Thi ca tư tưởng (Bùi Giáng)

Thảo luận trong 'Tủ sách Tuỳ Bút - Biên Khảo' bắt đầu bởi 4DHN, 4/10/13.

  1. 4DHN

    4DHN --------- Thành viên BQT

    [TABLE="class: tborder, width: 100%, align: center"]

    [TD="class: thead, bgcolor: #3A758E"][​IMG] 18-09-2006, 08:55 PM[/TD]
    [TD="class: thead, bgcolor: #3A758E, align: right"] #Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link[/TD]

    [TD="class: alt2, width: 175, bgcolor: #F4F2ED"]Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Vô Thường

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link


    Tham gia ngày: Jun 2005
    Nơi Cư Ngụ: Ta bà
    Bài gởi: 1,475
    Xin cảm ơn: 1,494
    Được cảm ơn 47,133 lần trong 793 bài


    [/TD]
    [TD="class: alt1, bgcolor: #F8F7F4"][​IMG] Thi ca tư tưởng (Bùi Giáng)
    [HR][/HR]


    Tên sách: THI CA TƯ TƯỞNG
    Tác giả: Bùi Giáng
    Thể loại: Phê bình văn học
    Nhà xuất bản: Ca Dao, Sài Gòn
    Năm xuất bản: 12/1969

    ---------------------
    Nguồn: Talawas
    Chuyển sang ebook (TVE): tovanhung
    Ngày hoàn thành: 18/9/2006
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link


    Chân nhân đời xưa đưa ra một “chủ thuyết” nào, đều có như là tình phi đắc dĩ. Chẳng đừng được mà phải nói. Nói ra, mà vẫn có chỗ như là chẳng có muốn nói ra.

    Chẳng đừng được mà phải nói tới nhân nghĩa lễ nghĩa, như Khổng Tử. Chẳng đừng được mà phải nói bỏ nhân nghĩa lễ nghĩa đi, như Lão Tử. Chẳng đừng được mà viết tề vật luận, như Trang Tử.

    Trang Tử thường dùng phép “chi ngôn”, ấy là bởi ông đứng ngay giữa cơn lốc của sự tình bất đắc dĩ: muốn gát bỏ chuyện thị phi, mà vẫn cứ bị bó buộc phải nêu mãi chuyện thị phi.

    Ta thường đem tư tưởng Khổng Lão Trang ra đối kháng nhau (kẻ chủ trương vô vi, kẻ hữu vi, kẻ xuất thế, kẻ nhập thế …) nhưng nếu xét tới cái lẽ “sở dĩ nhiên” của những chủ trương “trái ngược” kia, ắt mọi lời phân biệt phải dừng lại. Mọi lời biện bác bỗng có tính cách phù phiếm.

    Và dường như không còn ai còn có thể đưa ra được một “tổng hợp” dưới hình thức một học thuyết.

    Sau ba cái khối Khổng Lão Trang, tư tưởng Trung Hoa đã đi vào phiêu nhiên trong cung bậc Đường Thi. Rồi nó kết tinh trong Truyện Kiều của Nguyễn Du. Truyện Kiều là chỗ dung hợp của Khổng Lão Trang Phật.

    Người tư tưởng không còn dám viết gì về tư tưởng nữa. Trang Tử tái sinh sẽ nghĩ sao về cuốn Nam Hoa Kinhcủa ông? Ông sẽ viết một bộ Tân Nam Hoa Kinh, hay là ông hồn nhiên ngâm câu thơ Hồ Dzếnh?

    Thơ về nắng sớm lừng lay
    Gấp đi cánh phượng cho ngày rạng ra


    Hoặc câu thơ Xuân Diệu?
    Trưa hôm nay con ngồi như trẻ nhỏ
    Giữa đáy trưa trong lòng mẹ vô cùng
    Con là sáo mẹ là ngàn vạn gió
    Mẹ là trời con là hạt sương rung
    Sương uống mãi chẳng bao giờ hết sáng
    Của trời cao chói lọi mỗi chiều ngày
    Sáo ca mãi, lòng tre run choáng váng
    Gió vẫn đầy ngàn nội bốn phương bay


    Thơ như thế là cái chốn của “tâm vô thố hồ thị phi, hưu hồ thiên quân”.

    Trích "Thi ca tư tưởng"

    Code:
    Định dạng PRC [Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link]; [link iFile]; [link megaupload]; [link rapidshare]
    Định dạng EPUB [link mediafire]; [link iFile]; [link megaupload]; [link rapidshare]
    Định dạng PDF [link mediafire]; [link iFile]; [link megaupload]; [link rapidshare]
    Định dạng WORD [link mediafire]; [link iFile]; [link megaupload]; [link rapidshare]
    Định dạng HTML[link mediafire]; [link iFile]; [link megaupload]; [link rapidshare]
    Định dạng LIT [link mediafire]; [link iFile]; [link megaupload]; [link rapidshare]
    Định dạng AUDIOBOOK[link mediafire];[link iFile];[link megaupload];[link rapidshare]

    __________________
    Phàm nhân an năng tri thử sự
    [/TD]
    [/TABLE]
     

Chia sẻ trang này