Tâm lý XH Quán Trọ Hoa Diên Vỹ - Yoko Ogawa

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi huynhnhukim, 2/10/13.

  1. huynhnhukim

    huynhnhukim Sinh viên năm II

    Quán Trọ Hoa Diên Vỹ

    Yoko Ogawa

    [​IMG]

    Tựa sách: QUÁN TRỌ HOA DIÊN VỸ
    Tên (các) tác giả: Yoko Ogawa
    Tên (các) dịch giả: Lan Hương
    Nhà xuất bản: Văn Học
    Năm xuất bản:
    Mã số xuất bản (ISBN):
    Tóm tắt nội dung:
    Một phụ nữ lao ra khỏi phòng quán trọ Hoa Diên Vỹ chửi rủa. Tiếp theo sau là một người đàn ông với tiếng quát lạnh lùng: “Câm mồm đi, con đĩ!” tiếng quát đó đã mê hoặc Mari, cô con gái bà chủ đang trực quầy lễ tân. Rồi cô đi theo người đàn ông, để trái tim cùng cơ thể mình lạc lối trong một mối quan hệ nảy sinh từ tình cảm chân thực, nhưng cũng từ những ham muốn và rung động thầm kín nhất, đáng xấu hổ, nơi nền tảng là sự thống trị và phục tùng mỏng manh, yếu đuối, Mari cố gắng tìm hiểu điều gì ở người đàn ông đã hấp dẫn cô.

    Quán trọ Hoa Diên Vỹ không phải là một tiểu thuyết về đề tài bạo dâm. Lối viết sáng suốt của Yoko Ogawa, một trong những nhà văn Nhật đáng chú ý nhất hiện nay, đã đưa câu chuyện vượt lên trên giới hạn của sự dung tục, tầm thường, và hơn thế nữa, trở thành một cuốn tiểu thuyết đặc biệt khó quên, với đầy đủ những nét đặc trưng trong bút pháp tinh tế mà người ta chỉ có thể tìm thấy ở Yoko Ogawa.


    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link.

    định dạng PRC [mediafire]; [iFile] ; [megaupload] ; [rapidshare]
    định dạng EPUB [mediafire]; [iFile] ; [megaupload] ; [rapidshare]
    định dạng PDF [Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link]; [iFile] ;[ megaupload] ; [rapidshare]
    định dạng WORD [mediafire]; [iFile] ; [megaupload] ; [rapidshare]
    định dạng LIT [mediafire]; [iFile] ; [megaupload] ; [rapidshare]
    định dạng HTML [mediafire]; [iFile] ; [megaupload] ; [rapidshare]
    định dạng AUDIOBOOK [mediafire]; [iFile] ; [megaupload] ; [rapidshare]


    Người post: [FONT=verdana, arial, helvetica, sans-serif]Russie[/FONT]
    Nguồn TVE


     
  2. tran ngoc anh

    tran ngoc anh Cử nhân

    19741812.jpg
    QUÁN TRỌ HOA DIÊN VỸ
    Tác giả: Yoko Ogawa
    Dịch giả: Lan Hương
    Phát hành Nhã Nam
    Nhà xuất bản Văn Học
    Nguồn: @windcity
    Biên tập & Hiệu đính: @V.C
    Dựng lại bìa & Ebook: @inno14
    -----++++-----
    • Tác Giả
    Yoko Ogawa (小川 洋子) sinh ra ở Okayama, tốt nghiệp đại học Waseda, hiện đang sống cùng chồng và con trai ở Ashiya. Từ năm 1988, bà đã xuất bản hơn 20 tiểu thuyết và sách phi hư cấu. Cuốn tiểu thuyết Giáo sư và Công thức toán của bà đã được dựng thành phim.
    Các giải thưởng:
    * 1988: Giải Kaien cho tác phẩm đầu tay, Sự phân hủy của bướm (Disintegration of the butterfly, Agehacho ga kowareru toki, 揚羽蝶が壊れる時)
    * 1990 Giải Akutagawa cho Nhật ký mang thai (Pregnancy Calendar, Ninshin karendaa, 妊娠 カレンダー)
    * 2004 Giải Yomiuri cho Giáo sư và công thức toán (The Professor and his Beloved Equation, Hakase no aishita sushiki, 博士の愛した数式; dịch sang tiếng Anh với tên The Gift of Numbers)
    * 2004 Giải Izumi Prize cho Tang lễ của Brahman (Burafuman no maisō, ブラフマンの埋葬)
    * 2006 Giải Tanizaki cho Cuộc diễu hành của Meena (Meena's March, Mīna no kōshin, ミーナの行進)
    • Tác Phẩm
    Một phụ nữ lao ra khỏi phòng quán trọ Hoa Diên Vỹ chửi rủa. Tiếp theo sau là một người đàn ông với tiếng quát lạnh lùng: “Câm mồm đi, con đĩ!”. Tiếng quát đó đã mê hoặc Mari, cô con gái bà chủ đang trực quầy lễ tân. Rồi cô đi theo người đàn ông, để trái tim cùng cơ thể mình lạc lối trong một mối quan hệ nảy sinh từ tình cảm chân thực, nhưng cũng từ những ham muốn và rung động thầm kín nhất, đáng xấu hổ, nơi nền tảng là sự thống trị và phục tùng mỏng manh, yếu đuối, Mari cố gắng tìm hiểu điều gì ở người đàn ông đã hấp dẫn cô.
    “Quán trọ Hoa Diên Vỹ" không phải là một tiểu thuyết về đề tài bạo dâm. Lối viết sáng suốt của Yoko Ogawa, một trong những nhà văn Nhật đáng chú ý nhất hiện nay, đã đưa câu chuyện vượt lên trên giới hạn của sự dung tục, tầm thường, và hơn thế nữa, trở thành một cuốn tiểu thuyết đặc biệt khó quên, với đầy đủ những nét đặc trưng trong bút pháp tinh tế mà người ta chỉ có thể tìm thấy ở Yoko Ogawa.
    --++--
     

