Tuổi hoa Ngọc báu ngai vàng - Nam Quân

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học trong nước' bắt đầu bởi nguyenthanh-cuibap, 7/10/13.

Moderators: Văn Lộc
  1. nguyenthanh-cuibap

    nguyenthanh-cuibap Sinh viên năm II

    NGỌC BÁU NGAI VÀNG

    * Tác giả: Nam Quân
    * Tủ sách Tuổi Hoa
    * Loại Hoa đỏ: phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám


    [​IMG]

    Chương 1

    Chỉ thị bí mật


    Mùa hạ năm 1970. Trần Đình Chiêm, vị phụ tá Giám Đốc hãng Trinh Thám Tư “Sê Tê Hai” cảm thấy ngày giờ sao mà vô vị quá 1.
    Nghỉ hè, ngoảnh đi ngoảnh lại đã được hai tuần rồi đấy. Ba má Chiêm thì lại tỏ vẻ mừng ra mặt. Các cụ thường khẽ bảo nhau:
    -“Trời nóng bức thế này, cho con nó được nghỉ ngơi mát mẻ, đỡ bêu nắng mặt se mày xém, đen nhẻm … để hết hè lấy sức mà học lớp trên chứ”.
    Loanh quanh mãi trong nhà, biết làm gì cho qua thời giờ đây? Không lẽ lại giở sách ra học. Và Chiêm bật phì cười với ý nghĩ: “nghỉ hè” chứ đâu phải “học hè”!
    Mà nghỉ hè thì, đó, mười lăm ngày lặng lẽ buồn trôi, hết ăn lại ngủ. Đọc sách giải trí mãi cũng nhức cả đầu.
    Cái khu vực Cổng xe lửa số 6 này cứ êm như ru ấy thôi. Mà hễ hơi động có vụ gì rắc rối thú vị một chút, hãng CT2 định xía vào là y như các ông Cảnh Sát đã lanh tay “lượm” hết.
    Thành thử cũng chẳng có việc gì làm.
    Giám đốc hãng cũng như nhân viên hết quanh ra lại quanh vào, buồn rứt…
    Nhưng, hình như Trời cũng chiều lòng các chú học trò giỏi mà lại ngoan. Trong lớp, bao giờ cũng “chẳng nhất thì nhì, kẹt lắm mới chịu ba, bốn” về đến nhà thì ba má “chưa nói hết câu, đã đâu vào đấy”, nên vào cuối tháng bảy, đột nhiên xảy ra một việc gay cấn vô cùng. Hãng CT2 lập tức nhả ra “lãnh đám”, nghĩa là bắt tay vào việc và đạt được một thành quả có một tầm mức quan trọng đến nỗi các vị phụ huynh tại địa phương không còn dám nửa đùa nửa thật gọi Chiêm, Trí là hai tay thám tử con nít nữa.
    Sự việc gay cấn đó, người kể xin nhường lời lại cho thám tử Chiêm, người trong cuộc kể lại cho câu chuyện được nhiều phần sống động hơn.
    ° ° °
    Một buổi sáng thứ Bảy, tôi theo má tới nhà bà Huỳnh Lan Anh. Bà Lan Anh và má tôi nguyên là Trưởng và Phó Ban Xã Hội trong tổ chức Hồng Thập Tự phụ nữ Đô Thành. Hai bà đã hẹn gặp nhau sáng nay để thảo luận về chương trình kế hoạch tổ chức chợ phiên lấy tiền cúng vào quỹ Cứu Tế Cô Nhi quả phụ.
    Bữa đó, tôi diện oai lắm để má được hãnh diện và cũng có ý đáp lại thịnh tình của bà Lan Anh đã chu đáo sai tài xế đánh xe đến đón hai má con tận nhà. Bác tài tên Phối là một người ít học, chất phác. Nhưng tôi quý bác lắm, coi bác là một người tử tế hiền lành nhất trong những người lớn tuổi mà tôi biết, mặc dầu cử chỉ và thái độ của bác nhiều khi hơi có vẻ kỳ quái. Còn cái xe hơi! Ối chà! Thật đúng là chiếc long-xa lộng lẫy của một bà hoàng. Nó to, rộng như một cái nhà. Xe hiệu Rolls Royce, nước sơn màu cà phê sữa bóng loáng như gương. Những nẹp kim khí mạ kền ở khung kính chắn gió, viền hai bên hông, khung những ngọn đèn vĩ đại hai bên và giữa mũi xe, óng ánh sáng lóe dưới ánh sáng mặt trời.
