Thơ dịch Thuỷ điệu ca đầu - Tô Thức

Thảo luận trong 'Tủ sách Thi ca' bắt đầu bởi Ban Tang Du Tử, 9/12/16.

Moderators: Ban Tang Du Tử
  1. Ban Tang Du Tử

    Ban Tang Du Tử Moderator Thành viên BQT

    Thuỷ điệu ca đầu - Trung thu
    Minh nguyệt kỷ thời hữu?
    Bả tửu vấn thanh thiên.
    Bất tri thiên thượng cung khuyết,
    Kim tịch thị hà niên.
    Ngã dục thừa phong quy khứ,
    Hựu khủng quỳnh lâu ngọc vũ,
    Cao xứ bất thắng hàn.
    Khởi vũ lộng thanh ảnh,
    Hà tự tại nhân gian.

    Chuyển chu các,
    Đê ỷ hộ,
    Chiếu vô miên.
    Bất ưng hữu hận,
    Hà sự trường hướng biệt thời viên.
    Nhân hữu bi, hoan, ly, hợp,
    Nguyệt hữu âm, tình, viên, khuyết,
    Thử sự cổ nan toàn.
    Đãn nguyện nhân trường cửu,
    Thiên lý cộng thiền quyên.



    Dịch nghĩa
    Trăng sáng có từ bao giờ,
    Cầm chén rượu hỏi trời xanh.
    Không biết là cung điện trên trời,
    Đêm nay là năm nào?
    Ta muốn cưỡi gió đi,
    Lại sợ trên lầu quỳnh điện ngọc,
    Nơi cao rét không chịu nổi.
    Đứng lên múa, bóng trăng theo người,
    Gì vui hơn ở dưới cõi đời.

    Soi khắp gác tía,
    Ta tà xuống cửa che màn gấm,
    Soi cả đến người có bầu tâm sự không ngủ.
    Trăng giận gì người,
    Tại sao cứ tròn trong những giờ ly biệt.
    Người có lúc buồn, vui, tan, hợp,
    Trăng có đêm tối, sáng, tròn, khuyết,
    Việc này xưa nay khó bề trọn vẹn.
    Những mong người lâu dài,
    Ngàn dặm cùng chung vẻ đẹp của trăng.




    Tết trung thu năm Hy Ninh thứ 9 đời Tống Thần Tông (tức năm Bính Thìn 1076), Tô Thức uống rượu vui đến sáng, nhớ đến em là Tử Do (tức Tô Triệt), làm bài từ này.

    Dịch thơ - Cao Tự Thanh

    Trăng có từ bao thuở,
    Nâng chén hỏi trời cao.
    Cung khuyết trên trời chẳng rõ,
    Đêm nay vốn thuộc năm nào.
    Muốn cưỡi gió mây về đó,
    Lại sợ lầu quỳnh gác ngọc,
    Lạnh buốt chỗ riêng cao.
    Múa may đùa bóng lạnh,
    Cõi trần thích hơn nhiều.

    Qua rèm ngọc,
    Kề trướng gấm,
    Rọi canh sầu.
    Cần chi oán hận,
    Biệt ly tròn mãi ý càng đau.
    Người có buồn vui tan hợp,
    Trăng có tỏ mờ tròn khuyết,
    Từ xưa khó vẹn màu.
    Mong người tình chẳng đổi,
    Ngàn dặm tỏ lòng nhau.
     
Moderators: Ban Tang Du Tử

Chia sẻ trang này