong là lôi ngay anh qua cửa. Mặc dù bên mật vụ đã chuẩn bị một thẻ pass cho anh, nhưng mọi thứ không suôn sẻ như vậy khi đi qua máy dò kim loại. Ryan đưa chìa khóa phòng khách sạn và bước lại, nhưng vẫn nghe thấy tiếng “bíp”. Ngoại trừ chiếc đồng hồ, còn thêm thứ kim loại nữa trên người anh là dụng cụ divot tool (Một vật nhỏ, có răng bằng nhựa hoặc kim loại dùng để sửa chữa vết bóng để lại trên green khi chơi golf)

    “Cậu tập đánh golf khi nào thế” van Damm nhếch mép cười giống với biểu hiện của viên đặc vụ đứng gần nhất

    “Thật tốt khi biết anh không theo dõi tôi ở khắp mọi nơi. 2 tháng và vẫn chưa học xong”

    Viên chánh văn phòng Nhà Trắng vẫy tay ra hiệu cho Ryan đến cầu thang ẩn dẫn qua bên trái “Cậu biết tại sao người ta gọi nó là ‘golf’ không?”

    “Có, vì ‘cứt’ cũng mang theo” Ryan dừng lại lại “Chuyện gì thế, Arnie?”

    “Tôi nghĩ là cậu biết dấy” đấy là tất cả những gì anh được trả lời

    “Xin chào, tiến sỹ Ryan” Đặc vụ Helen D'Agustino vẫn xinh đẹp như mọi khi và vẫn là thành viên đội cận vệ Tổng Thống “Xin đi theo tôi”

    Làm tổng thống không phải là công việc sảng khoái, mang lại vẻ tươi trẻ cho một người đàn ông. Roger Durling từng là lính nhảy dù leo lên những ngọn núi ở miền trung Việt Nam, ông vẫn là vận động viên chạy bộ và được cho là chơi squash để giữ gìn vóc dáng, nhưng tất cả những cái đó cũng chẳng ích gì, trong buổi chiều nay trông ông vẫn bơ phờ. Quan trong hơn, Jack nghĩ nhanh, anh được đích thân Tổng Thống tiếp, không pải đợi ở phòng đợi, và nụ cười trên những khuôn mặt trên đường đến văn phòng tổng thống có vẻ mang thông điệp gì đó. Durling đứng dậy ngay thể hiện rõ sự vui mừng khi gặp vị khách. Hoặc nó cũng có thể có nghĩa khác

    “Tình hình kinh doanh mấy danh mục đầu tư thế nào, Jack?” Cái bắt tay kèm theo câu hỏi tỏ vẻ rất chắc chắn, nhưng khẩn trương

    “Giúp tôi bận rộn, thưa Tổng Thống”

    “Không quá bận đâu, vẫn còn chơi golf được ở Tây Virginia mà?” Durling hỏi, ra hiệu cho Ryan ngồi ghế bên lò sưởi “Mọi thứ ổn cả” ông nói với hai viên mật vụ đi theo Ryan vào “Cảm ơn”

    “Một thói quen xấu mà tôi mới bập vào gần đây, sir” Ryan nói, lắng nghe tiếng cửa đóng lại phía sau. Thật bất thường khi ở gần Tổng thống Mỹ mà không có sự bảo vệ của các nhân viên Mật vụ, đặc biệt là khi anh đã không làm việc cho chính phủ trong một thời gian dài

    Durling ngồi xuống và dựa vào lưng ghế. Ngôn ngữ cơ thể cho thấy ông có sự năng động từ trí óc hơn là cơ thể. Đã đến lúc bàn công việc “Đáng lẽ tôi phải nói lời xin lỗi vì đã cắt ngang kỳ nghỉ của cậu, nhưng sẽ không làm điều đó” Tổng Thống Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ nói “tiến sỹ Ryan, cậu đã có kỳ nghỉ 2 năm rồi. Giờ phải kết thúc thôi”

    2 năm. Hai tháng đầu tiên của kỳ nghỉ đó anh chính xác không làm gì cả, cân nhắc xem có nên nhận một công việc giảng dạy để sử dụng chuyên môn học thuật của mình không. Nhìn vợ đến Trường Y Hopkins vào mỗi buổi sáng để giảng bài cho sinh viên, sau đó chuẩn bị bữa trưa ở trường cho bọn trẻ, và không ngừng tự nhủ rằng thật tuyệt vời khi được nghỉ ngơi. Tuy nhiên, sau hai tháng, anh phải thừa nhận rằng không có việc gì làm căng thẳng hơn công việc anh từng làm. Cuối cùng, chỉ sau ba cuộc phỏng vấn, anh ấy đã quay trở lại công việc kinh doanh cũ của mình và tìm được một công việc trong ngành đầu tư. Công việc này khiến anh phải ra khỏi nhà sớm hơn vợ vào mỗi buổi sáng, và thỉnh thoảng anh lại phàn nàn về nhịp độ công việc căng thẳng, nhưng có lẽ vì thế mà anh đã bị kéo lùi khỏi bờ vực của sự điên loạn. Cùng với nó là anh kiếm được rất khá tiền, nhưng ngay cả thế, anh tự nhủ, anh cũng đã bắt đầu thấy mệt mỏi. Anh vẫn chưa tìm thấy vị trí của mình trên thế giới này và tự hỏi liệu mình sẽ tìm được không

    “Tổng Thống, lệnh gọi nhập ngũ đã kết thúc nhiều năm trước rồi” Jack mỉm cười. Câu nói đùa có vẻ hơi phù phiếm và anh cảm thấy hơi xấu hổ khi nói câu đó

    “Cậu đã nói ‘không’ với đất nước 1 lần rồi” lời buộc tội khiến nụ cười trên khuôn mặt cả hai tắt hẳn

    Durling đang tức giận? Chà, ông có mọi quyền được như thế, căng thẳng luôn khiến người ta mất kiên nhẫn, nhưng thật ngạc nhiên xuất hiện ở một người mà công việc luôn phải tỏ ra dễ chịu và yên tâm với mọi người. Nhưng Ryan không phải là người trong số mọi người đó, phải không?

    “Sir, tôi đã kiệt sức. Tôi không nghĩ mình sẽ….”

    “Được rồi. Tôi đã xem hồ sơ của cậu, mọi thứ” Durling nói thêm “Tôi thậm chí còn biết nếu không phải những gì cậu làm ở Colombia vì năm trước, tôi sẽ không ở vị trí này.Tiến sỹ Ryan, cậu đã phục vụ đất nước rất tốt và giờ cậu đã có thời gian nghỉ ngơi, trong lúc đó tranh thủ kiếm được rất nhiều tiền- có vẻ cậu chơi trò tiền bạc rất tốt – và giờ đã đến lúc quay lại”

    “Vị trí là gì, sir?” Jack hỏi

    “Xuống hành lang và vòng ở góc kia. Mấy người phụ trách gần đây không đủ năng lực ngồi đó” Durling lưu ý. Cutter và Elliot đã đủ tệ rồi. Vị cố vấn an ninh quốc gia của Durling đơn giản là không đủ năng lực. Tên ông ta là Tom Loch và theo những tờ báo buổi sáng mà Ryan đọc thì ông ta chuẩn bị cuốn gói. Có vẻ như báo chí cuối cùng đã đúng “Tôi sẽ không vòng vo tam quốc nữa. Chúng tôi cần cậu. Tôi cần cậu”

    “Thưa Tổng Thống, lời đề nghị thật hào phóng, nhưng sự thật là..”

    “Sự thật là tôi có quá nhiều vấn đê quốc nội cần giải quyết và ngày chỉ có 24 giờ và chính quyền của tôi liên tục mắc sai lầm. Những gì chúng ta đang làm cho đất nước này là không đủ tốt và không làm được việc đáng nhẽ phải làm. Tôi chỉ có thể nói những lời này trong phòng này, còn sẽ phải ngậm miệng ở những nơi khác. Nhưng bây giờ tôi phải nói rõ: đất nước chúng ta mỏng manh, và phòng thủ của chúng ta yếu”

    “Fiedler bên Bộ Ngân Khố rất tuyệt” Ryan nói “và nếu ngài cần lời khuyên về quốc gia thì có thể đẩy Scott Adler lên. Cậu ấy trẻ nhưng là nhà hoạch định giỏi và có tầm nhìn tốt”

    “Không phải là không có ứng viên phù hợp ở đây, nhưng tôi đã hết thời gian để suy nghĩ về nó. Tôi sẽ chuyển lời nhận xét của cậu tới Buzz Fiedler” Durling mỉm cười nói thêm

    “Cậu ấy là kỹ thuật viên xuất sắc và đó là những gì ngài cần để vượt qua thử thách. Nếu ngài định ngăn chặn lạm phát, vì Chúa, hãy làm nó bây giờ…”

    “Và chuẩn bị chống đỡ cuộc tấn công về mặt chính trị” Durling nói “Đó chính xác là những gì cậ ta được lệnh đang làm. Bảo vệ đồng dollar và đưa lạm phát xuống gần 0. Tôi nghĩ cậu ta sẽ làm được. Các tín hiệu ban đầu có vẻ tươi sáng”

    Ryan gật đầu “Tôi nghĩ ngài đúng” được rồi, hãy cứ tiếp tục như thế

    Durling đưa sang một tập bản thảo “Đọc đi”

    “Vâng, sir” Ryan mở bìa, bỏ qua những trang đầu cứng nhắc ghi những dòng chữ cho biết những người đọc tài liệu này không được tiết lộ nội dung, nếu không sẽ phải chịu nhiều hình phạt pháp lý khác nhau. Như thường lệ, thông tin mà Luật Bảo Vệ của Hoa Kỳ bảo vệ không khác nhiều so với bất kỳ công dân nào có thể đọc được ở tờ Time, nhưng tất nhiên không được viết hay như thế. Tay phải của anh với lấy cốc cà phê, chỉ để ngây thơ thấy đó không phải là kiểu cốc không quai mà anh ưa thích. Đồ sứ China của Nhà Trắng luông sang trọng nhưng kém thực tế. Vì vậy, mỗi lần đến đây, dường như luôn là thăm một ông chủ giàu có, rất nhiều cuộc hẹn hơi quá ngắn…

    “Tôi biết vài tin về cái này, nhưng không biết nó…thú vị đến thế” Jack thì thào

    “Thú vị?” Durling thầm cười “Chọn từ hay đấy”

    “Mary Pat là Phó giám đốc phụ trách hiện trường bây giờ?” Ryan nhìn lên thấy Tổng Thống gật đầu

    “Bà ấy đến đây 1 tháng trước để yêu cầu được thăng chức. Tỏ vẻ rất thuyết phục. Al Trent mới thông qua ủy ban ngày hôm qua”

    Jack cười khúc khích “Lần này là Bộ Nông Nghiệp hay Bộ Nội Vụ?” Ngân sách của CIA không bao giờ được công khai. Ban Chiến Dịch Hiện Trường luôn lấy phần ngân sách từ vài nguồn ẩn dấu

    “Tôi nghĩ là Y tế và Dịch Vụ Nhân Sinh Hoa Kỳ”

    “Nhưng nó vẫn là 2 hay 3 năm trước…”

    “Tôi biết” Durling thay đổi tư thế trên ghế “Nhìn này Jack, nếu cậu quan tâm đến thế, vậy tại sao….”