    Các file đính kèm:

    Chỉnh sửa cuối: 8/7/16
    lecanhcuong, WannaVen, chis and 45 others like this.
  3. nhat1395

    nhat1395 Lớp 5

    Một review nhỏ về cuốn này của mình ^^:

    Trước khi đọc Quán trọ Hoa Diên Vỹ, mình đã đọc một câu chuyện khác, cũng của Yoko Ogawa: “Giáo sư và công thức toán”. Nói thật, lúc đầu mình hơi bất ngờ tẹo, tại mình không nghĩ người mang toán học vào văn chương một cách tinh tế có thể viết một câu chuyện trần trụi đến thế như đã làm trong Quán trọ Hoa Diên Vỹ. Dĩ nhiên, chỉ sau chừng tầm chục trang, mình đã tìm lại được bầu không khí quen thuộc.

    Nếu như Kazumi Yumoto nổi tiếng với seri 3 mùa, chuyên viết về những hồi ức trẻ thơ, Banana nổi tiếng với cách xây dựng hình mẫu gia đình kì quặc đầy thương tổn, hơi hướng khó hiểu kiểu Murakami thì Yoko Ogawa mang ta đến với những mảng màu trần trụi, nhưng cũng hết sức bình thường kiểu Nhật. Ừ, nếu bạn đọc một cuốn sách kể về những chuyện rất đỗi bình thường, phảng phất một gam màu trầm buồn, thêm chút băn khoăn khó hiểu khi gập trang cuối cùng của cuốn sách thì ắt hẳn đó là một câu truyện Nhật.

    Trở lại với cuốn sách, khi đọc nó mình vẫn luôn tự hỏi rằng họ có thực sự yêu nhau không? Khi mà khoảng cách giữa 2 người là 50 tuổi, và thứ gắn kết họ đơn thuần chỉ là sự cô đơn. Cô đơn của cô bé Mari chính là việc giam mình trong quán trọ Hoa Diên Vỹ, hàng ngày búi tóc bằng dầu trà, cam chịu trao tự do của mình cho người mẹ. Cô khao khát một người bố đúng nghĩa, người đã trao cho cô cơ hội được lựa chọn niềm vui khi cô còn 8 tuổi. Cô đơn với dịch giả đáng kính xuất phát từ nỗi đau mất vợ, từ niềm ăn năn đối với người cháu, và cả những cuộc bạo dâm. Cô đơn còn xuất phát từ việc dịch những thứ chán òm trong cuộc sống, suốt ngày vùi đầu trong từ điển. Hẳn là lúc ông đăng tin tìm người học tiếng Nga, điều ông thất vọng không phải không ai học, mà bởi ông đã không còn ai để trò chuyện, để bầu bạn.

    Mọi thứ chỉ thay đổi khi ông dịch Marie, khi đó, ông gặp Mari.

    Du thuyền trở lại trong tiếng còi rú. Bọn hải âu đậu trên cầu tàu đồng loạt bay lên. Dây xích chỗ cửa lên tàu được tháo xuống, phòng chờ vẳng tiếng phát thanh viên.

    _Có lẽ tôi phải đi rồi. – Dịch giả thì thầm.

