Thơ Việt Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật.... - Mãn Giác Thiền Sư

Thảo luận trong 'Tủ sách Thi ca' bắt đầu bởi langtu, 25/4/15.

Moderators: Ban Tang Du Tử
  1. langtu

    langtu Sinh viên năm I

    Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
    Thế cho nên tất bật đến bây giờ
    Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi
    Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về
    Đường về khép bóng trần gian
    Lợi danh gói một hành trang vô thường
    Ngoảnh nhìn cuộc đời như giấc mộng
    Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không
    Phú quý vinh hoa như mộng ảo
    Sắc tài danh lợi tựa phù du
    Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ
    Thong dong tự tại vậy mà vui
    Đêm qua mộng lại thật gần
    Đừng lay tôi nhé hồng trần mong manh
    Ta về giữ mộng trinh nguyên
    Bờ hun hút lạnh nắng xuyên hình hài
    Thân như bóng chớp chiều tà
    Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời
    Sá chi suy thịnh cuộc đời
    Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành

    Mãn Giác Thiền Sư
     
  2. canaximuoi

    canaximuoi Moderator Thành viên BQT

    sao sáng sớm mà @langtu lại thẫn thờ thế này ^^
     
  3. langtu

    langtu Sinh viên năm I

    Chào canaximuoi,

    Đi dạo trên mạng, langtu thấy thơ hay thì rinh về TVE hihihi !

    Thân :)
     
  4. canaximuoi

    canaximuoi Moderator Thành viên BQT

    @langtu

    Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
    Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
     
    kinhnhieuloc, trung_luoc and langtu like this.
  5. trung_luoc

    trung_luoc Lớp 3

    Hai câu này đúng là thích nghe bản Hán Việt hơn là nghe bản dịch.
     
  6. Đây là một bài hay nhiều bài ghép lại nhỉ?
    Mình biết mỗi 4 câu cuối:

    Thân như điện ảnh hữu hoàn vô.
    Vạn vật xuân vinh thu hữu khô.
    Nhậm vận thịnh suy vô bố úy,
    Thịnh suy như lộ thảo đầu phô.
     
    langtu thích bài này.
  7. moreshare

    moreshare Lớp 6

    Quá cảnh trần gian lạc bến tình
    Tình vui phơi phới buổi bình minh
    Thuyền lòng thả nổi không người lái
    Đâu ngờ, trôi dạt chốn điêu linh..

    Ghé cảnh giàu sang mượn tiếng cười
    Vẳng sau cánh cửa lắm than ôi,
    Nghe nơi hạnh phúc đôi dòng lệ
    Người sống bên người vẫn lẻ loi!

    Đến chốn kịch trường mua chút vui
    Mơ chút danh thơm sống ở đời
    Gặp bao ''con mắt hình viên đạn''
    Đố kỵ, hờn ghen.. khiến rã rời..

    - Chiều ngang qua phố trút nỗi buồn
    Ly đầy, ly cạn.. lại buồn hơn!
    Ai biết trần gian là quán trọ
    Ai lấp cho đầy nỗi.. trống trơn?

    Quá cảnh nhân gian mượn áo người
    Mặc vào ngộ nhận áo là tôi,
    ''Áo vũ cơ hàn'' hay gấm lụa
    Hẳn mốt mai về, trả lại thôi!

    Quá cảnh trần gian mỏi gót chân
    Khóc, cười, vinh, nhục điệu xoay vần.
    Thôi về, giã biệt đời sân khấu
    Mỉm cười bước nhẹ dưới hiên trăng...

    :)
    Biết là mộng vẫn bảo thầm "đừng lay tôi nhé hồng trần mong manh"!
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/9/15
    chodomka, langtu, TrongNghia and 4 others like this.
Moderators: Ban Tang Du Tử

Chia sẻ trang này