    “Sir, nếu ngài đọc qua hồ sơ của tôi thì hẳn đã biết tại sao” Chúa ơi, Jack muốn nói, tôi đã mong đợi biết bao nhiêu…nhưng anh không thể nói thế, không thể nói ở đây, không phải với tổng thống, và vì vậy anh không nói. Thay vào đó, anh quay lại đọc tập bản thảo, lật các trang và đọc nhanh hết mức có thể hiểu được.

    “Tôi biết, đó là một sai lầm khi hạ thấp khía cạnh trí tuệ con người trong tổ chức. Trent và Fellows nói vậy. Mrs Foley cũng nói vậy.Jack, câu có thể đạt được điều đó trong văn phòng này”

    Ryan nhìn lên và gần như mỉm cười cho đến khi anh nhìn thấy khuôn mặt của Tổng thống. Có một sự mệt mỏi xung quanh đôi mắt mà Durling không thể che giấu. Nhưng rồi Durling cũng nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt của chính Jack

    “Khi nào cậu có thể bắt đầu?” Tổng Thống Hoa Kỳ hỏi

    Viên kỹ sư bật đèn và xem xét máy móc của mình. Hầu hết tất cả các mặt của phòng quản lý đều là kính, và sàn nhà tương đối cao, điều này giúp ông ta có thể chỉ cần nhìn lên là thấy toàn cảnh mọi hoạt động trong nhà máy. Đám nhân viên sẽ đến trong vài phút nữa, và ông ta luôn đến sớm hơn bất kỳ ai khác để sẵn sàng. Xuất hiện sớm hơn hai giờ so với lịch trình không phải là hiếm ở đất nước này. Mười phút sau, người đầu tiên đến. Anh treo áo khoác, đi đến góc khác và rót một tách cà phê. Lựa chọn của hai người này trùng hợp với nhau, không uống trà - thật tây. Khi những nhân viên còn lại đến đông đủ, họ nhận thấy rằng đèn trong văn phòng giám sát đã bật sáng. Lúc này, họ không khỏi cảm thấy vừa bực bội vừa ghen tị với người đồng nghiệp đến sớm. Một số người bắt đầu tập thể dục tại bàn làm việc, một mặt họ muốn thư giãn cơ và xương, đồng thời thể hiện rằng họ đã sẵn sàng làm việc và tập trung. Hai giờ trước khi bắt đầu làm việc, kỹ sư trưởng bước ra khỏi văn phòng, tập hợp nhóm làm việc và nói chuyện buổi sáng đầu tiên về công việc sẽ làm. Tất nhiên các nhân viên biết ông ta đang nói về điều gì, nhưng họ luôn phải lắng nghe. Mười phút sau, bài phát biểu kết thúc và mọi người bắt đầu làm việc. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một cuộc chiến bắt đầu như thế này.

    Họ ngồi trong một phòng ăn rộng rãi với trần nhà cao và thưởng thức một bữa tối tinh tế. Âm thanh của piano và violin, và tiếng leng keng của bộ đồ ăn pha lê là vô tận. Cuộc trò chuyện trong bữa ăn không có gì nổi bật, hay đúng hơn, đó chỉ là ý kiến của Jack. Anh uống rượu vang đỏ và nếm thử món chính một cách chậm rãi. Sally và Jack bé đang học tốt ở trường và Kathleen sẽ tròn hai tuổi vào tháng sau, khi bé chậm chững bước quanh ngôi nhà ở Vách đá Peregrine thì tính độc đoán và kiêu ngạo của bé từng là nỗi khiếp sợ của cha khi phải chăm cô ban ngày. Robby và Sissy, dù rất cố gắng, vẫn không có con, thì trở thành những người chú, người cô thay thế cho ba đứa con và tự hào về cả ba đứa như Jack và Cathy. Jack nghĩ, hơi buồn nhưng đúng là đổi đời khi có con. Anh không biết liệu Sissy có còn khóc khi một mình ngủ trên giường khi Robby đi công tác không. Jack chưa bao giờ có anh em trai và Robby thân với anh còn hơn cả người anh em và bạn của anh đáng nhẽ phải may mắn hơn thế. Và Sissy, chà, cô đơn giản là một thiên thần

    “Tôi tự hỏi chính phủ sẽ làm thế nào đây”

    “có lẽ chuẩn bị một máy bay xâm nhập vào Bangladesh” Jack nói, nhìn lên và tham gia vào cuộc trò chuyện

    “Đó là tuần trước” Jackson cười toe toét

    “Sao họ có thể làm được thế mà không có chúng ta?” Cathy lớn tiếng hỏi, có lẽ lo lắng về một bệnh nhân nào đó

    “Chà, đối với tôi mùa âm nhạc phải tháng tới mới bắt đầu” Sissy nhận xét

    “Hừm” Ryan gật đầu, nhìn lại chiếc đĩa, tự hỏi mình sẽ phải mở đầu thông báo thế nào đây

    “Jack, em biết rồi” Cathy cuối cùng nói “anh không giỏi che dấu đâu”

    “Ai…”

    “Cô ấy hỏi cậu ở đâu” Robby nói qua chiếc bàn “một sỹ quan hải quân không thể nói dối”

    “Anh nghĩ em sẽ nổi điên à?” Cathy hỏi chồng

    “Ừ”

    “Anh chị không biết anh ấy trông thế nào đâu” Cathy nói với hai người “Mỗi sáng anh ấy vớ lấy báo và than vãn. Mỗi tối anh ấy lại xem tin tức và than vãn. Mỗi chủ nhật, xem mấy chương trình phỏng vấn và than vãn” Cô nói khẽ “Jack, anh có nghĩ em sẽ dừng làm phẫu thuật không?”

    “Có lẽ thế. Nhưng đây không giống….”

    “Ừ, không giống, nhưng anh cũng sẽ không từ bỏ công việc của mình. Khi nào thì anh bắt đầu?” Caroline Ryan hỏi
     
  3. hatoan

    hatoan Lớp 1

    MÓN NỢ DANH DỰ – CHƯƠNG 1: TIỀN BỐI
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link


    Jack đã từng nghe trên radio rằng có một trường đại học đâu đó tại miền Trung Tây có một bộ công cụ được thiết kế để có thể vào bên trong của lốc xoáy. Vào mỗi mùa xuân, vài nghiên cứu sinh và một, hai giáo sư cắm chốt trên một vùng đất rộng để theo dõi và khi có lốc xoáy, họ cố gắng cài đặt bộ dụng cụ có tên gọi là “Toto” – Hoặc tên gì đó? – trực tiếp trên đường đi của lốc xoáy. Cho đến nay họ vẫn chưa thành công. Ryan nhìn ra ngoài cửa sổ với những tán cây đổ ở Lafayette Park và nghĩ, có lẽ chỉ vì họ đặt nhầm chỗ. Văn phòng của Cố vấn an ninh quốc gia giống như cơn lốc xoáy với bất kỳ ai và thật không may là ai cũng có thể đi vào đây dễ dàng hơn là vào cơn lốc

    “Anh biết không” Ryan ngả lưng ra sau ghế “tôi vốn nghĩ công việc này đơn giản hơn nhiều” và anh không nói thêm là anh vốn nghĩ nó vẫn sẽ thế

    “Thế giới trước đây thường có trật tự hơn” Scott Adler nói thẳng “giờ thì không còn thế nữa”

    “Tổng thống thế nào rồi, Scott?”

    “Cậu thực sự muốn biết sự thật?” Adler hỏi, hàm ý, chúng ta đang ở Nhà Trắng đấy, nhớ không? Và tự hỏi không biết có bị cài bọ quanh văn phòng này không “Chúng ta đã gây ra vụ lộn xộn ở Hàn Quốc nhưng may mà thoát ra được. Cảm ơn Chúa là chúng ta đã không khiến tình hình ở Yugoslavia hỏng hơn nữa, vì chúng ta không có may mắn ở nơi đó đâu. Chúng ta đang không có quan hệ tốt lắm với Nga. Toàn bộ lục địa Châu Phi là một mớ hỗn độn. Điều duy nhất chúng ta làm đúng gần đây là hiệp ước thương mại….”

    “Và cái đó không bao gồm Nhật và Trung Quốc” Ryan kết thúc giùm anh ta

    “Này, cậu và tôi đã sửa chữa được ở Trung Đông, nhớ chứ? Kết quả đó thật đẹp”

    “Điểm nóng nhất bây giờ?” Ryan không muốn được khen ngợi. “Thành công” đó đã để lại một số hậu quả rất đáng tiếc và là lý do chính anh rời khỏi cơ quan chính phủ

    “Đoán xem” Adler đề nghị. Ryan càu nhàu đồng ý

    “Ngoại trưởng à?”

    “Hanson? Chỉ là một chính trị gia” vị ngoại giao tài giỏi đáp. Jack tự nhắc bản thân về niềm tự hào trong câu hỏi của ông. Adler bắt đầu sự nghiệp chính trị của mình tại quê nhà sau khi tốt nghiệp đầu tiên tại Cao đẳng Fletcher. Ông dành hết tâm sức cho chính trị, sự nghiệp thăng hoa, cùng cái giá phải trả là mất đi tình yêu của người vợ đầu tiên và rụng không biết bao nhiêu sợi tóc. Jack biết đó chắc chắn chắn phải là tình yêu đất nước. Là con trai của một người còn sống sót trong trại Auschwitz, tình yêu của Adler với nước Mỹ là vô tận. Điều đáng quý hơn là vị trí quan chức hiện tại của ông không có gì nổi bật, và lòng yêu nước của ông không mù quáng. Giống Ryan, ông phục vụ theo yêu cầu của Tổng Thống, nhưng điều đó vẫn không ngăn ông trung thực trả lời các câu hỏi của anh

    “Tệ hơn thế” Ryan tiếp lời “ông ta là một luật sư. Và luật sư luôn khôn lanh”

    “Thành kiến thông thường” Adler mỉm cười nhận xét, rồi như đọc được suy nghĩ của anh, ông phân tích “Cậu đã có kế hoạch rồi, phải không?”

