Trà phiếm Sống chậm lại, bớt phán xét và gieo nhiều hạt sáng

Thảo luận trong 'Bàn Trà' bắt đầu bởi TrinhTrinh, 2/11/15.

  1. TrinhTrinh

    TrinhTrinh Lớp 4

    Dạo gần đây cứ suy nghĩ linh tinh. Có nhiều câu hỏi chất chứa ngỗn ngang mà chưa lời đáp thỏa đáng. Đó cũng là lý do vì sao những ngày cuối năm là ngày của chúng ta . Bởi lẽ, thường sẽ có điều gì đó lăn tăn trong lòng khiến cứ phải nghĩ. phải trằn trọc.

    Cuộc sống luôn diễn ra theo cách như thế! Ai cũng muốn đạt được điều gì đó. Khi đạt được rồi, ta muốn nhiều hơn. Âu cũng là lẽ thường tình. Nhưng biết bao nhiêu là đủ? Chẳng ai trả lời được! Thất vọng cũng thường là do tham vọng thiếu điểm dừng. Thôi chậm lại. Hướng vào cái gieo được, thay vì cái gặt được. Gặt chẳng bao nhiêu là đủ. Gieo cũng vậy. Nhưng ít ra, gieo không mang cảm giác như gặt. Vì khi gieo cũng là đang gặt ở trong tâm.

    Có nhiều chuyện không thể ngờ ập đến. Bỗng ngộ ra mình thật bé nhỏ trong cái quy luật tự nhiên. Ừ, thì vẫn biết! Nhưng từ biết chuyển thành hiểu, hiểu sang cảm, cảm sang ngộ, ngộ sang thấu là cả quá trình trải nghiệm, chiêm nghiệm và chứng nghiệm cuộc đời. Trái tim nhạy cản càng thêm nhạy cảm. Chỉ 1 sự việc nhỏ cũng khiến tâm xao động và suy nghĩ thật nhiều. Nghĩ để trưởng thành hơn, hay để u sầu đi? Đó là một lựa chọn. Tôi muốn sự khôn ngoan nên chọn vế thứ nhất cho mình.

    Cuộc sống vốn mong manh hơn ta tưởng, nhỏ bé hơn ta nghĩ. Có những điều chắc chắn ngoài giới hạn mà mãi mãi ta không thể chạm tới. Đón nhận, đó là tất cả những gì ta có thể làm được.

    Cuộc sống vẫn dịch chuyển theo quy luật của nó. Ta hãy dịch chuyển theo cách riêng của ta. Nhưng chỉ khi 2 thứ dịch chuyển này hòa quyện với nhau ta mới thật hạnh phúc. Là vì ta bắt đầu cảm nhận được những giây phút của hiện tại. Tiếng quạt ù ù bên tai. Làn gió man mát thổi vào da. Tiếng gõ bàn phím nghe lộp cộp. Mùi thịt xộc lên mũi từ ổ bánh mì đang ăn dang dở......Mọi thứ rõ tựa như những dòng chữ đang hiện lên trước mắt bạn lúc này nếu bạn đang đọc nó thật chậm.. Đó tôi gọi là hạnh phúc. Rằng khi ta biết trân trọng và thưởng thức từng khoảnh khắc của hiện tại. Chỉ có thời điểm này là duy nhất ta có quyền sở hữu, có quyền kiểm soát quy luật tự nhiên. Có quyền cảm nhận sự hòa quyện giữa ta và cuộc sống. Đó! chỉ là thế thôi! Chỉ có như thế này mới là sống trọn vẹn.

    Đừng nghĩ rằng tôi đang khuyến khích bạn trở nên an nhàn. Tôi không thích cuộc sống an nhàn. Vì đó là thói ích kỷ chỉ nghĩ đến thụ hưởng bản thân. Tôi thích cuộc sống không chỉ vì mình mà còn phải vì người, hay ít ra cũng những người thương yêu. Để trở nên như thế, tôi và bạn phải sống lớn hơn trong suy nghĩ và hành động ấy phải vượt khỏi chính mình. Tôi chỉ đang chia sẻ với bạn một góc nhìn khác về cuộc sống. Rằng hãy sống chậm lại, bớt phát xét và gieo nhiều hạt sáng hơn.

