Tản văn SÀI GÒN HẺM - GIỚI VÀ THIỆU!

Thảo luận trong 'Tự Sáng tác' bắt đầu bởi lelinhdnth, 26/9/14.

Moderators: TrongNghia
  1. lelinhdnth

    lelinhdnth Mầm non

    Riêng tặng Sài Gòn!

    Tôi có một niềm vui chưa chín! Những nỗi buồn còn dang dở. Đó là cách tôi từ bỏ các trường đại học, bằng cảm tính và rất mơ hồ. Tôi ở Qui Nhơn, bắt đầu vào Sài Gòn từ năm 2008 với ý tưởng xóa mù tin học khi đăng ký vào ngành CNTT. Nhưng cũng như những trái trên cành đang dần háp nắng. Tôi mắc những sai lầm không hề nhẹ. Những điềm tôi trăn trở, những khoảnh khắc tôi hoang mang… Cũng giống như những người trẻ tôi biết: Họ cũng như tôi!

    Nhưng rồi, tôi bỏ lưng chừng nhớ! Đi vào nơi tôi lãng quên! Tôi yêu Sài Gòn! Tôi yêu những con hẻm! Theo cách mà mình biết và cảm! Tôi làm một số công việc để kiếm thêm và trải nghiệm. Từ bồi bàn, phục vụ quán café cho tới công việc là phóng viên viết báo, viết quảng cáo một thời gian! Và giờ thì tôi ngồi viết những dòng này! Ngoài kia, hình như mưa đang rơi…

    [​IMG]
    Ảnh: Namto

    Những bài thơ có vẻ nhẹ nhàng, và cả những dòng tạp bút cũng vậy. Tôi không phải là nhà thơ, cũng chẳng là nhà văn. Chỉ là người thích viết nên viết. Yêu một cô gái nhiều bản ngã, rồi mài bút cặm cụi làm sao cho đẹp lòng nàng mà cảm xúc của mình không mất. Ấy chính thế là lòng tôi yêu Sài Gòn từ lâu! Từ dạo bắt gặp những cơn mưa, những giọt nắng hay một buổi ngã lòng ngẫu nhiên mà quăng mình trên phố thị. Tất cả cảm hứng được nhen lên, và tôi viết: “Cơn mưa tự dưng… ngập nước – Làm ta mắc kẹt trước em”.

    Bẵng đi một độ, tôi để mặc lòng thản nhiên, trôi tuột đi đâu thì đi, dạt vào quán trọ nào thì dạt… Những lúc như thế, tôi cũng đâm hơi hoài niệm.

    “Có tiếng đàn rơi rất nhẹ

    Chạm mình vào trong ngách sâu

    Leng keng khẽ khàng chuông gió

    Con tim lỡ nhịp tình đầu…”

    Tôi yêu Sài Gòn Hẻm! Không phải là những màu mường tượng đã trôi xa! Mà bằng tình cảm rất thực thà! Không giấu giếm hay trang hoàng hoa lệ… Đó là cách tôi mở cửa lòng mình. Tôi cất đặt ngăn xếp cho trái tim tôi! Đón những cơn gió của thuở hồn nhiên gây tội! Chia sẻ những đam mê cho lòng tin yêu khỏe khoắn. Tất cả rồi tôi cũng gom góp được những gì tôi viết và tỏ bày tất dạ.

    “Mưa rồi em

    Sài Gòn sâu những con hẻm

    Ai lần đếm?

    Lạc lối ở chỗ đợi đường về.”

    [​IMG]
    Ảnh: Namto

    Có những ngày tháng, tôi bỏ lại Sài Gòn sau lưng và đi. Lang thang thật xa như một cảm giác chợt đến quá ngột ngạt làm lòng tôi lên cơn ghen tuông ích kỷ. Nhưng rồi, khi tôi làm khách lạ, ở trọ giữa trần gian thì thâm tâm tôi vồn vã nhớ những buổi giong chơi giữa Sài Gòn. Nhớ cả những cảm giác bơ vơ, lạc lõng và đầy trống trải.

    “Những ngôi nhà mái úa

    Bơ vơ quanh nẻo đường

    Khách không buồn gõ cửa

    Để mặc cuộc tha phương”

    Hay như:

    “Ta xen những nếp nhà

    Giữ mộng tàn đêm qua

    Hiên nhà ai có khách

    Khách - là kẻ du ca”

    Thậm chí, ngay cả khi những người bạn của tôi đang loay hoay ngụp lặn giữa một biển người của Sài Gòn. Tìm cho mình một nơi trọ trú để đứng chân giữa cuộc nổ lệ của dòng đời. Tôi nhớ họ và yêu da diết vô vàn mạch cảm xúc cầm nắm được ấy. Vì nó thân tình đến lạ lùng.