    Ryan gật đầu “Có một trận đấu cần giải tuyết. Tôi có hai gã giỏi để giải quyết nó bây giờ”

    Các nhiệm vụ bao gồm khoan dầu và khai thác mỏ, cũng như các công việc tiếp theo khác phải được xử lý đúng cách theo dây chuyền và hoàn thành đúng thời gian. Các lỗ thô đã gần như hoàn thiện. Không dễ gì khoan thẳng 1 lỗ xuống tảng đá sống bazan trong thung lũng này, huống chi là mười cái, mỗi lỗ sâu bốn mươi mét, rộng mười mét. Một nhóm 900 người chia làm 3 ca làm việc liên tục, thi công thận trọng, cẩn thận nhưng không hề làm chậm tiến độ, ngược lại đã vượt trước kế hoạch hai tuần. Họ cũng bố trí sáu km đường sắt từ tuyến đường sắt Shin-Kansen gần nhất và các cột trên cao được dựng lên để thiết lập dây phía trên đường sắt hiện được sử dụng để hỗ trợ bốn dặm lưới ngụy trang, mỗi inch của đường ray đều được giấu dưới lớp ngụy trang.

    Viên chỉ huy xây dựng tự nghĩ rằng lịch sử địa chất của thung lũng Nhật Bản này phải rất thú vị. Ở đây, mặt trời không thể nhìn thấy cho đến một giờ hoặc hơn sau khi mặt trời mọc, vì sườn đồi phía đông quá dốc. Không có gì lạ khi một số kỹ sư đường sắt đầu tiên đã chủ trương xây dựng ở nơi khác sau khi nhìn thấy thung lũng. Hẻm núi rất hẹp này- thậm chí còn rộng hơn chục mét ở một số nơi ở phía dưới – bị cắt ngang bởi một dòng sông có ở đây từ cmn rất lâu rồi và những gì còn lại giờ chỉ là rãnh đá trông giống như một chiến hào bị bỏ hoang sau chiến tranh. Hoặc anh ta nghĩ, có thể sử dụng để chiến đấu. Dù sao thì tình hình cũng quá rõ ràng, dù Sếp chẳng nói gì ngoài việc yêu cầu anh phải giữ bí mật toàn bộ dự án. Cách duy nhất đi qua nơi này hoặc là đi lên cao, hoặc là phải đi vòng. Cái trước có thể đạt được bằng máy bay trực thăng và cái sau có thể đi được bằng tàu hỏa. Tuy nhiên, nếu bạn muốn đạt được những mục đích khác, bạn phải tuân theo các định luật đạn đạo. Và đây thực sự là một công việc khó khăn

    Anh quan sát khi một chiếc máy xúc khổng lồ Kiowa đổ một xô đá vụn vào một toa tàu đổ đá phía dưới. Đây là toa cuối cùng của đoàn tàu chạy bằng động cơ diesel. Chuyến tàu sẽ sớm đến tuyến chính, nơi một đầu máy điện khổ tiêu chuẩn sẽ tiếp quản.

    “Xong rồi” người đàn ông nói với anh, chỉ xuống cái hố. Một công nhân ở dưới đáy hố cầm đầu thước dây dài. Chính xác 40m. Tất nhiên, độ sâu của lỗ đã được đo bằng tia laser, nhưng theo truyền thống, nó phải được đo bởi chính một người thợ lành nghề, và ở phía dưới đó là một thợ mỏ đá cứng trung niên với khuôn mặt rạng rỡ đầy tự hào. Anh ta không biết gì về dự án

    “Hai/OK” viên giám sát xây dựng hài lòng gật đầu, rồi chính thức cúi đầu chào những người làm việc dưới đáy hang. Các công nhân dưới đáy hang cũng chào lại với vẻ tự hào. Chuyến tàu tiếp theo sẽ mang đến một máy trộn xi măng quá khổ. Các bó thép cây đã được lắp ráp trước cũng được xếp chồng lên nhau xung quanh lỗ này – dĩ nhiên, các lỗ khác cũng thế. Khi hoàn thành lỗ đầu tiên, nhóm này nhanh hơn các nhóm khác khoảng sáu giờ và có thể hoàn thành tối đa không quá hai ngày làm việc - những bất thường trong lớp đá dưới bề mặt là một vấn đề đối với hố số 6, và sự thật là họ đã làm tốt để bắt kịp tiến độ công việc. Anh phải nói vài lời với công nhân, khen ngợi nỗ lực của họ, để an ủi nỗi xấu hổ khi hoàn thành công việc cuối cùng. Đội 6 là đội thi công tốt nhất, nhưng kém may mắn hơn

    “3 tháng còng lại, chúng tôi sẽ đáp ứng thời hạn” viên quản đốc công trường nói tự tin

    “Khi Lỗ Số 6 cũng hoàn thành, chúng ta sẽ tổ chức một bữa tiệc cho họ. Họ xứng đáng”

    “Chả có gì vui ở đây” Chavez nhận xét

    “Cũng nóng nữa” Clark đồng ý. Điều hòa trên chiếc Range Rover chắc có vấn đề, hoặc bị hỏng rồi. May mà họ mang theo rất nhiều nước

    “May mà nóng khô” Ding trả lời. Nhiệt độ lên đến 114 độ F, Có thể nghĩ đến chuyển sang độ C để nghe có vẻ nhiệt độ thấp hơn, nhưng chỉ càn hít một hơi là cảm giác nhẹ nhõm sẽ biến mất. Dù có nghĩ nhiệt độ theo con số đo nào thì không khí nóng vẫn sẽ làm tổn thương phổi không thương tiếc. Mở 1 chai nước khoáng, anh ước tính nhiệt độ chắc phải 95 độ F, nhưng ngạc nhiên là trong môi trường thế này mà nước vẫn mát

    “Nhiệt độ sẽ giảm vào ban đêm, có thể là 80 độ F”

    “May mà tôi mang theo chiếc áo len, Mr. C” Chavez ngừng nói để lau mồ hôi rồi quan sát xung quanh bằng ống nhòm. Kính ống nhòm có chất lượng tốt nhưng chẳng giúp ích được gì nhiều, ngoại trừ việc nhìn rõ không khí lấp lánh đang khuấy động như nước biển trong suốt trong một cơn bão. Chẳng có con vật sống ở đây ngoại trừ thỉnh thoảng có con kền kền và chắc chắc chắn đã dọn sạch tất cả những sinh vật không may chết ở đây. Chavez từng nghĩ Sa mạc Mojave Desert là nơi cằn cỗi. Nhưng ở đó ít nhất còn có sói đồng cỏ

    Clark nghĩ, vẫn chưa bao giờ thay đổi. Anh đang làm công việc tương tự như đã làm suốt…30 năm? Cũng gần như thế. Chúa ơi, 30 năm. Anh vẫn chưa có cơ hội sử dụng tài năng tại một nơi thực sự phù hợp, nhưng cũng không quan trọng lắm ngay lúc này. Vỏ bọc của họ đang không được chắc chắn cho lắm. Phía sau chiếc Rover được nhét đầy các dụng cụ đo lường và hộp đựng các mẫu vật bằng đá, đủ để khiến những người mù chữ địa phương nghĩ rằng có một lượng quặng molybdenum phong phú ẩn trong núi đơn độc đó. Nhưng dân địa phương biết vàng trông như thế nào- ai mà không biết chứ?- Tuy nhiên, quặng molybdenum vốn được các thợ mỏ gọi là Molly-be-be-chết tiệt lại là một bí ẩn đối với những người không biết gì về loại quặng này, ngoại trừ giá trị thị trường đáng kể của nó. Clark đã sử dụng chiến lược này khá thường xuyên. Khám phá địa chiaats cung cấp cho người ta một cơ hội tuyệt vời để thỏa mãn lòng tham không thay đổi của mình. Họ sẽ ngây ngất khi biết rằng có gì đó giá trị nằm ngay dưới chân mình và John Clark, vốn trông giống như một sỹ sư mỏ với khuông mặt thô ráp và trung thực, như thể sắp thông báo một tin rất bí mật và vui vẻ ở đây

    Anh nhìn đồng hồ. Vẫn còn 90 phút nữa đến điểm hẹn, khoảng thời gian mặt trời lặn và anh dự định đến sớm, tốt hơn là nên kiểm tra qua nơi này. Trời nóng, trống trải, và mọi thứ đúng như mong đợi. Có một ngọn núi bên ngoài 20 dặm đã được đề cập qua. Hai con đường lầy lội tạo thành một ngã tư, một con chạy theo hướng bắc nam và con đường còn lại chạy theo hướng đông - tây. Mặc dù trên đường trải đầy cát bay, nhưng hai con đường vẫn có thể phân biệt được một cách mơ hồ. Clark không thể hiểu sao người ta có thể sống ở một nơi như thế này. Khô hạn gần như quanh năm, chỉ thỉnh thoảng có mưa. Ấy vậy mà vẫn có vài người sống ở đây và tất cả những gì anh biết là người ta vẫn sống, miễn là còn có cỏ cho dê ăn…và không có người cầm súng ăn cắp mấy con dê và giết người chăn. Hai sỹ quan CIA hầu hết thời gian không nói gì, họ chỉ ngồi trên ô tô với các cửa sổ mở toang, uống nước và đổ mồ hôi

    Khi mặt trời gần chạng vạng, một vài chiếc xe tải xuất hiện. Đầu tiên họ nhìn thấy là một đám bụi, giống như một vệt nước phía sau thuyền máy, phát sáng màu vàng trong ánh sáng ban ngày đang rút dần. Ở một đất nước trống trải và tuyệt vọng như vậy, làm sao họ có thể biết cách cho xe tải chạy? hật không thể tin được bằng cách nào một người nào đó có thể lái một chiếc xe tải! Có thể thấy vẫn còn hy vọng trên sa mạc cằn cỗi này. Nếu người xấu có thể làm được người người tốt tại sao không. Và đó chính là lý do vì sao Clark và Chavez ở đây, phải không?”