    Cuộc sống mong manh ngắn ngủi với những ai không thấy ý nghĩa của nó. Và ý nghĩa của nó chỉ có thể nhận ra được qua từng giây phút để tâm với hiện tại.

    Sống trọn vẹn trong lúc này, để ôm lấy cái tâm ta. Khi mà mắt bạn dừng lại ở những đòng chữ này với một cảm xúc vui, buồn, sướng, khổ, hạnh phúc hay thất vọng.....gì cũng được. Miễn là cảm nhận thật rõ giây phút hiện tại này, tức là bạn đang sống thật sâu.....
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/11/15
    tuitenAn, nhan van, TĐT and 8 others like this.
  2. Hồ Vũ Hiếu

    Hồ Vũ Hiếu Mầm non

    Hay lắm ạ ! Nhẹ nhàng và sâu sắc
     
  3. Phantantai123

    Phantantai123 Lớp 1

    Khi người ta thốt ra hai từ "hiện tại " nó đã là cái gì đó của quá khứ rồi!. Vậy đâu là chỗ cho hiện tại dấy khởi? Người viết ở trên là nạn nhân của kẻ "mãi dâm chân lý " . đôi lời cùng bạn : theo đuổi sự hiểu biết hay hơn là theo đuổi "chữ nghĩa ".
     
  4. xversion1

    xversion1 Mầm non

    Cho em phán xét tý. Em thấy hơi dị ứng với mấy cụm từ "sống chậm lại", "bớt phát xét" vì nó được nói nhiều quá, trên mạng ai cũng nói mà không biết có hiểu không, nên nghe rất giáo điều nhưng lại sáo rỗng, rập khuôn và tối nghĩa. Em cũng chẳng hiểu "sống chậm" là sống thế nào? Nói về tốc độ mắt nhìn, tốc đi di chuyển, tốc độ cử động, tốc độ suy nghĩ ... hay về cái gì? Chậm là chậm hơn so với cái gì? Nếu 1 người đang "sống chậm" rồi mà đọc đc lời khuyên "sống chậm lại" rồi lại "sống chậm" hơn nữa thì sao? Có phải là càng chậm càng tốt? Một người đang thưởng thức giây phút hiện tại rồi mà lại "sống chậm" hơn nữa thì nghĩa là thế nào? Thế nào là chậm thế nào là không chậm?
    Còn "bớt phán xét" cũng vậy, bớt so với cái mốc nào? Cũng nên phân biệt cụ thể thế nào là "phát xét", vì có nhiều người hình như hiểu "bớt phán xét" là thờ ơ, là dửng dưng mặc kệ, là không cần óc phân tích thì có vẻ sai sai.
    Một lý do khác khiến em dị ứng với mấy cụm này là có nhiều người cứ gặp người khác là khuyên luôn "sống chậm lại" và "bớt phát xét" trong khi chẳng biết người ta có "sống nhanh" và "phán xét nhiều" hay không. Dường như những người này chỉ thích khuyên để thể hiện ta đây thông thái, ta đây triết học, ta đây có suy nghiệm (em không nói bác thớt nha).
    Còn "gieo nhiều hạt sáng hơn" thì em cũng chẳng hiểu ý nghĩa nó là gì, nghe giống kiểu mấy nhóm tôn giáo minh triết thông thiên.
     
    tran ngoc anh and gentlemagic like this.
  5. Dr. No

    Dr. No Không Không Thấy Thành viên BQT

    1603513444045.png
    Với mỗi người, bất kỳ lúc nào, ở đâu họ đều ở trung tâm của thế giới - nghĩa đen theo môn hình học, :) vì thế cái tâm lý coi quan điểm của mình là nhất là bình thường, việc muốn áp đặt nó lên phần còn lại của đám đông cũng đương nhiên thôi. Vì ai cũng thế nên tất yếu sẽ dẫn đến xung đột quan điểm. Không bao giờ có thể ngã ngũ được.

