Giới thiệu sách Khi hơi thở hóa thinh không - Paul Kalanithi

Thảo luận trong 'Giới thiệu sách hay chưa có trên TVE-4U' bắt đầu bởi coughgerm, 16/8/17.

Moderators: CreativeIdiot
  1. coughgerm

    coughgerm Lớp 7

    LỜI TỰA CUỐN WHEN BREATH BECOMES AIR

    Cách đây gần đúng một năm tôi có post một bài của bác sĩ Paul Kalanithi đăng trên tờ báo Stanford Medicine. Sau đó không lâu thì ông mất, hưởng dương 37 tuổi. Gần đây, cuốn sách ông viết lúc cuối đời, When Breath Becomes Air, đã nằm trong danh sách New York Times Best Sellers. Nếu có dịp, quí bạn nên mua về đọc vì đây là một tự truyện vô cùng cảm động, viết bởi một bác sĩ giải phẫu thần kinh phải đối diện với cơn ác bệnh.
    Tôi chỉ xin lược dịch lời đề tựa cho cuốn sách, viết bởi Abraham Verghese, một bác sĩ chuyên khoa bệnh truyền nhiễm.

    Nguyễn Xuân An


    LỜI TỰA CUỐN WHEN BREATH BECOMES AIR
    Abraham Verghese

    Trong khi viết những dòng này tôi chợt nghĩ, lời tựa nên xem như lời bạt thì hay hơn. Vì khi nói về Paul Kalanithi thì mọi khái niệm về thời gian đều đảo ngược. Tôi chỉ thực sự hiểu Paul hơn sau khi anh đã chết, chỉ thực sự gần gũi với anh khi anh không còn nữa.
    Tôi gặp anh một buổi chiều khó quên tại Stanford đầu tháng Hai năm 2014. Anh vừa đăng một bài op-ed nhan đề “ Tôi Còn Sống Được Bao Lâu?” trên tờ New York Times, một tiểu luận mà độc giả đã hưởng ứng vô cùng nồng nhiệt và trong những ngày sau đó, đã lan rộng như vết dầu loang. Vì lý do đó, anh đến gặp tôi để chuyện vãn, để hỏi ý kiến về đại diện văn chương, biên tập viên, và quá trình xuất bản nói chung-- anh muốn viết một cuốn sách, cuốn sách này, cuốn sách mà quí vị đang cầm trong tay. Tôi còn nhớ hôm ấy ánh sáng mặt trời le lói xuyên qua cành cây mộc lan trồng trước văn phòng. Paul ngồi đối diện, hai bàn tay thon thả để yên, hàm râu dầy rậm của một nhà tiên tri, đôi mắt đen lóng lánh nhìn tôi như dò xét. Trong ký ức của tôi, hình ảnh đó có cái vẻ của một bức tranh của Vermeer, sắc sảo như hình chụp bởi hộp chiếu hình- một cái camera obscura. Tôi nhớ mình nghĩ trong bụng là phải ghi nhớ, vì hình ảnh in trên võng mạc đó vô cùng quý báu. Và vì, trong cái bối cảnh của bệnh tình của Paul, tôi không chỉ nhận thức được lẽ chết của anh mà còn của chính tôi.