    Hai mẹ con vừa ở đằng nhà bà Lan Anh về tới nhà thì đã nghe chuông điện thoại reo vang. Hồi này ba tôi đã có điện thoại riêng. Ông chung vốn với người bạn buôn gỗ rừng chở từ Định Quán về Saigòn bán, lời lãi kha khá, nên đã sắm thêm được một cái tủ lạnh. Rồi một hôm, trong bữa cơm, ông đưa ý kiến xin mắc một máy điện thoại riêng để tiện việc giao dịch buôn bán. Tôi sốt sắng tán thành ý kiến của ba và đề nghị với ba xin góp một số tiền nhỏ vào việc chi phí mắc điện thoại riêng tại nhà. Lý do: phương tiện liên lạc mau chóng này sẽ giúp được tôi đứng làm trung gian giữa các thân chủ muốn đăng quảng cáo với các tòa soạn nhật báo tại Thủ đô. Anh Trung, Thơ ký tòa sọan Nhật báo Chuông Vàng hứa sẽ điều đình với tờ báo khác để cho tôi được hưởng 30% mỗi mục quảng cáo bắt mối được.
    Ba vừa nhấc máy, đã nghe tiếng nói ong óng vang lên trong ống nghe. Ông tròn mắt ngạc nhiên. Cái gì lại: “Đàn cá sấu cần phải tắm một cái!”. Vậy là thế nào?
    Ba tôi không hiểu, nhưng tôi thì đã hiểu rõ Trí, “sếp” CT1 của tôi bí mật chỉ thị cho vị phụ tá CT3 đến “tổng hành dinh” tức khắc. Tổng hành dinh? Nói cho rõ hơn, tức là CT2, trụ sở hãng trinh thám tư “Sê Tê Hai” của Chiêm và Trí vậy.
    Gác ống nghe, tôi chạy bay vào phòng thay quần áo, treo lên mắc bộ đồ “lớn” gọn ghẽ đâu đó, tôi lại thắng bộ quần áo thường ngày, mà tôi và Trí vẫn gọi là bộ đồ “làm việc” gồm 1 áo sơ mi trắng cộc tay, quần tây xanh và một đôi giày vải cao cổ hai màu đen trắng các anh lớn thường mang khi chơi bóng rổ hoặc bóng chuyền đó. Rồi chạy bay xuống phòng khách, xem mẹ có sai làm việc vặt gì không, nếu không, tôi xin phép được đi chơi một lát:
    -Được, má cho phép con đi chơi…! À, hãy chạy ù ra ngòai cổng xem có thơ từ gì không đã, nghe! Có, thì đem vào cho má, rồi đi chơi thì đi.
    Trong số bốn cái thơ, có một cái phong bì ghi rõ tên tôi. Tôi vui
    mừng không thể tả khi nhận ra nét chữ của cậu Hải Minh.
    Cậu Hải Minh, em ruột má tôi là một thanh niên rất đặc biệt,thần tượng của các chú nhỏ choai choai 14,15 tuổi cỡ tôi và Trí. Sau một thời gian năm năm trong quân ngũ, hiện nay cậu là phi công lái máy bay cho tư nhân và đã đặt chân lên hầu hết khắp nơi trên thế giới.
    Giờ đây cậu Hải Minh đang sinh sống tại Ca-sa-bỉ-ba, một tiểu quốc miền Trung Đông, có nhiều giếng dầu hỏa. Cậu lái phi cơ riêng cho quốc vương Ca-sa-bỉ-ba. Mới đây vị vương này băng hà. Cậu lại tiếp tục làm việc với vị … vua mới.
    Ấy, đại khái những nét chính về cuộc đời và sự nghiệp cậu Hải Minh yêu quí của tôi là thế đó, khỏi nói thì các anh chị em trong gia đình Tuổi Hoa cũng đã biết là những lá thơ của cậu gởi về luôn khiến tôi vui mừng tới mức nào. Vì một lẽ thật dễ hiểu: cậu là người duy nhất trong đám người lớn tuổi, biết coi trọng hoạt động cũa hãng thám tử tư CT2 Chiêm Trí. Nay nhận được thơ cậu, tôi mừng quá, run tay nhét vội vào túi quần, để dành sau mới đọc. Và tôi vội vàng đem mấy bức thơ còn lại vào cho mẹ:
    - Má ơi, còn phải làm gì nữa không, má?
    Miệng hỏi mà lòng tôi thầm mong việc vặt hết rồi, khỏi phải làm gì nữa. May quá, như ý sở cầu, má tôi âu yếm nhìn con trai:
    - Thôi, hết rồi con à! Con có thể đi chơi một lúc đi!
    Và bà mỉm một nụ cười ranh mãnh:
    -À…! Nhớ đem theo cục xà-bông thơm đi đặng tắm cho cá sấu, nghe!
    Anh em thấy chưa! Má tôi tuy không nói ra miệng, nhưng bà biết rõ như hai với hai là bốn, mọi hoạt động của hãng CT2 và nhất là của chú thám tử hạt tiêu, tên Chiêm, bí danh CT3, đứa con trai yêu quý của bà....................................



    [​IMG]

    Link MF:
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/6/14
    Mạnh Kiều thích bài này.
  2. daugoitrai

    daugoitrai Mầm non

    Thông báo link hỏng, chủ thớt up lại giúp nha!
     
  3. daugoitrai

    daugoitrai Mầm non

    Cập nhật link.
     

    Các file đính kèm:

Moderators: Văn Lộc

Chia sẻ trang này