    Trở lại chủ đề chính, theo quan điểm cá nhân của tôi, nên sống nhanh hay nên sống chậm thì tùy mỗi người thôi, VD, nếu công việc (vướng mắc) của bạn đang tồn đọng thì cần sống nhanh lên, còn bạn đang ôm quá nhiều rơm, nhất là khi không ai bắt bạn ôm nhiều thế thì cần bỏ bớt đi cho đỡ rặm bụng, tức là sống chậm lại. Uh, à chuyện khuyên, bắt ai đó nhanh lên hay chậm đi chỉ nên làm khi đó là trách nhiệm của bạn.

    .... Các ý khác về gieo hạt sáng... phán xét (theo quan điểm cá nhân tôi) thì cũng vậy. Chẳng hạn giáo viên mà không được phán xét, gieo hạt sáng thì sao mà hoàn thành nhiệm vụ. Còn phán xét, gieo hạt sáng với những người không quen biết, và chẳng có lý do gì bức thiết thì (theo quan điểm cá nhân tôi) khá vô bổ và vô nghĩa.

    P. S Bạn có quyền đưa ra quan điểm của mình, dù có thể không đồng tình nhưng cá nhân tôi rất tôn trọng nó. :D
     
    tran ngoc anh, gentlemagic and amylee like this.
  6. hoanghoamandinh

    hoanghoamandinh Mầm non

    Đọc bài bạn, tôi nhớ tới một câu chuyện:

    Một người khách gặp được nhà sư tu hành đắc đạo, hỏi nhà sư.
    Khách: Cho hỏi trước khi đắc đạo ông làm gì?
    Sư: Tôi chẻ củi, gánh nước, nấu cơm.
    Khách: Vậy sau khi đắc đạo làm gì?
    Sư: Tôi chẻ củi, gánh nước, nấu cơm.
    Khách: Vậy có gì khác nhau?
    Sư: Khác chỗ trước đây chẻ củi thì lo gánh nước, gánh nước thì lo nấu cơm. Giờ chẻ củi là chẻ củi, gánh nước là gánh nước, nấu cơm là nấu cơm.
     
  7. Hướng ngoại nè.
    Bài viết đó viết bằng nội tâm. Rất khiêm tốn khi không có ý khuyên răng, giáo điều. Sử dụng các câu "abc" "xyz" khuôn xáo đó là bởi nội tâm đã cảm nhận được ý nghĩa của nó, thông thấu được trong tâm của mình. Nó như bộc lộ nội tâm với mọi người ở đây thôi.
    Cũng giống thời mới ra trường, học bao năm, bước ra đời cứ hoan mang, hoài nghi một mớ kiến thức như vô dụng. Thấy mọi người đi làm có sử dụng đến những kiến thức thời đi học đâu? Nhưng sau nhiều năm làm việc người ta dần dần nhận ra sự logic trong những kiến thức đã học tác động hiệu quả đến công việc của mình theo một cách vô thức.
    Nêú dị ứng với câu "đừng phán xét" giống như là đang phán xét. Dị ứng với "Sống chậm lại" nghĩa là suy nghĩ đang vội vàng. Thử mĩm cười nghe lại, đọc lại những câu xáo rỗng đó, rồi cho qua. Nó không hợp với mình, mình không tin nó.
    Nhưng xui cho bạn. Bạn đã nghe, đọc, và nó sẽ theo bạn cả đời, để một mai bạn bị nó khuất phục. Những khuôn xáo ở đời kiểu giáo điều như vậy không phải áp dụng cho "đối phương", Nó áp cho mình.
    Một mai bạn bị nó khuất phục, vô thức, vô tư bạn sẽ gieo bao điều tốt đẹp mà bạn chẳng cần bận tâm chuyện người ta.
    Chúc mọi người Chủ Nhật thảnh thơi nhé.
     
  8. tuitenAn

    tuitenAn Mầm non

    dạ , sống chậm lại sẵn quan sát nhiều hơn , cảm nhận nhiều hơn. Bớt phán xét để tâm hồn thêm tích cực lạc quan trong cs đầy rẫy thị phi bon chen trong nhịp sống dồn dập.Mong sống được như bạn nói !
     
  9. tuyencsn

    tuyencsn Lớp 1

    Lúc nhanh lúc chậm lúc tà ta, tóm lại là thức thời!cute_smiley20
     
    Trúc Quỳnh Đặng thích bài này.

Chia sẻ trang này