    Chiếc xe tải thứ nhất đã vượt xa những chiếc xe còn lại. Nó đã cũ, có lẽ nguyên bản là một chiếc xe quân sự, dù thân xe bị hư hỏng thì tên nước sản xuất và tên nhà sản xuất vẫn còn. Chiếc xe chạy vòng quanh chiếc Rover, cách xa khoảng 100m, những người trên xe thận trọng quan sát, bao gồm một người đàn ông ngồi ở phía sau xe tải với khẩu súng máy 12,7mm của Nga trên lưng. Boss gọi bọn họ là “Cảnh sát” – người ta quen gọi họ là “kỹ thuật viên”. Sau một lúc, họ dừng lại và nhảy ra ngoài, quan sát chiếc Rover với khẩu súng trường AK bẩn thỉu, cũ kỹ nhưng có lẽ vẫn sử dụng được. Người quan trọng hơn sắp xuất hiện. Dù sao thì trời sắp tối rồi. Chavez quan sát thấy một người đàn ông ngồi trong ô tô cách đó 100m, đang nhai thuốc lá

    “Tên khốn đó không thể ít nhất hút thuốc mà không nhai à?” Viên sỹ quan hiện trường giận dữ hỏi trong cái nóng oi bức trên xe

    “Hút thuốc hại phổi ơn Ding. Cậu biết điều đó” Họ phải khá khó khăn mới lấy được buổi hẹn tối nay. Trên thực tế, quốc gia xích đạo này thu được hai phần năm tổng sản phẩm quốc nội của mình từ việc kinh doanh ma túy, vì vậy nước này phải hỗ trợ một đội tàu bay nhỏ từ Somalia. Cả Clark và Chavez đều không thích điều đó, nhưng nhiệm vụ của họ không phải là giải quyết ân oán cá nhân mà là một khoản nợ máu đã quá hạn từ lâu. Tướng Mohammed Abdul Corp – chức danh của ông ta được các phóng viên vốn không biết nên gọi là gì, đặt cho – từng có lần phải chịu trách nhiệm cho cái chết của 20 lính Mỹ. Chính xác là chuyện này đã xảy ra cách đây 2 năm, nhưng giới truyền thông đã quên nó từ lâu, vì sau khi giết lính Mỹ, ông ta đã quay lại với việc kinh doanh chính là tàn sát đồng bào của mình. Và đó là lý do mà Clark và Chavez ở đây, nhưng công lý có nhiều hình thức và phương pháp khác nhau và Clark vui mừng với việc Corp kinh doanh narcotics/ ma túy đã mang lại cho họ cơ hội tốt để trừng phạt ông ta

    “Muốn rửa mặt với chân tay trước khi ông ta xuất hiện không?” Ding hỏi, dù không biểu hiện ra nhưng anh cảm thấy hơi lo. Cả 4 người đàn ông trên chiếc xe tải vẫn đang chỉ ngồi đó, nhai caq và nhìn chằm chằm, súng trường đặt trên đùi, khẩu súng máy hạng nặng ở phía sau xe tải giờ như gần bị bỏ quên. Bọn họ có vẻ là thành phần bảo vệ an ninh phía trước của viên tướng quân

    Clarl lắc đầu “lãng phí thời gian”

    “Cứt thật, chúng ta đã ở đây 6 tuần” Tất cả chỉ vì một buổi hẹn. Chà, đây chính là cách tiến hành một buổi hẹn, phải không?

    “Tôi cần đổ mồ hôi để giảm thêm 5 pound nữa” Clark mỉm cười, cũng có chút lo lắng. Anh nghĩ, có lẽ là hơn 5 pound “Hoàn thành mấy thứ kiểu này cần có thời gian”

    “Không biết Patsy ở trường đại học đang làm gì?” Ding thì thầm khi thấy một đám bụi bốc lên

    Clark không trả lời. Anh thừa nhận rằng con gái mình thấy đối tác hiện trường của anh kỳ lạ, hài hước…và quyến rũ. Dù Ding thực tế thấp hơn con gái anh – Patsy có đôi chân dài và mảnh mai giống mẹ - và có nền tảng rõ ràng tốt hơn. John cũng phải công nhân rằng Chavez chăm chỉ cố gắng hơn bất kỳ ai anh biết, nỗ lực hết sức để biến mình thành điều mà cuộc sống đã từng từ chối đưa cho. Chàng trai giờ đã 31 tuổi. Clark tự hỏi, chàng trai ư? Chavez lơn hơn cô con gái cưng Patricia Doris Clark của anh 10 tuổi. Anh muốn nói điều gì đó về cách họ sống cuộc sống khủng khiếp trên hiện trường, nhưng Ding sẽ trả lời rằng đó không phải do cậu ta quyết định, và đúng là không phải. Sandy cũng sẽ không nghĩ như thế

    Clark không thể rũ bỏ ý nghĩ rằng Patricia, con gái nhỏ của anh, lại có thể có sở thích tình dùng với…Ding? Với tư cách là một người cha, điều đó khiến anh khó chịu, nhưng nếu bỏ qua vai trò làm cha, anh cũng phải thừ nhận rằng mình từng thế khi còn trẻ. Anh tự nhủ, các cô con gái là sự trừng phạt của chúa dành cho đàn ông: Bạn sống trong nỗi sợ hãi tột độ rằng họ có thể bất ngờ yêu một người bằng tuổi mình. Và Patsy cũng vậy, anh hoàn toàn không thể dễ dàng chấp nhận vấn đề này

    “Tập trung vào nhiệm vụ, Ding”

    “Rõ, Mr. C” Clark không cần phải qua đầu lại để thấy nụ cười trên mặt đồng đội. Anh hầu như cảm thấy nụ cười đó đang tắt dần khi đám bụi bay trong không khí

    “Chúng tao có được mày rồi, thừng khốn” Ding thở ra, quay lại công việc và nét mặt thay đổi như đúng khi làm nhiệm vụ. Không chỉ về việc những người lính Mỹ đã chết. Những người như Corp phá hủy mọi thứ hắn dính tay vào và góc thế giới này cần một cơ hội trong tương lai. Cô hội này có thể đến từ 2 năm trước nếu Tổng Thống lắng nghe chỉ huy chiến trường thay vì U.N.(Liên Hiệp Quốc). Chà, ít nhất có vể như ông ấy đã học được một bài học và rút kinh nghiệm, điều không tồi đói với một tổng thống.

    Mặt trời lúc này đã xuống thấp hơn và gần như tắt hẳn. Nhiệt độ tiếp tục giảm. Xe tải tập trung ngày càng nhiều. Cả hai bọn họ đều hy vọng không quá nhiều. havez hướng ánh mắt về phía bốn người đàn ông cách đó một trăm thước. Họ có chút phấn khích và phổng phao vì ăn caq/ sợi thuốc, vừa đi cạnh xe vừa nói chuyện. Thông thường đi xung quanh những người đàn ông nghiện ma túy mang theo vũ khí quân dụng sẽ rất nguy hiểm, nhưng tối nay, nguy cơ đang đảo ngược. Một chiếc xe tải thứ hai đang dần xuất hiện trong tầm mắt, tiến đến gần. Cả hai sỹ quan CIA xuống xe, vươn vai, bước đến chào các vị khách mới, tất nhiên là vẫn đầy thận trọng

    Đám “cảnh sát” ưu tú trong nhóm cấn vệ của vị tướng vẫn không tốt hơn cái đám người đến trước đó, vài người trong nhóm này thậm chí còn không cài cúc áo. Tên đầu tiên tiến đến họ còn có mùi whiskey, có lẽ lấy trộm ra khỏi kho rượu riêng của viên tướng. Thứ này đang làm suy thoái đạo Hồi, nhưng tất nhiên là sau buôn bán ma túy. Một trong những điều mà Clark ngưỡng mộ Saudi là phương pháp trực tiếp xử lý bọn tội phạm kiểu này

    “Xin chào” Clark mỉm cười với người đàn ông “Tôi là John Clark, đây là Mr. Chavez. Chúng tôi đang đợi tướng quân, như các anh đã dặn”

    “Các anh đang mang gì vậy?” ‘viên cảnh sát” hỏi, Clark ngạc nhiên với khả năng tiếng Anh trôi chảy của hắn. John giơ túi mẫu vật bằng đá lên,trong khi Ding lấy vài thiết bị điện tử ra. Sau khi kiểm tra vội vàng chiếc xe, họ thậm chí còn không khám xét thân thể nghiêm túc- lại thêm một bất ngờ đáng vui mừng

    Corp đến tiếp theo, cùng với lực lượng an ninh thân tín nhất, nếu có thể gọi là như thế. Bọn chúng đi trên chiếc xe jeep ZIL của Nga. “Tướng Quân” thực tế đang ngồi trên một chiếc Mercedes từng thuộc về một quan chức chính phủ trước khi nó sụp đổ. Mẫu xe này dù đã lỗi thời nhưng vẫn là chiếc xe sedan thuộc loại cao cấp nhất trong nước này. Corp mặc bộ cánh đẹp nhất dành cho ngày Chủ Nhật của mình, áo sơ minh khaki với quần âu kẻ sọc, cầu vai ghim thứ gì đó như là cấp bậc và đôi ủng như thể được lau từ tuần trước. Mặt trời ở ngay dưới đường chân trời. Bóng tối sẽ sớm ập đến, và nhiều ngôi sao đã vội vã xuất hiện trong bầu không khí mỏng manh của sa mạc.

    Tướng quân có vẻ là người tốt bụng là lịch thiệp, ít nhất là ông ta tỏ ra thế. Ông ta bước ra khỏi xe, đưa tay. Khi bắt tay ông ta, Clark tự hỏi chuyện gì xảy ra với chủ nhân của chiếc Mercedes. Nhiều khả năng bị sát hại cùng với những quan chức khác của chính phủ. Họ chết một phần vì bất tài, nhưng phần lớn vì man rợ chuyên chế, có lẽ là trong tay những người như người đàn ông có bàn tay rắn chắc và tỏ vẻ thân thiện như anh đang bắt đây

    “Các anh đã khảo sát xong chưa?” Corp hỏi, Clark lại ngạc nhiên vì ngữ pháp chuẩn của ông ta

    “Vâng, sir, chúng tôi đã xong. Có thể cho ông xem được không?”