    “Một khúc mơ giữa đời thực

    Anh bạn tôi đi chiều qua

    Có lẽ em làm mật đắng

    Tôi ru cơn ngủ thật thà.”

    [​IMG]
    Ảnh: Namto

    Quả thực, tôi muốn viết vài dòng giới thiệu ngăn ngắn nhằm ăn nhập với đôi ba đoạn gập ghềnh trong khắp cung bậc của các bài viết. Hòng tâm sự cho ai đó có thể sẽ ngó ngàng mà đừng bỏ hoang lòng tôi. Nhưng khi những tiết tấu đã liền mạch thì tôi phải cố ghìm giữ mình lại kẻo đi quá đà mà vượt “lố” con “hẻm” cảm xúc về Sài Gòn! Đến đây, tôi cũng phải ngừng lại. Vì đó là bí mật của trái tim tôi. Cũng như tôi muốn làm điều bí mật với mọi người! Bởi vì, mỗi trải nghiệm hay bắt gặp… của mỗi chúng ta cũng đều rất riêng và đều có thể chia sẻ:

    “Em giấu sau lưng Sài Gòn

    Một vùng trời đầy cỏ rối

    Cơn mưa phố về diệu vợi

    Xoa vào chiều nghiêng rất riêng”

    Chân thành cảm ơn tất cả các bạn!

    @ Note: Ebook Sài Gòn hẻm!!!

    The End…

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     
  2. Se Sẻ Nâu

    Se Sẻ Nâu Lớp 3

    Rất thích đoạn này - nhẹ nhàng mà lắng sâu :

    “Có tiếng đàn rơi rất nhẹ

    Chạm mình vào trong ngách sâu

    Leng keng khẽ khàng chuông gió

    Con tim lỡ nhịp tình đầu…”
     
    lelinhdnth and bichdinh like this.
  3. lelinhdnth

    lelinhdnth Mầm non

    Rất vui vì bạn đã thích thú với những dòng cảm xúc trên! :)
     
  4. hanguyen1

    hanguyen1 Lớp 2

    Tự nhiên mình đọc thì lại trào lên một cảm xúc rất khó gọi tên, của " ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà tôi ở đó..". Suốt 10 năm ở Sài Gòn, hình như, tất cả những nơi mình từng ở đều nép mình khiêm tốn trong những ngõ nhỏ, hẻm sâu..đó là một căn nhà cũ kỹ của năm đầu đại học, là một chung cư nhỏ tối của năm học thứ hai, là ngôi nhà khiêm tốn của một người bạn ở ngoại thành sài gòn trong những năm cuối cùng của đại học, là căn gác xép rộng rãi và thoáng đãng trong một hẻm sâu, nơi mình thường thả hồn trôi đi đâu đó..lang thang xa tận trong những ngày chông chênh đầu tiên bước vào đời, là căn phòng nhỏ ấm ám mình luôn vội vã trở về, để được thả lỏng, được trôi và tận hưởng một không gian nhỏ rất riêng của bản thân khi đã dần trưởng thành, nếm quen vị của thất bại và cay đắng..tất cả những nơi đó..đều bắt đầu từ hẻm..
    Sài Gòn hẻm..làm chi mà rộng lớn..hẻm khôn cùng như mắc cửi níu bước chân...Sài Gòn..nếu không còn hẻm nhỏ, ngõ sâu..thì sẽ ra sao nhỉ?? Mình chẳng biết, cũng lười tưởng tượng và cũng không muốn nghĩ đến..vì đâu đó, mình đã đánh rơi mất rồi..một phần của những tháng năm tuổi trẻ, của những nông nổi, dại khờ, của nụ cười, nước mắt, thành công và thất bại...của tình yêu dành cho một vùng đất...dành cho những con đường vẫn đi qua vội mỗi ngày..của hẻm nhỏ..nơi bước chân ta lạc lối biết bao lần...
     
    bichdinh and lelinhdnth like this.
  5. lelinhdnth

    lelinhdnth Mầm non

    Lần đầu đặt chân khắp các con hẻm ở phố người Tây. Có em phục vụ thiệt dễ thương, nói toàn tiếng anh, giọng rất tốt. Mình ú ớ.

    Ở q1 cũng có nhiều chỗ ăn uống, nhậu nhẹt khá rẻ và độc đáo. Mình biết vài nơi. Đôi khi đi với bạn, đôi khi đến một mình. Uống một lon bia đã ngà ngà say, làm dĩa mồi nữa rồi ngồi cả buổi ở đấy. Chán thì cắp đít đi về.
     
Moderators: TrongNghia

Chia sẻ trang này