    Chiều hôm ấy, chúng tôi chuyện trò lan man đủ thứ. Anh đang làm thường trú trưởng ngành giải phẫu thần kinh. Chúng tôi chắc đã từng gặp nhau nhưng chưa bao giờ có cùng bệnh nhân. Anh kể khi còn học ở Stanford anh đã chọn cả ban sinh vật lẫn ban Anh văn, và rồi tiếp tục học lên để lấy bằng thạc sĩ văn chương Anh ngữ. Cả đời lúc nào anh cũng yêu đọc sách, viết văn. Anh đã có thể trở thành một giáo sư Anh văn một cách dễ dàng--thực vậy, có một lúc trong đời, anh đã có chí hướng đó. Nhưng rồi giống như thánh Paul Tông Đồ trên đường đến Damascus, anh đã nghe được tiếng gọi. Và anh đã trở thành một y sĩ. Nhưng anh vẫn luôn mơ ước một ngày sẽ trở lại với con đường văn chương, để có thể viết một cuốn sách. Anh tưởng mình còn dư thì giờ. Tại sao không? Nhưng bây giờ thời gian lại là cái mà anh không có.
    Tôi nhớ nụ cười hiền lành, hóm hỉnh, và hơi có vẻ ranh mãnh của anh, cho dù khuôn mặt của anh có hốc hác và phờ phạc. Thân xác anh đã bị dày xéo hành hạ bởi căn bệnh ung thư, nhưng một phương thức trị liệu mới đã có kết quả tốt, cho phép anh nhìn xa hơn một chút. Lúc học y khoa, anh tưởng thế nào mình cũng thành bác sĩ tâm thần, nhưng nào ngờ lại đâm ra yêu ngành giải phẫu thần kinh. Yêu đây không chỉ là sự say mê cái phức tạp của hệ thần kinh, hay cảm giác toại nguyện vì có thể xử dụng bàn tay cho những kỳ công tuyệt vời-- nhưng đó là một tình yêu và lòng thấu cảm với những người bệnh đau đớn. Những điều này anh không nói ra nhưng tôi đã nghe từ những học trò của tôi, những người đã từng đi thực tập với anh. Và rồi chúng tôi nói chuyện về lẽ chết.
    Sau lần gặp đó, chúng tôi vẫn giữ liên lạc qua điện thư, nhưng không bao giờ gặp lại. Lý do chẳng phải chỉ vì tôi đã biến mất vào cái thế giới của thời hạn và trách nhiệm, nhưng còn vì tôi không muốn làm phí thời giờ của anh. Nếu Paul muốn gặp thì tôi sẽ sẵn sàng. Tôi chỉ không muốn anh phải tốn thời giờ cho một người bạn mới. Tôi vẫn hằng nghĩ đế anh, và vợ con anh. Tôi muốn hỏi coi xem anh có còn viết không. Anh có tìm được thì giờ không? Trong nhiều năm trời làm việc như một y sĩ bận rộn, tôi phải cố lắm mới có thì giờ để viết. Tôi muốn kể anh nghe lời của một văn sĩ nổi tiếng có lần chia xẻ với tôi về vấn đề này, “ Nếu tôi là bác sĩ giải phẫu thần kinh và nói với khách là tôi phải đi vì có ca giải phẫu cấp bách, thì chẳng ai nói gì cả. Nhưng nếu tôi cáo lỗi với bằng hữu đang ngồi trong phòng khách là tôi phải lên lầu để viết thì---” Tôi tự hỏi không biết Paul sẽ thấy tức cười không, bởi vì anh có lý do chánh đáng để trốn lên lầu viết.