    “Chắc chắn rồi” Corp theo anh đến phía sau chiếc Rover. Chavez lôi ra một tấm bản đồ khảo sát và vài bức ảnh vệ tinh lấy từ nguồn vệ tinh thương mại

    “Đây có lẽ là khoanra đặt cược lớn nhất từ khi thứ này có ở Colorado, độ tinh khiết rất đáng ngạc nhiên. Ngay đây” Clark mở một con trỏ bằng thép và gõ vào bản đồ.

    “Cách đây khoảng 30km….”

    Clark mỉm cười “Ông biết đấy, kể từ khi tôi làm nghề này, tôi vẫn ngạc nhiên về chuyện xảy ra ở đây. 2 tỷ năm trước chắc hẳn đã có một chất bọt khổng lồ nổi lên từ tâm trái đất

    Âm điệu của anh rất trữ tình, anh đã dành rất nhiều thời gian để luyện tập và những lúc rảnh rỗi đọc sách về địa chất cũng giúp anh mượn những từ hoa mỹ để “quảng cáo” về hàng

    “Dù sao đi nữa” Ding nói, sau khi nhận thấy tín hiệu “vật liệu quá tải (overburden) không thành vấn đề và chúng tôi có thể chọn vị trí hoàn hảo”

    “Các anh làm được điều đó như thế nào?” Corp hỏi. Bản đồ đất nước ông ta là một cái bản đồ cũ khác và trông bình thường hơn nhiều

    “Với cái này, sir” Ding dơ lên

    “Đó là cái gì?” viên tướng hỏi

    “Một thiết bị GPS/ hệ thống định vị toàn cầu” Chavez giải thích “Nó giúp chúng tôi không bị lạc đường, sir. Ông chỉ cần nhấn vào nút đó, cái nút cao su”

    Corp làm theo, rồi giơ chiếc hộp nhựa mỏng màu xanh lá cây lớn lên để xem các kết quả. Đầu tiên, nó cung cấp thời gian chính xác, sau đó bắt đầu định vị, hiển thị rằng nó đã khóa 1, rồi 3, và cuối cùng là 4 hệ thống định vị GPS trên quỹ đạo

    “Thật là một thiết bị tuyệt vời” ông ta nói, dù đó không phải là tính năng quan trọng nhất. Bằng cách bấm vào nút này, ông ta đã gửi đi một tín hiệu radio. Bọn họ dễ dàng quên rằng, cách đây chưa đây 100 dặm, ngoài Ấn Độ Dương, phía chân trời xa kia có một chiếc hàng không mẫu hạm. Boong tàu lúc này trống không, vì nhóm trực thăng đã cất cánh một giờ trước đó và hiện ở một nơi an toàn cách họ ba mươi lăm dặm về phía nam

    Corp nhìn thiết bị định vị GPS lần nữa trước khi trả lại “Lục lạc ở đâu thế nhỉ?” ông ta hỏi và Ding lấy nó ra

    “Hộp pin bị hỏng, sir” Chavez mỉm cười giải thích. Âm thanh phát ra từ khẩu súng lục nhỏ duy nhất trên người họ. Viên tướng quân bỏ qua và quay lại Clark

    “Bao nhiêu?” ông ta đơn giản hỏi

    “Chà, phụ thuộc và kích thước mỏ này sẽ cần…”

    “Tiền, Mr. Clark”

    “Anaconda đang chuẩn bị cung cấp cho ông 50 triệu usd, sir. Chúng tôi dự kiến chi trả thành 4 đợt, mỗi đợt 12.5 triệu usd, thêm 10% tổng lợi nhuận từ hoạt động khai thác. Phần ứng trước và phần còn lại sẽ được thanh toán bằng đô la Mỹ”

    “Còn hơn thế. Tôi biết giá trị của monlybdenum” Ông ta đã kiểm tra trên tờ Thời Báo Kinh Tế trên đường tới đây

    “Nhưng chúng tôi sẽ mất 2 năm, có thể gần 3 năm mới tiến hành được khai thác thương mại. Rồi chúng tôi còn phải xác định tuyến đường tốt nhất đưa quặng ra biển. Có lẽ là xe tải, có lẽ là đường tàu nếu mỏ đủ lớn như tôi nghĩ. Ngân sách của chúng tôi phát triển mỏ này vào khoảng 300 triệu usd” Thậm chí còn phải có phí nhân công nữa chứ, Clark không cần phải nói thêm

    “Tôi cần nhiều tiền hơn để giữ cho người của mình vui vẻ. Anh phải hiểu điều đó” Corp hợp lý nói. Nếu ông ta là người đáng kính, Clark nghĩ, đây có thể là một cuộc đàm phán thú vị. Nhưng Corp muốn ử dụng số tiền ứng trước để mua vũ khí nhằm tái chiếm đất nước vốn từng gần như là của ông ta. LHP đã thay thế ông ta, nhưng không đầy đủ. Trốn ở một nơi rậm rạp, nguy hiểm và tối tăm, ông ta sống sót năm ngoái bằng cách buôn caq vào thành phố và tiền lợi nhuận từ việc buôn bán ma túy nhiều đến nỗi giờ ông ta lại trở thành mối đe dọa với chính phủ. Tất nhiên, với số vũ khí mới và kiểm soát đất nước, ông ta sẽ tái đàm phán lại quyền khai thác molybdenum. Đúng là mưu đồ thông minh, Clark nghĩ, nhưng anh đang tìm cách lôi tên khốn này ra khỏi cái lỗ trốn của mình

    “Chà, vâng, chúng tôi rất quan tâm đến sự ổn định chính trị của khu vực này” John nói với nụ cười của một tay trong cho thấy anh biết rất rõ vấn đề. Dù sao thì người Mỹ nổi tiếng với việc làm ăn kinh doanh khắp thế giới, hoặc Corp và những tên kia cũng tin là thế

    Chavez vừa nghịch nghịch thiết bị GPS vừa theo dõi màn hình LCD. Một hình vuông ở góc phải chuyển từ nhạt sang đen. Ding ho khan do bụi trong không khí và quẹt quẹt mũi

    “Được rồi” Clark nói “Ông là người nghiêm túc và chúng tôi hiểu điều đó. 50 triệu trả trước, tài khoản Thụy Sỹ, thế nào?”

    “Cần phải tốt hơn chút nữa” Corp chậm rãi nói. Ông ta đi vòng ra phía sau chiếc Rover và chỉ vào chỗ hàng hóa “Đây có phải là những mẫu đá của các anh không?”

    “Vâng, sir” Clark gật đầu trả lời. Anh giao ra một khối quặng nặng khoảng 3 pound với độ Molly-be-chết tiệt tinh khiết rất cao, nhưng cái này lấy từ Colorado chứ không phải Châu Phi “Muốn cho người của ông xem?”

    “Đây là cái gì?” Corp chỉ vào 2 thứ trong chiếc xe Rover

    “Đèn của chúng tôi, sir” Clark mỉm cười lấy ra một chiếc. Ding cũng làm như thế

    “Các anh có một khẩu súng ở đó” Corp thích thú chỉ vào khẩu súng trường khóa nòng trượt. Hai vệ sỹ của ông ta tiến tới gần hơn

    “Đây là Châu Phi, sir và chúng tôi lo lắng về…”

    “mấy con sư tử?” Corp nghĩ điều đó khá tốt. Ông ta quay lại nói với mấy “cảnh sát” của mình, bọn chúng bật cười phá lên về sự ngu ngốc của hai tên người Mỹ “Chúng tôi giết sư tử” Corp nói với họ sau khi tiếng cười lắng xuống “Không còn gì sống được ở đây đâu”

    Viên Tướng quân nghĩ Clark đứng đó cầm đèn, đúng là đàn ông chân chính. Nó có vẻ là một cái đèn lớn “Nó dùng để làm gì thế?”

    “Chà, tôi không thích bóng tối và khi chúng tôi cắm trại, tôi thích chụp vài bức ảnh về đêm”

    “Đúng vậy” Ding xác nhận “Những thứ này rất hữu dụng” Anh quay lại và nhìn vị trí đội cảnh vệ an ninh của viên tướng quân. Có 2 nhóm, 1 nhóm 4 và 1 nhóm 6 người, thêm hai người đứng cạnh và bản thân Corp

    “có muốn tôi chụp vài bức ảnh của mọi người không?” Clark hỏi, nhưng không lấy máy ảnh ra

    Ngay lúc đó, Chavez bật đèn và chiếu nó về phía hai nhóm người ở đằng xa. Clark xử lý 3 người bên cạnh chiếc Rover. “Đèn” thực sự phát huy tác dụng. Chỉ trong vài giây, ánh sáng cường độ mạnh đã áp đảo hệ thần kinh của bọn chúng, chỉ trong 3 giây hai sỹ quan CIA đã thu dọn chiến trường và trói từng người được

    “Ông nghĩ chúng tôi đã quên à?” viên sỹ quan hiện trường hỏi Corp khi tiếng kêu cánh quạt trực thăng vang lên sau đó 15 phút

    Tất cả những gì Viên Tướng có thể làm là nguyền rủa và quằn quại dưới mặt đất vì đau đớn trong khi tất cả 12 nhân viên an ninh của lão bị vùi mặt xuống bụi, hai tay bị trói sau bằng dây nhựa chặt cảnh sát vẫn dùng khi không còn còng tay. Ding đốt một số đèn ánh sáng hóa học và vung nó lên xuống theo vòng tròn theo chiều gió. Chiếc trực thăng UH-60 Blackhawk đầu tiên cẩn thận bay lơ lửng theo vòng tròn, rọi đèn xuống mặt đất

    “ BIRD DOG 1, đây là BAGMAN”

    “Chào buoir tối, BAGMAN, BIRD DOG 1 đã kiểm soát tình hình. Xuống đi” Clark cười vào radio.

