Hồi ký Như Áng Mây Trôi - Mang Viên Long

Thảo luận trong 'Tủ sách Hồi ký - Tiểu sử' bắt đầu bởi nguyenthanh-cuibap, 5/12/16.

Moderators: Vivi1101
  1. nguyenthanh-cuibap

    nguyenthanh-cuibap Sinh viên năm IV

    Như Áng Mây Trôi
    Hồi Kí
    Tác giả: Mang Viên Long
    Ebook: Cuibap
    Cover: @Derby
    Nguồn: newvietart.com
    [​IMG]
    Tôi đang bước vào tuổi 67, cái tuổi chưa quá già - mà cũng không còn trẻ nữa! Người ta thường có suy nghĩ, viét “Hồi Ký” là chỉ dành cho người già? Tôi không nghĩ vậy. Viết về đời mình mà cũng quy định “già/trẻ” sao? Điều quan trọng là mình có “thích viết” hay không, có gì cần ôn nhớ lại hay không, và sau cùng là nên “viết như thế nào”? Nếu thấy “thích”, thì hãy cứ viết… Có sao đâu?
    Có một người bạn rất thân, đã nói với tôi: “Thời đại ngày nay - trong xã hội luôn quý trọng phương tiện khoa học kỹ thuật làm nền tảng cho đời sống, người ta đánh giá sự thành đạt, vinh hiển, đáng nhớ, là ở sự giàu sang, danh vọng! Kẻ không giàu có, là “phó thường dân hạng bét” (chữ của nhà thơ Trần Huyền Ân), lại nghèo nữa, thì được xem là kẻ bất tài, kém cỏi; sẽ chẳng được ai nể trọng cả, nếu không muốn nói là sẽ bị khinh rẻ, thấm chí xa lánh; thì viết Hồi Ký để làm gì, ai thèm dọc?”
    Cũng có bạn bảo: “Viết Hồi Ký chỉ để dành cho danh nhân, thiên tài (vvv), chứ “vô danh tiểu tốt” như ta, thì viết làm chi?”
    Lại một người bạn thân thiết nữa góp ý: “Viết hồi ký, là viết về “mình”, về “cái ta” (cái “ngã” đáng ghét), sao tránh khỏi chủ quan, sao tránh được lời người cho là mình tự “tô hồng” cho cá nhân, tự đề cao, tự mãn (và rất nhiều cái “tự” khó ưa khác)?”
    Chỉ vừa mới nhắc qua ba nhận xét “đơn giản” thôi, tôi cảm thấy (và tự xét), mình là người không đủ “điều kiện”, và khả năng viết Hồi Ký theo “quan điểm”… thông thường ấy được rồi!
    Lời người đời là vậy, nhưng tôi lại có cái nghĩ riêng cho mình, để làm việc tôi “thích”: Tôi viết cho những giờ phút cô độc, phiền muộn đã và đang bước qua đời sống tôi, một cách trống rỗng, vô vị; để chia sẻ “đôi điều” đã trải nghiệm, cùng người thân, bạn bè! Tôi xem từng trang viết là một “phút thư giãn”, để an ủi và xoa dịu cuộc sống tôi, như bao “trò chơi” khác mà con người đang ham thích như mê làm giàu, ham danh vọng, chơi cây kiểng, đá gà, cờ tướng (vvv). Chỉ giản dị có vậy thôi.
    Từ rất lâu, tôi có suy nghĩ: Đời người là một chuỗi dài nhân duyên huyền vi, linh hoạt, biến chuyển không ngừng, mãi cho đến ngày kết thúc (và lại tiếp tục…). Duyên khởt trùng trùng, nhưng không vô tình, mà chính là do duyên nghiệp mầu nhiệm kết tụ. Nếu không là bậc cao tăng đắc đạo, thì không có ai có thể “nghĩ bàn” (hay biết trước) về dòng nhân duyên từng sát-na ngày đêm trôi chảy qua đời mình…
    Có lẽ mỗi người là một chiếc lá trên dòng nước cuộc đời chảy xiết, một áng mây lửng lơ trên nền cao vời vợi của cõi trầm luân, không hẹn trước sẽ tấp vào bến bờ ghềnh thác nào, hay sẽ tan rã giữa xanh thẳm vô biên cõi tạm nào!
    [​IMG]


     

    Các file đính kèm:

    Chỉnh sửa cuối: 6/12/16
  2. Derby

    Derby Lớp 8

    Bước vào tuổi 67? Có nghĩa đang ở giữa 6 & 7. Sáu rưỡi chăng? :think:
    Tôi mà có những bạn thân suy nghĩ và đưa ra lời khuyên tầm thường, sai lạc như thế. Hừm... để coi, cute_smiley56 ....tôi sẽ từ từ, lặng lẽ bớt, bớt, bớt.... và thành.... hết thân :D.
    Phải quá, giản dị như vậy thôi mới có thể làm tôi phải download cuốn hồi ký được viết bởi một người mới có... 6 tuổi rưỡi về đọc. Việc mà chưa chắc tôi đã chịu làm với (hồi ký trong tương lai) của Donald Trump :D.

    Cám ơn cuibap đã bỏ công sức ra thu thập nguồn text và làm ra ebook này. :rose:
     
Moderators: Vivi1101

Chia sẻ trang này