    Trong khi Paul đang viết cuốn sách này thì anh cho đăng một bài tiểu luận xuất sắc trên Stanford Medicine, trong một số báo dành nói về ý niệm thời gian. Tôi cũng viết một bài trên cùng số báo, đăng ngay cạnh bài của anh nhưng không biết, cho đến khi cầm báo trên tay thì mới thấy. Khi đọc thì tôi mới có dịp thấy rõ hơn một điều là: văn của Paul hay tuyệt vời. Giá anh có viết về đề tài nào đi nữa thì đọc vẫn thấy hay. Nhưng anh không viết về bất cứ đề tài nào-- anh viết về thời gian và ý nghĩa của nó đối với anh trong lúc này, trong cái bối cảnh của cơn bạo bệnh. Và vì đó nên nó càng thấm thía, chua xót hơn.
    Nhưng điều tôi phải nói lại là: văn của anh đọc qua thì không thể quên được. Những giòng mực tuôn ra từ ngòi bút của anh như những sợi tơ vàng óng ánh.
    Tôi đọc đi đọc lại bài viết của anh, chỉ để hiểu điều anh muốn truyền đạt. Trước hết, lời văn anh như có nhạc tính, như kiểu bài thơ của thi sĩ Galway Kinnell, một loại nửa thơ, nửa văn xuôi. (“Nếu có một ngày/ em ngồi bên cạnh người mình yêu/ trong một quán cà phê ở cuối/ chiếc cầu Pont Mirabeau, tại quán rượu có quầy bằng kẽm/ nơi rượu vang sóng sánh trong những cái ly loe bên trên…”) Nhưng nó cũng có cái vị của một cái gì khác, một cái gì từ một mảnh đất cổ xưa, từ một thời trước khi có quán rượu quầy kẽm. Vài ngày sau khi đọc lại tôi mới nhận ra là văn của Paul khiến ta gợi nhớ lại giọng văn của Thomas Browne. Browne viết cuốn Religio Medici (Tôn Giáo của một Bác Sĩ) với lối văn xuôi của thời 1642, với những cách hành văn và đánh vần cổ xưa. Khi tôi còn là một y sĩ trẻ tuổi, tôi đã từng bị ám ảnh bởi cuốn sách đó, đã đeo đuổi nó như một người nông gia cố rút cạn cái đầm nước mà đời cha mình đã không làm được. Biết đó là một việc làm vô ích, thế nhưng tôi cố liều đi tìm chìa khóa bí mật, có lúc đã vất sang một bên vì thất vọng, nhưng rồi lại nhặt lên lại, không chắc có giúp gì cho mình không, nhưng khi đọc to lên thì lại nghĩ biết đâu đấy. Tôi cảm thấy có lẽ mình thiếu một cái gì đó nên không lĩnh hội đươc. Nhưng cố đến mấy cũng vẫn mờ mịt.
    Bạn thắc mắc tại sao? Sao lại phải cố vậy? Ai thèm để ý đến Religio Medici?
    Ai để ý hả? Để tôi nói bạn nghe. William Osler, thần tượng của tôi chứ còn ai vào đây. Osler là cha đẻ của ngành y học đương thời. Ông mất năm 1919. Ông cũng đã từng say mê cuốn sách đó. Khi sống nó đã là cuốn sách gối đầu giường và khi chết ông xin một cuốn đóng vào quan tài chôn theo. Đọc đi đọc lại cả chục năm sau, cuối cùng tôi mới hiểu. Phải đọc to lên thì mới thấm thía được cái ngữ điệu. Khi tới đoạn cuối cuốn sách của Paul, bạn hãy đọc to lên thì sẽ nghe thấy những câu dài tương tự, nghe được cái phách nhạc tưởng như có thể nhịp chân theo ---nhưng giống như khi đọc Browne, bạn sẽ đánh sai nhịp chút xíu. Paul chính là một Browne tái sanh.