    Chiếc trực thăng đầu tiên hạ xuống bên ngoài khu vực rọi đèn. Những người lính đội Ranger xuất hiện bên ngoài bóng tối như những bóng ma, cách nhau 5m, vũ khí đã hạ thấp và ở trạng thái sẵn sàng

    “Clark?” một giọng gọi lớn, khàn khàn

    “Xin chào!” John vẫy tay gọi lại “Chúng tôi đã bắt được ông ta”

    Một đại úy đội Ranger tiến đến. Một khuôn mặt latin trẻ, mặt sơn ngụy trang và mặc áo gió sa mạc. Lần trước khi đên lục địa Châu Phi anh ta còn là một trung úy, và vẫn còn nhớ lễ tưởng niệm cho những đồng đội trong trung đội bị hy sinh. Đưa đội Ranger quay lại đây là ý tưởng của Clark và cũng dễ sắp xếp. 4 người đàn ông tiến lại phía sau đại úy Diego Checa. Phần còn lại của đội tản ra kiểm tra đám “cảnh sát”

    “Còn hai người này thì sao?” một người hỏi, chỉ vào hai tên vệ sỹ của Corp

    “Đừng bận tâm đến họ” Ding trả lời

    “Đã rõ, sir” một thành viên trong nhóm 4 người nói, lấy còng thép ra và còng thêm vào hai tay đã buộc sẵn bằng dây nhựa. Đại úy Checa tự còng tay Corp, anh và một trung sỹ nâng ông ta đứng dậy trong khi Clark và Chavez lấy đồ cá nhân ra khỏi chiếc Rover và theo những người lính quay về máy bay Blackhawk. Một trong những người lính Ranger đưa cho Chavez bình nước

    “Oso gửi lời chào” viên trung sỹ nói. Ding quay đầu lại

    “Cậu ấy đang làm gì bây giờ?”

    “Học viện quân sự số 1. Anh ấy phàn nàn đã bỏ qua trận này. Tôi là Gomez, Foxtrot, Đội 2 thược trung đội 175. Lần này cũng là trở lại đây”

    “Anh đã xử lý vụ này trông thật dễ dàng” cách đó không xa, Checa đang nói với Clark

    “6 tuần đấy” viên sỹ quan hiện trường cấp cao thản nhiên trả lời. Quy tắc cho phép anh tỏ thái độ như vậy “4 tuần đi chơi với ở cái nơi chim không thèm ỉa này, hai tuần chuẩn bị cho cuộc gặp, 6 giờ chờ đợi và chỉ có 10 giây để hạ ông ta”

    “Diễn ra đúng kế hoạch” Checa nhận xét. Anh đưa qua một bình nước đã cho gatorade, dán mắt nhìn vào viên sỹ quan cấp cao. Đầu tiên Checa nghĩ, bất kể là ai, anh ta cũng quá già để chơi với mấy thằng ranh ma ở nơi ma quái này. Rồi anh nhìn kỹ hơn vào mắt Clark

    “Làm thế quái nào mà cậu làm cmn được điều này, người anh em?” Gomez ấn Chavez vào cửa trực thăng. Mấy cậu lính Ranger tiến lại gần muốn nghe kỹ.

    Ding liếc nhìn vào thiết bị của mình và cười ớn “Ma thuật!”

    Gomez bực mình khi câu hỏi của mình không được trả lời “Cứ để mấy gã này ở đây cái nhỉ?”

    “Đúng thế, bọn chúng chỉ là tay sai” Chavez nhìn họ lần cuối. Sớm hay muộn cũng có người thoát ra- có lẽ thế- với lấy một con dao và giải thoát cho mấy “cảnh sát”; rồi chúng sẽ lo cho hai gã đang bị còng tay “dù sao chúng ta cũng chỉ có săn đuổi boss của bọn chúng”

    Gomez quay lại nhìn đường chân trời “Có sư tử hay linh cẩu ngoài kia không?” Ding lắc đầu. Viên trung sỹ nghĩ, tệ quá

    Những người lính Ranger ngồi vào ghế trên trực thăng và thắt dây an toàn, chiếc trực thăng cất cánh. Khi đã ở trên không, Clark đeo tai nghe vào và đợi cơ trưởng kết nối radio

    “CAPSTONE, đây là BIRD DOG” anh bắt đầu gọi
     
  4. hatoan

    hatoan Lớp 1

    MÓN NỢ DANH DỰ – CHƯƠNG 1.2

    Chênh lệch múi giờ 8 tiếng, ở Washington lúc đó đang là giữa buổi chiều, và Tín hiệu UHF trên trực thăng gửi đến tàu USS Tripoli, sau đó được truyền qua vệ tinh. Văn phòng Tín hiệu Nhà Trắng ngay lập tức kết nối thẳng với điện thoại trên bàn làm việc của Ryan

    “Vâng, BIRD DOG, đây là CAPSTONE”

    Ryan hầu như không thể nhận ra giọng của Clark nhưng bất chấp sự can thiệp của tĩnh điện, lời nói của anh vẫn rõ ràng: “Trong túi rồi, không có bạn bè nào bị thương. Lặp lại, con vịt đã trong túi rồi và 0 thương vong”

    “Tôi hiểu, BIRD DOG, Hãy tiến hành bàn giao như kế hoạch”

    Thật sự rất khó chịu, Jack tự nhủ khi cúp máy. Mấy chiến dịch kiểu này tốt nhất nên để trên chiến trường, nhưng lần này Tổng Thống lại ngoan cố. Anh đứng dậy và bước về Phòng Bầu Dục

    “Bắt được chưa?” D'Agustino hỏi khi Jack bước vội trên hành lang

    “Cô đáng nhẽ không nên biết chuyện này mới phải”

    “Boss đang lo lắng về chuyện đó” Helen nhẹ nhàng giải thích

    “Chà, ông ấy không cần phải lo lắng nữa”

    “Đúng là ghi được một bàn vào lúc cần thiết. Chào mừng quay trở lại, tiến sỹ Ryan”

    Ngày hôm đó cũng có một người khác bị quá khứ ám ảnh

    “Tiếp tục đi” vị bác sỹ tâm lý nói

    “Thật đáng sợ” người phụ nữ nói, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà “Đó là lần duy nhất trong đời tôi thấy và…” dù tốc độ nói đều đều và tông giọng không cảm xúc, nhưng vẻ ngoài của bệnh nhân khiến nhà tâm lý học lớn tuổi lo lắng nhất. Bệnh nhân của bà 35 tuổi, dáng người mảnh khảnh, nhỏ nhắn, tóc vàng, nhưng do ép giảm ăn và uống nên mặt cô sưng vù, tóc rụng nhiều. Làn da nhợt nhạt trông xỉn như phấn, dù trợ giúp với mỹ phẩm, e rằng cũng không giúp được gì nhiều. Vì vậy, hình dạng trước đây của cô trông như thế nào chỉ có thể được hình dung từ lời kể của chính cô. Cô kể lại những gì đã xảy ra ba năm trước. Lời kể của cô dường như có hai lớp ý tưởng trong não cùng một lúc: một của nạn nhân và lớp kia của người ngoài cuộc. Cô nói rất hợp lý như thể đang kể một câu chuyện.

    “ý tôi là anh ta đúng là người như thế, tôi làm việc cho anh ta và thích anh ấy….” giọng nói lại vỡ ra. Người phụ nữ khó khăn nuốt vào, dừng lại một chút rồi tiếp tục “Ý tôi là, tôi ngưỡng mộ anh ấy, tất cả những gì anh ấy làm, tất cả những thứ anh ấy đại diện” cô nhìn lên và lạ thay, đôi mắt khô như giấy bóng kính, sáng rực trên mặt phẳng không có nước mắt “Anh ấy rất quyến rũ, chu đáo và…”

    “Được rồi, Barbara” như thường lệ, vị bác sỹ muốn tiếp cận và an ủi bệnh nhân, nhưng bà cũng biết mình phải giữ khoảng cách và bình tĩnh thảo luận về những gì đã xảy ra với người phụ nữ thông minh và tài giỏi này. Sự việc do một người đàn ông gây ra. Anh ta sử dụng địa vị và quyền lực của mình để lôi kéo phụ nữ đến với mình như ngọn đèn thu hút những con thiêu thân. Chúng bay gần hơn và gần hơn xung quanh ánh hào quang của anh ta, cho đến khi bỏ mạng. Chuyện như vậy thường xuyên xảy ra ở thành phố này. Kể từ đó, Barbara đã từ chối hai người đàn ông. Mỗi người trong số họ có thể là người bạn đồng hành tốt nhất và cùng cô ấy xây dựng một cuộc sống tuyệt vời. Đây là một người phụ nữ thông minh, tốt nghiệp Đại học Pennsylvania với bằng thạc sĩ khoa học chính trị và tiến sĩ quản lý công. Cô không phải là thư ký ngây thơ hay thực tập sinh mùa hè, và có lẽ đó là điều khiến cô càng dễ bị tổn thương hơn. Cô biết mình đủ giỏi để làm ở tổ chức phi chính phủ nào đó, hoặc trở thành một phần của Đồi Capitol, cũng chỉ như cô vượt qua rào chắn thôi. Vấn đề là, con đường chỉ có thể đi về phía trước, và cảnh phía trước thường bị che khuất.

    “Bà biết đấy, dù sao tôi cũng sẽ làm” Barbara nói sau một lúc yên lặng, giọng nghiêm túc nhưng lạnh lùng “anh ấy không cần phải….”

    “Cô có cảm thấy tội lỗi vì điều đó không?” Tiến sỹ Clarice Golden hỏi. Barbara Linders gật đầu. Golden thầm thở dài, nhẹ nhàng nói “Và cô nghĩ rằng mình đã đưa cho anh ta….”

