Thiếu nhi Lại thằng nhóc Emil - Astrid Lindgren

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi p2p12411, 30/9/13.

Moderators: thanhbt
  1. p2p12411

    p2p12411 Lớp 7

    [​IMG]

    Tên sách: LẠI THẲNG NHÓC EMIL
    Tác giả: ASTRID LINDGREN (1907–2002)
    Người dịch: Vũ Hương Giang
    Nhà xuất bản: NXB HỘI NHÀ VĂN
    Năm sản xuất: 2008
    Đánh máy & sửa chính tả: nutuongcuop
    Chuyển sang ebook: nutuongcuop
    Ngày hoàn thành: 14/01/2009
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    Emil làng Lönneberga là tên một thằng nhóc sống ở làng Lönneberga. Đó là một thằng nhóc hiếu động và bướng bỉnh chứ không ngoan ngoãn được như các bạn, mặc dù trông nó dễ thương. Mà quả dễ thương thật những lúc nó không gào thét.

    Mắt Emil xanh và tròn xoe, gương mặt cũng tròn, hai má đỏ au, mái tóc sáng màu vừa bông vừa mềm. Mọi nét gộp lại khiến nó trông dễ thương đến nỗi người ta có thể tưởng đâu Emil là một thiên thần nhỏ đích thực. Nhưng ai ơi chớ có tưởng bở.

    Thằng nhóc lên năm tuổi và khỏe như một con bò mộng nhỏ. Nó sống trong trang trại Katthult ở làng Lönneberga tại Smăland, một vùng đất thuộc Thụy Điển. Và bởi dân vùng Smăland nói tiếng địa phương Smăland nên Emil cũng đặc sệt giọng ấy. Đấy đâu phải lỗi của nó. Giả sử nó muốn lấy mũ, nó không nói như những đứa trẻ khác: “Cho con xin cái mũ”, mà nói: “Đưa con cái mú!” Cái “mú” của Emil là một chiếc mũ mềm xanh lơ có lưỡi trai màu đen, trông xấu chết. Bố đã mua cho nó trong một lần lên thị trấn.

    Emil rất khoái cái mũ. Tối tối hễ đến lúc phải đi ngủ, nó lại nói: “Đưa con cái mú!” Tuy nhiên mẹ lại cho rằng Emil không nên mang mũ lên giường . Bà định cất chiếc mũ trên mắc áo ngoài hành lang. Thế là Emil hét toáng lên khiến cả làng Lönneberga đều nghe: “Đưa con cái mú!”

    Cứ như vậy suốt ba tuần lễ, đêm nào Emil cũng ngủ với cái mũ sùm sụp trên đầu. Rốt cuộc nó có sao đâu, dù hơi bó đầu một tẹo. Cái chính là Emil được làm theo ý mình, đấy mới là điều nó quan tâm nhất. Đặc biệt Emil không thích nghe theo những gì mẹ muốn. Lần nọ, vào ngày lễ Giáng sinh, mẹ tìm cách dỗ Emil ăn món đậu đũa, vì rau rất có lợi cho sức khỏe. Nhưng Emil bảo không.

    – Con định không khi nào ăn rau sao? – Mẹ nó nói.

    - Có chứ ạ, – Emil đáp, – nhưng phải đúng là rau.
    Rồi rất lặng lẽ, nó đến ngồi sau cây thông Noen và bắt đầu gặm lá thông. Nhưng nó đã vội dừng lại vì bị lá thông nhọn chọc vào mồm.
    Emil ương bướng thế đấy. Nó muốn quyết định về bố mẹ mình, về trang tại Katthult, và thích nhất là quyết định cho cả làng Lönneberga luôn, nhưng dân làng Lönneberga đâu có chịu.

    – Khổ thân cái nhà anh chị Svensson ở trang trại Katthult, có thằng con nghịch như quỷ sứ! – Họ nói. – Ngữ ấy chẳng bao giờ nên người được.

    File đính kèm: View attachment lai thang nhoc Emil.rar

    Nguồn: TVE; Người lập bài: nutuongcuop
     
Moderators: thanhbt

Chia sẻ trang này