    Rồi thì cuối cùng Paul đã chết. Tôi đến tham dự buổi lễ truy điệu trong nhà thờ Stanford, một giáo đường tuyệt đẹp mà tôi thường hay đến những lúc không có ai, để được ngồi trong im lặng, để được thức tỉnh. Nhà thờ hôm ấy không một chỗ trống. Tôi ngồi mé một bên, nghe những chia xẻ cảm động của những người bạn thân, của mục sư, và của người em của anh. Paul không còn nữa nhưng sao tôi bỗng cảm thấy bắt đầu biết anh hơn, hơn lần gặp nhau trong văn phòng, hơn qua vài bài tiểu luận anh đã viết. Con người anh bắt đầu rõ nét hơn qua những chuyện kể trong nhà thờ Stanford Memorial Church. Ngôi giáo đường với mái vòm cao vút là nơi lý tưởng để tưởng nhớ con người mà xác thân tuy đã nằm sâu trong lòng đất nhưng lại còn rất sống. Anh còn sống qua hình ảnh của người vợ và đứa con gái thân yêu, qua cha mẹ và anh chị em đang khóc thương, và trong lòng của không biết bao nhiêu bạn bè, đồng nghiệp, và bệnh nhân ngồi chật ních nhà thờ. Anh vẫn còn đó trong buổi tiếp tân sau đó. Tôi nhìn thấy những khuôn mặt an nhiên bình thản, như vừa là chứng nhân cho một cái gì đẹp vô cùng. Mặt tôi trông chắc cũng như vậy: Chúng tôi đã tìm ra ý nghĩa trong nghi thức phụng vụ, trong nghi thức phúng viếng, và trong những giọt lệ nhỏ ra. Lại còn có những ý nghĩa khác trong buổi tiếp tân trong khi ăn uống và chuyện trò với những người xa lạ, chỉ biết nhau qua mối giao tình với Paul.
    Nhưng mãi cho đến khi nhận được những trang giấy này, cuốn sách bạn đang cầm trong tay, hai tháng sau khi Paul đã khuất bóng, tôi mới thực sự cảm thấy hiểu anh, hơn cả nếu tôi đã có cái hân hạnh làm bạn với anh. Sau khi đọc cuốn sách mà bạn sẽ đọc, thú thật tôi cảm thấy mình kém cỏi: Sự thành thật và chân lý trong lời văn đã làm tôi choáng váng, nín thở.
    Hãy ngồi xuống. Hãy chuẩn bị. Để biết thế nào là dũng khí. Để biết khi tự giải bày ra như vậy đòi hỏi một sự can đảm là dường nào. Nhưng hơn hết, để thấy khi mất đi mà vẫn sống, vẫn để lại một ảnh hưởng sâu xa trong cuốc đời của người khác, bằng những giòng chữ của mình. Trong một thế giới của sự thông tin không đồng bộ, nơi mà chúng ta vùi đầu vào màn ảnh, con mắt thì không lúc nào rời cái vật thể hình chữ nhật rung động trong bàn tay, ta chỉ để tâm vào những cái phù du. Hãy ngưng tất cả để có một đối thoại với người đồng nghiệp trẻ tuổi đã quá cố của tôi, một người nay sẽ trẻ mãi không già, và tồn tại muôn đời trong ký ức. Hãy lắng nghe lời Paul nói. Trong cái thinh lặng giữa những hàng chữ, hãy nghe điều mình muốn trả lời. Đó mới chính là thông điệp của anh. Tôi hiểu rồi. Tôi hy vọng bạn rồi cũng sẽ hiểu. Đó là một món quà.