    “tín hiệu” Một cái gật đầu “Đó là những gì anh ấy nói ‘cô đã đưa tín hiệu cho tôi’ – Có lẽ tôi đã làm thế”

    “Không, cô không làm thế, Barbara. Giờ cô tiêp tục kể đi” Clarice nhẹ nhàng ra lệnh

    “Hôm đó tôi chỉ đang trong trong tâm trạng không tốt. Nếu xảy ra vào một ngày khác, vào thời điểm khác, tôi sẽ không làm điều đó, nhưng hôm đó tôi đang trong tâm trạng tệ hại. Tôi bước vào văn phòng cảm thấy như bị cảm lạnh hay gì đó, và sau bữa trưa, bụng tôi nôn nao, vì vậy tôi nghĩ mình nên về nhà sớm, nhưng hôm đó chúng tôi đang làm việc với đề xuất sửa đổi quyền công dân của anh ấy, vì vậy tôi uống hai viên tylenol hạ sốt và lúc 9.00 tối chỉ còn hai chúng tôi trong văn phòng. Quyền công dân là lĩnh vực chuyên môn của tôi”. Linders giải thích “tôi đang ngồi trên ghế sofa dài trong phòng và anh ấy vẫn đi lại như thường lệ khi phát biểu ý kiến, rồi anh ấy tiến về phía sau lưng tôi. Tôi nhớ giọng anh ấy trở nên mềm mại và thân thiện, kiểu như thế, và anh anh ấy nói ‘tóc em đẹp thật, Barbara’ hoặc như vậy, và tôi nói ‘cảm ơn ngài’. Anh ấy hỏi tôi cảm thấy thế nào và tôi nói rằng tôi bị mệt và anh ấy nói tôi sẽ đưa tôi thứ anh ấy thường dùng – brandy” cô nói, ngày càng nhanh hơn như thể muốn vượt qua phần này càng nhanh càng tốt, giống như một người tua nhanh đoạn quảng cáo trong video “Tôi không thấy anh ấy bỏ gì vào rượu cả. Tôi đoán anh ấy luôn có một chai Remy trong ngăn kéo bàn làm việc hoặc loại tương tự. Tôi uống cạn ly

    “Anh ấy chỉ đứng đó, nhìn tôi, thậm chí không nói gì, chỉ nhìn tôi như thể biết chuyện gì sắp xảy ra. Nó giống như….tôi không biết. Tôi biết có điều gì đó không đúng, giống như bà uống say ý, mất kiểm soát” Rồi cô dừng lại trong khoảng 15 giây, tiến sỹ Golden quan sát cô – bà nghĩ, giống như ông ta đã làm thế. Sự mỉa mai khiến bà cảm thấy xấu hổ nhưng đây là công việc; đây là bệnh viện và bệnh nhân đến đây để được giúp đỡ, chứ không phải nhận tổn thương. Bệnh nhân của bà giờ đang theo dõi những gì đã xảy ra. Bạn có thể thấy nó trong mắt cô, luôn thấy. Bộ não giống như một chiếc máy quay phim, nhấp nháy từng cảnh từ cảnh trong quá khứ, và Barbara Linders chỉ đang bình luận về những gì cô thấy, như thể cô chưa từng trải qua trải nghiệm khủng khiếp đó. Barbara đã dành mười phút để mô tả sự việc, phân tích nó một cách khách quan và rất chi tiết. Đầu óc chuyên nghiệp được đào tạo của cô tự nhiên theo dõi toàn bộ sự việc một cách rất rõ ràng. Cuối cùng, cảm xúc lại trở lại với cô

    “Anh ấy không cần phải cưỡng hiếp tôi. Anh ấy có thể…hỏi và tôi sẽ…ý tôi là vào một ngày khác, cuối tuần…tôi biết anh ấy đã lập gia đình, nhưng tôi thích anh ấy và…”

    “Nhưng ông ta đã cưỡng hiếp cô, Barbara. Ông ta đã chuốc thuốc và cưỡng hiếp cô” Lúc này tiến sỹ Golden duỗi tay ra và nắm lấy tay cố, vì giờ tất cả sự thật đã được phơi bày. Barbara Linders đã kể lại toàn bộ câu chuyện kinh hoàng, có lẽ từ khi nó bắt đầu xảy ra. Cô luông nói từng chút một, đặc biệt là phần khó nhất, nhưng đây là lần đầu tiên cô có thể một cách trình tự, mô tả sự việc từ đầu đến cuối và nhìn lại toàn bộ sự việc, từng chút một. Điều đó cho cô một kênh để trút bỏ những tổn thương tinh thần

    “Phải có ai đó khác” Golden nói sau khi cô ngừng khóc

    “Có” Barbara nói ngay lập tức, hầu như không ngạc nhiên khi vị bác sỹ tâm lý có thể nhìn thấy điều này “ít nhất có một phụ nữ khác ở trong phòng, Lisa Beringer. Cô ấy…đã tự tử vào năm sau, đâm xe vào cầu tàu, trông giống như một vụ tai nạn, và uống rất nhiều, nhưng cô ấy đã để lại thư trong văn phòng…và tôi tìm thấy nó” rồi trước sự ngạc nhiên của tiến sỹ Golden, Barbara Linders lấy ra khỏi ví. “ghi chú” được để trong phong bì màu xanh, và bức thư dài 6 trang cho thấy một người phụ nữ có nét chữ đẹp đã quyết định kết thúc cuộc đời và muốn cho mọi người biết lý do tại sao

    Tiến sỹ Clarice Golden đã nhìn những từ ghi chú trước đây. Làm sao những người u sầu luôn làm loại chuyện này! Chiều sâu của sự đau khổ của họ quá lớn để họ có thể nói ra. Ngay cả khi tuyệt vọng, họ vẫn có thể được cứu, chữa lành và trở lại cuộc sống tràn đầy hy vọng nếu họ biết rằng một hoặc hai cuộc điện thoại với một hoặc hai người bạn thân sẽ giúp ích. Golden chỉ xem hai đoạn để biết rằng để biết rằng Lisa Beringer chỉ là một nạn nhân không cần thiết nữa, một phụ nữ cảm thấy cô đơn trong cuộc sống, dù trong văn phòng đầy người có thể giúp đỡ

    Tất cả các bác sĩ tâm thần phải có khả năng che giấu cảm xúc của mình. Clarice Golden đã làm công việc gần 30 năm và đã thể hiện lòng trắc ẩn, sự thấu hiểu và hỗ trợ vô song đối với các bệnh nhân của mình, đặc biệt xuất sắc trong việc trợ giúp các nạn nhân bị lạm dụng tình dục. Tuy nhiên, vẻ ngoài điềm tĩnh và lý trí là cách để bà che giấu cảm xúc thật của mình. Bà ghét mấy kẻ săn mồi tình dục cũng nhiều như bất kỳ sỹ quan cảnh sát nào, thậm chí còn hơn. Một cảnh sát sẽ nhìn vào thi thể nạn nhân, nhìn thấy những vết bầm tím, khuôn mặt đầy nước mắt, nghe thấy tiếng khóc tuyệt vọng. Bác sỹ tâm lý còn thấy những điều đó lâu hơn, phải khám phá ký ức chết chóc của người bị lạm dụng và cố gắng tìm cách xóa bỏ nó. Hiếp dâm là một loại tội phạm ảnh hưởng đến cả tâm thần nạn nhân, chứ không chỉ thân thể và cũng đáng sợ như những thứ hiện hữu mà cảnh sát có thể nhìn thấy, tệ hơn nữa là cả những tổn thương bên trong mà việc chữa lành chúng là công việc cả đời của Clarice Golden. Một người hiền lành, tận tâm sẽ không bao giờ dùng bạo lực để trả thù bọn tội phạm này, nhưng bà căm ghét những kẻ gây ra tội này

    Nhưng đây lại là một trường hợp đặc biệt. Bà vẫn thường có mối liên hệ công việc với các đơn vị cảnh sát chống tội phạm tình dục trong vòng 50 dặm bán kính quanh đây, nhưng trong trường hợp này bà phải kiểm tra xem ai có thẩm quyền với vụ việc vì nó diễn ra trong chính phủ liên bang. Vì vậy, bà sẽ nói chuyện với hàng xóm của mình, Dan Murray của FBI. Và còn một vấn đề khó khăn nữa. Nghi phạm là một cựu thượng nghị sỹ Hoa Kỳ, và thực tế ông ta vẫn có một văn phòng trong Tòa Capitol. Nhưng nghi phạm giờ đã thay đổi công việc. Ông ta không còn là nghị sỹ đại diện cho New England nữa, giờ ông ta là Phó Tổng Thống của Hoa Kỳ



    ComSubPac (Tư lệnh Hạm đội tàu ngầm Thái Bình Dương) từng là vị trí được nhiều người thèm muốn nhưng giờ đã trở thành dĩ vãng. Vị chỉ huy vĩ đại đầu tiên là Trung Tướng Charles Lockwood và tất cả những tướng lĩnh đã đánh bại quân Nhật, chỉ có Chester Nimitz và có lẽ Charles Layton đóng vai trò quan trọng hơn. Chính trong văn phòng nhìn ra Trân Châu Cảng này, Lockwood đã phái Mush Morton, Dick O’Kane và Gene Fluckey và những huyền thoại khác tham gia những trận chiến khốc liệt trên biển. Vẫn cùng một văn phòng, cùng một cánh cửa, thậm chí cùng một bảng hiệu trên cửa – Tư Lệnh, Hạm đội tàu ngầm, Hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ - nhưng bây giờ với cấp bậc cho vai trò này đã thấp hơn. Chuẩn đô đốc/ thiếu tướng Bart Mancuso, USN, biết rằng anh rất may mắn khi ngồi vào vị trí này. Đó là một tin tốt

    Tin xấu là anh thực chất đang tiếp quản một công việc sắp tàn. Lockwood đã từng chỉ huy một đội tàu ngầm và tàu tiếp liệu xuất sắc. Gần đây, Austin Smith cũng đã chỉ huy khoảng bốn mươi tàu trên đại dương lớn nhất thế giới này, nhưng Mancuso giờ tiếp quản quân số xuống còn 19 tàu tấn công nhanh và 6 tàu ngầm tên lửa đạn đạo – và tất cả đều neo ở Bremerton chờ tháo dỡ. Không có con tàu nào được giữ lại, thậm chí không có tàu nào được sử dụng làm bảo tàng lưu giữ lịch sử. Mancuso cũng chẳng bận tâm nhiều lắm. Anh chưa bao giờ thích tàu ngầm tên lửa, chưa bao giờ thích mục đích lén lútcủa chúng, chưa bao giờ thích cách tuần tra tẻ nhạt của chúng, chưa bao giờ thích tư duy của những người chỉ huy trên những con tàu đó. Được đào tạo trưởng thành trên tàu tấn công nhanh, Mancuso luôn thích ở giữa trận chiến – từng thích thế, anh tự sửa lại

    Trận chiến đã trôi qua. Chiến tranh đã kết thúc, hoặc gần kết thúc. Nhiệm vụ của tàu ngầm tấn công nhanh chạy bằng năng lượng hạt nhân đã thay đổi kể từ thời Lockwood. Các tàu nổi, dù là tàu thương mại hay tàu chiến, từng là con mồi của chúng, nhưng giờ đây chúng chỉ có nhiệm vụ tiêu diệt tàu ngầm đối phương, giống như các máy bay chiến đấu trên tàu sân bay đang cố gắng tiêu diệt máy bay đối phương. Các chức năng của chúng đã được chuyên biệt hóa, chủ yếu tập trung vào các cải tiến về thiết bị và huấn luyện, khiến chúng trở thành loại tàu ngầm tốt nhất trong số các tàu ngầm. Không có gì tốt hơn một tàu ngầm tấn công chạy bằng năng lượng hạt nhân khi có săn bắt và tiêu diệt.