    _Tạm biệt. – Tôi nói

    _Tạm biệt. Ông ta cũng nói thế. Nhưng tôi cảm giác như chúng tôi đã nói với nhau câu nói quan trọng hơn là chỉ chào tạm biệt.

    Từ cửa sổ tôi nhìn thấy người đàn ông đi trên cầu tàu và đang bị cuốn trong hàng người. Dù ông ta nhỏ con đến mấy tôi cũng lập tức phân biệt được bóng người mặc vest lẫn trong đám du khách. Giữa chừng ông ta ngoảng đầu lại. Tôi vẫy tay dù thấy thật buồn cười khi làm điều này với một người không biết tên cũng chẳng có quan hệ gì. Ông ta cũng định vẫy trả, nhưng rồi lại ngượng ngùng đút bàn tay đang giơ lên vào túi áo. Tàu rú còi rồi rời bến.

    … Tôi vẫn luôn sống một mình. Hàng ngày giam mình ở đảo và chỉ làm mỗi việc dịch thuật, nên hầu như không có bạn. Vả lại, tôi cũng không có một cô con gái vừa trẻ lại xinh đẹp như cô.

    Đã mười năm rồi tôi không được nếm trải cảm giác có ai đó vẫy tay tiễn đưa như vậy. Tôi thường lên thuyền từ chỗ cầu tàu, nhưng lúc nào cũng chỉ một mình. Tôi cũng chưa lần nào ngoảnh đầu lại từ chỗ đó cả.

    Cô đã vẫy tay với tôi làm như chúng ta đã quen biết từ lâu. Có lẽ với cô đó chỉ là một cử chỉ vặt vãnh, nhưng với tôi nó lại có ý nghĩa sâu sắc.

    Tôi muốn cảm ơn cô về điều đó. Chân thành cảm ơn cô.

    Đoạn trích trên kể về lần đầu họ gặp nhau. Ai trong chúng ta có lẽ cũng thấy đồng cảm với người đàn ông ấy. Bởi lẽ, nỗi cô đơn là chuyện chẳng hiếm hoi trong thế giới này. Người ta dễ dàng xao xuyến trước những điều be bé tốt đẹp. Một cái vẫy tay, một nụ cười, một tin nhắn. Chúng tạo nên sự thân mật gắn kết giữa người với người, không gì có thể xóa bỏ. Và điều đáng khâm phục, họ đã vượt qua mọi rào cản, để tìm đến nhau.

    Có thể, bạn chả đồng ý với mình đâu. Gì chứ, không thể chấp nhận được chuyện yêu nhau tội lỗi như thế. Ừ, mình cũng hem có phản đối đâu. Vì suy cho cùng, như một cái note nào đấy đã viết “văn chương khơi dậy sự cảm thông”, hoặc là mình đã tự huyễn hoặc bản thân rùi.​
     
  4. Tình cảm,hành vi của mỗi con người khó thể phân tích đúng sai.
    Ở đây là những cảm xúc chân thật ,2 người đến với nhau khó có thể gọi đó là tình yêu, mà là sự hấp dẫn có từ 2 phía.
    Truyện vẫn lôi cuốn dù có những chi tiết diễn tả sự lệch lạc trong mối quan hệ đó
     
    trinhdhang thích bài này.
  5. trinhdhang

    trinhdhang Mầm non

    wow nghe review muốn đọc truyện qúa xD
     
  6. Caremkemcay

    Caremkemcay Mầm non

    Đây là mối quan hệ của một kẻ ác/ bạo dâm và một cô bé khổ dâm. Trải nghiệm tình dục lần đầu của một cô bé mới lớn lại như vậy, sau này cô bé lại bị thu hút bởi những kẻ như vậy. Cái này một phần cũng do thiếu sự quan tâm của mẹ, mẹ cô bé chỉ nghĩ tới tiền. Cô bé chỉ quen phục tùng, mà không có được yêu thương.
    Những bạn nào chưa có trải nghiệm tình dục, không nên đọc quyển này, vì sẽ có những hình thành không tốt về tình dục và tình yêu.
     
    tran ngoc anh thích bài này.
  7. nhat1395

    nhat1395 Lớp 5

    Mình đọc từ khi chưa 18 cơ :<< bác cứ nói thế nào chứ xưa mình đọc mấy quyển còn ghê hơn mà vẫn ổn nè. :D
     
    Thuỳ Đặng Thị thích bài này.
  8. Caremkemcay

    Caremkemcay Mầm non

    Hihi. Mình chỉ nói không nên thôi. Bạn vẫn ổn chứng tỏ tâm hồn bạn đẹp, được nuôi dưỡng tốt, tràn đầy tình yêu :D
     

Chia sẻ trang này