Tuổi hoa Tướng cướp biển - Nguyễn Hòa Giang

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học trong nước' bắt đầu bởi nguyenthanh-cuibap, 7/10/13.

Moderators: Văn Lộc
  1. nguyenthanh-cuibap

    nguyenthanh-cuibap Sinh viên năm II

    Tướng cướp biển

    * Tác giả: Nguyễn Hòa Giang
    * Tủ sách Tuổi Hoa
    * Loại Hoa Đỏ



    [​IMG]


    CHƯƠNG I

    Tối hôm ấy, toàn quốc Phi Luật Tân hân hoan mừng năm vị bác sĩ đầu tiên của xứ sở. Thành phố Manilla ồn ào náo nhiệt khác thường. Các đường phố chính đều treo đèn, kết hoa và lá quốc kỳ phất phới trước mỗi nhà. Xe cộ qua lại như mắc cửi. Dân chúng kéo nhau đến các công viên xem cộ đèn và đốt pháo bông, đông như ngày hội.

    Nhất là ở trường Đại Học Y Khoa lại càng tưng bừng náo nhiệt hơn. Đèn đuốc sáng như ban ngày.

    Giữa sân trường, từng dãy bàn dài, phủ khăn thêu trắng tinh, trên bày la liệt bánh kẹo và đủ thứ giải khát. Các sinh viên nam nữ, bận quốc phục đón tiếp các quan khách và thân nhân đang lần lượt tới.

    Sau những bài chúc từ chào mừng, tiếp đến là nghi lễ trao mũ áo, văn bằng cho các vị tân khoa, mọi người ra sân dự tiệc trà và xem trình diễn văn nghệ. Âm nhạc vang rân, lẫn tiếng trống bập bùng phụ hoạ. Từng đoàn vũ công biểu diễn nhiều vũ điệu dân tộc hết sức tài tình điêu luyện. Tiếng vỗ tay tán thưởng lẫn tiếng hoan hô vang dậy...

    Trong khi ấy, ở các công viên và hai bên đường phố, dân chúng đứng chật, xem các xe kết hoa đèn, nối đuôi nhau diễn qua các đường chính. Trên bầu trời trong xanh, từng chục chiếc pháo bông bay xẹt lên, toả ra muôn vàn ánh sáng màu lạ mắt. Tiếng người lớn, tiếng trẻ con reo hò, tiếng âm nhạc, tiếng xe cộ, hoà lẫn thành một âm thanh hỗn độn, náo động, vui nhộn lạ thường.

    Mọi người lớn nhỏ ai nấy đều tỏ vẻ hân hoan, sung sướng, vì đây là thành quả đầu tiên của đất nước thân yêu. Nhà cầm quyền và các phụ huynh muốn tổ chức một ngày trọng đại vui vẻ tưng bừng như thế này, để khuyến khích bước tiến của những sinh viên, học sinh, kẻ trước người sau, còn đang nối gót theo các bận đàn anh.

    Trong năm tân khoa bác sĩ, có bốn người đã yên bề gia thất. Còn một người là A-Lịch mới có vị hôn thê. Vị hôn thê của chàng là cô Mai Liên, sinh viên dược khoa năm thứ ba. Cả hai đã yêu nhau hơn hai năm nay, nhưng cả hai đều đồng ý với nhau đợi "Đại đăng khoa" rồi mới "Tiểu đăng khoa".

    Tối hôm ấy, năm tân bác sĩ cùng gia đình nội, ngoại trong bộ quốc phục trọng thể, tiếp đón quan khách và các bạn bè tại sân trường Đại Học Y Khoa. Các bà và cô Mai Liên, y phục lộng lẫy như những nàng tiên, không rời người yêu nửa bước, hết tiếp khách, họ lại khiêu vũ với nhau, ríu rít như những cặp chim bồ câu.

    Buổi dạ hội kéo dài tới gần nửa đêm. Quan khách ra về dần. Tuy vậy, giữa sân trường, vẫn còn nhiều người nói chuyện huyên náo. Bỗng nghe có tiếng kêu của cô Mai Liên:

    - Anh A Lịch ơi! Anh A-Lịch ơi!

    Tiếng kêu thất thanh, cấp bách, khiến mọi người nhốn nháo. Cô Mai Liên hai tay nâng vạt áo dạ hội cho khỏi quét đất, vừa chạy vừa kêu khóc, nét mặt cô tái ngắt, nước mắt ràn rụa.

    Nhiều người chạy đến vây quanh cô hỏi thăm cớ sự. Cô Mai Liên vừa thở, vừa khóc kể:

    - Không biết anh A Lịch đi đâu mất! Hồi nãy, tụi em đang khiêu vũ với nhau, thì một bà sang trọng đến xin lỗi để nói chuyện riêng với anh A-Lịch . Em nhân lúc anh ấy bận tiếp khách, chạy vội ra phố gần đây, mua ít thứ cần dùng. Khi em trở về thì không thấy anh A-Lịch và bà sang trọng khi đâu nữa. Em chạy tìm khắp sân mà cũng không thấy!



    [​IMG]
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

     
    Chỉnh sửa cuối: 12/6/14
    Mạnh Kiều thích bài này.
  2. daugoitrai

    daugoitrai Mầm non

    Thông báo link hỏng nhen, có ai có file up lại được không ạ? Em cám ơn!
     
    Mạnh Kiều thích bài này.
  3. Cải

    Cải Cử nhân

    Reup .
     

    Các file đính kèm:

Moderators: Văn Lộc

Chia sẻ trang này