    Điều mà không ai có thể ngờ tới là các SSN của bên kia sẽ biến mất. Mancuso đã dành cả cuộc đời chuyên nghiệp của mình để luyện tập cho một thứ mà anh hy vọng sẽ không bao giờ đến, phát hiện, xác định vị trí, áp sát và tiêu diệt tàu ngầm của Liên Xô, cho dù là tàu tên lửa hay các tàu tấn công nhanh khác. Trên thực tế, anh đã đạt được điều mà không có thuyền trưởng tàu ngầm nào khác từng mơ ước làm được. Anh đã hỗ trợ trong việc bắt một tàu ngầm Nga, một chiến công vẫn nằm trong số những thành tựu bí mật nhất của quốc gia – và một cuộc bắt giữ vẫn tốt hơn là tiêu diệt, phải không – nhưng rồi thế giới đã thay đổi. Anh đã đóng góp vai trò của mình và tự hào về điều đó. Liên Xô giờ không còn nữa

    Thật không may - như anh nghĩ về nó - Hải quân Liên Xô cũng không còn nữa, và không cần lo lắng về tàu ngầm của kẻ thù, đất nước anh, cũng như nhiều lần trong quá khứ, đã tưởng thưởng các chiến binh bằng cách lãng quên họ. Bây giờ có rất ít nhiệm vụ phải làm cho những chiếc tàu của anh. Hải quân Liên Xô lớn mạnh và đáng gờm một thời về cơ bản chỉ còn là một ký ức. Chỉ tuần trước, anh đã nhìn thấy các bức ảnh vệ tinh về các căn cứ tại Petropavlovsk và Vladivostok. Mọi con tàu của Liên Xô – người Nga! - đã bị bỏ hoang từ lâu trên bờ biển, và ở phần trên cùng của thân tàu, anh thậm chí có thể nhìn thấy rỉ sét màu vàng, nơi lớp sơn đen bị bong ra.

    Còn những nhiệm vụ khả thi khác thì sao? Săn tàu buôn chỉ là một trò đùa – tệ hơn, các phi công của hạm đội tuần tra chống ngầm P-3C Orion đó từ lâu đã sửa đổi máy bay để mang tên lửa không đối đất và chúng cũng nhanh hơn tàu ngầm mười lần, Nếu tấn công một tàu buôn, họ chắc chắn làm điều đó nhanh hơn và tốt hơn tàu ngầm

    Đáng buồn thay, điều tương tự cũng xảy ra đối với tàu chiến mặt nước – những gì đã từng là chúng. Sự thật đáng buồn, nếu có thể gọi là vậy, là mặc dù hải quân Mỹ đã bị suy yếu và giảm về quy mô, nhưng lực lượng này vẫn có thể đối phó với bất kỳ lực lượng hải quân nào trên thế giới ngay trước khi chúng kịp huy động và tung ra

    Và giờ thì sao? Nếu ban thắng giải Super Bowl, bạn vẫn còn một đội cần giải quyết trong mùa giải tới. Nhưng trong trò chơi khắc nghiệt nhất của con người, chiến thắng có nghĩa là chiến thắng vĩnh viễn. Không còn tàu địch trên biển, và trên đất liền còn lại rất ít. Trong hoạt động quân sự của kỷ nguyên mới này, trong số các nhóm mặc quân phục, lực lượng tàu ngầm là lứa đầu tiên thất nghiệp. Lý do duy nhất để còn chức ComSubPac là sức ỳ quan liêu. Bên cạnh đó, lực lượng tàu ngầm cũng nên giữ lại các sĩ quan cấp cao của mình, cũng như các sĩ quan cấp cao trong các đơn vị quân sự khác - cho dù đó là lực lượng không quân, lực lượng mặt đất hay lực lượng phục vụ.

    Chỉ có 7 trong số 19 tàu ngầm tấn công nhanh đang hoạt động trên biển. 4 tàu đang phải sửa chữa lớn và các bãi đang kéo dài công việc của họ hết mức có thể để biện minh cho cơ sở hạ tầng của chính mình. Những người còn lại ở bên cạnh các tàu tiếp tế hoặc ở bờ biển, nơi các đội bảo trì tìm thấy những công việc mới mẻ, thú vị để duy trì danh tính và tình trạng trong các cơ sở quân sự. Bảy tàu ngầm trên biển, một tàu ngầm tấn công nhanh chạy bằng năng lượng hạt nhân đang theo dõi Trung Quốc, ồn ào đến mức Mancuso hy vọng tai của những sỹ quan sonar sẽ không bị tổn thương nghiêm trọng. Theo dõi họ giống như quan sát một người mù lảng vảng trong bãi đậu xe giữa ban ngày. Hai tàu khác đang tiến hành nghiên cứu môi trường và thực sự đang theo dõi quần thể cá voi trong đại dương - không phải cho những người săn bắt cá voi, mà cho các nhóm bảo tồn. Cuối cùng, tàu ngầm của anh đã tìm kiếm tới lui, và hóa ra có nhiều cá voi hơn dự kiến, và chúng không quá nguy cấp như mọi người nghĩ, vì vậy nhiều nhóm môi trường sắp gặp phải vấn đề gây quỹ. Tất cả chuyện này rất ổn với Mancuso. Anh chưa bao giờ muốn giết một con cá voi cả

    Bốn chiếc tàu khác đang tập luyện, chủ yếu là luyện tập với nhau. Nhưng các nhà bảo vệ môi trường đang trả thù Lực lượng tàu ngầm, Hạm đội thái bình dương Hoa Kỳ. Họ từng phản đối việc xây dựng và hoạt động tàu ngầm trong ba mươi năm, giờ đây họ lại phản đối việc tháo dỡ chúng, và hơn một nửa thời gian làm việc của Mancuso dành để nộp tất cả các loại báo cáo, trả lời cho câu hỏi và giải thích chi tiết về câu trả lời của chính mình. “Những tên khốn vô ơn” Mancuso càu nhàu. Anh đang giúp đỡ mấy co cá voi, phải không? Vị đô đốc gầm gừ với công cà phê và mở tập tài liệu mới

    “Tin tốt, thuyền trưởng” một giọng nói đột ngột vang lên

    “Ai cho cậu cmn vào đây?”

    “Tôi có sư tha thứ của chief” Ron Johns trả lời “anh ấy nói anh đang chết chìm trong công việc giấy tờ”

    “Anh ta biết rõ mà” Mancuso đứng dậy chào mừng khách, tiến sỹ Johns cũng có vấn đề của mình. Chiến tranh lạnh kết thúc cũng khiến các nhà thầu quốc phòng bị thiệt hại, và Johns chuyên về hệ thống sonar dùng trên tàu ngầm. Sự khác biệt là Johns cũng đã kiếm được một đống tiền trước đó rồi “Vậy tin vui là gì?”

    “Hệ thống phần mềm mới của chúng tôi có thể được sử dụng để xác định các loài động vật có vú dưới nước. Vừa nhận được cuộc gọi từ Chicago và họ đã xác định được thêm 20 con cá voi lưng gù ở Vịnh Alaska. Tôi nghĩ sẽ nhận được hợp đồng từ NOAA (Cơ quan khí quyển và đại dương quốc gia Mỹ). Giờ tôi có thể mời anh bữa trưa được rồi” Jones thả người xuống ghế da. Anh thích Hawaii và ăn mặc đúng kiểu dân ở đây. Chiếc áo sơ mi giản dị và không tất, chỉ mang một đôi giày thể thao

    “Cậu còn nhớ những ngày xưa đẹp đẽ không?” Bart hỏi với ánh mắt kỳ lạ

    “Ý anh là chạy quanh đại dương ở độ sâu 400 feet, ở lỳ trong ống thép và tường sắt trong hai tháng, ngửi mùi dầu suốt ngày, ăn cùng loại thức ăn hàng tuần và xem mấy bộ phim cũ trên chiếc TV có màn hình to bằng tờ giấy, làm việc từ 6 giờ sáng đến 12 giờ đêm, được ngủ có 5 tiếng về đêm và lúc nào cũng phải tập trung như bác sỹ phẫu thuật á? Phải, Bart, ngày xưa đẹp đấy” Jones dừng lại, nghĩ trong một giây “Tôi nhớ những ngày trẻ khi nó là vui vẻ. Chúng ta đang khá tốt, phải không?”

    “Tốt hơn trung bình” Mancuso trả lời “Chuyện gì xảy ra với cá voi?”

    “Phần mềm mới mà người của tôi đã thiết kế có thể cho biết nhịp thở và nhịp tim của chúng và tạo ra một đường Hertz rõ ràng. Khi mấy con voi đó đang bơi, nếu anh đặt ống nghe vào nghe, màng nhĩ của anh có thể bị chấn động”

    “Mục đích thực sự của phần mềm là gì?”

    “Tất nhiên là để theo dõi tàu ngầm lớp K” Jones mỉm cười khi nhìn ra căn cứ hải quân trống trải bên ngoài cửa sổ “Nhưng tôi không thể nói điều đó nữa. Chúng tôi đã thay đổi hàng trăm dòng mã để cho phần mềm một công dụng mới và đã nói chuyện với NOAA”

    Mancuso muốn nói về việc sử dụng phần mềm đó để theo dõi một số tàu ngầm lớp K do người Iran sở hữu ở Vịnh Ba Tư, nhưng nghe nói rằng người Iran mất tích một chiếc. Con tàu ngầm đó có thể đã va phải một tàu nổi, bị bẹp dúm và vỡ tan tành, và thủy thủ đoàn trên tàu chở dầu thậm chí còn không nghe thấy tiếng nổ. Dù sao, các tàu ngầm lớp K khác hiện đang ở bến. Có thể người Iran đã nghe lời chế nhạo của các thủy thủ cũ về tàu ngầm nên không có ý định đụng tàu mới - dù sao ai cũng biết những chiếc tàu ngầm đó cũng chỉ là “Pigboat/tàu lợn”

    “Ở đó trống trải quá” John chỉ ra nơi từng là căn cứ hải quân lớn nhất. Không có một con hàng không mẫu hạm nào trong tầm mắt, chỉ có hai con tuần dương hạm, 1 nửa đội khu trục, khinh hạm cũng gần bằng số lượng đó cùng 5 tàu tiếp liệu “Ai đang chỉ huy Hạm đội PAC bây giờ, một chief à?”

    “Chúa ơi, Ron, đừng có nói cho ai biết điều này, được chứ?”
     
    My Nga Nguyen thi thích bài này.
Moderators: galaxy, teacher.anh

Chia sẻ trang này