Cơ Đốc Những Người Lữ Khách Trên Đường Hy Vọng - Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận

Thảo luận trong 'Tủ sách Tôn giáo' bắt đầu bởi hhongxuan, 3/10/13.

  1. hhongxuan

    hhongxuan Lớp 5

    DI SẢN VĂN HÓA CỦA MỘT NGƯỜI CHA “TRỞ NÊN VIỆT NAM VỚI NGƯỜI VIỆT NAM” Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, Tổng Giám Mục: Những Người Lữ Khách Trên Đường Hy Vọng.

    Hòa Giang Đỗ Hữu Nghiêm sắp đặt, tổng hợp, giới thiệu

    "Đó đây trong quá trình lữ thứ trần gian ở ngay trên đất nước Việt Nam, hoa thơm cỏ lạ không thiếu. Tất cả những hy sinh, khôn ngoan, thánh thiện mà người ta chứng kiến trên thế giới đều có thể tìm thấy những mẫu mực tuyệt vời trong cuộc sống hằng ngày ở ngay trên quê hương thân yêu Việt Nam. Trên đất mẹ hiền, không thiếu những bóng hình người mẹ gầy gò, tần tảo, một nắng hai sương, vô danh, âm thầm, không cần ai ca tụng, không màng lợi danh như những con thoi tham vọng, chỉ với chiếc nón lá, với chiếc áo nâu xồng đầy mùi đất lem luốc, cùng con trâu, cây cuốc trên đồng ruộng. Người mẹ ấy là tất cả Tình Yêu Vị Tha! Ôi, Mẹ Việt Nam! Trước khi chết vị Hồng Y Việt Nam thân yêu của chúng ta, Phanxicô Xaviê, đã ghi lưu nhiều tấm gương cho chúng ta soi chung, không phải của chính ngài, mà của những bậc thánh hiền tiền bối, tổ tiên thân xác hay tinh thần của chúng ta. "


    “LẠC ĐẠO!”

    Gom cả tình xuân chi một nụ
    Mấy thu cũng chỉ mỗi lá vàng!
    Bến đời một chuyến sang ngang
    Nổi trôi sóng nước bẽ bàng kiếp hoa.

    Chẳng tiếc mảnh đời thân cỏ dại
    Thương người đành phí phận hoàng oanh
    Xót xa … cùng suối ơn lành
    Cớ sao vỡ ngọc tan tành mới cam?!

    Thân đã treo cao đầu thập giá
    Thế gian còn bán tiếng oan tình
    Roi môi, đòng lưỡi hành hình
    Lời cong đinh sắt đóng mình nhiệm thân.

    Mắt sóng hồ thu muôn xinh đẹp
    Mày cong môi đỏ có thanh tao
    Đừng đem sự ác đổ vào
    Gót chân lấm bụi “đường vào cũng đi!”

    Chúa để bục cao ban lời sáng
    Làm tòa minh triết đổ hồng ân
    Chớ dùng cho thỏa lòng trần
    Cho lâng tấc dạ thỏa sân si mình.

    Đánh chi đánh mãi người không sức
    Lắm lời châm chọc trẻ vô tư
    Chẳng hề tự vệ, bảo cư
    Sao mà cứ đánh lời dư lắm điều!

    Cỏ dại ven đời hương chẳng có
    Hoa thu nở muộn sắc cũng không
    Đem thân bón những khóm hồng
    Cúc hường, lan huệ thơm nồng hương hoa.

    Ai biết thân tàn loang lệ máu
    Hồn thơ nấc nghẹn sống cầm hơi
    Cho ai vui sống tình trời
    Cho ai vinh hiển với đời hiến dâng?

    Ai biết lề đời hồn ai khóc
    Con tim nức nở với đau thương
    Chăm hoa tay bút đêm trường
    Chẳng hay sức sống theo đường mực trôi!

    Ai biết tình yêu trao giọt nhỏ
    Là máu tim Hoa Cỏ hiến dâng
    Tình cha dẫn tới Phụ Thân
    Cho con ân sủng Thánh Thần bình an.

    Ai biết đường vững vàng con bước
    Rạng ngời chân lý rực vinh quang
    Mai sau có được rỡ ràng
    Bởi đời Hoa Cỏ muôn ngàn hy sinh.

    Điện thánh lễ dâng hoa sặc sỡ
    Viện tu cầu nguyện ngát mùi hương
    Chiến binh kính Mẹ lên đường
    Tông đồ mở rộng Hiến Chương Nước Trời.

    Dẫu mấy không tin, xin hãy nhớ.
    Việc làm tỏ rõ dạ trăng sao!
    “Có ai ngôn sứ đâu nào
    Quê hương đáp nghĩa trọng chào mà mong!”

    Viên đá người thợ xây loại bỏ
    Sẽ chóng nên đá tảng góc tường
    Yên lòng vững chí một đường
    Lối về gai góc, nức hương thiện lành.

    Hoa cỏ chiều nao buồn ngơ ngẩn
    Ngẩn ngơ “Ca - hát” dạ khát khao
    Trái đắng đời con ươm đã mọng
    Chúa ơi xin hãy hái đi nào!

    Nhưng dầu tim con đầy máu lệ
    Mảnh đời cỏ dại có nát tan
    Vinh danh Thiên Chúa cao quang
    Hồn ai siêu rỗi, chẳng màng đời con.
    2.11.2003
    Hoa Cỏ

    Nguồn TVE : khanhnet
     

    Các file đính kèm:

Chia sẻ trang này