    Abraham Verghese

    Mar 06 2016


    Nguyễn Xuân An lược dịch.
     
    bdsg, Lan Giao, lemontree123 and 3 others like this.
  2. bun_oc

    bun_oc VIP

    Thông tin sách:
    Tên sách:
    KHI HƠI THỞ HÓA THINH KHÔNG
    Tựa gốc: When breath becomes air
    Tác giả: Paul Kalanithi
    Biên dịch: Trần Thanh Hương
    Số trang: 235
    Năm xuất bản: 2017
    NXB Lao Động, Alphabooks - Omega+
    [​IMG]

    Mình vừa đọc xong cuốn sách này, thấy sách rất hay và cảm động. Đọc lại lời đề tựa (như trích ở bài trên) thì thấy có nhắc về bài viết "Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link" của Paul đăng trên New York Times năm 2014, khi anh vừa phát hiện ung thư được 8 tháng, đã thu hút làn sóng phản hồi và thổ lộ lớn từ độc giả. Mình xin dịch tạm và chia sẻ với các bạn bài viết này, cũng có thể coi như một bài review của chính tác giả cho cuốn sách mà lúc đó anh còn chưa hoàn thành.

    Cuốn sách còn có bìa mà mình rất thích. Bìa trước là hình trong tấm áo bác sĩ phẫu thuật, bìa sau là hình nhân vật trong áo bệnh nhân, cũng như câu trích dẫn ở bìa gập: "Khi được chẩn đoán mang bệnh nan y trong người, tôi bắt đầu nhìn thế giới qua hai lăng kính; tôi bắt đầu nhìn cái chết trong cả hai vai trò: bác sĩ và bệnh nhân." - Paul Kalanithi
    20170912_221251.jpg

    Dù sách còn sót khá nhiều lỗi chính tả, nhưng mình đánh giá 5/5.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/9/17
    bdsg, hmduc44, baothoa and 7 others like this.
  3. lemontree123

    lemontree123 Lớp 7

    Cuốn này nghe giới thiệu thấy hay quá. chắc mình cũng nên mua nó. thấy tiki đang bán cuốn này 87K nhỉ. @Leo3008, bản của bạn là Tiếng Anh nhỉ. Dạo này mình lười đọc sách tiếng Anh rồi nên chắc cũng không xin đâu. :)
    Thấy Webtaisach cho download ebook nhưng nhìn vào 3 cái link toàn dẫn ra mấy trang như tiki.vn, adayroi.com, lazada.com. Chắc toàn là hàng fake để câu kéo người ta click link và bán thông tin fb/g+
     
    Leo3008 and teacher.anh like this.
  4. vinhtruyen92

    vinhtruyen92 Lớp 7

    Bạn nào cần có thể inbox mình có file pdf nhé! (Sưu tầm).
     
  5. lemontree123

    lemontree123 Lớp 7

    Hôm trước mình cũng đọc bản PDF này rồi (khá nhiều lỗi). Mình đã lấy về và sửa lại rồi làm file epub. Có ai thích đọc thì lấy sách ở dưới nhé.

    Lời nhắn của mod:
    Sách vẫn trong thời hạn sách mới theo quy định diễn đàn. Vì vậy file đính kèm bị gỡ bỏ.
     
    Last edited by a moderator: 5/1/19
  6. Chết có gì đáng sợ, dũng cảm đối mặt & chiến đấu với cái chết đó mới là thứ cao đẹp mà không nhiều người làm được. Với Khi hơi thở hóa thinh không, Paul Kalanithi đã cho cả thế giới thấy một cái nhìn đầy chân thực về tình cảnh của một con người văn minh lúc cận kề cái chết. Đủ mọi cung bậc cảm xúc hỷ nộ ái ố, từ hy vọng tới tuyệt vọng, từ buồn đau tới sung sướng, và trên tất cả, là một sự nuối tiếc cho một sự nghiệp sắp tới đỉnh cao biểu hiện rõ nhất bằng việc khi anh lìa đời thì đây là một cuốn sách vẫn chỉ còn là bản thảo.
    [​IMG]
    (Ảnh chụp ở tòa nhà cao nhất thành phố bởi team Reviewsach.net)
     
  7. androidZ

    androidZ Mầm non

    bác có thì cho e xin 1 bản epub vs, e thấy quyển này từ 2016, giờ 3 năm rồi mà nhỉ ( e nhớ quy định diễn đàn là 2 năm thôi thì pải)
     
  8. kerry_13

    kerry_13 Lớp 5

    Xem tiki thì thấy ngày xuất bản là 07/2017, còn fahasa thì 08/2017, chờ qua tháng sau đi bác :)
     
  9. androidZ

    androidZ Mầm non

    ok, thank bác nhé, có thể là bản tái bản, nhưng 1 tháng chắc e đợi được, kiếm quyển khác để mần tạm vậy :)
     
  10. kimtrongnew

    kimtrongnew Lớp 1

    Có text cho ai muốn làm ebook đây;)
     

    Các file đính kèm:

    hoangtuna and kerry_13 like this.
  11. kerry_13

    kerry_13 Lớp 5

    Mình đã làm sẵn ebook đây rồi, nhưng theo rule forum nên chưa share. Cơ mà theo như text bạn up lên thì trên mấy trang web đọc truyện hẳn là đã có rồi.
     
    teacher.anh thích bài này.
  12. kerry_13

    kerry_13 Lớp 5

    Mình shared ở đây rồi nhé bạn.
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     
    hoangtuna thích bài này.
Moderators: CreativeIdiot

Chia sẻ trang này